“Ôi trời ạ… vậy mà em cứ nghĩ anh về đây một phần cũng là để chơi với em cơ chứ…”
Hùng than thở trong khi đang ngồi ở chiếc ghế hạng thường. Bên cạnh anh là Phú, người cũng tỏ ra chẳng dễ chịu lắm. Anh ta liên tục nghiến răng ken két, tay thì chống cằm như thể không quan tâm đến sự đời này nữa.
“Anh Phú…”
Chàng trai liên tục gọi năm lần bảy lượt, nhưng đối phương dường như không có chút phản ứng nào cả. Phải một lúc sau, Phú mới quay sang và nói:
“Chú đừng có mà giỡn với anh! Anh về đây không phải để quay phim, mà là để thực hiện một nhiệm vụ quan trọng. Mà nó quan trọng tới mức nào thì chú cũng biết rồi đấy.”
“Em biết, nhưng vấn đề là anh có dành thời gian cho bản thân mấy đâu? Mới về được có vài ngày mà anh đã đi mấy chỗ liền rồi, từ khách sạn Chuyển Sinh cho tới Ngôi nhà tình báo nữa!”
“Thế thì chú lại không hiểu rồi…”
Phú im lặng rồi ngả lưng về phía sau. Chiếc ghế hơi nhỏ nên khiến anh có phần hơi đau lưng. Nhưng dẫu sao thì anh vẫn chịu được, vì đây là mức tiền cao nhất mà anh có thể dành cho một chuyến bay tới tận Khang San rồi. Tính ra thì cũng phải mất tận tám tiếng bay. Thật khốn nạn làm sao cho Cục trưởng, khi ông ta không nỡ dùng tiền cơ quan để chi cho một chuyến bay quan trọng thế này.
Quay trở lại với thực tại. Săn lùng khủng bố, quay phim, tất cả chỉ là những mục tiêu ngoài lề. Mục đích thực sự của anh chính là tìm kiếm căn phòng thí nghiệm đã tạo nên các siêu điệp viên. Trong cuộc nổi loạn, lực lượng Cận vệ Hoàng gia đã chiếm được một phòng thí nghiệm, sau đó đưa hàng loạt linh hồn đã được chọn lọc nhằm tạo ra một thế hệ điệp viên thông minh hơn. Thêm nữa, anh nghe đâu đó nói rằng những linh hồn nào ngây thơ nhất sẽ trở thành các chiến binh mạnh nhất. Điều đó có nghĩa là Tuyết cũng có khả năng là một siêu điệp viên. Nhưng tất cả đều chỉ là tin đồn, bởi nếu muốn kiếm chứng thì phải đến tận nơi.
Và rồi, chàng điệp viên kiêm nhà báo quay sang hỏi Hùng.
“Hùng, chú nghĩ sao về quy trình ‘tái lập trình’ não cho một người đã bị tẩy não?”
Đối phương quay sang nhìn anh với ánh mắt ngơ ngác.
“Chẳng phải anh đã từng thực hiện nó trên Phạm Huy rồi sao?”
“Phải, anh đã từng làm”, Phú thở dài, “Nhưng anh đang nghi ngờ rằng, liệu phương pháp ấy có còn khả thi với một siêu điệp viên đã bị chỉnh sửa lại trong phòng thí nghiệm không?”
“Cái đó thì… Em nghĩ là sẽ có phương án thôi. Mà sao anh lại hỏi thế?”
“À không, chẳng có gì đâu. Tại lâu nay anh cứ nghĩ nó là tin đồn thôi, ai dè trong số các tài liệu mà hôm trước anh đọc, nó có được đề cập đến như một phương pháp ‘thiếu nhân tính’ bởi cả hai phe.”
