Hơn ba tháng trôi qua kể từ đêm Tổng Tuyển Cử, nhưng hoàng cung Phi Thiên quốc vẫn đóng chặt cửa với du khách. Nó im lìm, lặng lẽ trên phía bắc thủ đô như con sư tử già đang tự liếm láp vết thương sau cuộc chiến.
Quả thực, hoàng cung tràn ngập thương tích. Những đoạn hành lang thủng lỗ chỗ vết đạn, những bức tượng cẩm thạch hư hại và không thể phục hồi, những bức tranh quý giá nằm chỏng chơ trên nền đá vỡ nát… và vô số thiệt hại không thể đong đếm – chúng vẫn ở đó, khoét sâu vào lòng tự trọng của Phi Thiên quốc một cách mỉa mai, cợt nhả.
Dưới mái vòm hành lang trốc lở, Lục Châu chậm rãi bước, giày cao gót ít gây tiếng động như tránh làm cung điện thêm đau. Đôi mắt xanh của nàng nhìn trước ngoái sau, chốc chốc dậy sóng. Lục Châu luôn cảm nhận được mối liên kết vô hình với nơi này. Đôi khi nàng ghét nó, giống đứa trẻ con thi thoảng ghét bố mẹ mình, nhưng tựu chung vẫn là yêu quý. Và nàng không thể chịu được khi chứng kiến nơi này tan hoang – nó như một cái tát đau điếng vào thể diện dòng họ Bạch Dương.
- Đến giờ vẫn còn ngổn ngang? – Công chúa hơi ngoảnh đầu về phía sau, giọng hơi làu bàu – Phi Thiên quốc đâu thiếu thợ lành nghề? Họ chỉ cần một tháng là xong! Anh trai tôi đang làm gì vậy?
Phía sau Lục Châu, một người phụ nữ trung tuổi với mái đầu lấm tấm bạc bước lên. Bà ta tên Bạc Mạch, từng là người điều hành chiến dịch tranh cử cho công chúa. Sau bầu cử, Lục Châu giữ bà làm cố vấn riêng.
- Rất xin lỗi, thưa công chúa. Tôi… hoàn toàn không có tin tức gì. – Bạc Mạch cất lời – Đệ Thập Nhất… có vẻ kỳ lạ.
Lục Châu mím môi. Nàng vẫn chưa quen việc anh trai mình đã có danh xưng mới, lại càng không nghĩ anh ta xứng đáng với danh xưng đó. Nỗi tức tối về sự công bằng vẫn luẩn quẩn đâu đấy trong suy nghĩ của cô gái.
Công chúa ngoảnh sang hành lang bên trái, nơi những nhân viên đang hì hụi bên một đống đổ nát. Họ không dọn dẹp, mà lục lọi, như thể tìm kiếm thứ gì đấy. Lục Châu bảo họ tránh qua một bên, ngồi xổm bên mớ gạch đá lổn nhổn và tự thân xem xét. Ngũ quan của một đại thánh sứ bắt đầu hoạt động, chúng hợp lại thành một khối tổng thể rồi luồn lách vào khe gạch kẽ đá. Lục Châu có thể cảm nhận từng khoảng trống bé tin hin trong đống hỗn loạn. Thế rồi nàng nhíu mày khi “thấy” một cái gì đó bập bùng, nóng bỏng.
- Lẽ nào…? - Lục Châu tự nhủ.
Lục Châu xác định vị trí và yêu cầu các nhân viên dọn dẹp nơi ấy. Mất ba phút để những người đàn ông khỏe mạnh lật các tấm đá nặng nề. Khi tấm đá cuối cùng được lôi ra, một luồng hơi nóng mơ hồ phả vào mặt Lục Châu. Giữa đống ngổn ngang, một thứ nhỏ xíu bằng hạt đậu đang bập bùng một cách hung hãn. Nó có màu đen đặc, đen hơn cả bóng tối. “Oán Hồn Dạ Hỏa!” – những từ ấy suýt vọt khỏi miệng Lục Châu nhưng bị kìm lại.
Vừa thấy ngọn lửa đen, những người đàn ông định tiến đến nhưng khựng lại khi bắt gặp đôi mắt dò xét của công chúa. Một áp lực vô hình bóp nghẹt tâm trí họ. Lục Châu lên tiếng, giọng mềm mại nhưng ngữ khí lạnh ngắt:
- Các anh định làm gì với nó? – Nàng hơi nghiêng đầu về phía ngọn lửa đen.
