“Hùng.”
“Sao thế anh?”
Nghe thấy tiếng gọi của Phú, chàng trai quay sang nhìn anh ta.
“Sao chú cứ im như thóc trong suốt cả buổi thế?”, Phú thở dài, “Bộ chú không quen với việc thẩm vấn sao?”
“Dạ không ạ. Nhưng em cảm thấy chiến thuật của anh không hiệu quả lắm.”
Hùng nhìn vị tiền bối của mình với một ánh mắt hết sức nghiêm túc, thứ dường như đang nhấn mạnh cái sự không-hề-ổn-chút-nào đó.
“Y-ý chú là sao? Tức là anh đang chỉ khiến hắn trở nên lì lợm hơn sao?”
Phú đang trở nên ngờ vực bản thân trước lời nhận xét của người hậu bối. Nhưng rõ ràng đây là một trong những chiến thuật thẩm vấn mà anh đã áp dụng rất thành thục. Chẳng nhẽ nào hắn ta miễn nhiễm với nó?
“Vâng. Theo phỏng đoán của em thì tay này chắc cũng không phải dạng vừa. Em đã quan sát từng cử chỉ của hắn rồi, kể cả khi rơi vào tình huống xấu nhất thì những gì tay đó làm cũng chỉ là nghiến răng mà chửi thôi. Đó là một cách ngụy trang hoàn hảo”, Hùng giải thích.
“Anh hiểu rồi. Hừm…”
Phú chống nạnh mà suy nghĩ một hồi. Liệu anh có nên sử dụng những ngón nghề “độc” mà bản thân đã được truyền dạy từ khi còn ở trường tình báo không? Hay là sử dụng phương thuốc đã được áp dụng thành công trên Phạm Huy?
“Thật là không ổn chút nào!”
Ngay lập tức, tâm trí Phú từ chối những lựa chọn ấy. Anh là một con người ưa chuộng hoà bình, chẳng qua là vì tìm kiếm người mình yêu mà bị cuốn vào cuộc chiến lạnh dưới chốn âm giới này thôi. Mà kể cả có từng là một người lính đi chăng nữa, anh cũng là một người lính thuộc lực lượng gìn giữ hòa bình của Liên Hợp Quốc. Suy cho cùng, Phú cũng chỉ là một chàng trai thư sinh học ngành ngôn ngữ, rồi bị người cha tha hoá mà thành ra thế này.
Thực ra nếu muốn thì Phú cũng sẽ có cách để phá tan sự cứng đầu của gã Đẩu, nhưng anh cần một chút sự tham vấn từ Hùng. Vì dù gì việc có nhiều hơn một ý kiến cũng sẽ dân chủ và khó dẫn tới sai lầm hơn là độc đoán. Thế là anh liền khoanh tay rồi hỏi người đàn em:
“Chú có ý kiến nào khác không?”
“Em chỉ nghĩ là nếu mình đã theo một tông màu thì mình phải theo nó suốt thôi anh ạ. Cơ mà tất nhiên là cương nhu đúng lúc.”
Hùng đáp. Tuy nhiên, mặt anh lại thộn ra vì thất vọng. Chưa bao giờ anh nghĩ sẽ có một ngày người tiền bối đã nâng đỡ anh hết mức lại đi hỏi một câu sơ đẳng đến mức này. Nhưng thay vì bào chữa bằng những sự lấp liếm như mấy vị giáo viên non tay nghề thường hay dùng, “tôi chỉ thử các em thôi”, Phú chỉ nói:
“Chân thành và thẳng thắn với chú nhé, anh dốt bộ môn thẩm vấn ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Điểm anh chỉ vừa đủ để qua thôi, nên chú đừng quá mong đợi vào anh.”
