Trên đường quỷ.
Từng gian hàng quỷ dị dần dần đóng cửa nghỉ bán, nhưng ngay lúc sắp rời đi này, Dương Gian thế mà lại gặp được một người sống trên con đường này... tạm coi là người sống đi.
Hắn thử gọi người phía trước lại.
Nhưng chẳng có tác dụng gì.
Người phía trước cứ như không nghe thấy, tiếp tục đi, rất nhanh sẽ hoàn toàn rời khỏi con đường này.
"Không có phản hồi? Nói như vậy người này không phải giống như mình đi lạc vào đây, mà là vốn dĩ ở trên đường quỷ này, hoặc là khách quen thường xuyên tới đây..." Ánh mắt Dương Gian khẽ động.
Bước chân hắn rất nhanh, đuổi theo.
Người đàn ông mặc kiểu quần áo cũ kỹ, bóng lưng cao lớn kia vẫn tự mình đi về phía trước, đối với việc Dương Gian nhanh chóng tới gần vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.
"Đã như vậy, thì thăm dò thử xem, nếu vận khí tốt mình có thể từ trên người hắn nghe ngóng được một số bí mật về thị trấn cổ Thái Bình."
Dương Gian lúc này thay đổi tác phong cẩn thận trước đó.
Hắn nhìn bàn tay âm lãnh biến đen của mình, sau đó dừng bước, chậm rãi vươn về phía lưng người đàn ông kia.
Khoảng cách này, tay của hắn không chạm tới người đàn ông kia.
Tuy nhiên.
Đây không phải là một bàn tay bình thường, mà là bàn tay của lệ quỷ, mang theo sức mạnh linh dị đáng sợ.
Theo sự xuất hiện của tay quỷ.
Trên mặt đất con đường phía trước, lại bắt đầu trồi lên từng bàn tay âm lãnh đen sì, những bàn tay này chi chít trải đầy mặt đất, nhìn mà da đầu tê dại.
Bàn tay giống như cỏ dại trong gió lốc, lắc lư, vặn vẹo, cố gắng bắt lấy người tới gần bên cạnh.
Một khi bị bàn tay như vậy bắt được, dù chỉ là một cái, cũng đủ để người thường mất mạng, cho dù là lệ quỷ thực sự, tay quỷ cũng có thể gây ra tác dụng áp chế tương đối lớn, bởi vì hiện tại tay quỷ của Dương Gian còn có một danh ngạch áp chế lệ quỷ.
Lúc này, tất cả tay quỷ đều vươn về phía người đàn ông kia.
Mà tốc độ di chuyển của người đàn ông kia lại không hề giảm đi, phớt lờ từng bàn tay đen sì quỷ dị trên mặt đất phía trước.
"Muốn giẫm lên mà đi sao?" Sắc mặt Dương Gian trầm xuống, không giữ lại nữa.
Sự tập kích của tay quỷ xuất hiện.
Bàn tay âm lãnh đen sì trên mặt đất tuy cứng ngắc, nhưng hoạt động lại giống như phản xạ thần kinh, đột nhiên túm chặt lấy một chân của người đàn ông kia.
Một khi chạm vào.
Đặc tính áp chế linh dị của tay quỷ sẽ phát huy, dù là Ngự Quỷ Giả đỉnh cao nhất hiện nay cũng không thể hoàn toàn phớt lờ sự tập kích của tay quỷ.
Hiệu quả xuất hiện.
Chân của người đàn ông kia như bị vướng lại, nháy mắt cứng đờ tại chỗ, thân thể cao lớn lảo đảo một cái, suýt nữa thì ngã sấp xuống.
Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Tác dụng của tay quỷ đã đến giới hạn, không thể tiến thêm một bước gây ra tổn thương gì cho người đàn ông kia.
Thấy tình cảnh này, thần sắc Dương Gian trở nên ngưng trọng.
Ở bên ngoài, tay quỷ đủ để áp chế một con lệ quỷ, vậy mà ở đây cũng chỉ có thể khiến đối phương vấp một cái, có thể thấy được, đối phương không những là một người đặc biệt sở hữu sức mạnh linh dị, mà còn là một nhân vật vô cùng lợi hại.