Đám người không có ý định trả lời. Nhưng đôi mắt xanh thẳm như biển sâu của Lục Châu áp đảo họ. Một áp lực vô hình đè nặng xuống, tựa thể ép họ phải nói. Bạc Mạch nhận ra công chúa đang sử dụng năng lực đại thánh sứ - thứ mà người bình thường không thể chống chọi. Thế rồi một người trả lời:
- Hoàng đế. Ngài ấy yêu cầu thu thập lửa đen.
Lục Châu nhăn trán. Lại một danh xưng không phù hợp nữa cất lên và gán cho Lục Thiên. Nó làm công chúa khó chịu. Với nàng, Lục Thiên không xứng với bất cứ danh xưng nào.
Lát sau, cánh cửa đại điện mở. Lục Châu cùng người phụ tá bước vào. Giày cao gót dưới chân nàng gõ tiếng “Cộc! Cộc!” trên sàn đá cẩm thạch, vang dội nhưng cộc lốc, không còn chút ý tứ như lúc ở những hành lang đổ nát. Xa xa, trên Ngai Thủy Tinh, vị tân hoàng đế Phi Thiên quốc đang đọc tài liệu, nghe tiếng bước chân thì ghếch đôi mắt qua mép giấy. Y đặt tài liệu qua một bên, gác tay lên tay nắm Ngai Thủy Tinh, chống cằm và mỉm cười với Lục Châu:
- Em gái.
Giọng Lục Thiên không lớn, nhưng vọng khắp sảnh đại điện, tựa một thứ uy quyền tuyệt đối được chứng nhận mà chẳng cần lên gân. Công chúa dừng bước trước bục dẫn lên Ngai Thủy Tinh. Tự tin, kiêu hãnh, mạnh mẽ, nhưng Lục Châu vẫn phải ngước đầu nhìn lên anh trai mình.
- Đệ Thập Nhất. – Lục Châu nói, giọng trầm.
- Nghe xa cách vậy, Châu? – Lục Thiên đáp – Nay cuối tuần, ở lại ăn tối nhé?
- Không, thưa ngài. – Lục Châu nói – Tôi có hẹn trước rồi.
Ngữ khí của công chúa không thay đổi. Lục Thiên biết điều đó nhưng không phản ứng, y tiếp tục:
- Vậy… có chuyện gì đây, em gái?
Lục Châu lôi trong túi áo ra một ống thủy tinh, bên trong phập phùng một ngọn Oán Hồn Dạ Hỏa to bằng hạt đậu. Rất bé. Nhưng đứng ở bất cứ đâu trong đại điện cũng cảm nhận được sự hiện diện quỷ quái của nó. Lục Châu hỏi:
- Ngài cần cái này làm gì, Đệ Thập Nhất?
Từng lời từng chữ rõ ràng, thẳng thắn. Lục Thiên nhìn lọ thủy tinh, nhìn công chúa, sau phất tay một cách lười biếng. Từ những góc tối trong đại điện, hai người bước ra với quân phục rằn ri đen xám. Lục Châu giật mình. Nàng là đại thánh sứ, cảm quan vượt trội người thường nhưng lại không phát hiện ra họ. Hai người đó cúi chào nàng trước khi biến mất sau cửa phụ đại điện:
- Đã lâu không gặp, công chúa. Thổ Hành rất hân hạnh phục vụ.
Lục Châu biết mặt hai người. Là anh em sinh đôi Lôi Quân – Lôi Vũ của Thổ Hành. Và họ không ngẫu nhiên đứng ra chào trả nàng. Đó là hành động có chủ đích nhằm tuyên bố Thổ Hành trung thành với tân hoàng đế. Công chúa nhìn bọn họ, sau nhìn Lục Thiên. Anh trai nàng không nói gì, chỉ cười nhạt. Lục Thiên đã kiểm soát sức mạnh Phi Thiên quốc đến tận gốc lõi, trong khi Lục Châu vẫn chỉ là một công chúa ngước nhìn Ngai Thủy Tinh. Ở đây, nàng chỉ là “công chúa”.
