Tập 05

Chương 13

Chương 13

--------------------

Vị Thần đã tạo ra Tổ chức Tsukumo là ai?

...

Đây là một câu hỏi khó.

Không, không chỉ là khó. Có thể nói là một câu hỏi gần như không thể trả lời. Hoặc phải nói bản thân câu hỏi đã là vô nghĩa.

"Thì đúng là thế rồi."

Kirishima Haruko cười nhạt.

"Chính vì không thể trả lời nên mới là Thần. Vốn dĩ nó đã mâu thuẫn rồi."

Haruko nghĩ rằng hành động mưu cầu Thần thánh, bản thân nó chính là bản chất của lời cầu nguyện. Đồng thời nó cũng phủ định sự giải quyết bằng logic. Chính vì là khái niệm không thể định nghĩa bằng lý lẽ, không thể chạm vào trực tiếp, nên Thần mới là Thần.

"Tóm lại là thế này. Ngay thời điểm đưa 'Thần' ra thì cũng coi như đã vứt bỏ đề bài rồi. Cái gọi là gác lại một bên ấy. Gác Thần sang một bên để mà vái lạy... đây chính xác là cầu Thần khấn Phật. A, em vừa nói một câu hay đấy chứ nhỉ?"

Cô tự tung hứng với chính mình.

Trên biểu cảm ấy thể hiện rõ sự u uất của Haruko. Cơn giận không có chỗ trút. Nắm đấm giơ lên nhưng không có nơi để hạ xuống.

"Cho nên em không biết. Em bó tay. Tổ chức Tsukumo do Thần tạo ra, nhưng lại không thể xác định được vị Thần đó. Không thể đưa ra bằng chứng để treo cổ lên, tát cho một phát được. Vốn dĩ em giỏi mấy vụ này lắm đấy nhé. Như là bới lông tìm vết chứng cứ, hay là ngụy tạo chứng cứ chẳng hạn."

Cô làm động tác phẩy phẩy hai tay.

"Dù có mạnh miệng tuyên bố sẽ giải mã cơ chế của thế giới, thì những gì làm được cũng chỉ đến giới hạn này thôi. Người ta hay nói 'Chân tướng ma quỷ hóa ra chỉ là cỏ lau khô'... nhưng mà, chính vì không biết chân tướng nên mới đẹp, cũng có trường hợp như vậy. Không, không phải em đang cay cú đâu nhé? Đây là lời thật lòng. Nếu kết luận cuối cùng sau khi đã điều tra hết mức, suy nghĩ hết mức là như vậy, thì em hoàn toàn không bận tâm."

Câu trả lời tìm thấy sau chuyến hành trình dài, dù sao cũng đã mang lại cho Haruko sự an nghỉ. Cũng có khả năng kết thúc mà chẳng nhận được câu trả lời nào cơ mà. Nghĩ đến điều đó thì có thể nói là đã đủ thỏa mãn rồi, nhưng mà...

"Chỉ là..."

Haruko làm vẻ mặt đăm chiêu.

"Ngoài những lý lẽ và sự thật đó ra nhé. Em có một giả thuyết. Mà, gọi là giả thuyết hay chuyện trong mơ cũng được, thậm chí có thể chỉ nằm trong phạm vi hoang tưởng đơn thuần. Nhưng không hiểu sao giả thuyết đó lại khiến em cảm thấy rất đúng. Vâng, là cái gọi là trực giác đấy. Thứ sức mạnh mà em tin tưởng nhất ở bản thân mình."

Và nếu giả thuyết đó là đúng thì có nghĩa là họ đang diễn một vở kịch lố bịch. Hoặc là trò hề, thậm chí gọi là hài kịch cũng được... nhưng nếu tóm gọn lại bằng một từ hài kịch thì giả thuyết này quá đắng cay. Không có sự cứu rỗi.

"Rốt cuộc thì không đến lượt em diễn, ý là vậy sao?"

Không phải. Có lẽ bản thân việc đang suy nghĩ thế này đã là 'đến lượt diễn' rồi. Trên đời này có vô số màn kịch. Được xuất hiện nhiều thế này thì đúng hơn là đã được ưu ái rồi.

"Một câu chuyện không thể chịu nổi. Thật tình là vậy."

Cô thở dài.

Vừa thở dài vừa chuyển mạch suy nghĩ.

Tạm thời gác kết luận sang một bên đã. Có một điều có thể tưởng tượng ra.

Dù có nhiều yếu tố không chắc chắn nhưng riêng điều này thì không sai được. Xin lấy danh dự của Kirishima Haruko ra để tự tin khẳng định.

Kẻ chủ mưu đã tạo ra cái thế giới ngớ ngẩn này, nguyên흉 đã thao túng vô số vận mệnh theo ý đồ của mình và tạo ra vở kịch hỗn mang này... chính là "Thần".

Chắc chắn giờ này đang ở đâu đó nở một nụ cười tươi nhất quả đất.

...

"Hú hú ú ú ú ú ―――――――――――――――――――――――――――――――――!"

Tiếng hét kỳ quái vang lên.

Cùng lúc đó là bọt nước bắn tung tóe. Cầu vồng bắc ngang phản chiếu ánh mặt trời chói chang.

"Màu xanh mới đẹp làm sao!"

Từ bãi biển lao thẳng xuống mép nước, dang rộng hai tay và hét lên.

"Màu xanh lá mới đẹp làm sao!"

Xoay người lại, hướng về phía rừng dừa và hét tiếp.

"Màu trắng mới đẹp làm sao!"

Ngửa mặt lên trời, nhìn những đám mây cuồn cuộn bốc lên và vẫn tiếp tục hét.

"Hú hú ú ú ú ú ―――――――――――――――――――――――――――――――――!"

Lại một tiếng hét kỳ quái vang lên.

Bọt nước lại bắn tung lên. Lần này cô tắm mình trong nước biển bằng cả cơ thể.

"Đây là thiên đường sao! Đẹp đến mức không tưởng nổi là ở trần gian! Hòn đảo này mới tuyệt vời, tuyệt vời làm sao!"

Nổi lềnh bềnh ngửa mặt lên trời, Kamisawa Sekai bùng nổ niềm vui sướng từ tận đáy lòng.

Kirishima Yuuki vừa ngỡ ngàng vừa ngắm nhìn dáng vẻ đó.

"Đã bảo là cứ tận hưởng đi, nhưng mà..."

Cậu vừa gãi má vừa nói:

"Không ngờ cô ấy lại chơi hết mình thế này. Tự nhiên bật công tắc luôn, cái cô này."

"Cũng không phải tự nhiên đâu ạ."

Bên cạnh, Ochiyo nhẹ nhàng chỉ ra.

"Trên máy bay hay trên tàu, Chủ nhân lúc nào cũng đứng ngồi không yên. Chắc là người mong chờ lắm. Đúng hơn là tôi thấy khâm phục vì người đã nhịn được đến tận bây giờ đấy."

"Thật á? Tôi thấy cô ấy cứ làm mặt lạnh tanh suốt mà."

"Bề ngoài là vậy thôi. Nhưng trong lòng thì khác."

"Tôi thì chẳng thấy thế chút nào?"

"Fufu. Cậu vẫn còn tu hành chưa đủ đâu, Yuuki-sama."

Mỉm cười, cô hầu gái tỏ vẻ tự hào.

Nơi đây là hòn đảo gần với thiên đường nhất.

