Theo những gì Haruyuki được nghe kể lại sau này, phải mất một lúc lâu thì nhóm Kuroyukihime — những người cậu để lại tại công viên dưới chân tháp Midtown — mới có thể bừng tỉnh và bắt đầu hành động. Ngay trước khi cất cánh đuổi theo Black Vise, Haruyuki đã kịp hét lớn: "Pard, làm ơn hãy đuổi theo Argon!" và "Ai đó hãy thoát ra ngoài qua cổng dịch chuyển gần nhất và ngắt kết nối cho Niko ngay!"
Người đầu tiên phản ứng là Blood Leopard. Cô lao vọt đi với toàn bộ sức mạnh của Beast Mode, biến thành một vệt sáng mờ ảo rồi mất hút trong chớp mắt. Mục tiêu của cô là kẻ bắn tỉa Argon Array — chuyên gia phân tích "Bốn Mắt" đang đứng hỗ trợ Vise bằng những phát bắn laser từ sân thượng của một tòa nhà xa tăm tắp.
Lúc này tại công viên chỉ còn lại sáu người: Kuroyukihime, Fuko, Akira, Utai, Takumu và Chiyuri. Tuy nhiên, Utai đã trúng bốn phát laser của Argon vào ngực và đang nằm lả đi trong vòng tay Fuko, không thể cử động. Dù Chiyuri đã dùng kỹ năng Citron Call để hồi phục thanh sinh lực cho nàng Vu nữ ngay khi họ tập hợp lại, nhưng cú sốc từ đòn đánh lén quá nặng nề khiến Utai cần thêm thời gian để hoàn hồn. Nhóm buộc phải chia làm hai: một nửa đi hỗ trợ Leopard, nửa còn lại đi tìm cổng dịch chuyển để cứu nguy cho Niko.
Ngay khi Kuroyukihime vừa đưa ra quyết định, một vụ nổ kinh hoàng làm rung chuyển phía bắc công viên. Ngoảnh đầu lại, cô thấy một cột lửa đỏ rực bốc cao ngùn ngụt từ phía dãy nhà xám xịt. Cô chợt căng thẳng vì lo Leopard bị tấn công.
"Không sao đâu," Akira khẽ trấn an. "Đó là 'tác phẩm' của Pard đấy."
"Vậy sao? Thế thì..." Kuroyukihime quay lại nhìn các thành viên trong đoàn. "Pile, Bell, hai em hãy đuổi theo hỗ trợ Leopard!"
Takumu và Chiyuri đồng thanh đáp lời:
"Cứ tin ở bọn em!"
"Tuân lệnh sư phụ!"
Dứt lời, cả hai lập tức lao về phía bắc. Không đợi họ đi khuất, Kuroyukihime quay sang Fuko và Akira.
"Raker, Current. Chúng ta sẽ đột nhập vào tòa tháp!"
Cổng dịch chuyển gần nhất nằm đâu đó bên trong Midtown Tower — căn cứ trọng yếu của Hội Nghiên cứu Gia tốc. Dù họ đã dẹp bỏ được chướng ngại lớn nhất là Đại thiên thần Metatron, nhưng không ai biết bên trong tòa tháp còn ẩn chứa cạm bẫy hay kẻ thù hùng mạnh nào khác hay không. Tuy nhiên, hai "lão tướng" Fuko và Akira vẫn có chút do dự.
"Lotus, cậu không định đi giúp Corvus sao?" Raker hỏi với ánh nhìn đầy lo lắng. "Nếu cậu ấy bắt kịp Vise, đó sẽ là một cuộc chiến đơn độc một chọi một đấy."
Akira gật đầu đồng tình, lớp giáp nước trên người cô vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.
Nhưng Kuroyukihime nhìn lên những tia sáng cuối cùng đang tàn lụi trên bầu trời u tối và lắc đầu: "Không. Tớ tin vào Crow — đứa trẻ của tớ. Các cậu cũng thấy tốc độ bay kinh hồn đó rồi đấy. Cậu ấy có thể hạ gục Vise, ngay cả khi chỉ có một mình!" Cô khẳng định chắc nịch.
Hai người kia gật đầu thấu hiểu, rồi Utai thều thào nói thêm: "Đúng... vậy đấy. Khi chiến đấu vì người mình yêu thương, C... là bất bại."
"Mei! Em ổn chứ?!" Fuko lo lắng hỏi.
"Em không sao. Bây giờ," nàng Vu nữ nhỏ bé dũng cảm đáp, "Rain bị bắt ngay trước mắt là vì em đã không nhận ra đòn tấn công của Argon. Đó là lỗi của em. Em không thể cứ nằm mãi trong vòng tay chị thế này được."
Utai nhảy xuống đất, tự đứng vững trên đôi chân mình. Dù trong Unlimited Neutral Field cảm giác đau đớn bị nhân đôi, và chắc chắn bốn phát laser kia vẫn còn để lại dư chấn kinh khủng, nhưng cô bé không hề để lộ một chút yếu đuối nào trong tư thế đứng.
Kuroyukihime biết trách nhiệm không chỉ thuộc về mình Utai, nhưng cô chỉ gật đầu, thầm chấp nhận ý chí kiên cường của cô bé. "Em vẫn chiến đấu được chứ, Maiden?"
"Tất nhiên là được ạ!"
"Tốt. Vậy bốn người chúng ta sẽ đột nhập Midtown Tower. Tớ chắc chắn cổng dịch chuyển nằm ở..."
"Nếu không có gì thay đổi so với ngày trước, nó sẽ ở tầng 45," Akira nhanh chóng tiếp lời.
Bốn cô gái cùng ngước nhìn tòa nhà chọc trời màu nhạt đã bị xẻ dọc từ gần đỉnh tháp. Tia laser cực mạnh của Metatron, sau khi được kỹ năng Optical Conduction của Silver Crow phản xạ lại, đã chia đôi tòa nhà. Họ cố căng mắt nhìn vào khe hở rộng hai mét giữa hai nửa tòa tháp nhưng không thấy ánh sáng xanh của cổng dịch chuyển. Tuy nhiên, nếu có thể lẻn vào tầng 45 qua khe hở đó, họ sẽ tiết kiệm được khối thời gian.
"Độ cao khoảng hơn hai trăm mét. Raker?" Kuroyukihime quay sang.
"Tiếc là Gale Thruster của tớ không thể chở cả ba người lên độ cao đó được." Fuko khẽ lắc đầu. "Tớ có thể bay lên trước một mình, hoặc là tớ sẽ cố gắng bay cao nhất có thể trong khi cõng cả bốn người chúng ta?"
"Mmm." Kuroyukihime suy nghĩ một lát rồi quyết định. "Chúng ta sẽ đi cùng nhau. Ngắt kết nối cưỡng bức là giải pháp cuối cùng để cứu Rain. Chúng ta không được phép thất bại, bất kể điều gì đang chờ phía trước. Crow chắc chắn sẽ câu giờ đủ cho chúng ta leo thang bộ."
"Được rồi. Tớ cũng sẽ dốc toàn lực cho chuyến bay này." Fuko dang rộng vòng tay. Utai bám vào lưng cô, Akira bám vào cánh tay phải, còn Kuroyukihime bám bên tay trái. Bộ phản lực sau lưng Fuko bao phủ trong ánh sáng xanh nhạt. Một tiếng rít kích hoạt vang lên, mái tóc kim loại dài mượt của Fuko xòe rộng ra như đôi cánh.
"Đi thôi!" Cô hét lớn rồi đạp mạnh xuống đất.
Những luồng lửa nhạt phun ra từ các họng phản lực của Gale Thruster, đưa bốn thành viên của Nega Nebulus lao vút lên đỉnh tòa tháp khổng lồ.
Tuyệt đối. Không chùn bước.
Tôi nhất định sẽ bảo vệ em.
Blood Leopard — Mihaya Kakei lao đi như một cơn lốc đỏ rực với những lời nói ấy vang vọng trong tâm trí.
Không phải cô không lường trước được cuộc tấn công của Hội Nghiên cứu Gia tốc. Chỉ mới hai ngày trước, khi đang hoạt động nhóm trong Unlimited Neutral Field, Quân đoàn Đỏ đã rơi vào một cuộc phục kích bởi một Enemy cấp Huyền thoại do một Avatar giả dạng Hắc Vương điều khiển.
Kẻ giả mạo Lotus thực chất là Phó chủ tịch tự xưng của Hội Nghiên cứu Gia tốc — Black Vise. Mục đích của cuộc tấn công đó là để thăm dò Prominence và Scarlet Rain. Cả Mihaya và Niko đều đoán rằng hắn giả dạng Hắc Vương là để gây hấn giữa hai Quân đoàn vốn đang có thỏa thuận đình chiến.
Nhưng nhìn vào tình cảnh hiện tại, Mihaya bắt đầu nghĩ mục tiêu của chúng hoàn toàn ngược lại. Nếu chúng có thể dùng một Lotus giả để tấn công Hồng Vương, ép Prominence phải trả đũa, hai Quân đoàn chắc chắn sẽ phải tổ chức một cuộc họp cấp cao để dàn xếp. Và đó chính là cơ hội để chúng ra tay bắt cóc Hồng Vương — Scarlet Rain.
Có quá nhiều ẩn số để gọi đây là một kế hoạch thực thụ. Nhưng đó chính là phong cách của Hội Nghiên cứu Gia tốc: gieo rắc những hạt giống tai ương khắp Thế giới Gia tốc và thu hoạch bất cứ thành quả nào nảy mầm. Từ vụ Cherry Rook bị Armor of Catastrophe chiếm hữu, đến Rust Jigsaw đại náo Akihabara, hay Dusk Taker cướp đi đôi cánh của Silver Crow... mọi chuyện có lẽ đã tồi tệ hơn nhiều nếu chúng thành công mỹ mãn.
Nhưng lần này, ta sẽ không để các ngươi toại nguyện.
Đáng tiếc là Mihaya không có khả năng đuổi theo Black Vise khi hắn lặn vào bóng tối cùng với Rain. Nhưng Silver Crow, với sự trưởng thành vượt bậc, đã đuổi theo hắn với tốc độ kinh hồn. Nhiệm vụ của Mihaya là phải bắt bằng được kẻ hỗ trợ — Argon Array. Crow đưa ra chỉ thị đó hẳn là để dùng Argon làm con tin trao đổi lấy Hồng Vương.
Những tia laser của Argon bắn ra từ một tòa nhà cách Midtown Tower hơn ba trăm mét. Đây là khoảng cách không dễ dàng vượt qua ngay cả trong một đấu trường bình thường, huống chi là ở Unlimited Neutral Field.
Đừng hòng chạy thoát!
Miệng báo gầm lên dữ tợn, Mihaya đạp mạnh xuống đất với tất cả sức bình sinh. Đã hơn mười giây trôi qua kể từ khi bóng dáng Argon biến mất khỏi sân thượng tòa nhà đó. Blood Leopard buộc phải chặn đứng ả trước khi ả kịp hội quân với Black Vise. Cô đã kích hoạt kỹ năng First Blood, cho phép chạy với vận tốc 200km/h, nhưng vẫn chưa đủ.
