"Kỳ lạ, làm cái động tác cắt cổ khiêu khích đó không giống với tính cách cẩn trọng của con chút nào, có mục đích gì không?"
Trong rừng, Khánh Trần và Lý Thúc Đồng hội họp, ông thầy tò mò hỏi.
Khánh Trần giải thích: "Con lo bọn họ chạy mất. Nhỡ đâu thù hận chưa đủ, họ không đuổi theo con, thì kế hoạch của con có thể sẽ không dùng được."
"À," Lý Thúc Đồng gật đầu, "Thế thì hợp lý rồi."
Khi hai thầy trò sóng vai bước đi, bầu không khí bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều, cứ như thể đây không phải là Vùng đất cấm kỵ gì cả, mà chỉ là một khu rừng bình thường.
"Đúng rồi sư phụ," Khánh Trần hỏi, "Đám người Hoang Dã kia đã vào chưa?"
"Chỉ có người của Hỏa Đường vào thôi, theo lộ trình hiện tại của họ thì đang đi thẳng vào vùng lõi Vùng đất cấm kỵ. Thầy cứ cảm thấy họ đột nhiên xuất hiện gần Trung Nguyên, rất có khả năng cũng là nhắm vào Khánh Hoài," Lý Thúc Đồng nói.
"Nhắm vào Khánh Hoài ạ?" Khánh Trần thắc mắc.
"Đương nhiên, trong cuộc chiến giành vị trí Người Kế Vị đâu phải chỉ mình con muốn giết nó," Lý Thúc Đồng giải thích, "Có lẽ người nhà họ Khánh đã trao đổi lợi ích với Hỏa Đường, nhờ họ giúp loại bỏ Khánh Hoài. Đương nhiên thế mới là bình thường, chỉ có con và Khánh Hoài đánh qua đánh lại thì lại chẳng giống cuộc chiến giành vị trí Người Kế Vị nữa rồi."
"Liên bang cũng có liên hệ với người Hoang Dã sao?" Khánh Trần khó hiểu.
"Tất nhiên là có, chỉ cần có lợi ích thúc đẩy, chuyện lạ lùng gì cũng có thể xảy ra," Lý Thúc Đồng giải thích.
Khánh Trần nhìn Lý Thúc Đồng hỏi: "Lúc trước vị trưởng lão Hỏa Đường kia nói, sự ban thưởng của thần linh là ý gì, con nghe giọng điệu của ông ta, hình như là có lợi ích thực tế? Thần linh có thật sự tồn tại không?"
Lý Thúc Đồng liếc nhìn Khánh Trần: "Thần linh ban thưởng cho hắn thế nào là việc của thần linh nhà hắn, việc con có thể làm là, sau này nếu hắn muốn giết con để đổi lấy ban thưởng, con cứ tiễn hắn đi gặp thần linh... Tất nhiên, quan hệ giữa thầy và Hỏa Đường thực ra cũng khá tốt."
Khánh Trần: "..."
Lúc này, Lý Thúc Đồng cũng móc ra một cái túi niêm phong: "Cầm lấy tự giải quyết đi, nhưng nhớ kỹ, con tự mình mở đầu vụ chọc túi niêm phong, thì cũng phải đề phòng túi niêm phong của mình bị người ta tìm thấy đấy."
"Vâng," Khánh Trần đi ra một bên giải quyết vấn đề sinh lý.
Ngay khi cậu xách túi niêm phong quay lại, định suy nghĩ xem nên chôn thứ này ở đâu.
Ánh mắt bỗng chuyển sang người thầy của mình.
Lý Thúc Đồng lập tức thấy ghê: "Con cút xa ra nhé, thầy không giữ hộ cái này đâu."
Khánh Trần nghiêm túc nói: "Nhưng túi niêm phong này để ở đâu cũng không an toàn bằng để bên cạnh thầy. Một ngày là thầy cả đời là cha, trong lòng con coi thầy như cha, thầy cũng nói coi con như con trai, trên đời này làm gì có người cha nào chê bai con mình?"
"Con nói nghe có lý đấy," Lý Thúc Đồng trừng mắt, "Giờ thầy rút lại câu nói coi con như con trai có được không?"
"Sợ là không kịp nữa rồi," Khánh Trần nói.
Lý Thúc Đồng thở dài, ông chỉ lên tán cây đại thụ: "Ném lên đó."
Khánh Trần không hiểu lắm, nhưng vẫn làm theo.
Chỉ thấy sau khi túi niêm phong bay lên trời, trong tán cây đó lại thò ra một cái vuốt nhỏ đầy lông lá, đỡ lấy túi niêm phong.
Ngay sau đó tán cây rung lên, con vật nhỏ lông lá mượn tán cây che giấu thân hình, lao vun vút về phía vùng lõi Vùng đất cấm kỵ, loáng thoáng Khánh Trần còn thấy cái đuôi to trắng muốt của đối phương.
Khánh Trần tò mò: "Thầy ơi, đó là con gì vậy?"
"Sau này con sẽ biết," Lý Thúc Đồng nói.
Thiếu niên nhìn thầy mình một cái đầy kỳ lạ, cậu chợt phát hiện, vị thầy giáo này ở trong Vùng đất cấm kỵ số 002 không chỉ có quyền miễn trừ quy tắc tuyệt đối, mà hình như còn có rất nhiều người bạn kỳ lạ.
Đây chính là sân nhà của Kỵ sĩ sao?
"Đúng rồi," Lý Thúc Đồng nói, "Con phải cẩn thận tên Tào Nguy kia, chính là kẻ bên cạnh Khánh Hoài ấy."
"Ồ?" Khánh Trần thắc mắc, ông thầy của mình đúng là đã điều tra rõ mọi chi tiết mới đến giết người, ngay cả cái tên Tào Nguy cũng biết.
"Thầy đã xem hồ sơ của tên Tào Nguy này, khó đối phó hơn Khánh Hoài nhiều, là một tay thiện chiến đấy," Lý Thúc Đồng giải thích, "Thầy cảm giác thằng nhóc đó đang giấu nghề, chờ con phạm sai lầm đấy."
"Vâng, cảm ơn thầy nhắc nhở," Khánh Trần nhìn Lý Thúc Đồng, "Vậy con đi tiếp tục quậy đây?"
"Đi đi đi đi," Lý Thúc Đồng phẩy tay.
Ông nhìn bóng lưng Khánh Trần, bỗng nhớ tới một câu nói, cái gọi là cha mẹ con cái, chính là đời này kiếp này không ngừng dõi theo bóng lưng người đó dần đi xa.
Mình chắc là một người thầy đạt chuẩn nhỉ?
Lý Thúc Đồng cũng là lần đầu tiên làm thầy, nên cứ lo mình làm không tốt.
Ông do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định tùy hứng một lần: "Hay là thầy giúp con giết quách bọn chúng nhé, coi như quà thầy tặng con?"
Tuy nhiên ngay lúc này, Khánh Trần bỗng quay người nhìn lại Lý Thúc Đồng: "Thầy."
"Hửm?" Lý Thúc Đồng sững lại.
"Lần này con nói muốn tự mình thử trước, không phải vì sự bướng bỉnh của bản thân," Khánh Trần bình tĩnh nói, "Trẻ con được người ta dìu đi, sẽ lớn chậm hơn người khác. Con biết thầy sắp phải đi làm chuyện rất nguy hiểm, thầy biết rất nguy hiểm nên đã dẫn con đi làm quen với Lý Y Nặc, để con biết sau này gặp khó khăn thì tìm ai, lại dẫn con đi giết Khánh Hoài, giúp con dọn dẹp một chướng ngại trên con đường tranh đoạt vị trí Người Kế Vị. Sau đó thầy lại trăm phương ngàn kế giúp con giấu giếm thân phận, sợ sẽ liên lụy đến con."
"Con cứ nghĩ, kế hoạch của thầy có lẽ rất nguy hiểm, nếu con trưởng thành đủ nhanh, có lẽ đến lúc đó sẽ kịp giúp thầy."
"Trong mắt thầy quan hệ thầy trò này có thể là xiềng xích đối với con, nhưng con chưa bao giờ nghĩ như vậy," Khánh Trần nói.
Thiếu niên đứng trong khu rừng tối tăm, cậu tuy quen biết Lý Thúc Đồng chưa lâu, cũng không có quan hệ huyết thống, nhưng cậu biết ai thực lòng tốt với mình.
Lý Thúc Đồng đứng tại chỗ, trong đầu vang vọng câu nói vừa rồi của thiếu niên: Nếu con trưởng thành đủ nhanh, có lẽ đến lúc đó sẽ kịp giúp thầy.
Thảo nào thiếu niên dù trở về Thế giới thực cũng tranh thủ từng giây từng phút để tập luyện, hóa ra là muốn chạy đua với thời gian.
Lý Thúc Đồng cười vẫy tay: "Nói lời ngốc nghếch gì thế, đi nhanh đi."
"Vâng," Khánh Trần bước vào rừng.
...
Trong rừng, Tào Nguy đang tự tay rạch quần áo của một người lính đã chết, không sót một mảnh nào.
Ngay khi hắn rạch áo khoác của đối phương, một con bọ sáu cánh kỳ dị bất ngờ bay ra từ vạt áo bị rạch.
Tào Nguy nhanh tay lẹ mắt phi dao găm ra.
"Phập" một tiếng, con bọ sáu cánh dài bằng ngón trỏ bị ghim chết xuống đất.
Những con bọ sáu cánh này bình thường không tấn công sinh vật lớn, nọc độc trong cơ thể chúng vốn dùng để săn bắt các loại côn trùng khác.
Chỉ khi vi phạm quy tắc của Vùng đất cấm kỵ này mới dẫn đến sự tấn công.
Tào Nguy rút dao găm từ dưới đất lên lạnh lùng nói: "Đừng có thì thầm bàn tán chuyện thần thánh ma quỷ gì nữa, thứ giết chết họ là bọ sáu cánh, không phải yêu ma quỷ quái."
Lần này, vẻ mặt của binh lính đã dịu đi đôi chút.
Tào Nguy nhìn Khánh Hoài: "Trưởng quan Khánh Hoài, tôi dẫn hai tiểu đội tác chiến đuổi theo hắn?"
"Không cần đuổi," Khánh Hoài bình tĩnh lắc đầu, "Việc cấp bách bây giờ là bảo quản thỏa đáng những túi niêm phong chúng ta từng vứt bỏ, bảo binh lính đào hết các túi lên, mang theo trong ba lô. Mạo muội truy đuổi, ngược lại sẽ trúng kế điệu hổ ly sơn của đối phương."
1 Bình luận