- Anh đang nghiên cứu Oán Hồn Dạ Hỏa. - Lục Thiên nói – Nếu khám phá được bản chất sức mạnh của nó, chúng ta sẽ có cơ hội thắng Liệt Giả.
Lục Châu nhếch mép. Công chúa vốn có nụ cười rất đẹp, nhưng khi nhếch mép thì lộ rõ sự mỉa mai khinh miệt, không thể lầm lẫn:
- Xin đừng quanh co. Ngài không phải người tốn thời gian cho chuyện nhảm nhí.
Lục Thiên im lặng, sau rời khỏi Ngai Thủy Tinh. Y chậm rãi bước xuống những bậc đá trải thảm nhung đỏ, vừa đi vừa nói:
- Em bất mãn điều gì, Châu? Bầu cử qua rồi, giờ là lúc chúng ta phải hợp tác. Em muốn chúng ta lại tiếp bước con đường của các tiền bối họ Bạch Dương: anh em không nhìn mặt nhau sau bầu cử? Luôn nuôi dưỡng âm mưu soán ngôi đoạt vị? Giống người chú Lục Triều của chúng ta? Chúng ta khác họ, Châu. Chúng ta đã nhìn thấy sai lầm của thế hệ trước. Chúng ta sẽ sửa sai. Chúng ta sẽ thay đổi.
Lục Thiên dừng lại ở giữa đường bậc thang. Công chúa nhìn y, nụ cười nhếch mép vẫn y nguyên:
- Ngài giỏi hơn Đệ Thập trong khoản nói lời hay ý đẹp.
- Ngai Thủy Tinh thanh sạch đẹp đẽ, lời lẽ cũng cần được trau chuốt chỉn chu. – Lục Thiên đáp.
Công chúa nhún vai:
- Được thôi, vậy hãy cho tôi một lời giải thích thỏa đáng. – Nàng lắc lắc ống thủy tinh – Không quanh co.
Lục Thiên nhìn công chúa một hồi, ánh mắt cân nhắc. Lục Châu càng thấy mỉa mai hơn; lời hay ý đẹp rốt cục vẫn là tính toán. Nhưng nàng chẳng lạ. Những chuyện Lục Thiên đã làm để thắng cử, nàng biết cả. Thù hận đào bới tâm trí nàng những hố sâu, và rất nhanh trở thành vực thẳm. Tình thân máu mủ là thứ duy nhất níu chân Lục Châu, ngăn nàng bước sang bờ vực bên kia, đối lập hoàn toàn với anh trai mình.
Sự im lặng kéo dài trong đại điện, sau bị phá vỡ bởi bước chân từ Lục Thiên. Y tiếp tục đi xuống, rồi dừng lại trước Lục Châu, cách ba bậc thang. Một cách chậm rãi, y cởi áo khoác ngoài, tháo nút áo trong, lộ ra nửa cơ thể đầy những đường gân xanh đen. Lục Châu biết rõ y là Quỷ Vương nhưng giờ mới chứng kiến tận mắt. Cảm giác ghê tởm trào lên trong họng công chúa – không phải vì cơ thể quỷ dị của Lục Thiên, mà vì những gì y đã làm với Đệ Thập.
- Cơ thể này không nghe lời anh, Châu, nó đang “đói khát”. – Lục Thiên cất lời – Anh cần những nguồn năng lượng lớn để duy trì cơ thể này. Vậy nên… anh cần Oán Hồn Dạ Hỏa.
- Lễ Thanh Tẩy cũng có nguồn năng lượng tương tự. Ngài có thể đến đó. – Lục Châu nói.
Lục Thiên mỉm cười:
- Sẽ tới lúc đó, nhưng chưa phải bây giờ. Lưu Vân quốc và Trục Chữ Thập đang trỗi dậy, chắc em biết rồi.
Lục Châu không cười nữa. Công chúa biết Lục Thiên đang nói sự thật, và chắc chắn y sẽ đưa ra những đề nghị mà nàng khó lòng từ chối.
Sau thời Chiến Tranh Tài Nguyên, Phi Thiên quốc cùng Khối Ngũ Giác vươn lên thành thế lực mạnh mẽ nhất, kiểm soát thế giới Tâm Mộng suốt ba mươi năm. Ba mươi năm đó, Lưu Vân quốc cùng Trục Chữ Thập lặng lẽ. “Lặng lẽ” vì họ yếu thế chứ không phải âm thầm chờ đợi thời cơ. Dù tuyên bố chiến thắng Chiến Tranh Tài Nguyên, nhưng người Lưu Vân không ngu ngốc, họ nhận thức được thực tế. Ba mươi năm đó, họ biết cả thế giới coi thường mình.