Đã đến lúc phải dùng đến nó: Tuyệt kỹ cấp 5 mạnh nhất của Blood Leopard vốn đã bị phong ấn từ lâu.
Nhắm mục tiêu. Tòa nhà năm tầng cách đây hai trăm mét.
Nạp năng lượng. Nhảy lên, co cụm tay chân. Hình thành một nòng súng ánh sáng đỏ quanh cơ thể.
Và — Khai hỏa.
"BLOODSHED CANNON!!"
Cùng với tiếng hét gọi tên chiêu thức, thanh năng lượng đặc biệt của cô gần như cạn kiệt. Một vụ nổ chấn động cả trời đất nổ ra. Cơ thể Mihaya biến thành một đầu đạn, lao vút đi từ nòng súng bán trong suốt. Tầm nhìn của cô tan chảy thành những vòng tròn đồng tâm rồi trắng xóa. Một phần nghìn giây sau, toàn bộ cơ thể cô bị rung chuyển bởi một lực va chạm tưởng chừng như muốn xé nát cô ra từng mảnh.
Thanh sinh lực lập tức tụt hơn 30%, những vết nứt chằng chịt xuất hiện trên bộ giáp. Khi tầm nhìn hồi phục, cô thấy vô số mảnh vỡ trắng xóa bắn tung tóe trên nền lửa cam — tòa nhà trong tầm ngắm của Mihaya đã bị thổi bay, nát vụn dưới cú va chạm của "đầu đạn" sống.
Blood Leopard, hộ vệ của Prominence, vốn nổi tiếng là một Avatar hệ Đỏ thuần cận chiến. Cô là một ngoại lệ của Thế giới Gia tốc vì tuyệt đối không sử dụng đòn đánh tầm xa dù màu sắc Avatar là màu Đỏ đậm — vốn dành cho xạ thủ. Hầu hết thành viên Quân đoàn Đỏ đều tin rằng cô có biệt danh Bloody Kitty là do cách chiến đấu xé xác kẻ thù bằng răng và móng vuốt.
Nhưng sự thật lại khác. Cô được gọi là "Bloody" (đẫm máu) không phải vì cô tắm trong máu kẻ thù, mà vì cô tự phá nát bộ giáp của chính mình bằng chiêu Bloodshed Cannon. Đòn đánh này tương đương với một vụ tự sát nổ tung; nếu trúng mục tiêu, sức mạnh của nó có thể kết liễu gần như bất kỳ Avatar nào ngay lập tức. Nhưng nếu trượt và đâm sầm vào nhà cửa hay mặt đất, cô sẽ chết. Lần này cô chỉ mất 30% sinh lực là nhờ tầng Twilight có các tòa nhà khá giòn và dễ vỡ.
Xét cho cùng, tên Avatar của cô — Leopard — không chỉ là tên một loài báo, mà còn là tên của dòng xe tăng Leopard ngoài đời thực.
Mihaya đã phong ấn Bloodshed Cannon từ lâu và chỉ chiến đấu như một đấu sĩ cận chiến. Có hai lý do chính: Một là để tích lũy điểm thưởng giúp cô chống lại đòn Level Drain của thần Seiryu, cô không thể dùng một chiêu thức mang tính đánh cược "được ăn cả ngã về không" như vậy. Hai là cô nhận ra mình sẽ không bao giờ bắt kịp Sky Raker và khả năng kiểm soát hoàn hảo của chị ấy nếu cứ dựa dẫm vào một kỹ năng thiếu ổn định như thế.
Ngay cả bây giờ, ở cấp độ 8, cô vẫn cảm thấy sự rèn luyện của mình là chưa đủ. Nhưng đây không phải lúc để giữ kẽ. Cô phải huy động mọi thứ mình có để bắt Argon Array.
Với quyết tâm rực cháy, Mihaya quét mắt nhìn quanh từ tâm vụ nổ khổng lồ do chính mình gây ra. Và rồi, giữa những đống đổ nát vẫn còn đang rơi rụng, cô thấy nó: một luồng sáng tím lóe lên trong bóng tối cách đó khoảng một trăm mét. Chắc chắn đó là ánh sáng phản chiếu từ giáp của Argon.
Một lần nữa!
Cô lập tức co mình lại, hình thành nòng súng quanh cơ thể và hét vang tên chiêu thức. Bloodshed Cannon tiêu tốn rất nhiều năng lượng, nhưng khi cô thổi bay cả một tòa nhà, cô sẽ nhận được một lượng lớn điểm thưởng từ việc phá hủy vật thể. Chừng nào thanh sinh lực còn chịu đựng được, cô có thể biến mình thành đạn lao đi mãi mãi.
Với một tiếng gầm vang dội, Mihaya lao vút về phía con đường uốn lượn, xuyên thủng hai tòa nhà nhỏ hơn. Những vụ nổ liên tiếp biến khu vực này thành một biển gạch vụn. Thanh sinh lực của cô tiếp tục bị bào mòn, xuống dưới mức 50%, nhưng lần này, kẻ thù chắc chắn không thể thoát ra mà không hề hấn gì.
Cô xoay người một vòng trên không, tầm nhìn hồi phục khi tiếp đất. Đôi mắt mở to của cô bắt gặp Argon đang bắt chéo hai tay trước mặt, tư thế phòng thủ trước dư chấn của vụ nổ.
“Graar!!” Một tiếng gầm vang lên từ miệng báo, Mihaya vồ lấy mục tiêu.
Đúng như biệt danh Quad Eyes Analyst, Argon Array là một Avatar hệ thu thập thông tin. Khả năng chính của ả là quét mọi thứ từ trạng thái đến kho đồ của người khác; ngay cả các cấp lãnh đạo của sáu Quân đoàn lớn cũng cho rằng ả không phải là một chiến binh mạnh mẽ.
Tuy nhiên, thông tin đó là giả mạo. Bốn ống kính trên mắt và chiếc mũ của ả không chỉ phát ra tia sáng tầm nhiệt vô hại; chúng còn có thể bắn ra những tia laser với nhiệt độ đủ cao và tốc độ đủ nhanh để xuyên thủng cả những bộ giáp hệ Kim loại.
Một ống kính lộ ra sau lớp bảo vệ lóe lên sắc tím rực rỡ. Đó là tín hiệu báo trước của đòn laser. Ánh sáng bùng lên, hội tụ thành một điểm. Ở khoảng cách gần thế này, không có cách nào để né tránh.
Nhưng Mihaya phớt lờ nỗi đau xé da thịt khi tia laser xuyên thủng vai trái, cô lao thẳng vào Argon. Đòn đánh khiến thanh sinh lực của cô rơi vào vùng đỏ nguy hiểm, nhưng ưu tiên của cô là phải găm răng vào kẻ thù. Cô dùng một cú húc vai khiến Argon mất thăng bằng, vòng ra sau và cắn thật mạnh vào vai trái của ả. Bốn chiếc răng nanh cắm sâu vào lớp giáp mỏng, làm bắn ra những tia lửa đỏ của hiệu ứng sát thương.
“Ối, đau! Nàyyy, đau lắm đấy!” Argon cố gắng gỡ Blood Leopard ra bằng cả hai tay, nhưng lực hàm của báo không hề yếu đến mức thua cuộc trong một cuộc đọ sức với một Avatar hệ tầm xa. Thấy răng nanh không hề suy suyển, chuyên gia phân tích cố ngoảnh mặt sang trái hết mức để bắn laser, nhưng Mihaya đã khôn khéo nép vào điểm mù của ả.
Thanh sinh lực gần như cạn kiệt của Mihaya nhấp nháy ánh đỏ và bắt đầu hồi lại — đây là kết quả của kỹ năng cô chỉ có thể dùng trong Beast Mode: Vital Bite (Cú cắn sinh mệnh). Mihaya không thể thấy thanh sinh lực của Argon, nhưng cô biết nó đang sụt giảm tương ứng với lượng sinh lực cô nhận được. Cú cắn từ phía sau này là một chiến thắng chắc chắn. Rất ít Avatar có thể thoát khỏi cô một khi đã bị cô găm răng vào cổ.
“Ối, đau quá đi mất. Thôi nàoooo, việc này đáng lẽ phải là việc nhẹ lương cao chứ nhỉ? Bảo là tớ chỉ cần bắn một phát rồi chạy thôi mà, nhưng giờ chạy khó quá đi mất thôi!”
Tràng lẩm bẩm này có vẻ như không phải nhắm vào Mihaya mà là dành cho Black Vise. Hắn đã trốn thoát khỏi khu vực Midtown từ lâu, nhưng vì mọi dấu vết của Silver Crow cũng đã biến mất, Mihaya muốn tin rằng cậu ấy đã đuổi kịp hắn.
Kết quả tốt nhất là Crow đánh bại Vise để cứu Hồng Vương, nhưng cô không thể đặt gánh nặng quá lớn lên vai một người mới cấp 5. Cô phải bắt bằng được Argon để làm con tin trao đổi.
Vì Mihaya đã lên cấp 8 ngay sau nhiệm vụ cứu Aqua Current, cô sẽ chỉ nhận được 10 điểm nếu đánh bại Argon; phần thưởng thực sự là Argon sẽ bị trói chặt tại tọa độ này trong 60 phút dưới dạng linh hồn.
Với quyết tâm tàn nhẫn đó, Mihaya cắn mạnh hơn, cổ cô căng lên để dồn sức lực từ toàn thân. Argon hẳn phải đang chịu nỗi đau thấu xương khi liên tục nhận sát thương vào điểm chí mạng trong Unlimited Neutral Field. Nhưng nỗi đau đó chẳng thấm tháp gì so với tổng số đau đớn mà các Burst Linker đã phải chịu đựng dưới mưu đồ của Hội Nghiên cứu Gia tốc.
“A, tệ thật... tớ bắt đầu thấy chóng mặt rồi đấy. Ừ thì, cái này chẳng... vui chút nào cả. Ít nhất thì đổi chỗ cắn đi chứ... Nhưng mà có xin xỏ chắc cũng chẳng ích gì nhỉ?” Giọng điệu của Argon vẫn xấc xược như mọi khi, nhưng tiếng ả bắt đầu đứt quãng.
Không thể nói chuyện, Mihaya chỉ gầm gừ đáp lại. Thanh sinh lực của cô đã hồi được gần 70%; Argon sẽ sớm tiêu đời thôi.
“Aah. Không cứu nổi. Mình rồi sao? Này mèo con. Cậu đã cho tớ thấy. Một chiêu thức bí mật. Thực sự ngoạn mục đấy. Giờ không phải lúc... để tớ làm mặt cười nữa nhỉ?”
Mihaya căng người. Cô nằm ngoài tầm bắn của laser Argon; lẽ ra không có cách nào để ả lật ngược thế cờ. Đó chỉ là lời khoác lác? Hay ả vẫn còn chiêu bài nào khác?
