Không chỉ một người
Đếm ngược trở về 47:59:57.
Đếm ngược trở về 47:59:56.
Xuyên không rồi sao?
Vậy điểm cuối của đếm ngược chính là xuyên không đến một thời không khác, còn đếm ngược trở về là chỉ thời gian quay về.
Nghĩ đến đây Khánh Trần thở phào nhẹ nhõm trước, có thể về là chuyện tốt.
Tuy bên kia cũng chưa chắc có người nhớ mong cậu, mẹ có cuộc sống mới, không lo nhớ đến cậu, bố... chắc đang ở trại tạm giam.
Nên chắc cũng chẳng lo nhớ đến cậu.
Nhưng dù vậy, cậu vẫn muốn về xem thử.
Khánh Trần bắt đầu xem xét lại "thế giới mới" trước mắt này.
Khoảnh khắc thế giới được ghép lại, Khánh Trần nhìn thấy bộ quần áo tù trên người mình, liền lập tức hiểu rõ hoàn cảnh của bản thân.
Cậu đang ở trong một phòng giam màu xám u ám, ngoại trừ một cánh cửa hợp kim đầy vẻ công nghệ cao ra, những chỗ khác là những bức tường hoàn toàn khép kín.
Phòng giam là phòng đơn, bên trong chỉ có một chiếc giường, bên trên trải một lớp ga mỏng.
Bên cạnh còn có một cái kệ để đồ, trên kệ ngoài chăn, bàn chải đánh răng, khăn mặt ra thì trống không.
Tường phòng giam màu xám, nhưng điều khiến Khánh Trần không thể hiểu nổi là, bức tường màu xám này dưới ánh sáng yếu ớt bên ngoài chiếu vào, rõ ràng đang tỏa ra ánh kim loại.
Tường kim loại?
Khánh Trần ngồi dậy thẫn thờ sờ lên tường, nơi nào mới sử dụng loại vật liệu xây dựng không tiếc chi phí thế này?
Rất rõ ràng, nơi này không thuộc về thế giới mà cậu từng biết.
Cậu nhanh chóng cúi đầu nhìn bàn tay mình, con dao róc xương trong tay đã biến mất, nhưng vân tay trên bàn tay này hoàn toàn trùng khớp với cậu trước kia, ngay cả vị trí lỗ chân lông trên tay cũng không sai lệch nửa phần.
Đây chính là cơ thể của cậu.
Khánh Trần ôm gối ngồi trên giường, cậu nhìn cánh cửa hợp kim dày nặng, không biết đang nghĩ gì.
Dần dần, bên ngoài cửa bắt đầu ồn ào, phòng bên cạnh còn có tiếng người đập mạnh vào cửa tù hợp kim.
Khánh Trần từ từ đi tới cửa, định áp tai vào cửa nghe xem bên ngoài đang gào thét cái gì, kết quả chưa đợi cậu nghe rõ, cửa hợp kim liền phát ra tiếng truyền động khí áp rõ ràng, cửa mở.
Cậu nhìn ra ngoài cửa, bên ngoài là một hành lang hình chữ Hồi (回).
Trong pháo đài nhà tù hình vuông này có bảy tầng, mỗi tầng đều có những phòng giam sắp xếp san sát thẳng hàng.
Từng cánh cửa hợp kim vừa mở ra, bên trong là những phòng giam tối tăm, giống như đang nhốt từng con dã thú.
Khánh Trần đứng trong cửa, dường như chỉ cần cậu bước ra bước này, sẽ đi về phía một cuộc đời không thể biết trước.
Trong nhà tù rộng lớn, tiếng loa phát thanh từ đâu đó đột nhiên vang lên, bên trong là một giọng nữ dễ nghe: "Bảy giờ sáng đúng, giờ ăn sáng, mời tất cả phạm nhân xếp hàng theo thứ tự, đi đến nhà ăn dùng bữa."
Âm thanh vang vọng trong pháo đài nhà tù, còn Khánh Trần vẫn nhìn ngưỡng cửa trước mắt.
Dường như chỉ cần cậu bước ra, mọi thứ sẽ khác đi.
Thật ra cậu cảm thấy từ một khoảnh khắc nào đó, mình đã có sự khác biệt rồi.
Bắt đầu từ khi nào nhỉ?
Có lẽ là... khi cậu tưởng rằng sinh mệnh chỉ còn lại hai tiếng rưỡi cuối cùng, thế là cậu đã đi làm những việc mình muốn làm nhất mà trước đây không dám làm.
Cậu đến bố đẻ cũng tố giác rồi, còn gì không dám đối mặt nữa.
Cậu bước ra khỏi phòng giam.
Nhưng giây tiếp theo cậu lại sững sờ.
Chỉ thấy trong hành lang không mấy rộng rãi bên ngoài, trước cửa mỗi phòng giam đều có một tù nhân đứng đó: Một ông lão khom lưng nhìn về phía cậu, chỉ thấy trong hốc mắt phải của đối phương, vậy mà lại là một con mắt máy móc tỏa ra ánh sáng đỏ nhạt, toàn bộ hốc mắt phải của đối phương đều là cấu tạo máy móc, bộ phận kim loại này kéo dài đến tận vị trí thái dương bên phải.
