1-100

Chương 34: Khách Côn Luân

Chương 34: Khách Côn Luân

"Trong thành phố có Tháp Vân Lưu, vậy nếu mọi người cần rời khỏi thành phố thì sao?" Khánh Trần hỏi sang chuyện khác.

"Bình thường ra khỏi thành phố khá phiền phức, ra được, nhưng cần visa," Giang Tuyết trả lời, "Hình như là do buôn lậu quá lộng hành, Liên bang đã thiết lập trạm kiểm soát xuất nhập cảnh ở mỗi thành phố."

"Vậy nếu qua được trạm kiểm soát, thực sự ra ngoài thành phố thì sao?" Khánh Trần hỏi.

"Nghe nói hai bên đường trên vùng hoang dã cũng có Tháp Vân Lưu rải rác," Giang Tuyết giải thích, "Chi cơ khí cũng có loại dự trữ năng lượng lớn hơn, giống như chúng ta mua điện thoại ở Thế giới bên ngoài có bản 64G, 128G, 256G vậy, càng bền càng đắt. Bình thường mọi người không lo về độ bền nên đều chọn loại rẻ."

"Ồ, chính là để người ta chọn mua tiêu dùng," Khánh Trần gật đầu.

"Ở Thế giới bên trong, rất nhiều người trẻ theo đuổi chi cơ khí, giống như ở Thế giới bên ngoài có mấy đứa trẻ theo đuổi giày bóng rổ và điện thoại mới vậy," Giang Tuyết giải thích, "Không chỉ thế, rất nhiều người còn trang trí cho chi cơ khí của mình, ví dụ như khảm những đường chỉ vàng, viền vàng tuyệt đẹp, hoặc khảm đá quý và kim cương."

Khánh Trần cảm thán: "Cái này cháu hiểu, chính là skin trong game..."

Giang Tuyết nghĩ ngợi: "Hiểu thế cũng không phải là không được..."

Bỗng nhiên, Khánh Trần nhớ lại những tù nhân trong Nhà tù số 18.

Dường như không ít người trên chi cơ khí đều có trang trí màu vàng, đá quý và kim cương không thấy nhiều, nhưng màu vàng thì khá nhiều, ví dụ như Lộ Quảng Nghĩa chính là như vậy!

Khánh Trần ướm hỏi: "Mấy cái chỉ vàng, thỏi vàng khảm trên đó là vàng thật sao?"

"Đúng vậy," Giang Tuyết gật đầu.

"Vậy... vàng ở Thế giới bên trong có giống với Thế giới bên ngoài không?" Khánh Trần hỏi tiếp.

"Chắc là giống nhau thôi," Giang Tuyết nói, "Ngân hàng của năm tập đoàn tài chính lớn ở Thế giới bên trong đều phát hành tiền tệ dựa trên dự trữ vàng."

Lần này, Khánh Trần cuối cùng cũng biết mình nên kiếm tiền từ Thế giới bên trong thế nào rồi!

Hắn thậm chí còn nhớ rõ ai có bao nhiêu vàng trên người!

Lúc này đây, Lộ Quảng Nghĩa có lẽ còn chưa biết mình sắp phải đối mặt với chuyện gì.

Khánh Trần hỏi: "Phương tiện giao thông trên vùng hoang dã là gì, cũng là xe điện sao?"

"Quân đội thì sẽ dùng xe ô tô động cơ diesel," Giang Tuyết trả lời.

Động cơ diesel, năng lượng bùng nổ lớn, tốc độ quay thấp mô-men xoắn lớn, phù hợp hơn cho quân dụng và việt dã tải trọng lớn.

Hơn nữa máy dầu về cơ bản không có mạch điện, khởi động hoàn toàn có thể dựa vào quay tay và đẩy, phù hợp hơn với môi trường và khí hậu khắc nghiệt.

Khánh Trần không ngờ tới, Thế giới bên trong lại vẫn đang dùng máy dầu...

Giang Tuyết bổ sung: "Tất nhiên quân đội cũng có thiết bị bay mạnh hơn, dùng là oxy lỏng me... me gì đó cô quên rồi. Người giàu trong thành phố cũng dùng xe bay làm phương tiện đi lại, cũng dùng nhiên liệu này."

"Oxy lỏng Metan?" Khánh Trần hỏi.

"Đúng, chính là cái này," Giang Tuyết mắt sáng lên.

"Nhiên liệu hàng không vũ trụ đấy," Khánh Trần lại cảm thán một chút, "Hiện tại tên lửa SpaceX của Musk Tesla cũng dùng thứ này."

Giang Tuyết nói với Lý Đồng Vân: "Bé Vân, con nhất định phải học giỏi như anh Khánh Trần, con xem mẹ tùy tiện nói nửa cái tên, anh ấy đều đoán được mẹ muốn nói gì."

