Quyển 3: Trung Học Phổ Thông (131-323)

Chương 281: Trở Lại Giang Thành

Chương 281: Trở Lại Giang Thành

Lần này ba Tiêu Vũ chiêu đãi Mai Phương và Hạ Duyên, một là để cảm ơn họ đã chăm sóc Lưu Tiêu Vũ ở Giang Thành. Lưu Tiêu Vũ đến Giang Thành có thể nói là thực sự cô độc một mình, vì ngay cả Hướng Băng Băng cũng thường xuyên thấy ba mẹ đến thăm, còn nhóm Hạ Duyên Mai Phương gần như chưa bao giờ thấy ba mẹ Lưu Tiêu Vũ đến thăm cô ấy, ba cô ấy cũng biết những người bạn này quan trọng thế nào đối với Lưu Tiêu Vũ.

Hai là ông cũng nhắc đến việc muốn tìm hiểu kỹ về những việc Lưu Tiêu Vũ đang làm hiện tại. Vì Mai Phương đã chuẩn bị trước, nên đối đáp trôi chảy với những thắc mắc của ba Tiêu Vũ, để đảm bảo ba Tiêu Vũ có thể yên tâm ủng hộ ước mơ của cô ấy.

So với người cha thao thao bất tuyệt, mẹ của Lưu Tiêu Vũ không thích tiếp lời cho lắm, bà trông sắc mặt không được tốt, chỉ ở bên cạnh đôn đốc con trai ăn cơm đàng hoàng, thỉnh thoảng cũng quan sát Hạ Duyên và Mai Phương, sau đó chạm mắt với Hạ Duyên, Hạ Duyên cảm thấy hơi khó chịu bèn cười trừ cho qua.

Ba Tiêu Vũ là người rất thích văn hóa bàn rượu, cuối bữa tối ông chủ động kính Hạ Duyên và Mai Phương một ly——đương nhiên hai người uống nước trái cây, coi như là lời cảm ơn chính thức.

"Tiêu Vũ mấy ngày nay kể với cô chú rất nhiều chuyện về cháu... Chú cũng nghe nói Hạ Duyên cháu luôn canh cánh trong lòng về chuyện khách sạn trước kia, nhưng chú chưa bao giờ có ý trách cứ gì gia đình cháu cả, bao gồm cả việc ba cháu sau đó thực ra cũng có tìm chú, hỏi chú có cần giúp đỡ không, chú nói không cần giúp gì cả, chúng ta cũng không phải nói là có toan tính gì với nhau, chuyện làm ăn nhà mình không tốt thì mình tự chịu, những chuyện này đều là quá khứ rồi, không có gì đáng nói, cháu cũng đừng áp lực."

"Chú Lưu, cháu biết ạ... Chuyện này cháu cũng đã nói chuyện kỹ với ba cháu, thực ra bây giờ tâm lý cũng bình thản hơn nhiều rồi. Dù thế nào, Tiêu Vũ cũng là người bạn và người bạn học rất tốt của cháu, cậu ấy làm nhạc cho cháu cũng giúp cháu rất nhiều. Giống như A Phương vừa nói, Tiêu Vũ cũng là một cô gái rất tài năng, cháu hy vọng sau này có thể cùng cậu ấy theo đuổi ước mơ âm nhạc của chúng cháu."

Hạ Duyên và Mai Phương ăn cơm xong ở nhà Lưu Tiêu Vũ rồi chào tạm biệt người nhà họ Lưu, Lưu Tiêu Vũ tiễn ra tận cửa, đến lúc sắp chia tay, cô ấy bỗng lưu luyến gọi Hạ Duyên lại, ôm chầm lấy cô.

"Cảm ơn cậu hôm nay đã chịu đến nhà tớ ăn cơm... Thực sự rất cảm ơn cậu."

"Ha... Đừng nói vậy, rõ ràng là mời tớ ăn cơm, sao lại còn cảm ơn tớ chứ."

