• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 1:Bình minh rực lửa

Màn 5: Long Ảnh - Phần Bốn

0 Bình luận - Độ dài: 2,909 từ - Cập nhật:

"Làm đi, tôi sẵn sàng rồi!" Lộ Minh Phi hít sâu một hơi, hai tay căng cứng trên bàn phím. Cậu vừa bổ sung xong quân số, cả Scorpion và Queen—hai đơn vị hỗ trợ mạnh mẽ của Zerg—đều đã nạp đầy năng lượng, như thể một cuộc đại chiến sắp sửa bắt đầu.

"Đợt thứ mười." Giọng EVA vang lên trong tai nghe, trầm tĩnh và lạnh lùng như thường lệ.

Carrier? Dragoon? Hay cả một bầy Zealot? Lộ Minh Phi nheo mắt, đoán già đoán non trong háo hức. Nhưng khi đợt quân mới chuẩn bị xuất hiện, màn hình bất ngờ tối sầm, chỉ còn lại những đường vân ánh bạc kỳ lạ lướt qua.

Lộ Minh Phi hơi giật mình, vội vàng đập nhẹ bàn phím rồi nhấn Enter. Ngạc nhiên thay, khung chat vẫn bật lên được.

"EVA, cô bị lag à?" Cậu gõ nhanh.

"Không. Trò chơi vẫn đang diễn ra. Tôi chỉ kéo góc nhìn xa hơn một chút để cậu có thể nhìn thấy."

"Góc nhìn? Gì cơ, kiểu... camera từ vệ tinh à?" Cậu cau mày, mắt vẫn căng ra nhìn vào màn hình như thể muốn bóc tách từng lớp ánh sáng đang trôi chậm.

Ngay lúc đó, cảnh tượng dần hiện rõ. Lộ Minh Phi nín thở.

Một bóng đen khổng lồ phủ trùm toàn bộ chiến trường.

Chỉ có một đơn vị.

Một con rồng. Không, không phải rồng thông thường—một Hắc Long đồ sộ, đôi cánh trải rộng đến mức dường như có thể bao trùm cả bản đồ. Từ miệng nó, từng cột lửa địa ngục được phun ra, thiêu rụi từng hàng hydralisk trong tích tắc, không để lại gì ngoài máu và xác vụn.

Lộ Minh Phi há hốc. Cậu ngồi bất động, hai tay còn đang treo trên bàn phím.

Thì ra màn hình không tắt. Chỉ là con rồng quá lớn, đến mức không thể hiển thị hết. Những đường vân mờ ban nãy hóa ra là... vảy của nó.

"To thật!" Cậu bật thốt, vừa sửng sốt vừa phấn khích như một đứa trẻ lần đầu thấy khủng long thật sự.

"Hắc Long Vương—Nidhogg," EVA vẫn đều giọng, không mang một chút tự hào nào dù đó là đơn vị chủ lực của cô. "Cái tên ấy nghĩa là: 'Kẻ cắn xé sự ô nhục'."

Một thoáng im lặng.

"Cậu thua rồi. Lần sau chơi tiếp nhé, Lộ Minh Phi."

Màn hình chợt lóe sáng, sau đó lập tức chuyển về giao diện làm việc quen thuộc và nhàm chán.

"To?" Giáo sư Schneider hơi nhíu mày, ánh mắt xoáy vào Lộ Minh Phi. "Cậu vừa nói cái gì 'to'?"

Lộ Minh Phi bật dậy như lò xo, đầu óc xoay cực nhanh:

"'To' là... tiếng lóng tiếng Trung! Nghĩa là 'yên tĩnh' ấy ạ!" Cậu cười trừ, lưng toát mồ hôi lạnh. "Ý em là, đột nhiên yên tĩnh quá… đáng sợ luôn ấy!"

Schneider nhìn cậu một lúc, rồi khẽ gật đầu, giọng trầm hẳn:

"Yên tĩnh... đúng là đáng ngờ."

Không ai nói gì nữa, nhưng sự đồng thuận âm thầm lan ra khắp phòng Căn phòng im phăng phắc, đến mức nghe rõ tiếng điện tĩnh nhỏ xíu từ thiết bị. Giống như... mọi thứ bên kia đã ngưng thở.

