Quyển 3: Trung Học Phổ Thông (131-323)

Chương 150: Vì Hạnh Phúc Của Duyên Duyên

Chương 150: Vì Hạnh Phúc Của Duyên Duyên

"Thế nào... A Phương, anh chịu được không?"

"Chịu được chịu được, lực đạo này là vừa chuẩn!"

Đây là lần đầu tiên Hạ Duyên giúp người khác giẫm lưng, tất nhiên vì cô từng xem tin tức giúp giẫm lưng kết quả giẫm gãy xương sườn, nên dưới chân cũng không dám dùng sức quá mạnh.

Hạ Duyên chỉ dùng một chân giẫm lên lưng Mai Phương day qua day lại, nghe Mai Phương phát ra âm thanh sảng khoái, Hạ Duyên cũng cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

"Có thể mạnh hơn chút nữa, hai chân cùng giẫm lên đi!"

"Em, em mới không làm chuyện đó đâu! Nhỡ đâu giẫm hỏng lưng anh thì làm sao, Hữu Hề chắc chắn sẽ trách em."

Trong lòng Hạ Duyên bây giờ nghĩ là giá như có dụng cụ giống như xà đơn giẫm lưng trên tivi thì tốt rồi, cô có thể treo mình trên xà đơn, kiểm soát lực dưới chân.

Có điều cứ giẫm lên lưng Mai Phương thế này, cảm giác cũng khá tốt...

Hạ Duyên vì trở nên có chút phấn khích, nhất thời có chút quên mình, về sau hơi không chú trọng lực đạo, giẫm Mai Phương kêu oai oái.

"Dừng dừng... Em làm đau anh rồi Duyên Duyên."

"Còn không bỏ chân ra, đừng trách anh không lịch sự với em đấy!"

Nhạc Hân Di ở phòng trong nghe thấy động tĩnh này, cũng bất chấp sự ngăn cản của Bành Tuyết chạy ra xem, kết quả chỉ nhìn thấy Mai Phương đè Hạ Duyên dưới thân, dùng sức bẻ ngược cánh tay Hạ Duyên ra sau, làm cho cô nàng một bài massage kiểu Thái vô cùng tiêu chuẩn.

Nhưng Hạ Duyên dù sao cũng là dân tập múa, độ dẻo dai của cơ thể vốn đã rất tốt, sự gọi là "giày vò" của Mai Phương chỉ khiến cô cảm thấy vô cùng kích thích.

"Các, các cậu đang làm cái trò quỷ gì thế! Đồi phong bại tục! Đáng sợ quá!"

Nhạc Hân Di miệng thì mắng mỏ, tay cũng làm động tác che mặt, nhưng vẫn không nhịn được hé ra một khe hở lén nhìn.

Cuộc sống cấp ba của họ cũng quá phong phú đa dạng rồi!

Ngay cả khi tớ và Tiểu Tuyết ở đây mà còn làm thành thế này, nếu không có ở đây, căn nhà này sẽ biến thành cái dạng gì, tớ không dám nghĩ tới nữa...

Mặc dù là Mai Phương đề nghị massage trước, nhưng xét về kết quả thì không tồi.

Hạ Duyên hôm nay tiến triển thuận lợi, cảm thấy kéo gần khoảng cách với A Phương không ít.

Vốn dĩ nên siêu cấp siêu cấp vui vẻ.

Nhưng khi cô tắm xong đi ra, lại vừa khéo nhìn thấy Lâm Hữu Hề từ phòng Mai Phương đi ra....

Hai người chào hỏi thân thiết như mọi ngày, nhưng Hạ Duyên lại không dám hỏi Lâm Hữu Hề chuyện đã xảy ra.

Là... đã làm gì nhỉ?

Bổ sung năng lượng siêu cấp sao?

Hì hì... Hữu Hề cũng vội vàng quá đi.

Mới có hai ngày không dính lấy nhau thôi mà.

Chỉ thế thôi sao?

Chỉ thế thôi à...

Haizz, tớ lại lấy đâu ra mặt mũi mà nghi ngờ người khác, bản thân tớ chẳng phải cũng không nhịn được mà "ăn vụng" (chạy trộm) sao.

Lần đầu tiên Hạ Duyên chứng kiến Lâm Hữu Hề và Mai Phương dính lấy nhau cô đã khá sốc, vì cô không ngờ khi Hữu Hề bổ sung năng lượng cho A Phương, cậu ấy lại bị Hữu Hề chế ngự ngoan ngoãn phục tùng như vậy.

