Ngục Thánh
Get Backer
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Quyển 5 - Tụ Hồn Hải

Chương 10 - Giải pháp đơn giản

0 Bình luận - Độ dài: 4,848 từ - Cập nhật:

Mưa, luồn những cánh tay lạnh lẽo ẩm ướt của nó qua tán cây, nhỏ giọt lên một tấm bạt dày. Dưới bạt, Vô Phong nằm dài, hai tay khoanh trước ngực và thở đều đều. Nết ngủ của hắn vẫn vậy: không yên một chỗ, lăn lộn hết bên này lại bên kia. Nhưng phía sau lớp vỏ vô hại ấy, thanh Bộc Phá đang thủ sẵn trong tay hắn, chỉ đợi động tĩnh lạ là vung ra. 

Chợt, những thanh âm của thú ăn đêm vọng tới, mơ hồ mỏng mảnh như gió thoảng. Vô Phong lập tức mở mắt, bàn tay siết chặt cán Bộc Phá. Chưa đầy một giây, cả thân thể lẫn tâm trí hắn chuyển sang trạng thái chiến đấu. Bán kính ba mét xung quanh hắn trở thành vùng nguy hiểm, mọi thứ có thể bị thổi bay chỉ bằng một cú chém nội lực Tử Thiết cùng thuốc nổ Bộc Phá. Ba tháng bị cầm tù ở Băng Hóa không làm tên tóc đỏ thui chột mà ngược lại, càng nguy hiểm.

Thời gian thay đổi con người.

Ba năm trước, hắn chỉ là tên ăn cắp vặt và may mắn trở thành hộ vệ thánh sứ. Ba năm sau, hắn là tội phạm, mạnh mẽ nhưng đầy thù hận.

Thấy tình hình vẫn ổn, tên tóc đỏ tạm buông lỏng tâm trí. Hắn ngồi dậy, đặt Bộc Phá bên mình, sau đó rút cuốn “Thế Giới Tâm Mộng - kiến thức căn bản” và bắt đầu ghi chép. Cuốn sách đã quăn bìa, góc trang xoắn xuýt với nhau, chi chít những ghi chú chép tay. Có lẽ Diễm Tà - tác giả cuốn sách - chưa bao giờ nghĩ lại có một độc giả nhiệt thành như tên tóc đỏ.

“…Mù Thủy. Tháng 4 năm 7519. Mưa có mùi sắt. Lần trước không như vậy. Không chỉ Mù Thủy, mà cả Băng Hóa, mưa bắt đầu nồng mùi. Ly Đốc bảo đó là điềm báo nữ thần Nê Mê trỗi dậy. Băng Hóa quốc đang báo thù, nhưng không chỉ với bọn phiến quân, mà tất cả những ai từng phản bội dòng máu Biệt Liên. Chẳng biết bao giờ chiến tranh mới kết thúc. Nhưng khí hậu lục địa này đang thay đổi…

Chiếc bút trên tay Vô Phong phát nguồn sáng nhỏ xíu, vừa đủ để hắn thấy những gì mình đang viết, vừa vô hình trong bóng đêm mù mịt trừ phi đứng quá gần. Phía xa, những quầng sáng màu xanh tím nhấp nhá soi rọi một vùng trời nặng trĩu mây. Vô Phong ngừng viết, nhìn theo hướng ấy. Một trận chiến giữa Băng Hóa và lực lượng Mù Thủy, có thể. Một trận chiến giữa bọn săn tiền thưởng và thánh sứ đào tẩu, có thể. Một trận chiến giữa hai thánh sứ, có thể. Thời gian này, mọi thứ đều là “có thể”. Nghĩ ngợi chốc lát, Vô Phong xóa dòng chữ cuối cùng rồi viết đè lên:

“…Chẳng biết bao giờ việc này mới kết thúc. Hoặc không bao giờ. Lính Băng Hóa nói một thời kỳ mới sắp nổ ra, hệt như Chiến Tranh Tài Nguyên hoặc thậm chí là Thời Đại Thủy Triều.