Còn đối với Khánh Trần, sự xuất hiện của hai người xuyên không là Giang Tuyết và Lý Đồng Vân đã lấp đầy một số khoảng trống nhận thức của hắn.

Trong Nhà tù số 18 hắn vì không muốn lộ thân phận xuyên không nên không thể hỏi nhiều.

Trở về Thế giới bên ngoài, những thông tin ồn ào kia lại khó phân biệt thật giả.

Giờ nghe được "Thế giới bên trong" chân thực từ chỗ Giang Tuyết, khiến hắn vẫn có chút kích động.

Phòng khám chi cơ khí của Giang Tuyết đủ hạng người lui tới, đúng là nơi tốt để nghe ngóng tin tức.

Khánh Trần như nhớ ra điều gì bỗng hỏi: "Vậy... bé Vân gọi anh sang là muốn anh giúp gì sao?"

Lý Đồng Vân nói: "Tay mẹ em không nhấc lên được, anh có thể phiền giúp em chăm sóc mẹ một ngày được không."

Lúc này, hai cánh tay Giang Tuyết buông thõng hai bên người, Khánh Trần có thể thấy hôm nay cô chưa rửa mặt, khóe mắt còn dỉ mắt, tóc chưa buộc đuôi ngựa như mọi khi, cũng chưa chuẩn bị bữa sáng cho Lý Đồng Vân, vô cùng nhếch nhác.

Lúc này Khánh Trần còn nhớ ra, trước đó ở Lạc Thành còn có một người xuyên không, vì để cắt đuôi người quay lén đã nhảy thẳng lên nóc nhà cao mấy mét, cũng không biết tên đó sau này thế nào rồi, có khi nào liệt luôn tại chỗ không...

Nhưng như vậy cũng tốt, ít nhất những người cải tạo chi cơ khí ở Thế giới bên ngoài cũng sẽ phải kiêng dè.

Hắn nhìn ánh mắt mong chờ của Lý Đồng Vân, rồi lại nhìn dáng vẻ áy náy của Giang Tuyết, thở dài: "Nhưng anh không biết chăm sóc người khác đâu."

Hôm nay chủ nhật không phải đi học, thời gian thì dư dả, nhưng Khánh Trần chỉ biết tự chăm sóc mình, đúng là chưa từng chăm sóc người khác.

Giang Tuyết vội vàng nói: "Không cần không cần, không cần chăm sóc cô. Chỉ là hôm nay cô không nấu cơm cho bé Vân được, cháu có thể giúp chăm sóc con bé một chút không."

Còn Lý Đồng Vân ở bên cạnh tủi thân nói: "Anh Khánh Trần, anh nấu cho bọn em chút cơm đi, em đói rồi."

Khánh Trần cười cười: "Nấu cơm thì không thành vấn đề."

Vừa dứt lời, bên ngoài lại truyền đến tiếng gõ cửa cốc cốc cốc: "Xin chào, có ai ở nhà không?"

Khánh Trần vốn đang đứng trong phòng khách, hắn nhìn qua cửa sổ một cái, đập vào mắt là chiếc xe việt dã của tổ chức bí ẩn.

"Bé Vân em ra mở cửa cho khách, anh vào bếp nấu cơm cho hai người," Khánh Trần nói xong chui vào bếp, còn đóng cửa lại.

Bé Vân mở cửa, hai thanh niên mặc vest đen bước vào, nói với Giang Tuyết: "Xin chào tôi là Lộ Viễn, chúng ta từng gặp nhau, người của Côn Luân."

Côn Luân? Khánh Trần trong bếp ngẩn ra một chút, hóa ra tên tổ chức của đối phương là Côn Luân.

Chỉ nghe Giang Tuyết nói: "Mời ngồi, bé Vân, mau rót nước cho khách."

Thành viên Côn Luân thắc mắc: "Cánh tay của chị bị sao vậy?"

"Chi cơ khí hết năng lượng rồi," Giang Tuyết giải thích.

"Ghi lại chuyện này," thanh niên nói với đồng bạn bên cạnh, anh ta tìm hiểu tình hình chi cơ khí với Giang Tuyết, dường như họ cũng không biết chi cơ khí còn có thể hết năng lượng.

Khánh Trần đang nghe lén trong bếp phỏng đoán, đối phương có thể đúng như lời Giang Tuyết nói, cũng vừa mới thành lập không lâu, nên cũng không hiểu rõ về Thế giới bên trong.

Giang Tuyết hỏi: "Hai vị đến là?"

"À, chúng tôi muốn hỏi một chuyện," thành viên Côn Luân nói, "Đêm qua có hai tên tội phạm, một tên sau khi chạy khỏi chỗ ở của chị, đã bị người ta đánh lén gãy xương ống chân trong khu tập thể, chị có biết là ai làm không? Đừng lo lắng, chúng tôi không phải đến truy cứu trách nhiệm pháp lý, chỉ là muốn tìm hiểu một chút."

Tim Khánh Trần thót lên một cái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!