Và mặt Hùng lại đực mặt ra. Ngay lúc này, Phú đang vừa trải nghiệm cảm giác thất vọng và tuyệt vọng cùng một lúc. Làm sao anh có thể nói ra được một sự thật đau đớn theo cách thoải mái đến như vậy? Như thế nào mà anh có thể lừa dối người đàn em bằng một hình tượng mà bản thân đã vô tình xây dựng trong tâm trí anh ta bấy lâu nay? Nhưng quan trọng hơn cả, anh đã để lộ một điểm yếu chết người của mình: Ngoại giao.
Mặc dù điếng người là thế, nhưng Phú vẫn phải mở một đường máu cho danh dự của mình. Thế là anh nghĩ ra chiêu “đẩy xe lỗi cho thợ khác”:
“Anh thì không có ác ý gì, nhưng chú cũng có thể thẩm vấn tên Đẩu kia cũng được. Có lẽ Thịnh suy cũng sẽ đồng ý cả thôi.”
“Vâng, em cũng nghĩ vậy. Nhưng chí ít thì anh cũng nên đi cùng em để còn biết đường xử lý, chứ thật lòng thì em cũng không giỏi món này đâu.”, Thịnh chau mày.
Phú ừa một cái rồi quay sang chỗ khác.
Nhìn đi nhìn lại thì căn phòng trong ký túc xá mà Phú và Hùng được phân ra ở cũng chẳng tệ lắm. Nó đã được sơn lại với màu xanh lá mạ, sàn lát bằng gạch hoa. Ngoài ra thì cũng không có gì quá nổi bật, với một chiếc tivi treo tường và hai chiếc giường lớn đặt san sát nhau, đủ chỗ cho bốn người nằm.
Phú vốn đã quá quen với cảnh sống trung bình rồi nên cũng không có vấn đề gì. Có lẽ người có vấn đề nhất ở đây là Hùng. Anh chàng này luôn cau có vì nhà tắm không có bồn để ngâm mình, bệ xí cũng không có vòi xịt và nước thì thỉnh thoảng lại tậm tịt. Thậm chí, Hùng chỉ muốn lái xe ra mướn tạm cái nhà khách quân đội, vốn cách đó gần hai mươi số và không được bao chi phí chỉ để thoát khỏi sự nghèo nàn này. Nhưng tất nhiên, Phú lại nhắc anh về câu chuyện hồi còn ở khách sạn Chuyển Sinh, rồi mọi chuyện lại đâu vào đấy.
Đến độ chín giờ tối, khi Phú còn đang tìm sóng điện thoại để lướt mạng thì đột nhiên có tiếng gõ cửa, kèm theo một giọng nói rất quen thuộc.
“Thịnh đây.”
“Chúng tôi đây, thưa Đại tá”, Phú đáp lại.
“Tối rồi mà chưa đi ngủ à, các quý ông? Muốn đi xem vũ khí giải khuây không?”, giọng nói đó vọng lại qua cánh cửa.
Ngay lập tức, trong đầu Phú như lóe lên một ý định. Anh lập tức hỏi lại giọng nói kia.
“Có phải là hai thứ giống pho tượng không?”
Nhưng giọng nói kia chỉ hồi đáp lại:
“Cứ đi đi rồi biết.”
“Được thôi, chờ chúng tôi chút.”
Nói rồi Phú nhanh nhanh chóng chóng mặc quần áo, trong khi cũng không quên nhắc Hùng phải sửa soạn lại trang phục. Một lúc sau, hai người mở cửa ra. Quả thật, trước mắt họ chính là đại tá Thịnh trong bộ quân phục. Một chiếc áo sơ mi cộc tay màu vàng cát, với cầu vai và phù hiệu được đính ở ống tay áo. Chiếc quần cũng mang màu tương tự, đi kèm với một đôi giày tây mới cứng. Một bộ quân phục đặc trưng của quân đội Cộng hoà Liên bang Âm Phủ.
“Chà, đã bao lâu kể từ lần cuối tôi thấy một sĩ quan của quân đội ta nhỉ?”, Phú mỉm cười hỏi.
“Này, chẳng phải anh vừa mới gặp hôm nay sao? Mau quên thế!”, Thịnh cũng phải cười trước sự hóm hỉnh của anh chàng Trung tá tình báo này.
