"Chúng ta có nửa tiếng để hành động, sau nửa tiếng là đến giới hạn khởi động lại của nhà cổ, lúc đó dù có giết đám người này thêm lần nữa cũng vô nghĩa."
Trong đại sảnh nhà cổ, Dương Gian sau khi kích hoạt môi giới giết chết tên Liễu Bạch Mục kia liền bắt đầu bước hành động tiếp theo.
Hắn muốn dẫn đội đi càn quét những kẻ địch còn sót lại.
Đám người này đều là mối họa tiềm tàng, dù có hành động lại lần nữa cũng không thể buông tha cho bọn họ.
"Trong nhà cổ chắc chắn tồn tại một số nguy hiểm chưa biết, nếu không bọn họ không thể nào trốn vào sâu trong nhà cổ ngồi chờ chết được." Giọng nói khô khốc của Phùng Toàn vang lên, anh ta có thể suy đoán ra một số manh mối.
"Thực sự đến bước đường cùng, đám người này chắc chắn sẽ liều mạng, trước đây tôi bắt tội phạm đã gặp rất nhiều lần rồi, biết rõ không trốn thoát cũng sẽ liều mạng phản kháng." Đồng Thiến bên cạnh cũng nói.
Dương Gian không nói gì chỉ hỏi: "Lý Dương đâu? Sao cậu ta vẫn chưa xuất hiện?"
"Không biết sao nữa, đột nhiên không liên lạc được." Hoàng Tử Nhã nói.
"Liệu có phải vừa nãy cậu ấy tách đội rồi gặp nguy hiểm, xảy ra chuyện rồi không." Phùng Toàn hỏi.
Dương Gian nói: "Lý Dương đã thành công giết chết hai tên kia, lúc trước khi khởi động lại có kẻ truy đuổi Lý Dương đã xuất hiện trở lại, cho nên Lý Dương không sao. Bây giờ bọn họ không xuất hiện, lại không liên lạc được, đa phần là bị lạc trong nhà cổ, tình hình ở đây là vậy, có người sẽ gặp phải một số tình huống không thể lý giải, đi lạc ở đây."
"Lý Dương chắc là đi lạc rồi, nên tạm thời không cần để ý, cậu ta có thể ứng phó được tình huống này, làm chính sự trước đã."
Hắn không vì việc Lý Dương tách đội mà dừng hành động.
====================
"Đừng rời đội nữa, hành động cùng nhau, không thể để lạc mất người thêm lần nào đâu." Dương Gian dặn dò một câu, sau đó lập tức hành động.
Hắn dẫn theo Quỷ Đồng, đi ở vị trí đầu tiên.
Những người còn lại bám theo sau.
Phùng Toàn đi đoạn hậu, bởi vì cần đề phòng nguy hiểm có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Dương Gian rất quen thuộc với nơi này, dường như trước đây đã từng tới, không hề có cảm giác xa lạ hay thận trọng dò xét.
"Tất cả mọi người đều trốn đi rồi, thế này thì không dễ tìm đâu, nửa tiếng chưa chắc đã đủ. Qua khung giờ này lại đến giới hạn trọng khải, hơn nữa trong Cổ trạch tồn tại rất nhiều nguy hiểm, xem ra đối phương muốn câu giờ đến khi chúng ta bỏ cuộc." Phùng Toàn nhìn ngó xung quanh, trong hành lang chẳng có gì cả.
Chỉ có sự u ám và những bức tường xây bằng gạch xanh cũ kỹ đen sì.
"Có lẽ chặn ở cửa ra vào sẽ tốt hơn, nếu lối ra chỉ có một, bọn họ dù thế nào cũng không thể sống sót rời khỏi đây." Hoàng Tử Nhã suy nghĩ một chút rồi đưa ra đề nghị.
Khi cô đang nói, bước chân của Dương Gian đã dừng lại.
Hắn quay sang nhìn chằm chằm vào một bức tường gạch xanh bên cạnh.
Phía sau bức tường là một gian phòng nhỏ kín đáo, trước kia dường như từng ẩn giấu thứ gì đó quỷ dị, nhưng thứ đó đã biến mất từ lâu, nay trở thành nơi ẩn náu của một người.