Con mắt máy trông không tinh xảo lắm, thậm chí còn có chút thô kệch, tiêu cự trong mắt máy không ngừng thay đổi.
Dường như, đối phương đang phân tích các chi tiết trên người cậu.
Giống như cậu dùng trí nhớ phân tích người khác vậy.
Một tù nhân trung niên vạm vỡ, cánh tay phải lại hoàn toàn cấu tạo từ máy móc, đối phương cử động ngón tay, Khánh Trần còn nghe thấy tiếng kim loại của linh kiện máy móc chuyển động khi bàn tay đối phương đóng mở.
Cánh tay kim loại thô to đó, giống như cơ bắp bằng thép cuồn cuộn, cứng rắn và bạo liệt.
Trong pháo đài nhà tù này, vậy mà có một nửa số người đều sở hữu cơ thể máy móc.
Văn minh cơ khí?
Trong đầu Khánh Trần nảy ra bốn chữ này.
Chưa đợi cậu tiếp tục suy nghĩ, lại thấy tù nhân vạm vỡ phòng bên cạnh cười với cậu: "Này, người mới, bữa sáng đừng ăn nhiều quá, kẻo lúc nôn ra khó coi lắm."
Vừa dứt lời, trên hành lang vang lên tiếng cười ồ của không ít người: "Nghe nói tối qua có mười hai người mới đến, hôm nay có thể giải trí một chút rồi."
"Thằng nhóc này trên người chẳng có chút chi thể máy móc nào, xem ra ở bên ngoài cũng chẳng có quan hệ gì."
Khi nghe thấy ba chữ "người mới", Khánh Trần ngẩn ra, cậu còn tưởng đối phương biết mình vừa từ Trái Đất xuyên không tới.
Nhưng rất nhanh cậu đã phản ứng lại, "người mới" này chắc là chỉ việc cậu mới vào tù, đối phương chắc là không biết thân phận người Trái Đất của cậu.
Hơn nữa Khánh Trần nhíu mày suy tư, cái gọi là giải trí của đối phương, đối với cậu e rằng sẽ là một tai họa.
Cậu kìm nén sự xao động và sợ hãi trong lòng, một học sinh lớp 11 bình thường đối mặt với biến cố hung hãn bất ngờ, việc duy nhất Khánh Trần có thể làm là ép buộc bản thân không biểu lộ bất kỳ sự khác thường nào trước.
Bỗng nhiên, trên hành lang tầng bốn đối diện có một thiếu niên phát điên: "Đây là đâu! Tôi muốn về nhà! Tôi không muốn ở cái nơi quỷ quái này, các người là ai!? Tôi là Hoàng Tế Tiên, bố tôi là chủ tịch tập đoàn Vĩnh Lợi ở Lạc Thành, các người tránh xa tôi ra!"
Nói rồi, thiếu niên kia vậy mà lại chạy điên cuồng dọc theo hành lang.
Những người khác không hề động đậy, cứ như đang xem náo nhiệt đứng nguyên tại chỗ quan sát, vẫn giữ nguyên hàng lối.
Có người thắc mắc: "Lạc Thành là ở đâu?"
Đột nhiên, Khánh Trần nghe thấy tiếng vo vo truyền đến từ trên đỉnh đầu, cậu ngẩng lên nhìn, bàng hoàng phát hiện trên trần nhà cao và sâu hun hút, đang có bốn chiếc máy bay không người lái (drone) hình giọt nước tách ra khỏi tường, bắt đầu lao xuống.
Ánh mắt Khánh Trần dừng lại trên trần nhà, nơi đó vậy mà lại "khảm" mười tám đài pháo bão tố kim loại giống như súng Gatling treo ngược ngay ngắn.
Theo bước chạy của thiếu niên hoảng loạn kia, chín đài pháo bão tố trong số đó cũng đang xoay chuyển!
"Mời ngừng di chuyển," trên drone phát ra giọng nữ, "Cảnh báo lần nữa, mời ngừng di chuyển."
Ngay sau đó, trong pháo đài nhà tù vang lên tiếng loa: "Mời tất cả phạm nhân đứng yên tại chỗ."
Chỉ trong mười mấy giây, bốn chiếc drone đã chặn cứng thiếu niên kia ở một chỗ nào đó trên hành lang, ngay bên dưới mỗi chiếc drone đều có họng súng chĩa vào cậu ta.
Cùng lúc đó, cổng dưới pháo đài nhà tù cũng mở ra, 9 con robot cầm súng đen ngòm lạnh lẽo đang chạy hết tốc lực vào sân.
Thiếu niên sợ hãi tột độ ngã ngồi xuống đất, còn Khánh Trần thì lạnh lùng quan sát tất cả những điều này.
Hành vi của đối phương có chút quá khích, nhưng giúp Khánh Trần nắm bắt được rất nhiều thông tin.
Súng máy, drone, robot, cơ thể máy móc, vô số thông tin trong chốc lát ùa hết vào đầu cậu.
Nhưng điều khiến Khánh Trần kinh ngạc nhất thực ra là... cậu bỗng nhận ra: Mình không phải là người duy nhất từ Trái Đất đến đây.
Không phải người đầu tiên, chắc cũng không phải người cuối cùng.
0 Bình luận