====================

Một thiên đường nhiệt đới quanh năm, nhiệt độ không quá cao cũng chẳng quá thấp, độ ẩm được giữ ở mức thấp dễ chịu, gió thổi qua khô ráo và sảng khoái. Màu xanh của biển, màu lục của rừng ngập mặn và màu trắng của những đám mây tích tụ, tất cả đều tỏa sáng rực rỡ với những gam màu nguyên bản trải dài vô tận.

"Hưm. Chỗ này cảm giác tuyệt đấy chứ."

Nhìn Thần đang phấn khích tột độ đến mức chói mắt, Koiwai Kurumi cười toe toét.

"Tớ bị bắt bay đi khắp thế giới vì công việc rồi, nhưng chỗ này đúng là số một không cần bàn cãi nha. Vừa rộng, vừa đẹp, lại vừa dễ chịu. Hơn hết là bao trọn gói mới thích chứ. Mà nói là bao trọn gói hay là tài sản sở hữu cũng đúng thôi. Của Tổ chức Tsukumo mà lị."

"Cảm giác tuyệt vời là điều đương nhiên."

Kirishima Haruko hất ngực, mũi thở ra đầy tự hào.

"Dù sao thì em cũng đã dốc sức chạy vạy khắp nơi mà. Em đã tổng động viên các mối quan hệ mà nhà Kirishima gây dựng qua bao đời để chuẩn bị cho tình huống lần này. Tuy có hơi tự khen, nhưng có thể nói chính nhờ có em ở đây mà kế hoạch này mới thành hiện thực đấy."

"Ê này, làm gì có chuyện đó? Bên lo liệu mấy vụ dính dáng đến chính trị là Tổ chức Tsukumo bọn này mà. Với cả hòn đảo này là tài sản của Tổ chức Tsukumo. Tớ nói bao nhiêu lần rồi đấy."

"Không không, chính là nhờ có em ở đây đấy ạ. Tóm lại là em đã chuẩn bị một bối cảnh hoàn hảo nhất trên mọi phương diện rồi. Đồ ăn, hoạt động vui chơi, sự kiện đều phong phú, hơn nữa em còn lo liệu để có thể ứng biến linh hoạt tùy theo tình hình. Quả thực là hoàn hảo. Không hổ danh là em."

"Không không, tớ không nghĩ thế đâu nha. Vì công việc của Haruko-chan ấy mà, chỉ là chuyện chồng tiền rồi nhờ đại lý du lịch là xong chứ gì? Cỡ đó thì tớ cũng làm được."

"Hà hà, đúng là dân nghiệp dư. Cô hoàn toàn không hiểu thế nào là sự quan tâm tỉ mỉ đến từng chi tiết cả. Chà chà, sự khác biệt về cách nuôi dạy thể hiện ở những chỗ thế này đây. Tôi dám khẳng định nhé, dù cô có bắt chước tôi làm công việc tương tự thì kết quả cũng chẳng ra đâu vào đâu đâu."

"Cái gì cơ? Mà ngay từ đầu ấy, một mình Haruko-chan làm sao mà sắp xếp được tình hình đến mức này chứ? Tớ nói dai nói dài rồi nhé, hòn đảo này là của Tổ chức Tsukumo hiểu chưa? Hay nói đúng hơn là tớ đã dùng chiêu trò lách luật để lấy được quyền sử dụng đấy nhé? Nếu không có tớ thì chuyện lần này còn lâu mới thành hiện thực được nha?"

"À, nhắc mới nhớ đúng là thế thật. Cảm ơn vì sự vất vả của cô nhé. Cảm ơn vì đã làm bàn đạp cho chiến công của tôi. À, nhân tiện thì vai trò của cô đã kết thúc rồi, cô có thể nhanh chóng đi về được rồi đấy?"

"Cái gì cơ."

Hai kẻ như chó với mèo lại bắt đầu cãi nhau ngay lập tức.

Yuuki chỉ biết cười khổ. Đang đi hưởng tuần trăng mật mà lại cãi nhau thì cả hai đều cùng một giuộc cả thôi.

(Dù sao thì...)

Vừa liếc nhìn Sekai đang nô đùa bên mép sóng, Yuuki vừa suy nghĩ.

Cô ấy có thể vận động khỏe khoắn đến mức này sao. Rõ ràng mới trước đây thôi, đi bộ cũng là cả một sự khó nhọc.

Nghĩa là cơ thể cô ấy đã khỏi rồi ư?

Không, không phải. Là cô ấy đã tự chữa lành. Để tận hưởng tuần trăng mật một cách trọn vẹn nhất. Dù sao cô ấy cũng là tồn tại gánh vác vận mệnh thế giới trên vai, tạo ra phép màu cỡ đó là chuyện đương nhiên. Nhưng ý nghĩa của phép màu đó là...

(Thôi bỏ đi.)

Cậu lắc đầu.

Có nghĩ ngợi cũng chẳng giải quyết được gì.

"Này quý ngài!"

Sekai chạy quay lại.

Vừa đá tung cát trắng, nước biển nhỏ tong tong, cô vừa nói:

"Làm cái mặt mày ủ dột gì thế hả! Trăng mật đấy nhé!? Làm cái mặt tươi tỉnh lên chút coi! Với cả Yuuki!"

"Hả, hả?"

"Nhà ngươi định bắt ta đợi đến bao giờ!? Để vợ mới cưới chơi một mình là không thể chấp nhận được! Nhỡ bị cá mập tấn công thì ngươi tính sao hả!"

"Vâng. Xin lỗi."

Cậu không chỉ ra sự thật phũ phàng rằng mấy mối nguy hiểm đó đã được loại bỏ từ trước rồi, mà chỉ nói:

"Cơ mà Sekai. Cô ăn mặc thế kia có ổn không đấy?"

"Hửm? Cái gì cơ?"

"Không. Nói sao nhỉ."

Yuuki lảng tránh ánh nhìn.

Liệu có nên nói ra không đây?

Cậu đắn đo một lúc, nhưng phán đoán rằng nói toạc ra sẽ buồn cười hơn.

"Cũng chẳng phải chuyện gì to tát đâu."

"Hưm?"

"Cô đang mặc bộ đồ giống hệt mọi khi nhỉ."

"Ừm. Mặc đồ không quen thấy không thoải mái lắm. Ta thừa biết là nó không hợp với đảo nam, nhưng mà ta định sẽ từ từ thử nhiều loại trang phục khác sau."

"Tức là cô đang mặc áo blouse."

"Ừm. Đang mặc đây."

"Loại mỏng và trắng, kiểu thường thấy ấy."

"Tuyệt đối không phải hàng kém chất lượng đâu nhé? Dù sao cũng là đồ O-Chiyo chuẩn bị mà. Nhưng ta không phủ nhận nó là thiết kế phổ thông."

"Và, hiện giờ toàn thân cô đang ướt sũng."

"Vòng vo quá đấy Yuuki."

Sekai nhíu mày lại.

"Có gì muốn nói thì nói thẳng ra xem nào. Chúng ta là vợ chồng mà. Không cần phải khách sáo."

"Thật không? Thật sự được không?"

"Đương nhiên. Thần không nói hai lời."

"Không hối hận chứ?"

"Lằng nhằng."

Sekai chu môi lên.

Yuuki khoanh tay gật gù "Ra thế ra thế". Đã có kim bài miễn tử. Đã thế thì nói toạc ra mới là hợp tình hợp lý.

"Này Sekai."

Cậu nén cười.

"Đồ lót. Nhìn xuyên thấu rồi kìa. Rõ mồn một luôn."

Đúng vậy.

Áo blouse trắng mà ướt sũng, thì theo lẽ thường tình, hình dáng của nội y bên trong sẽ hiện lên rõ rệt. Sekai ngây thơ không biết gì về sự đời, cứ thế vô tư tắm nước biển và phơi bày dáng vẻ hớ hênh đó, sự tình là như vậy...

