Tập 7

Chương 791: Cùng một địa chỉ

Chương 791: Cùng một địa chỉ

Dương Gian không chọn cách ép buộc, đe dọa tín sứ tầng ba tên Lý Dịch này, mặc dù hắn làm được, nhưng bản thân hắn vẫn khá có nguyên tắc.

Đối với người không thù không oán Dương Gian luôn khá khách khí.

Đương nhiên sự khách khí này là đối với Ngự Quỷ Giả.

Dù sao những Ngự Quỷ Giả tính khí xấu, hành sự tàn nhẫn hơn Dương Gian chỉ có nhiều hơn chứ không ít hơn.

"Nếu anh đồng ý thì vụ giao dịch này chốt như vậy, anh đưa số tài khoản cho tôi, tiền thì quay về tôi rời khỏi đây sẽ bảo kế toán của tôi chuyển cho anh." Dương Gian mở miệng nói.

Lý Dịch cười cười: "Ra khỏi đây nhỡ cậu trở mặt không nhận người thì sao? Con người tôi vẫn khá thực tế, nhận tiền trước rồi mới làm việc."

"Người bạn này, anh cảm thấy một người bình thường có ai xách theo mấy triệu đi lung tung không?" Lý Dương phản bác.

"Kể cũng đúng."

Lý Dịch xoa cằm: "Nhưng tín sứ tầng ba rất nhiều người quả thực không tin được, nói chuyện uy tín với họ là một việc rất khó, hơn nữa người bên ngoài làm ăn mấy triệu còn phải ký hợp đồng các thứ, ai dám nhận lời ngay được."

"Thế này đi, tôi tặng cậu một tờ giấy viết thư trước, cậu ra ngoài xong chuyển tiền cho tôi rồi chúng ta tiếp tục trao đổi thông tin tiếp theo."

"Cũng phải để tôi tin các cậu có thực lực này chứ."

Dương Gian hơi mất kiên nhẫn: "Lắm chuyện thật, cái này cho anh, coi như thế chấp."

Nói xong, hắn ném một khẩu súng lục màu vàng ra.

Lý Dịch sau khi nhận lấy lập tức thần sắc khẽ động, không phải anh ta chưa từng sờ vào súng, mà là trọng lượng khẩu súng này... rất nặng.

Súng nếu không có vấn đề, thì trọng lượng này hẳn là do chất liệu.

Anh ta thạo nghề tháo băng đạn ra xem, lập tức kinh ngạc nói: "Vàng?"

Không sai, khẩu súng này toàn thân đều là chất liệu vàng, là loại súng đặc biệt được chế tạo riêng, không phải loại súng thông thường mấy trăm đô mua được ở nước ngoài.

"Một viên đạn bên trong giá thị trường mười vạn, riêng cái băng đạn kia đã trị giá hai triệu, tôi chịu thiệt chút, phần thừa ra coi như tôi tặng." Dương Gian bình tĩnh nói.

Lý Dịch sờ thân súng trơn nhẵn lạnh lẽo ánh mắt dao động: "Gần đây vàng tăng giá đúng là rất dữ, có người nói sức mạnh linh dị có thể ảnh hưởng đến mọi vật chất, nhưng lại không ảnh hưởng được vàng, nếu có thể dùng vàng xây một căn nhà an toàn thì có thể cách ly linh dị xâm nhập, tiếc là con người tôi khá nghèo, không thể mua nổi lượng vàng dùng cho một căn nhà an toàn."

"Súng này cũng là chất liệu vàng, ý là nói thứ này có thể bắn trúng quỷ?"

"Về lý thuyết thì không sai." Dương Gian nói.

Lý Dịch ngẩn ra một chút, sau đó bật cười nói: "Cũng phải, cho dù bắn trúng quỷ chắc cũng không giết được, chỉ có thể có chút tác dụng cản trở, thứ này dùng để đối phó với người thì nhiều hơn, đối phó với những tín sứ sở hữu chút sức mạnh linh dị... Quỷ không giết được, người thì có thể bị giết, xem ra cậu từ dưới lầu lên chuẩn bị rất đầy đủ."

