Gã mặt đen nhìn đám người hoang dã xung quanh đang nóng lòng muốn thử, vẫn lắc đầu: "Sắp qua mùa đông rồi, không thể gây thêm rắc rối."
Tuy nhiên đúng lúc này, một thanh niên khoác da sói trên vai bước ra nói: "Bố, bố nghĩ xem, mười mấy chiếc UAV mẫu Biên Giới-011, cộng thêm hơn ba mươi máy dầu diesel đời mới, chừng này chẳng lẽ chưa đủ để chúng ta ra tay? Trong đội xe Thu Thú kia chưa biết chừng còn đồ tốt gì nữa. Mang đống đồ này về Hỏa Đường, biết đâu trưởng lão cho phép chúng ta lúc tế bái tô-tem được đứng gần Hỏa Đường hơn một chút."
Khi thanh niên nhắc đến Hỏa Đường và tô-tem, gã mặt đen im lặng, dường như có chút động lòng.
Thanh niên tiếp tục nói: "Bố cũng biết mà, đám công tử bột Thu Thú kia toàn là thùng rỗng kêu to, người thực sự có sức chiến đấu không nhiều, chết vài đứa là sợ vỡ mật chạy tán loạn ngay."
"Trẻ con biết cái gì," gã mặt đen nói, "Giết bọn nó sẽ dẫn đến Tập đoàn quân vây quét đấy."
"Kể cả không giết, Tập đoàn quân cũng có bao giờ ngừng vây quét đâu," thanh niên nói, "Giờ giết bọn nó, chúng ta chui tọt vào núi lớn phía Tây, đợi tuyết lớn phong sơn, ai tìm được chúng ta?"
Người hoang dã đều biết đội Thu Thú chỉ là cái vỏ rỗng, một đám công tử bột đến hoang dã tùy ý săn giết người hoang dã, chẳng qua là ỷ vào công nghệ tiên tiến và tâm lý sợ bị trả thù của người hoang dã mà thôi.
Nghi thức Thu Thú diễn ra cả trăm năm nay chưa từng xảy ra sự cố gì, thế là đám công tử bột ngày càng thả lỏng, coi hoang dã như sân sau nhà mình, muốn vào là vào muốn ra là ra.
Nhưng gã mặt đen vẫn chần chừ, gã biết con trai mình nói có lý, chỉ là thói quen cẩn thận bao năm nay khiến gã không muốn mạo hiểm.
Thanh niên im lặng một lát rồi nói: "Bố, nếu bố không dám đi, con dẫn người đi."
Gã mặt đen cười khẩy liếc nhìn con trai: "Giờ muốn thay lão tử làm chủ, muốn ra ở riêng à, còn sớm lắm."
Người hoang dã chưa bao giờ thực sự đoàn kết, không phải là không có lý do.
Mảnh đất này quanh năm trải qua tranh đấu, dã tính của mỗi người đều được phóng đại đến cực điểm.
Khi sư tử già đi, sẽ có sư tử đực trẻ khỏe muốn thay thế.
Nếu không phải trong núi tuyết có Hỏa Đường bí ẩn kia duy trì, e rằng cuộc tranh đấu trên hoang dã sẽ càng đẫm máu và khốc liệt hơn.
Gã mặt đen nói: "Chúng ta qua bên hồ Chi Tử xem thử, có khi không phải đội Thu Thú làm. Nhưng nếu đúng là bọn nó, tao cũng sẽ không ngồi nhìn Trương Đồng Đản chết vô ích."
Trại của người hoang dã sôi sục hẳn lên, họ sắp xếp một nhóm người đưa phụ nữ trong trại chui vào núi lớn trước, men theo rìa một số Vùng đất cấm kỵ đi về phía Tây.
Một khi họ đắc thủ, đại quân sẽ đuổi theo hội họp.
Tranh thủ trước khi tuyết lớn phong sơn mà cao chạy xa bay.
9 giờ sáng.
Gã mặt đen dẫn đội ngũ xuất phát về hướng hồ Chi Tử, tất cả đều khoác lên mình bộ đồ ngụy trang kết bằng cành cây, lá cây, cẩn thận băng qua núi rừng.
Nhưng khi họ còn chưa tiếp cận phạm vi hồ Chi Tử, đã có người phát hiện phía trước có tiếng UAV vo ve vọng lại.
"Tình hình gì thế, chẳng phải chưa vào phạm vi phong tỏa của UAV sao?" Gã mặt đen hỏi gã đàn ông bên cạnh, "Mày trinh sát kiểu gì đấy?"
Gã trai tráng báo tin buổi sáng cũng ngẩn ra: "Chỗ này cách hồ Chi Tử còn hơn mười cây số nữa, đúng là chưa đến phạm vi phong tỏa mà!"
