Chiếc xe chở Phú lái đã đi khỏi trung tâm thành phố được một tiếng. Phú, giống như Hùng, cũng tranh thủ ngắm nghía cảnh đẹp ngoài kia.
“Chà… nhìn trông hùng vĩ thật, nhưng gai góc quá.”
Nói như vậy không sai, vì trước mắt hai chàng trai đâu đâu cũng chỉ là núi đá, đúng như tên gọi của vùng này - Khang San. Những rặng núi đá cao ngất trời, thỉnh thoảng lại sạt xuống vài viên sỏi. Phải hiếm lắm mới thấy một vài cây to, còn lại chỉ là cỏ hoặc cây bụi. Nó chứng tỏ rằng vùng đất này đang ở đỉnh cao của sự khai thác. Phú dù chưa từng được chứng kiến tận mắt cảnh khai thác, nhưng cũng đã đủ kinh ngạc qua những số liệu mà anh đọc được trên báo.
Thế nhưng, chỉ ít phút sau, trước mắt Phú đã là hàng dài những chiếc xe hầm mỏ nối đuôi nhau, kéo theo đó là tiếng ruỳnh ruỳnh như thể trời sập với. Anh chàng định giơ tay lên hỏi, nhưng đã bị Hùng cướp mất giọng rồi.
“Cho tôi hỏi chút, cái tiếng đó là gì vậy?”
“À, đó là robot hầm mỏ đang hoạt động. Nó là một thiết bị khai thác mới được đưa vào sử dụng”, đại tá Thịnh, người đã ngồi phía sau suốt từ nãy đến giờ đáp.
“Robot hầm mỏ? Lần đầu tiên tôi nghe thấy đó, trước giờ cứ tưởng chúng chỉ có trên phim thôi chứ?”, Phú tỏ ra ngạc nhiên, “Vậy chắc anh cũng đã tiếp xúc với chúng rồi chứ nhỉ?”
“Ờm, anh đoán giỏi đấy. Tôi từng lái thử chúng rồi, khá khó so với một tài xế xe tải bình thường, nhưng lại dễ so với một kỹ sư mỏ.”
“Anh là kỹ sư mỏ à?”
Phú lại hỏi xoáy. Đây vốn là trò mà anh rất thích, đặc biệt là khi hỏi mấy gã sĩ quan bụng bự vì tiền, dù ở phe nào đi chăng nữa. Nhưng hôm nay, anh sẽ ưu ái dành nó để thử độ liêm khiết của Thịnh suy.
“Ừm, trước khi tôi xuống đây thôi.”
Vị đại tá thở ra một câu nghe thật đau xót làm sao. Và Phú cũng cảm nhận được điều đó. Từ những kẻ tầm thường nhưng hiền lành chất phác, nay họ lại phải đổi vai, trở thành các tay chơi lọc lõi, gánh trên vai một trọng trách mà đáng ra họ nên là kẻ ngoài cuộc.
“Để tôi yên đi, Phú.”
Thịnh chốt hạ cuộc trò chuyện rồi lại thở dài. Những nếp nhăn trên trán anh ta như đang giấu đi một bí mật nào đó. Cũng phải thôi, vì anh là một sĩ quan quân đội mà. Nhưng một khi đã làm việc với mấy gã bên tình báo rồi thì sớm muộn bí mật đó cũng phải được phơi bày mà thôi, Thịnh luôn tâm niệm như vậy. Mười dự án thì phải tám, chín cái là bị Tổng Cục Tình báo “xin đểu” về để phát triển. Và rồi bằng một cách nào đó, đồ của họ thậm chí còn xịn hơn cả bên quân đội. Thế nên mới nói rằng quân đội ít nhiều cũng xuất hiện ác cảm với tình báo, đơn giản vì họ được Toàn quyền ưu ái khá nhiều khoản.
Một lúc sau, chiếc xe trước một cánh cổng lớn, chắn ngay giữa lối đi. Một người lính bước ra từ cái chòi gác gần đó và hỏi giấy tờ. Sau một hồi kiểm tra, chiếc xe chở đoàn công tác đặc biệt tiến vào trong.
“Hùng! Em xem kìa!”
Không gian mở ra trước mắt Phú và Hùng thật bao la làm sao. Giữa một vùng núi đá thiếu cây cối này lại có thể mọc ra được một căn cứ quân sự rộng tới nhường này. Trước tầm mắt của Phú, có tận ba dãy nhà to, được sơn màu trắng rất đẹp. Điều này khá bất thường với những căn cứ khác mà Phú đã từng ghé thăm, vốn được xây theo phong cách tối giản.