Anh ta lập tức hiểu ra tác dụng thực sự của thứ này.

Thay vì dùng để đối phó quỷ, chi bằng dùng để đối phó người.

"Nhưng cậu đưa thứ này cho tôi, cậu không sợ những ngày sau họng súng của tôi lại quay sang đối phó cậu sao." Lý Dịch hỏi.

"Anh có thể thử, có lẽ ngay khoảnh khắc họng súng của anh chĩa vào tôi thì anh đã chết rồi." Dương Gian đôi mắt tỏa ra ánh sáng đỏ nhàn nhạt, giọng điệu vô cùng bình thản.

"Người này không tầm thường." Lý Dịch hít sâu một hơi thuốc, anh ta bình tĩnh suy tư.

Có thể đến tầng này không ai là kẻ ngốc, dám bán đi một món vũ khí sát thương lớn như vậy, nhất định là có chỗ dựa không sợ hãi.

"Được, vậy tôi chiếm chút hời nhận lấy khoản tiền này của cậu, giấy viết thư tôi đưa thêm cho cậu mười tờ, nhưng thứ này nhiều cũng vô dụng, không phải tín sứ nào cũng có mạng mà dùng." Lý Dịch nói.

Hai người hoàn thành giao dịch này.

Dương Gian nhận được tờ giấy viết thư đen sì bẩn thỉu kia.

Chỉ vừa chạm vào đã cảm nhận được một luồng khí tức âm lãnh bất an lảng vảng bên trên, như bị lệ quỷ vuốt ve qua, để lại những dấu vết không thể hình dung.

"Vò giấy viết thư thành hình một sợi dây dài, như vậy cháy lâu hơn một chút, nhưng tuyệt đối đừng để giấy viết thư cháy hết trước khi trở lại bưu cục, nếu không sẽ xảy ra chuyện gì không ai biết được, tôi từng nghe nói có người gửi thư xong chạy trốn về bưu cục thì giấy viết thư cháy hết giữa đường, kết quả người đó trực tiếp mất tích, không xuất hiện lại trong bưu cục, cũng không xuất hiện ở bên ngoài."

Lý Dịch thành thạo cuộn giấy viết thư lại, làm mẫu cho mấy người xem.

Giấy viết thư cuộn lại giống như một nén nhang đen, tựa như tế bái người chết.

"Chia thứ này mỗi người hai tờ, phần thừa cậu giữ lại."

Dương Gian lấy mười tờ giấy viết thư, phần thừa đưa cho Lý Dương, bảo cậu ta chia cho Dương Tiểu Hoa, Thái Ngọc, Vương Thiện và cả Lưu Minh Tân kia bốn người.

"Phải đưa cho họ sao?" Lý Dương kinh ngạc nói.

Dương Gian gật đầu, không nói nhiều.

Lý Dương hiểu ý, cậu chia giấy viết thư này cho mỗi người hai tờ.

Những người này sau khi nhận lấy đều có vẻ mặt khác nhau, bọn họ vạn lần không ngờ kẻ suýt hại chết tất cả mọi người ở tầng hai lại quan tâm đến mình ở tầng lầu này.

Chuyện này không hợp lý.

Dương Gian chẳng phải mong bọn họ chết lắm sao?

Hay là?

Lập tức, Thái Ngọc, Vương Thiện, Lưu Minh Tân lại nhìn Dương Tiểu Hoa với vẻ mặt kỳ quái.

Dương Tiểu Hoa không phải đã đầu quân cho Dương Gian rồi chứ, hay là trúng mỹ nhân kế của cô ta.

"Các người nhìn tôi như vậy làm gì?" Dương Tiểu Hoa cau mày nói.