"Hyaaaaaaa...!?"

Một tiếng hét vang lên. Sekai ôm lấy cơ thể bằng hai tay, ngồi thụp xuống tại chỗ.

Đúng như dự đoán.

Yare yare, hết cách rồi, đợi lúc nào thích hợp thì vào đỡ lời vậy, ngay khi cậu đang cười thầm như thế.

"...Ngươi nghĩ ta sẽ nói thế hả Yuuki?"

"Hả?"

Một đòn phản công đang chờ sẵn.

Pele. Sekai thè lưỡi rồi đứng dậy.

Trước mắt Yuuki đang đứng hình vì bị bất ngờ, tấm vải trắng bay lên không trung.

"Hư hư hư."

Khuôn mặt đắc thắng.

Trên nền chiếc áo blouse đang phấp phới rơi xuống theo gió, làn da trần của Thần tỏa sáng rực rỡ.

"...Đồ bơi?"

Đúng vậy.

Thứ mà cậu tưởng là đồ lót, hóa ra lại là bộ bikini được trang trí bằng ren vô cùng đáng yêu.

"Mư hư hư hư. Tu luyện còn non lắm. Mư hư hư hư hư."

Xoạt!

Váy và tất chân cũng bị cởi bỏ một cách hào hứng, toàn thân của Thần lộ ra. Yuuki bất giác nheo mắt lại. Làn da trần chói lòa không phải là phép ẩn dụ. Đó là một dáng vẻ đẹp đẽ đến mức khiến người ta tự nhiên phải tránh nhìn trực diện.

"Bị chơi rồi."

Như để che giấu nhịp tim đang đập thình thịch, Yuuki ngước nhìn lên trời.

"Bị lừa một vố đau điếng. Cô cũng tinh nghịch ngoài sức tưởng tượng đấy."

"Phản ứng đó làm ta tổn thương đấy."

Cô chống hai tay lên hông, hai chân dang rộng đầy đường hoàng.

"Cỡ này là chuyện đương nhiên phải làm thôi. Chẳng phải chính nhà ngươi đã nói là sẽ bắn pháo hoa thật hoành tráng sao?"

"Đúng là thế."

Chí lý.

Tuần trăng mật là phải quẩy hết mình mới đáng đồng tiền bát gạo. Nếu không thì bay đến tận cái đảo nam xa xôi này để làm gì chứ.

"Nhân tiện thì Yuuki này."

Sekai nheo mắt lại.

"Tại sao nhà ngươi vẫn còn mặc quần áo?"

"Hả?"

"Như ngươi thấy đấy, ta đang phơi bày da thịt. Trong khi đó nhà ngươi vẫn mặc nguyên quần áo. Thế này là bất tiện. Thiếu sự bình đẳng."

"Cô nói thế thì tôi biết làm sao."

"Ta đã làm đến mức này rồi mà?"

"Không không. Tôi có mặc đồ bơi đâu. Cởi ở đây thì hơi quá rồi đấy."

Nói rồi cậu nhìn ba người còn lại.

"Với lại ấy. Hai người kia cũng đang mặc đồ bình thường mà. Chỉ có tôi với cô mặc đồ bơi thì cảm giác cứ như cầm đèn chạy trước ô tô ấy..."

"Hô hô."

Thần gật đầu với vẻ mặt đắc ý.

"...Hắn nói thế đấy? Các ngươi."

Cô đưa mắt nhìn về phía Ochiyo, Kurumi và Haruko.

Mỉm cười. Cười toe toét. Cười nham hiểm. Những nụ cười đầy ẩn ý được đáp lại.

Và khoảnh khắc tiếp theo.

Ba bộ quần áo bay lên không trung.

"Hự...!"

Yuuki méo xệch miệng cũng là điều dễ hiểu. Ngoài Sekai ra, ba người kia cũng biến thành trang phục đồ bơi chỉ trong nháy mắt. Điều này có nghĩa là, họ đã trang bị sẵn đồ bơi dưới lớp quần áo từ trước. Tất cả mọi người, ngoại trừ Yuuki.

"Tu luyện còn thiếu sót lắm, Yuuki-sama."

Ochiyo vừa nói vừa khoe cơ thể trưởng thành hoàn hảo.

"Nói sao nhỉ, thiếu khí thế ấy, khí thế."

Kurumi vừa nói vừa phô diễn những đường cong đáng yêu.

"Ý thức kém quá đấy Onii-sama. Khi đã xõa là phải xõa triệt để, đó mới là thú vui của những quý ông hàng đầu."

Haruko vừa nói vừa để lộ tay chân dài cân đối.

"Nào."

Khi cả bốn người đẹp đã tề tựu đông đủ, Sekai hỏi.

"Ta hỏi lại lần nữa. Yuuki, tại sao nhà ngươi vẫn còn mặc quần áo?"

"Ờ thì..."

Bị gài rồi.

Trong mơ cậu cũng không tưởng tượng được diễn biến này. Ngoài dự tính nối tiếp ngoài dự tính. Cậu cứ ngỡ mình đã được rèn luyện khả năng ứng biến mọi tình huống ở Tổ chức Tsukumo, nhưng thế này thì.

"...Tuyệt vời!"

Dù vậy, chỉ mất vài giây để phản ứng lại thì quả là đáng nể.

Yuuki dang rộng hai tay với điệu bộ như đang đóng kịch.

"Mọi người đều đẹp lắm! Một vẻ đẹp xứng tầm, à không, thậm chí còn vượt trội hơn cả hòn đảo gần thiên đường nhất này! Những mỹ nhân vừa xuất sắc vừa đa dạng thế này mà lại có tới bốn người cùng đứng cạnh nhau! Quả là phép màu! Màn trình diễn của những thiên thần giáng trần!"

Cậu ngước nhìn trời xanh và gào lên.

Cậu quằn quại như phát điên.

"Và tôi! Với tư cách là người đàn ông duy nhất có thể chứng kiến phép màu này tận mắt! Tôi xin nguyện chỉ tập trung vào việc thưởng thức! Chụp ảnh, quay phim, và khắc sâu vào ký ức! Để kể lại cho muôn đời sau! Đó là sứ mệnh, à không, là nghĩa vụ của kẻ có mặt tại nơi này! Và để không làm lu mờ sự lấp lánh của những viên bảo ngọc rực rỡ kia, màu da thịt của đàn ông cần phải giảm thiểu đến mức tối đa! Do đó, tôi không cần phải cởi quần áo!"

Cậu hùng biện đầy nhiệt huyết.

Sự im lặng bao trùm.

Cơn gió dễ chịu của vùng biển nam thổi vù qua, tiếng sóng vỗ vào bờ cát nông vang lên rào rào.

"...Ờ thì."

Nở nụ cười xã giao, Yuuki hỏi đầy e dè.

"Không được... hả?"

Sekai mỉm cười tươi rói, ra lệnh ngắn gọn.

"Lột."

Chỉ thị được đưa ra.

Tiếng hét vang lên.

Đồ lót nam giới bay lên không trung.

Bữa trưa là tiệc nướng BBQ.

Tập trung vào hải sản tươi sống, cùng các loại thịt bò, lợn, cừu... được đặt từ ngoài đảo vào. Các loại rau củ được cắt thái tươi ngon, tráng miệng bắt đầu từ trái cây nhiệt đới cũng được bày biện la liệt. Rượu bia thì khỏi phải bàn.

"Nào, ăn thôi!"

