Quyển 3: Trung Học Phổ Thông (131-323)
Chương 288: Sự Chấn Động Mang Tên Vân Vân
0 Bình luận - Độ dài: 2,044 từ - Cập nhật:
Quách Vân, người luôn vô danh thậm chí bị người ta ghét bỏ trong thời kỳ cấp hai, đã đến Giang Thành học cấp ba để đón nhận cuộc sống mới của mình. Đồng thời, cô cũng luôn tích cực thực hiện kế hoạch tập gym của bản thân, từ cấp hai đến cấp ba đã có một sự lột xác ngoạn mục từ vịt con xấu xí thành thiên nga trắng.
Sự thay đổi như vậy cũng khiến cô từ chỗ ban đầu không thu hút sự chú ý đến sau này bắt đầu dần nhận được sự quan tâm. Một số nam sinh không quen thuộc với quá khứ của cô bắt đầu lượn lờ xung quanh, cố gắng kéo gần khoảng cách với Quách Vân.
Tuy nhiên, toàn bộ cuộc sống cấp ba của Quách Vân ngoài việc tập gym ra thì chính là làm công cụ hình nhân cho Mai Phương. Cô thường xuyên xin nghỉ không đi học, nên sẽ để lại cho người ta một ấn tượng rất bí ẩn, thậm chí sẽ có bạn học cùng lớp đột nhiên nhìn thấy Quách Vân liền hỏi cô gái này là ai.
Những ngày tháng như vậy kéo dài đến học kỳ hai của năm lớp 11, cuối cùng cũng có một nam sinh lớp bên cạnh lấy hết can đảm tìm đến Quách Vân để tỏ tình trực tiếp, nhưng đương nhiên là bị Quách Vân từ chối.
Nam sinh bị từ chối không cam tâm, cậu nam sinh có tính cách cố chấp này muốn tìm hiểu thêm nhiều chuyện về Quách Vân, kết quả cậu ta thông qua các phương thức tìm kiếm khác nhau, đã phát hiện ra những bức ảnh Quách Vân hồi cấp hai vẫn còn là một cô nàng mập mạp.
Phát hiện ra nữ thần trong lòng mình trước đây từng có bộ dạng khó coi xấu xí như vậy, nam sinh lập tức nảy sinh cảm giác tức giận vì bị lừa dối, sau đó bắt đầu phát tán khắp nơi những bức ảnh quá khứ của cô, và cho rằng bộ dạng hiện tại của Quách Vân là kết quả của việc phẫu thuật thẩm mỹ.
Do Quách Vân không quá bận tâm đến các mối quan hệ xung quanh mình, không tiến hành đính chính và phản hồi ngay từ đầu, đợi đến khi cô phát hiện ra những tin đồn liên quan đến việc mình phẫu thuật thẩm mỹ trong lớp, sự việc đã trở nên ngày càng tồi tệ.
Dạo trước Quách Vân thường xuyên nhận được những bức ảnh trước đây của mình trên chỗ ngồi, thậm chí còn lan truyền thêm nhiều tin đồn khó nghe hơn nữa, đến mức phát triển thành mức độ không còn cách nào đi học được, bất đắc dĩ mới phải bảo lưu ở nhà.
Mặc dù Quách Vân giải thích về đoạn quá khứ này khá nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng Hạ Duyên ở bên cạnh nghe mãi nghe mãi, nắm đấm đã siết chặt đến trạng thái chực chờ bùng nổ rồi.
"Sao lại có loại người rảnh rỗi nhàm chán như vậy chứ, không thấy người khác sống tốt được đúng không!"
Hạ Duyên với tinh thần trượng nghĩa bùng nổ tức giận đến mức giậm chân, "Vân Vân trước đây có bộ dạng gì thì cản trở chuyện gì của bọn họ chứ? Tự lo tốt cho bản thân mình không được sao, cứ phải đi lo chuyện bao đồng của người khác! Bọn họ làm sao biết được Vân Vân vì muốn giảm cân đã phải chịu bao nhiêu khổ cực!"
"Duyên Duyên, em bình tĩnh lại chút đã."
Lâm Hữu Hề vừa để Hạ Duyên điều chỉnh lại cảm xúc của mình, vừa ôn tồn hỏi Quách Vân, "Tiếp theo cậu có cách giải quyết nào không? Hay là muốn nghe ý kiến của bọn tớ?"
"Thực ra chỉ là muốn nói chuyện này với các cậu thôi, các cậu có thể nghe tớ tâm sự, tớ đã rất vui rất vui rồi. Còn về cách giải quyết thì... Bố tớ nói sẽ giúp tớ liên hệ chuyển trường, đến trường mới chắc là sẽ không sao nữa..."