Một cảm giác bất an lặng lẽ dâng lên trong lòng Schneider. Linh cảm của một người từng trải báo hiệu điều gì đó không ổn. Nhưng ông không nói ra—bởi nếu nói, nó sẽ thành sự thật.

Và rồi, màn hình lớn bật sáng.

Một gương mặt hiện lên.

Già nua, nhưng bình thản. Mái tóc bạc trắng được chải gọn, từng nếp da như thân cây già nứt nẻ bởi gió sương và thời gian. Nhưng đôi mắt bạc xám kia vẫn sáng quắc, mang theo khí chất của một người đã đi qua chiến tranh và chưa từng cúi đầu trước bất kỳ thứ gì.

Bộ vest đen được mặc ngay ngắn. Dáng ngồi thẳng như một thanh kiếm. Trên túi áo, một đóa hồng đỏ rực như lửa cháy.

Lộ Minh Phi nín thở trong vài giây. Cậu nhìn gương mặt kia, không đoán nổi tuổi tác. Gương mặt như đá cổ—nhưng thần thái kia thì lại như của một con sư tử trẻ chưa từng biết mỏi mệt.

"Trời ơi, ngầu thật đấy!" Cậu thì thào, mắt sáng rực. "Đúng là ông già cực phẩm…"!"

Lời cảm thán bật ra khiến một số người mím môi nén cười, nhưng không ai trách.

Ngay sau đó, tất cả đều đứng nghiêm. Tư thế đồng loạt như được lập trình sẵn.

"Hiệu trưởng Anjou." Giáo sư Schneider lên tiếng trước, giọng kính trọng.

"Tàu Maniakh đã hạ cánh an toàn tại cống cấp hai của Đập Tam Hiệp." Ông nói chậm rãi, từng chữ rõ ràng. "Dữ liệu đã thu thập thành công. Cảm ơn tất cả vì nỗ lực của mọi người."

Một thoáng dừng.

"Thầy tuyên bố giải tán."

Phòng điều khiển bùng nổ trong tiếng reo hò. Các giáo sư phấn khích ôm chầm lấy nhau, sinh viên vỗ tay vang dội. Nhưng dù cùng chung niềm vui, rõ ràng có một đường ranh vô hình chia cắt bọn họ: một nhóm vây quanh Caesar, nhóm còn lại tụ tập quanh Sở Tử Hàng.

Giữa khung cảnh náo nhiệt đó, Lộ Minh Phi đứng yên, cách xa mọi người. Cậu do dự, không biết nên hòa vào nhóm nào.

Bất giác, ánh mắt cậu lướt qua góc phòng.

NoNo đang tựa lưng vào tường, nhai kẹo cao su, đôi mắt trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ. Không ai đến gần cô ấy, cũng giống như không ai đến gần cậu.

Lộ Minh Phi bỗng cảm thấy nhẹ nhõm. Cậu nghĩ, ít nhất vẫn còn NoNo, nghĩa là cậu không phải đứng một mình.

"Hey! Lộ Minh Phi!"

Giọng Qilan vang lên, kéo cậu khỏi dòng suy nghĩ. Cô ấy xuất hiện trước mặt cậu, tay cầm một bó hoa, đôi mắt sáng rực.

"Cậu là tuyệt vời nhất!"

Không chờ cậu phản ứng, Qilan đã mạnh mẽ bắt lấy tay cậu, rồi ôm chặt.

Không khí trong phòng đột nhiên chững lại trong một khoảnh khắc.

Rồi các giáo sư bắt đầu vỗ tay. Những người trong Sư Tâm Hội và Hội Học Sinh đều quay đầu nhìn cậu. Caesar, Sở Tử Hàng cũng vỗ tay theo.

Và rồi, cả phòng điều khiển cùng vỗ tay.

Lộ Minh Phi chớp mắt, ngơ ngác nhìn đám đông đang vây quanh mình. Những cái bắt tay, những lời khen ngợi... Trong phút chốc, cậu bị cuốn vào vòng xoáy của sự công nhận.

Lần đầu tiên, cậu cảm thấy thật sự được tôn trọng.