"Bước chân dừng lại rồi... Dương Gian làm sao có thể biết chỗ này có mật thất? Hắn mới đến đây lần đầu, hơn nữa không thể sử dụng Quỷ Vực, theo lý thuyết thì không thể phát hiện ra mình mới đúng." Chỉ cách một bức tường, một Ngự Quỷ Giả tên là Từ Minh đang trốn bên trong.
Lúc này, gã căng thẳng đến mức toát mồ hôi lạnh toàn thân.
Nhưng gã không dám cử động lung tung, cũng không dám thở mạnh.
Bởi vì một khi bị Dương Gian phát hiện thì chắc chắn phải chết.
Mặc dù ẩn nấp rất kỹ, nhưng gã vẫn có thể nghe rõ một loạt tiếng bước chân bên ngoài đã dừng lại ngay chỗ gã đang trốn, không tiếp tục đi về phía trước nữa.
Thậm chí gã còn nghe được cuộc trò chuyện giữa Dương Gian và mấy người đồng đội.
"Cái mật thất này rất nhiều người biết, cho nên bọn họ cảm thấy không an toàn, nhường lại chỗ này cho mình. Nhưng Dương Gian chắc chắn không biết, cho nên mình hẳn là an toàn, đây chỉ là trùng hợp thôi, mình không cần phải lo lắng quá." Từ Minh tự an ủi bản thân trong lòng.
Tuy nhiên, suy nghĩ này của gã vừa mới xuất hiện chưa được bao lâu.
Đột nhiên.
"Bùm!" Bức tường trước mắt bất ngờ vỡ vụn.
Ngay sau đó, một bàn tay lạnh lẽo đen sì từ mặt tường vỡ nát kia thò vào, túm chặt lấy cổ gã.
"Cái gì?"
Từ Minh kinh hãi trợn tròn mắt, đối với biến cố ập đến bất ngờ này gã hơi không phản ứng kịp. Lúc định theo bản năng chống cự thì lại phát hiện bản thân đã bất lực.
Bàn tay bóp cổ gã âm lạnh cứng ngắc, hoàn toàn không phải tay người sống, mà giống bàn tay của người chết hơn.
Lực kéo khổng lồ khiến Từ Minh va mạnh vào tường, dường như muốn ép cả người gã chui qua cái lỗ hổng trước mắt, xương cốt toàn thân gã vang lên tiếng rắc rắc gãy nát.
Bức tường không chịu nổi lực lượng khổng lồ này liền sụp đổ.
Gã bị lôi ra ngoài trong tình trạng đầu bù tóc rối, mặt đầy máu.
"Chỗ này lại có một mật thất sao?" Đồng Thiến giật mình, đối với việc Dương Gian đột ngột ra tay, anh ta cũng nhất thời không phản ứng kịp.
"Trốn kỹ đấy." Đôi mắt đen kịt của Dương Gian lạnh lùng vô cùng.
"Tha, tha cho tôi, tôi có thể giúp cậu..." Từ Minh nhìn đám người Dương Gian, lập tức kinh hoàng tột độ, không màng đến những thứ khác, vội vàng mở miệng cầu xin tha mạng.
Gã không muốn chết.
Nếu muốn chết thì đã chết từ lâu rồi, cũng sẽ không chịu đựng lời nguyền đồng hồ để kiên trì đến tận bây giờ.
Hơn nữa đối mặt với cả một đội của Dương Gian, gã cũng không dám đánh cược việc mình có thể sống lại sau khi trọng khải hay không.
"Giúp tôi cái gì?" Dương Gian hỏi thêm một câu.
Từ Minh vội vàng nói: "Tôi có thể dẫn đường cho cậu, tôi khá quen thuộc nơi này, tôi có thể đưa cậu đi tìm những người khác, tôi có thể dò đường cho cậu, chỉ cần cậu tha cho tôi."
"Đường anh dẫn, tôi không yên tâm." Cánh tay quỷ đen sì của Dương Gian mạnh mẽ dùng sức.
Rắc.
Tiếng xương gãy giòn tan vang lên.
Tên Ngự Quỷ Giả gọi là Từ Minh này lập tức hai mắt trợn trừng, chết thảm ngay tại chỗ.
Hơn nữa là chết hai lần trong vòng một giờ, đây là lần thứ hai của gã.
Dương Gian ném cái xác vào trong mật thất, đầu cũng không ngoảnh lại tiếp tục đi về phía trước: "Đi tìm người tiếp theo."
