Tập 7

Chương 794: Người vô hình

Chương 794: Người vô hình

Dương Gian và Lý Dương ngồi xe chuyên dụng chạy trong thành phố Đại Xuyên.

Thành phố này cũng là một đô thị lớn vô cùng quan trọng, tuy mức độ quan trọng không bằng thành phố Đại Hải, nhưng cũng cùng đẳng cấp với thành phố Đại Xương, bất kể dân số, kinh tế, hay mức độ phồn hoa đều không kém.

Theo lẽ thường, trên đường phố của thành phố này không nên chỉ có chút xe cộ, chút người đi đường như vậy mới phải.

Mặc dù Dương Gian ngồi xe nhìn suốt dọc đường thấy thành phố đều vận hành bình thường, nhưng cảm giác mang lại cho hắn lại giống như thiếu đi một chút hơi người.

Không có cảm giác ồn ào, náo nhiệt đó.

Có một loại cảm giác đè nén chết chóc.

"Lý Dương tra thử xem, nơi này từng xảy ra sự kiện linh dị không?" Dương Gian dặn dò một tiếng.

Lý Dương lập tức liên lạc với bên Tổng bộ, điều tra hồ sơ tư liệu linh dị của thành phố Đại Xuyên.

Một thành phố lớn như vậy, kiểu gì cũng sẽ có sự kiện linh dị xảy ra. Thành phố Đại Xương trước khi xảy ra sự kiện Quỷ Chết Đói cũng có vài vụ linh dị, chỉ là quy mô không lớn, nằm trong phạm vi kiểm soát mà thôi.

Rất nhanh.

Lý Dương nhận được hồi âm, hắn nói: "Từng có hai hồ sơ sự kiện linh dị, lần lượt là sự kiện linh dị cấp C, mật danh Bị Lãng Quên. Còn một sự kiện cấp B, mật danh: Mãnh Quỷ Khu."

"Cả hai sự việc đều đã được người phụ trách thành phố Đại Xuyên là Lý Nhạc Bình giải quyết, hiện tại chắc đều đã không còn vấn đề gì, sau đó thành phố Đại Xuyên mọi thứ đều rất yên bình, không xuất hiện tình huống đặc biệt nào nữa."

Dương Gian gật đầu: "Một thành phố lớn như vậy mà chỉ xảy ra vỏn vẹn hai sự kiện linh dị, vận may này đúng là không tệ. Nhưng cái tên Tôn Thụy phụ trách thành phố Đại Hán mới là thiên tuyển chi địa (vùng đất được trời chọn), một sự kiện linh dị nào cũng không xảy ra, so với bọn họ tôi thê thảm hơn nhiều."

"Hiện tại Tôn Thụy cũng chẳng dễ chịu gì, một cái Quỷ Bưu Cục nằm ngay trong nội thành, một khi mất kiểm soát khởi điểm chính là sự kiện linh dị cấp A." Lý Dương nói.

Dương Gian nói: "Điều hai phần hồ sơ tư liệu đó ra cho tôi xem trước."

"Được."

Lý Dương lập tức liên lạc người tiếp nhận bắt đầu điều hai phần hồ sơ tư liệu này ra.

Hồ sơ thứ nhất 《Bị Lãng Quên》.

Tên hồ sơ rất kỳ lạ, không biết là ai đặt, chẳng thực tế chút nào.

Dương Gian lật xem hồ sơ, theo nội dung bên trong kể lại, thành phố Đại Xuyên không biết bắt đầu từ khi nào phát hiện dân số lưu động có dấu hiệu giảm sút, thế là có nhân viên điều tra đi tìm hiểu.

Kết quả qua một lần điều tra dân số kinh hoàng phát hiện ra, không ít gia đình đều tồn tại tình trạng người mất tích.

Quỷ dị nhất là, sau khi người thân trong nhà mất tích, những người khác lại không có bất kỳ cảm giác nào. Vốn dĩ nhà bốn người, biến thành nhà ba người, sau đó cuộc sống vẫn diễn ra bình thường.

Chính vì vậy nên sự kiện linh dị này mới bị phát hiện khá muộn.

Về phần cụ thể mất tích bao nhiêu người, đến nay vẫn chưa có một con số chính xác.

Sau đó, tình trạng mất tích quỷ dị này dừng lại, Lý Nhạc Bình liên hệ với Tổng bộ, cho biết anh ta đã giải quyết sự kiện linh dị này.