Quách Vân cười gõ gõ vào đầu mình, "Nói thật, thực ra cũng trách bản thân tớ bình thường chỉ lo chuyện của mình, không giữ mối quan hệ tốt với những người xung quanh. Rõ ràng... Rõ ràng Mai Phương cậu đã khuyên tớ bao nhiêu lần bảo tớ chú ý giao tiếp xã hội nhiều hơn, trò chuyện nhiều hơn với bạn bè xung quanh, giúp đỡ tìm kiếm nhân tài, nhưng tớ vẫn phụ sự kỳ vọng của cậu... Thực sự rất xin lỗi."
Cho dù là hồi cấp hai luôn không được chào đón cho lắm, Mai Phương cũng chưa từng thấy trong lời nói của Quách Vân mang theo giọng điệu nức nở như vậy, điều này khiến anh ít nhiều cũng có chút tức giận và không cam tâm.
Kiếp trước anh chính là trơ mắt nhìn Quách Vân bị bắt nạt rồi chuyển trường như vậy.
Nếu Quách Vân đã bỏ ra nhiều nỗ lực như vậy để thay đổi bản thân mà cũng không thể nhận được sự công nhận, lại còn phải gánh chịu đủ loại vu khống vô cớ, vậy thì bao nhiêu nỗ lực cô bỏ ra vì điều đó, rốt cuộc có ý nghĩa gì chứ?
Thế là Mai Phương thu lại biểu cảm, nghiêm túc nói với Quách Vân:
"Đừng lúc nào cũng tự trách mình, chuyện này cậu có lỗi gì chứ? Nói thật, trong lòng tớ ngược lại không ủng hộ cậu dùng cách chuyển trường để kết thúc, bởi vì nếu cứ tiếp tục như vậy, mỗi lần cậu gặp phải hoàn cảnh khó khăn tương tự đều sẽ quen thói làm như vậy, điều này đối với cậu mà nói căn bản không có một chút xíu trưởng thành nào cả."
"Tớ hy vọng cậu phải học tập gloudy trong “ Vân Chi Lữ Trình ” của chúng ta, học tập người mà cậu khao khát trở thành. Cậu phải giống như cô ấy, không chỉ là tái sinh vẻ bề ngoài, mà nội tâm cũng phải dục hỏa trùng sinh giống như vậy."
"Tớ và A Phương có cùng ý kiến! Đối phó với những người bạn học như vậy, cậu càng nhượng bộ, bọn họ càng cảm thấy mình nói đúng! Cậu còn nhớ chuyện tớ và Tiểu Tuyết gặp phải trong lớp trước đây không? Lúc đó cả lớp đều nghe lời Hoàng Liên vu oan cho Tiểu Tuyết, tớ liền không muốn làm như vậy, lúc đó tớ cũng hận chết các bạn cùng lớp của bọn tớ, nhưng thực tế thì cũng chỉ đến thế mà thôi."
"Sau này tớ phát hiện ra, mọi người không phải thực sự có ý kiến với cậu, hầu hết mọi người chỉ là đang hùa theo số đông, có người chỉ là muốn tìm một chủ đề để bàn tán, có người chỉ là vì muốn hùa theo những người bạn khác, chỉ có một số rất ít là bản tính bẩm sinh đã tồi tệ, cứ phải đi làm tổn thương người khác."
"Hơn nữa cậu ở trường không có liên quan lợi ích gì, bản thân lại dễ nói chuyện như vậy, mọi người cảm thấy làm tổn thương cậu không có gánh nặng gì, thì tự nhiên sẽ hùa vào bắt nạt..."
Quách Vân vốn dĩ chỉ muốn tâm sự những chuyện phiền lòng cho Mai Phương, Hạ Duyên - những người hiểu cô, muốn nhận được một chút an ủi, nhưng lời nói của Mai Phương và Hạ Duyên rõ ràng đã khơi dậy cảm xúc của Quách Vân, cô chìm vào im lặng có vẻ hơi suy tư.
Và lúc này Lâm Hữu Hề cũng ngồi xuống bên cạnh Quách Vân, nhẹ nhàng vỗ vai Quách Vân:
"Bọn tớ là bạn của cậu, là những người hoàn toàn đứng về phía cậu, cho nên cậu hoàn toàn không cần lo lắng nói ra cái gì sẽ bị trả thù, bọn tớ còn sẽ giúp cậu cùng nhau nghĩ cách, cậu hoàn toàn không cần lo lắng sẽ gây rắc rối cho bọn tớ."