Hạ Duyên nhẹ nhàng vỗ vai Lưu Tiêu Vũ: "Tớ chưa từng chịu nhiều khổ cực như cậu, nên một số chuyện cậu gặp phải có thể tớ hoàn toàn không biết. Nhưng nếu cậu có tâm trạng không tốt hay thế nào đó, đều có thể tìm tớ thương lượng... Có lẽ tớ không cho được ý kiến gì hữu ích, nhưng tớ cũng sẽ giống như A Phương lắng nghe cậu tâm sự, chúng ta là bạn tốt mà."

Lưu Tiêu Vũ buông cái ôm với Hạ Duyên ra, mỉm cười gật đầu, sau đó ánh mắt lại hướng về phía Mai Phương:

"Hai người ngày mai xuất phát đúng không? Chúc hai người thuận buồm xuôi gió trước nhé."

Mai Phương cũng gật đầu với Lưu Tiêu Vũ: "Chúng ta gặp lại ở Giang Thành."

Rời khỏi nhà Lưu Tiêu Vũ, Mai Phương chở Duyên Duyên về nhà, trên đường đi Hạ Duyên thở dài một hơi thật dài, Mai Phương quay đầu hỏi: "Em sao thế?"

"Em đang nghĩ... Nếu lúc đầu chúng ta không bỏ nhà đi bụi, không để ba bán đi tửu lâu Bạch Mai Nhân Gia kia, thì nhà em có phải cũng sẽ giống như nhà Tiêu Vũ... nói không chừng đến lúc đó A Phương cũng sẽ không ở bên em nữa."

"Nói cứ như anh thích em là vì tham tiền nhà em vậy."

"Em không có ý đó! Ý là... nếu nhà em rất nghèo, em sẽ không thể học nhiều về âm nhạc, em cũng không đủ thông minh, cũng không thể thi đỗ Giang Thành Sư Nhất Phụ, như vậy chẳng phải em sẽ mãi mãi xa cách với A Phương và Hữu Hề sao?"

"Nếu là như vậy anh sẽ cân nhắc phương án khác, bất kể thế nào, anh chắc chắn sẽ nghĩ cách để được ở bên các em."

"Thật không?"

Hạ Duyên ôm Mai Phương, gối đầu lên vai cậu: "Thật hay giả."

"Đương nhiên là thật rồi, thật hơn cả vàng——em đừng như vậy, hơi nguy hiểm đấy."

Mai Phương dừng xe bên lề đường, để Hạ Duyên có thể thỏa thích dán vào vai cậu, kề tai tóc mai với cậu.

"Nói ra thì, ba Tiêu Vũ thì không sao... Mẹ Tiêu Vũ làm em hơi sợ, ánh mắt bà ấy nhìn em... nói sao nhỉ, rất kỳ lạ, dù sao cũng khiến em cảm thấy hơi không thoải mái."

"Cũng có thể hiểu được mà, bất kể Tiêu Vũ và ba cậu ấy giải thích thế nào, nhà Tiêu Vũ bắt đầu sa sút từ sau khi tiếp quản Bạch Mai Nhân Gia, đây là sự thật không thể chối cãi."

Mai Phương nhẹ nhàng chạm vào trán Hạ Duyên: "Nhưng mà, đây cũng không phải điều em cần để ý, em chỉ cần để ý mối quan hệ giữa Lưu Tiêu Vũ và em là được rồi. Hôm nay em chịu vì cậu ấy mà đến nhà cậu ấy làm khách, em xem Lưu Tiêu Vũ vui vẻ biết bao?"

"Cái gì gọi là chịu vì cậu ấy chứ, bạn bè mời nhau đến nhà ăn cơm làm khách là chuyện rất bình thường mà? À đúng rồi... Em chưa từng mời Tiểu Tuyết và Tiểu Vũ đến nhà em ăn cơm..."