Quá trình giải quyết sự kiện linh dị không có ghi chép, thông tin tư liệu về lệ quỷ cũng không có ghi chép.

Đây là một hồ sơ khuyết thiếu, chỉ có một bản báo cáo cá nhân của Lý Nhạc Bình.

Độ tin cậy rất thấp.

Nhưng Tổng bộ vẫn thu nhận, dù sao đây cũng là một hồ sơ sự kiện linh dị, có giá trị tham khảo nhất định.

"Con quỷ đó bị Lý Nhạc Bình ngự rồi sao? Cho nên anh ta trở thành một người rất dễ bị lãng quên?" Dương Gian suy nghĩ như vậy.

Sau đó hắn lại lật mở phần hồ sơ tư liệu thứ hai.

Mật danh: Mãnh Quỷ Khu.

Sự việc bắt đầu từ ba tháng trước.

Trung tâm thành phố Đại Xuyên, đường phố ban đêm, trong các con hẻm lục tục phát hiện đủ loại thi thể chết thảm, hơn nữa số lượng tử vong ngày một nhiều. Chuyện về lệ quỷ giết người cũng trở thành những câu chuyện ma quái trong đô thị từ vài tháng trước, khiến không ít người dân nghe đến biến sắc.

Rất nhiều người lựa chọn buổi tối không ra đường nữa.

Nhưng thỉnh thoảng camera trên đường phố quay được bóng dáng lệ quỷ kinh dị.

Dường như thực sự có một con lệ quỷ không rõ tên tuổi đang du đãng ở một khu vực nào đó không ngừng tập kích người sống.

Sau đó, khu vực kia bị phong tỏa.

Và khu vực bị phong tỏa chính là Mãnh Quỷ Khu.

Đến sau này, Lý Nhạc Bình một mình đi vào Mãnh Quỷ Khu bị phong tỏa.

Vài ngày sau, lệnh phong tỏa được gỡ bỏ.

Bởi vì anh ta báo cáo với Tổng bộ sự kiện linh dị đã được xử lý, lệ quỷ sẽ không xuất hiện nữa.

Nhưng rất kỳ lạ là, trong hồ sơ vẫn không có quá trình xử lý sự kiện linh dị liên quan của Lý Nhạc Bình, cũng không có thông tin tư liệu về con lệ quỷ đó.

Đây lại là một hồ sơ khuyết thiếu.

"Lý Nhạc Bình đang cố tình giấu giếm quá trình xử lý sự kiện linh dị, đây là một cách bảo vệ thông tin bản thân, hay là trong quá trình xử lý sự kiện linh dị có chuyện gì không muốn bị người khác phát hiện."

Dương Gian trầm tư.

Thành phố này toát ra vài phần cổ quái, ngay cả người phụ trách Lý Nhạc Bình cũng bị phủ lên một tầng bóng đen.

Mà hiện tại địa chỉ của Quỷ Bưu Cục lại chỉ về thành phố này.

Rõ ràng.

Nơi này nhất định đang xảy ra chuyện gì đó, hoặc một số chuyện đã xảy ra rồi, chỉ là mình chân ướt chân ráo mới đến, vẫn chưa tìm hiểu mà thôi.

"Không vội, từ từ điều tra vậy."

Dương Gian nghĩ thầm.

Nhưng bất chợt, hắn lại nhớ lại một chi tiết quan trọng nào đó của nhiệm vụ đưa thư lần này.

Đó chính là nhiệm vụ đưa thư lần này dường như không có giới hạn thời gian.

Đúng vậy.

Dương Gian nghiêm túc nhớ lại, phát hiện nhiệm vụ đưa thư lần này thực sự không có yêu cầu thời gian.

Nhiệm vụ đưa thư ở Phúc Thọ Viên thành phố Đại Hải trước đó có yêu cầu đưa thư trong bảy ngày, nhưng lần này thời hạn lại không được nhắc đến.

"Nếu không nhắc đến yêu cầu thời gian đưa thư, vậy thì mặc định hẳn là ba tháng, bởi vì tín sứ tầng ba cần ba tháng để đưa một bức thư." Hắn thầm nghĩ trong lòng.

Thời gian ba tháng, điều này biểu thị thời hạn đưa thư lần này sẽ khá dư dả.

====================

Nhưng điều này cũng gián tiếp cho thấy lần đưa thư này toát ra chút hơi thở bất thường.

