Quyển 5 - Tụ Hồn Hải

Chương 13 - Dồn ép

Chương 13 - Dồn ép

- Dạo này chị thế nào rồi? Em nhớ chị!

Bớt lẻo mép đi, Nghi. Cậu có vợ rồi, đừng lèm bèm.”

- Đừng lạnh lùng với em chứ? Em chỉ quan tâm chị thôi!

“Im mồm đi, Hỏa Nghi.”

- Thế… đứa bé sao rồi?

“Vẫn ổn. Nó sẽ ra đời, và khỏe mạnh. Không cần lo.”

- Khi nào về Phi Thiên, em sẽ thăm chị.

“Biến đi, Nghi. Tránh xa mẹ con tôi giùm.”

- Chờ đã, em chỉ muốn nói là…

Đáp lại Hỏa Nghi là một tiếng “Cụp!” khô khốc, lạnh lẽo như một cái tát vào mặt. Gã trưởng tộc họ Hỏa thừ người trên ghế, tay vẫn cầm điện thoại. Cuộc trò chuyện với Thanh Nhi tệ hơn gã tưởng. Ba tháng trước, gã vẫn còn được Thanh Nhi chiều chuộng, được quyền làm con mèo to xác quấy quả Thanh Nhi suốt ngày. Giờ bị đối xử lạnh nhạt, Hỏa Nghi vừa lạ lùng vừa bực bội.

Nhưng như vậy đã là tốt lắm với Hỏa Nghi. Sau ngày làm lễ cưới với Tô Mỹ, gã hoàn toàn mất liên lạc với Thanh Nhi. Cô gái đã rời khỏi Phi Thiên thành mà không một lời giải thích. Hỏa Nghi không trách vì biết mình là người có lỗi. Dù thế, gã vẫn muốn gặp Thanh Nhi. Sự chia cắt đột ngột làm gã bị sốc và hoang mang.

Trớ trêu thay, tìm ra Thanh Nhi lại là Tô Mỹ. Nàng tiểu thư họ Chân Tâm biết rõ quan hệ giữa Hỏa Nghi và Thanh Nhi, biết luôn cả đứa trẻ chưa ra đời của hai người. Tô Mỹ mang đến cho gã số điện thoại và địa chỉ liên lạc của Thanh Nhi, ngoài ra chẳng nói thêm lời nào. Sự im lặng đó có nhiều ẩn ý: vừa là giúp đỡ, vừa là chia sẻ, nhưng cũng là lời cảnh báo. Trước tình huống này, Hỏa Nghi tuyệt không dám ho he câu nào, vì gã cảm giác hễ mở mồm là tai họa giáng xuống đầu liền tắp lự.

Sau nhiều nỗ lực, Hỏa Nghi cũng liên lạc được với Thanh Nhi, và cuộc trò chuyện chóng vánh trên là kết quả. Ít nhất là Thanh Nhi cũng chịu nghe gã nói. Hỏa Nghi muốn được thấy, được lắng nghe và được chạm vào đứa con đang lớn dần trong bụng cô gái. Và trên hết, gã vẫn nhớ hơi ấm từ cơ thể Thanh Nhi. Hỏa Nghi thực sự là một gã tồi - gã hoàn toàn thừa nhận điều đó.

Nhưng kể cả có muốn, Hỏa Nghi vẫn phải chờ xong việc. Mà công việc thì lê thê, chẳng biết bao giờ mới chấm dứt.

Vẫn nằm dài người trên ghế, Hỏa Nghi hướng đôi mắt buồn ngủ ra ngoài cửa sổ. Hiện là tháng 4, nhưng mùa đông và những cơn mưa lây phây vẫn chưa rời Vũ Đồ thành. Chúng bám vấy, ẩm ướt trên những công trình kim loại trơ lạnh màu xám bạc. Mưa dai, mưa dài cũng như mớ công việc chẳng mấy tiến triển của Hỏa Nghi.

Theo lệnh từ công chúa, Hỏa Nghi đến Lưu Vân quốc làm trung gian hòa giải. Lưu Vân quốc đã nhúng tay vào phương bắc, bắt đầu có xung đột lợi ích với Phi Thiên quốc. Là người cầm trịch mặt trận phía bắc, Lục Châu phải thể hiện vai trò của mình; nàng muốn hòa hoãn với tân hoàng đế Vi Hàn thay vì đối đầu trực tiếp.

“Hồi tranh cử, cô chủ trương dùng các biện pháp cứng rắn với Lưu Vân quốc, giờ… lại đàm phán?! Như thế ổn không, công chúa?”

“Chúng ta đã từng nói chuyện về thuyền, về cơn sóng lớn, nhớ chứ? Tôi phải tìm cách lướt trên những cơn sóng, tôi cần những chiếc thuyền đủ cứng cáp. Cậu là thuyền của tôi, Nghi.”

Một tuần trước, công chúa đã nói với Hỏa Nghi như thế, và gã lên đường tới Vũ Đồ thành vài giờ sau đó. Gã tin rằng chỉ cần vài cuộc gặp gỡ với Vi Hàn, mọi chuyện sẽ ổn thỏa. Nhưng thực tế lại khác. Tân hoàng đế Lưu Vân hồi đáp rằng mình đang bận bịu, Hỏa Nghi cứ ở Lưu Vân mà… chơi bời cho thỏa thích, thậm chí gửi cả một danh sách các địa điểm ăn chơi có tiếng. Hỏa Nghi không ngu, gã biết Vi Hàn đang đuổi khéo mình. “Chẳng có thỏa thuận gì hết, biến đi!” - Thông điệp của hoàng đế Lưu Vân là vậy.