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Theo bản năng, cô quyết định tung đòn kết liễu ngay lập tức thay vì đợi hồi đầy sinh lực bằng Vital Bite. Cô giơ tay phải lên định dùng móng vuốt xé nát tấm lưng không phòng vệ của Argon—
Nhưng một luồng sáng tím ma mị và tàn ác bỗng phun ra từ Avatar đang bị ghim chặt dưới đất.
Đó không phải là một chiêu thức đặc biệt. Đó là một lớp phủ Overlay — minh chứng cho việc kích hoạt Hệ thống Tâm ý (Incarnate System).
“Infinite Array.” (Vô Hạn Trận)
Khi cái tên được thì thầm lọt vào tai Mihaya, sự vật chất hóa tâm ý của ả đã hoàn tất. Thời gian kích hoạt: chỉ vỏn vẹn nửa giây. Không kịp suy tính chiến thuật đối phó, Mihaya theo bản năng nhả răng khỏi cổ Argon và cố gắng nhảy lùi lại.
Nhưng đã quá muộn. Vô số ống kính nhỏ mọc lên trên bề mặt bộ giáp bao bọc cơ thể chuyên gia phân tích. Những chùm sáng có quầng rực rỡ bốc lên từ những dãy "mắt" vô tận.

Pwaah. Không khí rung chuyển, những tia laser thu nhỏ bắn ra khắp mọi hướng. 60% đục thủng những lỗ đen ngỏm trên đống đổ nát, 35% tỏa ra bầu trời, và 5% còn lại xuyên thẳng qua người Mihaya.
“Nngh!!” Đầu tiên cô cảm thấy một cú sốc nhẹ, tiếp theo là cảm giác nóng rực kinh người, và cuối cùng là một nỗi đau dữ dội đến chóng mặt.
Mihaya lộn nhào ra sau và đập mạnh xuống đất. Thanh sinh lực cô vừa vất vả hồi lại lập tức tụt dốc không phanh về vùng đỏ. Cô không có thời gian để kiểm tra xem còn lại bao nhiêu, chỉ biết cào cấu mặt đất bằng móng báo để đứng dậy. Nếu trúng đòn đó một lần nữa, cô chắc chắn sẽ chết.
Nhưng có lẽ đòn Tâm ý này không thể dùng liên tục, hoặc ả đang muốn phô trương ưu thế. Dù là lý do gì, Argon Array cũng thong thả đứng dậy.
“Aah, đau thật đấy nhỉ? Tớ chơi BB đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên tớ suýt bị cắn chết bởi bất kỳ ai đấy — dù là Enemy hay Avatar.”
Ả quay lại nhìn Mihaya, hàng triệu con "mắt" vẫn bao phủ bộ giáp của ả. Lớp phủ mờ ảo bao quanh cơ thể cũng không hề biến mất. Tốc độ kích hoạt, sức mạnh, phạm vi, thời gian duy trì: Kỹ năng này đã được tinh luyện đến mức hoàn hảo về mọi mặt. Nó thậm chí còn vượt qua cả Rust Overlay của Rust Jigsaw.
Không phải Mihaya hoàn toàn mù tịt về Tâm ý. Nhưng vì cô chỉ học được cách dùng nó để bảo vệ mình khỏi đòn tấn công của kẻ thù, Tâm ý của cô thực sự không thể sánh được với Argon về sức mạnh thuần túy. Thực tế, Infinite Array của Argon mạnh mẽ đến mức bất thường.
Mọi kỹ năng Tâm ý đều lấy "vết sẹo tâm hồn" của người dùng làm nguồn năng lượng. Những vết sẹo đó là sự thiếu vắng, khao khát, tuyệt vọng. Do đó, ngay cả khi bạn tạo ra hy vọng từ những vết sẹo đó, một sự thiên lệch vẫn sẽ xuất hiện trong chiêu thức. Nếu bạn khao khát sức mạnh, bạn mất đi tốc độ; nếu khao khát phạm vi, bạn mất đi độ chính xác. Nguyên tắc chung là không thể có một kỹ năng Tâm ý hoàn hảo.
Vậy mà, chiêu thức của Argon Array dường như không có khuyết điểm. Ả đã dành bao nhiêu thời gian để tinh luyện nó như vậy? Hay là...?
Suy nghĩ quay cuồng, Mihaya cố gắng nhấc cơ thể đầy thương tích của mình lên khỏi mặt đất.
“Này, mèo con?” Argon quay sang cô và hỏi một câu không ngờ tới. “Cậu đã bao giờ nghĩ về điều này chưa? Tại sao hầu hết các sinh vật chỉ có hai mắt?”
Khi Silver Crow dùng khả năng bay của mình để đưa Kuroyukihime, Akira, Chiyuri và Takumu lên đỉnh Tháp Tokyo mười tiếng trước, cậu đã bay với tốc độ vừa phải để tiết kiệm năng lượng.
Nhưng Fuko lúc này, với nhiệm vụ đưa Kuroyukihime, Akira và Utai lên đỉnh Midtown Tower, đã bật Gale Thruster hết công suất ngay từ đầu, ưu tiên cuộc đua với thời gian hơn là tiết kiệm nhiên liệu. Kuroyukihime nghĩ quyết định đó là đúng, nhưng khi họ lao vút lên bức tường tòa nhà với tốc độ của một quả tên lửa, cô không khỏi hét lên.
"N-này, Raker! Cậu có—"
"—thực sự—" Akira tiếp lời.
"—dừng lại được không?!" Utai kết thúc câu hỏi.
"Chà, tớ tin là mọi chuyện sẽ ổn thôi," Fuko thản nhiên đáp, bức tường màu nhạt đang lao thẳng vào mắt họ.
Toàn thân Kuroyukihime cứng đờ — không lẽ Fuko định đâm sầm đầu vào tường thật sao? — và đúng lúc đó, các họng phản lực phụt tắt. Họ tiếp tục bay lên theo quán tính, nhưng tốc độ đang giảm dần. Giờ họ lại lo lắng về vấn đề ngược lại — việc rơi tự do — nhưng khả năng đo đạc bằng mắt của Fuko quả là danh bất hư truyền. Ngay khoảnh khắc họ đạt đến đỉnh của đường parabol, cả nhóm bị "hút" vào khe hở rộng hai mét trên tường ngoài của Midtown Tower.
"Hà!" Ngay khi vào bên trong tòa nhà, tay phải Kuroyukihime vung ra và mũi kiếm sắc bén xuyên thủng mặt cắt của bức tường. Cú rơi của họ bị chặn lại, nhưng giờ đây, toàn bộ trọng lượng của bốn Avatar đè nặng lên cánh tay cô.
"Lotus, ráng chịu đựng trong ba giây!" Fuko hét lên, đẩy Akira lên cao.
Aqua Current vẫn còn thiếu một phần lớn giáp nước, nhưng nhờ vậy mà cô nhẹ hơn hẳn. Cô bám vào mép sàn nhà mà tia laser đã nung chảy và dễ dàng nhảy lên đó. Cô lập tức vươn tay xuống đón Utai từ Fuko và kéo cô bé lên. Sau đó Fuko cũng leo lên với sự trợ giúp của Akira. Khi đã thoát khỏi sức nặng của ba đồng đội, Kuroyukihime dùng mũi kiếm đang cắm trong tường làm điểm tựa để lăng mình lên. Cô xoay một vòng trên không rồi đáp xuống cạnh các bạn.
"Mất năm giây đấy nhé." Cô cố ý bắt bẻ về thời gian quá hạn, nhưng Fuko nhanh chóng đưa ra một lý lẽ "khó đỡ".
"Năm giây ở đây chỉ bằng năm phần nghìn giây ngoài đời thực thôi mà. Không sao đâu, đừng lo."
Bị khuất phục trước lý lẽ đó, Hắc Vương nhanh chóng đổi chủ đề. "Vậy, đây là tầng mấy rồi nhỉ?"
Trước câu hỏi này, Akira và những người khác nhìn quanh. Không gian u tối khá rộng lớn, với những chiếc bàn cẩm thạch dài đặt cách đều nhau. "Một nhà hàng — không, là văn phòng," Kuroyukihime nói. "Tớ cảm giác chúng ta đã vào ở khoảng 2/3 độ cao tòa nhà, nên tớ đoán đây là khu văn phòng đâu đó quanh tầng 35."
Akira và Utai gật đầu đồng ý, trong khi Fuko nhìn lên trần nhà và nheo mắt.
"Nghĩa là còn mười tầng nữa là đến tầng 45 nhỉ? Vậy có vẻ bay xuyên qua lỗ hổng mà laser của Metatron tạo ra sẽ nhanh hơn là đi tìm cầu thang bộ đấy."
"Có thể là vậy, nhưng nếu có ai đó đang phục kích ở trên, chúng ta sẽ trở thành bia tập bắn khi xuất hiện từ một lỗ hổng lộ liễu như thế..."
"Vậy thì, chúng ta sẽ đục một lỗ trên trần nhà ở chỗ khác và tấn công khu vực đó trước khi xông vào. May là cổng dịch chuyển không thể bị phá hủy, chúng ta cứ tha hồ mà bắn phá."
"Đ-đúng vậy. Nhưng... Raker, cậu từ bao giờ lại trở nên máu chiến như thế này vậy?"
Fuko từng là Phó đoàn trưởng của Nega Nebulus cũ, nhưng Kuroyukihime thực sự không có nhiều kinh nghiệm chiến đấu bên cạnh cô trong các cuộc đánh chiếm Lãnh thổ. Vì họ thường phải dẫn đầu các đội khác nhau để phòng thủ nhiều khu vực cùng lúc.
Fuko chỉ mỉm cười duyên dáng, nhưng Utai, người cộng sự lâu năm của cô, lại rùng mình. "Tớ nghĩ cậu chỉ có thể có biệt danh là ICBM (Tên lửa đạn đạo xuyên lục địa) nếu cậu là kiểu người thích lao thẳng vào mục tiêu thôi."
"Tớ hiểu rồi. Nghe có lý đấy. Vậy thì, chúng ta sẽ 'tấn công' mục tiêu chứ?" Kuroyukihime nói, ngước nhìn trần nhà. "Maiden, giúp chị một tay."
Nàng Vu nữ quay người lại và gật đầu mạnh mẽ.
"Đã rõ!"
Trong bốn người, Ardor Maiden đương nhiên là người có sức tấn công tầm xa mạnh nhất, nhưng những đòn tấn công bằng lửa sở trường của cô bé không có khả năng xuyên thấu cao như đòn vật lý. Mỗi khi lửa xuyên qua trần nhà, lực sẽ bị phân tán theo chiều ngang, khiến đòn tấn công khó có thể chạm tới đích đến cuối cùng. Tất nhiên, cô bé cuối cùng cũng sẽ xuyên qua được nếu cứ bắn liên tục, nhưng làm vậy sẽ rất lãng phí năng lượng.
Vì vậy, Kuroyukihime chuẩn bị lưỡi kiếm ở tay phải để xé toạc một đường thẳng đứng. Utai lắp một mũi tên lửa vào cây cung dài và cũng nhắm vào trần nhà. Sau khi kiểm tra thấy Fuko và Akira đã lùi lại vài bước, cô tập trung tâm ý.