“Có lẽ đây sẽ là nơi mình làm việc và ăn ở”, Phú nghĩ ra một câu hơi thừa, nhưng có vẻ như vẫn cần cho một người đang lơ đễnh như anh.
Rồi anh lại đánh mắt sang bên kia. Đó là các nhà chứa vũ khí và máy bay. Những phương tiện cơ giới, xe tăng, trực thăng và cả chiến đấu cơ đều được xếp ngăn nắp trong những nhà chứa riêng biệt. Trong đó, có lẽ ấn tượng nhất với cả Phú là một chiếc tiêm kích F-35. Tuy nhiên, một lập luận loé lên trong đầu Phú. Rõ ràng Mỹ rất hiếm khi để lọt công nghệ của mình ra ngoài, vậy mà họ có thể để rơi một mẫu tiêm kích tối tân đến vậy vào tay một thế giới ngoài tầm hiểu biết của mình? Thế nhưng, khi chiếc xe chở Phú và mọi người chạy tới gần hơn chút, anh mới nhận thấy sự khác biệt.
“Trông nó thật khổng lồ làm sao, có khi phải to gấp rưỡi kích cỡ tiêu chuẩn. Mà khoan, tại sao nó lại được sơn phù hiệu của Cộng hoà quân?”
Rõ ràng đây không phải mẫu của Mỹ sản xuất, mà là một nguyên mẫu nhái theo. Thế là anh liền quay sang hỏi Thịnh về nguồn gốc và mục đích của chiến đấu cơ này. Và cũng rất ngắn gọn, viên đại tá liền đáp:
“Chúng là một phần của chiến dịch phản công tiếp theo, nhưng tốt nhất anh không nên biết lúc này.”
Được thôi, được thôi, Phú thầm nghĩ. Nhưng tới nhà xưởng tiếp theo thì mọi sự tò mò của anh đã dâng lên mức đỉnh điểm. Trong nhà xưởng, hai thứ cao to được trùm kín bằng vải bạt khiến não bộ của anh chia ra làm hai phe. Một phe thì cho đó là pho tượng kỷ niệm cho cái gì đó, nhưng phe còn lại thì không nghĩ vậy. Chắc chắn đó là một vũ khí bí mật, nhiều khả năng là tên lửa hay thứ gì đó liên quan đến hạt nhân. Và giống như lúc trước, Phú quay sang hỏi Thịnh cho chắc ăn. Nhưng lần này thì Thịnh tỏ vẻ huyền bí, y hệt với chức danh đại tá của anh ta vậy:
“Rồi anh sẽ biết thôi.”
Rồi anh sẽ biết thôi là thế nào? Nói úp mở thế thì nghỉ làm chỉ huy đi cho vuông, Phú nghĩ vậy. Anh thực sự đang rất nóng lòng về nhiệm vụ lần này, về cách mà một lực lượng quân sự có thể triệt hạ một nhóm nổi loạn. Và hơn cả là lý do vì sao họ lại có thể thua được với quân số áp đảo và trang thiết bị tối tân đến vậy. Nguyên một cái tiêm kích nguyên mẫu cơ mà! Tổ sư cha cái đám ăn hại này, nếu anh là chỉ huy của căn cứ này thì có lẽ mọi chuyện đã không như trong đoạn phim ấy rồi!
…
Những con người cao quý bước vào tòa nhà làm việc chính của căn cứ. Ngay lập tức, Phú có thể cảm nhận được một mùi hương dễ chịu, nhưng không tài nào đoán ra được nó là gì. Thôi kệ vậy, anh nghĩ bụng.
Tầng trệt của căn cứ được xây khá kín. Nhưng đổi là một không gian tương đối an toàn, ít nhất là về mặt lý thuyết. Mặc dù phần lớn tường và sàn trong tòa nhà này làm từ bê tông hoặc đá, vẫn có một chút không gian cho những chậu cây cảnh. Tuy vậy, kể cả có kê ra cả trăm chậu cây thì vẫn không thể thay đổi một sự thật rằng nơi này thực sự rất lạnh, đã thế hành lang còn rộng và dài nữa. Tầng một cũng là chỗ đặt các phòng của các chức quèn, vốn chỉ quen làm việc bàn giấy.