"Có thể nói chuyện một chút không?" Dương Gian mở miệng nói.
Người đàn ông kia vẫn không xoay người lại, vẫn đưa lưng về phía Dương Gian, chỉ cho hắn một cái bóng lưng.
"Anh không định nói chuyện, hay là không thể nói chuyện? Nếu có thể thì không ngại xoay người lại giao lưu vài câu, tôi không phải người của thị trấn cổ Thái Bình, tôi là người phụ trách đặc biệt tới đây điều tra sự kiện Quỷ Hồ, ở bên ngoài chịu trách nhiệm xử lý các loại sự kiện linh dị." Dương Gian tự giới thiệu, nói ra mục đích của mình.
Nhưng người đàn ông phía trước vẫn không nói lời nào, hắn đứng tại chỗ không nhúc nhích.
Dương Gian thấy tình huống này thì nhíu mày.
Đã người này không định nói chuyện, vậy thì dứt khoát nhìn rõ tướng mạo người này ngay trước mặt, xác định thân phận người này một chút.
Ngay lập tức.
Hắn nhanh chóng đi tới bên cạnh người đàn ông kia.
Chỉ vừa tới gần, Dương Gian liền cảm nhận được luồng khí tức dị thường âm lãnh tỏa ra trên người đàn ông này, cảm giác này khiến người ta nhận ra một chút không ổn.
Lách qua bên cạnh vài bước, kéo ra một chút khoảng cách.
Lúc này Dương Gian mới nhìn rõ bộ mặt thật của người đàn ông này... người đàn ông này thế mà lại không có mặt.
Đúng vậy.
Không có đường nét ngũ quan, chỉ có một lớp da thịt bằng phẳng.
Quỷ?
Dương Gian lập tức lại lùi về sau vài bước, dao chặt củi trong tay theo bản năng định chém xuống, chia cắt con quỷ trước mắt này.
Nhưng một động tác của người đàn ông trước mắt lại khiến Dương Gian dừng tay.
Người đàn ông này giơ một tay lên, ra hiệu với Dương Gian một chút, có ý bảo hắn dừng tay.
"Không phải quỷ, là người, hắn có ý thức của riêng mình."
Dương Gian chợt dừng dao chặt củi trong tay lại, thần sắc ngưng trọng, trên mặt không có khiếp sợ, chỉ có chút kinh ngạc.
Bởi vì dáng vẻ của người đàn ông này khiến hắn nhớ tới con lệ quỷ cầm tờ báo cũ nhuốm máu trước kia, con lệ quỷ đó rất thích lấy đi khuôn mặt của người sống, khiến người ta mất đi mặt người, trở thành một kẻ không mặt.
Chẳng lẽ nói, người này là người sống sót sau khi bị linh dị tập kích trước kia?
"Anh nghe được lời tôi nói, nhưng vì thiếu ngũ quan, cho nên anh không nhìn thấy, cũng không nói được, hơn nữa anh không muốn để tôi nhìn thấy mặt chính diện của anh, đúng không?" Dương Gian nói.
Người đàn ông kia vẫn không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu.
"Anh là người nào? Nhìn dáng vẻ của anh chắc không phải Ngự Quỷ Giả bên ngoài, tới đây làm gì?" Dương Gian lại tiếp tục truy hỏi: "Nếu anh không nói được thì có thể viết ra, chúng ta có thể giao tiếp."
Khuôn mặt không có ngũ quan của người đàn ông hơi hướng về phía Dương Gian, rơi vào trầm mặc.
Hắn dường như không muốn giao lưu, lại dường như giữa hai người tồn tại sự ngăn cách nào đó, không muốn tiết lộ quá nhiều thứ.
Nhưng một lát sau hắn vẫn vươn ngón tay ra khoa tay múa chân giữa không trung.
