Tập 9

Chương 1070: Đội trưởng liên thủ

Chương 1070: Đội trưởng liên thủ

Nhìn đám xác chết nổi lềnh bềnh dày đặc trong Quỷ Hồ, sắc mặt mọi người trên thuyền lúc này vô cùng ngưng trọng.

"Sự việc dường như hơi vượt quá dự tính rồi." Liễu Tam nhìn cây Quỷ Chúc trắng đang cháy ở đuôi thuyền.

Tất cả linh dị đều bị cây Quỷ Chúc trắng này dẫn dụ ra.

Lý Quân nói: "Xác chết có thể nổi lên mặt nước nhất định có liên quan đến Quỷ Hồ, những con quỷ khác chìm trong nước hồ lại không nổi lên, cho nên con quỷ đầu nguồn trong Quỷ Hồ rất có khả năng đang ẩn nấp trong đám xác chết này, hoặc chính là một trong số những cái xác đó. Chỉ cần tìm ra thì mọi chuyện sẽ dễ giải quyết."

"Không đơn giản như vậy đâu."

Thẩm Lâm nói: "Quỷ Hồ là sự kiện linh dị cấp S, sự kiện linh dị cấp S còn có một tên gọi khác, sự kiện linh dị vô giải. Nếu dễ đối phó như vậy thì Tào Dương trước đó đã giải quyết xong rồi."

"Đi bước nào tính bước đó, chỉ cần Quỷ Chúc tiếp tục cháy, quỷ chắc chắn sẽ xuất hiện, đến lúc đó hãy ra tay thử xem sao." Dương Gian bình tĩnh nói.

Sau đó hắn nhìn vết thương trên cánh tay.

Đã hồi phục không ít, Bóng Quỷ dưới chân cũng đã ghép lại gần xong, chỉ cần qua một lát nữa, ảnh hưởng của lời nguyền dao chặt củi vừa rồi sẽ bị triệt tiêu.

Thế nhưng lúc này tình hình xung quanh lại thay đổi.

Những xác nữ trôi nổi trên mặt hồ đang không ngừng biến dị, đồng thời mặt nước vốn tĩnh lặng cũng bắt đầu nổi lên những gợn sóng.

Không có gió.

Mặt hồ lại nổi sóng.

Dường như có thứ gì đó dưới đáy nước đang ảnh hưởng đến cả Quỷ Hồ, khiến mặt hồ này không còn yên ả.

Sóng ngày càng lớn, nước cũng ngày càng đục.

Chiếc thuyền nhỏ màu đen chòng chành trên mặt hồ, thân hình mọi người trên thuyền cũng đứng không vững, chỉ cần không cẩn thận sẽ có nguy cơ rơi xuống.

Nhưng những thứ này chỉ là vấn đề nhỏ.

Điều nghiêm trọng thực sự là những xác chết trên mặt hồ cũng đang trôi dạt.

"Bịch! Bịch! Bịch!"

Xác chết nổi trên mặt nước bị sóng cuốn tới, va vào chiếc thuyền nhỏ phát ra những tiếng va chạm trầm đục, dường như muốn lật úp chiếc thuyền này.

"Không ổn rồi." Giọng Lý Quân ngưng trọng.

"Đâu chỉ là không ổn, quả thực là muốn lấy mạng người, tất cả xác chết đều đang thức tỉnh, Quỷ Hồ không bình thường nữa rồi, ngay cả ngọn đèn dầu trên thuyền cũng có xu hướng từ từ tắt ngấm." Thần tình A Hồng lộ ra vẻ bất an mãnh liệt.

Cô ta không phải đội trưởng, nếu thực sự gặp nguy hiểm thì xác suất cô ta chết ở đây là rất lớn.

Trước đó có thể bình an vô sự là nhờ Dương Gian ra tay cứu giúp.

"Thắp Quỷ Chúc trắng lên là phải nghĩ đến tình huống này rồi, nhưng bốn đội trưởng liên thủ chắc là có thể đối đầu trực diện được, không cần quá lo lắng." Thẩm Lâm khá tự tin nói.

Tuy nói vậy nhưng trong lòng gã cũng rất ngưng trọng.