Gia Phú lại thở dài. Anh tuyệt nhiên muốn giấu chuyện mình đi tìm nguồn gốc về sức mạnh điệp viên của My, hay còn gọi là Tuyết ở kiếp trước. Thực sự, anh cần phải giúp cô ấy hiểu ra được mọi chuyện đang xảy ra trong thế giới này, từ đó kéo cô ấy trở về quỹ đạo mà bản thân anh đang gây ảnh hưởng. Như vậy, anh sẽ vừa được vinh danh như một vị anh hùng, lại vừa có người mình yêu từ kiếp trước. Chỉ có như thế, đến khi cuộc chiến tình báo này kết thúc, anh mới có thể yên tâm đầu thai được.
“Chấp niệm thực sự là một thứ gì đó rất khó hiểu, kể cả với người chết hay người sống. Trước đây, mình đã từng nghĩ chết là hết rồi, nhưng hoá ra không phải như vậy. Vẫn còn đâu đó những ý nguyện mà chúng ta mãi mãi không bao giờ có thể làm được nữa. Có lẽ vì thế nên mới có tháng Bảy âm lịch, khi âm phủ mở cổng cho những linh hồn được lang thang đi kiếm ăn.”
Phú mở lại những dòng nhật ký anh viết trên phần mềm ghi chú của điện thoại. Anh không muốn mình phải kết thúc số phận như những kẻ ngoài rìa của cả hai cõi âm dương. Anh chỉ muốn mình được an lòng mà siêu thoát. Nhưng trớ trêu thay, không có nơi nào là an toàn cả. Nếu thế gian có những cuộc chiến triền miên, khiến các nước bị ảnh hưởng phải chịu cảnh nghèo đói, thì âm phủ có một cuộc mâu thuẫn sắc tộc và kinh tế cũng dai dẳng không kém.
Đột nhiên, có một tiếng bịch thật mạnh, như thể có thứ gì đó vừa rơi xuống sàn tàu bay. Phú cùng các hành khách khác quay xuống thì chỉ thấy bóng hình một gã đàn ông ăn mặc kín mít, tay cầm một con dao lạnh lùng bước lên trước mặt mọi người. Ngay từ giây phút ấy, Phú đã nhận ra có gì đó không ổn rồi.
“Kể từ giờ phút này, tính mạng của chúng bay đã thuộc về bọn tao rồi!”
Hắn ta - gã đàn ông cầm dao ban nãy, dõng dạc tuyên bố như vậy. Tuy nhiên, dường như chẳng có thứ gì đang ủng hộ hắn cả. Gần như tất cả mọi người đang ngủ, số còn lại thì không chú ý lắm. Ngay cả Phú và Hùng cũng chẳng buồn bận tâm đến, đơn giản vì họ biết kết cục của gã này sẽ là như thế nào rồi.
“Tụi mày…”
Gã không tặc nọ chạy tới một hàng ghế ngẫu nhiên rồi bất ngờ lấy dao đâm vào cổ một hành khách đang ngủ say. Từng cú đâm xuyên rất sâu vào trong thịt, cứa đứt cổ họng làm máu phun tung toé. Đến lúc này rồi, người ta mới thực sự hoảng sợ. Phú mặc dù đã từng chứng kiến vô số cái chết, song cũng không tránh khỏi cảnh buồn nôn.
“Này, cậu kia. Hãy buông dao xuống đi, cậu đang làm hại mọi người đó.”
Một người đàn ông khác lại xuất hiện. Anh ta trông có vẻ khá sáng sủa, nhưng nét mặt lại mang theo một vẻ gì đó của con nhà tướng võ biền. Bộ vest màu cát của anh ấy làm Phú cảm giác như đây là một quý ông, chứ không phải ai đó có khả năng đánh đấm cho lắm.
“Mày nói gì nực cười thế thằng kia?”
Đáp lại lời khuyên lịch sự kia lại là một sự khinh bỉ đến tột cùng. Rồi lại thêm một lần nữa…
“Mày mới là thằng đáng chết nhất ở đây đấy!”
