Từ lúc trận chiến bắt đầu đến giờ, cũng mới chỉ trôi qua một phút.
Ngay cả Khánh Trần vẫn còn đang giúp Tần Dĩ Dĩ, Tần Thành thu dọn đồ đạc, thì Lý Y Nặc và Nam Canh Thần đã ngồi chễm chệ trên thùng xe bán tải rồi.
Cô gái vạm vỡ kia thấy nhóm Tần Thành thu dọn lều bạt, lại còn ngồi trên xe hối thúc: "Đừng dọn nữa, đồ đạc quan trọng hay mạng quan trọng? Mau lái xe đi!"
Cứ như thể chiếc bán tải là của cô ta vậy.
Chỉ là lời Lý Y Nặc nói quả thực có lý, tiếng súng ngày càng gần, đó là tiếng Người Hoang Dã đang cố gắng bắn hạ UAV.
Tần Thành gào lên: "Đừng dọn nữa, tất cả lên xe cho tôi, giữ được cái mạng quan trọng hơn tất cả!"
Lúc này mọi người đều rất hoảng loạn, duy chỉ có Lý Thúc Đồng là vẫn bình chân như vại.
Mấy người nhảy lên thùng xe.
Vài tên đầy tớ vốn dĩ phải ngồi ở thùng xe bán tải chạy tới.
Lý Y Nặc quát bọn họ: "Cút, tự đi tìm xe của đoàn mà đi."
Tần Dĩ Dĩ đập đập vào cửa sổ xe phía trước: "Anh, mau xuất phát thôi!"
Trong cánh rừng phía Bắc của họ, ánh lửa đã bắt đầu bùng lên.
Tiếng súng thỉnh thoảng vang lên cảnh báo nguy hiểm đang ập đến với tất cả mọi người.
Trong thùng xe, tiếng bộ đàm vang lên: "Cô chủ Y Nặc, Người Hoang Dã mang theo súng khắc chế chuyên dụng chống lại Biên Giới-011!"
Nguyên lý của súng khắc chế là phát ra sóng nhiễu điện từ ở dải tần số cụ thể, cắt đứt liên lạc giữa thiết bị điều khiển và UAV.
Thứ này ở trong Liên bang cũng là hàng cấm giống như súng bắn tỉa, không biết đám Người Hoang Dã kiếm đâu ra.
Lý Y Nặc móc từ trong túi ra một chiếc bộ đàm nói: "Tiêu Công, kích hoạt chế độ tự hủy của lô UAV đó, chặn bọn chúng lại một chút. Ngoài ra, đoàn xe gia tộc Kamishiro đang ở đâu?"
Trong bộ đàm, Tiêu Công - lái chính của đội Thu Thú trả lời: "Đã rõ, đoàn xe gia tộc Kamishiro đang dừng lại cách chúng ta 60 km về phía Nam, có lẽ đang cắm trại."
Điều khiến người ta không ngờ tới là Lý Y Nặc vẫn luôn có thủ đoạn giám sát vị trí của đoàn xe gia tộc Kamishiro, cho nên trước đó khi Kamishiro bất ngờ vượt lên giữa đường, cô chẳng hề vội vã chút nào.
"Đi tìm gia tộc Kamishiro, đều là người Liên bang cả, gặp Người Hoang Dã thì cùng nhau gánh!" Lý Y Nặc nói.
Chỉ thấy 4 chiếc UAV Biên Giới còn lại đang sạc trong doanh trại cũng phóng vút lên trời, lao thẳng về phía cánh rừng phương Bắc.
Chẳng bao lâu sau, khi xe đang chạy, tất cả mọi người đều nghe thấy vài tiếng nổ lớn từ phía sau, bầu trời đêm bùng lên những quầng lửa khổng lồ.
Đây chính là chương trình tự hủy của UAV: Hy sinh một chiếc máy bay để gây sát thương lớn cho kẻ địch.
Từng chiếc UAV phát nổ, cứ như đang đốt tiền, nhưng Lý Y Nặc chẳng hề bận tâm.
Giây tiếp theo, năm người Tần Dĩ Dĩ, Lý Y Nặc, Nam Canh Thần, Khánh Trần, Lý Thúc Đồng ngồi trong thùng xe, mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau.
Thiếu nữ vạm vỡ đột nhiên nhìn Khánh Trần hỏi: "Này, tôi thấy cậu cũng bình thường thôi mà, tay chân khẳng khiu, mặt mũi tuy cũng được đấy, nhưng trông chẳng có vẻ gì là chịu đòn giỏi cả."
Không khí mọi người chùng xuống, chẳng ai hiểu tại sao Lý Y Nặc đột nhiên lại "cà khịa" Khánh Trần.
Chẳng có lý do gì cả!
