Tập 9

Chương 1132: Thế giới Mộng Yểm

Chương 1132: Thế giới Mộng Yểm

Sự xuất hiện của nguyền rủa ghi âm khiến Dương Gian hiểu rõ kẻ địch của mình là ai.

Lẽ ra hắn nên liên tưởng đến điểm này khi Lạc Thắng đề nghị lấy tòa nhà Thượng Thông để gán nợ, bởi vì sau lưng ông chủ cũ của tòa nhà Thượng Thông là Paul có bóng dáng của Ngự Quỷ Giả mang mật danh Truyền Giáo Sĩ.

Chỉ là lúc đầu sau khi Dương Gian xử lý Paul, Truyền Giáo Sĩ cũng không có hành động trả thù nhắm vào hắn, cho nên chuyện này cũng lắng xuống.

Không ngờ sau hơn một năm, đối phương vẫn tìm tới cửa.

"Tên Truyền Giáo Sĩ kia trước đây từng kết thù với mình, hôm nay tìm cơ hội trả thù cũng là bình thường. Có điều đối phương cũng nên biết mình không dễ đối phó như vậy, cho nên lần này Lạc Thắng cũng không bỏ vốn liếng gì lớn, chỉ là tập kích thăm dò mình, thành công thì tốt nhất, không thành công cũng chẳng sao."

"Hơn nữa bọn chúng cảm thấy độ khó để giết chết mình quá lớn, vây khốn mình, khiến mình rơi vào giấc ngủ say dường như có khả năng cao hơn."

Dương Gian lúc này đã hiểu suy nghĩ của những kẻ này.

Liếc nhìn cái máy phát nhạc đặt trên bàn, hắn không chút do dự đi tới, vươn bàn tay quỷ đen sì ra, chộp lấy rồi bóp mạnh.

Máy phát nhạc lập tức vỡ vụn thành một đống mảnh vụn.

Nhưng tiếng sa sa vẫn vang lên, không hề biến mất vì máy phát nhạc bị hỏng.

"Không dùng Quỷ Kéo cắt đứt loại nguyền rủa này thì chỉ có thể chịu đựng thôi." Dương Gian bình tĩnh đứng tại chỗ, hắn chờ đợi nguyền rủa này xuất hiện.

Rất nhanh.

Tiếng sa sa dần nhỏ đi, giống như tín hiệu ngày càng ít, chỉ vỏn vẹn bảy tám giây sau tất cả âm thanh trong máy phát nhạc này đã hoàn toàn biến mất, ngay sau đó một loại nguyền rủa vô hình lan tỏa ra.

Dương Gian lúc đầu không có cảm giác gì đặc biệt.

Nhưng theo thời gian trôi qua hắn dần phát hiện có vài chỗ không ổn, đầu hắn ngày càng nặng, một cơn buồn ngủ ập tới, khiến ý thức của hắn dần mơ hồ, muốn lập tức chìm vào giấc ngủ.

Tình huống này khiến hắn thấy hơi quen thuộc.

Giống như bị Quỷ Mộng cưỡng ép nhập mộng vậy, cũng là đột nhiên buồn ngủ như thế.

"Đối phương rất có kinh nghiệm đối phó với Ngự Quỷ Giả, biết dùng thủ đoạn linh dị bình thường muốn giết chết mình là rất khó khăn, cho nên gã ra tay nhắm vào ý thức của mình, bởi vì ý thức của đa số Ngự Quỷ Giả đều rất yếu ớt, một khi ý thức chết đi, cho dù cơ thể hoàn hảo không tổn hao gì cũng sẽ chết theo."

Dương Gian lắc lắc đầu, hắn đi đến ghế sô pha bên cạnh ngồi xuống.

Cơn buồn ngủ ngày càng mãnh liệt, có cảm giác sắp không chống đỡ nổi.

Cơn buồn ngủ này không phải dựa vào ý chí chống đỡ là có tác dụng, mà là đến từ nguyền rủa linh dị, phải có sức mạnh linh dị tương ứng để đối kháng.

Nhưng trước mắt, con ác khuyển trong mộng kia lại không xuất hiện.

Dường như con ác khuyển đó không muốn ngăn cản Dương Gian đi ngủ.

"Không cần thiết phải đối kháng cơn buồn ngủ này, đã đối phương muốn mình ngủ, vậy thì mình thuận theo ý bọn chúng ngủ một giấc ở đây. Trong ký ức của mình có ký gửi một con ác khuyển, cho dù ngủ rồi mình cũng an toàn, có điều bên ngoài lại cần phòng bị một chút."

Dương Gian trước khoảnh khắc hôn mê, Quỷ Nhãn mở ra, giải phóng Quỷ Vực.