Những tiếng nổ ì ùng dội tới, không đủ lớn làm người ta giật mình, nhưng đủ to để khiến bọn thú ăn đêm câm bặt. Ngay cả thú hoang cũng cảm nhận được chiến tranh cùng lòng căm thù của người Băng Hóa. Chúng đang học cách thích nghi: bớt phát tiếng động, cẩn trọng và tránh xa loài người. Chúng chẳng hiểu “chiến tranh” là gì nhưng lại biết rằng loài người lúc này tàn bạo hơn chúng.

Những sợi tóc đỏ rũ xuống che mắt Vô Phong. Hắn định buộc lại cho đỡ rối, nhưng chợt nhận ra trong tay mình là một sợi dây gồm những mảnh kim loại rời rạc. Khi buộc, những mảnh kim loại sẽ tự động lắp ghép, siết chặt giúp tóc không bung sợi. Nếu niệm chú ngữ “Vô Phong là đồ cà tẩm!”, nó sẽ giải phóng linh hồn một con báo lửa với mục tiêu duy nhất là bảo vệ tên tóc đỏ. Thứ đồ ma thuật này rất khó chế tác, tiêu tốn nhiều tài nguyên và cả linh hồn của người làm ra nó.

Vì nó mà Vô Phong trở nên tàn bạo.

*

*        *

Vài tuần trước…

Trước ngày lên đường tới Mù Thủy, Vô Phong tới xưởng rèn Lò Heo Quay để sắm sửa vũ khí lẫn phụ kiện. Dĩ nhiên hắn không tự tung tự tác, mà bị Ly Đốc và bọn mật vụ Băng Hóa giám sát chặt chẽ.

Đêm tối, con phố buôn bán vũ khí ở Băng Hóa thành tối om om, chỉ duy nhất Lò Heo Quay vẫn sáng đèn với biển hiệu “Chào mừng quý khách!”. Nó lọt thỏm trên phố, có hai tòa nhà một cao một thấp, tòa mái đỏ chĩa ống khói nhả khói màu đen, trong khi tòa thấp với chái nhà màu rêu cùng chiếc phong vũ biểu hình chim ưng. Căn xưởng chẳng hề thay đổi kể từ lần đầu tiên Vô Phong ghé thăm. Tên tóc đỏ nhìn chiếc phong vũ biểu, thấy nó chẳng đứng yên một chỗ mà quay mòng mòng, hỗn loạn như chính thời cuộc Băng Hóa thành bây giờ.

Dưới tấm biển “Chào mừng quý khách!”, Chú Bự - ông chủ xưởng rèn - xuất hiện, làu bàu chửi tên tóc đỏ vì bị phiền giấc ngủ. Ổng chửi luôn cả bọn Ly Đốc cùng lũ mật vụ Băng Hóa vì định bước vào mà không được cho phép, thề rằng sẽ vung búa đập vỡ sọ bất cứ thằng nào đặt chân lên thềm. Thấy vậy, bọn Ly Đốc đành chờ bên ngoài. Chú Bự vẫn giữ thái độ khó ở cho tới khi đóng cửa, thì bỗng quay sang Vô Phong cười toe:

- Lâu mới gặp! Bị lũ chó của Xuy Hạ Khai Y giám sát cả ngày, chắc khó chịu lắm nhỉ?! Rượu không?

Chú Bự chìa ra chai rượu trắng. Lịch sự nhưng lạnh lùng, Vô Phong nhận lấy, tu một ngụm nhỏ. Như nhận ra điều gì đó ở hắn, Chú Bự ngừng cười. Dù vậy, ông ta vẫn tiếp đón Vô Phong tử tế với rượu, xúc xích và mỡ lợn muối. Trong lúc ấy, Chú Bự sửa chữa hai thanh kiếm Bộc Phá - Pháo Tép, đồng thời gia cố các chi tiết trên bộ chân sóc - món quà hữu dụng của người Tuyệt Tưởng Thành. Tay nghề của ông chủ xưởng không chỉ giới hạn trong kiếm. Tên tóc đỏ lặng lẽ xem Chú Bự làm việc và chờ đợi.

- Khai Y đang lợi dụng chú mày. - Chú Bự lên tiếng - Tiêu diệt thủ lĩnh Mù Thủy? Chỉ có thằng điên mới nghĩ tới chuyện đó!

Vô Phong nhướn mày, nghi ngờ:

- Sao ông biết? Mi Kha à?

