1-100

Chương 5

Chương 5

Địa vị siêu nhiên

Trước đây Khánh Trần cũng từng nghĩ, liệu có người khác cũng xuất hiện đếm ngược trên tay không?

Bây giờ xem ra, suy đoán của cậu cuối cùng đã thành hiện thực.

Người xuyên không có bao nhiêu? Vài trăm? Vài nghìn?

Người từ Trái Đất xuyên không đến thế giới này chắc chắn không ít, chỉ riêng nhà tù này đã có hai người, chứ đừng nói đến thế giới bên ngoài nhà tù.

"Người mới đến lần này có chút thú vị đấy, giống thằng ngốc," có người cười cợt, "Nghe nói nó vì trốn thuế nên bị phán 7 năm vào đây?"

"Thời buổi này dám dây vào cơ quan thu thuế, không phải ngốc thì là gì..."

Khánh Trần nhìn về phía phát ra tiếng nói, chính là một nam thanh niên lắp đôi chân máy, đối phương thấy cậu nhìn sang liền nhếch mép cười: "Này, người mới, mày chuẩn bị xong chưa?"

Đám đông xung quanh lập tức cười ồ lên.

Khánh Trần nhíu mày, nhưng không để ý, cậu nhìn lại về phía thiếu niên bị drone vây quanh kia, cậu từng gặp đối phương.

Khánh Trần năm nay 17 tuổi, học lớp 11 trường Ngoại ngữ Lạc Thành.

Còn vị thiếu niên đang suy sụp kia là học sinh lớp 10.

Điều này khiến Khánh Trần có chút ngạc nhiên, chẳng lẽ vị trí trước khi xuyên không gần nhau, thì vị trí sau khi xuyên không cũng sẽ rất gần sao?

Khánh Trần còn phát hiện một chuyện: Người ở đây toàn nói tiếng phổ thông, vậy mà không có ai nói tiếng địa phương.

Ngay lúc này, cảnh vệ người máy đang chạy dọc theo cầu thang lên lầu, mỗi bước chân đều có thể vượt qua năm bậc thang, kèm theo tiếng truyền động thủy lực đặc trưng.

Thiếu niên kia, đã khóc không ra hình người rồi.

Người bình thường gặp "đồng hương" ở nơi xa lạ, đều sẽ nảy sinh một cảm giác an toàn khó tả.

Nhưng Khánh Trần không có cảm giác này, cậu nhìn thiếu niên đã sắp suy sụp kia liền nhận ra, "đồng hương" chưa chắc đã giúp được bạn, ngược lại có thể trở thành gánh nặng.

Không phải ai khi đối mặt với nền văn minh cơ khí mới lạ này cũng có thể giữ được bình tĩnh.

Khánh Trần đứng nguyên tại chỗ, nhìn quanh pháo đài nhà tù.

9 con robot vừa từ cổng ngoài khu giam giữ lao tới, lên lầu áp giải thiếu niên hoảng loạn kia đi.

Quảng trường dưới lầu rất rộng, quảng trường lại chia thành nhiều khu vực: Nhà ăn, khu vực dụng cụ thể dục giải trí, khu đọc sách, khu nghe nhìn v.v...

Còn rìa quảng trường này, phân bố 4 cánh cổng sắt lớn.

Bỗng nhiên Khánh Trần sững lại, cậu thấy, đã có ba người không biết từ lúc nào xuất hiện bên bàn ăn ở quảng trường dưới lầu.

Một người đàn ông trung niên trông khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi, hai thanh niên khác cười híp mắt đứng bên cạnh ông ta, đang hứng thú ngẩng đầu quan sát đám tù nhân trên lầu.

Trước mặt người đàn ông trung niên đặt một bàn cờ tướng, trên bàn cờ đã bày sẵn một thế cờ tàn.

Bên cạnh bàn cờ, lại còn có một con mèo đang khoanh chân ngủ gật, màu xám, trên tai có hai chùm lông nhọn, trông hơi giống linh miêu, nhưng lại không phải.

Mèo Maine Coon.

Trong tù còn được nuôi mèo?!

Khánh Trần có chút kinh ngạc, ánh mắt cậu vừa rồi bị "đồng hương" thu hút, đến nỗi cậu không nhìn thấy ba người một mèo này đến quảng trường từ lúc nào.

Lúc này, chỉ thấy người đàn ông trung niên chăm chú nhìn vào bàn cờ, dường như chuyện xảy ra trên lầu chẳng liên quan gì đến ông ta.

Hơn nữa, ngay cả những con robot trên quảng trường, cũng coi ba người một mèo này như không tồn tại.

Sự nghiêm trọng căng thẳng trên lầu, và sự nhẹ nhàng ung dung dưới lầu, giống như sự tương phản rõ rệt của hai thế giới khác nhau.

Trong ba người này, hai thanh niên mặc quần áo tù sọc xanh trắng bình thường, còn người đàn ông trung niên lại mặc một bộ đồ luyện công màu trắng.

Trong môi trường xám xịt áp bức này, sắc trắng đó thoát tục vô cùng.

