Quyển 3: Trung Học Phổ Thông (131-323)
Chương 149: Tớ Giúp Cậu Bóp Bóp Nhé
0 Bình luận - Độ dài: 1,792 từ - Cập nhật:
Dạo trường xong mọi người lại cùng nhau đi trung tâm thành phố dạo phố chơi, trong lúc đó Mai Phương cảm nhận rõ ràng trạng thái của Hạ Duyên sau khi chụp ảnh chung với mình có chút không bình thường.
Cô nàng luôn cố ý hoặc vô tình dựa vào người cậu, nhưng lại không giống như trước đây rất tự nhiên khoác tay Mai Phương.
Lúc ăn cơm cùng nhau, cô nàng cũng chống cằm nhìn chằm chằm Mai Phương, khi chạm mắt với Mai Phương, cô nàng lại cố ý giả vờ ngắm phong cảnh nơi khác.
Họ là thanh mai trúc mã quen biết hơn 10 năm, chút tâm tư nhỏ này của Hạ Duyên, Mai Phương có thể không đoán ra sao?
Chắc chắn là con bé Bành Tuyết kia lại thổi gió gì bên tai cô nàng rồi...
Mai Phương tạm thời giả vờ như không biết chuyện, dù sao tính cách Duyên Duyên căn bản không giấu được tâm sự, chưa đến một ngày là sẽ đầu hàng thôi, mình mà để ý quá ngược lại sẽ gây ra hiểu lầm không cần thiết.
Mọi người vui vẻ ăn uống bên ngoài, sau đó lại cùng nhau bắt xe về, trong suốt quá trình đều là Mai Phương trả tiền.
"Nói chứ, bắt đầu từ hôm qua, chúng ta ra ngoài tiêu hết bao nhiêu tiền, Mai Phương cậu có thống kê con số không?"
Nhạc Hân Di nhắc nhở Mai Phương, "Hôm nào bọn tớ đi thì gửi hóa đơn nhé, cùng nhau chia đều một chút nha."
"Hả? Cái này à... Khoản chi tiêu này thì thôi đi."
Mai Phương xua tay mỉm cười: "Các cậu khó khăn lắm mới đến Giang Thành một chuyến, vốn dĩ cũng nên để tớ chiêu đãi các cậu thật tốt, dù sao làm game các cậu cũng giúp đỡ không ít."
"Nói thế làm tớ ngại quá... Các cậu làm game tớ có bỏ công bỏ sức gì đâu."
Bành Tuyết ở bên cạnh tiếp lời, "Hay là cứ tính toán chi tiêu đi? Mọi người đều là học sinh, tiền của ai cũng không phải gió thổi đến."
"Các cậu đã muốn nghĩ như vậy, tớ cũng không miễn cưỡng."
Mời các cô gái cùng đi chơi đối với Mai Phương hiện tại chỉ là khoản chi tiêu chín trâu mất một sợi lông, cậu ngược lại rất đánh giá cao thái độ rạch ròi này của hai cô gái.
"Vậy lần này chúng ta cứ chia đều trước đã."
Mai Phương nhỏ giọng nhắc Lâm Hữu Hề giúp tính toán sổ sách một chút, nhưng chi phí đi taxi có thể lặng lẽ bỏ qua, cũng coi như giảm bớt chút áp lực cho những học sinh chân chính kia.
Hiện tại sự nghiệp Mai Phương kinh doanh đa phần thời gian đều là cậu tự mình tính toán sổ sách kinh tế, có lúc bản thân cậu cũng tính đến đau cả đầu.
Quyền tài chính của đội ngũ Mai Phương chắc chắn hy vọng do tâm phúc của mình xử lý, nhưng nếu để Hữu Hề toàn quyền phụ trách những nội dung này, luôn khiến cậu có cảm giác dùng dao mổ trâu giết gà.
Tất nhiên rồi, hiện tại nhóm Mai Phương cách việc thành lập công ty thực sự còn cần một ít năm tháng, cho nên cũng không phải đặc biệt vội vàng, có lẽ đến đại học, bản thân Mai Phương sẽ đi học một số kiến thức liên quan đến tài chính.