"Đi thôi! Overdrive! Mode Red!" Black Lotus hét lớn, những đường kẻ mỏng chạy dọc cơ thể cô rung lên sắc đỏ rực rỡ, minh chứng cho việc Avatar đã chuyển sang trạng thái ưu tiên tầm xa. Luồng sáng đỏ cũng tụ hội ở lưỡi kiếm tay phải, rít lên theo nhịp rung.
"VORPAL STRIKE!!"
Cô đâm thẳng tay lên trên.
Kỹ thuật Tâm ý này, do sư phụ truyền dạy cho cô từ thuở xa xưa, đục thủng hết lớp trần cẩm thạch dày này đến lớp khác, âm thanh va chạm chát chúa vang vọng lại. Vì mỗi tầng của Midtown Tower cao khoảng 4,5 mét, mười tầng là 45 mét. Về phạm vi, đây chính là giới hạn của cô, nhưng cô phải làm được. Dồn hết mọi năng lượng tưởng tượng, cô đẩy ngọn giáo đỏ về phía trước. Cô đếm những phản hồi khi xuyên qua từng tầng nhà — tám, chín, mười — và ngay lập tức lùi lại, suýt thì ngã quỵ.
Fuko đỡ lấy Kuroyukihime đang lảo đảo, trong khi Utai quay cây cung dài về phía cái lỗ vừa được khoét trên trần nhà và kéo dây cung hết mức có thể.
"FLAME VORTEX!!" (Hỏa Long Quyển)
Giọng cô bé đanh lại khi xướng tên chiêu thức. Đó không phải là đòn Tâm Ý, mà là một kỹ năng đặc biệt, nhưng uy lực của nó còn khủng khiếp hơn cả Vorpal Strike. Mũi tên lửa trên dây cung bỗng chốc phình to ra, đầu tên xoay tít dữ dội. Biến thành một cơn lốc đỏ rực, mũi tên lao vút đi, tỏa ra hơi nóng và ánh sáng chói lòa.
Luồng lửa xoáy lao thẳng lên không trung, mở rộng cái lỗ nửa mét mà thanh kiếm của Kuroyukihime vừa khoét ra thành gấp đôi. Nếu như Flame Torrent — chiêu thức Maiden từng dùng khi đấu với Seiryu — là đòn tấn công diện rộng, thì Flame Vortex lại là tuyệt kỹ tập trung toàn bộ sức mạnh vào một đường thẳng duy nhất. Uy lực của nó lớn đến mức có thể xuyên thấu hàng chục mét ngay cả trong môi trường nước của tầng Ocean, làm bốc hơi mọi chất lỏng xung quanh. Những ngọn lửa linh hồn này vốn khó lòng xuyên qua tường đá hay kim loại, nhưng chỉ cần một kẽ hở nhỏ nhất, chúng sẽ lách qua và càn quét vào sâu bên trong.
Oàng! Một tiếng nổ vang dội vọng xuống từ tít trên cao. Luồng lửa xoáy, men theo quỹ đạo của Vorpal Strike, đã chạm đến tầng 45 và phát nổ. Nếu có kẻ nào đang phục kích quanh kẽ hở đó, chúng chắc chắn đã bị kết liễu hoặc trọng thương bởi đòn đánh bất ngờ từ phía sau này.
"Maiden, em có nhận được điểm thưởng không?!" Kuroyukihime hỏi ngay lập tức.
"Không ạ." Utai lắc đầu, tay vẫn giữ nguyên tư thế giương cung. "Nhưng em cảm nhận được là đã trúng mục tiêu!"
"Được rồi, tất cả xông lên! Đi thôi!" Kuroyukihime đứng ngay dưới cái lỗ lớn và bật nhảy hết sức bình sinh. Dù không có kỹ năng nhảy đặc biệt, một cao thủ cấp cao với cơ thể nhẹ bén vẫn có thể nhảy vọt qua một tầng lầu chỉ bằng năng lực cơ bản của Avatar.
Ngay khi cô lách qua cái lỗ vẫn còn đang nóng chảy đỏ rực và đáp xuống tầng trên, Fuko, Akira và Utai cũng lần lượt nhảy lên. Không một giây dừng lại, cả bốn người tiếp tục cuộc leo thang thần tốc qua "cái hố" tự chế xuyên thấu tòa tháp Midtown.
Khi đến gần tầng 45, Kuroyukihime cảm thấy một luồng điện chạy dọc lớp giáp của Avatar. Đó là một nỗi rùng mình sợ hãi, không khác gì lúc họ xông vào lãnh địa của Thần Seiryu hay khi đối mặt với bản thể của Đại thiên thần. Một linh tính mách bảo rằng có kẻ đang ẩn nấp phía trước — kẻ đang tỏa ra ác ý đậm đặc, thứ ác ý đen tối nằm ngoài mọi quy chuẩn sức mạnh của hệ thống.
Tuy nhiên, dù có mối đe dọa lớn đến thế nào đang chờ đợi, họ cũng không thể lùi bước. Vì nghĩa hiệp, Niko — Hồng Vương — đã giúp Quân đoàn Đen cứu lấy "đứa trẻ" của Sky Raker và đối thủ của Silver Crow là Ash Roller, để rồi giờ đây chính em lại bị Black Vise bắt cóc. Nhưng trên hết, Niko là một người bạn vô cùng trân quý của Kuroyukihime.
Hai năm mười tháng trước, Kuroyukihime đã quay lưng lại với tất cả và để mặc Nega Nebulus tan rã. Dù ba trong số Tứ Nguyên (Four Elements) đã trở lại, nhưng phần lớn thành viên cũ vẫn chưa lộ diện tại khu vực Suginami. Đó là điều tất yếu, bởi Kuroyukihime đã phản bội họ những hai lần.
Lần đầu là khi cô bị bạo lực cuốn đi, ra tay hạ sát Hồng Vương đời đầu — Red Rider, biến sáu Quân đoàn lớn khác thành kẻ thù không đội trời chung. Lần thứ hai là khi cô bỏ chạy khỏi Thế giới Gia tốc, không một lời nỗ lực gây dựng lại Quân đoàn sau khi nhiệm vụ tại Tòa lâu đài kết thúc trong bi kịch và thất bại.
Nếu có một ý chí đủ mạnh, Kuroyukihime lẽ ra đã có thể vực dậy Nega Nebulus từ đống tro tàn đó, cố gắng giữ lấy căn cứ ở khu vực Shibuya trong khi tìm cách giải cứu Ardor Maiden, Aqua Current và Graphite Edge. Nhưng cô đã không làm vậy. Cô bỏ rơi những thành viên đã mất sạch điểm thưởng trong quá trình tháo chạy khỏi lãnh địa của các Vị Thần, tự nhốt mình khỏi mạng toàn cầu suốt hơn hai năm ròng.
Thứ đã kéo Kuroyukihime ra khỏi thời gian trì trệ, khỏi việc chỉ biết gặm nhấm vết thương lòng đó, chính là một chú quạ nhỏ với đôi cánh bạc trên lưng. Cậu ấy lẽ ra là hậu duệ của cô, vậy mà Kuroyukihime lại chính là người được cậu thúc đẩy, dẫn dắt và dạy bảo không biết bao nhiêu lần. Cô sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm đó nữa. Cô sẽ không bao giờ bỏ rơi đồng đội — một người bạn. Cô nhất định sẽ cứu Niko về. Bằng mọi giá.
"Lotus, tầng 45 ngay phía trên rồi!" Fuko thì thầm đanh thép sau cú nhảy thứ chín.
"Rõ," Kuroyukihime đáp lại. Cô dừng lại một nhịp, đợi Utai ở phía sau đuổi kịp rồi ra lệnh dồn dập: "Raker, Current, Maiden, ưu tiên hàng đầu là trở về thực tại qua cổng dịch chuyển và rút cáp của Rain. Ai chạm vào cổng trước thì người đó thoát ra. Ba người còn lại sẽ tiếp tục điều tra mục tiêu thứ hai — phá hủy bản thể chính của bộ công cụ ISS. Hạ gục bất cứ kẻ nào cản đường. Không khoan nhượng. Đừng ngần ngại dùng đến Tâm Ý."
Cả ba gật đầu dứt khoát. Kuroyukihime ngước nhìn cái lỗ lớn trên trần nhà — nơi các vết cắt cuối cùng đã nguội lạnh — và khẽ hô vang: "Xông lên!"
Cô hạ thấp trọng tâm, mũi chân phải miết xuống sàn cẩm thạch làm bắn ra những tia lửa chói mắt, Kuroyukihime thực hiện cú nhảy thứ mười.
"Tại sao... sinh vật chỉ có... hai mắt?" Mihaya lặp lại với giọng trầm thấp.
Đây không phải là lúc để học tiết sinh học. Cơn đau thấu xương vẫn đang hành hạ các dây thần kinh ảo sau khi chiêu Tâm Ý Infinite Array của Argon xé nát cơ thể cô, và chắc chắn cô chưa thể đi đâu ngay lúc này. Nếu Argon tung đòn đó một lần nữa, thanh sinh lực ít ỏi còn lại của cô sẽ bốc hơi hoàn toàn. Mihaya không hiểu tại sao Argon lại chọn tán gẫu thay vì kết liễu mình. Nhưng hiện tại, ít nhất là cho đến khi cơn đau dịu đi, cô không còn cách nào khác là phải nương theo ý muốn của kẻ thù.
"Để tối ưu hóa quá trình tiến hóa." Cô đưa ra câu trả lời có vẻ hợp lý nhất.
"Chà, tớ đoán đó cũng là một lý do đấy." Argon cười nhếch mép sau lớp kính bảo hộ lớn, như thể đã đoán trước được câu trả lời này. "Nhưng cậu biết không? Tổ tiên của động vật có xương sống chúng ta, từ hồi còn sống dưới nước ấy, từng có con mắt thứ ba trên đỉnh đầu. Người ta gọi đó là mắt đỉnh (parietal eye) đấy."
Mihaya im lặng, nhưng chuyên gia phân tích vẫn liến thoắng, chẳng hề bận tâm đến sự im lặng của đối thủ.
"Và dấu vết của nó vẫn còn nằm trong đầu chúng ta. Ngay chỗ đó đấy. Tuyến tùng (pineal gland). Cậu nghe danh nó rồi đúng không? Thứ đó từng là con mắt thứ ba đấy. Có lẽ nó đã thoái hóa khi tổ tiên chúng ta từ dưới nước lên cạn. Có cả đống giả thuyết về lý do tại sao, nhưng đây là điều tớ nghĩ: Lý do ba mắt là quá nhiều đối với động vật có xương sống... là vì vị trí nhãn cầu của chúng ta có 'thông số kỹ thuật' quá cao. Cậu hiểu không?"
"Thông số quá cao?"
"Đúng thế. Ánh sáng mà võng mạc bắt được sẽ được xử lý lại thành một bộ phim mà chúng ta có thể hiểu. Đó là một khối lượng công việc cực kỳ nặng nề cho não bộ. Nặng đến mức chỉ cần hai mắt là quá đủ rồi. Và nói thật lòng nhé, chúng ta chỉ có thể nhìn thấy mọi thứ hoàn hảo nhất khi tập trung ánh nhìn vào chính giữa tầm mắt thôi, phải không?"