Có cảm giác, dường như mình mới thực sự bắt đầu quen biết Hữu Hề vậy.

Lâm Hữu Hề trước mặt người ngoài là một học bá lạnh lùng ít nói cười, nhưng trước mặt Hạ Duyên và Mai Phương lại dịu dàng.

Có điều, nghĩ kỹ lại, sự dịu dàng của Hữu Hề đối với mình, và sự dịu dàng đối với A Phương, thực ra cũng hơi khác nhau một chút...

Hữu Hề tắm xong lên giường, Hạ Duyên lập tức sán lại ôm cô.

"Đang ngửi gì thế, ngửi xem trên người tớ có mùi của A Phương không à?"

Hạ Duyên bị Lâm Hữu Hề nói toạc ra, lập tức có chút ngượng ngùng.

Nhưng lần này cô cũng trở nên thẳng thắn, chỉ thấy cô gật đầu nói:

"Tối nay tớ thực ra là đang giúp A Phương giẫm lưng, A Phương nói cậu ấy rất mệt, cho nên... liền giúp cậu ấy giẫm vài cái."

"Ra là vậy..." Lâm Hữu Hề mỉm cười, "Thảo nào A Phương kêu to thế, tớ đang tắm cũng nghe thấy. Lưng cậu ấy có chút vùng phản ứng, chạm vào sẽ phản ứng rất lớn."

"Là, là vậy sao? Sao cậu biết?"

Lâm Hữu Hề luồn tay vào trong áo Hạ Duyên, xúc cảm lạnh lẽo khiến cô không nhịn được rùng mình một cái, da gà toàn thân nổi lên.

"Là thế này... thế này... sau đó A Phương liền biết sự lợi hại của tớ."

"Được rồi được rồi... Hữu Hề cậu thật sự rất lợi hại! Tớ phục cậu rồi phục cậu rồi hu hu... Tha cho tớ đi!"

Sau một hồi ầm ĩ, hai người cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Hạ Duyên ôm Lâm Hữu Hề thơm tho mềm mại, cũng vô cùng thoải mái chìm vào giấc mộng ngọt ngào.

Mặc dù cảm giác "ăn vụng" vô cùng kích thích.

Nhưng vẫn là cảm giác không giấu giếm nhau, không nghi kỵ nhau là tốt nhất.

Tớ mới không thèm vì một con A Phương cỏn con, mà gây chuyện không vui với Hữu Hề của tớ...

Thực ra chuyện Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề lén lút "ăn vụng" với nhau, đôi bên thỉnh thoảng đều sẽ có tình huống hoặc nhìn thấy, hoặc cảm nhận, hoặc phát hiện ra.

Nhưng đa phần thời gian, đôi bên đều chọn cách xử lý ngầm hiểu ý nhau, để lại cho đối phương một chút không gian êm đềm.

Một mặt là xuất phát từ sự tin tưởng vô điều kiện đối với Mai Phương, mặt khác cũng là một sự trân trọng đối với tình cảm giữa nhau, sẽ không ra mặt ngăn cản.

Dù sao nếu nói không làm gì cả, đợi Mai Phương đến tỏ tình với mình, như vậy quả thực có vẻ cô đơn quá...

Suy nghĩ của con gái vẫn cần phải chăm sóc và thỏa mãn mà ha!

Ngày thứ ba của kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, mọi người cùng nhau bắt xe đi tham gia buổi biểu diễn lễ hội âm nhạc, đây là buổi hòa nhạc do các ban nhạc dân gian cùng tổ chức. Vì hôm nay bắt taxi khó khăn, mọi người cùng đi xe buýt đến đó.

Thực ra văn hóa ban nhạc ở trong nước chưa bao giờ thịnh hành, chưa kể bây giờ nhạc tổng hợp đang trỗi dậy, rất nhiều người đều tự mình sáng tác làm nhạc một mình.

Cũng không biết Hạ Duyên tìm đâu ra manh mối trên mạng để tham gia lễ hội âm nhạc, cũng thật sự làm khó cô nàng rồi.

Trên đường đi Bành Tuyết và Hạ Duyên hỏi về tiến triển quan hệ tối qua.

"Thật là lợi hại nha, ở nhà mà có thể làm được chuyện như vậy."

"Ê hì hì... Cũng không có gì đâu..." Hạ Duyên gãi đầu.

"Này, cậu không tưởng thật là tớ đang khen cậu đấy chứ!"

Bành Tuyết gõ gõ cái đầu nhỏ của Hạ Duyên.

"Chuyện đó trong mười năm thanh mai trúc mã sống chung trước đây kiểu gì cậu cũng từng làm tương tự rồi chứ! Muốn cưa đổ trúc mã nhỏ nhà các cậu, không phải dựa vào vài cái 'sắc sắc' (gợi tình) là giải quyết được đâu."

"Vậy, vậy phải làm sao, phức tạp quá."

"Hành vi thân mật mang tính tượng trưng hơn, mới có thể khiến A Phương nhà các cậu dần dần nhận ra chân ái của cậu ấy là ai. Ví dụ như——KISS chính là cử chỉ thân mật rất có tính đại diện."

"Thế, thế sao được!"

Hạ Duyên cố ý hạ thấp giọng, "Thế đã chẳng khác gì tỏ tình rồi, tớ và Hữu Hề có thỏa thuận không được làm chuyện này, ít nhất cũng phải để A Phương tự mình làm."

"Tớ làm sao mà không nhìn ra chứ... Tớ chính là ý này đấy."

Bành Tuyết nói nhỏ với Hạ Duyên, "Cậu không thể chủ động KISS Mai Phương, nhưng đâu có nói cậu không thể quyến rũ Mai Phương chủ động KISS cậu chứ? Trong tình huống đó, cậu chỉ là bị A Phương nhà các cậu cưỡng ép, cũng không phải nguyên nhân và lỗi của cậu đúng không?"

"Ưm... Ừm... Nhưng, nếu bị A Phương ghét thì——"

"Cái này phải xem thao tác của cậu lúc đó thế nào rồi." Bành Tuyết mỉm cười, "Quá cố ý thì đúng là sẽ không khiến Mai Phương thích, nhưng cảm giác nước chảy thành sông thì rất tuyệt."

"Trên tình bạn, dưới tình yêu, hai người đang trong giai đoạn mập mờ, cùng nhau đi xem một bộ phim lãng mạn ấm áp, tình cảm dâng trào hai người bất giác nắm tay nhìn nhau, sau đó——"

Cô giáo Bành đang miêu tả cảnh tượng hoành tráng mà mình mong đợi, kết quả ghế sau bỗng thò ra cái đầu nhỏ của Nhạc Hân Di, Hạ Duyên sợ đến mức vội vàng rụt người lại, mắt nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

"Các cậu lại đang bàn bạc chiến thuật baby gì thế?"

Nhạc Hân Di tức giận nói: "Tớ đã bảo Duyên Duyên xưa nay là cô gái ngoan hiền như vậy, hành động hai ngày nay lại kỳ quái thế, quả nhiên là Tiểu Tuyết cậu đang giở trò."

"Đây không gọi là giở trò, đây là thảo luận bình thường về chủ đề yêu đương."

Bành Tuyết bĩu môi với Nhạc Hân Di, "Thật sự cảm thấy khó chịu thì cậu tự đi tìm lớp trưởng Lâm của các cậu mà bàn bạc chiến thuật."

"Lớp trưởng bọn tớ vốn dĩ đã lợi hại, không cần tớ gánh."

Bành Tuyết nghe xong thở dài, "Cậu thật đáng thương, Tiểu Di Tử."

"Cậu mới đáng thương, cả nhà cậu đều đáng thương!"

"Tớ cảm thấy tớ sau này có thể viết một cuốn sách, tên sách là “ Cuộc đời của Tiểu Di Tử bị ghét bỏ ”."

"Bành Tuyết! Cậu thật đáng ghét!" Nhạc Hân Di mắng mỏ.

Nhạc Hân Di bên cạnh Lâm Hữu Hề căn bản không tạo thành sức chiến đấu và mối đe dọa thực chất nào.

Nhưng cũng đúng như Nhạc Hân Di nói, lớp trưởng Lâm hiện tại đã tiến hóa đến mức độ khó lường rồi.

Cô ấy và Mai Phương mấy lần ở chung đều có thể toát ra khí trường chính cung của nữ chính đại nhân, so ra thì, Duyên Duyên đúng là bị dìm hàng.

Có điều, có tớ ở bên cạnh giúp đỡ... tin rằng Duyên Duyên vẫn có thể giành được thắng lợi nhanh hơn.

Xin lỗi nhé, Hữu Hề chan! Mặc dù tớ cũng không ghét cậu... nhưng vì hạnh phúc của Duyên Duyên, đành để cậu chịu thiệt thòi vậy!

Rõ ràng, Bành Tuyết vô cùng tự tin vào thao tác của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!