"Cô cũng họ Dương, chẳng lẽ cô và tên Dương Gian này là họ hàng? Hắn rất quan tâm cô." Người đàn ông tên Thái Ngọc đoán mò.

Dương Tiểu Hoa có chút bực bội nói: "Nói bậy, người họ Dương đầy ra đấy, cùng họ là bình thường được không, hơn nữa tôi được quan tâm chỗ nào, các người chẳng phải cũng nhận được giấy viết thư sao?"

"Trước đó ở trong phòng tại tầng hai, các người đã xảy ra chuyện gì?" Lưu Minh Tân hỏi.

"Lưu Minh Tân, anh có ý gì? Trong thời gian ngắn như vậy anh nghĩ sẽ xảy ra chuyện gì? Lúc đó tôi suýt chết được chưa, Dương Gian chỉ thực hiện lời hứa của hắn, để tôi làm mồi nhử đồng thời cũng cung cấp sự bảo vệ cho tôi, đơn giản vậy thôi, các người đa nghi tôi hiểu, nhưng đừng có đặt lên người tôi."

"Hơn nữa loại người như Dương Gian anh nghĩ mấy người chúng ta có thể ảnh hưởng được sao? Hắn ngay cả quỷ cũng có thể giam giữ, để tên Lý Dương kia trộm lấy sức mạnh của lệ quỷ, thực sự muốn làm gì thì mấy người chúng ta cũng chỉ có nước ngoan ngoãn chấp nhận thôi."

Dương Tiểu Hoa rất cạn lời, không ngờ mấy người này lại cho rằng Dương Gian quan tâm bọn họ là vì nguyên nhân của mình.

Mình có sức quyến rũ lớn thế sao?

Biểu hiện của tên Dương Gian này ở tầng hai quả thực là máu lạnh đến đáng sợ, một chút tình cảm người sống cũng không có, điểm duy nhất còn được coi là bình thường chắc là tính nguyên tắc cá nhân của hắn rất mạnh.

Nếu gạt bỏ điểm này, mức độ nguy hiểm của người này gần như ngang bằng với lệ quỷ.

Trong khi bọn họ bàn tán thì Dương Gian và Lý Dịch đang thảo luận một chủ đề khác.

"Muốn lên lầu nhanh chóng, chủ đề này trước đây tín sứ tầng ba chúng tôi cũng từng thảo luận."

Lý Dịch xoa cằm nói: "Thực ra cách thì cũng khá nhiều, ví dụ như cướp bức thư thứ ba của một tín sứ, hay như thư màu đỏ, còn một cách nữa đó là gửi ba bức thư cùng lúc."

"Gửi ba bức thư cùng lúc? Ý là sao." Dương Gian hỏi.

Lý Dịch nói: "Không phải tín sứ nào nhận được thư cũng sẽ đi gửi ngay, trong khoảng thời gian này có một hạn định gửi thư, nếu trong hạn định gửi thư này cậu lấy thêm hai bức thư khác, ba bức thư cầm trong tay thì có người đoán sẽ hình thành một nhiệm vụ gửi thư mới, một nhiệm vụ chuyên biệt dành cho cá nhân."

"Độ nguy hiểm rất lớn, dù sao cũng là tích lũy của ba bức thư, đoán chừng dù không bằng thư màu đỏ thì cũng chẳng kém bao nhiêu."

"Tôi cho rằng cách tốt nhất là cướp lấy bức thư thứ ba, như vậy độ nguy hiểm sẽ không tăng, đồng thời độ khó cũng sẽ dễ hơn chút, chỉ là tầng ba và tầng hai tình hình khác nhau, thư của tín sứ đôi khi không phải của cá nhân, mà là phân phối theo số phòng."

"Nói nôm na là tầng ba thiên về nhiệm vụ nhóm, ví dụ hôm nay cậu cầm lấy bức thư trên hòm thư kia, hôm nay tất cả mọi người phòng 31 các cậu đều coi như nhận nhiệm vụ gửi thư."