Mihaya chưa bao giờ mơ rằng mình lại có một cuộc trò chuyện như thế này ngay trong Unlimited Neutral Field — và lại ngay giữa một trận chiến — nhưng cô dần bị cuốn vào câu chuyện. "Đâu chỉ có mắt. Ý tôi là, tai chúng ta cũng chỉ nghe thấy những âm thanh mà mình chú ý đến. Vị giác và khứu giác cũng vậy thôi."
"Cậu nói đúng. Nhưng mà, tai chúng ta cảm nhận sự rung động của các phân tử không khí, còn lưỡi và mũi thì bắt được các loại phân tử mùi vị khác nhau. Chỉ có đôi mắt là có thể cảm nhận được những hạt gọi là ánh sáng thôi. Hạt hay sóng gì đó — tớ cũng chẳng rõ, ánh sáng kỳ lạ lắm. Cậu biết gì không mèo con? Người ta không thể đo được kích thước của một hạt photon đâu. Mắt chúng ta không thể thấy một thứ như thế."
"Dù không có kích thước, chúng vẫn có năng lượng."
"Trúng phóc luôn!" Argon lại nhe răng cười trước sự phản bác của Mihaya và búng tay một cái. "Năng lượng của ánh sáng bay vào mắt sẽ bị các tế bào quang học trong võng mạc hấp thụ. Nó biến thành điện năng để truyền đi dọc theo dây thần kinh thị giác. Rồi nó đến đại não, được xử lý thành một bộ phim có nghĩa... Và sau đó, nó biến mất tiêu luôn. Đó chính là điểm khác biệt với thính giác hay vị giác. Các phân tử không khí không hề biến mất khỏi màng nhĩ, phân tử mùi vị cũng chẳng đi đâu sau khi được phân tích, đúng chứ?"
Giọng nói của ả vẫn giữ nét tươi tỉnh thường thấy, nhưng Mihaya nhận ra nó đã trở nên trầm xuống và nhuốm màu lạnh lẽo từ lúc nào. Argon nhìn xuống những thấu kính "mắt" xếp san sát trên bộ giáp như thể đang nhìn một thứ gì đó ghê tởm.
"Nhưng những hạt photon đi vào mắt cậu sẽ biến mất. Đôi mắt chúng ta... chúng ăn ánh sáng. Một thứ đáng sợ như thế, có lẽ đến hai con mắt cũng là quá nhiều rồi."
"Cô rốt cuộc muốn nói gì?" Mihaya hỏi, cơn đau cuối cùng cũng bắt đầu tan biến. Cô hạ thấp cơ thể thú vật, chuẩn bị nhảy vọt lên.
"À, sao tự dưng tớ lại lảm nhảm thế nhỉ?" Argon dang rộng đôi tay thanh mảnh và nhún vai nhẹ nhàng. "Chỉ là để câu giờ thôi... Razzle Dazzle!"
Ngay khi ả vừa thốt ra nửa đầu tên chiêu thức, Mihaya đã nhắm chặt mắt và đạp mạnh xuống đất. Quân đoàn Đen đã kể cho cô nghe về chiêu đặc biệt này: bốn thấu kính trên đầu Argon sẽ phát ra luồng sáng cực mạnh để làm lóa mắt kẻ thù. Một kỹ năng ảo ảnh; bản thân ánh sáng không có sát thương. Chỉ cần biết trước điều đó, đây chính là cơ hội vàng để tấn công.
Nhắm vào vị trí Argon vừa đứng nửa giây trước, Mihaya vung tay phải xuống. Những móng vuốt sắc như dao cạo rạch lên lớp giáp cứng.
Nông quá!
Vẫn nhắm nghiền mắt, cô tung tiếp tay trái về phía trước. Việc Argon phải tốn công câu giờ để dùng một chiêu ảo ảnh chứng tỏ ả không thể dùng chiêu Tâm Ý Infinite Array liên tục. Mihaya không rõ điều gì ngăn cản ả, vì Tâm Ý không tiêu tốn năng lượng đặc biệt, nhưng hiện tại biết bấy nhiêu là đủ. Giống như Mihaya, Argon cũng chỉ còn một chút sinh lực. Nếu Leopard cắn được ả một lần nữa, cô sẽ thắng.
Thế nhưng tay trái của cô cũng chỉ để lại những vết xước nông trên giáp đối phương. Cảm giác về sự hiện diện của Argon đang lùi xa dần.
Mihaya không thể để ả chạy thoát. Không còn cách nào khác, cô hé mắt ra, và dù ánh sáng đang nhạt dần, một quả bom sáng trắng vẫn đâm sầm vào mắt cô. Một bóng xám mờ ảo lay động phía sau luồng sáng.
"Graar!!" Với một tiếng gầm vang dội, Mihaya nhảy bổ tới với tất cả sức lực.
Nhưng móng vuốt của cô chỉ vồ trúng mảng cẩm thạch phẳng lì. Mihaya hóa ra đã nhìn nhầm bóng của Argon phản chiếu trên tường tòa nhà. Bức tường giòn tan sụp đổ trước cú tông của Blood Leopard, và cô lao thẳng vào bên trong.
"Hẹn gặp lại mèo con vào lần tới để tiếp tục câu chuyện nhé." Giọng cười của ả bỗng nhiên xa xăm.
Mihaya không thể để mất dấu. Bắt giữ Argon là nhiệm vụ của cô. Silver Crow đã tin tưởng giao trọng trách này cho cô để cậu ấy có thể yên tâm đuổi theo Black Vise.
Dù cô chỉ nhìn thấy luồng sáng của Razzle Dazzle trong một giây, đôi mắt cô vẫn chưa hoàn toàn bình phục. Nhưng như chính Argon đã nói, thị giác không phải là giác quan duy nhất.
Đôi tai báo nhạy bén của Mihaya bắt được tiếng bước chân rất khẽ; lớp đệm dưới bốn chân bắt được những rung động từ mặt đất. Argon đang chạy về phía bắc — hướng ngược lại với đường truy đuổi của Crow. Mihaya không biết điểm đến của ả là đâu, nhưng cô chỉ việc đuổi theo; phương hướng giờ không còn quan trọng nữa.
Xuyên qua một bức tường khác để ra ngoài đường phố, Mihaya chạy sát mặt đất. Tầm nhìn trắng xóa không cho cô thấy rõ những chướng ngại vật nhỏ như lan can hay cột nhà đổ nát, nhưng cô dùng đầu húc bay tất cả để lao về phía trước. Dù lớp giáp không quá dày vì cô thuộc hệ Đỏ, nhưng phòng thủ và sức mạnh thể chất của cô đã tăng lên đáng kể sau khi lên cấp 8. Nếu vẫn còn ở cấp 6, có lẽ những tia laser đa hướng của Argon đã kết liễu cô ngay tức khắc.
Mihaya đã chấp nhận không lên cấp suốt một thời gian dài để cứu lấy mẹ mình — Akira Himi/Aqua Current — khỏi hang ổ của Seiryu. Current là người dẫn dắt Mihaya và cũng là một trong Tứ Nguyên của Nega Nebulus. Trong Prominence hiện tại, không có nhiều người còn giữ ác cảm với Hắc Vương vì vụ Red Rider bị xóa sổ điểm thưởng, nhưng vẫn có những kẻ như Blaze Heart. Vì Mihaya thuộc Triplex — nhóm điều hành Quân đoàn Đỏ — việc cô kẹt lại ở cấp 6 vì lợi ích của Current về cơ bản là một sự phản bội đối với Quân đoàn mình.
Thế nhưng Hồng Vương và hai thành viên còn lại của Triplex đã bao dung cho sự ích kỷ này của cô. Và chính Lime Bell của Quân đoàn Đen đã giúp cô lấy lại số điểm gia tốc tưởng chừng đã mất vĩnh viễn sau đòn Level Drain. Khi bao nhiêu người đã ủng hộ và giúp đỡ để cô đạt đến cấp 8, cô có nghĩa vụ phải dốc hết từng chút sức mạnh của cấp độ đó để chiến đấu đến cùng.
"Graaaaar!" Đang lao đi, Mihaya tung ra một tiếng gầm hoang dã. Một bóng hình tím ngắt hiện ra giữa tầm nhìn trắng mờ. Sẽ không còn chuyện tán gẫu nữa khi cô bắt kịp Argon. Chỉ có sự kết liễu tức khắc và biến ả thành một bia mộ ảo.
Khi cô dồn lực vào chân sau để vồ tới, hiệu ứng ảo ảnh cuối cùng cũng tan biến. Thị giác trở lại bình thường, cô thấy Argon đã dừng lại và ngoái đầu nhìn. Vô số thấu kính trên cơ thể ả đã biến mất từ lúc nào. Ả bỏ cuộc rồi sao? ...Không, không phải.
Avatar thanh mảnh đó đang chìm dần xuống đất ngay trước mắt cô. Bóng của một tòa nhà lớn trải dài dưới chân Argon. Mihaya căng mắt nhìn và thấy cái bóng đó đã hóa lỏng thành một vũng mực đen ngòm rộng khoảng hai mét, lấy Argon làm tâm. Vũng lầy đen tối nhanh chóng nuốt chửng hơn nửa thân người của ả.
Lẽ ra chỉ có Black Vise mới có khả năng lặn vào bóng tối, không phải Argon Array. Cô không tin Vise đang ở gần đây khi hắn đã chạy theo hướng hoàn toàn khác. Vậy là Vise đã "cho mượn" năng lực của mình bằng cách nào đó?... Hay là...
Dù đầu óc đang quay cuồng với những suy nghĩ đó, Mihaya vẫn vươn tay ra hết mức để ngăn cản Argon tháo lui. Nhưng một lần nữa, móng vuốt của cô chỉ sượt qua chiếc mũ lớn của ả.
Với một nụ cười nhạt hiện trên mặt, chuyên gia phân tích chìm hẳn vào bóng tối.
Không đời nào ta để ngươi thoát! Mihaya lộn một vòng ngay khi tiếp đất để lao mình vào cái bóng đó. Cô cắm cả hai tay vào vũng lầy đen kịt không một chút do dự, và chúng bị hút vào đến tận khuỷu tay cùng với một cảm giác nhầy nhụa khó chịu. Plrmp.
Nhưng chỉ đến thế thôi. Từ lúc nào đó, vũng lầy bóng tối đã co lại, nhỏ hơn cả vai của Mihaya. Không chỉ khuỷu tay bị kẹt lại không thể lặn sâu hơn, mà cái hố đang co lại còn khiến cánh tay cô kêu răng rắc dưới một áp lực không thể thoát ra.
"Shape Change!" Mihaya hét lớn, trở lại hình dạng con người. Avatar thanh mảnh cố gắng lao đầu vào, nhưng tốc độ co lại của cái hố còn nhanh hơn. Giờ đây cả hai vai cô đều bị kẹt cứng, ngăn cản việc đột nhập.