Tiệc sinh nhật của Vương Vi Hàn như một tiếng nổ. Không phải nổ pháo hoa, mà là nổ đại bác. Từ Tuyệt Tưởng Thành xuất hiện những đồn đại về đám xạ thủ Không Mắt, từ chiến trường Đông Thổ xa xôi vọng lên tiếng súng bắn tỉa buốt óc. Ai cũng biết Lưu Vân quốc đã tới. Ai cũng biết Trục Chữ Thập đang đòi lại vinh quang mà Vi Thành “Đàn Bà” – cựu hoàng Lưu Vân đã để lọt vào tay Bạch Dương Đệ Thập.
- Giả như Vi Triệt “Hung Bạo” sống lâu hơn, người Lưu Vân sẽ hiền lành hơn. – Lục Thiên tiếp lời – Nhưng ông ta mất vào giữa Chiến Tranh Tài Nguyên, con trai ông ta kế vị, Vi Thành “Đàn Bà” lại chẳng được như cha mình. Trong khi cha chúng ta, Đệ Thập thì giỏi hơn Vi Thành quá nhiều.
- Ngài không có tư cách nói về Đệ Thập. – Lục Châu nhướn mày.
- Có gì sai khi một đứa con trai tự hào về người cha tài giỏi? – Lục Thiên cười – Và tại sao anh không có tư cách, Châu? Anh là hoàng đế Phi Thiên quốc, tại sao anh không có tư cách?
Lục Thiên cúi đầu nhìn xuống. Lục Châu ngước đầu nhìn lên. Họ ở gần nhau, chỉ cách ba bậc thang. Nhưng một người trên cao, một kẻ dưới thấp, khác biệt rõ ràng. Cho dù Lục Châu cố tình hạ thấp anh trai mình thế nào thì y vẫn là hoàng đế, vẫn là kẻ nắm Phi Thiên quốc trong lòng bàn tay.
- Ngài muốn nói điều gì? – Lục Châu hỏi.
Lục Thiên mỉm cười hài lòng với thái độ của công chúa. Y đáp:
- Chúng ta có người cha tài giỏi, chúng ta kế thừa di sản của ông ấy. Vi Hàn không có người cha như thế, gã có quyền xây dựng di sản của riêng mình, đồng thời đập nát di sản của người khác. Chúng ta bị trói buộc trong nhiều trách nhiệm và luật lệ. Vi Hàn thì hoàn toàn tự do. Gã mạnh hơn chúng ta. Gã đã vươn tay đến Băng Thổ, thách thức cả Băng Hóa, điều mà không ai trong chúng ta dám nghĩ tới.
Công chúa chột dạ. Nàng mới biết chuyện Lưu Vân quốc can dự chiến tranh Băng Hóa quốc – Lực Lượng Mù Thủy, nhưng dường như Lục Thiên cũng có nguồn tin riêng. Nàng nghi ngờ Lục Thiên biết cả chuyện nàng thuê người đến phương bắc để giúp Vô Phong. “Hoàng đế Phi Thiên quốc” không phải chỉ có hư danh, đó là quyền lực thật sự.
- Nhưng chúng ta hơn Vi Hàn ở một điểm là… chúng ta có hai người. – Lục Thiên nói.
Lục Châu xém phì cười trước lời bông đùa. Nàng nhún vai:
- Rồi sao? Hai lớn hơn một? Ý ngài là vậy?
- Phải, hai lớn hơn một. – Lục Thiên gật đầu – Vi Hàn là con một, gã chỉ có một mình. Chỉ cần gã sụp đổ, toàn bộ tham vọng của gã sẽ tan thành mây khói, chẳng ai kế thừa.
Lục Châu nhếch môi, ngữ khí lạnh băng:
- Ngài nghĩ tôi sẽ kế thừa những gì ngài đang làm, Đệ Thập Nhất?
- Anh nghĩ vậy đấy, Châu. Chúng ta là con của Đệ Thập. Em muốn thấy anh quằn quại vì linh hồn Quỷ Vương giày vò? Và… em còn muốn gặp tóc đỏ không?