Đứng trước bếp than được dựng trên bãi biển, Kurumi hô hào "Yeahhh!". Hai tay cầm hai cái kẹp, phong cách song kiếm hợp bích trông thật dũng mãnh.

"Nếu thiếu gì thì cứ bảo tôi nhé."

Vừa lóc thịt con cá lớn thành ba miếng với kỹ thuật dùng dao điêu luyện, Ochiyo vừa mỉm cười.

"Vì vướng víu nên tôi không bày ra đây, nhưng đồ ăn thức uống vẫn còn chuẩn bị rất nhiều. Nếu có yêu cầu thì hầu hết các món tôi đều làm được. Ví dụ như cà ri chẳng hạn."

"Mà, khâu chuẩn bị thì hoàn hảo rồi nhé!"

Vừa nướng gà nguyên con một cách chăm chỉ, Haruko vừa ưỡn ngực.

"Giả sử có thiếu thứ gì, hay cần thứ gì gấp, em cũng đã chuẩn bị sẵn hệ thống để đáp ứng ngay lập tức. Dù sao thì em cũng là người điều phối mà lị, vâng, em xin chịu trách nhiệm giúp mọi người vui vẻ từ tận đáy lòng!"

"Ừm!"

Sekai gật đầu với nụ cười rạng rỡ.

Ực ực ực ực. Vừa tu bia như kiểu uống sữa sau khi tắm xong, cô vừa nói:

"Phà, ngon quá! Rượu uống trong bối cảnh này đúng là đặc biệt thật! À, nhân tiện thì ta nên làm gì đây?"

"Vậy Sekai-chan, đặt miếng diềm thăn kia lên vỉ nướng đi. Cái miếng trông có vẻ nhiều mỡ nhất ấy."

"Hiểu rồi. Ta sẽ nướng chín tới mức hoàn hảo nhất cho mà xem."

"Nhờ cậu nha. À với lại Ochiyo-san. Tớ cũng muốn ăn sashimi nữa, tớ đang nghĩ thế. Có con nào ngon không?"

"Vâng có chứ ạ. Có mấy con bào ngư với sò tai tượng trông ngon lắm, để tôi làm luôn nhé. Mù tạt và nước tương cũng có sẵn rồi."

"Oa, đúng là Ochiyo-san! Tớ mong chờ lắm đấy! À với lại nhờ Haruko-chan một việc."

"Gì thế Kurumi-san. Tôi đang bận hoàn thiện món gà nướng nguyên con đây."

"Ờ thì là, tớ ấy mà. Tớ cực thích cái phần da gà nướng cháy xèo xèo ấy. Nên là muốn cậu ưu tiên chia phần đó cho tớ, kiểu vậy..."

"Rất tiếc, tôi cũng thích da gà. Là người nướng, tôi sẽ ưu tiên nhận phần ngon nhất. Không có phần cho cô đâu."

"Không không, linh động chút đi mà. Nhờ cô đấy cô giáo."

"Hết cách với cô thật. Thôi được rồi, tôi sẽ du di cho một chút vậy."

"Oa! Haruko-chan tốt bụng quá đi!"

"Nhân tiện Kurumi-san? Nếu tôi không nhầm thì nãy giờ cô chưa làm việc gì cả đúng không?"

"A, bị lộ rồi hả?"

Kurumi cười trừ hề hề.

Rõ ràng không phải là những người thân thiết với nhau, nhưng họ lại đang rất hào hứng.

Tất nhiên, tất cả đều đang mặc đồ bơi. Quả nhiên đây đúng là hòn đảo gần thiên đường nhất... Yuuki tin chắc là vậy, nhưng mà...

"Ờ thì. Xin lỗi."

Cậu cất tiếng một cách khiêm tốn.

"Ừm ngon! Miếng diềm thăn này đúng là tuyệt phẩm!"

"Chủ nhân, con cá này ngài muốn nướng hay để lát nữa nấu cà ri ạ?"

"A, Haruko-chan. Lấy hộ tớ lon bia kia với."

"Này Kurumi-san. Làm ơn làm việc đi chứ."

Bị bơ đẹp.

Yuuki không nản lòng.

"Này này mọi người ơiii? Tôi cũng đói bụng rồi nàyyy?"

Tiếp tục bị bơ.

Yuuki không bỏ cuộc.

"Khát nước nữa nàyyy? Với lại trời bắt đầu nóng lên thực sự rồi đấyyy? Cứ thế này là gay go lắm đấyyy?"

Bơ.

Yuuki nổi đóa.

"Này nàyyy! Ở đây không cử động được đâuuu! Ai đó! Có ai khôônggg!"

Yuuki gào thét trong tư thế chỉ còn mỗi cái đầu bên trên.

Cũng đành chịu thôi. Bởi vì hiện tại, tự do của cậu đã bị tước đoạt hoàn toàn. Từ cổ trở xuống đang bị chôn vùi trong cát. Chỉ với cái tội "không mặc đồ bơi dưới quần áo", đây quả là hình phạt nghiêm khắc đến cùng cực.

"Quá đáng lắm! Quá tàn nhẫn! Rõ ràng là cả lũ các người gài bẫy tôi, thế mà sao lại ra nông nỗi này hả! Thế này thì thiên đường cái nỗi gì! Có mỗi mình tôi là địa ngục thôi!"

"A, ồn ào quá đi."

Ực ực ực phà.

Kurumi vừa tu bia đầy sảng khoái vừa nói:

--------------------

"Có mỗi chuyện cỏn con thế mà cũng la oai oái. Thế mà cũng là người của Tổ chức Tsukumo hả Yuuki-kun?"

"Là ai thì cũng phải phản đối cái kiểu đối xử này thôi! Với cả đây là tuần trăng mật của tôi mà!? Đáng lẽ tôi phải là nhân vật chính chứ!? Thế mà tại sao lại thế này!?"

"Thì biết làm sao được. Tại cậu bảo trần truồng thì xấu hổ mà."

"Thì mặc quần áo vào là được chứ gì! Hoặc là đi kiếm đồ bơi về! Chẳng phải đã chuẩn bị hệ thống để đáp ứng ngay lập tức rồi sao!"

"Với lại Yuuki-kun đã nói rồi mà. Màu da thịt của đàn ông cần phải giảm thiểu đến mức tối đa, hay gì gì đó ấy."

"Giảm thiểu da thịt không phải theo nghĩa đó!"

"A, ồn ào quá đi."

Kurumi ngồi xổm xuống, lườm cậu một cái. Cặp đùi trắng nõn chói lòa trước mắt, nhưng Yuuki lại cảm thấy nguy hiểm nhiều hơn. Tệ rồi đây. Có vẻ như cô nàng bắt đầu ngấm hơi men rồi.

"Nếu muốn ăn đến thế thì để tớ cho ăn nhé? Cua chẳng hạn."

"...Cái đó ấy, chắc chắn không phải cua tuyết hay cua hoàng đế đâu nhỉ?"

"Ừ. Tớ sẽ đi tìm mấy con cua quanh đây nhé. Rồi cho cái càng kẹp vào mũi Yuuki-kun thế này này, kẹp chặt nhé."

"Này. Thế thì người bị ăn là tôi mới đúng chứ."

"Được rồi, đi tìm thôi!"

Không kịp ngăn lại. Cô nàng chạy vụt ra phía bờ biển với tâm trạng phấn khích "Ukyakyakya".

"Này Ochiyo-san!"

Nói chuyện với kẻ tửu lượng kém cũng chẳng giải quyết được gì. Hãy gửi gắm hy vọng giải quyết tình hình vào cô hầu gái luôn bình tĩnh và có lá gan bằng sắt này.