Lúc này không kịp nghĩ nhiều, gã mặt đen lập tức ra lệnh nổ súng bắn hạ UAV.
Chỉ là, bên này vừa định nổ súng, bên kia UAV đã linh hoạt nhào lộn vài vòng, bay ngược trở lại.
Trong đội xe Thu Thú, người hoa tiêu trẻ tuổi đeo kính thực tế ảo nói: "Tìm thấy rồi, gần đây đúng là có người hoang dã phục kích, xem ra chiếc UAV lúc trước cũng do bọn chúng bắn hạ. Tuy nhiên tôi không kiến nghị truy kích, vừa rồi quan sát thấy quân số đối phương đông hơn chúng ta, cũng không xác định được vũ khí trang bị của đối phương..."
Nhưng cậu ta còn chưa nói hết, đã có người đạp mạnh chân ga, lao vút về phía đám người hoang dã.
Người đàn ông trung niên bên cạnh hoa tiêu nhíu mày, nhìn sang Lý Y Nặc: "Cô nên ngăn lại chứ."
Lý Y Nặc ngồi trong xe mình thản nhiên nói: "Sáng nay tôi thấy mấy tên đó vừa cắn chip dopamine xong, giờ đang lúc tư duy điên cuồng, ai mà ngăn được. Không sao, cứ để bọn họ đi nộp mạng, chết một lần là tỉnh táo ngay."
Người đàn ông trung niên thở dài, rồi nói với hoa tiêu: "Phái toàn bộ UAV ra ngoài, tiến hành yểm trợ hỏa lực."
Lý Y Nặc có thể ngồi nhìn mặc kệ, nhưng ông ta thì không.
Trên thế giới này định vị thân phận rất quan trọng, họ đi theo đội Thu Thú thì định sẵn cái số phải đi dọn dẹp hậu quả, đám thiếu gia tiểu thư kia đời nào thèm quan tâm nguy hiểm hay không.
...
Khi Khánh Trần và Lý Thúc Đồng huấn luyện xong trở về trại, Tần Thành đã thu dọn hành lý lên xe hết rồi.
Tần Dĩ Dĩ phát hiện người Khánh Trần lấm lem bụi đất, như thể vừa lăn lộn dưới đất vậy.
Cô tò mò: "Vừa rồi hai người đi đâu thế?"
Lý Thúc Đồng cười cười: "Cháu cho hai ta mỗi người một quả táo nữa đi, ta sẽ nói cho cháu biết."
Tần Dĩ Dĩ làm mặt quỷ: "Lớn tuổi thế rồi còn lừa táo ăn, không biết xấu hổ."
Tuy nói vậy nhưng thiếu nữ vẫn lôi từ trong túi ra hai quả táo, quả to đưa cho Khánh Trần, quả nhỏ hơn đưa cho Lý Thúc Đồng.
"Rồi, trả lời câu hỏi của cháu được chưa," Tần Dĩ Dĩ hỏi.
Lý Thúc Đồng cũng chẳng chê, ông vui vẻ nói: "Ta dạy nó cách leo núi."
"Leo núi mà cũng phải dạy á?" Tần Dĩ Dĩ thắc mắc.
Khánh Trần nói: "Leo núi mà bọn tôi nói, có thể khác với kiểu cậu hiểu."
Vách núi dựng đứng 90 độ, leo tay không.
Đây là chuyện rất nhiều người nghĩ cũng không dám nghĩ.
Trên vách đá, chỗ có thể mượn lực có khi chỉ là một khe hở bằng ngón tay, thậm chí còn chưa đến một ngón tay.
Khánh Trần tuy đã ghi nhớ từng động tác của Lý Thúc Đồng trong đầu, nhưng ghi nhớ và học được vẫn có khoảng cách.
Hiện tại cậu vẫn chưa biết Cửa ải sinh tử là gì, chỉ biết mình sắp phải leo một ngọn núi rất cao rất cao.
Tương lai còn sẽ ngắm một trận tuyết, ở nơi gần bầu trời nhất cất tiếng hét vang.
Nghĩ như vậy, Khánh Trần dường như có chút mong chờ vào kiểu cuộc đời đó.
Đang nói chuyện, nơi núi rừng bao la phương xa bỗng vang lên tiếng nổ.
Âm thanh cực lớn không ngừng vang vọng, cộng hưởng trong núi, làm kinh động từng đàn chim bay lên.
Chỗ Tần Dĩ Dĩ đứng bị quần núi che khuất, không nhìn thấy tình hình gì, chỉ thấy trên bầu trời từng đàn chim đen kịt bay từ phía Tây sang phía Đông.
Khánh Trần ngẫm nghĩ, hỏi nhỏ: "Thầy, chuyện này có liên quan đến mấy chữ con khắc không?"
Lý Thúc Đồng nói: "Tự tin lên, chắc chắn là liên quan đến con rồi."
0 Bình luận