Ngay khi Dương Gian đang suy nghĩ, chiếc xe vốn đang chạy êm ái đột nhiên tăng tốc gấp, dường như muốn lao nhanh qua ngã tư đèn xanh đèn đỏ.

Thế nhưng đúng lúc này, một chiếc xe tải nhỏ từ đường bên cạnh lao ra, đâm trực diện vào chiếc xe chuyên dụng này.

Xe chuyên dụng tăng tốc gấp dường như là cố ý tránh chiếc xe tải kia, nhưng vẫn chậm một nhịp.

Vị trí cửa sau bị xe tải đâm trúng, mọi người trong xe cảm nhận được rung chấn mãnh liệt, sau đó kèm theo tiếng phanh gấp từ bên ngoài truyền đến, chiếc xe mất lái ngay tại ngã tư, lật nhào, trượt dài trên mặt đất hơn mười mét, đâm vào dải phân cách bên đường mới dừng lại được.

Chiếc xe tải gây tai nạn kia hoàn toàn không có ý định dừng lại, trực tiếp đạp ga rồi nhanh chóng bỏ chạy.

Chiếc xe chuyên dụng méo mó biến dạng lật nghiêng ở đó, dường như không còn động tĩnh, không biết người bên trong thương vong thế nào.

Tuy nhiên ngay sau đó.

"Rầm!"

Một tiếng vang lớn, cửa bên hông xe lập tức bị đá bay ra ngoài.

Dương Gian mặt không cảm xúc chui ra khỏi chiếc xe gặp nạn, đôi mắt hơi ửng đỏ nhìn chằm chằm chiếc xe gây tai nạn đang nhanh chóng rời đi kia, muốn đuổi theo, nhưng lại kìm nén được.

Bởi vì tài xế chiếc xe đó là người sống.

Điều này có nghĩa là không phải lệ quỷ tập kích, đã không phải thì không cần thiết phải dùng đến sức mạnh linh dị.

"Đây không phải trùng hợp, mà là cố ý, có kẻ đã nhắm vào tôi từ sớm. Là kẻ thù sao? Chắc là không, muốn dựa vào một vụ tai nạn xe để giết tôi, chỉ cần là người có chút não đều biết đây là chuyện không thể nào."

Dương Gian đưa mắt nhìn chiếc xe kia rời đi, sắc mặt hơi trầm xuống.

"Đang yên đang lành sao lại tai nạn, thật làm tôi giật mình. Đội trưởng Dương, tình hình sao rồi?" Lý Dương cũng chui ra từ trong xe, trán hắn chảy máu, chỉ bị thương ngoài da.

Dương Gian nói: "Mọi thứ bình thường, không có gì đặc biệt, chỉ là tài xế gây tai nạn chạy rồi. Để Lý Nhạc Bình đi bắt người đi, anh ta là người phụ trách thành phố Đại Xuyên, bắt một người chắc là không thành vấn đề, tôi không muốn lãng phí thời gian vào việc này."

"Tài xế hình như chết rồi, không thấy động tĩnh gì." Lý Dương lại nói.

"Vậy sao? Thế thì thật đáng tiếc." Dương Gian mặt không cảm xúc.

Hắn sẽ không vì cái chết của một người xa lạ mà nảy sinh cảm xúc đặc biệt gì, bởi vì hắn đã thấy quá nhiều sinh tử.

Rất nhanh.

Mấy chiếc xe chuyên dụng phía sau nhanh chóng dừng lại gần đó.

Lý Nhạc Bình bước xuống: "Hai vị thế nào, không sao chứ? Vừa rồi tôi thấy xe của hai vị gặp tai nạn, thật làm tôi giật mình. Hai vị yên tâm, chuyện này tôi chắc chắn sẽ truy cứu đến cùng, tên tài xế gây tai nạn hôm nay sẽ bị bắt quy án, tuyệt đối sẽ cho hai vị một câu trả lời thỏa đáng."

Dương Gian nhìn sắc mặt bình tĩnh đến mức gần như tê liệt của hắn, không hề nhìn ra Lý Nhạc Bình có bất kỳ cảm xúc dao động nào, ngược lại bình tĩnh đến mức đáng sợ.

Nhưng đa số Ngự Quỷ Giả đều như vậy, hắn cũng không để ý lắm.

"Đổi một chiếc xe khác đi, hy vọng lần này chỉ là hiểu lầm." Dương Gian nói.

Lý Nhạc Bình không nói hai lời, lại sắp xếp xe khác cho hai người.

Rất nhanh, mọi người rời khỏi ngã tư xảy ra tai nạn.