Rất có thể, đây là một cổng dịch chuyển giới hạn thời gian do Black Vise tạo ra từ trước tại tọa độ này. Những lời lảm nhảm câu giờ của Argon là để đảm bảo ả đến nơi ngay trước khi cổng biến mất. Nếu nó đóng lại, cơ hội truy đuổi của Mihaya cũng sẽ tan thành mây khói.
"Nngh... ah!" Cô dồn hết sức tàn để cố banh cái hố ra. Nhưng sức ép co vào của cái hố là không thể lay chuyển. Giáp tay cô nứt toác, sinh lực lại tiếp tục bị bào mòn.
Chỉ còn một cách duy nhất: biến hình lại thành báo và tấn công cổng dịch chuyển bằng tuyệt kỹ biến mình thành đầu đạn — Bloodshed Cannon. Chiêu thức này gây sát thương phản chấn cực lớn, nghĩa là cô khó lòng sống sót với tình trạng sinh lực hiện tại. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Nếu cứ giữ nguyên thế này, cái hố co lại sẽ xé nát tay cô và kết liễu cô.
"Shape..." Cô bắt đầu ra lệnh biến hình với giọng khàn đặc.
"Paaaard!"
"Leopard!!"
Từ phía sau, cô nghe thấy tiếng gọi và tiếng bước chân. Dù không nhìn lại, cô cũng biết đó là Lime Bell và Cyan Pile của Nega Nebulus.
"Giúp tôi..." cô dừng lệnh biến hình và gọi với qua vai — "với cái cổng này!"
Dừng lại bên cạnh cô, họ dường như lập tức hiểu ra tình hình. Lime Bell định đưa cả hai tay vào hố, nhưng Cyan Pile đã ngăn lại.
"Đợi đã, Bell! Leopard, hãy để việc này cho tớ!" Avatar màu xanh khổng lồ chuẩn bị sẵn vũ khí tăng cường Enhanced Armament ở tay phải, nhắm thẳng vào cái cổng và hét lớn: "Khi tớ đếm đến không, hãy rút tay ra khỏi hố nhé! Ba, hai, một..."
Nếu cô rút tay ra, cái cổng sẽ đóng sập lại chỉ trong vài giây và biến mất. Nhưng Mihaya rũ bỏ sự do dự thoáng qua và nhảy lùi lại ngay khi nghe thấy tiếng "Không!".
Bước tới thế chỗ cô, Cyan Pile hô vang một chiêu thức mà cô chưa từng nghe thấy bao giờ. "SPIRAL GRAVITY DRIVER!!" (Mũi Khoan Trọng Lực Xoáy)
Ngay khi mũi cọc trong vũ khí được kéo vào và thu gọn, nòng súng mở rộng ra. Một tia sáng xanh — một mũi khoan búa dày đặc — phóng ra, to gấp đôi mũi cọc thông thường. Trụ sắt xoay tít hung bạo đâm sầm vào cái cổng đang chực chờ đóng lại, chặn đứng nó bằng một tiếng rắc kỳ lạ.
Nhưng sự im lặng không kéo dài lâu. Lực của mũi khoan búa còn lớn hơn áp lực của cái cổng, nó bắt đầu xoay một lần nữa, những tia lửa bắn tung tóe như thác đổ. Khi mũi khoan càng đào sâu, những vết nứt lan rộng ra mặt đất xung quanh cái hố.
"Ah... Aaaaaah!" Gầm lên, Cyan Pile đấm mạnh nắm đấm phải xuống dưới như để chắc chắn hơn nữa. Có một âm thanh kỳ dị như thể không gian đang bị phá hủy, và các cạnh của cái cổng vỡ tan tành thành từng mảnh.
Giờ đây cái hố đã được mở rộng ra đường kính khoảng hai mét, đầy rẫy một bóng tối sền sệt. Cyan Pile lao về phía trước theo quán tính, và Mihaya nhanh chóng chộp lấy vai cậu kéo lại.
"Làm tốt lắm! Phần còn lại cứ để tôi lo!" Cô lao mình vào cái hố. Khi bóng tối đen ngòm đã ngập đến ngực, Pile và Bell nhìn nhau gật đầu rồi cùng nhảy vào theo cô.
Cô hoàn toàn không biết cái hố này dẫn đến đâu, nhưng vì Argon đã cố chặn đường truy đuổi của cô, khả năng cao nó dẫn đến căn cứ của Hội Nghiên cứu Gia tốc. Mức độ nguy hiểm ở đó có lẽ ngang ngửa Midtown Tower hoặc thậm chí còn hơn thế.
Nhưng trước khi Mihaya kịp nói gì, Lime Bell đã hét lên kiên định: "Bọn tớ cũng đi theo! Dù sao thì..."
Đúng lúc đó, đầu Mihaya bị bóng tối nuốt chửng, và giọng nói của Lime Bell cũng biến mất theo. Nhưng tai cô vẫn nghe thấy những lời "...chúng ta là bạn mà" bằng trái tim mình.
Đường hầm bóng tối đẩy ba kẻ đột nhập đi trong một khoảnh khắc hay cả một thiên niên kỷ không rõ. Tầm nhìn của cô chỉ còn một màu đen thuần khiết, thính giác hoàn toàn bị chặn đứng. Cô đưa tay ra nhưng không chạm được gì. Tất cả những gì cô có thể làm là để mình trôi theo dòng chảy và cầu nguyện rằng cô không bị tách khỏi Pile và Bell, và rằng họ có thể bắt kịp Argon. Và tất nhiên, là họ có thể cứu được Hồng Vương — Niko.
Dù cầu nguyện thôi là không đủ. Cô phải vận dụng mọi kiến thức và sức mạnh mình có để biến điều đó thành hiện thực, Mihaya thầm thề độc. Nghĩ đoạn, cô cuộn mình lại và để mặc bản thân bị cuốn đi trong kênh dẫn không ánh sáng.
Tokyo Midtown Tower, tầng 45. Ở thế giới thực, đây là sảnh chờ của một khách sạn siêu sang. Trong Thế giới Gia tốc, điều này được phản ánh qua kiến trúc của tòa nhà: Một không gian rộng lớn với những hàng cột vuông vức trật tự hiện ra trước mắt Kuroyukihime khi cô xông lên từ cái lỗ trên sàn.
Trong khi lướt mắt khảo sát địa hình, tâm trí cô đã chuyển sang chế độ dò tìm kẻ thù. Tầng này khá tối tăm, bốn bức tường chìm sâu trong bóng tối, nhưng cô không thấy bất kỳ chuyển động nào xung quanh. Tuy nhiên, Utai đã nói cô bé cảm nhận được phản hồi sau khi bắn Flame Vortex lên tầng này, vậy nên chắc chắn có thứ gì đó đang lẩn khuất ở đây.
Ở thế giới thực, cảm giác về phản hồi khi một vật thể bay đánh trúng đích có lẽ được phân loại vào dạng giác quan thứ sáu huyền bí, nhưng ở phía bên này, nó dựa trên thực tế vật lý. Nếu đòn tấn công tầm xa của bạn chạm trúng một Enemy hay Avatar, dù nằm ngoài tầm mắt, thanh năng lượng của bạn vẫn sẽ tăng lên. Lượng năng lượng được nạp vào khác hẳn với việc phá hủy địa hình. Một lão tướng như Utai không đời nào nhầm lẫn được.
Khi chính Utai xuất hiện từ cái lỗ trên sàn, theo sau là Fuko và Akira, cô bé nhanh chóng lắp mũi tên lửa vào cung. Cô bé đã chuẩn bị cho một trận chiến tức thì, nhưng khi thấy không có kẻ thù nào trong tầm mắt, cô bé lẩm bẩm đầy bối rối: "Khi em bắn từ dưới lên, rõ ràng là đã đánh trúng cái gì đó trực diện mà..."
"Và em không nhận được điểm thưởng đúng không?" Fuko hỏi khẽ.
"Vâng ạ." Nàng Vu nữ gật đầu dứt khoát. "Có lẽ nó đã rút lui sau khi nhận sát thương. Hoặc là...?"
"Hoặc là nó đang nấp trong bóng tối," Akira kết luận, đôi mắt xanh nhạt của cô đảo liên tục quanh căn phòng. Nhưng ngay cả một người nhạy cảm như cô cũng không tìm thấy dấu vết của kẻ thù.
Sau một lúc suy nghĩ, Kuroyukihime quay sang những người khác. "Không quan trọng. Ưu tiên của chúng ta là thoát ra thật nhanh. Hãy mặc kệ khả năng bị phục kích và lao thẳng vào cổng dịch chuyển."
"Đồng ý. Nhưng tớ có một câu hỏi."
"Chuyện gì vậy, Current?"
"Cổng dịch chuyển không nằm ở nơi nó vốn phải ở."
Bị bất ngờ, Kuroyukihime nhìn chằm chằm vào Aqua Current. Lớp mặt nạ pha lê trong suốt của cô hướng về phía nam của tầng lầu. "Tớ đã thoát ra từ đây không biết bao nhiêu lần rồi. Không thể lầm được. Cổng Midtown Tower lẽ ra phải nằm ở bức tường phía nam của tầng 45."
Theo hướng nhìn của Akira, cả Utai và Fuko cũng dõi theo. Kuroyukihime căng mắt nhìn vào bóng tối cách đó năm mươi mét. Nhưng cô không tìm thấy dù chỉ một tia phản xạ của ánh sáng xanh đặc trưng của cổng dịch chuyển. Thay vào đó, mắt cô dừng lại ở một vết nứt cháy xém cắt ngang qua chính giữa sàn nhà.
"Không thể nào," Fuko lẩm bẩm. "Tia laser phản xạ của Metatron đã phá hủy luôn cả cổng dịch chuyển sao?"
"Vô lý!" Kuroyukihime bác bỏ, giọng đầy nhấn mạnh. "Các cổng dịch chuyển trong Unlimited Neutral Field không thể bị phá hủy hay di chuyển. Ngay cả khi cả tòa nhà này sụp đổ, cái cổng vẫn sẽ đứng yên tại tọa độ cố định của nó!"
"Tớ cũng nghĩ thế, nhưng mà..."
"Đợi đã," Akira nói giọng sắc lạnh, nhìn trừng trừng vào nơi cái cổng từng tọa lạc. "Có cái gì đó... Có cái gì đó ở kia."
"Cái gì cơ?" Kuroyuki quay lại cùng với Fuko về phía nam và tập trung toàn bộ tâm trí để quan sát. Độ tương phản trong tầm nhìn của cô được cải thiện, và một thứ gì đó vốn đã hòa vào bóng tối đậm đặc bỗng hiện ra mờ ảo. Nó rất lớn. Rộng gần ba mét. Có vẻ là một hình cầu, nhưng từ khoảng cách này, cô chỉ thấy được bấy nhiêu. "Maiden, bắn một mũi tên lửa vào bức tường phía đó đi."
Utai gật đầu và giương cung. Mũi tên lửa vạch một đường vòng cung trên không trung và cắm sâu vào bức tường phía nam, xua tan bóng tối bằng ánh sáng cam rực rỡ.
"Th-thứ đó là cái gì vậy?" Fuko thì thầm khàn đặc.