Trước sự kiện linh dị không ai có thể lơ là, một khi sai lầm là chết người.

"Cẩn thận, biến dị bắt đầu rồi." Liễu Tam đột nhiên lên tiếng.

Hắn đã sử dụng khả năng dự báo, nhưng nhiễu loạn linh dị quá nghiêm trọng, hắn ngay cả chuyện ba mươi giây sau cũng không thể dự báo rõ ràng, chỉ biết mười giây sau nhiễu loạn linh dị gia tăng, điều này có nghĩa là nguy hiểm sắp ập đến.

Mọi người nhìn hắn một cái, lúc này cũng không so đo năng lực dự báo của hắn nữa.

Ngay sau đó.

Quả nhiên, biến dị xuất hiện.

Khi sóng trên mặt hồ dần lớn lên, chiếc thuyền nhỏ không ngừng chòng chành, bị từng cái xác nổi va đập, cuối cùng một giới hạn nào đó đã bị phá vỡ.

Mặt hồ nhấp nhô, một xác nữ trắng bệch bất ngờ nương theo một con sóng lao lên thuyền nhỏ.

"Bịch!"

Cái xác rơi phịch xuống khoang thuyền, nằm sấp nghiêng ở đó, nước hồ đục ngầu từ trên xác chết chảy xuống rào rào.

Lý Quân không nói hai lời, giơ chân định đá văng xác nữ này xuống thuyền.

Tuy nhiên hắn dùng sức đá một cái, cái xác lại không nhúc nhích tí nào, ngược lại chiếc thuyền nhỏ rung lắc dữ dội, suýt chút nữa hất văng những người khác xuống.

Hơn nữa khi xác nữ này lên thuyền, chiếc thuyền vốn đang chòng chành lúc này bỗng nhiên chìm xuống một đoạn lớn, nước hồ lạnh lẽo xung quanh ồ ạt tràn vào, trong khoảnh khắc chiếc thuyền nhỏ có xu hướng bị nhấn chìm.

"Thuyền nhỏ không thể chịu tải quá nhiều linh dị, không được để xác chết lên thuyền, nếu không chiếc thuyền này không giữ được đâu." Dương Gian nhìn ra manh mối.

Trường thương trong tay hắn không chút do dự xuyên thủng xác nữ đang nằm sấp trên thuyền.

Sự trấn áp của đinh quan tài vẫn đáng sợ như vậy.

Xác nữ khẽ run lên một cái rồi lập tức không còn động tĩnh, lúc này cái xác dường như cũng không còn nặng nề như trước nữa, chỉ cần hất nhẹ một cái, cái xác lại rơi tòm xuống Quỷ Hồ.

Tuy nhiên sự cứu vãn kịp thời của Dương Gian dường như chẳng có tác dụng gì.

Hắn vừa mới hất văng cái xác này ra ngoài thì ngay sau đó con thuyền lại bị thứ gì đó húc mạnh một cái.

Đó là một xác nữ khác, bị sóng đẩy tới, dưới mái tóc ướt sũng là một cái đầu bị lõm biến dạng. Cái đầu của xác nữ này húc mạnh vào chiếc thuyền nhỏ, suýt chút nữa lật úp con thuyền.

Không chỉ vậy.

Sau khi va vào thuyền, xác nữ kia lại cử động, không hề có dấu hiệu báo trước đột nhiên vươn bàn tay trắng bệch ra túm chặt lấy con thuyền. Hơn nữa cánh tay truyền đến tiếng xương cốt ma sát răng rắc, xác nữ này đang dùng sức muốn từ dưới nước leo lên thuyền.

Tình huống như vậy vừa xuất hiện liền có chút mất kiểm soát hoàn toàn.

Thuyền nhỏ dập dềnh, những xác nữ khác cũng cử động, những cái xác này như thể đã hồi sinh, đều vươn từng bàn tay ra, bám chặt lấy mạn thuyền. Mỗi bàn tay đều trắng bệch không chút máu, hơn nữa dùng sức rất mạnh, móng tay cào vào thuyền gỗ phát ra tiếng ma sát ken két.