Cai ngục trưởng sao?

Không đúng, đối phương tuy mặc đồ luyện công khác với các tù nhân khác, nhưng trên ngực áo luyện công vẫn thêu mã số tù nhân nhỏ màu đen.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của cậu, một thanh niên bên cạnh người đàn ông trung niên bỗng quay đầu, cười tủm tỉm nhìn lại cậu một cái, như đang dò xét.

Khánh Trần lập tức thu hồi ánh mắt.

Đợi sau khi thiếu niên Trái Đất suy sụp kia bị đưa đi, trong pháo đài nhà tù lại vang lên tiếng loa: "Xếp hàng theo thứ tự đi đến nhà ăn dùng bữa."

Vừa dứt lời, Khánh Trần liền thấy tất cả tù nhân quay sang phải, mọi người xếp thành đội hình dài dằng dặc, dọc theo cầu thang tiến về phía quảng trường.

Mãi đến lúc này Khánh Trần mới có cơ hội thống kê tổng số tù nhân: Bao gồm cả cậu, 3102 người.

Lúc lấy cơm, chỉ thấy hai tù nhân vạm vỡ lôi kéo một thanh niên, đi về phía phòng giam tầng một gần nhà ăn nhất, còn có không ít người đi theo bên cạnh hò reo.

Có người dặn dò: "Mau lôi nó vào phòng giam, đừng làm nó bị thương ở quảng trường, cẩn thận cảnh ngục máy can thiệp."

Cùng lúc đó, thanh niên kia ra sức giãy giụa, gào thét: "Buông tôi ra!"

Tuy nhiên mặc cho cậu ta nói gì, cũng không ai để ý, ngược lại còn rước lấy tiếng cười nhạo ồn ào hơn.

Đột nhiên, ông lão lắp mắt máy phía trước Khánh Trần quay lại cười nói: "Đừng nhìn ngó lung tung nữa, lát nữa là đến lượt cậu đấy."

Khánh Trần bình tĩnh nhìn ông lão một cái, ông lão cũng không biết tại sao, đột nhiên cảm thấy tim thắt lại.

Khánh Trần phát hiện ba người bên cạnh như có như không đang áp sát về phía mình, như muốn trực tiếp khống chế cậu!

Cậu bỗng tăng tốc, tách khỏi hàng lấy cơm, mà đối phương cũng tăng tốc theo, vây chặt cậu vào giữa!

Giây tiếp theo, hình ảnh trong pháo đài nhà tù này, tựa như được tua lại tỉ mỉ trong đầu Khánh Trần.

Trên mái vòm, 18 khẩu súng máy như quái thú bằng thép nằm im chờ lệnh, giống như mãnh hổ đang ngủ say.

72 chiếc drone treo trong tổ ong trên trần nhà màu xám, giống như bầy ong vàng đang ngủ đông.

210 camera giám sát từ từ xoay góc, trong quảng trường có 3 robot cầm súng đứng sừng sững.

Các tù nhân lần lượt nhận cơm từ cửa sổ, có người phàn nàn hôm nay lại là thịt tổng hợp khó ăn.

Trên quảng trường, mọi người đi lại như mắc cửi, có người đi đến khu tập thể dục, có người thì vây xem nghi thức người mới.

Nhưng, tất cả mọi người đều theo bản năng tránh xa... người đàn ông trung niên đang nhìn chằm chằm vào bàn cờ kia.

Người đàn ông vẫn chăm chú nhìn bàn cờ, xung quanh năm mét không ai dám lại gần.

Giống như tảng đá ngầm điềm tĩnh và cứng rắn trên mặt biển, tất cả nước biển cuộn trào và tàu thuyền đều phải nhượng bộ.

Khánh Trần tăng tốc xuyên qua vòng vây của ba người kia, đi về phía người đàn ông trung niên.

Nhìn hướng cậu đi tới, rất nhiều người bỗng nhận ra người mới này muốn làm gì.

Dần dần, ngày càng nhiều người chuyển ánh mắt về phía cậu, và thì thầm to nhỏ, vẻ mặt của từng tù nhân, đều như đang chờ xem trò cười của cậu.

Chỉ là, Khánh Trần bỏ ngoài tai những tiếng trêu chọc đó, tiếp tục coi như không có ai, tay bưng khay cơm, xuyên qua đám đông.

Chưa đợi đến gần, cậu đã bị thanh niên bên cạnh người đàn ông trung niên chặn lại.

Đối phương cười nói: "Người mới, tôi biết cậu tính toán gì, nhưng chúng tôi sẽ không giúp cậu đâu."

Khánh Trần không để ý đến anh ta, chỉ đưa mắt nhìn về phía sau thanh niên, cậu nghiêm túc nhìn người đàn ông trung niên nói: "Tốt trước tấn một, thế cờ tàn này tôi giải được."

Người đàn ông trung niên mãi đến lúc này mới ngẩng đầu lên.

Khoảnh khắc ông ngẩng đầu, quảng trường đột nhiên im bặt, con mèo lớn màu xám cũng mở mắt ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!