Lên tầng hai, cách bài trí vẫn như vậy, nhưng nay đã thông thoáng hơn. Đây là nơi làm việc của các chỉ huy lực lượng trong khu vực như bộ binh, công binh, pháo binh và cả không quân. Bất chợt, một người quân nhân trong đoàn quay sang nói với Phú và Hùng:
“Thường thì lính lác ít khi qua lại khu vực này, nên nếu nhờ gì thì phiền các ngài xuống dưới tầng trệt nhờ trực tiếp nhé.”
“Tôi hiểu. Nhưng cảm giác này thật xa lạ so với ‘Ngôi nhà tình báo’ của chúng tôi”, Phú đáp lại.
“Hửm? Ý anh là sao?”, lúc này Thịnh bỗng chau mày, “Từ xưa đến giờ, chẳng phải tình báo và quân đội đều nề nếp, kỷ cương hay sao?”
“Không, ý tôi là…”, Phú đến đây thì bỗng quên béng những gì mình đang nói. Hiểu ý người đàn anh, Hùng liền nói tiếp.
“Ý chúng tôi không phải về những thứ đó. Ở trụ sở tình báo, sự sang trọng và quý phái được ưu tiên trong lối kiến trúc và ăn mặc, nên hiếm khi có không gian cho sự tầm thường.”
“Ồ, thì ra là vậy.”
Thịnh gật gù. Mọi sự hiểu lầm đều là do anh chưa từng tham quan cơ sở làm việc nào của bên tình báo. Nay được tiếp thu kiến thức mới, anh cũng cảm giác mình như một quý ông vậy. Thấy vậy, Hùng nói tiếp, trong khi Phú thì mải huýt sáo.
“Cơ mà chúng tôi vẫn chuộng phong cách thời trang thông thường hơn, hay trong tiếng Anh gọi là ‘casual’ ấy. Mặc dù những người làm tình báo như chúng tôi có thể hơi giống con tắc hoa, nhưng đó là cách chúng tôi tồn tại giữa lòng địch. Phải không, anh Phú?”
Đoạn Hùng huých vai Phú. Anh chàng cảm thấy hơi khó chịu vì đang “biểu diễn” đến khúc sáo hay, nhưng vẫn cố tỏ ra quan tâm.
“À, phải phải. Mà cho tôi hỏi chút, chúng ta sẽ làm gì trong ngày hôm nay vậy?”
“Trước mắt thì chúng ta sẽ thẩm vấn một kẻ nguy hiểm, cái gã suýt nữa đã ngắt được đầu của cả tôi và anh đấy, nhớ chứ?”, Thịnh trả lời.
“Cái gì cơ? Anh đưa hắn đến đây mà không thông qua cảnh sát à?”, Phú tỏ ra hết sức ngạc nhiên.
“Cảnh sát sao? Để xương xẩu cho họ cũng được, còn phần ngon nhất mình cứ húp thôi.”
Nói rồi Thịnh khoát tay ra lệnh cho những người lính dưới trướng trong nhóm rời khỏi đây, còn mình cùng Phú và Hùng đi lên tầng ba. Dừng lại trước một căn phòng được lắp cửa thép chắc chắn, anh ta giới thiệu trước mặt hai người đàn ông đến từ Tổng Cục Tình báo kia:
“Đây là phòng thẩm vấn, có thể gọi là địa ngục của địa ngục.”
Rồi mở cửa. Trong căn phòng đó, có hai viên cảnh sát đã chờ sẵn, cùng một người đã bị trùm khăn kín mặt bị trói vào ghế.
“Xin chào anh chàng tội nghiệp của chúng ta… Thật lấy làm tiếc khi phải gặp anh trong hoàn cảnh này, nhưng liệu anh có thể trả lời một số câu hỏi của chúng tôi không?”
Thịnh mở màn bằng một câu chào đầy thiện cảm, nhưng cũng mỉa mai làm sao. Và như để trêu ngươi cho cái sự đạo đức giả đó, kẻ ẩn danh kia liền phun vào mặt anh một câu:
“Con mẹ mày!”
Phản ứng lại cái thái độ đó, Thịnh liền đáp.
“Ái chà chà, anh không việc gì phải nóng cả. Tôi sẽ cho người tháo khăn trùm đầu ra ngay.”
Tức thời, hai viên cảnh sát liền tháo khăn trùm đầu cho gã này. Thịnh liền đẩy Phú vào sát tên không tặc đó rồi nói một câu tỉnh bơ.