Nhưng giữa những khuôn mặt ấy, NoNo vẫn đứng yên ngoài rìa, thổi một quả bong bóng lớn. Ánh mắt cô ấy lướt qua cậu, lặng lẽ, không có biểu cảm gì đặc biệt.

Bong bóng ngày càng to... rồi bụp—nó nổ tung.

"Giải tán!" Giáo sư Schneider tuyên bố.

Sinh viên lục tục rời đi, vừa đi vừa vẫy tay chào hiệu trưởng. Ông chỉ mỉm cười đáp lại, không nói lời nào.

Lộ Minh Phi cũng bước ra cửa, nhưng ngay khi vừa chạm đến ngưỡng, một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau:

"Cảm ơn, Lộ Minh Phi."

Cậu khựng lại, quay đầu.

Trên màn hình, hiệu trưởng Anjou cầm một xấp giấy trắng.

"Chúc mừng em. Em đã vượt qua kỳ thi 3E với số điểm cao nhất trong mười năm qua. Vị trí 'S' của em vẫn được giữ nguyên."

Một thoáng im lặng. Rồi ông chậm rãi nói tiếp:

"Thầy sẽ đặc biệt trao cho em học bổng hiệu trưởng."

Căn phòng rơi vào tĩnh lặng.

Các giáo sư nhìn nhau, các sinh viên ngỡ ngàng.

Sau bao nhiêu năm, cuối cùng một sinh viên thực sự đạt cấp "S" lại xuất hiện tại Học viện Cassell. Và người đó, không chỉ đơn thuần dựa vào điểm số, mà là thực lực.

"S"—cấp vô song.

Lộ Minh Phi còn chưa kịp phản ứng, thì NoNo đi ngang qua, khẽ vỗ vai cậu.

"Bong bóng đừng thổi nổ nữa nhé." Cô ấy nói nhẹ như gió thoảng, rồi rời đi.

Lộ Minh Phi nhìn theo cô ấy, nhưng không kịp nói gì.

Giáo sư Guderian đã phấn khích nhào tới, mạnh mẽ bắt tay cậu.

"Học bổng hiệu trưởng!" Ông hào hứng. "Đây là vinh dự lớn nhất của học viện! Minh Phi, thầy luôn tin tưởng em!"

Lộ Minh Phi cảm thấy hơi bối rối.

Khi NoNo vỗ vai cậu, ánh mắt cô ấy chỉ thoáng dừng lại trên người cậu rồi nhanh chóng rời đi. Không có ý cười, cũng không có lời chúc mừng. Chỉ là một cái liếc nhìn lạnh nhạt.

Cậu chợt cảm thấy khó hiểu.

Lẽ nào việc cậu đạt cấp "S" khiến NoNo không vui? Hay là... cô ấy chưa bao giờ thật sự quan tâm?

Khi các sinh viên rời khỏi thư viện, chuông nhà thờ đột nhiên vang lên.

Âm thanh trầm đục kéo dài, như thể một ông lão cứng đầu đang than thở điều gì đó.

Lộ Minh Phi khựng lại. Cậu đã ở học viện này vài ngày, nhưng chưa từng nghe thấy chuông nhà thờ rung lên, dù chỉ một lần. Nhưng lúc này, nó cứ vang mãi, từng hồi từng hồi, lấn át cả những tiếng xôn xao của đám đông.

Mọi người đều ngẩng đầu lên, nhìn về phía tháp chuông.

Hàng ngàn con chim bồ câu bất ngờ bay ra, kêu chiêm chiếp, tạo thành một vòng xoáy trắng xóa trên bầu trời. Chúng bay thành từng lớp, không biết là bao nhiêu con.

Cuối cùng, bồ câu phủ kín bãi cỏ.

Caesar giơ tay lên, một con bồ câu nhẹ nhàng đậu xuống ngón tay anh. Những con khác cũng hạ xuống mặt đất, nhưng không tìm kiếm thức ăn, chỉ đơn giản là đứng đó, phát ra những tiếng gù khe khẽ. Âm thanh ấy, không hiểu sao lại mang theo một cảm giác u ám, như một bản nhạc đưa tiễn ai đó.