Lục Châu mặt không biểu tình, nhưng thâm tâm xáo động. Công chúa hỏi:
- Ngài muốn gì?
Lục Thiên cười. Y vừa giành được một chiến thắng trước Lục Châu, và y tận dụng mọi lợi ích của nó. Tòa đại điện vắng lặng chỉ còn lời trao đổi giữa hai người con của Bạch Dương Đệ Thập. Không lời mỉa mai cũng chẳng lời thân tình, tất cả chỉ là trao đổi lợi ích.
Lát sau, cánh cửa đại điện mở thêm một lần nữa. Lục Châu bước ra và gặp Bạc Mạch đang chờ bên ngoài. Bạc Mạch nhận ra gương mặt nàng không biến đổi nhiều so với lúc bước vào trong. Bà ta không hỏi, chỉ bước theo công chúa trong im lặng. Lục Châu cũng không nói gì. Mãi tới khi rời khỏi tòa tháp đại điện, Lục Châu mới thở hắt ra như trút được gánh nặng. Nàng rủ Bạc Mạch đi dạo vườn thượng uyển được xây trên đường vành đai đá bao bọc tháp đại điện.
Trên đường vành đai bao quanh tháp đại điện, dưới nắng tà, bóng dáng hai người phụ nữ xiêu xiêu trên những bồn hoa và thảm cỏ được chăm chút tỉ mỉ. Nơi này nằm ngoài cuộc chiến đêm Tổng Tuyển Cử nên hoàn toàn nguyên lành, vẻ đẹp thuần khiết từ thuở xa xưa vẫn y nguyên. Nhưng tâm tư của những người từng bước trong vườn thượng uyển chưa bao giờ phù hợp với từ “thuần khiết”.
- Bà hãy liên lạc với Mộng Dụ, bảo con bé đưa một đội thánh sứ tin cậy đến hoàng cung… - Lục Châu vừa nói vừa đảo mắt dè chừng những ngự lâm quân áo trắng phía xa - …chúng ta tìm Oán Hồn Dạ Hỏa.
Bạc Mạch hỏi:
- Vậy… công chúa đã thỏa thuận với hoàng đế?
Câu hỏi ấy chỉ đơn thuần là “câu hỏi”, không hàm ý chất vấn. Bạc Mạch đứng tuổi, lăn lộn chính trường Phi Thiên nhiều năm, tự nhiên biết rõ khi nào cần chất vấn, khi nào không. Lục Châu gật đầu, sau xác nhận:
- Phải. Linh hồn Quỷ Vương đang cắn nuốt cơ thể anh ta. Những triệu chứng đã bắt đầu xuất hiện, giống như tình trạng của thằng nhóc Oa Lạc trước khi bắt đầu Lễ Thanh Tẩy.
- Tệ đến mức nào? - Bạc Mạch hỏi tiếp.
- Hơi tệ, và sẽ tệ khủng khiếp nếu không ngăn chặn. Anh trai tôi khá hoang tưởng khi nghĩ mình là Liệt Giả và có thể khống chế Quỷ Vương như ông ta. - Lục Châu cười khẩy - Giờ thì anh ta cần Oán Hồn Dạ Hỏa để duy trì cơ thể đó. Dù gì, tôi cũng cần anh ta. Phi Thiên quốc không thể thiếu “hoàng đế”.
- Bằng cách “vớt” những thứ mà Liệt Giả để lại trong hoàng cung? - Bạc Mạch nhíu mày - Lửa đen có hạn, hoàng đế không thể dựa vào đó.
Lục Châu nhún vai:
- Được đâu hay đó. Tôi cung cấp cái mà anh ta cần, đổi lại anh ta phải giúp những thứ mà tôi muốn.
- Hoàng đế chấp nhận?
- Ừ. - Lục Châu gật đầu - Từ giờ, mặt trận Băng Hóa quốc và Lực Lượng Mù Thủy sẽ do tôi phụ trách. “Hoàng đế” chỉ quan sát và cung cấp nguồn lực hỗ trợ.