Gã không tặc lao đến, tay vung dao loạn xạ hòng đoạt lấy mạng của chàng trai kia. Thế nhưng, điều mà cả hắn, Phú và Hùng không ngờ đến lại xuất hiện. Từ trong ống tay áo của mình, anh ta rút ra một khẩu Derringer và…
Bùm, bùm, hai tiếng nổ chát chúa vang lên. Tên không tặc ngã gục xuống, còn con dao thì cắm cái phập xuống sàn máy bay. Chỉ đến lúc này, tất cả các hành khách mới chịu tỉnh dậy. Và không nằm ngoài dự đoán của Phú, tất cả mọi người la thất thanh khi thấy gần mình có một cái người bị thương nặng đến vậy.
“Người này… là ai vậy?”
Phú tự hỏi. Nhưng đến lúc này, đôi mắt anh lại díp xuống. Thật chẳng thể nào hiểu nổi.
…
“Này!”
Phú hét lên một tiếng trước mặt người đàn ông nọ trước khi xuống máy bay. Có vẻ như họ là những người cuối cùng xuống chuyến bay này.
“Anh có thể cho tôi biết tên được không?”
Chàng trai tiếp tục hét lên. Anh thực sự rất mê phong cách chiến đấu của đối phương. Phải lâu lắm rồi, kể từ đợt huấn luyện cuối ở trường sĩ quan tình báo, Phú mới được nhìn thấy kiểu bắn nhanh, gọn, lẹ đến như vậy. Và anh cũng đoán già đoán non rằng đối phương phải là người thuộc đơn vị cảnh sát hay quân đội nào đó thì mới có thể tung ra cú bắn chuẩn xác đến vậy. Khi nhân viên y tế đến, họ đã rất ngạc nhiên khi hai phát đạn đó chỉ trúng đầu gối của tên không tặc nọ. Tức là chúng chỉ đủ để vô hiệu hoá hắn ta, hoặc cùng lắm thì khiến ngồi xe lăn mà thôi.
Nhìn chàng thanh niên Phú, đối phương mỉm cười với một thiện chí trong tim:
“Tôi tên là Thịnh. Còn anh?”
“Tôi tên Phú, hiện đang làm cho tờ Dân Chủ.”
“Ra là vậy.”
Chàng trai tên Thịnh nhìn Phú. Đúng là anh ta trông có vẻ giống một nhà báo, với một bộ đồ nhàm chán kèm theo dáng vẻ nhanh nhẹn thường thấy. Nhưng tại sao và bằng cách nào mà một nhà báo của Vương quốc Âm Phủ lại có mặt tại đây? Phải chăng đây chính là điệp viên? Song thay vì quay sang nhìn Phú với ánh mắt sắc lạnh của một người nghi ngờ, Thịnh chọn cách hòa nhã hơn. Anh mỉm cười rồi nhìn chàng trai, không quên tặng thêm một cái nhìn đầy thiện cảm.
“Anh đi phỏng vấn ai đó sao? Đây là lần đầu tiên tôi thấy một nhà báo đến từ miền Nam đấy.”
Đáp lại Thịnh, Phú cũng nhẹ nhàng trả lời:
“Không, tôi chỉ đến đây để quay toàn cảnh đất nước xinh đẹp này mà thôi. Anh biết đấy, đã hơn mười năm kể từ khi cuộc chiến giành độc lập của chúng tôi nổ ra rồi cơ mà.”
Thịnh… Một chàng trai đáng kính, Phú thầm nghĩ. Anh ta đã xưng hô với những người khác đúng theo những gì mà anh ta được dạy. Nếu những người đến từ Vương quốc gọi những người đến từ Liên bang theo tên thể chế của họ, thì ở bên kia lại hoàn toàn trái ngược. Những người đến từ Liên bang không chỉ được dạy, mà trong thâm tâm họ luôn coi những người bên kia là anh em, bất kể đó có phải người Tnú hay không. Đó là giá trị thực sự của lịch sử.