Chú Bự nhún vai thay câu trả lời. Nếu là Mi Kha thì tên tóc đỏ chẳng ngạc nhiên. Cô ả họ Cát Giá luôn có những chiêu trò riêng mà người ngoài không thể hiểu. Tên tóc đỏ cũng phần nào hiểu ý đồ của Chú Bự, bèn hỏi:

- Mi Kha muốn gì?

Lúc này, Chú Bự đang tách từng phần cơ khí bên trong lưỡi Bộc Phá. Bàn tay thô kệch của ông ta dùng nhíp nhỏ xíu, khéo léo gắp những bánh răng và mạch điện phức tạp khỏi lưỡi kiếm. Ống tuýp thuốc nổ lỏng ở cán kiếm cũng được lôi ra, sắp xếp ngay ngắn trong khay chờ được bảo dưỡng. Vẻ ngoài thô kệch của Chú Bự đang thể hiện những phẩm chất tinh tế mà ông ta ít khi lộ ra ngoài.

- Chú mày trông đợi gì ở Khai Y?

- Nói thế là sao? - Vô Phong hỏi.

Chú Bự đáp lời:

- Chú mày đã khác, khác lần đầu chúng ta gặp nhau. Khi đó, đôi mắt chú mày đầy khao khát và… lương thiện. Nhưng giờ, ta chỉ thấy sự thù hận. Chuyện gì đã xảy ra, tóc đỏ? Chú mày muốn trả thù ai?

- Không phải việc của ông. - Vô Phong nói.

Đó, rõ ràng, là thái độ bất lịch sự. Nhưng Chú Bự không phiền, vẫn tiếp tục sửa thanh Bộc Phá:

- Nếu chú mày định lợi dụng Khai Y cho việc riêng thì ta khuyên thật: bỏ đi. Trước nay họ Xuy Hạ chỉ lợi dụng người khác chứ không có chuyện ngược lại. Ta làm lính đánh thuê phương bắc nhiều năm, và thấy mọi sự kiện lớn nhỏ đều có dấu răng họ Xuy Hạ. Chú mày có cái giá nào tương đương để trao đổi với Xuy Hạ Khai Y? Cái đầu của thằng trùm khủng bố Mù Thủy à? Chắc không?

Vô Phong nhíu mày, đôi mắt vằn lên như vừa bị nói trúng tim đen, vừa bị xoáy vào nỗi bất an về một quyết định đầy may rủi. Quả thực, tên tóc đỏ đang có ý định lợi dụng Khai Y để báo thù. Giờ đây, mọi thù hận bên trong hắn đều nhắm vào Hệ Tôn - một trong Bảy Người Mạnh Nhất. Hắn tin rằng chính thằng khốn tóc bờm ngựa đó đẩy Tiểu Hồ vào tận cùng đau khổ.

“Hệ Tôn” - hắn ghi nhớ cái tên đó, coi nó là một danh từ đặc biệt và cần phải xóa sổ.

Tiêu diệt một trong Bảy Người Mạnh Nhất là chuyện bất khả. Vô Phong biết điều đó. Hắn không nhận nhiệm vụ từ Khai Y một cách mù quáng và cam chịu, mà chính Khai Y đã mở lời với hắn. Ông ta đã hứa sẽ tìm đường cho hắn tới chỗ Hệ Tôn, cung cấp những nguồn lực cần thiết. Khi ấy, Vô Phong có thể báo thù như hắn muốn.

- Tôi và Mi Kha đã xong việc, cô ta đã thanh toán tiền đầy đủ. - Vô Phong nói - Mi Kha muốn gì ở tôi?

Ông già thợ rèn nhìn hắn, nở nụ cười nửa khinh bỉ nửa ẩn ý trước khi mài thủ công lưỡi Bộc Phá trên khối đá mài nhẵn thín. Tên tóc đỏ tặc lưỡi:

- Tôi giết thằng anh của cổ đấy, ông già.  

- Nhưng so với những thứ mà cậu đã làm cho dòng họ Cát Giá, con bé Mi Kha… chà, nó đang thay đổi. - Chú Bự nói - Có lẽ nó nhận ra nợ máu không nhất thiết phải trả bằng máu.