Cả căn biệt thự lập tức biến mất không thấy đâu.

Biệt thự này bị Dương Gian chuyển đến một nơi sâu dưới lòng đất không thể tìm thấy, không thể dễ dàng bị phát hiện, ngủ ở đây hắn rất an toàn.

Sau khi phòng bị xong Dương Gian nhắm mắt lại trực tiếp nằm trên sô pha ngủ thiếp đi.

Hắn chịu nguyền rủa rơi vào trong hôn mê.

Giống như người đẹp ngủ trong rừng trong thế giới cổ tích vậy, nếu không có thủ đoạn đặc biệt gì đánh thức thì rất có khả năng hắn cứ ngủ mãi như vậy, vĩnh viễn không có cách nào tỉnh lại.

Nhưng tình huống thực tế lại là sau khi Dương Gian ngủ, hắn tiến vào một giấc mộng.

Thế giới trong mộng u ám áp bách, bốn phía đều tràn ngập một luồng khí tức âm lãnh, hơn nữa xung quanh không có gì cả, trống rỗng, chỉ có một tòa lâu đài kiểu Âu tọa lạc trước mắt.

Dương Gian lúc này đang đứng trước cổng lớn của tòa lâu đài này.

Cổng lớn bằng sắt khép hờ, bên trên rỉ sét loang lổ, còn quấn rất nhiều cỏ dại, dây leo, giống như nhiều năm không dọn dẹp vậy.

"Đây không phải là giấc mộng của mình, trong mộng của mình không có loại lâu đài này, đây là giấc mộng do người khác tạo ra..." Dương Gian lúc này giơ tay lên nhìn.

Hắn im lặng.

Bởi vì một bàn tay của hắn đã bị tàn phế.

Bàn tay tàn phế là tay quỷ.

Tay quỷ không thể tiến vào trong mộng, điều này chứng tỏ Dương Gian hiện tại tiến vào thế giới của Quỷ Mộng.

"Chẳng lẽ lâu đài này là dáng vẻ mà nguyền rủa của Truyền Giáo Sĩ hiện ra trong mộng? Không, không đúng, nguyền rủa ghi âm kia của Truyền Giáo Sĩ chỉ có thể phát tán nguyền rủa chứ không có khả năng kéo người nhập mộng, nguyền rủa của gã hẳn là chỉ khiến mình rơi vào giấc ngủ sâu, sau khi làm được điều này thì linh dị của ghi âm đã mất đi tác dụng."

"Nhập mộng hẳn là sức mạnh linh dị thứ hai, nguyền rủa ghi âm trước tiên khiến người ta ngủ, sau đó sau khi ngủ lại kéo người nhập mộng, như vậy trên người Truyền Giáo Sĩ sở hữu hai loại sức mạnh linh dị."

Dương Gian nheo mắt, nghĩ đến một loại sức mạnh linh dị khác rất giống với Quỷ Mộng.

Trước đây trên trang web linh dị từng có xếp hạng, mật danh của sự kiện linh dị đó là... Mộng Yểm.

"Chẳng lẽ đối phương đã ngự quỷ Mộng Yểm?"

Suy đoán này không khỏi xuất hiện trong đầu, hơn nữa khả năng rất cao, bởi vì Dương Gian không hề nghe thấy tin tức sự kiện linh dị mật danh Mộng Yểm mất kiểm soát.

Cho nên Mộng Yểm bị Ngự Quỷ Giả nước ngoài nắm giữ và điều khiển là có khả năng.

Dù sao hắn cũng đã trộm lấy sức mạnh linh dị của Quỷ Hồ.

Chuyện tương tự Dương Gian làm được, người khác cũng có thể làm được, trên thế giới này người có trải nghiệm giống nhau không ít, mỗi người đều có cơ duyên của mỗi người, Dương Gian cũng không phải là độc nhất vô nhị.

"Nếu đúng là như vậy thì hôm nay thực sự có chút nguy hiểm rồi, trong thế giới Mộng Yểm mình chỉ là một người thường, không có sức mạnh linh dị, sơ sẩy một cái rất có khả năng sẽ giống như sự kiện Quỷ Mộng lúc trước, chết trong mộng."

Dương Gian thầm nghĩ, lập tức cảnh giác cao độ.

Hiện tại trong tay hắn không có vũ khí, lúc trước khi nhập mộng hắn nắm cây trường thương nứt nẻ nhập mộng.

Hơn nữa vật phẩm linh dị không có cách nào mang vào trong mộng, cho nên Dương Gian không những tay không tấc sắt, mà còn bị tàn tật.

Nhìn trái nhìn phải.

Dương Gian không tìm thấy thứ gì vừa tay, chỉ có thể nhặt một hòn đá dưới đất lên phòng thân.