Hỏa Nghi sở hữu bộ mặt bê tông cốt thép. Thay vì ngậm ngùi quay về, gã ăn nhờ ở đậu Vũ Đồ thành suốt một tuần, nhờ cậy tất cả mối quen biết ở Lưu Vân để gặp Vi Hàn. Nhưng chẳng cái nào ra đâu vào đâu, tốn công vô ích. Hỏa Nghi thở dài. Công việc thì như hạch, chuyện cá nhân thì bể bung bể bét. Có lẽ gã đang gặp vận xui.

- Cơm tối, tộc trưởng.

Tiếng gọi lạnh ngắt kéo đôi mắt hờ hững của Hỏa Nghi về phía cửa. Một cô gái nhỏ nhắn, tóc ngắn màu đen đang đẩy xe chở đồ ăn tới. Hỏa Nghi cất lời, giọng lười biếng:

- Nói rồi mà, Quỳnh Chi, ở phương tây, người ta không gọi là “cơm tối”.

- Thứ lỗi cho tôi, tộc trưởng. Dù gì tôi vẫn là người Xích Quỷ.

Cô gái Quỳnh Chi trả lời, miệng nở nụ cười hiền hậu. Nhưng Hỏa Nghi thừa biết cái cười đó chỉ là mặt nạ che đi bản chất hoang dại điên cuồng của cô ta. Ngày đầu gặp gỡ, Quỳnh Chi suýt nữa đã tiễn gã về Tụ Hồn Hải. Gã không hiểu tại sao mình lại có duyên với đàn bà Xích Quỷ như thế.

Trong lúc ấy, Quỳnh Chi đang cắt những miếng thịt lớn bằng một con dao nhỏ nhưng sắc bén. Thức ăn nấu theo kiểu ẩm thực Lưu Vân quốc, gồm những dải sườn dài và tảng thịt lớn, ăn tới đâu thì dùng dao cắt đến đó rồi trực tiếp bỏ vào miệng. Hỏa Nghi không hợp lắm với kiểu ẩm thực hoang dã này, dù gì gã vốn là công tử bột.

Bụng kêu ọt ọt, Hỏa Nghi nhổm dậy. Gã đói ngấu, vì cả ngày chỉ nằm đây gọi điện thoại, tính toán kế hoạch, đốt thuốc và tống trà thiết mộc vào bụng. Hỏa Nghi ăn như hạm, trong khi Quỳnh Chi vẫn tỉ mẩn cắt thịt cho gã. Khi cơn đói tạm qua đi, gã chợt nhớ một năm trước, Hình Ý cũng phục vụ mình cần mẫn thế này. Cô gái ấy ít khi than phiền, phục vụ Hỏa Nghi như mẹ chăm con. Nếu còn sống, cô hẳn đã có một chức vụ rất cao trong thời đại của Hỏa Nghi với tuổi đời rất trẻ.

Nhưng giờ Hình Ý chẳng còn gì ngoài một nắm tro cốt lạnh lẽo trong hầm mộ họ Hỏa. Hỏa Nghi đã dành cho cô một chỗ trang trọng, có máy chiếu hiện lên ảnh chiếu của cô lúc xuân sắc nhất và cử động chân thật hệt như cô còn sống. Gã muốn cha mẹ Hình Ý cảm thấy tự hào mỗi khi ghé thăm hầm mộ, và để họ quên đi rằng con gái mình đã bị thằng khốn Tòa Mỗ chém đứt nửa người.

Nhưng cũng chỉ được đến thế. Hỏa Nghi rốt cục cũng chỉ làm được đến thế. Chết là chết, không gì có thể khỏa lấp.

- Ngài ổn chứ, tộc trưởng? - Quỳnh Chi gọi.

Hỏa Nghi ngoảnh sang cô gái. Gã đã bần thần một lúc lâu mà chẳng hay biết. Lúc này, trong đầu gã vẫn luẩn quẩn về cô thư ký cũ. Hình Ý đã nghĩ gì về gã? Cô ấy thực sự nghĩ gì về gã? Chỉ là một tên tộc trưởng ham chơi kỳ quặc, hay còn gì khác không? - Gã nhận ra mình chưa bao giờ hỏi Hình Ý.

- Thôi đừng cắt nữa, ngồi đây ăn cùng đi. - Hỏa Nghi nói với Quỳnh Chi.

Quỳnh Chi ngồi kế bên Hỏa Nghi, ăn uống tự nhiên nhưng có quy củ. Sau khi Hình Ý chết, cô thế chỗ và trở thành trợ lý cho trưởng tộc họ Hỏa. Khác Hình Ý, cô không can thiệp quá nhiều

- Ông già Năm mắt lươn sao rồi, “thư ký nhỏ”? - Hỏa Nghi hỏi.