Vô Phong chăm chú nhìn ông thợ rèn mài lưỡi Bộc Phá. Lưỡi kiếm màu bạc, ngạnh sắc ngả màu trắng ngà do trộn thêm xương và nanh giao long. Từ đây, hắn cảm giác những gầm gừ mơ hồ của loài giao long, giọng nói bí ẩn của một ai đó khẽ thoáng qua. Kể từ sau lần đối mặt gã đại thánh sứ Khai Giã, hắn không còn nghe những âm thanh đó nữa. Nhưng không có nghĩa là chúng đã biến mất. Chúng âm ỉ, lớn dần theo sự thù hận của hắn.

Hắn phải giết thằng khốn Hệ Tôn.

- Muốn nói gì với Mi Kha không, tóc đỏ? - Chú Bự lên tiếng - Chừa cho mình một đường lui hay tiếp tục dấn thân vào trả thù?

Tên tóc đỏ không trả lời. Hắn ăn xúc xích và mỡ lợn muối, rồi tống vào họng thứ rượu trắng khé cổ. Hận thù đang dẫn lối cho hắn, nhưng Lò Heo Quay như một trạm nghỉ để hắn dừng chân.

*

*         *

Mưa vùng Mù Thủy rả rích trên tấm bạt, dội xuống đầu Vô Phong những âm thanh sốt ruột. Quả thực tên tóc đỏ đang sốt ruột. Hắn cần Mai Hoa xuất hiện cùng nụ cười lạnh ngắt và thông báo việc tra khảo đã có kết quả. Nhưng một ngày đã qua mà tên cú vọ vẫn chưa thấy đâu.

Vô Phong ngoảnh về phía sau, dừng lại ở gốc cây nơi Ly Đốc đang tựa lưng ngủ. Gã tóc vàng rơm ngáy pho pho ngon lành, chẳng thèm quan tâm đây là vùng chiến sự nguy hiểm. Nom gã vô hại, nhưng ngay cả một con sư tử lúc ngủ cũng vô hại. Không dưới ba lần Vô Phong tính xử lý gã này, nhưng lần nào cũng từ bỏ ý định khi tính toán thiệt hơn. Chưa tới thời khắc quan trọng, hắn vẫn cần Ly Đốc và tỏ thái độ “ngoan ngoãn” với Khai Y.

Khi điều tra những chuyện đã xảy ra trong Rừng Bất Khả Phạm, Vô Phong tìm thấy cả một mớ những người liên quan từ Cụ Cố Tổ, các Ngũ Pháp Sư, Hệ Tôn, Hiệp Dung cho tới Ly Đốc. Thủ phạm trung tâm là Hệ Tôn, nhưng không có nghĩa là những người khác chẳng liên quan. Bước ngoặt trong cuộc chiến Rừng Bất Khả Phạm là sự phản bội của Ly Đốc, khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn. Gã gián tiếp đẩy Tiểu Hồ vào bàn tay ma quỷ của Hệ Tôn.

Với tên tóc đỏ, Ly Đốc phải chết.

Còn đó Răng Giả, lính đánh thuê của Siêu Sinh Giáo Đoàn - kẻ trực tiếp bán đứng Tiểu Hồ. Vô Phong đã cho ông ta cơ hội. Hắn đã đối mặt với Răng Giả, lắng nghe hoàn cảnh của ông ta. Nhưng thay vì chuộc lỗi, ông ta tiếp tục bán đứng hắn và Tiểu Hồ, suýt đẩy hai người vào tay Khai Giã. Nhưng sau tất cả, lòng thù hận không cho phép hắn tha thứ.

Với tên tóc đỏ, Răng Giả phải chết.

Danh sách những kẻ phải chết tiếp tục mở rộng. Có Vạn Thế mới biết ai là người trực tiếp cải tạo cơ thể Tiểu Hồ, rất nhiều câu chuyện bên trong Rừng Bất Khả Phạm đã bị chôn vùi vĩnh viễn. Nhưng tên tóc đỏ đoán rằng kẻ đó là Hiệp Dung. Chẳng dựa trên bằng chứng xác đáng nào, Vô Phong chỉ dựa vào trực giác. Nếu Hệ Tôn là đối tượng trả thù chính, thì Hiệp Dung cũng là kẻ liên đới - tên tóc đỏ nghĩ vậy.

Với hắn, Hiệp Dung phải chết.