Dương Gian nói: "Là như vậy sao? Nhưng điều này hẳn tồn tại chút lỗ hổng chứ, trong phòng chỉ có mấy người chúng tôi ở thôi sao? Tín sứ khác chắc cũng có người ở phòng 31 chứ, họ sẽ không bị ảnh hưởng à?"

"Không ở trong Quỷ Bưu Cục thì sẽ không bị ảnh hưởng, đây chính là cái gọi là ba tháng an toàn." Lý Dịch nói.

"Độ khó của việc cướp bức thư thứ ba rất lớn, cậu hoàn toàn không biết phòng nào, người nào hôm nay nhận nhiệm vụ gửi thư là bức thư thứ ba, hơn nữa cũng không phải ai cũng sẵn lòng dâng cơ hội bức thư thứ ba cho người khác." Lý Dịch lại nói.

"Tôi nghe lời này của anh, anh dường như biết ai đang giữ bức thư thứ ba." Dương Gian lại hỏi.

Lý Dịch cười cười: "Tôi đúng là biết, chỉ là tại sao tôi phải nói cho cậu."

"Tôi có thể thêm tiền."

Dương Gian nói: "Tôi nhìn ra được, anh hoàn toàn không có tự tin có thể sống sót rời khỏi bưu cục, đây mới là tầng ba, lên trên còn tầng bốn, tầng năm, thay vì mạo hiểm hết lần này đến lần khác, cuối cùng chết một cách lãng xẹt, chi bằng kiếm một khoản phí an gia, đảm bảo cuộc sống sau này cho vợ con già trẻ."

"Người có suy nghĩ như tôi không ít, cuộc sống của tín sứ quá tuyệt vọng, hoàn toàn không nhìn thấy chút hy vọng nào, lúc ở tầng một cũng từng nghĩ gửi xong mười lăm bức thư rồi an toàn rời khỏi cái nơi quỷ quái này, nhưng cùng với việc tăng tầng lầu, độ khó gửi thư tăng dần, tôi biết đây là một việc vô cùng mong manh."

Lý Dịch hút thuốc, có chút sầu não nói: "Nhưng con người luôn phải sống mà phải không? Thế này đi, cậu đưa cho mỗi người chúng tôi mười triệu, tôi làm chủ, giao bức thư thứ ba cho cậu."

"Mỗi người?"

Dương Gian thần sắc khẽ động, lập tức nhìn về phía sau Lý Dịch.

Trong phòng có động tĩnh truyền đến, rất nhanh có hai người lần lượt bước ra.

Một nam một nữ.

Đều là tín sứ phòng 34.

Dương Gian để ý người phụ nữ kia, dáng người đầy đặn, da trắng, trang điểm đậm, gợi cảm trưởng thành, mặc một bộ sườn xám, trên người khoác một chiếc áo lông chồn, giống như một quý phu nhân.

Nhưng đây không phải điểm hắn chú ý, hắn nhìn thấy dưới chân người phụ nữ này đi một đôi giày cao gót màu đen.

"Giới thiệu một chút, đồng đội phòng 34 Quách U, và Liễu Thanh Thanh."

"Đội trưởng, người phụ nữ này đi giày cao gót." Lý Dương hạ giọng nhắc nhở.

Dương Gian bất động thanh sắc, hắn chỉ nói: "Xem ra lúc đầu anh không nói thật, hôm nay hẳn là ngày gửi thư của anh, bức thư trên hòm thư kia không phải chuẩn bị cho tôi, là chuẩn bị cho các anh, đó chính là bức thư thứ ba của các anh."

"Ha ha, nói cũng không sai."

Lý Dịch cười lên: "Bức thư đó là chuẩn bị cho tín sứ phòng 34 chúng tôi, lúc đầu tôi nghe thấy động tĩnh bên ngoài rất ngạc nhiên, vì theo lý mà nói nếu tín sứ không lưu lại lâu trong Quỷ Bưu Cục thì xác suất gặp tín sứ phòng khác là không lớn, dù sao thời gian gửi thư của mỗi người đều sẽ so le nhau."