- Bố tôi được giảm án. - Quỳnh Chi đáp - Ông ấy kể rằng tất cả đều nhờ một cái điếu cày… tôi nghe cũng không hiểu lắm. Có lẽ khoảng hai năm nữa, ông ấy sẽ ra tù.

Hỏa Nghi bật cười:

- He he… cuối cùng Anh Năm cũng nghe lời tôi. Tôi bảo mà! Cái điếu ấy vừa dài vừa to, không lo chết đói!

Quỳnh Chi trông bộ mặt nham nhở của gã, nghi hoặc:

- Là ngài đã giúp…?

- Biết đến vậy thôi. - Hỏa Nghi giơ ngón trỏ trước miệng Quỳnh Chi, gần như chạm vào môi cô gái - Giờ thì cô định trả ơn tôi thế nào hả?

Quỳnh Chi nhìn Hỏa Nghi, đôi mắt chẳng hề xáo động, kiên cố như lớp băng dày:

- Tôi không phải Hình Ý, tộc trưởng. Hãy cẩn trọng hành vi, ngài có gia đình rồi.

Hỏa Nghi chột dạ. Gã trở lại với những miếng thịt sườn mềm xốp, vừa ăn vừa nói:

- Tôi bảo cô liên lạc với La Hóa, con ả đó trả lời sao?

- Cô ta nói ngài hãy quay về Phi Thiên, ở lại đây chỉ… thối thây. - Quỳnh Chi đáp.

- Nguyên văn? - Hỏa Nghi nhíu mày.

- Nguyên văn. - Quỳnh Chi xác nhận.

Hỏa Nghi thở phì, nhếch mép mày nhăn, nửa thú vị nửa bực bội:

- “Thối thây”? Con nhỏ đó vẫn vậy nhỉ?

Quỳnh Chi ngừng ăn, quay sang phục vụ Hỏa Nghi rồi hỏi:

- Ngài hiểu cô ta?

- Biết rõ là đằng khác. - Hỏa Nghi nói - Khi còn làm hộ vệ thánh sứ, tôi và con nhỏ đó từng hợp tác dài ngày. Nói sao nhỉ? Cô ta là một xạ thủ cừ khôi, bắn không cần nhìn. Cô ta cứu mạng tôi nhiều lần, về điểm đó, tôi biết ơn La Hóa. Nhưng cô ta trịch thượng, vô duyên, luôn coi Lưu Vân quốc là nhất. Tôi tôn trọng La Hóa, nhưng tính cách của cô ta… tôi không ngửi nổi.

Quỳnh Chi nói:

- Chà, chuyện của ngài với La Hóa… thật phong phú.

- Mồm miệng ác độc đấy, cô thư ký nhỏ. - Hỏa Nghi lườm lườm.

Quỳnh Chi nhoẻn miệng cười, cúi đầu hối lỗi như cô “thư ký nhỏ” biết thân biết phận, rồi tiếp tục:

- Vậy kế hoạch tiếp theo là gì, thưa ngài?

Hỏa Nghi ngừng ăn, ngửa cổ nhìn trần nhà phẳng lì lạnh lẽo. Lúc này, gã giống một kẻ bại trận đang tìm lý do biện minh, khốn nỗi tìm không nổi, cuối cùng phải ngậm ngùi thừa nhận:

- Về Phi Thiên. Lần này toi công rồi. Hy vọng công chúa không quạc vào mặt tôi. Lên hàng “lãnh đạo” là cổ khó tính lắm!

Nghe giọng điệu của Hỏa Nghi, Quỳnh Chi biết rằng gã bó tay thật sự. Kể từ hồi làm “thư ký nhỏ”, cô chưa từng thấy gã bế tắc thế này. Có lẽ Lưu Vân quốc là một cái gì đó nằm ngoài tầm với của Hỏa Nghi nói riêng và người Phi Thiên nói chung.

- Tôi có thể sắp xếp cho ngài gặp riêng La Hóa. - Quỳnh Chi nói.

- Vô ích thôi. Cô ta đang “trên cơ” tôi, và sẽ tận dụng nó triệt để. - Hỏa Nghi lắc đầu - Tính La Hóa là vậy. Nhưng… nó cũng thể hiện ra chính sách của tân hoàng đế Lưu Vân. Họ sẽ không nhân nhượng, và luôn tìm cách giành chiến thắng.

- Cứ như thế thì sẽ chiến tranh mất. - Quỳnh Chi thở dài.

- Tôi nghĩ Lưu Vân đang mong chờ vụ đó đấy! - Hỏa Nghi bật cười - Họ chỉ đang tìm cái cớ thôi.

Hỏa Nghi uống ngụm rượu kết thúc bữa ăn. Quỳnh Chi dọn dẹp mọi thứ trong im lặng, để lại không gian riêng tư cho Hỏa Nghi. Cô nhận ra cái nghề “thư ký nhỏ” này không phải lẽo đẽo đi theo Hỏa Nghi mọi lúc mọi nơi, mà để gã được một mình càng nhiều càng tốt.