Sân bay Khang San cũng chẳng khác sân bay Minh Ti là bao, từ lối kiến trúc tới kiểu bài trí lối đi. Cộng thêm việc nơi đây có những siêu thành phố chẳng kém cạnh thủ đô thì chuyện có một sân bay lớn đến vậy, thì cũng chẳng khó hiểu cho lắm. Phú cùng Hùng, người vốn đã đứng chờ từ lâu tiếp tục tới khu vực sảnh chính sau khi một hồi chứng minh cho bác sĩ và cảnh sát ở đó rằng mình không bị làm sao cả.
“Ô, kia có phải người chúng ta cần tìm không anh?”
Bỗng Hùng nhìn ngang liếc dọc, miệng liên tục hỏi Phú. Anh đang tự hỏi rằng liệu đám người mặc vest đang đứng trò chuyện kia có phải đang chờ mình không?
“Để anh ra dò la xem thế nào, chú cứ ở yên đấy.”
Đoạn Phú bước tới những người đàn ông kia. Anh tập trung lắng nghe những đoạn hội thoại của họ. Bắt đầu từ người đàn ông mặt vuông chữ điền, trông tướng tá đô con đứng hàng ngoài cùng.
“Gay go quá, tự dưng lại có vụ không tặc xảy ra. Không biết Phú và Hùng - hai người của chúng ta có sao không?”
“Cái anh này! Bộ anh không tính đến cả đại tá Thịnh nữa hả?”, người phụ nữ mặc blazer khoanh tay, mặt hằm hè.
“Thôi nào hai người! Tôi vừa gọi cho ngài Thịnh suy rồi, chắc là anh ta sẽ xuất hiện sớm thôi! Còn hai người kia thì tính sau đi!”, anh thanh niên gầy gò nhất cả nhóm khuyên can. Nhưng ngay lập tức, hai người còn lại đã vội gân cổ lên:
“Lại được cả anh nữa! Thịnh suy là thế quái nào? Người ta là đại tá đấy!”
Đến đây, Phú đã đủ biết họ đang chờ ai rồi. Không chỉ thế, lại còn có thêm một tay đại tá tên Thịnh nữa. Chàng trai đoán rằng đây có thể chính là tay chỉ huy mà ông Lầu đã gửi đến thay cho tay tướng bất tài kia. Nhưng khuôn mặt của tay đó chính xác ra sao thì anh cũng chưa biết.
“Chào mọi người, tôi là Phú đây.”
Không chút sợ hãi, anh bước đến trước mặt họ, dõng dạc giới thiệu bản thân như vậy. Ba người kia mở điện thoại lên xem một thứ gì đó, chằm chằm nhìn vào chàng trai rồi đáp.
“Thì ra là anh, chúng tôi cứ tưởng là gã điên nào cơ. Anh có sao không?”
“Không, tôi ổn mà. Tôi lấy làm tiếc cho người bị tên không tặc đó giết hại.”, Phú nhẹ nhàng cởi chiếc áo vest ngoài của mình ra. Anh có thể cảm nhận được rằng đây sẽ là một khởi đầu khó khăn.
“Nhưng có hai người cơ mà, anh Hùng đâu rồi?”, một người trong số họ lên tiếng.
“À, phải rồi. Hùng ơi!”
Phú quay sang gọi chàng trai còn đang mải bấm điện thoại kia. Vừa mới nghe thấy giọng của anh, anh ta đã hớt hải chạy lại rồi. Nhưng vẫn còn thiếu một người. Tay đại tá kia đâu rồi? Anh nóng lòng muốn được biết mặt gã ta. Liệu đó có phải một tay già gân với đôi mắt quắc thước, hay chỉ là gã bụng bia nhưng có chút tài lẻ?
“Xin lỗi mọi người, tôi đến muộn rồi.”
Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc xuất hiện từ đằng sau Phú. Anh quay lại thì thật ngỡ ngàng làm sao. Không thể lẫn đi đâu được, chính là người đàn ông đó, với bộ vest màu cát ấy.