"Không cần xử lý thi thể sao? Đến lúc đó hắn sẽ bị lệ quỷ khôi phục đấy." Đồng Thiến hỏi.
"Không cần, quỷ lang thang trong Cổ trạch này sẽ chỉ bị lạc lối, không gây ảnh hưởng gì ra bên ngoài. Hơn nữa, chúng ta đến để thanh trừng bọn này, không phải đến để dọn dẹp hậu quả. Việc dọn dẹp cứ để Vương Sát Linh xử lý, địa bàn của anh ta xảy ra chuyện lớn thế này mà tôi còn chưa tìm anh ta tính sổ, làm chút việc tay chân cũng là đáng đời."
Dương Gian không tốn thời gian xử lý thi thể của Từ Minh.
Hơn nữa cũng không có điều kiện để làm.
Nếu để Phùng Toàn đi chôn từng người một, thì dù Phùng Toàn có ngự ba con quỷ cũng sẽ chết vì lệ quỷ khôi phục.
Rất nhanh.
Dương Gian tiếp tục đi sâu vào Cổ trạch, hắn đến trước cửa một căn phòng.
Cửa phòng cũ kỹ, lung lay sắp đổ, thậm chí còn không khóa, nhưng bên trong lại tối đen như mực, đưa tay không thấy ngón, toát ra một vẻ quỷ dị và bất thường.
Nơi này là một bí ẩn chưa có lời giải của Cổ trạch.
Căn phòng chìm trong bóng tối.
Bóng tối bên trong dường như vô biên vô tận, một khi đi quá sâu sẽ bị lạc lối trong đó, kết cục ra sao không ai biết.
Trong đầu Dương Gian có ký ức của Liêu Phàm - kẻ đã chết trước đó.
Trong ký ức của Liêu Phàm, từng có người thử thăm dò căn phòng này, dùng dây thừng buộc vào thiết bị đo đạc, kết quả dây thừng dài hơn mấy trăm mét vẫn chưa chạm đáy, ngược lại giữa đường gặp phải nguy hiểm không rõ tên, dây thừng bị đứt, việc đo đạc thất bại.
Cho nên nơi này rất nguy hiểm.
Nhưng nơi càng nguy hiểm thì lại càng an toàn.
Trốn trong căn phòng tối tăm này thì rất khó bị phát hiện.
"Bên trong cũng có người trốn à? Cái phòng tối này ông đây không vào đâu." Hùng Văn Văn liếc mắt nhìn một cái rồi rụt người lại, không muốn đi vào.
Dương Gian đẩy cánh cửa phòng lung lay sắp đổ ra, hắn đứng ở cửa chứ không bước vào.
Quỷ Nhãn nhìn trộm, bên trong ít nhiều cũng có thể nhìn thấy rõ ràng một chút, nhưng phạm vi không lớn, khoảng mười mét đổ lại. Trong phạm vi này hắn nhìn thấy mấy gã Ngự Quỷ Giả lúc trước đang đứng đó.
Chính vì khoảng cách ngắn này mà đối phương mới không có nguy cơ bị lạc lối.
"Đồng Thiến, đến lượt cậu rồi, cứ hướng vào căn phòng này mà khóc, lùa bọn chúng vào sâu trong bóng tối, để bọn chúng lạc lối trong đó." Dương Gian cũng không tự mình ra tay, mà nghĩ ra một ý tưởng khá hay.
"Lùa vào trong?" Đồng Thiến có chút nghi hoặc.
Dương Gian nói: "Bóng tối trong phòng dường như vô biên vô tận, không ai biết sau khi đi sâu vào trong sẽ xảy ra chuyện gì. Lối ra chính là cánh cửa này, có người trốn bên trong nhưng chưa đủ sâu."
"Tôi hiểu rồi."
Đồng Thiến nghe vậy lập tức hiểu ý của Dương Gian.
Có người muốn mượn sự quỷ dị của nơi này để trốn tránh sự truy sát của bọn họ.
Ngay lập tức, anh ta không chút do dự bước vào trong phòng.
Đồng Thiến không đi quá sâu, chỉ đi về phía trước khoảng mười bước chân.
Sau mười bước, xung quanh Đồng Thiến đã chìm vào một màn đêm đen kịt, không nhìn thấy gì cả, hơn nữa yên tĩnh đến đáng sợ, dường như đã cách biệt với thế giới bên ngoài, anh ta chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở và nhịp tim của chính mình.