Đêm lạnh, mưa rả rích. Hỏa Nghi lại thừ người trên ghế, đầu óc cố nặn ra giải pháp cứu vãn tình thế, từ mấy chiêu trò bẩn đến phương pháp chính thống, nhưng chẳng cái nào khả thi. Tức mình, gã vặn khớp ngón tay, những dòng vi mạch bên dưới da thịt nhá ánh sáng vàng trắng. Jeh-7400 khởi động, kế đến là cô gái Ly Ly xuất hiện, tay chắp trước ngực:

- Hân hạnh phục vụ ngài Hỏa Nghi, tộc trưởng họ Hỏa. Ba tháng rồi, tôi mới được diện kiến ngài. - Ly Ly nói bằng chất giọng đều đều vô cảm - Loại trừ tất cả khả năng gồm: nâng cấp hệ thống, bảo trì phần cứng, cập nhật phần mềm, các điều kiện ngoại cảnh; tôi cho rằng ngài đang không vừa ý với sự phục vụ của tôi.

Mặc dù chỉ tồn tại trong tâm trí Hỏa Nghi và cũng chỉ mình gã trông thấy, nhưng cô gái ảo Ly Ly đang thực sự tồn tại. Hỏa Nghi chép miệng:

- Cô đã thấy chuyện gia đình tôi, những gì đã xảy ra với anh trai tôi. Cô… được dựng nên từ người chị không bao giờ ra đời của tôi. Cô là sản phẩm từ tâm trí điên loạn của ông già tôi. Tôi nói thế, cô hiểu chứ?

Ly Ly bước tới. Đôi chân đi bốt của cô ta dội xuống nền đất những âm thanh nhẹ nhàng, váy ren cổ điển phất phơ một cách tự nhiên - tất cả là ảo, nhưng chân thật đến mức không thể tin đó là ảo. Ly Ly quỳ bên cạnh Hỏa Nghi, đặt bàn tay mình lên tay Hỏa Nghi. Gã chẳng cảm nhận được gì. Không có bàn tay nào trên tay gã. Vẫn có những ranh giới mà Jeh-7400 chưa thể phá vỡ.

- Ngài đang có vấn đề tâm lý. Tôi sẽ luôn ở bên ngài. - Ly Ly nói - Hãy nói cho tôi biết, nếu ngài cần giải tỏa.

Hỏa Nghi nhìn Ly Ly, chép miệng thở dài:

- Trí tuệ nhân tạo mà biết nịnh nọt quá ha? Được thôi, việc cho cô đây…

Hỏa Nghi thao tác bằng những khớp ngón tay. Gã vừa truyền tải những ký ức của mình lên hệ thống Jeh-7400 - một quy trình hiện thực hóa lẫn mô phỏng hóa trí tưởng tượng, rất dễ bị hiểu nhầm là phép thuật. Quy trình hoàn tất, Hỏa Nghi tiếp lời:

- …tôi tải lên mọi cuộc gặp với người Lưu Vân và tài liệu liên quan rồi. Phân tích xem tôi còn cơ hội đàm phán với Vi Hàn không? Thông qua ai?

Ly Ly đứng dậy, nhắm mắt, tay chắp trước ngực tựa một nữ tu trầm mặc. Kỳ thực cô ta đang phân tích dữ liệu. Thường thường Ly Ly sẽ trả lời ngay, nhưng câu hỏi lần này có vẻ khó. Phải một phút sau, Ly Ly mới cất lời:

- Dựa theo những gì ngài đã tải lên, lịch sử, quan hệ thực tế giữa Phi Thiên và Lưu Vân, tình hình ngoại cảnh, thì khả năng ngài có thể đàm phán với hoàng đế Lưu Vân quốc là hai phần trăm (2%).

Hỏa Nghi nhướn mày. Gã không ngạc nhiên trước con số quá thấp mà vì nó là hai phần trăm, nghĩa là vẫn còn cơ hội dù rất nhỏ. Ly Ly tiếp tục:

- Người duy nhất có thể đưa ngài tới gặp hoàng đế Lưu Vân quốc là La Hóa.

- Sao lại là con nhỏ đó? - Hỏa Nghi đần mặt.

- Thông tin cho biết La Hóa là trợ lý riêng của hoàng đế Lưu Vân quốc. Cô ta được hoàng đế Lưu Vân rất tin tưởng, đồng thời phụ trách các vấn đề bên ngoài. Dựa trên các khả năng, chỉ có tác động ngoại cảnh mới khiến La Hóa đổi ý và chịu làm cầu nối cho ngài. Trong bối cảnh hiện tại, tác động ngoại cảnh có khả năng xuất hiện.

- Thế… tác động ngoại cảnh là gì? - Hỏa Nghi gãi cằm.

- Tôi không thể tính ra, cần nhiều dữ liệu hơn. - Ly Ly trả lời - Nhưng khả năng xuất hiện tác động ngoại cảnh rất thấp.

- Từ giờ đến hai ngày nữa thì sao? - Hỏa Nghi hỏi tiếp.

- Rất khó xảy ra, xác suất rất thấp. - Ly Ly đáp lời - Cần tối thiểu một tháng mới phát sinh tác động ngoại cảnh.

Hỏa Nghi ngả người, thở dài chán nản. Một tháng quá dài, gã không thể chờ. Là trưởng tộc họ Hỏa, mỗi ngày gã lưu lại Lưu Vân quốc là mỗi ngày phí phạm thời giờ của dòng họ. Điều ấy không hề tốt.

Nhưng gã có thể làm gì ngoài chờ đợi?