“Phú, phần này để anh lo đấy. Tôi sẽ chỉ đứng nhìn như chó xem tát ao thôi.”
Phú, mặc dù rất khó chịu với phong thái làm việc của gã này, nhưng cũng đành nghe theo. Ai biết đâu được, nhỡ hắn ta có thêm thông tin về “The Sleeves” thì sao?
“Chà, trông anh cũng sáng sủa phết chứ bộ.”
Chàng trai chăm chú nhìn từng góc cạnh của tên không tặc thất bại kia. Hắn ta có một khuôn mặt tương đối thô ráp, nhưng lại đầy mạnh mẽ. Mái tóc đỏ au và làn da đen cho thấy hắn ta là một kẻ khá ăn chơi, nhưng cũng có chút gì đó của một “người đàn ông điển hình”. Chưa kể thân hình hắn khi nhìn kỹ cũng tương đối vạm vỡ. Nhưng dường như nó khá vô dụng trong một môi trường chật hẹp khi khoang máy bay, khi sự cơ động trong chiến đấu được đặt lên hàng đầu. Có lẽ tác dụng duy nhất của thân hình ấy chỉ là hù dọa kẻ yếu thế hơn mà thôi.
Trong đầu Phú lúc này đã biết mình phải làm gì. Chỉ cần anh và đại tá Thịnh cũng có thể khiến buổi thẩm vấn này thành công. Phú liền bắt đầu với một giọng điệu rất nhẹ nhàng.
“Hãy bắt đầu một chút nhé. Anh tên gì thế, bao nhiêu tuổi, quê quán ở đâu?”
“Tôi… tôi tên là Trương Văn Đẩu, hai mươi tư tuổi, quê ở Uông Vệ.”
Gã tội phạm tỏ ra khá ngạc nhiên, nhưng cũng có chút dè chừng. Vả lại, hắn cũng hiểu mình nên xưng hô như thế nào với đám người này. Hơn nữa, đôi mắt đang lườm của hắn như đang gửi đi hai sự đối lập. Một mặt là chút quyền uy cuối cùng, nhưng mặt khác lại là sự bất lực của một gã tội nhân. Nhưng chủ trương của Phú không phải đấu xem ai lườm mạnh hơn. Anh tiếp tục với những câu hỏi rất nhẹ nhàng.
“Anh là người Tnú à? Mái tóc đỏ đó đã thực sự khiến tôi quên bẵng đi thực tại một lúc đấy.”
“Bộ ông chưa bao giờ thấy chúng tôi à?”, gã tội phạm nhổ vào mặt Phú một câu lịch sự nhất có thể.
“Ha ha, tất nhiên là tôi thấy rồi. Nhưng tôi chưa từng thấy ai đặc biệt như anh. Vậy ắt hẳn phải có lý do nào đó khiến anh thực hiện vụ không tặc này chứ nhỉ?”, Phú bắt đầu đi vào chủ đề chính.
Song đến đây thì gã Đẩu im bặt, nửa lời cũng không nói. Đại tá Thịnh có vẻ như cũng đã hiểu mục đích của Phú là gì qua những lời “tâm tình” kia nên cũng bắt đầu vào vai. Anh ta thế chỗ Phú, bẻ các khớp ngón tay, cười nhếch mép nhưng cũng không quên lườm lại đối phương. Chúng đáng sợ tới mức khiến bầu không khí của căn phòng căng như dây đàn.
“Thằng kia! Mở mồm ra mau! Mày có tin tao sẽ vặt từng cái răng của mày không?”
Nói rồi Thịnh xốc cổ áo của gã Đẩu, liên tục tuôn ra những lời khó nghe với một mục đích duy nhất: Khiến tên này phải khai ra mục đích đằng sau.
“Thằng đầu toàn bựa này!”
“Đồ cứng đầu! Mày có hiểu cái lương tâm chó rách của mày làm chết mất một người tốt rồi không? Là một người có khả năng đóng góp cho xã hội đó!”
“Mày nhìn lại mày đi, thằng chó chết!”
Tuy nhiên, chúng chỉ làm cho Đẩu ngày càng trở nên điên loạn và không muốn khai thêm gì mà thôi. Nhưng tiếc rằng Thịnh lại không hiểu được điều đó và cứ chửi liên tọi. Và đỉnh điểm là khi gã tội phạm gầm lên:
“Ông có biết làm như thế càng khiến tôi không muốn nói gì không? Về học lại cách thẩm vấn tội phạm đi, đồ súc sinh!”