Bầu không khí xung quanh thay đổi.

9847d387-5d88-4edb-b922-6298ffa3018f.jpg

Những sinh viên trước đó còn cười đùa giờ đều im lặng.

Caesar từ trong túi đồng phục lấy ra một chiếc khăn trắng, buộc nó lên lan can bên bãi cỏ. Các sinh viên khác cũng lần lượt làm theo. Chẳng mấy chốc, lan can như biến thành một hàng cây trắng muốt, từng dải khăn phất phơ trong gió như những cánh hoa đang nở rộ.

Lộ Minh Phi không hiểu.

Nhưng cậu không cần phải hỏi, vì ngay lúc đó, có một giọng nói vang lên phía sau:

"Có người đã rời xa chúng ta rồi."

Lộ Minh Phi quay lại.

Sở Tử Hàng đứng đó, đôi mắt vàng nhạt bình thản nhìn về phía bãi cỏ, ánh mắt sâu thẳm như một vùng nước lặng.

Anh ta chậm rãi nói:

"Mỗi khi có người rời xa chúng ta, những con bồ câu sẽ bay ra từ Giáo Đường. Đó là nghi thức tưởng niệm."

Gió khẽ thổi qua bãi cỏ, những dải khăn trắng khẽ lay động.

Lộ Minh Phi cảm thấy bối rối.

Dù cậu là “S” cấp còn Sở Tử Hàng chỉ là “A” cấp, nhưng khi đứng trước người hội trưởng Sư Tâm hội như vậy, cậu lại chẳng thấy mình hơn chút nào—trái lại, chỉ như một đệ tử nhỏ đứng trước sư huynh uy nghiêm. Cậu chỉ có thể gật đầu lia lịa như một học sinh ngoan.

Sở Tử Hàng vỗ nhẹ lên vai cậu, nở một nụ cười nhạt, không phải kiểu cười rạng rỡ, mà là một nụ cười thoáng qua như thể tia nắng chạm lên mặt hồ yên ả:

"Cảm ơn cậu. Nếu không có cậu giải ra bản đồ đó… có lẽ sẽ có nhiều người rời xa chúng ta hơn."

Lộ Minh Phi khựng lại.

Cậu chưa từng nghĩ Sở Tử Hàng biết cười. Từ đầu đến giờ, bất kể là khi bị đánh bại, hay khi đối đầu với Caesar, anh ta vẫn giữ vẻ mặt trống rỗng—không phải lạnh lùng như Caesar, mà là một loại thờ ơ vượt qua cảm xúc. Caesar giống như con sư tử kiêu ngạo sẵn sàng gầm lên bất cứ lúc nào, còn Sở Tử Hàng là một hồ nước tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Nhưng giờ phút này, người như vậy lại nở một nụ cười… dịu dàng như một người anh.

"Em trai cậu vẫn ổn chứ?" Sở Tử Hàng hỏi, giọng như làn gió mát lướt qua.

"Nó… ổn lắm," Lộ Minh Phi gật đầu. "Nó rất ngưỡng mộ anh."

Sở Tử Hàng vẫn giữ nụ cười đó—lịch sự, nhưng không hẳn là vui.

"Cậu không sợ nhìn thẳng vào mắt tôi, đúng không?" anh hỏi.

"Em không sợ."

"Rất tốt. Thật ra tôi không nhìn thẳng vào mắt người khác thường xuyên. Họ không thích điều đó."

Lộ Minh Phi bỗng hiểu ra—ánh mắt ấy, vàng nhạt như dòng mật ong chảy ngược, luôn cháy âm ỉ như đốm lửa trong đêm. Đôi mắt đó khiến người khác bất an. Vậy nên anh ta tránh nhìn, không phải vì kiêu ngạo mà vì sự quan tâm kín đáo.

Nhưng giờ phút này, ánh mắt ấy đang nhìn thẳng vào cậu—trầm tĩnh, sáng rõ, mang theo một vẻ đẹp kỳ dị đến mê hoặc.

"Đây là lời mời chính thức." Sở Tử Hàng nói. "Hãy gia nhập Sư Tâm Hội. Tôi chọn cậu làm người kế nhiệm. Hội trưởng tiếp theo."