"Cho nên tôi mới ra xem tình hình, cậu cũng đừng trách tôi lừa các cậu, dù sao ở nơi này ai cũng buộc phải nâng cao cảnh giác mười hai phần."

"Nhưng tôi không có thời gian lãng phí ở đây, đã là bức thư thứ ba của cậu, vậy thì tôi nhận lấy."

Dương Gian nói: "Ngoài ra, trước mặt tôi anh nên thành thật một chút, tính khí tôi không tốt lắm, lỡ như tức giận, có một số việc rất khó thu dọn tàn cuộc đấy."

"Tầng hai lại lên một kẻ biết nói khoác."

Người đàn ông tên Quách U hừ lạnh một tiếng: "Lý Dịch, tôi không cảm thấy dâng bức thư thứ ba cho người khác là một lựa chọn đúng đắn, đưa thư cho hắn, chúng ta nói không chừng còn phải gửi thêm ba bức thư ở tầng này nữa mới được lên tầng bốn, nếu lần này chúng ta nhận nhiệm vụ này thì chỉ cần thành công chúng ta sẽ là tín sứ tầng bốn, cách tầng năm rời khỏi nơi này chỉ còn một bước."

"Bước đó không dễ bước qua như vậy đâu, độ khó gửi thư đang tăng lên, hơn nữa chúng ta đã bỏ lỡ giai đoạn vô cùng quan trọng ở tầng một, tầng hai, có thể sống đến giờ hoàn toàn là dựa vào mấy lần liều mạng đúng lúc của Liễu Thanh Thanh, nhưng may mắn sẽ không chiếu cố chúng ta mãi, với trình độ tín sứ như chúng ta, cái chết là tất yếu."

Lý Dịch thần sắc rất âm trầm.

Anh ta gửi thư lên lầu suốt chặng đường đã chứng kiến quá nhiều cái chết rồi, bản thân cũng tê liệt.

Hơn nữa niềm tin và hy vọng trong lòng sớm đã bị mài mòn gần hết, giờ chỉ muốn tích một khoản tiền giải quyết chuyện hậu sự.

Hôm nay khó khăn lắm mới gặp được một tín sứ đại gia, nếu bỏ lỡ cơ hội này thì chẳng vớt vát được gì nữa.

"Sống sót quan trọng hơn tiền, cơ hội lần này bỏ lỡ, cơ hội sinh tồn lại giảm đi, chúng ta lại phải trải qua thêm ba lần hung hiểm." Quách U nói.

"Cái chết vô nghĩa càng đáng sợ hơn." Lý Dịch nói.

Hai người tuy là đồng đội, nhưng lúc này cũng nảy sinh bất đồng, đang tranh cãi.

Người phụ nữ tên Liễu Thanh Thanh nói: "Việc này không cần tranh, tình huống bức thư thứ ba sẽ thế nào không ai biết, dù sao chúng ta cũng chỉ nghe tín sứ trước đây nói có thể trộm bức thư thứ ba của người khác, nhưng chưa từng thực hiện cụ thể, mọi chuyện chi bằng đợi làm rõ rồi bàn bạc cũng không muộn."

"Thế cũng được." Lý Dịch gật đầu nói.

Quách U nói: "Cô không nên để mặc Lý Dịch làm bừa, ba người chúng ta có năng lực lên tầng bốn, không nên chết dí trong cái Quỷ Bưu Cục này."

Liễu Thanh Thanh không nói gì, chỉ nhìn sang một bên nói: "Bây giờ việc này dường như đã không do chúng ta làm chủ nữa rồi."

Lúc này, Dương Gian không để ý đến sự tranh cãi giữa các tín sứ phòng 34, hắn đã đi đến bên cạnh hòm thư lấy xuống bức thư màu vàng kia.

Thư vào tay, đồng nghĩa với việc tín sứ đã nhận nhiệm vụ gửi thư.