Ngón tay viết giữa không trung, Quỷ Nhãn của Dương Gian nhìn trộm, lưu ý dấu vết ngón tay người kia lướt qua, dần dần hình thành một dòng chữ:
Tôi đang tìm một khuôn mặt
"Anh ở đây tìm một khuôn mặt, vậy khuôn mặt vốn có của anh đâu?" Dương Gian lại hỏi.
Người đàn ông này không trả lời, hắn dường như từ chối câu hỏi này của Dương Gian.
Dương Gian thấy hắn trầm mặc, lại nói: "Anh tên là gì."
Người không mặt
Người đàn ông kia lại tiếp tục khua ngón tay giữa không trung, viết xuống ba chữ.
Người không mặt?
Đây hẳn là lấy một cái biệt danh, không phải tên thật.
Dương Gian cũng không truy hỏi, dùng biệt danh trong giới linh dị là chuyện rất bình thường, mục đích là để che giấu thân phận, đề phòng linh dị liên lụy đến người bên cạnh mình.
"Anh tìm được mặt của mình chưa?"
Nó ở ngay đây
Người đàn ông kia lại tiếp tục đáp lại.
Nó?
Ám chỉ khuôn mặt của người đàn ông này.
Nó ở ngay đây, điều này chứng tỏ khuôn mặt của người đàn ông này chắc chắn đã xuất hiện trên con đường quỷ này, chỉ là hiện tại hắn vẫn chưa tìm được, cho nên lần này hắn đi dạo xong, tiếc nuối rời đi.
"Trên cả con đường duy nhất phù hợp với thứ gọi là khuôn mặt cũng chỉ có những chiếc mặt nạ xuất hiện trên sạp hàng trước đó, hắn sẽ không phải đang tìm một chiếc mặt nạ quỷ dị làm khuôn mặt của mình chứ." Trong lòng Dương Gian rùng mình, ánh mắt hơi liếc nhìn lại phía sau.
Sạp bán mặt nạ kia đã không còn nữa.
Nếu còn, người không mặt này hẳn sẽ đi tìm một chiếc mặt nạ quỷ dị làm khuôn mặt của mình.
"Anh là người ở đâu, cư dân trấn Thái Bình? Hay là người trong giới linh dị bên ngoài?" Dương Gian lại nói.
Nhưng lúc này người không mặt lại vươn tay viết xuống một câu: "Hôm nay quá muộn rồi, tôi đi đây."
Không trả lời câu hỏi tiếp theo của Dương Gian.
Người không mặt viết xong câu này liền tiếp tục cất bước đi về phía trước, tay quỷ dưới chân giống như cỏ dại ven đường, tuy có thể ngáng chân hắn, nhưng lại không có cách nào khiến người không mặt này hoàn toàn dừng bước, vừa rồi sở dĩ dừng lại, không phải áp chế của tay quỷ có tác dụng, mà là hắn muốn dừng lại.
"Trừ khi mạnh mẽ ra tay chém đầu hắn xuống, sau đó dùng Bóng Quỷ xâm nhập ký ức của hắn mới có thể lấy được đủ thông tin, nếu không sẽ không hỏi ra được tin tức hữu dụng nào." Ánh mắt Dương Gian chớp động.
Suy nghĩ xem có nên ra tay hay không.
Người này rất lạ lẫm, rất quỷ dị, nhưng lại không có giao tập gì với Dương Gian, không có xung đột, cũng không có địch ý.
Nếu không thì cú ra tay thăm dò vừa rồi hai người đã đánh nhau rồi.
Sau khi suy nghĩ ngắn ngủi, Dương Gian không lựa chọn ra tay.
Hắn không phải loại người chủ động trêu chọc thị phi, đã đối phương nể mặt hắn, không mở rộng mâu thuẫn, vậy hắn cũng sẽ không vì cái gọi là tình báo mà đánh lén sau lưng.
Dù sao người trẻ tuổi, phải giảng võ đức.
Tuy nói không định ra tay, nhưng Dương Gian vẫn nhanh chóng đi theo, muốn xem người này rốt cuộc định đi đâu.
Hai người một trước một sau rời khỏi con đường này.