"Ochiyo-san, vụ này! Làm gì đó đi chứ! Thế này thì quá đáng lắm!"

"Ôi, vậy sao ạ?"

Vừa xếp sashimi, Ochiyo vừa mỉm cười.

"Tôi không nghĩ vậy đâu Yuuki-sama. Trái lại, tình cảnh mà ngài đang gặp phải có thể gọi là phần thưởng cũng không sai đâu ạ."

"Tình cảnh này á? Ở chỗ nào?"

"Thì ngài đang bị chôn dưới cát còn gì? Và các mỹ nữ mặc đồ bơi đang đi lại xung quanh một cách không phòng bị. Đây gọi là góc nhìn thấp (low angle) đấy ạ. Ngài không thấy đó là một bối cảnh tuyệt vời sao? Được nhìn ngắm những góc quay táo bạo thỏa thích nhé."

"Thú thật là tôi không dám nói mình chưa từng nghĩ đến ý tưởng đó, nhưng mà đang bị chôn dưới cát thế này thì chịu. Tôi thà được tự do đi lại, ăn uống thỏa thích còn hơn."

"Ái chà chà. Ưu tiên thực dục hơn tính dục sao. Thật không ra dáng đàn ông chút nào."

"Tôi không muốn nghe câu đó từ người đang được ăn uống thỏa thích đâu nhé."

"Mà thôi được rồi."

Ochiyo vừa đi về phía quầy đồ uống vừa nói:

"Trong tình cảnh này mà không được uống gì thì cũng tàn nhẫn quá. Để tôi pha cho ngài một ly cocktail đặc biệt nhé. Cocktail nền Vodka có được không ạ?"

"Hả. Thật á?"

Sự dịu dàng bất ngờ.

Yuuki bất giác cảm động một chút. Vì cô ấy là nhân vật quá bí ẩn nên thực ra cậu cũng có chút e ngại, nhưng có lẽ cậu nên thay đổi suy nghĩ.

"Nào xin mời. Để ngài phải đợi lâu."

Quỳ gối xuống cát, Ochiyo đưa ly cocktail ra.

Ly trong suốt, đá trong suốt, và chất lỏng cũng trong suốt. Những giọt nước đọng bên ngoài khiến cậu nuốt nước miếng.

"Sao ạ. Trông ngon chứ ạ?"

"Vâng. Trông ngon thật sự. Cảm giác mát lạnh đậm chất đảo nam."

"Đúng không ạ, đúng không ạ."

"Chắc không có chuyện chỉ cho nhìn chứ không cho uống đâu nhỉ?"

"Không không, tôi không xấu tính thế đâu. Ngài cứ uống nhiều vào."

"Thế thì cảm ơn nhé. Tiện thể thì bên trong là gì thế? Chắc không có cú lừa là nước lọc đâu nhỉ?"

"Không đời nào. Tôi đã nói rõ là cocktail nền Vodka rồi mà."

"Nhắc mới nhớ đúng là thế thật."

"Nào xin mời Yuuki-sama. Làm một hơi đi ạ."

"Vâng! Mời cả nhà!"

Cậu làm một hơi cạn sạch ly rượu được đưa kề miệng.

"Phụtttt!?"

Phun hết ra.

Khụ, khụ! Vừa ho sặc sụa cậu vừa hét lên:

"Này, cái gì thế này!? Cô bảo là cocktail cơ mà!?"

"Vâng, là cocktail mà."

Vừa mỉm cười tươi rói, cô vừa nói:

"Vâng. Tôi đã cho thật nhiều ba loại Vodka được tuyển chọn kỹ càng vào và lắc đều lên đấy ạ. Không hề có tạp chất nào đâu nhé."

"Hô hô ra là thế, ba loại Vodka... thế thì là Vodka nguyên chất chứ còn gì nữa!!"

"Nhân tiện thì nồng độ cồn vượt quá 95 độ đấy ạ."

"Nguyên chất cái nỗi gì, đây là cồn nguyên chất thì có!"

"Nào xin mời. Uống đi kẻo nguội. Nào. Nào."

Cô nàng cứ ấn mạnh cái ly vào.

Nhìn kỹ thì mắt cô hầu gái này cũng đờ đẫn cả rồi. Vì biểu cảm không thay đổi nên cậu không nhận ra. Phải thay đổi lại cái suy nghĩ vừa mới thay đổi thôi.

"Haruko! Này Haruko!"

Vừa quay mặt tránh cái ly đang bị ấn vào, cậu vừa gọi:

"Lại đây chút đi! Nhanh lên! Ngay bây giờ!"

"Vânggg Onii-sama!"

Cô em gái vứt dở con gà nướng chạy lại. Nụ cười ấy không gợn chút u ám.

"Chỉ còn em là chỗ dựa thôi Haruko. Cứu anh với."

"Vâng. Cứ giao cho em."

Không chần chừ dù chỉ 0.1 giây, Haruko gật đầu cái rụp.

Yuuki thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên có em gái vẫn hơn.

"Nào Onii-sama. Hãy nói những gì anh muốn em làm đi."

"Ừ. Đầu tiên là làm gì đó với cô hầu gái này đi. Cô ta định bắt anh uống thứ đồ uống hung ác chỉ mang danh nghĩa là cocktail đây này."

"Đã rõ. Còn gì nữa không ạ?"

"Ngăn cô bạn cùng lớp đang chạy ra bờ biển lại. Cô ta đang âm mưu biến anh thành mồi cho cua."

"Đã rõ. Còn gì nữa không ạ?"

"Đưa anh ra khỏi đây."

"Đã rõ. Còn gì nữa không ạ?"

"Không. Chỉ cần thế là đủ rồi."

"Ra thế, ra thế."

Haruko ngồi xổm xuống, vừa gật gù vừa cười.

Ừ ừ, Yuuki cũng gật đầu đáp lại.

"............"

"............"

Một cơn gió khô khốc thổi qua hiu hắt. Chỉ có vậy.

"Chà, dù sao thì Haruko cũng giỏi thật đấy."

Yuuki vừa toát mồ hôi hột vừa nói.

"Vừa xinh đẹp, dễ thương, lại thông minh, tài giỏi. Có đứa em gái thế này anh trai hạnh phúc lắm. Đã thế lúc nguy cấp nhất định sẽ đến cứu nữa chứ. Em đúng là đứa em gái hoàn hảo. Anh vui lắm."

"Hưm hưm. Ra thế, ra thế."

"Haruko em gái dễ thương như vậy chắc chắn sẽ cứu anh trai ngay thôi nhỉ? Dù sao cũng là em gái dễ thương mà. Cái kiểu làm bộ làm tịch chưa cứu anh ngay chắc chắn là có suy tính gì đó rồi."

"Vâng, vâng."

"Làm anh sốt ruột thế này, đúng rồi, là chút trêu chọc thôi nhỉ. Là cách giao tiếp thường thấy giữa anh em thân thiết ấy mà. Dù từ trước đến giờ chưa từng có chuyện này bao giờ."

"Vâng. Đúng là thế nhỉ. Phư phư."

"...Haruko?"

"Xin lỗi Onii-sama."

Vừa cười mư phư phư, cô vừa nói:

"Hôm nay em sẽ làm đứa trẻ hư. Hãy tha lỗi cho em nhé."

"Hả. Khoan, tại sao?"

"Thực ra là."

Khuôn mặt đê mê. Dự cảm chẳng lành.

"Nhìn thấy Onii-sama bị trói buộc thế này, em nhận ra có một con người khác trong em đang cảm thấy rạo rực. Thi thoảng đi theo hướng đó cũng không tệ."