Sau khi đi chơi bên ngoài về, mọi người đều lần lượt ngã vật ra ghế sofa, bộ dạng như sắp mệt đến kiệt sức.
"Mau đi tắm rửa lên giường ngủ đi, ngày mai còn phải tham gia lễ hội âm nhạc, lại là một quãng đường xa nữa." Hạ Duyên giục mọi người mau đi tắm.
"Cho nên các cậu cũng chỉ bây giờ mới có sức sống, đợi đến tuổi của tôi, sẽ biết lúc đi du lịch mà ở khách sạn chỉ ăn chỉ uống ba ngày sướng thế nào, ai mà thèm đi tham quan danh lam thắng cảnh thật chứ."
"Ờ, Mai Phương cậu nói chuyện sao giống ông chú làm công ăn lương thất ý trung niên vô dụng thế hả."
Nhạc Hân Di lộ ra vẻ mặt ghét bỏ:
"Tớ có ông anh họ bây giờ cũng giống như cậu nói, lần trước anh ấy đi Lạc Đô chơi, cùng bạn anh ấy ở trong khách sạn mấy ngày rồi về nhà, thật sự cười chết tớ mất."
"Được rồi được rồi... Cười chết hay gì lát nữa hãy nói."
Bành Tuyết thấy Lâm Hữu Hề cầm quần áo vào phòng tắm tắm rửa, bèn đẩy Nhạc Hân Di đứng dậy nói, "Chúng ta vào phòng nghỉ ngơi đi!"
"Nghỉ ở phòng khách cũng tốt mà, vào phòng làm gì?"
"Ây da, bảo cậu vào phòng thì cậu cứ vào, tớ có chuyện muốn nói với cậu."
Bành Tuyết kéo Nhạc Hân Di đang không hiểu chuyện gì vào phòng nhỏ, cuối cùng còn nháy mắt (wink) với Hạ Duyên một cái.
Đây là đang tạo cơ hội cho Duyên Duyên ở riêng với mình à.
Mai Phương nằm sấp trên ghế sofa, vừa ngáp, vừa nhìn về phía Hạ Duyên đang ngồi xổm trước ghế sofa, giả vờ xem tivi.
Với sự hiểu biết của tôi về Duyên Duyên, cô nàng chắc chắn chẳng làm nên trò trống gì đâu....
Mai Phương nhìn chằm chằm bóng lưng Hạ Duyên nửa ngày, cô nàng chẳng có động tĩnh gì cả.
Lát nữa Hữu Hề tắm xong rồi, cậu có gì muốn nói thì nói nhanh lên cho tôi nhờ!
Mai Phương nhích người từ ghế sofa đến bên cạnh Hạ Duyên, đưa tay chọc chọc vào lưng cô, dọa cô nàng nhảy dựng lên.
"Oa! Làm gì thế?"
"Cái gì mà làm gì..."
Mai Phương lườm Hạ Duyên một cái, "Cậu hôm nay bị làm sao vậy, dáng vẻ là lạ."
"Lạ, rất, rất lạ sao! Không có đâu..."
Hạ Duyên ngượng ngùng gãi gãi mặt, "Tớ chỉ là cùng đi chơi, thật sự là vui quá, mệt đến không nói nên lời thôi."
"Ồ..."
Mai Phương dùng ánh mắt dò xét đánh giá Hạ Duyên một lượt, "Ừm, cậu vui là được."
Mai Phương lại nằm sấp xuống nhắm mắt dưỡng thần.
Vùng lên đi chứ, Duyên Duyên... Cậu đang làm cái gì thế hả!
Bành Tuyết nhắc nhở Hạ Duyên lát nữa cô sẽ tạo tình huống riêng tư cho Mai Phương và Hạ Duyên, bảo cô nhân cơ hội này vun đắp tình cảm thật tốt với Mai Phương.
Kết quả Hạ Duyên nghĩ nát óc cả buổi, thực sự không tưởng tượng ra được sự tiếp xúc nào thân mật hơn việc bổ sung năng lượng siêu cấp A Phương.
Tiến thêm bước nữa, thì đó đã là lĩnh vực đã thỏa thuận với Hữu Hề không được đặt chân vào rồi.
Kết quả đi đến bước này với A Phương, thực ra đã không còn cách nào vun đắp tình cảm thêm nữa không phải sao!