Bạc Mạch suy nghĩ. Đổi lại là người thường nghe chuyện, họ sẽ kêu lên về tính chính trực của công chúa, rằng nàng đang phạm vào một tội ác nguy hiểm là che giấu danh tính Quỷ Vương, trong khi nàng là Tổng Lãnh Thánh Sứ. Nhưng với Bạc Mạch, mọi thứ đều quy đổi sang lợi ích, còn “chính trực” chỉ là thứ yếu. Bà ta nói:
- Công chúa, tôi nghĩ cô quá hời. Lấy gì để đảm bảo ngài Đệ Thập Nhất giữ lời?
- Vì anh ta còn bận bịu với phía tây. - Lục Châu trả lời chắc như đinh đóng cột - Đằng ấy, những khẩu súng của Lưu Vân quốc đã giương nòng nhưng chưa biết ngắm bắn vào đâu. Theo lịch sử, mỗi lần Lưu Vân quốc giương nòng súng, họ chĩa vào Phi Thiên quốc trước tiên.
- Có vẻ như cô và ngài Đệ Thập Nhất đều đánh giá cao vị tân hoàng đế Lưu Vân quốc, thưa công chúa. - Bạc Mạch gật gù.
Lục Châu dừng bước, vươn tay vào một bồn hoa. Những ngón tay dài đeo nhẫn của nàng chạm vào những bông hồng màu đen tím với bốn cánh dài bằng nhau. Chúng được gọi là “Hồng Chữ Thập” - một giống hồng kỳ quặc chỉ mọc ở Lưu Vân quốc. Nhiều năm về trước, cựu hoàng Vi Thành đã tặng chúng cho vườn thượng uyển Phi Thiên như một cử chỉ ngoại giao thân thiện.
- Tôi và Lục Thiên có vài kỷ niệm với Vi Hàn, tất cả đều kém hay ho. - Lục Châu nhìn những bông Hồng Chữ Thập, lòng nhớ chuyện cũ - Cả hai chúng tôi đều biết một ngày nào đó, Vi Hàn sẽ thay đổi Lưu Vân quốc. Nhưng khi trước, tôi đã nghĩ Vi Hàn sẽ giống ông nội và người cha anh ta, đều phải cúi đầu trước cha mình. Tôi đã tin cha phải sống ít nhất gần hai thế kỷ.
- Có nhiều chuyện luôn nằm ngoài tầm tay. - Bạc Mạch nói.
Năm ngón tay dài và đẹp của Lục Châu mơn man trên những đóa Hồng Chữ Thập. Đột nhiên, những ngón tay ấy vặn xoắn một đóa hoa và lạnh lùng bứt ra khỏi thân. Lục Châu nhìn nó trong lòng bàn tay bằng đôi mắt xanh thẳm:
- Hãy điều động Chiến Tử đến chiến trường Mù Thủy. Tôi muốn Phong thoát khỏi nơi đó an toàn, anh ấy bị người phương bắc lợi dụng quá nhiều rồi. Về chuyện Tiểu Hồ, tôi sẽ tự giải quyết.
- Vô Phong hiện là ưu tiên lớn nhất của cô, liệu có phải? - Bạc Mạch hỏi.
Công chúa nhìn bông Hồng Chữ Thập, những ngón tay đẹp của nàng bỗng nắm lại, vò nát nó:
- Tôi nhớ Phong. Nhớ điên lên được.
Bạc Mạch cúi đầu rời đi. Công chúa nhìn từng mảnh cánh hoa tan nát trong bàn tay mình. Nàng lờ mờ thấy đâu đó nụ cười của Vi Hàn phía sau những bông Hồng Chữ Thập. Mấy thằng đẹp trai luôn có nụ cười đáng ghét.
…
Cách Phi Thiên quốc hàng vạn cây số về hướng đông, dưới những tán cây quỷ quái của Rừng Bất Khả Phạm, Chiến Tử lặng lẽ ghi chép sổ tay. Trong sổ chi chít tên tuổi thánh sứ phản bội, đặc điểm nhận dạng và khả năng chiến đấu. Tất cả đều là mục tiêu săn đuổi. Những cái tên bị gạch ngang đều bị Chiến Tử triệt hạ theo nhiều cách khác nhau: đập gãy chân, bẻ cánh, đấm vỡ quai hàm… Nhưng tất cả vẫn còn sống. “Thánh sứ” là tài sản quá quý giá để giết.