"Thổi tắt Quỷ Chúc, không thể thắp nữa, tất cả xác nữ đều nhắm vào chúng ta rồi, không cần đợi xác nữ lên thuyền thì thuyền của chúng ta cũng sẽ chìm, muốn ra tay thì phải ngay bây giờ, tiếp tục dây dưa chắc chắn chúng ta sẽ chết trước."

Liễu Tam lớn tiếng nói, hắn không nói hai lời, chen qua nằm rạp xuống đuôi thuyền trực tiếp thổi tắt cây Quỷ Chúc trắng kia.

Quỷ Chúc tắt rồi.

Nhưng cũng chẳng còn lại bao nhiêu, chỉ còn một mẩu nhỏ.

Tuy nhiên cách làm như vậy lại không cắt đứt được sự biến dị của Quỷ Hồ.

Một xác nữ ở vị trí đuôi thuyền đã leo lên được, mái tóc ướt sũng xõa trên thuyền nhỏ, nhỏ xuống nước hồ đục ngầu tanh tưởi. Dưới mái tóc đó là một khuôn mặt người chết xa lạ trắng bệch, nhưng đáng sợ nhất là đôi mắt của xác nữ kia trống rỗng và quỷ dị nhìn chằm chằm vào Liễu Tam, khóe miệng dường như mang theo một nụ cười.

Đó không phải là cười.

Là cơ mặt của xác nữ đang ngọ nguậy, trông giống như đang mỉm cười với bạn vậy.

"Thứ quỷ quái." Ánh mắt Liễu Tam âm trầm, hắn bất ngờ vươn tay bóp chặt lấy cổ xác nữ này.

Trong năm ngón tay đột nhiên xuất hiện ngón tay thứ sáu, ngón tay đó cứa qua cổ xác nữ.

Trong nháy mắt.

Thân thể xác nữ lập tức trượt xuống nước hồ đục ngầu, chỉ còn lại một cái đầu nằm trong tay Liễu Tam. Hắn chỉ tùy tiện ném một cái, ném cái đầu ướt sũng này ra xa.

Nhưng cái đầu xác nữ kia lại không chìm xuống, ngược lại giống như một quả bóng da nổi lềnh bềnh trên mặt nước, dập dềnh theo sóng, hơn nữa đôi mắt kia vẫn cứ nhìn chằm chằm vào hắn.

"Đừng nương tay nữa." Lý Quân quát một tiếng.

Quỷ Hỏa lại bùng cháy, mọi thứ xung quanh bị đốt cháy, mặt hồ một lần nữa bị ánh lửa Quỷ Hỏa bao trùm.

Ngọn lửa màu xanh lục âm u chỉ đốt cháy linh dị, không làm hại người sống.

Nhưng ở đây chỉ có linh dị, cho nên Lý Quân có thể không kiêng nể gì mà thiêu rụi tất cả.

Những bàn tay trắng bệch của xác nữ gần thuyền khi chạm phải Quỷ Hỏa lập tức trở nên cháy đen, sau đó trong ánh lửa truyền đến tiếng kêu quái dị của xác nữ, từng cánh tay kia đồng loạt rụt về, từ bỏ ý định leo lên thuyền.

Trong không khí tràn ngập mùi thịt nướng khét lẹt.

"Có tác dụng rồi." A Hồng có chút vui mừng.

"Mừng quá sớm rồi." Liễu Tam nói.

Lời hắn vừa dứt, mặt hồ xung quanh cuộn trào, Quỷ Hỏa bắt đầu chìm xuống đáy hồ, sau đó chẳng bao lâu đã tắt ngấm hoàn toàn.

Những cái xác bị đốt lui trước đó lại tiếp tục áp sát tới.

"Cứ dây dưa thế này không phải là cách, các anh cầm cự một chút, tôi đi tìm vị trí đầu nguồn."

Thẩm Lâm lúc này đứng dậy, gã không nói hai lời nhảy vọt ra khỏi thuyền nhỏ.

"Cẩn thận." Lý Quân hô một câu.

Nhưng hắn rất nhanh đã ngưng bặt.

Thẩm Lâm thế mà lại đứng sừng sững trên mặt hồ, không hề có chút xu hướng chìm xuống nào.

"Không thể dây dưa."

Sắc mặt Thẩm Lâm âm trầm, gã cũng vô cùng ngưng trọng, bởi vì gã cảm thấy lạnh lẽo, thân thể dường như sắp ướt sũng.