…
Chiếc xe Jeep chở theo ba người dừng lại trước nhà xưởng. Hai pho tượng ấy ngày một rõ hơn trong tầm mắt của cả Phú và Hùng. Tuy nhiên, có một sự thật rằng nó vẫn đang bị tấm bạt khổng lồ kia che phủ. Nhưng khi nhìn kỹ hơn, Phú thấy cả hai thứ này dường như đang tỏa ra một thứ sức mạnh gì đó rất đáng sợ. Đáng sợ cho cả thảy những linh hồn toàn cõi âm giới này.
Thấy Phú và Hùng có vẻ tò mò, chỉ huy mới của căn cứ Khang San liền ra lệnh:
“Hạ tấm bạt xuống đi, các chàng trai.”
“Thưa ngài, chúng tôi đang điều chỉnh nốt một vài thông số liên quan đến đầu ra. Chắc chừng năm phút nữa là xong ạ.”
Từ trên cao, một vài kỹ thuật viên đáp lại. Thịnh dù không hài lòng lắm nhưng vẫn cố nói với hai sĩ quan tình báo nọ:
“Yên tâm đi, hai thứ các anh sắp được thấy sẽ là độc nhất vô nhị.”
Một vài phút sau, một trong hai kỹ thuật viên lúc trước hô lớn xuống chỗ đại tá Thịnh:
“Mọi thứ đã xong, thưa ngài. Chúng tôi dỡ tấm bạt xuống nhé?”
“Ừ, cứ việc”, Thịnh khoanh tay nói.
Dứt lời, hệ thống kéo tấm bạt lên, để lộ ra hai cỗ máy. Chúng to lớn và trần trụi, tưởng như có thể đè nát tất cả mọi thứ, từ xe tăng cho tới máy bay.
“C-cái gì đây?”, cả Phú và Hùng cùng thốt lên.
“Đây chính là tương lai của chúng ta”, Thịnh ngước lên nhìn với ánh mắt đầy tự hào, “Xin trân trọng giới thiệu, đây là ‘Genome’ và ‘Nuclei’!”
Hai cái tên ấy lập tức khiến hai vị sĩ quan tình báo phải ồ lên một tiếng rõ to. Hùng, với cả đống câu hỏi trong đầu, liền quay sang phía Thịnh.
“Chúng là robot hình người sao, Đại tá?”
“Phải. Đồng thời chúng cũng là một phần trong kế hoạch mang mật danh IV của Quân đội Liên bang.”
Thịnh đáp lại, với một cái nhìn bí hiểm. Và rồi sau đó là tràng dài những câu hỏi đến từ anh ta mà Phú, người đồng nghiệp thân thiết, chỉ có thể đứng nghe và hiểu. Tất nhiên, những gì mà họ nghe được ngày hôm nay thì chỉ nên giữ trong lòng, tuyệt nhiên không được tuồn ra ngoài. Thậm chí đến cả Toàn quyền còn chưa được tận mắt nhìn thấy sản phẩm hoàn chỉnh, chứ đừng nói gì đến hai ông nhõi làm nghề tình báo này.
Nhìn sơ qua thì hai cỗ máy này nhìn có vẻ khá giống nhau, với những đường nét sắc cạnh và hiểm hóc, trông như những vị thần giáng thế chứ không phải vũ khí chiến tranh. Đầu của chúng được thiết kế theo hình dáng khí động học, nhưng cũng chính bởi thế nên bộ phận này ăn nhập với thiết kế hơn bao giờ hết. Tuy nhiên, một cỗ máy lại có hai cặp ống hình chữ nhật, trông cứ như cánh phụ, trong khi chiếc còn lại thì không có. Đã thế, một chiếc còn được sơn tông màu xanh cobalt - trắng, trong khi chiếc còn lại thì sơn màu xanh - đỏ cam.
“Mình thèm khát được điều khiển chúng.”
Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu Phú. Dù chỉ là như vậy, nhưng anh cảm giác nó như một điều ước hơn là làn gió thoảng qua. Nhưng rồi nó đã trở thành sự thật khi Thịnh quay sang nhìn anh, hỏi:
“Muốn sờ tận tay vào kiệt tác này chứ?”
Tất nhiên là có rồi, Phú đáp. Làm sao anh có thể bỏ qua đề nghị hấp dẫn này cơ chứ. Và thế là với sự chấp thuận của Thịnh, anh cùng anh ta và Hùng lại gần hai cỗ máy. Tuy nhiên, Thịnh chỉ cho phép Phú lên chiếc Genome, tức cỗ máy màu xanh - trắng, vì chiếc Nuclei có người đang ngồi bên trong. Hùng tuy chỉ được đứng ngoài xem nhưng cũng đã thấy thoả mãn rồi. Cái anh chú tâm chỉ là công năng của nó, còn cách vận hành ra sao thì cũng không hứng thú lắm.
Phú bước lên chiếc thang điện cùng hai kỹ thuật viên. Họ trao cho anh một thiết bị nằm gọn trong lòng bàn tay, ngoại hình trông như một chiếc máy nghe nhạc. Rồi hai kỹ thuật viên nọ bảo anh hãy bấm vào nút chính giữa.
Xì.
Cửa khoang lái mở ra, để lộ ra một khoảng không gian chật hẹp. Phú bước vào, để rồi nhận ra trong này chẳng khác nào một cỗ chiến đấu cơ. Không, nó còn hơn cả thế! Những bảng điều khiển nhìn qua thôi đã muốn loạn cả óc, rồi còn hai màn hình ở cạnh bên nữa, Phú hoàn toàn không hiểu chúng để làm gì.
Rồi đột nhiên, Thịnh bảo anh hãy nhấn vào cái nút ban nãy thiết bị cầm tay. Như một trò đùa, khi Phú ấn thì cửa khoang đóng lại làm anh hoảng sợ. Nhưng cũng vào lúc đó, mọi thứ trong khoang sáng lên, một màn hình bật xuống trước mặt Phú, hiện lên dòng chữ: “GN-XXX Prototype Genome”.
“Thì ra đây là tên đầy đủ của nó. Cơ mà hình như đây mới chỉ là nguyên mẫu thôi thì phải.”
“Anh nghe thấy rõ tôi nói chứ?”
Bất ngờ, giọng nói của Thịnh lan ra khắp khoang lái. Phú sửng sốt và đáp lại:
“Có, có! Nhưng anh đang giao tiếp với tôi bằng thứ gì vậy?”
“Bộ đàm thôi mà”, Thịnh cười hì hì rồi hỏi, “Anh có muốn dạo quanh một vòng chức năng của cỗ máy này không?”
“À ờm… tất nhiên là có rồi!”, Phú ậm ờ, nhưng rồi cũng dứt khoát hơn.
“Tốt lắm, giờ hãy làm theo chỉ dẫn của tôi nhé!”, Thịnh nói trong giọng mừng rỡ.
Sau một hồi chỉ dẫn, Phú được hướng dẫn truy cập vào hệ thống máy tính của cỗ máy này, khởi động hệ thống quét sóng não của người điều khiển. Bên ngoài, Thịnh ra lệnh cho cấp dưới dời xe thang đi chỗ khác.
Theo một vài chỉ dẫn của vị đại tá, Phú bật trình giả lập của cỗ máy lên. Vì là một cỗ máy mới, nên nó chỉ được lưu duy nhất một tình huống giả lập. Khi bấm vào, anh thực sự choáng ngợp với những gì hiện lên trước mắt. Chính cỗ máy Nuclei là đối thủ của Phú, ngay giữa khu mỏ Khang San rộng lớn.
“Thôi được rồi, mình đã từng xem rất nhiều series phim Gundam mà, nên chắc thứ này sẽ dễ điều khiển thôi.”
Đó là những lời cuối cùng Phú tự an ủi mình trước khi bước vào trận chiến ảo.