Thanh sắt trên cổng sắt hắn cũng không tháo xuống được, dù sao sức lực hiện tại của hắn cũng không lớn, chỉ là sức lực của một người bình thường.

"Bây giờ mình không thể hành động lung tung, trong thế giới Mộng Yểm có quỷ đấy, mình phải đợi một chút, đợi con ác khuyển kia của mình tới, nó xâm nhập ngược lại cần một chút thời gian, đến lúc đó thế giới Quỷ Mộng đối đầu với thế giới Mộng Yểm ai thắng ai thua còn chưa biết được."

Dương Gian rất bình tĩnh, hắn không hành động thiếu suy nghĩ, mà lẳng lặng chờ đợi.

Tranh thủ lúc này, Dương Gian quan sát tòa lâu đài kiểu Âu trước mắt.

Lâu đài này rách nát, tiêu điều, cửa sổ trống rỗng đen ngòm giống như hốc mắt bị móc đi nhãn cầu, để lộ ra một loại chết chóc và kinh hãi, trong sân cỏ dại mọc um tùm, vài cái cây khô nằm rải rác, lá cây bên trên đã rụng sạch từ lâu.

Nhưng cổng lớn lâu đài được bảo tồn nguyên vẹn, lúc này đóng chặt, không hề mở ra.

"Thế giới Quỷ Mộng mình trải qua là thôn làng, bây giờ thế giới Mộng Yểm này lại là lâu đài, điều này chứng tỏ con quỷ đã chiếu cảnh vật hiện thực vào trong mộng cảnh, xem ra nơi bị ma ám ở nước ngoài chính là tòa lâu đài này." Dương Gian thầm nghĩ.

Nhưng đúng lúc này, bóng tối bên ngoài lâu đài đang ngọ nguậy, bắt đầu nuốt chửng những con đường gần đó, dường như một loại sức mạnh linh dị nào đó đã can thiệp vào mộng cảnh, muốn ép buộc người tiến vào nơi này phải đến gần lâu đài.

Dương Gian quay đầu nhìn lại, nhíu mày, hết cách hắn chỉ có thể sải bước vượt qua cánh cổng sắt khép hờ kia, đi vào trong lâu đài này.

"Không phải là hiện tượng tốt, điều này chứng tỏ mình đã bị nhắm vào rồi." Dương Gian nhìn chằm chằm bóng tối sau lưng.

Mảng bóng tối đó bị cổng sắt chặn lại không có cách nào tiếp tục xâm lấn vào trong.

Lâu đài lúc này trở thành toàn bộ thế giới này, không còn thứ gì khác nữa.

"Hy vọng Mộng Yểm thực sự đã bị người ta ngự quỷ, mình không muốn lại đối mặt với loại lệ quỷ kiểu này nữa, nếu là người sống điều khiển thì ở một mức độ nào đó sẽ an toàn hơn, bởi vì con người không có cách nào phát huy sức mạnh linh dị đến mức tối đa, nhưng quỷ thì có thể."

Dương Gian đi trong cái sân rách nát, dần dần đi về phía lâu đài.

Hắn cảm thấy đối phương sẽ không để mình yên ổn ở một chỗ, chắc chắn sẽ dùng đủ loại thủ đoạn linh dị xua đuổi mình.

Rất nhanh.

Suy đoán này của Dương Gian đã được chứng minh là đúng.

Mặt đất sau lưng lúc này thế mà bắt đầu từng chút một sụp đổ xuống, nơi sụp đổ một mảnh đen kịt dường như muốn nuốt chửng tất cả, tất cả mọi thứ trong sân đều đang nhanh chóng biến mất, thứ duy nhất không biến mất chính là tòa lâu đài này.

Dương Gian không muốn rơi xuống chỉ có thể tăng tốc tiến lên.

Cuối cùng, khi Dương Gian đi đến vị trí cửa lớn lâu đài, sự sụp đổ sau lưng mới kết thúc.

Tuy nhiên nhoáng một cái.

Mọi thứ trong sân lại khôi phục nguyên trạng.

Vẫn rách nát, tiêu điều như thế, phảng phất như tất cả vừa rồi chỉ là ảo giác.

"Quả nhiên, Mộng Yểm đã bị người ta ngự quỷ."

Ánh mắt Dương Gian khẽ động: "Quỷ sẽ không làm ra hành vi này, đuổi mình vào lâu đài, chỉ cần mình ở trong phạm vi ảnh hưởng của lệ quỷ, nó sẽ giết người, căn bản không cần cố ý để mình tiến về một nơi nào đó, chỉ có Ngự Quỷ Giả mới làm như vậy, bởi vì khoảng cách càng gần, thứ gã có thể ảnh hưởng càng nhiều, càng thuận tiện cho bản thân ra tay."

"Két..!"

Cửa lớn lâu đài lúc này mở ra.

Có chút trái ngược hoàn toàn với tình hình bên ngoài, bên trong lâu đài mặc dù cũ kỹ, nhưng không hề rách nát, trên mặt đất trải thảm đỏ tươi, trên tường còn lay động ánh nến mờ ảo, mặc dù trong không khí tràn ngập một mùi mục nát, nhưng cũng có vài phần dấu vết sinh hoạt.

"Ra đi, đừng trốn nữa, tốn công sức lớn như vậy kéo tao nhập mộng, còn phải trốn đi không gặp người, thế này chưa gì đã hơi bất lịch sự rồi đấy." Dương Gian đường hoàng đi vào lâu đài, hắn mở miệng nói.

Giọng nói vang vọng trong lâu đài, kéo dài mãi đến tận sâu trong lâu đài, cuối cùng biến mất không thấy đâu.

Lâu đài trống rỗng chết lặng một mảnh, không ai đáp lại.

Dương Gian lại cười lạnh nói: "Chẳng lẽ tiếng Trung nghe không hiểu cần tao nói tiếng Anh?"

Giọng nói tiếp tục vang vọng.

Giờ khắc này đã có hồi đáp.

Nơi sâu thẳm, một giọng nói truyền đến: "Cho dù là trong mộng, cậu vẫn là Quỷ Nhãn Dương Gian, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn."

Giọng nói này rất quen thuộc, là Lạc Thắng.

"Đây là một nơi nguy hiểm, chúng tôi không dám sơ suất."

Đây là một giọng nói khác, nhưng tiếng Phổ thông không chuẩn, mang theo một loại khẩu âm vụng về, hẳn là một người nước ngoài.

"Thế giới Mộng Yểm thế mà đều bị các người nắm giữ rồi, không đơn giản, hơn nữa còn kéo không ít người nhập mộng, lợi hại." Dương Gian chậm rãi mở miệng nói, đồng thời không nhịn được khen ngợi một câu.

"Cậu quả nhiên đoán ra được đây là thế giới Mộng Yểm, tôi biết ngay với phán đoán và kinh nghiệm của cậu sau khi nhập mộng là có thể hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, danh hiệu đội trưởng Tổng bộ quả thực không phải thổi phồng mà có."

Giọng nói thứ ba xuất hiện, nói cũng là tiếng Trung, nhưng khẩu âm không rõ ràng, không giống người nước ngoài.

Dương Gian thấy những người này chỉ nói chuyện không lộ mặt, lập tức cười lạnh: "Sợ chết đến mức này cũng không ai bằng, nơi này là địa bàn của các người mà cũng không dám đứng ra, thảo nào các người chỉ biết giở mấy chiêu trò mờ ám không thấy ánh mặt trời, các người kéo tao vào đây là để trừ khử tao, chứ không phải tìm tao tán gẫu."

"Không ra tay, thì trừ khử tao kiểu gì?"

Giọng Lạc Thắng vang lên: "Dương đội, chúng tôi không hề muốn trừ khử cậu, chúng tôi chỉ muốn giữ cậu lại nơi này, cậu chết, không phải là chuyện tốt, nhưng nếu cậu cứ ở lại đây mãi thì đó là kết quả tốt nhất đối với chúng tôi."

"Vây khốn một đội trưởng, an toàn hơn nhiều so với giết chết một đội trưởng, hơn nữa ngay từ đầu tôi cũng không nghĩ rằng có thể thuận lợi kéo cậu vào đây như vậy."

"Cái máy phát nhạc kia cũng chỉ là một sự thử nghiệm mà thôi, dù sao ngay khoảnh khắc máy phát nhạc vang lên cậu hoàn toàn có cơ hội thoát khỏi loại nguyền rủa này, quả nhiên, cậu vẫn quá tự tin, thế mà lại thực sự đứng đó chờ đợi nguyền rủa xuất hiện. Nhưng càng như vậy, tôi càng nghi ngờ cậu có thể lại đang câu cá."

"Cho nên chúng ta vẫn là không gặp mặt thì hơn, cậu cứ thành thật ở lại đây đi, cái thân xác bên ngoài của cậu cứ ngủ trước vài năm, đợi sự việc kết thúc tôi sẽ đến gặp cậu."

Gã lần này học khôn rồi.

Hoặc là bị màn câu cá trước đó của Dương Gian dọa sợ rồi.

Trong thế giới Mộng Yểm này gã không định lộ diện, để Dương Gian có thủ đoạn cũng không có cách nào dùng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!