- Ngài cần nghỉ ngơi không, tộc trưởng? - Ly Ly nghiêng người hỏi.

- Chơi nhạc cho tôi, cái nào dễ ngủ càng tốt. - Hỏa Nghi đáp.

Nói rồi gã lún sâu vào cái ghế dài, trương phềnh lên trong khi Ly Ly đứng bên cạnh và chơi nhạc bằng cây đàn vi-ô-lông. Nhạc êm dịu, nịnh tai, nhưng suốt đêm đó Hỏa Nghi cứ trằn trọc. Hết chuyện mặt trận phía bắc, hoàng đế Vi Hàn rồi lại chuyện Thanh Nhi, chuyện Hình Ý… quấy quả tâm trí gã. Tất nhiên gã cũng ngủ được, nhưng trong tâm thế thất bại và cảm giác vận đen bám vấy mình.

Hai ngày tiếp theo, Hỏa Nghi thực sự bệ rạc. Gã đã gọi La Hóa, xuống nước năn nỉ cô ta nhưng chỉ nhận được những lời bỡn cợt:

“Sao vậy? Cái mặt vênh váo của anh đâu rồi? Heh! Này, tôi tưởng anh thông minh hơn chứ? Anh nghĩ hoàng đế của chúng tôi đứng giữa tiệc sinh nhật, tuyên bố mấy câu vênh váo cho vui? Nếu anh nghĩ vậy thì… hơi ngu, Hỏa Nghi à!”

Để kết thúc sự bỡn cợt, La Hóa nở một tràng cười đắc thắng, cười sảng khoái luôn chứ không phải rặn ra mà cười. Rồi cúp máy, cúp thẳng thừng. Hỏa Nghi chẳng biết làm gì khác ngoài lẩm bẩm chửi thề. Con khốn Lưu Vân! - Gã nghiến răng.

Hai ngày trôi đi, cái hai phần trăm mà Ly Ly phỏng đoán chẳng thấy đâu. Sáng ngày thứ ba, Hỏa Nghi chán nản rồi bảo Quỳnh Chi thu dọn hành lý đi về. Bên ngoài khách sạn nơi gã ở, mưa lất phất, tí tách trên cửa kính như đang cười nhạo. Hỏa Nghi có thể hình dung bộ mặt ngâm giấm của công chúa khi gã trở về và báo tin, rồi cô ta sẽ ca thán một bài dài dằng dặc, bề ngoài thì cảm thông nhưng thực chất là chổng mông vào những nỗ lực của gã.

Trên tầng mái khách sạn, phi thuyền đã chờ sẵn. Quỳnh Chi đẩy hành lý vào khoang, trong khi Hỏa Nghi nán lại, tay cầm điện thoại và nhìn quanh. Gã đang chờ một cuộc gọi diệu kỳ, thứ có thể thay đổi tình cảnh hiện tại trong nháy mắt, có thể nặn bóp bộ mặt bí xị của gã thành tươi như hoa. Nhưng chẳng có cái khỉ gì xảy ra. Chẳng có cuộc gọi nào cả.

- Ngài định tạo dáng trong mưa đến khi nào vậy, ngài tộc trưởng? - Quỳnh Chi đứng bên phi thuyền, gọi to - Ngài đẹp trai sẵn rồi! Không cần thêm nữa đâu!

Hỏa Nghi nhìn về phía Quỳnh Chi. Cô ta đang cười, nửa cảm thông nửa… đểu giả. Hỏa Nghi lườm cô ta, răng hơi nghiến. Một ngày tồi tệ cho gã và oái oăm làm sao, toàn là chuyện liên quan tới đàn bà.

Lát sau, chiếc phi thuyền rời khách sạn, bay vào không gian mù mưa của Vũ Đồ thành. Hỏa Nghi nhìn xuống thành phố vuông vắn sắc cạnh đến lạnh lùng, trong lòng hơi rối, mà chủ yếu là đang tìm cách giải trình với Lục Châu. Sự đã xôi hỏng bỏng không, thì việc trước nhất cần làm là thực hành công thức tranh công - chối tội - đổ lỗi - thanh minh. Gã nghĩ thế.

Hỏa Nghi ngẫm ngợi tới độ chẳng để ý điện thoại trong túi áo rung bần bật. Phải khi Quỳnh Chi nhắc, gã mới nhận ra, luống cuống suýt đánh rơi điện thoại. Gã nhìn màn hình, bộ mặt bí xị trong nháy mắt bỗng bộc lộ chuỗi biểu cảm: vui mừng, nghi hoặc, ngờ vực, giận dữ. Nhưng cuối cùng, gã vẫn nghe máy:

- La Hóa?! Gọi tôi làm gì?

Ở phía đối diện, Quỳnh Chi có nghe thấy giọng La Hóa nhưng chẳng rõ ràng. Cô chỉ thấy bộ mặt gã tộc trưởng họ Hỏa đang nở ra một nụ cười cực kỳ quái đản, gần như là… bệnh hoạn. Cái điệu cười này Quỳnh Chi từng thấy vài lần, và lần nào cũng là lúc Hỏa Nghi thể hiện rõ sự đê tiện của gã:

- Ồ? Cô gọi tôi á? Có chuyện cơ á? - Hỏa Nghi nhếch mép khinh bỉ - Giờ tôi sắp về Phi Thiên quốc rồi! Gần Đảo Sắt Thép rồi đây này! Gì cơ? Không nghe rõ?! CÁI GÌ CƠ? Giúp á? Nói to lên xem nào! HẢ? HÁ??? Giúp á? Ôi Vạn Thế ơi, cô cần giúp á? Tôi nghe lầm không vậy? A hi hi, La Hóa cần tôi giúp kìa!