Hạ Duyên lầm bầm nói: "Trước đây là cảm thấy mẹ em nấu ăn không ngon sợ phá hỏng hình tượng tốt đẹp của mẹ em trong lòng các cậu ấy, bây giờ mẹ em nấu ăn cũng khá rồi, thực ra có thể dẫn về nhà."

"Cũng không tính là chưa từng dẫn về, chẳng phải chúng ta cũng mời họ đến nhà chúng ta ở Giang Thành ăn cơm rồi sao?"

"Ồ ồ! Anh nói hồi nghỉ hè và Quốc khánh——"

Hạ Duyên ôm Mai Phương phấn khích nói: "Nhưng mà, bây giờ nơi đó đã hoàn toàn là ngôi nhà thuộc về ba chúng ta rồi!"

Mai Phương xoay người, nhẹ nhàng nhéo má Hạ Duyên: "Có muốn cân nhắc đổi nhà khác không?"

"Ở đó cũng tốt mà... Tổ ấm ấm áp của ba người, dọn ra ngoài ở còn dễ khiến dì Hướng nghi ngờ."

Hạ Duyên nghĩ ngợi: "Cùng lắm thì A Phương dọn vào phòng bọn em ngủ là được."

Mai Phương cố ý làm nũng tỏ vẻ tủi thân trước mặt Hạ Duyên: "Thế thì không được, anh không chịu nổi đâu. Em biết Hữu Hề mà——"

"Ây da anh sợ cái gì chứ, em sẽ bảo vệ anh mà!"

Hạ Duyên vỗ ngực đảm bảo đầy khí thế: "Trước khi Tiểu A Phương chưa trưởng thành, em nhất định sẽ giữ gìn sự trong trắng của nó thật tốt."

"Em bảo vệ được anh? Hừ hừ... Anh tin em mới lạ, đến lúc đó em lại ngủ khò khò, hoàn toàn không quan tâm cảm nhận của anh khi bị Hữu Hề bắt nạt."

"Ây da! Anh cứ tin em đi mà! Đừng ngủ một mình nữa, ngủ một mình đáng thương lắm..."

Hạ Duyên và Mai Phương cười nói vui vẻ suốt dọc đường, mỗi góc phố huyện Bạch Mai dường như đều lưu lại dấu vết họ từng đi qua.

Ngày hôm sau, Hạ Tầm lái xe chở bộ ba Mai Hữu Duyên đến Giang Thành, sau khi ăn bữa cơm đơn giản với ba, Hạ Tầm đột nhiên đề nghị muốn đến công ty xem thử, thế là Mai Phương lại đưa Hạ Tầm đến tòa nhà văn phòng của Lâm Hề Khoa Kỹ.

Hôm nay không phải ngày đi làm chính thức, nhưng cũng có một số lập trình viên trực ban bảo trì, chị họ Mai Nguyệt năm nay cũng không về quê ăn Tết, một mặt là việc công ty bận đến mức khiến cô sắp kiệt sức, mặt khác cô cũng rất ghét về quê bị giáo huấn chuyện xem mắt, phát hiện ba đứa nhỏ chỉ đến đi dạo lung tung, bà chị họ đang định đứng dậy phê bình hai câu, lại phát hiện sau lưng ba người có một ông chú đẹp trai đi theo.!

Mai Nguyệt nhìn thấy Hạ Tầm suýt chút nữa thì đứng hình, sau khi được Mai Phương chào hỏi nhắc nhở Mai Nguyệt mới hoàn hồn, mỉm cười hỏi:

"Vị này là... khách của công ty nào vậy?"

Lâm Hữu Hề ở bên cạnh dường như nhìn ra manh mối gì đó, vội vàng tiếp lời:

"Chị Nguyệt Nguyệt, vị này là tổng giám đốc tập đoàn Hạ thị——ông Hạ Tầm."

"Hữu Hề, cậu dùng cái xưng hô kỳ lạ gì vậy!"