Lộ Minh Phi sững người.

"Tại sao lại là em?"

Đây không phải lời mời—đây là phong chức. Là một cái gật đầu và trao vương miện. Là chưa lên ngựa đã được phong làm nguyên soái!

"Bởi vì người có thể thay thế tôi… phải là người có thể làm đối thủ của tôi." Sở Tử Hàng đáp, giọng không hề dao động.

Lộ Minh Phi cúi đầu, tay gãi sau gáy.

Đây đã là lời mời thứ hai trong ngày. Hồi ở thư viện, Qilan với tư cách đại diện tân sinh viên cũng từng nói cậu là người phù hợp nhất để làm hội trưởng tân sinh viên—lời mời đầy nhiệt huyết khiến cậu phải vội vã từ chối.

Hội trưởng tân sinh viên thì còn hợp lý. Dù sao cũng là “S” cấp, có thể miễn cưỡng gánh vác được. Nhưng… hội trưởng Sư Tâm Hội?

Đó là một lãnh địa đầy truyền thống và sức ảnh hưởng, nơi Caesar từng khát khao nhưng không được nhận.

Cậu rất muốn đáp lại bằng một câu nghiêng người:

"Hoàng thượng, ân điển quá nặng, thần thật sự không dám nhận… ngai vàng này, không dễ đâu!"

Nhưng khi ánh mắt Sở Tử Hàng dán chặt vào cậu—đôi mắt vàng nhạt ấy sáng như thệ ngôn—cậu chẳng thốt được gì.

Người này, rõ ràng chỉ là một sinh viên, mà lại khiến người khác cảm thấy như đang đứng trước một vị quân vương trẻ tuổi.

"Caesar cũng sẽ mong cậu gia nhập hội học sinh." Sở Tử Hàng nói tiếp, giọng đều đều như nước chảy. "Nếu cậu chọn hội học sinh, cũng rất tốt. Loại người như cậu… dù là bạn bè hay đối thủ, tôi đều sẽ vui.

Anh hạ ánh mắt, vỗ nhẹ vai cậu một lần nữa rồi rời đi, bóng dáng thẳng tắp, ung dung.

Lộ Minh Phi đứng yên tại chỗ một lúc lâu.

Cuối cùng cậu thở ra một hơi dài, phát hiện cả người đã đổ đầy mồ hôi lạnh.

"Dù là bạn hay đối thủ, tôi đều vui."—đó là câu gì vậy? Một lời mời đầy thiện chí? Hay một tối hậu thư phủ nhung?

Không, đó rõ ràng là một lời đe dọa!

Một lời đe dọa đầy phong độ, nhẹ nhàng như một cô gái mỉm cười nheo mắt:

"Nếu không thể yêu anh… thì em sẽ giết anh!"

---

Tại hồ chứa Tam Hiệp, chiếc trực thăng đen lơ lửng trên cao, cánh quạt xoáy tung màn mưa nặng hạt. Mặt nước bên dưới gợn sóng dữ dội, ánh đèn trên thân trực thăng phản chiếu thành những vệt sáng lạnh lẽo.

Con tàu Maniakh trôi dạt giữa dòng, lật úp như một con quái vật bị phanh thây, phần thân chìm trong nước sông lạnh buốt. Cú va chạm mạnh khiến lớp vỏ thép móp méo, những tấm kim loại rách toạc, để lộ bên trong ngổn ngang những bóng đen vô danh.

Từ trực thăng, một thang dây được hạ xuống.

Một bóng đen cao lớn trượt xuống, chuyển động ung dung, như thể mưa gió và độ cao chục mét chẳng hề ảnh hưởng đến ông ta. Khi đáp xuống thân tàu lật úp, người đó đứng thẳng lưng, ánh sáng phía sau chỉ chiếu ra một đường viền sắc nét.

Ông ta cầm một chiếc ô đen, mở ra chắn mưa, từng giọt nước văng khỏi tán ô như những viên đạn bạc.

Không ai thấy rõ gương mặt, chỉ có hơi thở trầm ổn cùng phong thái vững chãi, như thể đứng giữa tận thế cũng chẳng khiến ông ta lay động.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận