101-200

Chương 113: Quà gặp mặt

Chương 113: Quà gặp mặt

Xe chạy về phía Nam, hai bên đường thỉnh thoảng lại xuất hiện những tấm bia đá nhỏ khắc dòng chữ kiểu như "Số 18, 223", "Số 18, 224".

Giống như cột mốc giới vậy.

Lý Thúc Đồng giải thích cho Khánh Trần, nơi này vẫn thuộc địa phận thành phố số 18, còn dòng chữ 223 phía sau là địa tiêu, thuận tiện nhận biết phương hướng.

Đợi đến khi mặt trời lặn về tây, Tần Thành bỗng nói trong bộ đàm: "Trời tối rồi, sắp đến cửa lưới sắt phía trước, chuẩn bị cắm trại."

Tần Dĩ Dĩ, Tần Đồng trong thùng xe bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Hai chiếc xe bán tải rời khỏi đường lớn, Khánh Trần tắt máy đọc sách trong tay.

Tuy nhiên đúng lúc này, trong đống lá rụng hai bên đường đất, lại có hơn mười người mặc đồ ngụy trang (Ghillie suit) bất ngờ chui ra.

Những người đó khoác trên mình tấm lưới đan bằng dây gai, trên mắt lưới buộc chi chít cành lá, tính ngụy trang cực mạnh.

Tần Dĩ Dĩ và Tần Đồng nhìn thấy những người này lập tức đi lấy vũ khí, nhưng chắc chắn đã muộn, họ đã lộ diện trong tầm hỏa lực của kẻ địch.

Chỉ thấy Khánh Trần bỗng đưa tay kéo Tần Dĩ Dĩ lại, cùng cậu ngồi xổm xuống sau lưng Lý Thúc Đồng.

Lý Thúc Đồng nhìn hơn mười họng súng đen ngòm bên ngoài, sau đó quay đầu hỏi Khánh Trần phía sau: "Lúc này, con không phải nên thể hiện một chút, chắn trước mặt ta hay gì đó sao?"

Khánh Trần bình tĩnh nói: "Thế thì con cũng quá coi thường thầy rồi phải không?"

"Hình như cũng có lý," Lý Thúc Đồng ngồi trên ghế gấp gật đầu, "Nhưng ta cứ cảm thấy có gì đó sai sai, Tiểu Tiếu là sẽ chắn trước mặt ta đấy."

"Con không giả tạo như anh ấy," Khánh Trần bĩu môi nói.

Điểm này trong lòng thiếu niên vô cùng rõ ràng, rèn luyện và đỡ đạn chắc chắn có sự khác biệt về bản chất, thực sự có nguy hiểm mà mình không thể chống lại, lúc này phải là người thầy cấp S lên đỡ chứ, mình sỉ diện hão chẳng có ý nghĩa gì.

Nhỡ đạn bắn trúng mình thì sao!

Nói thật, Khánh Trần cũng muốn xem xem, Bán Thần trong thế giới này đối mặt với súng đạn sẽ ở trạng thái nào.

Hiện tại xem ra, Lý Thúc Đồng có vẻ không sợ súng đạn.

Ngay lúc này, Tần Dĩ Dĩ lẳng lặng ngồi xổm bên cạnh Khánh Trần, cảm nhận bàn tay như kìm sắt của thiếu niên đang nắm chặt lấy cánh tay mình, không cho mình lộn xộn.

Thiếu nữ nhìn sườn mặt Khánh Trần, nghĩ thầm đối phương phản ứng đầu tiên lại là kéo cô cùng trốn, chứ không phải chỉ lo chạy trốn một mình.

Bên ngoài xe, có người hét lớn: "Giơ cao hai tay lên, người ngồi ghế lái tắt máy xuống xe, để tay ở nơi ông đây nhìn thấy được, đứa nào trên tay có chi giả máy móc, xắn tay áo lên cho ông!"

Lão già Tần Thành từ từ xuống xe: "Lão Trương có đó không, là ông hả Lão Trương, tôi là Tần Thành!"

"Mẹ kiếp, sao lại là lão già nhà ông," Trong đám người mặc đồ ngụy trang, một người đàn ông trung niên từ từ cầm súng bước ra, "Sao ông đến sớm thế, không phải hẹn đợi mấy ngày nữa sao. Được rồi, đều bỏ súng xuống đi."

Khánh Trần nghe đoạn đối thoại này ngẩn người một chút, cậu nhìn Tần Dĩ Dĩ bên cạnh: "Những người này là?"

Thiếu nữ cảm nhận được ánh mắt của thiếu niên, lập tức đỏ mặt tía tai: "Hả? Cái gì?"

"Những người này là ai?" Khánh Trần lặp lại câu hỏi.

Tần Dĩ Dĩ hoàn hồn: "Trương Đồng Đản (Trương Trứng Đồng), bọn họ là người hoang dã, người quen cũ của bố tôi rồi, nhưng đám người này tâm địa độc ác, cũng không thể tin hoàn toàn."

Lúc này, Tần Thành thành thục móc ra một lọ thuốc kháng sinh, đưa cho Trương Đồng Đản: "Lần này chúng tôi muốn đi về 'nơi đó' phía Nam, đây là phí qua đường, ông đánh tiếng với anh em trên hoang dã cho tôi qua, giao dịch của chúng ta tính riêng."

Trương Đồng Đản vác súng trường tự động lên vai, nhận lấy lọ kháng sinh trong tay Tần Thành: "Được thôi, chúng ta cũng không phải lần đầu làm ăn với nhau, bên phía ông chủ nói hồ Chi Tử hôm nay có cá lớn, nhưng không biết có động vào được không, các người trên đường chắc có gặp chứ, bọn họ tình hình thế nào?"

"Chúng tôi gặp hai nhóm người, Lão Trương ông nói nhóm nào?" Tần Thành hỏi.

"Nhóm hơn ba mươi chiếc xe, trong đoàn xe còn có Đại phó chuyên điều khiển hơn mười chiếc flycam ấy," Trương Đồng Đản nói.

"Đó là đoàn xe Thu Thú," Tần Thành nói nhỏ, "Các ông cẩn thận chút, trong đoàn xe chắc chắn có cao thủ."

"Đen đủi, lại là xương xẩu không gặm được, nếu ông chủ đích thân ra tay thì được, nhưng cái giá phải trả quá lớn," Trương Đồng Đản nói, ánh mắt đảo qua thùng xe bán tải.

Hắn nhìn cái lồng sắt trống không nói: "Lần này muốn bắt cái gì?"

"Bắt một con chim ưng vượt núi và một con khỉ lông sáu tay, đối phương trả giá rất cao," Tần Thành nói, "Nhưng lần này vận may kém quá, chẳng bắt được cọng lông nào."

Trương Đồng Đản vỗ vai Tần Thành, có chút ý tứ đồng bệnh tương liên: "Các ông cũng không dễ dàng gì."

Nói rồi, hắn quay người đi về phía rừng cây: "Nào, anh em, đem..."

Tuy nhiên vừa đi được hai bước, Trương Đồng Đản lại quay lại, dùng súng chỉ vào Lý Thúc Đồng: "Lão già này là ai? Còn cả thằng nhóc bên cạnh hắn nữa! Ăn mặc thế này nhìn là biết người thành phố rồi, giao dịch này của chúng ta không thể để người ngoài biết, hơn nữa bọn họ quay về tố cáo hành tung của chúng ta thì sao?"

Trán Tần Thành toát mồ hôi lạnh, chỉ thấy Tần Dĩ Dĩ bỗng ôm lấy cánh tay Khánh Trần: "Chú Trương, đây là người đàn ông của cháu, bên cạnh là bố anh ấy, sau này đều là người một nhà. Trước đây họ chưa từng đến hoang dã, lần này cũng là đưa họ ra ngoài chơi cho biết."

Người hoang dã xung quanh huýt sáo vang lên, Trương Đồng Đản cười mắng: "Được đấy con bé này lớn rồi, Tần Thành, thông gia này của ông trông có vẻ nhiều tiền đấy, nhà các ông coi như bám được người thành phố rồi nhỉ?"

Lý Thúc Đồng nghĩ ngợi, từ trong ba lô leo núi sau lưng Khánh Trần móc ra cây Thần Sấm, ném qua không trung cho Trương Đồng Đản: "Quà gặp mặt, sau này trên hoang dã nếu thông gia của tôi gặp nạn, nhờ giúp đỡ chiếu cố một chút."

Trương Đồng Đản nhìn cây Thần Sấm trong tay, ngẩn ra hai giây mới giơ ngón tay cái lên: "Hào phóng đấy ông chủ, ra tay là tặng Thần Sấm! Lão Trương tôi cũng là người sảng khoái, tôi làm chủ, trong vòng một năm không thu phí qua đường của nhà họ Tần nữa!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!