Hạ Duyên ở bên cạnh "cà khịa" Lâm Hữu Hề một câu, sau đó giới thiệu với Mai Nguyệt: "Chị Nguyệt Nguyệt, đây là ba em."

"Đây là ba em?"

Tâm trạng của Mai Nguyệt dường như rơi cái bịch từ thiên đường xuống đáy vực: "Nhìn không ra... Chị còn tưởng chú ấy mới ngoài ba mươi."

Hạ Duyên nghiêng đầu khó hiểu: "Ba em nhìn chắc không trẻ đến thế đâu nhỉ..."

Mai Nguyệt rất nhiệt tình và chuyên nghiệp trình bày cho Hạ Tầm xem toàn bộ cơ cấu công ty, cũng như kế hoạch tương lai của công ty, Hạ Tầm ở bên cạnh nghe gật đầu liên tục, rõ ràng rất hài lòng với sự sắp xếp bố cục của Mai Nguyệt. Đợi đến lúc nghỉ ngơi cuối cùng, Mai Nguyệt bỗng ghé sát vào người em họ Mai Phương.

"Chị nhớ Duyên Duyên và Hữu Hề có một nhà mẹ mất sớm đúng không... Mà này, là Hữu Hề hay Duyên Duyên thế?"

"... Là Hữu Hề, nhưng ba cậu ấy sau đó cũng tái hôn rồi mà."

"À... Vậy sao, tiếc thật."

Mai Phương không khỏi nhíu mày nói: "Chị Nguyệt Nguyệt, chị muốn đàn ông đến phát điên rồi hả! Lại còn hứng thú với cả ba của Duyên Duyên?"

"Sao có thể chứ! Chị chỉ đơn thuần cảm thấy chú ấy rất nam tính, bạn chị chắc sẽ thích kiểu này, nên mới hỏi xem có cơ hội không."

"Vậy chị bảo bạn chị chết tâm đi là vừa!"

Mai Phương xua tay: "Bất luận xét từ góc độ nào, người bạn kia của chị cũng không so được với mẹ Duyên Duyên đâu, có thể nói là bị 'out trình' toàn diện."

"Tiểu Phương Tử, chị thấy em chán sống rồi đúng không!"

Mai Nguyệt đang hung hăng dạy dỗ thằng em họ, lúc này Hạ Tầm đi tới, hai người lập tức khôi phục lại dáng vẻ bình thường.

"Công ty các cháu hiện tại kinh doanh cũng khá, nhưng bình thường các cháu còn phải lo việc học, không thể phản hồi kịp thời một số vấn đề trong công việc đúng không?"

"Đúng là có vấn đề này... Cho nên bọn cháu vẫn luôn tìm kiếm một giám đốc điều hành chuyên nghiệp đáng tin cậy, có tài năng để giúp bọn cháu xử lý công việc của công ty."

"Nhắc đến chuyện này, chú có quen một người bạn đang làm trong ngành internet, là ông chủ của một công ty khởi nghiệp, trước đây làm trình duyệt, chú còn từng đầu tư vào công ty họ."

"Nhưng gần đây cậu ấy xích mích với mấy người đồng sáng lập, bây giờ cậu ấy bị các đồng sáng lập đá khỏi đội ngũ, đang tìm kiếm cơ hội việc làm mới, nếu các cháu hứng thú thì có muốn nói chuyện với cậu ấy không?"

"Được ạ, chú Hạ có danh thiếp hoặc phương thức liên lạc của chú ấy không ạ, để cháu làm quen một chút."

"Trong ví chú có danh thiếp của cậu ấy, cháu đợi chút."

Đồng sáng lập làm trình duyệt à?

Hy vọng là một đồng sáng lập không chỉ biết kỹ thuật, nếu không thì chẳng khác gì tuyển thêm một Hữu Hề nữa...

Mai Phương nhận lấy danh thiếp Hạ Tầm đưa xem thử, không xem thì thôi, xem một cái lập tức khiến cậu kinh ngạc đến rớt cằm:

"Vãi chưởng, chú?!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!