1-100

Chương 96: Sự lựa chọn của Lưu Đức Trụ

Chương 96: Sự lựa chọn của Lưu Đức Trụ

Cùng lúc đó, Lưu Đức Trụ đang cùng các bạn học đến Bệnh viện Nhân dân số 3 Lạc Thành.

Đây là bệnh viện hạng A tốt nhất Lạc Thành.

Dường như do tiền bạc đầy đủ, tất cả thiết bị y tế họ sử dụng đều là tốt nhất, còn có hơn mười bác sĩ tiến hành hội chẩn chuyên gia.

Để tránh những chấn thương ngoại khoa này để lại di chứng gì cho họ.

Bố mẹ họ sáng sớm đã ngồi máy bay tư nhân đến Lạc Thành, lúc này đang túc trực bên ngoài phòng bệnh.

Khi Lưu Đức Trụ và các bạn học đến cửa phòng bệnh, chỉ thấy bên ngoài có sáu bảy người đàn ông mặc vest đen đứng đó, trên tai mỗi người đều đeo tai nghe trong suốt.

Đây chắc là vệ sĩ của đại gia trong truyền thuyết rồi.

Một vệ sĩ chặn những học sinh này lại, một người đàn ông trung niên khí vũ hiên ngang nhìn về phía họ: "Các cháu là?"

Lớp trưởng lớp 11/4 Tạ Tầm nói: "Cháu chào chú, bọn cháu là bạn học của Tiểu Ngưu và Thiên Chân, muốn đến thăm các bạn ấy."

Lại thấy người đàn ông trung niên kia ngẩn ra một chút: "Xin hỏi, bạn nào là Lưu Đức Trụ?"

Lưu Đức Trụ trong đám đông cũng ngẩn ra: "Cháu, là cháu ạ."

Người đàn ông trung niên sải bước đi tới, ông đưa tay phải về phía Lưu Đức Trụ: "Cảm ơn bạn học nhỏ, cảm ơn cháu đã cứu mạng Tiểu Ngưu. Vừa nãy lúc tỉnh lại nó đã nói với chú rồi, cháu và thuộc hạ của cháu đã cứu nó, nếu không lúc này chắc chắn nó đã bị bọn côn đồ bắt đi hoặc giết chết rồi."

Lưu Đức Trụ im lặng vài giây, sau đó nắm lấy tay đối phương nói: "Chú ơi, thật ra cháu cũng chưa làm gì cả."

Dường như vì tình trạng của Hồ Tiểu Ngưu đã ổn định, nên tâm trạng của người đàn ông trung niên này cũng thoải mái hơn nhiều, ông cười nói: "Người trẻ khiêm tốn là tốt, nhưng khiêm tốn quá thì không tốt đâu!"

Đại thương nhân như bố của Hồ Tiểu Ngưu, ban đầu không quá kính sợ người du hành thời gian, ngay trong 7 vệ sĩ ngoài cửa kia, cũng có một người là người du hành thời gian.

Nhưng khi bốn người Hồ Tiểu Ngưu gặp nguy hiểm ở thành phố số 7, tâm thế của ông đã thay đổi.

Bởi vì khoảnh khắc đó ông phát hiện ra, mình có nhiều của cải và địa vị ở thế giới bên ngoài đến đâu, cũng rất khó làm được gì cho con trai mình.

Của cải ở thế giới bên ngoài có thể mua được rất nhiều vật phẩm của thế giới bên trong, nhưng điều này không có nghĩa là tiền bạc có thể mua được tất cả mọi thứ ở thế giới bên trong.

Cũng chính vì vậy, ông mới đồng ý chuyển Hồ Tiểu Ngưu đến Lạc Thành.

Hơn nữa, người du hành thời gian có thể biết trước để tránh dữ tìm lành, sau đó lại có khả năng xoay chuyển tình thế như Lưu Đức Trụ, là vô cùng khác biệt.

Bố của Hồ Tiểu Ngưu là người có tầm nhìn xa, ông biết hiện tại Lưu Đức Trụ có thể chưa là gì, nhưng ông đã nhìn thấy tương lai của Lưu Đức Trụ.

Cuộc xuyên không rầm rộ với hàng vạn người này mới chỉ bắt đầu, ai biết tương lai đối phương sẽ có tiền đồ xán lạn đến mức nào?

Đáng để đầu tư.

Bố của Hồ Tiểu Ngưu suy nghĩ một chút rồi nói: "Sáng nay chú đã bàn bạc với Tiểu Ngưu, chú muốn chuyển nó về trường trung học Hải Thành, nhưng nó không đồng ý. Chú suy nghĩ, có thể nó muốn thân thiết với cháu hơn, cho nên chú thấy hay là chuyển cả cháu đến Hải Thành luôn, ở đó có tài nguyên giáo dục tốt hơn, cũng có..."

Người có tiền ra tay quả nhiên khác biệt, người khác đều đang nghĩ cách tiếp cận Lưu Đức Trụ, nhưng bố của Hồ Tiểu Ngưu lại đang suy nghĩ làm sao để đưa Lưu Đức Trụ đi, trói chặt bên cạnh mình.