Nghĩ tới những kẻ nọ, Vô Phong sôi máu. Bấy giờ hắn nhận ra bàn tay mình nóng rực - theo nghĩa đen, không phải nghĩa bóng. Một hơi lửa mỏng manh xuất hiện giữa lòng bàn tay hắn, phập phùng, nóng bừng, quánh màu đen kịt. Bóng tối xung quanh bỗng trở thành phông nền cho ngọn lửa ấy và để nó “tỏa sáng” trong mắt Vô Phong.

Oán Hồn Dạ Hỏa không thuộc quyền sở hữu của tộc Lạc Việt. Nó làm chủ chính mình, tự lựa chọn nơi ký sinh thích hợp. Và ngọn lửa đen không bao giờ chọn sai. Nó luôn tìm đúng người, đúng thời điểm. Vô Phong tự hỏi khi sở hữu ngọn lửa này, Liệt Giả đã nghĩ gì? Liệu tâm trí ông ta hồi đó có chất chứa hận thù như hắn bây giờ không?

Tuy vậy, có một sự thật sờ sờ là Liệt Giả đang tiếp tục con đường báo thù của mình. Ông ta nhắm vào Vạn Thế, thứ mà ông ta cho rằng là nguồn gốc mọi đau khổ. “Chừa cho mình một đường lui hay tiếp tục dấn thân vào trả thù?” - Câu hỏi của Chú Bự lại vang lên trong đầu Vô Phong.

Bất giác, tên tóc đỏ lại nhớ đến Bất Vọng. Thằng cha ống khói từng cảnh báo hắn về cái giá của mơ ước, và rằng hắn có thể tìm thấy những điều mà bản thân không bao giờ muốn biết. Nó đã thành sự thực. Việc truy tìm quá khứ đã dẫn Vô Phong đi xa hơn hắn nghĩ, đẩy hắn vào vòng luẩn quẩn do quá khứ tạo ra, cuối cùng là vực thẳm thù hận.

Nên đi tiếp không? - Hắn tự hỏi.

Đằng xa vọng lại tiếng bước chân chậm rãi. Vô Phong bóp chặt tay, Oán Hồn Dạ Hỏa biến mất. Cùng lúc, Ly Đốc tỉnh giấc như thể gã chưa hề ngủ chút nào. Cả hai đều ngoảnh lại, hướng sự chú ý về phía kẻ đang đi tới: Mai Hoa. Gã cú vọ giơ tay cùng nụ cười lạnh ngắt - thứ mà Vô Phong đang chờ đợi bấy lâu:

- Xong rồi nhé! Hơi lâu một tí!

- Con đàn bà kia đâu? - Ly Đốc hỏi.

- Vẫn sống, chỉ là… hơi sứt mẻ tí thôi. - Mai Hoa nhún vai - Tôi nói rồi, mất thời gian mà!

Nói rồi gã cú vọ giơ lên một chuỗi dây xâu những đốt ngón tay sơn móng đỏ chót. Vô Phong và Ly Đốc hơi khựng lại, tuy không kinh hãi nhưng ớn lạnh. Có đốt ngón tay khô máu như bị cắt từ lâu, có đốt lại đang chảy nhễu chưa vừa mới bị chặt. Tên tóc đỏ cảm quen biết Mai Hoa ít nhiều, hợp tác đôi ba lần, chưa từng thấy gã này tra khảo theo phương pháp bạo lực bao giờ. Như hiểu được suy nghĩ của Vô Phong, Mai Hoa cất lời:

- Cô ả khó nhằn lắm á! Nhớ Tập Lâm không? Tay kế toán của tổ chức ấy? Hắn chẳng chịu phun khai cái gì hết, dù hắn bị giam ở Phòng Triển Lãm, nhà tù khét tiếng nhất Băng Hóa. Nghe đồn bọn lãnh đạo cao cấp Lực Lượng Mù Thủy đều trải qua huấn luyện đặc biệt, nên rất khó cạy mồm chúng.

- Có tin tức không? - Vô Phong hỏi.

Mai Hoa giơ chuỗi dây xâu ngón tay, lắc lắc rồi cười:

- Chặt cả đống này mà không được gì thì khéo tôi bỏ nghề mất thôi!