Từ đầu dây bên kia, giọng nói La Hóa ban đầu còn nhỏ nhẹ, sau chuyển thành sang gào thét ầm ĩ. Hỏa Nghi bịt điện thoại, cười nhe răng với Quỳnh Chi:

- Cô ta từ La Hóa chuyển sang “la hét” rồi!

 

Rồi gã lại tiếp tục nhe nhởn với La Hóa, trêu tức đến độ cô ta phải chửi bới mới thôi. Quỳnh Chi nhìn gã tộc trưởng họ Hỏa, cảm giác tên này cứ muốn mọi thứ lanh tanh bành mới chịu.

Chuyến đi của Hỏa Nghi chuyển hướng, thay vì trở lại Phi Thiên quốc thì ngoặt lên phía bắc, tiến về lục địa Băng Thổ. Chiếc phi thuyền bay liên tục, chỉ dừng ở một trạm nghỉ khoảng nửa tiếng rồi lại tiếp tục khởi hành. Hỏa Nghi nhe nhe nhởn nhởn nhưng thực ra gã đang chớp lấy một cơ hội mà nếu không nhanh chân, sẽ chẳng bao giờ xuất hiện.

Sau gần một ngày, chiếc phi thuyền hạ cánh xuống một vùng đất ven biển. Vùng đất này có người ở, nhưng không có tên. Đó chỉ đơn giản là một mảnh đất khô cằn lố nhố đá sỏi, vài thân cây quắt queo xơ cứng một cách độc địa và mấy con mòng biển lông xám ngoét đậu trên cành, thi thoảng kêu lên mấy tiếng như kiểu thông báo “Đây là biển nè!”. Hỏa Nghi và Quỳnh Chi bước xuống nơi tẻ nhạt chán ngắt này, đế giày họ giẫm lên sỏi đá ẩm nhưng cứng. Trước mắt họ chẳng có gì ngoài khoảng trời nặng mây xám bị choán bởi một dãy núi cắt ngang xù xì và gai góc.

- Chúng ta… làm gì đây, tộc trưởng? - Quỳnh Chi hỏi.

Hỏa Nghi châm điếu thuốc, rít một hơi dài rồi hất hàm về một con đường mòn chạy xuyên dãy núi, cách dây khoảng chục mét:

- Đằng kia. - Gã nói.

Rồi Hỏa Nghi cất bước. Quỳnh Chi theo sau. Đường mòn khá ngắn, và chẳng mất nhiều thời gian để Quỳnh Chi nhận ra một khung cảnh mới. Cách nơi cô và Hỏa Nghi đứng gần nửa cây số là một trận địa với doanh trại, hào chiến đấu, tháp canh, hệ thống phòng không… Quỳnh Chi có chút ngợp. Cô chưa bao giờ biết “chiến tranh”, đây là lần đầu tiên cô tận mắt chứng kiến một thứ gì đó nồng mùi quân sự, nguy hiểm và đầy tính toán thế này.

Một sự lạ mà ít người thấy nhưng Quỳnh Chi phát hiện ra ngay: khu trận địa không có cờ hiệu. Cô không rõ nơi này thuộc về ai hay tổ chức nào. Nhưng Hỏa Nghi đã sớm giải đáp thắc mắc ấy:

- Chỗ này gọi là “Z9”, khu quân sự của Khối Ngũ Giác… - Gã tộc trưởng họ Hỏa châm lửa rít thuốc, mồm thở phù làn khói nóng trong hơi lạnh thấu xương của Băng Thổ - …do Phi Thiên và các nước đồng minh phía bắc lập nên.

- Người Băng Hóa hẳn là không thích chỗ này?! - Quỳnh Chi nói.

- Không phải không thích, mà là phát điên, như là bị cái kim chọc vào mông vậy. - Hỏa Nghi nhếch mép - Khu Z9 này là cái gai với Băng Hóa. Nó chẳng chiếm giữ vị trí trọng yếu nào, chỉ kiểm soát một vùng biển nhỏ ít giá trị.

- Không trọng yếu… ít giá trị… vậy sao còn tồn tại? - Quỳnh Chi hỏi.

- Để tạo ra một nỗi sợ mơ hồ. - Hỏa Nghi nói - Z9 chưa bao giờ có hành động làm tổn hại lợi ích của Băng Hóa hay Liên Minh Phương Bắc. Nhưng vì không làm gì nên Băng Hóa quốc mới luôn dè chừng. Một trò chơi do Đệ Thập tạo ra.

Hỏa Nghi dẫn Quỳnh Chi đi xuống đường mòn rồi tiếp cận trận địa Z9. Dường như Hỏa Nghi đã có liên lạc trước nên khi gã bước tới, cánh cửa trận địa tự mở. Chờ đón gã và Quỳnh Chi là thủ lĩnh trận địa - một người đàn ông trung tuổi. Ông ta bắt tay Hỏa Nghi, dáng vẻ nghiêm nghị:

- Chào mừng, ngài Hỏa Nghi. “Họ” đang chờ bên trong.