Điều này thật khó tin.

Gã chỉ là một người trong ký ức, không tồn tại ở hiện thực, lại bị linh dị hiện thực ảnh hưởng, toàn thân sắp ướt sũng.

Thẩm Lâm có dự cảm.

Một khi bản thân bị ướt, quỷ có thể chạm vào mình, đến lúc đó mình cũng sẽ giống như Dương Gian, Lý Quân, Liễu Tam bọn họ, bị quỷ nhắm vào, bị quỷ giết chết.

Cho nên gã phải hành động trước.

Ánh mắt quét qua.

Trong tay gã bỗng nhiên xuất hiện một cây rìu màu đỏ.

Cây rìu này không biết được gã giấu ở đâu, cũng là thứ không tồn tại ở hiện thực, nhưng lại có thể ảnh hưởng đến đồ vật hiện thực.

Thẩm Lâm vung tay lên, cây rìu trong nháy mắt bổ toạc đầu một xác nữ đang trôi tới.

Đầu xác nữ kia nứt ra, lập tức ùng ục chìm xuống đáy nước, không có chút dấu hiệu giãy giụa nào.

"Tôi muốn hành động một mình nửa tiếng, trong thời gian này hãy đảm bảo thuyền không chìm, nếu không tôi không có cách nào quay lại." Nói xong, Thẩm Lâm xách rìu giẫm lên mặt hồ sải bước đi về phía trước.

Thân hình gã dần dần biến mất, giống như một hình ảnh, cuối cùng biến mất trước mắt mọi người.

"Là cây rìu đó." Thần sắc Dương Gian rùng mình.

Hắn nhận ra cây rìu đó.

Trong bức tranh ở Bưu cục Quỷ, có người đã sở hữu cây rìu quỷ đó, nhưng đó là vật phẩm linh dị được vẽ ra, không phải thật. Cho nên trong hiện thực cũng tồn tại một cây rìu quỷ.

Chẳng lẽ món vật phẩm linh dị này đã rơi vào tay Thẩm Lâm?

"Nửa tiếng? Gã tìm được đầu nguồn không, cho dù tìm được gã có thắng nổi không?"

Sau đó, trong lòng Dương Gian không khỏi nảy sinh suy nghĩ này.

"Lý Quân, Quỷ Hỏa của anh không áp chế được xác nữ, mở Quỷ Họa ra, tôi dùng Quỷ Vực bao trùm Quỷ Hồ, cố gắng hết sức ném xác nữ vào trong đó."

Sau đó Quỷ Nhãn của hắn đột ngột mở ra.

Quỷ Vực bao trùm.

Giờ khắc này Dương Gian làm thật rồi, Quỷ Vực của hắn bao trùm mọi thứ xung quanh, trong nháy mắt rơi vào trạng thái ngưng trệ, mặt hồ bên ngoài thuyền nhỏ đều tĩnh lại, toàn bộ xác nổi đang cố gắng tấn công thuyền nhỏ đều không thể cử động.

Nguy cơ đột ngột được giải trừ.

"Đây là?" Lý Quân, Liễu Tam, A Hồng lúc này kinh nghi bất định.

Bọn họ không chịu ảnh hưởng, vẫn có thể hành động, vì Quỷ Vực tầng sáu của Dương Gian không tính bọn họ vào.

"Trạng thái này tôi không thể duy trì lâu." Dương Gian lại nói.

"Được."

Lý Quân không nói hai lời, lòng bàn tay mở ra, Quỷ Hỏa bùng cháy, Tòa nhà Bình An lại hiện ra.

Thế giới Quỷ Họa lại mở ra.

Giờ khắc này, Dương Gian thông qua Quỷ Vực vận chuyển xác nữ, cưỡng ép quét sạch những cái xác này, tống hết một lượt vào trong thế giới Quỷ Họa được kết nối bởi Quỷ Hỏa.

Quỷ Hỏa của Lý Quân không thể duy trì trên mặt hồ, có nghĩa là Quỷ Vực của hắn sẽ chịu ảnh hưởng.

Nhưng Quỷ Nhãn của Dương Gian thì không.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!