Ba người còn lại chỉ biết mở to mắt nhìn mà không thốt nên lời.
Một thứ gì đó đang chiếm cứ khu vực cách vết nứt trên sàn khoảng mười mét về phía bên phải. "Bộ não" là thứ đầu tiên nảy ra trong đầu Kuroyukihime. Một khối cầu khổng lồ với bề mặt gồ ghề, đầy rẫy những nếp nhăn như mê cung. Những đường gân tinh vi bò khắp bề mặt, chúng đập phập phồng, gợi lên hình ảnh bộ não của một sinh vật sống — cụ thể hơn là não người.
Nhưng khối cầu đó có màu đen tuyền bóng mờ, hút hết mọi ánh sáng, và có một vết nứt sâu cắt ngang phía trước. Nếu nó được mô phỏng theo não người, lẽ ra nó phải được chia làm hai bán cầu trái phải, chứ không phải trên dưới thế này. Tuy nhiên, sự khác biệt này chỉ làm cho vật thể thêm phần ghê rợn. Như thể, dù rất giống não người, nó thực chất là bộ não của một sinh vật hoàn toàn khác biệt...
Và lúc này, Kuroyukihime cuối cùng cũng nhận ra rằng cơ quan khổng lồ đó đang đập nhẹ nhàng trong bóng tối.
Cô đã từng thấy cảnh này. Dù không trực tiếp chứng kiến, cô đã nhận được báo cáo chi tiết từ Silver Crow và Lime Bell về cuộc chạm trán của họ bên trong máy chủ trung tâm Brain Burst với căn nguyên của thế lực bóng tối đang hoành hành trong Thế giới Gia tốc.
"...Không thể nào..." Giọng Kuroyukihime gần như không thể nghe thấy.
"...Bản thể chính của bộ công cụ ISS?" Fuko tiếp lời cô.
Lúc đầu, Kuroyukihime không thể tin rằng mục tiêu cuối cùng của họ, thứ mà họ tin chắc là được giấu sâu trong tòa tháp Midtown đồ sộ — mặc dù hiện tại mục tiêu này đã rơi xuống vị trí thứ hai sau việc cứu Niko — lại được đặt... không, bị bỏ lại đây một cách hớ hênh như thế này. Lẽ thường tình sẽ nghĩ đó là một cái bẫy giả để lừa những kẻ đột nhập, nhưng đôi mắt và bản năng của cô khẳng định rằng đây chính là bản thể chính. Một vật thể rỗng tuếch không bao giờ có thể tạo ra áp lực nặng nề đến vậy, thứ năng lượng ma quái đang rỉ ra từ bộ não khổng lồ kia.
"...Tớ nghĩ nó là đồ thật đấy."
"Tớ cũng đồng tình..."
Akira và Utai xác nhận linh tính của Kuroyukihime bằng giọng khàn khàn.
"Mmm." Gật đầu, Kuroyukihime gạt bỏ cú sốc sang một bên và bắt đầu vận hành trí óc một cách điên cuồng. Nếu bộ não khổng lồ này chính là bản thể ISS, thì họ phải phá hủy nó ngay lập tức. Khi đó, những thiết bị ISS đang ký sinh trên Ash Roller và biết bao nhiêu Burst Linker khác sẽ biến mất, và mối đe dọa chúng mang lại sẽ bị xóa sổ khỏi Thế giới Gia tốc. Đó thực sự là mục tiêu cuối cùng của chuỗi nhiệm vụ mà liên quân Nega Nebulus và Prominence đã đề ra.
Mặt khác, Kuroyukihime và đồng đội cần phải đến cổng dịch chuyển nhanh nhất có thể để rút cáp kết nối Neurolinker của Niko ở thế giới thực. Giả sử họ phá hủy thành công bản thể ISS, nhưng cái giá phải trả là Hồng Vương bị xóa sổ điểm thưởng, thì thiệt hại cho cả hai Quân đoàn sẽ còn khủng khiếp hơn cả những gì bộ ISS gây ra. Cả trong lẫn ngoài thế giới này.
Nếu cổng dịch chuyển ở Midtown Tower đã biến mất như Akira nói, vậy họ có nên rời khỏi tòa nhà ngay lập tức và hướng đến điểm thoát hiểm gần nhất ở Roppongi Hills Tower không? Nhưng nếu làm vậy, liệu bản thể ISS có còn nằm đó mà không có ai canh giữ khi họ quay lại không?
Cũng có lựa chọn tấn công thử để xem có thể phá hủy nó hay không, nhưng cô không kỳ vọng sẽ thấy được thanh sinh lực của nó, và rất có thể một đòn đánh đó sẽ dẫn đến một tình huống không lường trước được.
Ba người còn lại chắc hẳn cũng đang cảm thấy sự giằng xé tương tự như Kuroyukihime khi đứng trước hai lựa chọn mà không được phép có sai sót.
"Lựa chọn của cậu cũng là lựa chọn của bọn tớ, Sacchi," Fuko tiến lại gần, giọng cô đanh gọn nhưng tràn đầy sự dịu dàng. "Dù kết quả có ra sao, chúng ta sẽ cùng nhau gánh vác tất cả, không ngoại trừ điều gì."
Akira và Utai cũng khẽ gật đầu, ánh mắt họ rực cháy một niềm tin không lay chuyển.
Đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ, Kuroyukihime dứt khoát công bố quyết định với những người đồng đội tin cậy: "Chúng ta sẽ tới Roppongi Hills. Cách đây 700 mét đường chim bay, cổng dịch chuyển nằm ở tầng 45 của tòa nhà đó. Chúng ta sẽ có mặt ở đó trong chưa đầy năm phút."
"Rõ!" Tất cả đồng thanh đáp lời.
Với sự tiếp sức đầy tự tin đó, Kuroyukihime sải bước về hướng Nam. Roppongi Hills nằm ở phía Tây Nam của tháp Tokyo Midtown. Thay vì nhảy xuống đất, phương án nhanh nhất là nhờ Fuko sử dụng kỹ năng Gale Thruster — vốn hẳn đã hồi lại được phần nào năng lượng — để đưa cả nhóm bay xa nhất có thể từ kẽ hở trên bức tường phía Nam.
Họ bắt đầu chạy dọc theo vết cắt mà tia laser của Metatron đã xé toạc xuyên suốt sàn cẩm thạch. Thế nhưng, khi vừa đi được nửa quãng đường của mặt sàn rộng năm mươi mét, "bộ não" khổng lồ đang ngự trị phía trước bỗng dưng cử động.
"Nhìn kìa!" Utai, người chạy cuối hàng, thốt lên kinh ngạc.
Theo phản xạ, Kuroyukihime ngoái đầu lại. Cô thấy vết nứt ngang trên bề mặt khối não đen kịt đang từ từ hé mở. Ban đầu, cô cứ ngỡ nó được chia thành não trên và não dưới, nhưng hóa ra không chỉ có lớp vỏ ngoài chuyển động. Những nếp nhăn phức tạp bắt đầu co lại và lộn ngược về sau, dần dần để lộ ra thứ gì đó ẩn giấu bên trong.
"Đừng dừng lại. Tiếp tục chạy đi!" Dù ra lệnh như vậy, nhưng chính Kuroyukihime cũng không thể rời mắt khỏi quái vật đó.
Bên dưới lớp màng đang bong ra là một bề mặt cong với độ bóng láng mịn màng đến bất ngờ. Một khối cầu trông như làm từ thủy tinh ướt được bao bọc bên trong bộ não. Phần trung tâm lộ ra nhô lên thành hình thấu kính và phát ra luồng sáng mờ ảo. Phần thấu kính này — đường kính chừng một mét rưỡi — đột ngột xoay chuyển. Rồi cả khối cầu thủy tinh bắt đầu xoay tít về mọi hướng.
Rè rè, rè rè. Chuyển động đó mang đậm tính sinh học đến mức gợi lên một cảm giác ghê tởm không sao tả xiết.
Cuối cùng, nhãn cầu đó xoay sang phải và khóa chặt mục tiêu vào bốn người đang chạy.
Ngay lập tức, Kuroyukihime hiểu ra rằng vật thể khổng lồ kia không phải là bộ não, mà là một con mắt. Vết nứt ngang không phải là rãnh não, mà là khe hở giữa mí trên và mí dưới. Khối cầu thủy tinh lộ ra chính là lòng trắng, còn vòng tròn thấu kính hoàn hảo kia chính là đồng tử và mống mắt. Con mắt khổng lồ đó đang quan sát Kuroyukihime và những người khác với một ý đồ đen tối nào đó.
Một đồng tử dọc kiểu loài bò sát nằm chính giữa thấu kính đen, phía sau nó là ánh xanh thẳm lấp lánh như mặt nước. Luồng sáng đó tinh khiết một cách kỳ lạ, tương phản hoàn toàn với thiết kế đầy tởm lợm của nhãn cầu. Một sắc xanh trong vắt mà cô đã từng thấy ở đâu đó, một màu sắc gợi lên cảm giác hoài niệm da diết.
"Đợi đã," Aqua Current khẽ thốt lên. Giọng cô nhuốm màu căng thẳng lạ thường khiến cả nhóm phải khựng lại.
"Có chuyện gì vậy, Current?" Fuko hỏi.
Akira không đáp lại ngay, cô vẫn dán chặt mắt vào cái nhìn của nhãn cầu khổng lồ kia. "Cổng dịch chuyển," cuối cùng cô lên tiếng, giọng càng lúc càng căng thẳng hơn.
"Nó nằm bên trong con mắt đó."
"Cái gì?!"
"Làm sao có thể chứ?!"
Fuko và Utai đồng thanh kêu lên kinh ngạc.
Nín thở, Kuroyukihime nhìn sâu vào thấu kính đen một lần nữa. Cô so sánh nhịp rung động của ánh xanh kia với ký ức về cánh cổng cô đã bước qua không biết bao nhiêu lần. Màu sắc đó. Độ lấp lánh đó. Kích thước đó. Tất cả đều khớp hoàn toàn.
"Chị ấy nói đúng!" Utai thốt lên nghẹn ngào. "Đó chính là ánh sáng của cổng dịch chuyển!"
"Nh-nhưng mà..." Kuroyukihime, và có lẽ cả Fuko nữa, không tìm ra lý do nào để phản bác. "Liệu một vật thể có thể nuốt trọn một thứ bất khả xâm phạm như cổng dịch chuyển sao?" cô bàng hoàng tự hỏi.
"Quan trọng hơn, bản thể chính của ISS được phân loại là gì trong hệ thống?" Fuko nêu lên nghi vấn. "Nhìn hình dáng này, nó chắc chắn không phải Avatar hay Enemy. Còn nếu là vật phẩm, bao gồm cả Vũ khí tăng cường (Enhanced Armament), thì nó đáng lẽ đã bị xóa sạch khi tầng giai đoạn thay đổi (Change) rồi chứ?"