Nhìn từ bên ngoài, hai mắt của Genome sáng lên ánh xanh, tựa như hai viên ngọc lục bảo. Hùng đã không ngớt lời ca ngợi cỗ máy này từ nãy đến giờ với những mỹ từ như “siêu việt”, “độc đáo” và “một bước tiến mới của âm phủ”. Thịnh mặc dù cười gượng trước những lời khen ấy, nhưng cũng cố nói thêm một lời:
“Cùng với chiến đấu cơ Meister, đây sẽ là ba con át chủ bài cho học thuyết chiến tranh mới của chúng ta.”
Hùng đang từ cợt nhả bỗng phải im lặng trước lời nói ấy của đại tá Thịnh. Anh liền quay sang hỏi anh ta với một giọng dè chừng hơn:
“Thưa Đại tá, tôi nghĩ ngài không nên để lộ thông tin một cách lộ liễu như vậy.”
“Ha ha, sợ gì. Thông tin trong này cũng được bảo mật kín lắm chứ bộ! Mà tốt hơn hết thì chúng ta cứ xưng nhau anh, tôi cho khoẻ, ngài nghiếc gì cho mệt!”
Thịnh cười lớn. Lời nói của anh cũng không hẳn là không có cơ sở. Thứ nhất, nơi này được xây ở một vùng hẻo lánh, đi lại phải bằng xe hơi, đã thế còn lâu nữa. Thứ hai, thông tin ở đây cũng được cập nhật liên tục và trực tiếp tới Bộ Quốc phòng. Thứ ba, nơi này có một lượng lớn binh lính và kỹ sư quân đội quen nhau, thành ra không thể nào có chuyện trà trộn vào đây dễ dàng được.
Ở một diễn biến khác.
Trong buồng lái chiếc Nuclei, viên phi công thử nghiệm ra hiệu cho đồng đội:
“Này, tôi muốn ra ngoài đi vệ sinh.”
“Bộ đồ của anh chưa được lót bỉm à, Thượng uý?”
Tiếng người đồng đội bên ngoài vọng lại qua điện đàm. Nhưng tất cả những gì anh ta thấy chỉ là tiếng thở dài của viên phi công chiếc Nuclei. Hiểu chuyện, anh liền đồng ý cho viên phi công được phép rời cỗ máy hình người. Cửa khoang lái vừa mở, viên phi công đã vội cho xe thang xuống mặt đất, tiến thẳng vào nhà vệ sinh đằng sau nhà chứa.
Viên phi công đóng cửa lại, cởi bộ đồ bay của mình ra rồi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rồi đột nhiên…
Từ trong bóng tối, hai bàn tay vươn ra, nhẹ nhàng chạm vào nọng cằm và đỉnh đầu của viên phi công. Và cờ rắc, một cú bẻ cổ chính xác và dứt khoát được thực hiện.
“Mục tiêu đã bị tiêu diệt.”
Thủ phạm xuất đầu lộ diện, trong khi vẫn còn đang cười khẩy vì mục tiêu đầu tiên bị trừ khử quá dễ dàng. Hắn ta khoác trên mình bộ đồ của viên phi công đã chết kia rồi rời khỏi nhà vệ sinh.
Quả nhiên, với bộ đồ phi công kín mít, đến mức kính cũng là loại phản quang thì chẳng ai nghi ngờ kẻ đang mặc là ai cả. Khi ai hỏi, kẻ đáng ngờ kia cũng chỉ gật hay lắc đầu. Tuy nhiên, khi bước vào trong cỗ máy, hắn ta lại tỏ ra vô cùng quen thuộc với cỗ máy này. Đồng thời, mắt hắn cũng sáng lên một cách khó tin. Rõ ràng đây không phải một con người bình thường! Đến cả người bản địa của thế giới này cũng không có những siêu năng lực như thế.
“Đã đến đây rồi thì cũng phải nghịch ngợm chút nhỉ?”