Liên Minh Phương Bắc không phải là điểm nóng duy nhất về thánh sứ phản bội. Trục Chữ Thập, Nhất Thống Cục, kể cả Khối Ngũ Giác đều có. Thánh Vực đang cố gắng giấu nhẹm dân chúng thế giới rằng đang tồn tại một lũ có cánh bay vòng vòng khủng bố đánh cướp thay vì rao giảng đức tin Vạn Thế.
Để xử lý đám phản bội, mọi nguồn lực đều được cân nhắc. Chiến Tử – một Thập Kiếm – là ví dụ. Điều đó có nghĩa là Thánh Vực đang sử dụng những phương pháp phi truyền thống. Họ vốn chẳng coi Thập Kiếm ra gì, nhưng thực tế tát vả mặt họ bằng những cái tát trần trụi: những lời đồn thổi về thánh sứ phản bội ngày càng tăng, dân chúng bắt đầu nhận ra có gì đó không ổn với thế giới. Vậy là Chiến Tử được lựa chọn.
- Rồi tất cả mọi người sẽ biết. Lời đồn nhanh hơn gió, ngấm mạnh hơn nước, chẳng ai ngăn được hết.
Giọng nói kéo Chiến Tử ngẩng đầu. Cách vài bước chân, Thôn Tàng đang kiểm tra một ả thánh sứ nằm gục trên đất. Ả thánh sứ chưa chết nhưng hai tay đã gãy, hơi thở nặng nhọc. Ả bị Chiến Tử đánh gục chỉ sau mười giây đồng hồ, chưa kịp cả triệu hồi thần hộ mệnh.
- Sự im lặng và phủ nhận sẽ nhấn chìm tất cả. – Chiến Tử cất lời.
Thôn Tàng ngoảnh lại nhìn Chiến Tử bằng ánh mắt phức tạp. Cô nửa bực vì Chiến Tử bất đồng quan điểm với mình, nửa vui vì tên này đã mở miệng nhiều hơn – một bước tiến đáng kể từ ngày hai người quen biết và hợp tác. Thôn Tàng dùng những sợi dây thừng phát ánh sáng vàng trói chặt ả thánh sứ phản bội, sau mở đôi cánh của mình rồi dùng phép Ảo Trận ếm vào sợi dây.
- Dân chúng không ngốc nghếch. – Thôn Tàng vừa dùng phép vừa nói – Họ biết tất cả. Thánh Vực, Đại Hội Đồng hay các chính phủ càng cố che giấu, họ càng biết rõ.
- Rồi sẽ chẳng ai quan tâm. – Chiến Tử đáp, tay vẫn ghi chép.
- Anh không thể đồng ý với tôi một chút được sao? – Thôn Tàng lườm nguýt – Đẹp trai quá nên cái tôi cao à?
Chiến Tử không trả lời, vẫn chăm chú ghi chép. Bỗng nhiên, những tiếng “tít tít” vang lên từ túi áo của y. Chiến Tử rút điện thoại đọc tin nhắn. Thôn Tàng lén nhìn, thấy sắc mặt của y chẳng hề biến chuyển, chỉ có đôi mắt tập trung vào điện thoại, lạnh lùng như một cỗ máy. Dựa theo những gì đã biết, Thôn Tàng đoán gã này đang nhận tin từ Lục Châu. Chẳng ai trên đời có thể ra lệnh cho y trừ cô nàng công chúa Phi Thiên đó.
Lát sau, một chiếc xe cơ giới tiến vào Rừng Bất Khả Phạm, đưa Thôn Tàng, Chiến Tử cùng ả thánh sứ phản bội rời đi. Trên xe, Chiến Tử tiếp tục ghi chép. Thôn Tàng cũng chẳng hỏi dù cho hành động này có vẻ kỳ quái với một người như y. Mỗi người đều có phương pháp hành động riêng biệt, tốt nhất là không nên hỏi.
Trong khi ấy, ở góc xe, Chiến Tử gạch ngang tên ả thánh sứ phản bội mà y vừa bắt được. Y lật trang mới, ghi cái tên tiếp theo:
Vô Phong.
Tuổi: 28 (?)
Chiến Tử ngừng viết, nhìn cái tên vừa ghi một hồi, khóe miệng hơi nhếch. Thôn Tàng thấy điều đó. Cô ngạc nhiên. Rõ ràng là thằng cha mặt lạnh này đang cười.
Nụ cười của mấy thằng đẹp trai luôn đáng ghét.
0 Bình luận