Tuy nhiên một màn quỷ dị đã xảy ra.
Dương Gian trơ trọi đứng một mình trong thị trấn cổ Thái Bình, hai bên trái phải là đèn đường mới lắp đặt, tỏa ra ánh sáng, chiếu rọi bóng tối xung quanh.
Người không mặt kia lại không thấy đâu.
Cho dù là Quỷ Nhãn nhìn trộm cũng không tìm thấy dấu vết của người không mặt kia.
Người không mặt rời khỏi con đường, nhưng lại không xuất hiện ở thị trấn cổ Thái Bình.
"Chẳng lẽ con đường quỷ này cũng giống như Bưu cục Quỷ, cùng một con đường, xuất hiện lại là những nơi khác nhau?" Trong lòng Dương Gian suy đoán như vậy, hắn nhìn chiếc thuyền giấy trong tay.
Đồ vật vẫn còn.
Là thật.
Nhưng con đường phía sau lưng lại đã biến mất không thấy đâu, sự tồn tại của chiếc thuyền giấy này chứng minh tất cả những gì vừa xảy ra đều là thật, không phải ảo giác, cũng không phải sự kiện linh dị.
"Đã người kia không thấy đâu thì thôi, không cần rối rắm nhiều như vậy."
"Chỉ là... người không mặt bí ẩn kia đều cần mua đồ trên con đường cổ này, vậy đủ để chứng minh, đồ vật trên đường cổ chắc chắn không tầm thường, nếu là như vậy, thì chiếc thuyền giấy trong tay mình lại có công dụng gì? Mình không cảm nhận được thuyền giấy này là một vật phẩm linh dị, nó giống như một món đồ bình thường vậy."
Dương Gian sau đó lại thu hồi đủ loại tâm tư, đặt sự chú ý lên chiếc thuyền giấy mình mua được.
Thứ này tốn của hắn ba đồng tiền đấy.
Hơn nữa thuyền giấy xuất xứ từ tiệm vàng mã quỷ dị kia, đa phần cũng là không tầm thường, tuy nhìn như bình thường, nhưng chắc chắn là không bình thường.
Mình chỉ là chưa phát hiện ra bí mật trong đó mà thôi.
"Dương Gian, cậu đã về rồi? Trong tay cậu cầm cái gì thế, có thể cho tôi xem chút không?"
Chợt một giọng nói đột ngột xuất hiện, chỉ thấy Liễu Tam từ một con hẻm nhỏ bên cạnh đi ra, mắt hắn nhìn chằm chằm thuyền giấy trong tay Dương Gian, dường như rất tò mò.
"Không thể." Dương Gian lập tức từ chối thẳng thừng.
Liễu Tam nói: "Đây hẳn là thứ cậu lấy được từ con đường cổ kia, một chiếc thuyền giấy? Giống như đồ đốt cho người chết, tôi có nghiên cứu nhất định về linh dị phương diện này, tôi có lẽ có thể giúp cậu."
Hắn vẫn luôn lảng vảng quanh đây, chờ đợi Dương Gian khi nào trở về, cho nên suy đoán được một số thứ.
"Trong đường cổ có một tiệm vàng mã, anh muốn nghiên cứu thì tự mình đi là được." Dương Gian bình tĩnh nói.
Trong tay Liễu Tam không có tiền giấy, đi vào tiệm vàng mã kia sẽ xảy ra chuyện gì không ai biết, nhưng hắn cũng không nói.
Loại thông tin tình báo này không cần thiết phải chia sẻ.
Dù sao hắn đối với Liễu Tam cũng không yên tâm lắm.
"Tiệm vàng mã? Nói như vậy thứ này cậu lấy được từ tiệm vàng mã đó, trong tiệm vàng mã có ông chủ không?" Liễu Tam vẫn rất hứng thú, vội vàng truy hỏi.
Dương Gian nói: "Toàn là các loại người giấy, không có người sống, rợn người lắm, anh đi xem sẽ biết, ồ, đúng rồi, không có Quỷ Vực đủ mạnh thì không có cách nào xâm nhập vào con đường cổ kia đâu, mà thời điểm hiện tại, con đường cổ kia đã đóng cửa, không còn kinh doanh nữa rồi."