Tên sát nhân này lập tức truy cập vào hệ thống máy tính của Nuclei. Tay hắn như múa trên bàn phím. Vì chiếc chìa khoá của mẫu thử nghiệm này cho phép truy cập vào tầng cao nhất của hệ thống điều hành, gã ta liền cho phép bật một tính năng mà chưa một ai dám thử nghiệm: Ép công suất của cỗ máy lên mức tối đa.
“Cái gì thế kia?”
Hùng chỉ tay vào chỗ trung tâm của cỗ máy Nuclei, chỗ mà anh tưởng là để thoát khí bỗng xả ra những hạt sắc đỏ cam. Theo thời gian, chúng dần nhiều lên. Và rồi điều gì đến cũng phải đến. Hùng bỗng cảm thấy choáng váng kèm theo ho sặc sụa.
“Chết tiệt!”
Thịnh gầm lên. Anh biết đây là thứ gì và biết mình phải làm gì. Vị đại tá trẻ lập tức thông báo qua bộ đàm:
“Phi công của nguyên mẫu Nuclei, tôi yêu cầu anh lập tức tắt máy ngay!”
Nhưng những gì anh nhận được khiến bản thân phải lạnh sống lưng.
“Không.”
Đây đâu phải giọng của Thượng uý thử nghiệm? Rốt cuộc ai là người ngồi trong đó? Không nhiều lời, Thịnh liều mình hét lên với các kỹ sư:
“Tắt máy đi!”
Nhưng đã quá muộn rồi. Tên sát nhân ban nãy đã ngắt kết nối với hệ thống máy tính một cách âm thầm. Được đà thắng thế, hắn liền đạp lút ga, đẩy cỗ máy ra khỏi nhà chứa và làm hỏng xe thang. Phú, người đã quan sát từ nãy đến giờ, vẫn trơ người ra đó. Đơn giản vì anh quá bất ngờ trước sự việc này. Âm thanh trong khoang lái dần trở nên náo loạn.
“Mã đỏ! Mã đỏ! Tất cả lực lượng chuẩn bị chống lại kẻ cướp Nuclei!”
Cảm thấy mình nên làm điều gì đó, Phú cũng liền bay ra khỏi nhà xưởng.
Ở một diễn biến khác, kẻ cướp kia, mặc dù có vẻ như đã biết lái cỗ máy này, song vẫn có một vài thứ đủ sức ngáng chân hắn ta.
“Ôi chết tiệt! Chế độ bay đâu rồi nhỉ?”
Hắn gầm lên. Và điều hắn không ngờ nhất đã tới. Chiếc Genome đang lao đến như một viên đạn. Quá hoảng loạn, hắn liền nhấn nút loạn xạ và vô tình kích hoạt thứ đáng sợ nhất của cỗ máy này.
Chiếc Nuclei xoay người lại, chĩa bốn thứ mà những người thường cứ nghĩ là để phục vụ mục đích “khí động học”. Hoá ra, chúng là những nòng pháo năng lượng cao.
“Chế độ Reborns đã được kích hoạt”, màn hình hiển thị lên một dòng chữ như vậy, kèm theo một màn hình toạ độ.
“Thì ra đây là thứ mà mình luôn băn khoăn bấy lâu nay sau khi đọc bản thiết kế nhỉ?”
Tên cướp cười khoái trá, sau đó không ngại ngần mà nhắm thẳng vào chiếc Genome rồi bóp cò.
Bốn chùm sáng chiếu thẳng vào chiếc Genome, triệt tiêu gần như toàn bộ tay và chân của nó. Sau khi nhận thấy mục tiêu có vẻ như đã mất khả năng chiến đấu, chiếc Nuclei bị đánh cắp liền chạy về phía cổng căn cứ quân sự Khang San rồi bay lên không trung, để lại những chùm hạt màu đỏ cam đằng sau.
“Có lẽ mình không giỏi đánh đấm lắm.”
Trong buồng lái, Phú tự đáp lại những câu hỏi huyễn hoặc trong đầu mình. Anh sẽ phải làm gì tiếp theo đây?
0 Bình luận