"Cho nên nói, mấu chốt nhất của vấn đề hiện tại là suy nghĩ của cậu."
"Nếu cậu cảm thấy như vậy cũng không sao, cậu có thể nhẫn nhịn được, không muốn tính toán với bọn họ, cũng không muốn làm lớn chuyện, không muốn gặp lại bọn họ nữa, bọn tớ cũng sẽ ủng hộ ý kiến của cậu."
"Nhưng nếu, thực ra trong lòng cậu không hề nghĩ như vậy ——"
"Không... Không phải."
Quách Vân trước đó vẫn luôn mím môi cuối cùng cũng lên tiếng.
"Tớ rất tức giận. Rất tức giận, rất tức giận... Tớ có thể nổi cáu chứ, tớ có thể mắng bọn họ chứ? Tớ có thể đánh trả chứ?"
Nhìn thấy Quách Vân lộ ra biểu cảm kiên định đã hạ quyết tâm như vậy, ba người Mai Phương, Hạ Duyên, Lâm Hữu Hề nhìn nhau mỉm cười, thi nhau cảm thấy vui mừng vì bước đi dũng cảm của người bạn.
"Các cậu nói đúng, tớ không muốn và cũng không thể mỗi lần bị người ta bắt nạt thì chỉ biết tự mình nhẫn nhịn... Dù thế nào đi nữa, tớ cũng phải học cách thử phản kích xem sao, dù sao cũng có tấm gương Duyên Duyên ở đây mà phải không?"
Quách Vân mỉm cười nhẹ với Hạ Duyên, Hạ Duyên ngược lại có chút ngại ngùng, "Vậy thì, mọi người cùng nhau nghĩ cách giúp Vân Vân phản kích nhé!"
Thế là mọi người bắt đầu bàn bạc làm thế nào để Quách Vân đối mặt với những người bạn học tung tin đồn nhảm ở trường.
Mai Phương đã có kinh nghiệm đối phó với khủng hoảng của Hạ Duyên trước đây, nên cũng muốn đánh nhanh thắng nhanh là tốt nhất: "Từng người một đi giải thích e rằng chỉ tốn công vô ích, chỉ tìm kẻ đầu sỏ là nam sinh kia bắt cậu ta công khai xin lỗi sẽ là một lựa chọn không tồi, bàn bạc với giáo viên cùng nhau giúp đỡ, chắc chắn sẽ có ích cho việc giải quyết khủng hoảng, nhưng phải có một số bằng chứng thì mới đầy đủ hơn."
Quách Vân lầm bầm nói, "Lúc tớ ở phòng tập gym mỗi tháng đều có chụp ảnh ghi lại vóc dáng, chắc là một bằng chứng khá tốt."
Lâm Hữu Hề lắc đầu, "Những thứ này mặc dù là bằng chứng không tồi, nhưng có thể vẫn chưa đủ... Bởi vì con người ta sẽ thiên về việc tin vào những thứ họ muốn tin, đặc biệt là trong tình huống mọi người cho rằng trình độ giữa hai bên là ngang nhau."
Hạ Duyên cũng gật đầu, "Khủng hoảng trước đây của chúng ta có thể giải quyết nhanh chóng là vì có sự giúp đỡ của rất nhiều giáo viên khác và cả hiệu trưởng nữa, nhưng Vân Vân hiện tại ở trường thì khá yếu thế, nhà trường cũng chưa chắc đã nhất định sẽ giúp cậu ấy đính chính."
"Trong tình huống trình độ ngang nhau... Nhà trường khá yếu thế..."
Mai Phương suy nghĩ một chút, sau đó nói, "Đã như vậy... Chúng ta không ngại để giáo viên và học sinh trường Quách Vân cảm nhận được một chút sự chấn động mang tên Vân Vân nho nhỏ, dùng phương thức đòn tấn công giáng cấp để quét sạch mọi tin đồn thì sao?"
"Đòn tấn công giáng cấp?"
Hạ Duyên và Quách Vân tự mình vẫn còn đang không hiểu ra sao, Lâm Hữu Hề ở bên cạnh lại đã hiểu rõ ý đồ của Mai Phương. Cô tiến lên vuốt ve đùi Mai Phương, sau đó mỉm cười nói, "Anh đang ám chỉ cuộc phỏng vấn độc quyền mà giới truyền thông mời gọi dạo trước anh vẫn luôn ém lại, đúng không?"
0 Bình luận