Nhắc mới nhớ, điều đó hoàn toàn đúng. Nếu Hội Nghiên cứu Gia tốc đã tạo ra vật thể não-mắt đen kịt này và để nó lại trong Unlimited Neutral Field, nó sẽ bị cưỡng chế xóa bỏ khi thuộc tính của màn chơi thay đổi. Để ngăn điều đó, họ sẽ cần người canh gác vĩnh viễn: ngay khi cảm nhận được sự thay đổi giai đoạn, họ phải thu nó vào kho đồ và tái hiện lại sau đó. Xét việc sự thay đổi diễn ra ít nhất 7 ngày một lần — tương đương 10 phút ngoài đời thực — thì việc canh gác này gần như là bất khả thi.
Dù tràn ngập những câu hỏi không lời giải, nhưng có một điều chắc chắn có thể quyết định ngay lúc này.
"Dù nó thuộc loại vật phẩm nào đi nữa, nếu cổng dịch chuyển nằm bên trong đó, kế hoạch của chúng ta phải thay đổi." Cô gạt bỏ sự ngạc nhiên và bối rối, kiên định tiếp lời: "Chúng ta sẽ đập tan con mắt quái đản đó — bản thể chính của ISS — ngay tại đây. Và sau đó thoát khỏi Thế giới Gia tốc qua cánh cổng bên trong nó. Raker, Current, Maiden..." Cô vung đôi kiếm-tay ra tạo thành tiếng kim loại vang giòn. "Đây là thời khắc sinh tử! Chuẩn bị tấn công!!"
"Rõ!" Tiếng đáp của ba đồng đội vang vọng với quyết tâm gấp bội, xé tan bóng tối trên mặt sàn.
Họ tập hợp thành đội hình kim cương với Kuroyukihime dẫn đầu, Fuko bên phải, Akira bên trái và Utai bọc lót phía sau, đối mặt với nhãn cầu khổng lồ cách đó hai mươi mét. Với ánh xanh lập lòe bên trong đồng tử dọc, con mắt thủy tinh nhìn lại họ bằng một cái nhìn vô hồn, lạnh lẽo.
Không. Không phải vậy.
Nhãn cầu khẽ nheo mí mắt lại... và cười. Đó là cảm giác mà cô nhận thấy.
Một luồng rung động đen tối tỏa ra từ khối cơ thể đồ sộ. Ngay khoảnh khắc chạm vào nó, Kuroyukihime biết rằng bên trong nhãn cầu đó tràn ngập một sự ác độc khôn cùng. Khao khát hủy diệt, bi kịch và tàn sát của nó đã hóa thành một thứ chất lỏng đen kịt, một cơn lũ bên trong cơ quan đó chực chờ vỡ òa ra bất cứ lúc nào.
Ánh xanh của cổng dịch chuyển rỉ ra từ đồng tử bỗng chốc chuyển sang màu đỏ ngầu như máu. Vô số khối u lồi lên trên bề mặt cấu trúc não bao quanh nhãn cầu. Chúng sưng phồng như bong bóng rồi vỡ tung, giải phóng một thứ dịch nhầy và... cả thứ gì đó khác nữa.
Những con mắt nhỏ hơn.
Chúng to chừng hai mươi centimet, có khoảng hơn mười cái như vậy. Đồng tử của chúng tỏa ra sắc đỏ đục ngầu giống hệt bản thể chính, và những chiếc chân dài, khẳng khiu mọc ra từ bên dưới. Ngay khi vừa rơi xuống sàn, chúng đã nhanh chóng bò loạn xạ, những chiếc chân tạo ra tiếng sột soạt khô khốc như loài quái vật côn trùng.
"C-có lẽ đó chính là thứ mà chiêu Vortex của em đã bắn trúng lúc nãy!" Utai run giọng nói, tay lăm lăm cung tên. Ngay cả một người luôn tôn trọng mọi sự sống như em cũng không thể giấu nổi vẻ ghê tởm trước những con mắt mọc chân này. Và công bằng mà nói, những con mắt nhỏ này không phải là sinh vật vốn có của Thế giới Gia tốc.
"Cẩn thận! Chúng có lẽ là các thiết bị đầu cuối của ISS! Chúng có thể ký sinh vào chúng ta nếu chạm vào. Phải tiêu diệt chúng trước khi chúng kịp tiếp cận!"
Trước đó, những con mắt nhỏ vẫn chạy quanh bản thể chính một cách ngẫu nhiên, nhưng như thể mệnh lệnh của Kuroyukihime là ngòi nổ, chúng đồng loạt lao về phía các cô gái.
Utai liên tục gảy dây cung. Những mũi tên lửa của em găm trúng mục tiêu và thiêu cháy các thiết bị ISS, nhưng đáng tiếc là tốc độ bắn tên có hạn. Bốn con mắt đã nhảy vọt qua ngọn lửa rực cháy, giương ra số chân nhiều gấp đôi để vồ lấy họ.
Kuroyukihime nhấc thanh kiếm ở chân phải lên, nhắm thẳng vào con mắt gần nhất bên trái. "Death By Bashing!"
Nhanh đến mức chính cô cũng không kịp nhận ra, chân phải của cô tung ra một loạt cú đá liên hoàn. Ngay khi con mắt chạm vào tầm ảnh hưởng của đòn đánh — với tốc độ một trăm cú mỗi giây — nó nổ tung thành một quầng sáng đỏ.
Dùng mũi chân trái cắm xuống sàn làm điểm tựa, Kuroyukihime xoay người sang phải. Cơn bão cú đá cuốn theo cô, để lại những dư ảnh màu xám, hất văng hết con mắt này đến con mắt khác. Những bộ ISS đã gây ra hỗn loạn cho Thế giới Gia tốc bằng sức mạnh áp đảo, nhưng từng thiết bị riêng lẻ lại không thể sử dụng hai kỹ năng Tâm Ý, khiến chúng không còn cách chiến đấu nào khác ngoài việc cố chạm vào Avatar để ký sinh.
Chiêu đặc biệt của Kuroyukihime đã tiêu diệt bảy con mắt, và con cuối cùng bị kết liễu bởi cú đá gót sắc lẹm của Fuko. Sở trường của Sky Raker là các đòn nhu chưởng, nhưng ngay cả một người mạnh mẽ như cô cũng có vẻ ngần ngại khi phải nghiền nát chúng bằng tay không.
Hơn mười thiết bị mà bản thể chính vừa tạo ra đã bị tiêu diệt trong chưa đầy mười giây. Tuy nhiên, nếu ISS chỉ đơn thuần là Vũ khí tăng cường trong hệ thống, thì việc chúng có thể tự cử động như vậy là điều không tưởng. Trước đây từng có tiền lệ về Vũ khí tăng cường có ý chí độc lập là Giáp Trụ Thảm Họa, nhưng ngay cả bộ giáp đáng sợ đó cũng không thể tự mình hành động; nó bắt buộc phải có vật chủ. Rốt cuộc những bộ ISS này là gì? Làm thế nào mà Hội Nghiên cứu Gia tốc có thể tạo ra một vật thể như vậy?
Một lần nữa bị bủa vây bởi các câu hỏi, Kuroyukihime kéo mình trở lại thực tại. "Hạ gục bản thể chính trước khi những con mắt mới kịp chui ra! Chuẩn bị tổng tấn công!" Trong tình cảnh này, tổng tấn công nghĩa là dốc toàn lực sử dụng tất cả những gì Hệ thống Tâm Ý có thể mang lại.
Việc lạm dụng kỹ năng Tâm Ý trong Unlimited Neutral Field thường thu hút các Enemy cấp cao, nhưng ở tầng 45 của một tòa nhà chọc trời thì không cần lo lắng về điều đó. Và dù có nguy cơ bị nuốt chửng bởi cảm giác quyền năng khi dùng Tâm Ý lên các Burst Linker khác — một thú vui tội lỗi khi đánh gục kẻ thù bằng sức mạnh tuyệt đối có thể kéo người dùng vào mặt tối của Tâm Ý — thì ở đây cũng không thành vấn đề, vì đối thủ của họ là một nhãn cầu vô hồn.
Bốn Burst Linker bao phủ sàn cẩm thạch bằng những vầng hào quang rực rỡ, chờ đợi thời khắc phát động đòn quyết định.
Kuroyukihime hít một hơi thật sâu để hô vang "Xông lên", nhưng cô bị ngắt lời bởi một giọng nói uể oải của một Avatar hệ M vang vọng khắp căn phòng vắng lặng.
"Vẫn tàn nhẫn như ngày nào. Có vẻ cô chẳng thay đổi chút nào nhỉ. Tôi mừng đấy. Thật lòng đấy."
"Ai đó?!" Kuroyukihime quát lớn thay vì ra hiệu tấn công.
Vô số những cây cột lớn nằm rải rác khắp tầng lầu này vốn là sảnh khách sạn. Không chỉ có nhiều chỗ ẩn nấp, mà giọng nói còn vang vọng theo những cách phức tạp, khiến việc xác định nguồn âm trở nên vô cùng khó khăn.
Dẫu vậy, Kuroyukihime biết rõ. Giọng nói đó phát ra từ chính bản thể ISS.
Nhưng linh tính của cô hóa ra chỉ đúng một nửa.
Chik, chak. Tiếng bước chân khô khốc vang lên, và một Avatar bước ra từ phía sau nhãn cầu khổng lồ.
Những thiết bị ISS đã chạy loạn xạ quanh bản thể chính, nghĩa là chủ nhân của giọng nói kia chắc chắn nằm trong phạm vi phản ứng của chúng, vậy mà chúng không hề tấn công hắn. Vì vậy, cô phải giả định rằng hắn là một người dùng ISS trang bị thiết bị đầu cuối — nói cách khác, là một kẻ thù. Trong trường hợp đó, họ nên lập tức đánh bật hắn lại bằng tất cả sức bình sinh và tiêu diệt hắn cùng với bản thể chính.
Đó là phán đoán của lý trí, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy bàn chân của Avatar đầu tiên lộ ra từ bóng tối của nhãn cầu, mọi quyết định sáng suốt đó đều bay sạch khỏi đầu cô.
Một đôi ủng bọc giáp dài che kín chân. Những chiếc cựa răng cưa vươn ra từ gót chân. Và màu sắc của cả hai thuần khiết đến mức không gì có thể so sánh được.
Màu đỏ. Một sắc đỏ rực rỡ.
"...Không thể nào. Chuyện này..."
Là Fuko nói, hay là Akira, hay là Utai? Những từ ngữ tương tự cũng chực chờ thoát ra khỏi cổ họng Kuroyukihime, nhưng miệng của Avatar đã hoàn toàn cứng đờ.
Chak. Chak. Chak. Đôi ủng có cựa vang lên trên mặt sàn thêm ba lần nữa trước khi dừng lại.
Tựa vai trái vào lớp vỏ ngoài giống như não của bản thể ISS, Avatar hệ M đưa tay phải lên vành chiếc mũ mười gallon của mình. "Chào nhé. Đã lâu không gặp, Lotus."
Trong tâm trí đã hoàn toàn tê liệt, Kuroyukihime nghe thấy một giọng nói vỡ vụn thoát ra từ chính miệng mình.
"Hồng Vương... Red Rider..."

0 Bình luận