"Đợi đã Haruko. Hướng đó là con đường chông gai đấy."

"Không sao đâu ạ. Em sẽ đáp ứng đầy đủ mọi yêu cầu của anh. Khoảng một tuần sau nhé."

"Lâu quá đấy!? Bỏ mặc thế thì chết mất!"

"Thì biết làm sao được. Đây là lần đầu tiên em thấy dáng vẻ này của Onii-sama mà. Onii-sama lúc nào cũng mạnh mẽ và đường hoàng, nên sự tương phản với tình cảnh hiện tại quả là... em cảm thấy xấu hổ vì bản thân mình trước giờ không nhận ra con đường này."

"Không, phải là hướng khác chứ!? Cái cần thấy xấu hổ ấy!"

Cậu chỉ ra nhưng cô em gái bỏ ngoài tai. Chẳng những thế còn bắt đầu tâm đầu ý hợp với Ochiyo kiểu "Sự tương phản ngon thật đấy nhỉ", "Có vẻ tôi với cô sẽ thân nhau được đấy".

Hỏng rồi. Có vẻ như em gái đã sa ngã rồi.

Đã thế thì chỉ còn cách cuối cùng. Dựa vào mối liên kết còn mạnh hơn cả huyết thống.

"Ồ? Đến lượt ta à?"

Chưa cần gọi đã đến bên cạnh.

Thần vừa uống ừng ực ly Whisky pha soda, vừa nói:

"Nhân quả báo ứng là đây chứ đâu. Việc nhà ngươi rơi vào tình cảnh này, tất cả đều là do ngươi tự làm tự chịu."

"Tự làm tự chịu? Việc không mặc đồ bơi dưới quần áo á?"

Cậu cố nuốt câu "Vốn dĩ là do các người gài bẫy còn gì" vào trong, rồi nói:

"Tạm thời đưa tôi ra khỏi đây đi Sekai. Cứ thế này thì chẳng làm ăn được gì cả. Mất công đi trăng mật của tôi với cô."

"Thôi nào đừng nói vậy Yuuki. Hãy tận hưởng tình huống hiện tại thêm chút nữa đi. Chẳng phải chính nhà ngươi đã khăng khăng đòi bắn pháo hoa thật hoành tráng sao."

"Bắn pháo hoa không phải theo nghĩa này! Thế này là bị bắn hạ thì có! Đang bị chôn xuống hố đây này!"

"Ha ha ha. Yuuki nói hay thật đấy."

Hoàn toàn không thèm đoái hoài.

Thay đổi chiến thuật. Yuuki dùng giọng ngọt ngào:

"Nè Sekai-san. Xin cô đấy thật sự. Tôi cũng muốn làm nên chuyện lớn mà. Tôi không phải là thằng đàn ông kết thúc ở nơi thế này đâu."

"Vậy sao không thử tự mình thoát ra xem? Có phải là 'thằng đàn ông kết thúc ở nơi thế này' hay không là tùy thuộc vào việc đó đấy."

"Tôi sẽ làm việc cật lực vì mọi người. Nên làm ơn hãy từ bi."

"Cái đó là tiền đề rồi, Ochiyo đã bảo thế. Bị sai vặt là vai trò của chú rể mà."

"Rửa bát hay đánh giày tôi cũng làm hết."

"Cỡ đó thì một mình Ochiyo là đủ rồi."

"Nếu cần thì quỳ lạy (dogeza) cũng là chuyện nhỏ."

"Ta không cần cái kiểu quỳ lạy rẻ tiền đó."

"Không, thật sự đấy! Tôi sẽ làm bất cứ thứ gì! Tôi cũng muốn chơi! Tôi muốn tận hưởng đảo nam! Nên là làm ơn đi!"

"Xin lỗi nhé Yuuki. Ta không nghe được."

Cười đầy tinh quái, cô nói:

"Dạo gần đây ta toàn bị nhà ngươi xoay như chong chóng. Đột nhiên bị cầu hôn, đột nhiên bị lôi đi trăng mật... lần nào ta cũng bị trêu đùa, uy nghiêm của Thần bị tổn hại nghiêm trọng. Chiến phạm là nhà ngươi rơi vào tình cảnh này, âu cũng là lẽ tự nhiên."

"Chỉ là trả thù vặt thôi chứ gì!?"

Lý lẽ đúng đắn đã bị phớt lờ.

"Nhân tiện Yuuki-sama. Có món cocktail pha trộn giữa cồn Ethyl và cồn Methyl đấy ạ. Tất nhiên là ngài sẽ thử chứ ạ?"

Ochiyo đưa ra một cái ly khác.

"Yên tâm đi Onii-sama. Lát nữa em cũng sẽ đào cái hố bên cạnh rồi chui vào đó. A tất nhiên là sẽ chui vào trong tình trạng khỏa thân hoàn toàn nên anh đừng lo. Rồi chúng ta sẽ thử nhiều trò chơi (play) khác nhau. Hai anh em ta sẽ cùng nhau tạo nên truyền thuyết Adam và Eva mới."

Haruko tuôn ra những ảo tưởng với khuôn mặt ngây ngất.

"Tìm thấy nhiều lắm nè! Cua ơiii! Thử ngay thôi!"

Kurumi đang thám hiểm bờ biển ôm thứ gì đó trong hai tay, vừa cười uhyahyahya vừa chạy về.

Tuyệt vọng.

Tương lai đen tối không thể trốn thoát.

Quang cảnh đó tựa như kền kền bu vào xác thối. Con mồi tội nghiệp không được ban cho sự cứu rỗi, tiếng hét lúc lâm chung bị tiếng sóng biển át đi.

Và rồi đêm xuống.

Trái ngược với ban ngày, một bữa tối êm đềm bắt đầu.

"Kurumi-san. Việc bày biện Ravioli xong chưa?"

"Rồi rồi Ochiyo-san. Thế này được chưa?"

"Vâng, đẹp lắm ạ. Xong cái đó rồi, tiếp theo phiền cô làm món thạch thảo mộc (aspic) được không ạ?"

"Okiee. Làm ngay đây."

"Haruko-san. Món bò nướng (roast beef) chín thế nào rồi ạ?"

"Tất nhiên là thuận lợi rồi. Bề mặt giòn tan còn bên trong mọng nước. Đặt món này làm món chính thì chắc chắn sẽ làm lu mờ các món khác cho xem."

"Tuyệt vời ạ. Tiếp theo phiền cô chuẩn bị món tráng miệng."

Cô hầu gái lão luyện chỉ huy như nhạc trưởng, công việc chuẩn bị tiến hành nhanh thoăn thoắt.

Mặt trời đã lặn hẳn, vô số vì sao tỏa sáng trên bầu trời. Xung quanh được thắp sáng bởi hàng loạt ngọn nến, màu sắc của hoa và trái cây tạo nên điểm nhấn vừa đủ.

"Yuuki. Sửa cái tính khí đó đi."

Vừa luộc mì ống (pasta), Sekai vừa cười.

"Bữa ăn tuyệt vời nhất đang được chuẩn bị thế này. Nhà ngươi chỉ cần vừa uống rượu vừa thong thả là được rồi. Coi như lời xin lỗi cho vụ lúc nãy."

"Bảo sửa là sửa ngay được à."

Ngồi khoanh chân trên ghế, vừa nhấm nháp rượu vang, Yuuki vừa hờn dỗi.

"Tại quá đáng lắm chứ bộ? Mấy người say xỉn rồi quên béng tôi luôn đúng không? Đến chiều thủy triều lên, tôi suýt chết đấy biết không hả."

"Thôi nào thôi nào. Đó cũng là một nét thơ mộng mà. Tha lỗi đi."

"Thơ mộng cái nỗi gì. Dịch ra bất kỳ ngôn ngữ nào trên thế giới thì cái đó cũng gọi là tra tấn đấy."

"Thôi nào thôi nào."

Vừa cười ha ha ha, cô vừa khuấy nồi mì.

Tuy vẫn còn hậm hực nhưng Yuuki đành chấp nhận "Thôi kệ đi". Bởi vì tâm trạng Sekai đang tốt. Đó là tất cả. Dù trong lòng vẫn chưa nguôi ngoai lắm.

"Sắp sửa bắt đầu bữa ăn tuyệt vời nhất rồi đấy."

Vừa ngân nga giai điệu gì đó, Sekai vừa kiểm tra độ chín của mì.

"Dù sao thì chính tay ta đang nấu nướng mà lị. Cứ mong chờ đi. Hiếm khi được nếm thử món ăn do chính tay Thần nấu lắm đấy."

"Nói thế chứ cô chỉ đang luộc mì thôi còn gì."

"Vai trò quan trọng đấy nhé? Với lại trộn sốt là việc của ta."

"Cỡ đó mà cũng làm mặt đắc thắng thì chịu. So với việc bị chôn xuống cát thì cái giá này hơi bị bèo bọt..."

"Vậy giả sử nhé."

Vừa vung vẩy cái muôi vớt mì đầy đắc ý, cô vừa nói:

"Giả sử ta sĩ diện ở đây, rồi nói là sẽ tự mình làm những món ăn tuyệt vời nhất. Nhà ngươi nhìn thấy tương lai thế nào?"

"Chà, cũng đúng. Tôi thấy một tương lai không ổn chút nào."

Khó mà tin là Thần có kinh nghiệm cầm dao bếp.

"Tức là ta biết thân biết phận đấy. Ta đọc bầu không khí và cố gắng đóng góp tối đa cho mọi người."

"Ý là cố gắng không làm vướng chân người khác hả?"

"Hãy gọi là biết dùng người đúng chỗ."

Sekai phồng mũi lên.

"Ochiyo thì khỏi bàn, hai người còn lại cũng nấu nướng khá ra trò. Trong khi đó đây là lần đầu tiên ta đứng bếp. Lanh chanh là không tốt."

"Hê. Khiêm tốn gớm nhỉ. Hê."

"Vợ hiền là phải thế."

"Tôi đang mỉa mai đấy."

Sekai cười lấp liếm "Á ha ha", rồi nói:

"Đừng giận thế chứ. Vốn dĩ nhà ngươi đã bỏ lỡ tiệc BBQ rồi. Đằng nào cũng thế thì muốn thưởng thức món ăn với tâm trạng vui vẻ đúng không?"

"Thì đúng là thế nhưng mà."

Nói thì đúng đấy nhưng vẫn thấy ấm ức.

Không, không chỉ ấm ức mà còn thấy ngứa mắt. Muốn chơi lại một vố. Muốn làm cái mặt đắc thắng của Thần biến sắc hoàn toàn.

(Cơ mà, thực ra là có đấy. Vũ khí bí mật hẳn hoi.)

Vừa che giấu nụ cười nham hiểm trong lòng, cậu vừa thở dài "Haizzz".

"Chết tiệt, bị chơi rồi. Tôi thua. Là các người, à không, là cô thắng đấy Sekai."

"Ngoan ngoãn gớm. Thẳng thắn thừa nhận thất bại sao."

"Tôi bị các người gài bẫy. Nhưng kẻ xấu là tôi vì đã để bị gài. Đã nói là sẽ bắn pháo hoa thật hoành tráng thì chơi chiêu gì cũng được. Trong quyền anh mà tung cước thì bị xử thua vì phạm luật, nhưng trong võ tổng hợp thì tung cước là chuyện đương nhiên. Tức là như vậy đấy."

"Lý lẽ nghe vừa hiểu vừa không hiểu, nhưng ta hiểu rõ là nhà ngươi đang giương cờ trắng. Ừm ừm không tệ đâu. Hiếm khi mới thấy được vẻ mặt đó của nhà ngươi."

Đắc ý quá nhỉ.

Sekai ưỡn người ra sau như sắp làm động tác uốn dẻo (bridge). Cảm giác như mũi cũng đang thở phì phò.

Tiếng Ochiyo vọng lại: "Bên này chuẩn bị xong rồi ạ". Tất nhiên là cậu đã báo trước kế hoạch cho cô ấy, và cả hai người kia nữa.

"Sekai. Món quà bất ngờ của cô tôi xin trân trọng nhận lấy."

Cậu đổi chân vắt chéo.

Nhếch mép cười.

"Đây là quà đáp lễ của tôi. Để tôi cho cô thấy làm mẫu thế nào mới là bất ngờ thực sự nhé."

"Làm mẫu sao...?"

"Nào, nhận lấy đi."

Những lúc thế này thì làm màu một chút cũng được.

Giơ cao cánh tay lên.

Búng tay một cái "Tách" về phía bầu trời đầy sao.

"............?"

Ngay khi Sekai nghiêng đầu thắc mắc. Một luồng sáng xuất hiện trên mặt biển. Từ biển vút lên trời cao, tựa như rồng bay lên.

Đùng.

Hoa nở.

Những dải màu đỏ, xanh, lục... đủ sắc thái bung nở trên bầu trời.

"Pháo hoa... sao?"

Sekai lẩm bẩm. Trong lúc đó, những luồng sáng đầy màu sắc cứ nối đuôi nhau bắn lên.

Âm thanh vang vọng. Không khí rung chuyển. Những tia chớp tráng lệ nổ tung ngay trước mắt, gần đến mức ngỡ như đưa tay ra là chạm tới. Cứ như thể ai đó vừa dốc ngược hộp đồ chơi chứa đầy những viên bi thủy tinh vậy.

"Tôi đã lén chuẩn bị đấy."

Vừa hài lòng với hiệu quả của màn trình diễn, Yuuki vừa giải thích.

"Quả nhiên là phải có cái này mới được. Màu sắc thế mới đủ chứ. Câu 'bắn pháo hoa' không phải chỉ là ví von đâu nhé?"

Pháo hoa trên biển.

Việc chuẩn bị gấp rút thế này có độ khó khá cao, nhưng đúng là Tổ chức Tsukumo có tiền và có quyền. Lại còn có sự hỗ trợ của Ochiyo, Kurumi và Haruko nữa.

"Sao hả? Được đấy chứ?"

Cậu vừa cười nham hiểm vừa chờ câu trả lời.

Thần vốn chẳng mấy khi thành thật. Được tặng một món quà bất ngờ hoành tráng thế này, chắc hẳn cô ấy sẽ bật lại một hai câu gì đó... Cậu đã tính toán như vậy, nhưng mà.

--------------------

"A."

Ngước nhìn bầu trời, cô thốt lên khẽ khàng:

"Đẹp quá. Thật sự. Đẹp quá."

Ánh pháo hoa phản chiếu lên sườn mặt của Sekai khi cô lẩm bẩm.

Ánh mắt đó, biểu cảm đó, sao mà huyền ảo đến thế. Yuuki, người vốn định trả lại một vẻ mặt đắc thắng, bỗng nghẹn lời, ngẩn ngơ ngắm nhìn dáng vẻ ấy một lúc lâu.

Đêm dần về khuya.

Một ngày ăn uống nô đùa ầm ĩ sắp sửa kết thúc.

"Chuyện này chắc không cần phải xác nhận lại đâu nhỉ."

Tuy nhiên, những con người này đâu dễ gì để mọi chuyện kết thúc đơn giản thế.

"Về việc ngủ nghỉ, em và Onii-sama sẽ ở cùng một phòng. Mọi người cứ hiểu như vậy nhé?"

Người châm ngòi là Haruko.

Tại sảnh của khu nhà nghỉ trên biển. Đây là màn kịch diễn ra vào lúc giải tán để chuẩn bị cho ngày mai.

"Ha ha ha. Nhà ngươi đùa vui đấy."

Sekai đáp lại ngay lập tức.

"Từ xưa đến nay, vợ chồng là phải ngủ cùng phòng, cùng chăn gối, đó là lẽ thường tình. Người ở cùng Yuuki phải là ta."

"Ê chờ chút được không?"

Kurumi chen ngang vào.

====================

"Tớ nghĩ người ngủ cùng phòng với Yuuki-kun phải là tớ chứ. Dù sao tụi mình cũng quen biết nhau lâu rồi mà."

Đến đây thì vẫn còn ổn.

Điều đáng ngạc nhiên là ngay cả Ochiyo cũng giơ tay lên và nói:

"Xin hãy đợi đã mọi người. Tranh chấp là điều không nên. Chi bằng thế này, chúng ta hãy chốt theo hướng tôi sẽ ngủ cùng phòng với Yuuki-sama nhé."

Không có cơ hội nào để can ngăn.

Cuộc chiến bắt đầu ngay tức khắc, và chẳng mấy chốc đã trở nên nóng hổi.

"Em không hiểu mọi người đang nói gì cả. Anh trai và em sinh ra là để sống chung dưới một mái nhà. Đương nhiên em và Anh trai nên ngủ cùng nhau rồi."

"Nói thế thì tớ cũng vậy mà? Tớ với Yuuki-kun là chỗ quen biết từ xưa nhé? Lại còn là bạn cùng lớp nhé? Chưa kể trong Tổ chức Tsukumo thì tớ là cấp trên nhé? Xét về lập trường thì tớ chung phòng với Yuuki-kun là hợp lý nhất rồi còn gì."

"Kurumi này, nhà ngươi ngốc đấy à? Nếu bàn về lập trường thì chính ta đây mới là người nên ngủ cùng phòng với Yuuki. Bớt lanh chanh đi."

"Xin hãy đợi đã Chủ nhân. Cãi nhau là không tốt đâu ạ. Thay vào đó, hay là chúng ta cứ chốt theo hướng tôi sẽ ngủ cùng phòng với Yuuki-sama đi."

Nhân tiện thì tất cả mọi người đều đã uống say khướt rồi.

Haruko với ánh mắt đờ đẫn nói:

"Tại sao mọi người không chịu hiểu cho em vậy? Em và Anh trai là anh em ruột thịt cùng huyết thống đấy biết không? Em phải được ưu tiên chứ."

Kurumi với khuôn mặt đỏ bừng nói:

"Chẳng hiểu gì cả. Quan hệ ở chỗ làm và trường học mới là quan trọng nhất chứ, suy nghĩ thực tế chút đi. Tớ phải ngủ với Yuuki-kun."

Sekai bước chân loạng choạng nói:

"Thế nên ta đã nói bao nhiêu lần rồi. Quan hệ vợ chồng mới là tất cả. Rốt cuộc thì những mối quan hệ khác chỉ là thứ yếu mà thôi."

Ochiyo quay mặt về phía bụi hoa giấy trong chậu cây cảnh nói:

"Thôi nào, thôi nào, chốt thế này nhé. Một hầu gái như tôi sẽ qua đêm cùng Yuuki-sama, mọi người đồng ý bắt tay giảng hòa chứ?"

Yuuki lúc này mới cưỡng ép chen vào:

"Hahaha. Đừng tranh giành tôi nữa các quý cô. Đây là hòn đảo phía Nam mà ai cũng ghen tị. Thiên đường thì phải xứng với nụ cười của các mỹ nhân mớ..."

"Xin hãy im lặng." "Im đi." "Im miệng." "Câm giùm cái."

"Vâng."

Cậu đành rút lui trong vô vọng.

"Được thôi. Có lẽ đã đến lúc phải phân định thắng thua xem ai mới thực sự xứng đáng với Anh trai."

"Được đấy, tớ chấp nhận khiêu chiến luôn. Mà chắc chắn người xứng đáng là tớ, cấp trên kiêm bạn cùng lớp rồi. Tớ với Yuuki-kun có quan hệ đàn ông và phụ nữ từ xưa rồi nhé."

"Khoan đã Kurumi. Chuyện đó ta mới nghe lần đầu đấy?"

"Nói dối là không tốt đâu Kurumi-sama. Thông tin đó chưa từng lọt đến chỗ tôi. Người có quan hệ chính thức với Yuuki-sama chỉ có duy nhất Chủ nhân của tôi thôi. Tất nhiên, nếu không tính đến nhân tình là tôi đây."

"Làm ơn đừng nói năng bừa bãi nữa Ochiyo-san. Người có khả năng nảy sinh quan hệ xác thịt với Anh trai chỉ có cô em gái là tôi đây thôi. Với lại đừng nhìn vào chậu cây nữa, nhìn sang bên này mà nói chuyện đi."

"Thế thì làm vậy đi mọi người. Tớ là người có kinh nghiệm bay khắp thế giới cùng Yuuki-kun, nên tớ là người có quan hệ gần gũi nhất với cậu ấy."

"Ta không chấp nhận luận điệu đó đâu đồ ngốc. Vốn dĩ nhà ngươi là người của Tổ chức Tsukumo đúng không? Nếu vậy thì theo lý lẽ phải ưu tiên chủ trương của ta trước chứ."

"Ơ nhưng mà Sekai-chan ấy, cậu đã bao giờ làm chuyện này chuyện kia riêng tư với Yuuki-kun đâu? Về khoản đó thì tớ ấy à, kinh nghiệm đầy mình..."

"Nói về chuyện đó thì phải là tôi chứ Kurumi-san. Cô đã bao giờ tắm chung hai người với Anh trai chưa? Chưa đúng không? Tôi thì có rồi đấy. Tóm lại tôi mới là người giàu kinh nghiệm nhất."

"Hay nói đúng hơn, các người này, đây là tuần trăng mật của ta và Yuuki mà? Các người không thấy ngay từ tiền đề đã sai sai rồi sao?"

"Ế. Nói thế thì còn gì là chuyện nữa."

"Hiếm khi mới thấy ý kiến chúng ta hợp nhau đấy Kurumi-san. Tôi cũng nghĩ vậy."

"Tôi cũng đồng cảm. Chủ nhân à, xin hãy châm chước cho."

"Eeei phiền phức quá! Được thôi, ta sẽ khiến các người phải im miệng hết một lượt. Ai thắng trong cuộc thi uống rượu sẽ được quyền ra lệnh, thế nào?"

"A, cái đó được đấy. Tớ tán thành."

"Chà, cũng được thôi ạ. Tôi thừa nhận nó có ưu điểm là nhanh gọn lẹ. Trận đấu này tôi xin nhận."

Và thế là chuyện đã thành ra như vậy.

Đêm dần tàn.

Một ngày ăn uống nhậu nhẹt ầm ĩ vẫn chưa kết thúc. Lời đề nghị "Anh ngủ trước được không?" của Yuuki bị bác bỏ, và tiếng huyên náo cứ thế vang vọng khắp thiên đường không dứt.

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!