"..."
Liễu Tam nhìn Dương Gian: "Tôi hiểu rồi, tuy cậu có chỗ giấu giếm, nhưng thông tin tình báo của cậu đối với tôi rất quan trọng, đa tạ."
"Không có chi, mọi người đều là đồng nghiệp, một số trợ giúp trên đạo nghĩa tôi sẽ cung cấp, nhưng quá đáng thì không được." Dương Gian cũng không để ý việc tiết lộ một số thứ.
"Cậu nói đúng, vừa rồi là tôi lỗ mãng, nhưng trong khoảng thời gian cậu rời đi tôi đã phát hiện một nơi cổ quái, một nơi tràn ngập linh dị nhưng lại có người sống trấn thủ." Liễu Tam lảng sang chuyện khác, chuyển hướng nói.
Dương Gian nói: "Xem ra anh đã đi kiểm tra rồi, kết quả thế nào?"
"Không tốt lắm, một người giấy của tôi đã bị xử lý." Liễu Tam nói: "Người trấn thủ ở đó là một Ngự Quỷ Giả hàng đầu, có lẽ cậu có thể đối phó hắn."
"Anh muốn tìm tôi giúp đỡ?" Dương Gian nói.
"Không, chỉ là cùng nhau liên thủ đi kiểm tra tình hình." Liễu Tam nói: "Cậu có thể từ chối."
Dương Gian nói: "Là từ đường kia sao?"
Tuy hắn chỉ đứng ở đó, nhưng vào ban đêm, Quỷ Nhãn đỏ tươi lại vô cùng bắt mắt.
"Cậu đã biết từ sớm?" Liễu Tam chần chờ nói.
Dương Gian nói: "Tôi liếc mắt một cái liền nhìn ra nơi đó có vấn đề, nhưng tôi không hứng thú với nơi đó, từ đường dám quang minh chính đại xuất hiện trong thị trấn cổ Thái Bình hoặc là bình thường, hoặc là đáng sợ, hiện tại xem ra, tình huống là loại thứ hai, cho nên tôi chọn đường cổ, mà không chọn từ đường kia."
"Xem ra tôi ngu hơn một chút." Liễu Tam nói.
"Đừng nói vậy, mạng anh nhiều, thích hợp đi một số nơi nguy hiểm điều tra hơn, nhưng anh thậm chí còn không dám đặt chân vào từ đường kia tôi lại có chút hứng thú đi xem thử, có lẽ có thể chào hỏi người ở đó một chút."
Dương Gian nghĩ một lát, quyết định đi cùng Liễu Tam một chuyến.
Không phải tìm đường chết.
Chỉ đơn giản là không yên tâm.
Dù sao sự kiện Quỷ Hồ đang ở ngay đây, rất nhiều chi tiết đều không thể bỏ qua.
"Không sợ xảy ra chuyện?" Liễu Tam hồ nghi nói: "Đây cũng không giống tác phong của cậu."
"Tôi cũng muốn hỏi xem thứ này rốt cuộc là cái gì." Dương Gian lắc lắc chiếc thuyền giấy trong tay.
"Đưa tôi nghiên cứu một chút, tôi có thể cho cậu câu trả lời." Liễu Tam nói.
Dương Gian cười cười: "Anh, tôi không tin được, người giấy của anh quá nhiều, ai biết anh trong hiện thực thân phận thật sự là ai? Là bạn thì còn đỡ, ngộ nhỡ là kẻ địch thì sao, ít nhiều cũng phải kiêng kỵ một chút, hy vọng anh có thể hiểu."
Hắn cũng không vòng vo, nói thẳng suy nghĩ của mình ngay trước mặt.
Không cần phải kiêng kỵ và để ý nhiều như vậy.
Liễu Tam không nói thêm gì nữa.
Bởi vì... hắn xác thực không tên là Liễu Tam.
0 Bình luận