Lập tức một luồng gió âm lãnh thổi qua cả tầng ba, luồng gió âm lãnh này hình thành một vòng xoáy thổi quét giữa giếng trời tầng này.

Bụi đất thổi tới, hình thành một dòng chữ vặn vẹo.

Tín sứ phòng 31, 34 gửi thư đến thành phố Đại Xuyên, khu Minh Nguyệt, tòa nhà số 7 phòng 301.

====================

"Cái gì? Tín sứ của hai phòng cùng đi đưa thư sao?" Lý Dịch thấy vậy lập tức trừng lớn mắt.

Dương Gian lại sa sầm mặt: "Địa chỉ này là... địa chỉ bức thư màu đỏ ở tầng hai."

Địa chỉ không đổi, nghĩa là bức thư màu đỏ và bức thư màu vàng này đều chung một nhiệm vụ.

Chỉ là tầng lầu thay đổi, độ khó ở tầng hai khi đặt lên tầng ba đánh giá thì đã giảm đi.

"Đây là nhiệm vụ đưa thư độ khó cao, thông thường người đưa thư càng nhiều thì tỷ lệ thành công càng thấp, tín sứ hai phòng chúng ta cộng lại chừng chín người..." Người đàn ông tên Quách U đếm sơ qua quân số, cảm thấy rùng mình khó hiểu.

Bởi vì gã chưa từng gặp nhiệm vụ đưa thư nào có độ khó lên đến chín người.

"Là địa chỉ của bức thư màu đỏ tầng hai." Nhóm Dương Tiểu Hoa cũng bắt đầu thấy sợ hãi.

Địa chỉ này dù thế nào cũng không trốn thoát được, Quỷ Bưu Cục nhất định bắt bọn họ phải đến nơi đó.

Cái gọi là khu chung cư Minh Nguyệt kia, e rằng là nơi kinh hoàng có lệ quỷ chiếm giữ, ai đi người nấy chết.

"Làm sao đây đội trưởng? Thư này có đưa không? Hay là xé bỏ giống như trước." Lý Dương hỏi.

Dương Gian sờ lên bức thư, trong lòng do dự không quyết.

Hắn quả thực rất muốn xé nát bức thư này, nhưng một luồng thông tin nào đó lại mách bảo hắn rằng Quỷ Bưu Cục dường như nhất định muốn hắn đi một chuyến.

Nơi đó rốt cuộc có cái gì?

Là xuất hiện sự kiện kinh hoàng không thể tưởng tượng nổi giống như Phúc Thọ Viên, hay là địa chỉ này lại liên quan đến thứ gì khác?

"Đến xem trước rồi tính, cứ tiếp tục xé thư thế này cũng không phải cách, hơn nữa tôi cũng muốn biết tại sao Quỷ Bưu Cục nhất định bắt chúng ta đến nơi này, tôi cũng tò mò rốt cuộc ở đó đã xảy ra chuyện gì."

Dương Gian nói xong đưa thư cho Lý Dương: "Tìm cái hộp đựng thứ này vào, cách ly ảnh hưởng của bức thư. Nếu trong tình trạng bị cách ly mà địa chỉ này vẫn có vấn đề, vậy thì Quỷ Bưu Cục có lẽ không đơn thuần là tạo ra sự kiện linh dị đơn giản như vậy."

Đây là lần thử nghiệm thứ hai của hắn.

Cách ly ảnh hưởng của bức thư, điều tra địa chỉ trên thư.

Xem thử tình huống ở Phúc Thọ Viên có tái diễn hay không.

Chỉ là hiện tại trạng thái bản thân Dương Gian không tốt, hắn không chịu nổi quá nhiều giày vò, cho nên hắn quyết định sự kiện lần này có thể điều động Phùng Toàn, Đồng Thiến đến chi viện.

Ở bên ngoài Quỷ Bưu Cục thì có thể gọi người đến giúp đỡ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!