Gấp chết tớ mất... Rốt cuộc có thể làm gì với A Phương để thắt chặt quan hệ đây...
Ngay lúc Hạ Duyên đang bó tay toàn tập, Mai Phương không thể nhịn được nữa cuối cùng cũng đứng dậy, lại vỗ vai Hạ Duyên từ phía sau.
"Có muốn bổ sung năng lượng siêu cấp không?"
Bây, bây giờ sao...
Hạ Duyên đấu tranh tư tưởng trong lòng một hồi, cuối cùng vẫn kiên trì gật đầu, lao vào lòng Mai Phương.
Mặc dù rất sến súa, nhưng quả nhiên vẫn rất an tâm nha!
Có điều...
Hạ Duyên rất không hài lòng với hành động ngồi trong lòng mà vẫn không loạn của Mai Phương.
Cô vòng tay qua cổ Mai Phương, hừ hừ với cậu.
"Có phải anh không thích em nữa rồi không?"
"Đột nhiên nói câu này làm gì?"
Mai Phương mặc dù thông minh hơn người, nhưng đôi khi cậu cũng rất khó tưởng tượng được điểm tức giận của Hạ Duyên ở đâu, dù sao có lúc thực sự rất khó hiểu.
"Chính là... cảm giác... cảm giác anh bây giờ bổ sung năng lượng chỉ là làm cho có lệ." Hạ Duyên lầm bầm, "Hoàn toàn không nhiệt tình như trước nữa."
"Đó là vì hôm nay mệt quá. Hơn nữa hôm nay mệt thế này anh còn nguyện ý dính lấy em, đây mới là biểu hiện của sự yêu thích được không."
Hạ Duyên nghe Mai Phương ngụy biện lập tức đỏ mặt, "Hôm, hôm nay quả thực rất vất vả... Anh thực ra không muốn ra ngoài dạo phố lắm nhỉ, đều là bọn em ép anh đi chơi, vất vả cho anh rồi."
"Cũng bình thường mà... Anh cứ ở nhà mãi cũng không phải cách——"
"Nể tình anh mệt thế này, em giúp anh bóp bóp nhé!"
"Bóp bóp?"
Hạ Duyên nói rồi nâng má Mai Phương lên, "Anh biết không A Phương, kỹ thuật bóp vai của em khá lắm đấy! Từ nhỏ em đã thường giúp bố mẹ bóp vai đấm chân, bố em đặc biệt thích em đấm lưng cho ông ấy."
"Thật hay giả đấy... Lần đầu tiên anh nghe em nói."
"Đương nhiên là thật rồi! Không tin anh xem kỹ thuật của em!"
Hạ Duyên cứ thế ngồi lên đùi Mai Phương, giúp cậu thả lỏng vai.
"Thế nào? Thủ pháp của em cũng được chứ!"
"... Nói thật, hơi không cảm nhận được."
Mai Phương nhắc nhở, "Em phải mạnh tay chút, nếu không vai lưng anh chẳng có cảm giác gì đâu."
Ngón nghề tủ của mình lại bị người ta phủ nhận, Hạ Duyên đương nhiên là không phục.
"Vậy, vậy bóp thế này?"
"Hơi có chút ý tứ rồi đấy."
"Thế này... thế này... thế này!"
"Ồ ồ! Đúng rồi đúng rồi, chính là chỗ đó..."
Mai Phương rõ ràng là được bóp sướng rồi, chỉ thấy cậu di chuyển người, rời khỏi người Hạ Duyên, sau đó lại nằm sấp trên ghế sofa, "Em giúp anh giẫm lưng đi."
"Trực, trực tiếp giẫm lên? Lẽ nào không sợ giẫm hỏng anh sao!"
"Không sao, lưng anh phải chịu lực như thế mới được."
Mai Phương vỗ vỗ lưng mình ra hiệu cho Hạ Duyên, "Mau lên đi Duyên Duyên, đừng có lề mề nữa."
"Biết, biết rồi mà..."
Hạ Duyên do dự nửa ngày xem có nên cởi tất không, cuối cùng vẫn quyết định đi chân trần giẫm lên.
0 Bình luận