Theo cái cổ của anh ta xoay chuyển một cách quái dị.
Một khuôn mặt mang ý cười trung tính quay về phía chính diện.
Tiếng cười khiến người ta rợn tóc gáy bắt đầu vang vọng trong căn phòng này.
Kỳ lạ là bóng tối ở đây tuy nhìn qua vô biên vô tận, nhưng tốc độ tiếng cười vọng lại lại cực kỳ nhanh, dường như chỉ là diện tích của một căn phòng bình thường, hoàn toàn không khổng lồ như trong tưởng tượng.
Tiếng cười là sức mạnh linh dị, bóng tối dường như không thể nuốt chửng hoàn toàn luồng sức mạnh linh dị này, một phần tiếng cười không bị ảnh hưởng.
Mà một khi không thể cách ly hoàn toàn tiếng cười của mặt quỷ này, thì tiếng cười vang vọng chồng chéo lên nhau sẽ trở nên vô cùng kinh khủng.
Rất nhanh.
Tiếng cười của lệ quỷ trong bóng tối từ không thành có, và bắt đầu ngày càng rõ ràng hơn.
"Tiếng cười này... không ổn, đây là mặt quỷ của Quỷ Kiểm Đồng Thiến đang cười. Chết tiệt, Dương Gian phát hiện chúng ta ở đây rồi." Có người nghe thấy tiếng cười này thì sững sờ, sau đó kinh hãi.
"Làm sao bây giờ? Có nên lao ra liều mạng với Dương Gian không?" Bên cạnh có người đề nghị.
"Lao ra là tìm chết, Liễu Bạch Mục đều chuồn rồi, chúng ta ra khỏi phòng này tuyệt đối sẽ bị Dương Gian xử đẹp. Không thể ra ngoài, tiếng cười này xuất hiện cũng chứng tỏ Dương Gian kiêng kỵ căn phòng này nên không đi sâu vào, cho nên mới để tên Đồng Thiến kia vào cười, xem hắn có chịu nổi việc bản thân bị lệ quỷ khôi phục hay không."
"Nói đúng lắm, chẳng phải là thi gan sao, chúng ta dư sức."
Trong bóng tối, bọn họ bàn bạc với nhau, quyết định đánh chết cũng không ra khỏi phòng, cứ thi gan với Đồng Thiến.
Dù sao Ngự Quỷ Giả đều có nguy cơ lệ quỷ khôi phục, sử dụng sức mạnh linh dị là phải trả giá.
Nhưng điều bọn họ không biết là hai khuôn mặt quỷ của Đồng Thiến đã chết máy, là một dạng dị loại, không có cái giá phải trả cho việc khôi phục.
Cho nên tiếng cười của mặt quỷ vẫn tiếp tục, trong đó còn xen lẫn tiếng khóc lúc có lúc không.
Trong căn phòng chật hẹp, tốc độ tiếng cười vang vọng rất khủng khiếp.
Chỉ trong chốc lát, tiếng cười đã vọng lại đủ bốn lần.
Tiếng cười trong bóng tối ngày càng rõ ràng, phảng phất như thật sự có lệ quỷ đứng ngay bên cạnh phát ra điệu cười rợn người.
Đợt tiếng cười thứ năm ập đến.
Trong phòng đã có Ngự Quỷ Giả tử vong.
Tiếng cười này mặc dù bị một loại sức mạnh linh dị nào đó trong bóng tối làm suy yếu, bên ngoài không nghe rõ lắm, nhưng tốc độ chồng chéo quá nhanh, đến mức độ kinh khủng của tiếng cười hiện tại đã đạt tới mức chí mạng.
Đợt thứ sáu ập đến, gần như đạt tới giới hạn của tất cả mọi người, có người kinh hoàng hét lớn: "Không được, không chịu nổi nữa rồi, tiếng cười này có tiếng vang chồng lên nhau..."
Nhưng kinh hoàng thì kinh hoàng, người đó lời còn chưa nói hết đã im bặt.
"Chạy."
Cũng có người sớm nhận ra điều không ổn, cắn răng chạy thẳng vào sâu trong bóng tối.
Lúc này lạc lối trong đó còn có cơ hội sống sót, nhưng nếu đi về phía lối ra thì chắc chắn sẽ bị Dương Gian chặn đánh chết tươi.