Lát sau, Vô Phong, Ly Đốc và Mai Hoa châu đầu dưới một gốc cây, dùng máy chiếu ba chiều hiển thị bản đồ vùng Mù Thủy. Bản đồ này tích hợp với tình hình chiến sự thực địa do quân đội Băng Hóa cung cấp. Những phần lãnh thổ do quân đội Băng Hóa chiếm đóng thể hiện bằng màu xanh dương, trong khi Lực Lượng Mù Thủy là màu đỏ đậm. Nhưng mọi thứ chỉ tương đối. Bọn Vô Phong đang nằm trong lãnh thổ do phiến quân kiểm soát, nhưng cả ngày chẳng hề thấy một mống lính Mù Thủy nào đi ngang qua.

Cô ả mà Vô Phong tóm được tên Tu Mật, một thành viên cao cấp của phiến quân Mù Thủy - kẻ mà gã đại thánh sứ Ô Hội chỉ điểm. Trong tổ chức, cô ta giữ vai trò đối ngoại. Tìm lính đánh thuê, kiếm nhà đầu tư, đàm phán buôn bán vũ khí… tất cả đều qua tay ả. Nhưng Tu Mật không ở Mù Thủy, mà sống một cuộc sống vương giả ở lục địa Thượng Cổ, và chỉ quay về đây nếu có việc thật quan trọng. Xui xẻo cho Tu Mật, lần trở về này của ả lại đụng trúng tên tóc đỏ.

Theo lời khai từ Tu Mật, đám phiến quân đang tìm kiếm nguồn hỗ trợ mới. Không còn là các giáo đoàn đánh thuê, các thánh sứ phản bội hay những tổ chức bên nội bộ lục địa Băng Thổ… chúng đang chìa tay tới nhiều thế lực xa lạ, ví dụ như Lưu Vân quốc. Việc tên đại thánh sứ Ô Hội xuất hiện ở đây không phải ngẫu nhiên hay phụ thuộc ý chí cá nhân - mà là có chỉ đạo từ phía trên.

- Con ả đó nói Lưu Vân quốc đã tham gia chiến tranh phương bắc. - Mai Hoa thuật lại chi tiết vụ tra khảo - Mù Thủy, hay Tam Thủy Khu chỉ là một trong số các chiến trường mà họ nhúng tay vào. Vụ ly khai Sáu Nước Miền Đông Băng Thổ cũng có mặt người Lưu Vân. Kể cả xung đột ở phương đông xa xôi giữa Diệp quốc và Bắc Thần quốc, Lưu Vân cũng can dự.

Vô Phong chợt nhớ lại bản tin mà hắn từng nghe, hồi ở Băng Hóa thành. Vương Vi Hàn - vị tân hoàng đế của Lưu Vân tổ chức tiệc sinh nhật, đồng thời gửi lời tuyên bố đầy thách thức tới thế giới. Hắn từng gặp Vi Hàn một lần tại Pháo Đài Bay - trụ sở Đại Hội Đồng, đồng thời nảy sinh mối ác cảm tự nhiên với anh chàng đẹp trai đó. Vị hoàng tử năm nào nay đã đứng đầu một quốc gia, và có muốn trở nên khác biệt hoàn toàn so với người tiền nhiệm. Có vẻ anh ta không muốn bị người dân gán biệt danh như cha mình: Vi Thành “Đàn Bà”.

Nhưng chuyện Lưu Vân quốc không phải mối quan tâm chính của tên tóc đỏ. Hắn hỏi:

- Còn thủ lĩnh Mù Thủy, có tin gì không? Lão già đó đang ở đây, hay là sống ở nước ngoài rồi hô hào cho lũ tay chân Mù Thủy?

- Tin vui là lão ở đây. - Mai Hoa nói - Thủ lĩnh Mù Thủy phải ở lại chiến đấu, đó là truyền thống. Người phương bắc không tin vào một kẻ chỉ biết nói, không biết làm.

Mai Hoa thao tác trên luồng sáng máy chiếu ba chiều. Một tấm ảnh chân dung hiện lên trên bản đồ, chụp một già khoảng tám chục(80) tuổi, râu dài và xoăn rối, gương mặt hốc hác gầy gò, đôi mắt đen sì như thể ngăn chặn mọi ánh sáng tràn vào, mặc áo rằn ri đỏ nâu đặc trưng của phiến quân. Ông ta xuất hiện trên mọi bản tin thế giới Tâm Mộng, nhưng chưa từng ai xác nhận đã gặp mặt ngoài đời. Người Băng Hóa dành hàng chục năm truy tìm ông ta, nhưng đều thất bại.