“Ô, thì ra anh là người được điều đến à?”
“À ừm, phải. Kia là Hùng, cộng sự của tôi. Còn anh là Đại tá Thịnh sao?”, Phú nhìn Thịnh với ánh mắt ngạc nhiên.
“Phải. Rất vui khi được gặp anh, Trung tá Phú.”
Đại tá Thịnh chìa tay ra bắt trong sự ngỡ ngàng của cả Phú và Hùng. Họ không thể tin được một người trẻ đến mức này lại có thể leo đến chức Đại tá quân đội. Đã thế anh ta còn biết cả quân hàm Phú đang đeo. Vớ vẩn nữa khéo có khi biết được cả cái hàm Thiếu uý của Hùng cũng nên. Mặc dù là một đơn vị độc lập với quân đội, nhưng cái cách mà họ nắm được thông tin của các nhân viên thuộc Tổng Cục Tình báo thì thật là đáng sợ.
“Ủa, hai người gặp nhau rồi à?”
Người đàn ông cao to nhất trong đám ba người kia tỏ ra bối rối. Nhưng đáp lại, Đại tá Thịnh chỉ nói:
“Ừm, chúng tôi gặp nhau một cách rất tình cờ.”
...
Ngồi trong xe, Phú không thể giấu được vẻ lo lắng. Anh kiễng người, vươn lên hàng ghế giữa mà hỏi đại tá Thịnh:
“Thưa Đại tá, tại sao anh biết tôi là ai mà vẫn có thể nói chuyện một cách tự nhiên như vậy?”
“Có gì đâu, tất cả chúng ta cũng chỉ là người dưng mà thôi. Anh là sĩ quan tình báo, còn tôi là sĩ quan quân đội, chúng ta gần như cũng chẳng gặp nhau mấy. Tôi tin rằng việc trò chuyện với anh như một hành khác thông thường như vậy sẽ tạo được thiện cảm cho nhau, vì anh biết đấy, cả đám bên Tổng Cục Tình báo cũng phải rúm ró khi gọi tôi mà.”
Phú gật đầu, nhưng trong lòng thì không hiểu lắm. Mười năm trôi qua, có biết bao nhiêu vị chỉ huy đã lên rồi lại xuống ghế, làm sao mà anh biết được. Anh chỉ biết sợ khi anh quen với một vị chỉ huy nào đó, nên cũng không ngoa khi nói rằng đây là phần ngông nghênh trong chính anh. Cộng thêm việc Phú là một nhà báo, nên anh càng phải giữ bình tĩnh mỗi khi phỏng vấn các vị quan chức cấp cao của chính phủ hoàng gia. Nhưng ngày hôm nay, anh đã biết thêm một người rồi, thành ra bản thân cũng tự nhắc nhở rằng mình cũng chỉ là một tên trung tá quèn.
“Vậy anh có phiền nếu như tôi chỉ gọi anh bằng cái tên không, Thịnh?”
Gia Phú quay sang nhìn Thịnh với một ánh mắt chân thành. Như để đáp lại, Thịnh cười nhẹ rồi nói:
“Được thôi, miễn sao anh có thể làm tốt nhiệm vụ. Và đừng để tôi phải mang cái chức danh ra mà hằm hè, nhé!”
Rồi Phú lại gật đầu. Anh ngả người xuống hàng ghế cuối, nhìn Hùng đang lim dim vì lỡ thức mấy tiếng trên máy bay để nghe nhạc. Chàng trai chợt cười, nghĩ về những ai mình đã gặp, để rồi hồn treo về một phương trời nào đó.
“Hành trình này sẽ còn dài, ai chắc rằng mình sẽ không còn phải gặp thêm người nữa?”
Chàng trai vừa nghĩ vừa nhìn về phía cửa sổ. Bên ngoài, những dãy núi đã hiện ra trước mắt anh, dù rất mờ…


0 Bình luận