Đứng yên tại chỗ cũng không được, mặt quỷ của Đồng Thiến lại cứ cười mãi, dường như không có ý định dừng lại.
Rất nhanh.
Chưa đến hai phút.
Những Ngự Quỷ Giả trốn trong căn phòng tối tăm này đã bị giải quyết sạch sẽ.
Có người chết dưới tiếng cười mặt quỷ của Đồng Thiến, có người kinh hoàng bỏ chạy vào sâu trong bóng tối, hoàn toàn mất tích.
Nhưng để cho chắc chắn, tiếng cười của Đồng Thiến kéo dài ba phút mới dừng lại.
"Căn phòng này rất quái lạ, tiếng cười dường như bị nhốt trong phòng, không thể thẩm thấu ra ngoài."
Dương Gian nheo mắt, quan sát hồi lâu, nhưng không nghe thấy động tĩnh gì từ Đồng Thiến truyền ra.
Thậm chí không có tiếng khóc hay tiếng cười nào lọt ra ngoài.
Tuy nhiên hắn có thể nhìn thấy bóng dáng của Đồng Thiến, anh ta quả thực đang hành động.
Sau khi tiếng cười ngừng lại, Đồng Thiến mới xoay người tại chỗ, đi mười bước ra đến cửa, thuận lợi bước ra ngoài: "Tình hình thế nào rồi?"
"Đã dọn sạch rồi." Dương Gian nói.
"Vậy thì tốt." Đồng Thiến gật đầu.
"Lên tầng hai, tầng hai còn một số tàn dư, tiếp tục dọn dẹp." Dương Gian nói.
"Được."
Cả nhóm người lại tiếp tục đi lên tầng hai của Cổ trạch.
Tuy nhiên, ngay khi Dương Gian và những người khác đang truy sát những nhân viên dính lời nguyền đồng hồ trong Cổ trạch.
Thành phố Đại Đông.
Tòa nhà Ninh An, tầng cao nhất.
Vương Sát Linh lại đang tiếp kiến một vị khách khác.
Một vị khách quý đến từ Tổng bộ.
"Lý đội đến muộn một bước rồi, Dương Gian đã dẫn đội vào Cổ trạch, hiện tại những người trong đó đa phần đã bị giết gần hết. Hơn nữa lúc cậu ta đi chuẩn bị không được đầy đủ, xem ra công việc dọn dẹp hậu quả này định ném cho tôi rồi." Vương Sát Linh mỉm cười, rót một chén trà cho người đàn ông trước mặt.
Người đàn ông trước mặt mặc đồng phục Đội trưởng của Tổng bộ, khuôn mặt cương nghị không chút nụ cười, đeo một cặp kính râm che kín đôi mắt.
Nhưng vẫn có thể nhận ra, phản chiếu sau cặp kính râm đó là hai ngọn lửa âm u quỷ dị.
Đó là Quỷ Hỏa đang rực cháy.
Hơn nữa màu da trên mặt Lý Quân rất kỳ lạ, màu sắc trên da đậm đặc, giống như được nhuộm bằng thuốc nhuộm, cứng đờ quái dị, toát ra một mùi tử khí trầm trầm.
"Tôi đến đây không phải để canh chừng Dương Gian, cậu ta là người có chừng mực và giới hạn, biết việc gì có thể làm, việc gì không thể làm. Trong sự kiện Quỷ Chết Đói, biểu hiện của cậu ta rất đáng khen ngợi, loại người này Tổng bộ có sự bao dung rất cao." Lý Quân mở miệng nói chuyện như một cái xác chết, toàn thân cứng ngắc bất động.
"Vậy Lý đội lặn lội đường xa chạy đến thành phố Đại Đông chắc không phải để tìm tôi uống trà đâu nhỉ. Nào, nếm thử hồng trà mới pha xem." Vương Sát Linh ra hiệu.
Lý Quân nói: "Dương Gian có giới hạn, không có nghĩa là những người khác có giới hạn. Mục đích tôi đến đây là để canh chừng những kẻ không có giới hạn."
Nụ cười của Vương Sát Linh cứng lại, nói: "Lý đội đang nói tôi sao?"
"Không phải cậu, mà là tất cả mọi người trong thành phố này, đương nhiên, cũng bao gồm cả cậu." Lý Quân nói, giọng điệu cứng nhắc, thái độ việc công xử theo phép công.
0 Bình luận