- Đan Hòa Cổn Trạc, thường gọi là Đan Cổn, thủ lĩnh Mù Thủy đương nhiệm, đời thứ ba. Đan Cổn lên chức khi hai người tiền nhiệm bị Băng Hóa ám sát. - Mai Hoa tiếp lời - Kẻ bị Băng Hóa quốc truy nã gắt gao nhất.

Ly Đốc khoanh tay nhìn tấm ảnh:

- Sẽ tìm ra lão già này sớm thôi, nhưng nhân vật quan trọng luôn có chó săn ở bên. Chúng ta phải đối đầu những ai? Có đứa nào đáng để tôi giết?

Vô Phong chợt nhớ hồi đầu tiên tới Mù Thủy. Khi ấy hắn có dịp chạm mặt bọn Quạ Đen và Tang Nguyên của tổ chức Tân đảng, đồng thời biết rằng hai người đó là cầu nối cho Lực Lượng Mù Thủy với Xích Tuyết. Nếu thủ lĩnh Đan Cổn cần những vệ sĩ đáng tin cậy, ông ta hẳn sẽ liên lạc với Tân đảng.

- Tu Mật khai là tình hình đang thay đổi, Đan Cổn không thể dựa vào những liên minh truyền thống. Vậy nên…

Ly Đốc cắt lời, giọng điệu khẩn trương:

- Đừng nói là “bọn đó” nhé!

Gã cú vọ nâng cặp kính rồi nở nụ cười. Ly Đốc thở phì phì, thái độ bực bội lẫn ngán ngẩm. Vô Phong phần nào đoán ra “bọn đó” mà Ly Đốc nhắc đến là ai. Khi hai tấm ảnh khác xuất hiện dưới ảnh thủ lĩnh phiến quân Mù Thủy, chúng xác nhận những suy nghĩ của tên tóc đỏ là đúng.

- Thặng Lĩnh, đến từ lục địa Hoa Thổ, không rõ quốc tịch. Nan Ca Điệp, thường gọi là Ca Điệp, đến từ lục địa Thượng Cổ, không rõ quốc tịch. - Mai Hoa chỉ vào hai tấm ảnh - Bọn này… chắc hai người biết cả rồi. Chúng là Thập Kiếm.

Tên tóc đỏ nhìn hai gã này. Kẻ tên Thặng Lĩnh trung tuổi, râu quai nón đen sì bao quanh bộ mặt lì lợm với vết sẹo xé chéo môi, và sẽ là chấn động nếu bộ mặt này nở nụ cười. Trong khi ấy, Ca Điệp là một phụ nữ với nước da rám nắng, quanh mắt vẽ những ký tự kỳ lạ màu trắng, trông không thuộc về bất cứ nền văn hóa nào mà Vô Phong biết.

Cùng lúc, danh sách Thập Kiếm hiện lên bên cạnh các bức ảnh. Từ lâu lắm, Vô Phong không còn cập nhật tình hình Thập Kiếm, khác hẳn hồi hắn mới gia nhập thế giới chiến binh trong tâm trạng háo hức. Vả lại, bản thân hắn đã va chạm, cũng như hợp tác với không ít kẻ trong Thập Kiếm, chưa kể hắn từng suýt chen một chân vào danh sách này. Nhưng dù thế nào, “Thập Kiếm” vẫn là một cái gì đó làm hắn phải ngừng nghĩ chuyện khác, mà tập trung vào mười cái tên lơ lửng trên luồng sáng máy chiếu:

Danh sách Thập Kiếm

1. Vạn Thù.

Nam.

Thành viên Tân Đảng. Tuổi: 65.

2. Thặng Lĩnh.

Nam.

Tam Lâu giáo đoàn. Tuổi: 55.

3. Tố Tiên Tỉ (Tỉ Tỉ).

Nữ.

Siêu Sinh giáo đoàn. Tuổi: 50.

4. Nan Ca Điệp (Ca Điệp).

Nữ.