Hỏa Nghi gật đầu, để cho người đàn ông đó dẫn đường. Quỳnh Chi theo sau. Cô gái nhận ra trận địa này bề ngoài hoành tráng, nhưng bên trong khác hẳn. Những nhà chứa phi thuyền luôn đóng, chỉ có một hai cánh cửa mở ra và… rỗng không. Chẳng phi thuyền, chẳng xe thiết giáp hay xe cơ giới. Trông có vẻ đông đúc nhất là những phi thuyền vận tải nằm dài cạnh nhau, nhưng cái nào cũng gỉ sét, cũ moèm. Rõ ràng là không có dấu hiệu của ngân quỹ bảo trì và bàn tay bảo dưỡng.

Ngay cả binh lính trông coi trận địa cũng thưa thớt như bụi cây giữa sa mạc. Quỳnh Chi phóng tầm mắt nhìn ra xa, thấy đâu đó chưa đến năm người canh giữ cổng bắc trận địa. Họ rất tập trung và tận tụy, nhưng như thế là quá ít để phòng thủ nếu bị tấn công. Cô cảm thấy Z9 đã bị bỏ quên, và đang thoi thóp từng ngày trong cái thân xác khổng lồ của nó.

Theo chân thủ lĩnh trận địa, Hỏa Nghi và Quỳnh Chi bước vào một tòa nhà cũ tại doanh trại chính. Nơi đây - có lẽ là duy nhất - có đông đảo binh lính canh gác, cả vòng ngoài lẫn bên trong. Tòa nhà hoàn toàn trống trải, chỉ có duy nhất hai người - một nam một nữ - đang ngồi chờ. Họ đang đợi Hỏa Nghi, nhưng dáng vẻ bồn chồn của họ nom lại giống những phạm nhân sắp bị hỏi cung.

- Chào mừng! Chào mừng! - Hỏa Nghi dang tay, khệnh khạng - La Hóa… ối Vạn Thế ơi, phải La Hóa không? Xúc động… đậy quá đi! Tôi vã nước tùm lum rồi nè! Ý tôi là nước mắt!

Cô gái nọ nhìn Hỏa Nghi, mép hơi nhếch, nửa khinh bỉ nửa bất lực. Và cô ta chuyển cái nhìn ấy sang Quỳnh Chi một lát trước khi quay lại gã trưởng tộc họ Hỏa. Quỳnh Chi thông cảm cho cô ta. Chẳng cô gái nào có thể chịu được sự nhe nhởn chớt nhả của Hỏa Nghi. Trong khi ấy người đàn ông bên cạnh La Hóa gục đầu, thở phì phò như bị sốt cao, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra xung quanh.

- Tôi cần anh giúp đỡ. - La Hóa cất lời.

Hỏa Nghi cười khẩy. Gã giẫm đầu lọc điếu thuốc cũ rồi châm lửa điếu thuốc mới, nhìn La Hóa bằng nửa con mắt. Gã cúi đầu nhìn La Hóa với ánh mắt nhạo báng, hai khe mép thở khói như con quỷ độc địa đang dồn nạn nhân vào đường cùng:

- Không thích đấy, có sao không?! Lúc trước cô vênh váo với tôi lắm cơ mà?

La Hóa mím môi. Những lời chửi tục tràn qua kẽ răng và gào thét yêu cầu cái miệng xinh xắn mở ra. Nhưng cô ta nuốt lại tất cả, gương mặt thanh tú nặn ra nụ cười:

- Chỉ là hiểu nhầm thôi, Hỏa Nghi. Chúng ta từng cộng tác, xin hãy nể tình…

- Mới cộng tác hai lần thôi, bà cô. Với tôi, “hai” không phải số nhiều. - Hỏa Nghi cười.

- Dù sao anh cũng đã đến đây. - La Hóa nói - Nếu không cần tôi, anh đã không đến.

Hỏa Nghi nhướn mày, mặt mũi hớn hở kiểu “Ồ ngạc nhiên chưa?”, tay chỉ ra ngoài cửa:

- Thế tôi quay về Phi Thiên luôn nhé?

La Hóa nghiến răng, răng lộ rõ như hai hàng ngọc trai cọ xát nhau. Là kẻ ngoài cuộc, Quỳnh Chi không biết La Hóa nghĩ gì, nhưng cô biết gã tộc trưởng họ Hỏa dám bỏ về thật. Gã bẩn tính đến mức sẵn sàng ăn thua một chuyện nhỏ nhặt và bỏ qua chuyện lớn, chỉ để áp đảo đối thủ. Nhưng một điều lạ là: cái sự bẩn tính ấy hiếm khi nào đẩy gã vào cảnh bất lợi. Là gã thông minh? Hay các vị thần yêu quý gã? - Quỳnh Chi khó lòng giải thích.

Qua cuộc đối thoại đầy khó chịu giữa bọn họ, Quỳnh Chi có thể hiểu câu chuyện là thế này: cái gã đương khò khè khó thở và ngồi cạnh La Hóa là Ô Hội - một đại thánh sứ Lưu Vân quốc. Tên này đến mặt trận Băng Thổ dưới danh nghĩa thánh sứ phản bội và đánh thuê, thực chất là tạo dựng tầm ảnh hưởng của Lưu Vân quốc lên các phiến quân.

Nhưng Ô Hội gặp xui. Vì lý do nào đó, gã gặp phải kẻ địch mạnh - có thể là bọn săn tiền thưởng - bị đánh đập thừa sống thiếu chết, rồi bị bán lại cho Băng Hóa quốc. Lưu Vân quốc lại tốn thêm một khoản nữa để chuộc gã từ tay người Băng Hóa. “Đại thánh sứ” là một thứ đáng để Lưu Vân phải bỏ công bỏ sức. Nhưng vận xui vẫn chưa chấm dứt. Sau khi đón Ô Hội, La Hóa phải tìm một lối đi an toàn và nhanh nhất để quay về Lưu Vân. Xui rủi thế nào, phi thuyền của La Hóa lại đụng phải phi thuyền tuần tra từ khu trận địa Z9. Cô ta đã nghĩ Z9 chỉ là một bãi rác, chẳng có gì khác ngoài sỏi đá và mấy con mòng biển.

- Đừng ép người quá, Hỏa Nghi. - La Hóa nói - Chúng ta… có quen biết.

- Có “quan hệ” thì đúng hơn. - Hỏa Nghi nhe răng cười, khói tràn qua những kẽ răng đầy mưu mô.

- Tôi có súng đấy! Đồ “thối thây”! - La Hóa trợn ngược mắt, gần như trắng dã.

- Bắn đi, nếu cô thích. - Hỏa Nghi nhơn nhơn - Nhưng này… hoàng đế của cô sẽ không vui đâu. Cô muốn thử tính kiên nhẫn của hắn à?

La Hóa nghiến răng kèn kẹt. Hỏa Nghi tiếp tục:

- Cô không bất cẩn, không tự tin, chỉ là… cô muốn hoàng đế của mình hài lòng. Cô coi trọng việc đó hơn hết thảy, vậy nên cô mới ở đây. Tôi nói vậy đúng không?

La Hóa tức đến đỏ mặt, sau rít lên:

- Hoàng đế sẽ không tiếp chuyện với anh! Ngài ấy đã có kế hoạch! Anh sẽ không thể thuyết phục ngài ấy!

Hỏa Nghi cúi người, đôi mắt xoáy vào La Hóa:

- Cô… bị nhầm à? Ai nói là tôi thuyết phục hoàng đế của cô?

La Hóa trợn trừng mắt nhìn Hỏa Nghi, bàn tay siết nắm đấm. Các binh lính Phi Thiên đã mở chốt an toàn trên súng, chưa vào tư thế bắn nhưng luôn sẵn sàng. Hỏa Nghi nhìn xuống La Hóa, cười cợt. Gã đang chơi trò mạo hiểm, và gần như chắc chắn là sau hôm nay, gã có thêm kẻ thù mới.

Lát sau La Hóa rời khỏi tòa nhà, một mình, giữa những cơn gió buốt lạnh phương bắc. Đôi chân cô ta nện xuống những bước vừa gấp gáp vừa tức giận như muốn găm gót giày vào mặt thằng khốn nào đó. Cái “thằng khốn nào đó” đang đứng phía sau, nhìn La Hóa trong sự hả hê đầy nhỏ nhen, mồm vẫn phì phèo thuốc. Bên cạnh gã, Quỳnh Chi ghé đầu nói nhỏ:

- Ngài tin là cô ta sẽ thuyết phục hoàng đế Lưu Vân? Ô Hội là đại thánh sứ thật, nhưng có xứng đáng để trao đổi không? Tôi thấy…

- Ô Hội có quan hệ huyết thống với thằng bảnh tỏn Vi Hàn. - Hỏa Nghi nói - Huyết thống quan trọng, gần gũi, không phải kiểu “đại bác bắn không tới”. Vi Hàn sẽ suy nghĩ.

- La Hóa có quen biết ngài, đúng không? - Quỳnh Chi hỏi - Sao phải ép cô ta như thế?

- Vì La Hóa si mê hoàng đế của cô ta.- Hỏa Nghi cười - Đó là lỗ hổng, và tôi chỉ việc thọc vào thôi.

Chiếc phi thuyền chở La Hóa rời đi, bay vào bầu trời xám xịt một cách nặng nề. Quỳnh Chi nhìn phi thuyền, rồi quay lại nhìn gã thánh sứ Ô Hội ở trong. Cô bất giác nói:

- Ngài bẩn tính thật đấy, tộc trưởng. Vừa ác vừa bẩn tính.

- Cô ghét tôi à? - Hỏa Nghi cười.

Quỳnh Chi dõi mắt theo phi thuyền chở La Hóa đang mất hút vào khoảng không:

- Tôi chưa nói ghét ngài bao giờ, tộc trưởng.

Hỏa Nghi ngó xuống, thấy Quỳnh Chi hơi cười. Gã cảm giác đã tìm thấy một cô “thư ký nhỏ” cùng tần số với mình. Phàm trên đời, hành sự bất minh thì phải có đồng minh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!