Nhưng bên trong chiếc xe đã méo mó biến dạng kia, tài xế ngồi ghế trước đã ngã gục trên ghế lái, thân thể lạnh băng.

Hai tay gã vẫn nắm chặt vô lăng, cơ thể giữ nguyên tư thế khi lái xe.

Thế nhưng trên cổ, cái đầu đã biến mất không thấy đâu, không biết đã lăn lóc đến chỗ nào, nhưng vết thương trên cổ lại phẳng lì vô cùng, tuyệt đối không phải do vụ tai nạn lần này gây ra, mà là vết thương này vốn dĩ đã có từ trước.

Do ghế trước và ghế sau có vách ngăn.

Tình trạng quỷ dị của tài xế, Lý Dương và Dương Gian đều không để ý.

Còn chiếc xe tải nhỏ vừa gây tai nạn bỏ chạy kia, lúc này vẫn đạp lút chân ga, lao vun vút trong trung tâm thành phố Đại Xuyên.

Kỳ lạ là, trên con đường chiếc xe tải đi qua, xe cộ cực kỳ ít, cho dù thỉnh thoảng có vài chiếc, cũng đã sớm chuyển làn rời đi từ nửa phút trước.

Ngoài ra.

Mỗi khi đi qua một ngã tư, xe tải đều gặp đèn xanh.

Cho dù có đèn đỏ, khi xe tải đến gần, đèn đỏ cũng đột nhiên nhấp nháy, chuyển thành đèn xanh.

Tài xế lái chiếc xe tải này là một người đàn ông trung niên rất bình thường.

Người đàn ông này thần sắc có chút đờ đẫn, giống như một con rối chỉ biết giữ vô lăng đạp chân ga, không hề có ý định giảm tốc hay nhường đường.

Chiếc xe tải biến mất trong thành phố Đại Xuyên, không biết đi về đâu, mất hút không dấu vết.

Còn Dương Gian, Lý Dương dưới sự sắp xếp của Lý Nhạc Bình đã vào ở tại một khách sạn năm sao trong thành phố.

Khách sạn trống huơ trống hoác, đến nay ngoại trừ một số nhân viên phục vụ, đầu bếp, lao công... thì chỉ có hai vị khách là bọn họ.

Lý Nhạc Bình nói rằng khách sạn này đã được anh ta mua lại, chuyên dùng để tiếp đãi Dương Gian và Lý Dương.

Đối với quy cách tiếp đãi này, Dương Gian cũng không lấy làm lạ.

Dù sao thân là một người phụ trách, chút quyền lực này vẫn phải có.

"Tôi phải đi xử lý vụ tai nạn vừa rồi, cho hai vị một câu trả lời, buổi tối tôi sẽ quay lại đây thảo luận với hai vị về chuyện của thành phố Đại Xuyên, hy vọng hai vị không phiền." Lý Nhạc Bình nói.

"Được, anh cứ đi làm việc trước, tôi đợi tin tốt của anh." Dương Gian đứng tại chỗ, nhìn nhóm người Lý Nhạc Bình rời đi.

Lý Dương cau mày, hắn luôn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không nói ra được.

Cảm giác này lúc có lúc không, trước đó không dám khẳng định, nhưng sau khi bước vào khách sạn năm sao này thì cảm giác đó mạnh lên, cho nên mới dám xác định.

"Đội trưởng, nơi này rất quái dị."

Khóe miệng Dương Gian lộ ra một nụ cười lạnh: "Đương nhiên quái dị rồi, mấy người này đi đường không có bóng."

Cái gì?

Sắc mặt Lý Dương thay đổi kịch liệt, hắn lập tức nhìn về phía nhóm người Lý Nhạc Bình chưa đi xa.

Đột nhiên.

Một luồng hơi lạnh ùa tới.

Dưới ánh nắng bên ngoài.

Dù là Lý Nhạc Bình, hay mấy trợ lý mặc vest bên cạnh, tất cả đều không có bóng.

Điều này rất không hợp lẽ thường.

Phải biết rằng, bất cứ vật gì cũng không thể không có bóng.

Nhưng phàm việc gì cũng có ngoại lệ, trên thế giới này có một thứ có thể tồn tại trái với lẽ thường.

Quỷ!

Chỉ khi liên quan đến lệ quỷ, liên quan đến sự kiện linh dị, mọi kiến thức vật lý, mọi nhận thức đều có thể bị đảo lộn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!