Tần Dĩ Dĩ tò mò quan sát cô, suy nghĩ xem nên xưng hô thế nào: "Vị... tráng sĩ này."
Lý Y Nặc nhướng mày.
Nhanh như vậy, người giúp thiếu niên kia trút giận đã đến rồi sao?
Tần Dĩ Dĩ thấy Lý Y Nặc trừng mắt, vội vàng sửa lại: "Vị mỹ thiếu nữ tráng sĩ này, tại sao chị lại ngồi lên xe của chúng tôi?"
Lý Y Nặc bình thản đáp: "Vì an toàn."
"An toàn?"
Lời này vừa thốt ra, cả Tần Dĩ Dĩ và Nam Canh Thần đều kinh ngạc nhìn cô, phải biết vị này chính là trưởng nữ đời thứ ba của Lý thị, cả đoàn xe Thu Thú đều do cô điều phối.
Vậy mà khi nguy hiểm thực sự ập đến, đối phương lại nói ngồi trên chiếc bán tải rách nát này an toàn hơn?
Phải biết rằng, Lý Y Nặc còn là cao thủ có số má trong thế hệ trẻ của Lý thị, một kẻ trời không sợ đất không sợ như thế, bây giờ lên xe bán tải là để tìm người che chở?
Chiếc bán tải xóc nảy điên cuồng trên con đường đất.
Tất cả mọi người đều im lặng, không biết phải tiêu hóa lời nói vừa rồi của Lý Y Nặc thế nào.
Lại thấy Lý Y Nặc nhìn về phía Lý Thúc Đồng: "Mẹ con nói hồi con còn bé, ngài từng bế con rồi đấy, ngài sẽ không thấy chết mà không cứu chứ."
Lý Thúc Đồng cười nói với Lý Y Nặc: "Lúc ta bế con thì con còn chưa biết gì, sao tự nhiên lại lôi chuyện này ra nói?"
Lý Y Nặc sở dĩ nhảy lên xe bán tải trong lúc nguy cấp, là vì Lý Thúc Đồng đang ở đây!
Tần Dĩ Dĩ và Nam Canh Thần quay phắt lại nhìn người đàn ông trung niên, chỉ có Khánh Trần thầm than trong lòng, quả nhiên vẫn bị nhận ra rồi.
Giờ nghĩ lại, lúc nãy đối phương nói về Khánh Trần rõ ràng có chút ghen tị...
Đang nói chuyện, bỗng thấy trong màn đêm đen kịt vang lên tiếng vo ve, là tiếng của bầy UAV!
Thế nhưng, UAV của đối phương thậm chí còn không bật đèn tín hiệu, trong đêm tối người thường hoàn toàn không thể nhìn rõ chúng ở đâu.
Lý Y Nặc lập tức nghĩ đến việc Người Hoang Dã phía Bắc bày ra thế trận tấn công quy mô lớn, bao vây, ép họ phải di chuyển sớm về phía Nam, đi vào khu vực đã được mai phục sẵn bầy UAV này!
Không cần đối phương đến mai phục, chính họ đã tự chui đầu vào rọ!
Lý Y Nặc nhíu mày: "Chắc chắn là người của Hỏa Đường vốn đã ở gần đây, bị đám Người Hoang Dã bại trận kia gọi tới, nếu không bọn chúng làm gì có nhiều UAV như vậy."
Lần này, ngược lại là họ hết UAV, còn đối phương lại có.
Trong bộ đàm, lái chính Tiêu Công hỏi: "Cô chủ Y Nặc, có bầy UAV đang tiếp cận, trong đoàn xe chúng ta còn một bộ UAV Biên Giới nguyên vẹn, nhưng tôi cần thời gian để kết nối lại thần kinh."
Lại nghe Lý Y Nặc trả lời: "Không cần đâu."
Nói xong, cô nhìn Lý Thúc Đồng: "Ngài ra tay đi, chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa."
Lý Thúc Đồng cười cười nhưng không tiếp lời.
Chỉ thấy Lý Y Nặc, vị trưởng nữ Lý thị bình thường ngang tàng hống hách, bỗng nhiên làm nũng: "Ngài sẽ không nhìn con gặp chuyện chứ, hồi nhỏ ngài thương con lắm mà."
Nói rồi, cô móc từ trong túi ra một bộ bài đưa cho Lý Thúc Đồng. Khánh Trần thấy thầy mình cười cười, xé vỏ bộ bài rồi tung mạnh lên bầu trời đêm.
Từng lá bài như những lưỡi dao xoay tròn, chém nát cả màn đêm trên vòm trời kia.
Bóng tối đen đặc trong nháy mắt bị thắp sáng bởi hàng chục quầng lửa.
0 Bình luận