Đẩu nhe hàm răng đều chằn chặn của mình ra vừa để trêu ngươi Thịnh, vừa để cho thấy sự thất bại của anh ta. Quá bực tức, viên đại tá tung ra một cú đấm trời giáng vào thẳng bộ nhá của Đẩu. Ấy thế mà Đẩu không hề sợ, trái lại còn nhổ vào mặt Thịnh một bãi nước bọt rõ to. Thấy tình hình không ổn, Phú vội ra hiệu cho buổi thẩm vấn kết thúc. Anh liền ngồi vào chỗ và tiếp tục màn tâm tình còn đang dang dở.
“Tôi rất lấy làm tiếc khi anh đã phải chịu đựng đến vậy, tôi sẽ nói chuyện lại với anh ta.”
“Bảo hắn ta đi chết đi!”, gã Đẩu quay mặt đi chỗ khác nhằm giấu đi cảm xúc thật của mình.
“Ừm, nhưng tôi cũng phải khuyên thật: Anh nên từ bỏ việc chống cự và hợp tác với chúng tôi đi. Vì nếu như tôi thất bại, sẽ có người khác đến thay thế. Và một khi đã đến mức đấy rồi, tôi e rằng mình không thể đảm bảo được tính mạng cho anh đâu.”
Lần này thì Phú pha lẫn chút nghiêm túc trong lời khuyên của mình. Đáng ra anh muốn xem phản ứng của gã này ra sao, nhưng vì đang đóng vai một “cảnh sát” tốt nên không thể tùy tiện ép hắn trưng cái bản mặt ra được. Nhưng dù sao thì anh đoán lúc này trong lòng gã tội phạm ấy cũng đã có chút dao động.
“Đêm nay chúng ta sẽ để gã này ở lại đây, bất kể phía cảnh sát có nài nỉ thế nào đi nữa. Tất cả rời khỏi phòng này được rồi”, đại tá Thịnh ra lệnh cho mọi người.
“Rõ.”
Phú và Hùng lần lượt tắt điện, bật quạt thông gió, chốt cửa rồi đi theo đại tá Thịnh ra ngoài.
“Rốt cuộc tôi đã làm gì sai chứ, Phú?”
Thịnh quay sang hỏi Phú. Tuy nhiên, Phú chỉ lắc đầu rồi nói:
“Không, anh chẳng làm gì sai cả, chỉ là tôi diễn chưa tròn vai thôi. Chúng ta đang chơi trò ‘cớm tốt, cớm xấu’ mà, phải không?”
“Ừ ha. Nhưng thực sự mà nói thì tôi không quen lắm với việc phải chửi một ai đó”, Thịnh gãi đầu đáp.
“Nhìn anh là tôi biết anh không phải ‘dạng đó’ rồi. Anh còn trẻ nhưng rất có thực lực, với bằng chứng là cái hàm đại tá đó. Những kẻ ăn không ngồi rồi phải mất tới nửa đời chỉ để đạt được điều đó.”
Phú nhìn Thịnh và mỉm cười. Nhưng điều đó chỉ càng khiến Thịnh cảm thấy đây là một con người nguy hiểm mà thôi. Từ nãy đến giờ Thịnh cũng chẳng bộc bạch gì nhiều về đời tư, vậy mà Phú lại có thể nhận xét như một cố vấn đáng tin cậy vậy. Dù vậy, anh vẫn chưa đồng ý với Phú ở một chỗ:
“Không, những thằng con ông cháu cha vẫn có khả năng lên chức cao đó, chỉ vì bố mẹ chúng góp công xây dựng đất nước này. Cơ mà đúng như anh nói, chúng không có thực lực và chỉ là lính cậu thôi.”
“Ha ha, tôi rất thích câu đấy của anh.”, Phú bật cười, “Mà thôi, có vẻ như cậu em Hùng của tôi hơi buồn ngủ rồi, chúng ta nên đi tìm chỗ nghỉ ngơi thôi nhỉ?”
“Hả? Dạ vâng ạ!”
Hùng đang mải nhớ lại những gì đã xảy ra trong ngày hôm nay cũng phải giật mình vì câu đùa của Phú. Và rồi cả đoàn cùng nhau tiến về phía sau khu nhà làm việc.
0 Bình luận