Tuy nhiên Lưu Đức Trụ từ chối ngay: "Chú ơi, tạm thời cháu chưa có ý định đi Hải Thành, đây là nơi sinh ra và nuôi dưỡng cháu, hơn nữa bố mẹ bạn bè cháu đều ở đây."

Bố của Hồ Tiểu Ngưu nói: "Chú có thể chuẩn bị cho cháu một căn nhà ở Hải Thành, cháu có thể đưa bố mẹ qua đó, chú sẽ đưa thêm cho các cháu một khoản phí an gia."

"Không cần đâu chú," Lưu Đức Trụ lắc đầu lần nữa, "Cảm ơn ý tốt của chú."

Lúc này, trong lòng Lưu Đức Trụ đã sớm cân nhắc lợi hại rồi.

Một căn nhà ở Hải Thành, cộng thêm một khoản phí an cư, nghe thì hấp dẫn quá đi mất.

Nhưng mà, Đại lão bên cạnh cậu ta đang ở Lạc Thành mà.

Người khác đều tưởng là cậu ta cứu Hồ Tiểu Ngưu, nhưng sự thật là, nếu không có thuộc hạ của Đại lão ra tay, e là bản thân cậu ta cũng chết trên núi Lão Quân rồi.

Thứ nhất, bản thân cậu ta có thể đi Hải Thành, nhưng Đại lão chắc chắn sẽ không đi. Đến lúc đó, lỡ như lại có người muốn bắt cóc cậu ta, hoặc dòm ngó thứ gì đó trên người cậu ta, thì cậu ta chết chắc.

Thứ hai, lần thoát chết này, Lưu Đức Trụ đã ý thức được tầm quan trọng của thực lực.

Trên mạng rất nhiều người du hành thời gian đều nói, ở thế giới bên trong có tiền cũng chưa chắc tìm được mối mua thuốc gen, có người mua ở chợ đen, kết quả còn mua phải hàng giả.

Mà vị Đại lão mặt nạ mèo kia thì khác, người ta vừa ra tay đã là hàng chính hãng.

Trình tự gen FDE mình tiêm trên đó còn có bốn mã số 004, 003, 002, 001, tất cả tiền đồ đều nằm trong tay Đại lão.

Cậu ta cũng không cầu mong quá nhiều, có thể tiêm hết một chuỗi thuốc gen, trở thành cao thủ cấp B là được rồi.

Nghe nói, dù là trong thế giới bên trong, cao thủ cấp B cũng được coi là đã nhập môn, cao thủ cấp A không thường gặp.

Đến lúc đó, mình muốn kiếm một căn nhà ở Hải Thành chẳng phải đơn giản sao?

Hơn nữa, thù lao gấp đôi lần trước Hồ Tiểu Ngưu đưa đã bị mình ỉm đi một nửa.

Lần này đối phương có thể đưa thêm chút nữa thì càng sướng, dù sao Đại lão cũng không biết mình ỉm đi bao nhiêu mà.

Tuy nhiên đúng lúc này, thiết bị liên lạc trong ngực Lưu Đức Trụ rung lên, cậu ta nói với mọi người: "Xin lỗi, cháu đi vệ sinh một lát."

Cậu ta chui vào buồng vệ sinh, mở thiết bị liên lạc ra liền nhìn thấy câu hỏi của Khánh Trần: "Tôi nghe thuộc hạ nói, Hồ Tiểu Ngưu bảo với cậu ấy rằng, lần trước đối phương trả thù lao gấp đôi, lần này cũng sẽ trả gấp đôi?"

Lưu Đức Trụ giây trước còn thầm vui mừng, giây sau mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Cậu ta không biết đêm qua lại còn xảy ra chuyện này!

Đại ca Hồ Tiểu Ngưu ơi, sao cái gì anh cũng nói ra ngoài thế!

Đây đã là lần thứ hai cậu ta biển thủ tiền rồi, lần đầu biển thủ đồng hồ, lần này lại biển thủ vàng thỏi, Lưu Đức Trụ không biết lần tới mình vào thế giới bên trong sẽ nhận được đãi ngộ gì đây.

Cậu ta ủ rũ trả lời trong nhà vệ sinh: "Đại lão, lần xuyên không này em sẽ mang vàng thỏi đến cho ngài, ngài trừng phạt em đi..."

Bên ngoài nhà vệ sinh, mọi người vẫn đang thì thầm to nhỏ, thầm nghĩ sao Lưu Đức Trụ đi lâu thế.

Lúc này, Lưu Đức Trụ bỗng mở cửa bước ra.

Bố của Hồ Tiểu Ngưu nhìn cậu ta, tươi cười nói: "Chú nghĩ rồi, cháu còn nhỏ, nên có thể không thích những thứ như nhà cửa. Hay là thế này, cháu nói cho chú biết cháu thích cái gì, chú nhất định sẽ sắp xếp cho cháu."

Lưu Đức Trụ chần chừ một chút rồi nói: "Chú ơi có thể chú không biết, cháu thích rảnh rỗi không có việc gì thì đi chúc tết sớm người ta... Cháu ở đây chúc chú sang năm mới vạn sự như ý, tiền vào như nước..."

Hồ Đại Thành: "?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!