Đánh thuê tự do. Tuổi: 22.

5. Ẩn Lý Bát Thủ Đằng (Bát Thủ Đằng).

Nam.

Đội trưởng đội hộ giả Ẩn Lý Thị, Diệp quốc. Tuổi: 36.

6. Hạch Ma.

Nam.

Thám tử Sở Tổng Khu của Đả Thải thành, Phi Thiên quốc. Tuổi: 38.

7. Ly Đốc.

Nam.

Thủ lĩnh liên minh đạo chích không trung Phía Đông. Tuổi: 28.

8. Chiến Tử.

Nam.

Đánh thuê tự do. Tuổi: 33.

9. Thu Du Miên (Du Miên).

Nữ.

Đánh thuê tự do. Tuổi: ?.

10. Tòa Mỗ.

Nam.

Ngôi sao truyền hình, đánh thuê tự do. Tuổi: 50.

Danh sách Thập Kiếm lúc nào cũng thế: vài cái tên, dăm ba thông tin cụt lủn song lại khơi gợi vô số sự hiếu kỳ. Bản danh sách đã thay đổi so với lần cuối cùng mà Vô Phong biết. Vị trí số 8 vốn thuộc về Hệ Tôn, nhưng sau khi Hệ Tôn trở thành Bảy Người Mạnh Nhất, Chiến Tử đã trám vào chỗ trống.

Nhưng điều đáng nói là Nan Ca Điệp. Ba năm trước, cô ta thay thế Tùng Bách - người vắng mặt rất nhiều lần trong các cuộc họp Thập Kiếm mà không rõ lý do. Cô ta trẻ tuổi nhất, nhưng có thể chen chân vào mười kẻ cầm kiếm điên khùng nhất thế giới cho thấy Ca Điệp không vừa. Danh sách Thập Kiếm không phân hạng sức mạnh, bởi những người biết rõ sức mạnh của Thập Kiếm hầu hết đều ngủ kĩ dưới đất, không ú ớ được câu nào.

- Tôi không tiếp xúc với Thập Kiếm bao giờ, anh bạn có ý kiến gì không? - Mai Hoa hỏi Ly Đốc.

Ly Đốc lắc đầu:

- Thập Kiếm có ai dễ xơi? Tôi mới gặp con lùn Ca Điệp một lần, nó như một con ong, không trêu được. Còn Thặng Lĩnh đã ở trong Thập Kiếm từ hồi ông ta còn trẻ. Nhờ ông ta, Tam Lâu mới trụ vững trước hai giáo đoàn còn lại là Siêu Sinh và Bán Dạ.

- Phải có giải pháp. - Mai Hoa gãi trán - Không thể cứ đâm đầu tới chỗ Đan Cổn được.

Vô Phong im lặng từ đầu, bỗng lên tiếng:

- Giết được Thặng Lĩnh và Ca Điệp là xong.

Ly Đốc và Mai Hoa ngoảnh lại nhìn tên tóc đỏ bằng ánh mắt kỳ dị. Cả hai nghĩ rằng Vô Phong không hiểu vấn đề. Mai Hoa nói:

- Chúng ta đang tìm giải pháp tốt nhất, anh bạn. Thập Kiếm đấy! Đánh nhau chẳng có lợi gì đâu! Chưa kể chúng ta đang ở trên đất của địch. Chúng ta cần…

- Xác định vị trí của Đan Cổn, chúng ta sẽ lôi cổ lão già ấy về Băng Hóa. - Vô Phong cắt ngang - Những kẻ khác không quan trọng. Anh bạn chọn ai, Ly Đốc? Anh bạn muốn giết Thặng Lĩnh hay Ca Điệp?

Ly Đốc mắt chữ O mồm chữ A nhìn tên tóc đỏ. Gã đang cố gắng tiêu hóa những gì mà Vô Phong vừa trình bày. Nhưng khi hiểu vấn đề, gã liền nở một nụ cười toe toét, đôi mắt mở to hơn bình thường. Mai Hoa chợt cười. Gã cú vọ nhận ra phe mình cũng có một Thập Kiếm, và trên hết là một kẻ khao khát báo thù. Những giải pháp nhiều lúc chỉ cần đơn giản: đến, giết, và nhiệm vụ hoàn thành.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận