--------------------
Rốt cuộc ai là người đã tạo ra Tổ chức Tsukumo?
†
Câu trả lời đó hẳn có thể tìm thấy nếu lần giở lại lịch sử. Vì được cấu thành với mục đích quản lý và vận hành Thần, Tổ chức Tsukumo không thể nào xuất hiện một cách tự phát được. Chắc chắn phải có ai đó chủ đạo.
Nhưng thực tế thì "kẻ đã tạo ra Tổ chức Tsukumo" lại không tồn tại. Không có một ghi chép nào còn sót lại về nhân vật đáng lẽ phải được gọi là người có công, hay thậm chí là anh hùng đó.
Hay đó không phải là công việc của một cá nhân, mà là kế hoạch được đồng mưu bởi nhiều người?
Vì không phải là thành tựu do một người làm nên, nên cái tên đó không được khắc vào lịch sử —— là như vậy sao?
Chuyện đó cũng không phải là không tự nhiên. Có rất nhiều trường hợp tương tự. Dù sao thì đây cũng là một tổ chức tồn tại khắp nơi trên thế giới, nhưng lại không thấy thực thể đâu như không khí. Việc đi đến một kết cục mơ hồ xem ra lại là dòng chảy tự nhiên.
"Thật sao? Có phải vậy không?"
Haruko tự vấn.
Nhưng đây là một câu tự vấn vô nghĩa. Bởi lẽ trong thâm tâm cô đã có câu trả lời.
Tổ chức Tsukumo chắc chắn là thứ được tạo ra một cách tùy ý bởi một kẻ cụ thể nào đó.
Đồng thời, việc tên của kẻ đó không lưu lại trong lịch sử cũng là điều đương nhiên. Bởi vì kẻ đó chắc hẳn không phải là con người.
"Đúng là một trò lừa đảo nhỏ, thật tình. Chuyện của thế giới loài người thì hãy để cho con người tự lo đi chứ."
Cũng muốn than phiền thật. Đòi hỏi đạo đức con người ở một thứ không phải con người thì cũng vô ích thôi, nhưng "kẻ đó" vẫn đang can thiệp vào phía bên này. Đã là kẻ siêu việt thì hãy nương tay hay khách sáo hơn chút chứ...
"Mà, đây đúng là than phiền rồi."
Lắc đầu, Haruko suy nghĩ thêm.
Kẻ siêu việt không phải con người là gì?
Rất khó để xác định cụ thể đó là gì. Nhưng ai cũng biết những thứ như vậy được gọi là gì.
Chính là thứ gọi là "Thần".
Hoặc gọi là ác ma cũng được, yêu quái, quái vật, hiện tượng kỳ bí, gọi thế nào cũng chẳng sao. Tuy nhiên, cảm giác gọi là "Thần" vẫn hợp lý nhất. Do đó, tạm thời cô giả định đó là Thần.
"Và, đây mới là chỗ quan trọng."
Lấy những điều đó làm tiền đề, Haruko suy nghĩ.
Quả là một câu hỏi quan trọng.
Vị Thần đã tạo ra Tổ chức Tsukumo, rốt cuộc là kẻ nào?
†
"Thần là kẻ nào ư? Em vẫn hay hỏi mấy câu khó nhằn như mọi khi nhỉ."
Trước câu hỏi của em gái, Yuuki nhăn mặt.
"Không, cái đó khó thật đấy. Mà có nghĩ nghiêm túc cũng chẳng ra câu trả lời đâu. Nếu ra được dễ dàng thế thì đâu cần đến triết học hay tôn giáo nữa."
"Thì anh cứ coi như là thí nghiệm tư duy đi."
Vườn nhà Kirishima. Tiệc trà thường lệ.
Haruko phẩy phẩy tay:
"Không cần nghĩ phức tạp đâu. Xin anh cứ trả lời theo trực giác."
"Bảo thế thì cũng..."
Yuuki càng nhăn mặt hơn.
"Anh hai, là trò chơi thôi, trò chơi ấy mà. Một vấn đề nho nhỏ tô điểm cho tiệc trà tuyệt vời của hai anh em trong chốc lát thôi."
"Nếu nghĩ đây là cuộc hội thoại giữa học sinh tiểu học và học sinh cấp ba thì đúng là hơi siêu thực đấy."
"Anh hai đang đặt mình trong Tổ chức Tsukumo, còn em thì đang đặt Dược phẩm Kirishima dưới sự chi phối thực tế. Cuộc hội thoại hóm hỉnh cỡ này là đương nhiên thôi."
"Thế à. Anh không nghĩ vậy đâu."
"Nhân tiện, nếu anh định chơi đùa với lửa tình một đêm với em gái, thì em luôn hoan nghênh nhé. Lúc đó xin hãy nói một tiếng."
"Cảm ơn em đã quan tâm. Nhưng không sao, cơ hội đó vĩnh viễn không đến đâu."
"Không phải đêm mà từ ban ngày cũng được đấy ạ?"
"Dù là sáng hay chiều anh cũng không làm đâu."
Sau khi xen vào cuộc hội thoại tầm phào như mọi khi, Yuuki nhấp một ngụm hồng trà.
"Thần là kẻ nào. Đúng không?"
"Vâng."
"Tiền đề là có lẽ không tồn tại câu trả lời chính xác, đúng không?"
"Nhận thức như vậy cũng được ạ."
"Thế thì anh sẽ trả lời thế này."
Anh quay lại, với vẻ mặt nghiêm túc.
Anh trả lời mà không hề tỏ ra căng thẳng.
"Thần là lũ khốn kiếp."
"...Hô hô. Thần là lũ khốn kiếp sao. Ý anh là?"
"Không. Anh không trả lời được câu nào hay ho đâu."
Cười.
"Trước mắt thì, vị Thần anh biết, vị Thần anh không biết, tất cả đều như nhau. Nhìn từ phía con người chúng ta thì tên nào tên nấy đều là lũ đại khốn kiếp cợt nhả. Thỉnh thoảng cũng làm việc có ích đấy, nhưng đa phần là thích gì làm nấy, gieo rắc phiền phức. Cầu nguyện thì chỉ khi nào hứng lên mới đáp lại. Đã thế bọn họ lại là Thần. Đối với con người thì lại muốn họ là sự cứu rỗi. Thật tình chỉ muốn chửi là lũ khốn kiếp này... Mà, đấy là suy nghĩ ích kỷ của phía con người thôi."
Hừm, Yuuki khịt mũi.
Khi anh chàng có ánh mắt dữ dằn này làm cử chỉ đó, trông hung dữ hơn tưởng tượng, nhưng mà...
"Nhưng mà. Con người lại không ghét lũ khốn kiếp."
"Vậy sao? Em thì ghét tất cả những kẻ ngốc."
"Nhưng anh thì không ghét."
Vừa nhẹ nhàng gạt lời em gái, anh vừa nói:
"Hơn nữa, chính vì là lũ khốn kiếp nên mới có những việc làm được. Chính vì là lũ khốn kiếp nên mới có những sơ hở đáng yêu. Vì thế Thần luôn ở bên cạnh con người. Vì thế con người cũng nương tựa vào Thần."
Vừa nghịch chiếc thìa trà, Yuuki vừa kể. Vừa kể vừa như tìm kiếm câu trả lời.
"Giống như một cặp vợ chồng bị mọi người xung quanh bảo là có mối quan hệ kỳ lạ ấy nhỉ? Xung quanh thấy lạ, người trong cuộc cũng thấy lạ, không phải lúc nào cũng hòa thuận. Nhưng khó mà nghĩ đến chuyện rời xa nhau."
Mùa đông đang đến gần.
Dưới bàn là lò than đang đỏ lửa. Trên cây trong vườn lác đác sắc đỏ của hoa trà.
"...Đại loại thế chăng? Chắc anh tóm tắt câu chuyện không được hay lắm."
"Không. Em nghĩ đó là cách suy nghĩ rất độc đáo. Quả không hổ danh anh hai."
"Khen quá lời rồi."
"Em nghĩ cách diễn đạt mối quan hệ kỳ lạ rất hợp lý đấy. Quả thực Thần và con người không gần không xa —— giống như mặt trăng và mặt trời sao?"
"Chắc thế? Anh nghĩ cũng có cách giải thích đó."
"Nhân tiện, em và anh hai cũng có mối quan hệ vợ chồng kỳ lạ nhỉ? Tuy là anh em mà lại yêu nhau, yêu nhau mà lại không có quan hệ xác thịt, đúng là một cặp vợ chồng kín đáo. Quả thực gần giống với Thần và con người... Không, nói đúng hơn, em và anh hai mới chính là hiện thân cho áo nghĩa của thần thoại, nói thế cũng không ngoa đâu."
"Không, anh nghĩ là ngoa đấy."
Vừa rào trước một câu, Haruko mỉm cười:
"Nhân tiện, anh hai."
"Hử?"
"Gần đây có vẻ anh đang phiền não nhiều chuyện. Hơn nữa còn phiền não rất sâu sắc. Có phải anh có chuyện gì muốn thảo luận với em không?"
"Ừm."
Yuuki vẫn tiếp tục nghịch chiếc thìa trà.
Trên mặt là nụ cười khổ. Ánh mắt vẫn hướng xuống tay.
"Haruko."
"Vâng."
"Em đúng là nhạy bén thật đấy."
"Đó là ưu điểm của em mà."
Thấy cô em gái nói một cách đường hoàng, Yuuki lại cười khổ.
"Thực ra anh có việc muốn nhờ em."
"Việc gì cũng được."
"Một nửa việc nhờ vả không phải là chuyện xấu. Một nửa còn lại, có thể đối với em là chuyện xấu. Nhưng mà, nhìn tổng thể thì là chuyện tốt. Anh đảm bảo đấy."
"Hừm hừm."
"Nhân tiện thì anh đã lo lót xong hầu hết rồi. Chỉ còn chờ cái gật đầu của em và một người nữa thôi."
"Hô hô."
Haruko nhấp hồng trà.
Không thể đọc được gì từ biểu cảm của cô, nhưng có thể thấy cô đang chuẩn bị tâm lý.
"Vậy? Ý định của anh hai là?"
"Ừ. Thực ra là..."
Yuuki nói ra toan tính của mình.
Haruko làm vẻ mặt khó tả trong một lúc, nhưng cuối cùng cũng chấp nhận lời đề nghị đó.
†
"——Vào đi."
Gõ cửa xong, một lời cho phép ngắn gọn vọng lại.
Ngự sở của Thần. Phòng ở của Kamisawa Sekai.
"Tôi xin phép."
Không gây ra một tiếng động, Yuuki bước vào phòng.
Khói xì gà. Và mùi rượu cũ. Nơi ở của Thần vẫn chẳng thay đổi gì.
"Mấy ngày rồi nhỉ?"
Vẫn nhìn vào trang sách, Thần hỏi.
"Một tuần hay mười ngày. Lâu rồi không thấy mặt ngươi."
"Vâng. Tôi bận làm việc."
"Làm việc? Ngoài việc đến chỗ ta ra, nhà ngươi còn có việc gì sao?"
"Vâng. Vì đó là công việc có liên quan mật thiết đến cả Cô nữa."
"Vậy à. Mà thôi, cứ tự nhiên đi."
Ban cho lời cho phép với giọng điệu không hứng thú, cô lật trang sách. Không có địch ý hay ác ý, nhưng đổi lại cũng chẳng có thiện ý. Rất chi là hành chính.
Nhưng có thể nói đây là ân tình của Thần. Yuuki nhớ là mình đáng bị chĩa địch ý và ác ý vào người.
Tức là vẫn còn "hy vọng".
"Thưa Thần."
Anh đi ngay vào vấn đề chính.
"Hôm nay tôi mang đến một đề xuất."
"............"
Liếc nhìn một cái, Thần lại quay về đọc sách.
Yuuki hiểu ý là hãy nói tiếp. Anh tiếp tục.
"Trước đó tôi muốn xác nhận một chút. Tôi hiểu là tôi và Cô vẫn chưa chia tay, nhận thức như vậy có được không? Không phải là ly hôn, cũng không phải là hủy bỏ quan hệ."
"............"
Thần lại liếc nhìn một cái.
Vẻ mặt lộ rõ vẻ "giờ này còn nói cái gì vậy".
Yuuki không nản lòng.
"Có được không ạ? Với nhận thức như vậy."
"...À. Thế cũng được thôi, Kirishima Yuuki. Quả thực ta không có ký ức về việc chia tay, cũng không có ký ức về việc ly hôn. Mà vốn dĩ ta chỉ mới nhận lời cầu hôn thôi, chứ cũng chưa giao kết hợp đồng gì về việc kết hôn cả."
====================
"Vâng. Hôm nay tôi muốn nói chính xác về điểm đó."
"......?"
Thần tỏ vẻ nghi hoặc.
Điều đó có nghĩa là cô ấy có quan tâm. Cơ hội đã đến. Không thể để tuột mất được.
"Tôi xin đi thẳng vào vấn đề."
Không chút do dự, tôi đưa ra lời đề nghị trực diện.
"Chúng ta đi hưởng tuần trăng mật nhé?"
"Trăng mật sao...?"
"Vâng. Rất mong người sẽ đi cùng tôi."
"......"
Thần có vẻ bị sốc.
Cô giữ nguyên tư thế lật trang sách, tay khựng lại, quên cả chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào Yuuki.
"Người đã chấp nhận lời cầu hôn của tôi, nhưng bấy lâu nay tôi chưa làm được gì ra dáng một người chồng cả. Tuy bây giờ mới nói thì có hơi muộn màng, nhưng tôi thật lòng muốn thực hiện điều này."
"......"
Thần vẫn im lặng.
Sau một hồi lâu, cô thở dài thành tiếng:
"Phù."
Rồi nói:
"Ta có rất nhiều điều muốn nói. Nhưng biết bắt đầu từ đâu đây."
"Xin cứ nói bất cứ điều gì. Nếu người có lo ngại gì, tôi xin lắng nghe."
"Vậy ta xin phép nói. Thứ nhất, có lẽ cậu không biết nhưng..."
"Nếu là chuyện thế giới sắp diệt vong thì tôi biết rồi."
"...... Vậy còn về chuyện của ta?"
"Tôi biết. Rằng người sắp kiệt sức. Và vì thế thế giới cũng sẽ kết thúc."
"......"
Thần lại im lặng.
Yuuki tiếp tục.
"Nhân tiện, người cứ coi như đây là ý kiến chung của Tổ chức Tsukumo cũng được. Tổ chức Tsukumo sẽ hỗ trợ chuyến trăng mật của chúng ta trên mọi phương diện."
"Nghĩa là sao...?"
"Ví dụ, công việc của chúng tôi là yêu cầu người thực hiện 'nhiệm vụ', nhưng riêng lần này thì không cần bận tâm đến điều đó. Sự tự do hoàn toàn đang chờ đợi người. Người sẽ không phải gánh vác cái 'nhiệm vụ' chó chết đó một mình nữa. Cũng không phải trải qua những ngày tháng chỉ có rượu, xì gà và sách trong cái dinh thự chẳng lấy gì làm rộng rãi này."
"......"
"Mà vốn dĩ, nếu người muốn thì người đã có thể vứt bỏ nhiệm vụ bất cứ lúc nào... Về điểm này, chúng tôi chỉ biết mang ơn người. Nhân loại nợ người một món nợ lớn. Một món nợ lớn đến mức không thể trả hết. Dù chỉ là một chút ít ỏi, nhưng cuối cùng chúng tôi cũng có thể trả lại phần nào, ý tôi là vậy."
Thần nheo mắt nhìn chằm chằm.
Yuuki đường hoàng đón nhận ánh nhìn đó.
"Kirishima Yuuki."
"Vâng."
"Cậu đang toan tính điều gì?"
"Kế hoạch trăng mật."
"Nói dối là không tốt đâu."
"Nếu người nghĩ vậy thì ngay bây giờ chúng ta rời khỏi dinh thự này, đi đâu đó uống trà nhé? Ví dụ như nhà bố mẹ tôi chẳng hạn, tôi rất đề cử chỗ đó. Tôi đảm bảo có thể pha trà ngon không thua gì Ochiyo-san đâu."
"......"
Thần châm lửa điếu xì gà.
Rồi cô im lặng. Có thể thấy rõ cô đang bối rối trước đề nghị của Yuuki.
"Ta không thích chút nào."
Hít sâu một hơi khói tím, rồi từ từ nhả ra.
Kamisawa Sekai nói như thể vứt bỏ mọi thứ.
"Tóm lại đây là tiền trợ cấp thôi việc chứ gì? Cảm ơn người đã vất vả làm việc suốt thời gian qua, xin hãy dùng thứ này để an ủi phần đời ngắn ngủi còn lại, ý là vậy sao?"
"Dù là tiền lẻ thì cũng nên nhận lấy chứ. Người không nghĩ như vậy tích cực hơn là cứ im lặng chờ đợi sự hủy diệt sao? Việc nên sử dụng hiệu quả những gì được ban cho, dù là với Thần hay với con người thì cũng giống nhau cả thôi."
"Cậu đang âm mưu gì?"
"Kế hoạch trăng mật."
"Cậu nghĩ ta sẽ tin những lời đó sao?"
"Người nghi ngờ là đúng, nhưng tôi nghĩ tốt hơn hết là người nên thử thực tế xem sao."
Yuuki đưa tay ra.
"Vì người đã tự do rồi. Hãy cùng ra ngoài nào. Nếu người không phiền, chúng ta ghé qua nhà bố mẹ tôi luôn nhé?"
...
Bước chân của Thần chậm chạp một cách khủng khiếp, mất cả mấy phút mới ra đến cổng dinh thự.
"Tôi đã đợi sẵn rồi ạ."
Người đang đợi là cô hầu gái với nụ cười sắt đá.
"Tôi cũng sẽ đi cùng. Nào, chúng ta sẽ đi đâu đây thưa Chủ nhân?"
"Đi cùng sao? Ochiyo á?"
Thần lườm Yuuki.
"Lộ đuôi cáo nhanh thật đấy cậu kia. Nơi nào có ả đàn bà này đi theo thì không thể có sự an lạc được. Chắc chắn ả sẽ tìm cơ hội để bắt ta quay về."
"Không đâu. Cô ấy chỉ là người đi kèm thôi."
Yuuki cười khúc khích.
"Gọi là đi kèm, hay đúng hơn là y tá riêng của người. Chân người không được khỏe. Hơn nữa cũng cần kê đơn thuốc tùy theo tình trạng sức khỏe. Về khoản hỗ trợ người trong những lúc đó, tôi nghĩ cô ấy là người thích hợp nhất."
"Chính là như vậy ạ."
Ochiyo đáp lời.
"Tôi sẽ không cản trở đâu, xin người cứ tự do tận hưởng thế giới bên ngoài dinh thự. Trong trường hợp vạn nhất người có ngã ở đâu đó, tôi xin chịu trách nhiệm chăm sóc người chu đáo."
"... Hừ."
Thần hừ mũi vẻ không vui rồi bắt đầu bước đi. Yuuki và Ochiyo giữ khoảng cách vừa phải đi theo sau.
Những cây anh đào đã rụng gần hết lá. Trong sân các ngôi nhà, những chùm quả nam thiên đỏ rực rỡ, thi thoảng lại thấy những cây hồng sai trĩu quả.
Khung cảnh phố phường tĩnh lặng đầu đông.
Những vạt nắng ấm áp.
"Hừm."
Thần vừa đi vừa nhìn ngó xung quanh.
Tuy thấy rõ vẻ cảnh giác, nhưng cô cũng không giấu được sự tò mò.
Ba người bước đi mà không nói chuyện gì.
Chẳng mấy chốc họ đã ra đến con đường đông người qua lại. Đồng thời nhà ga và đường ray cũng hiện ra trước mắt.
"Tôi có chuẩn bị xe ô tô, nhưng mà..."
Từ đây Yuuki dẫn đường.
"Thỉnh thoảng đi tàu điện cũng thú vị lắm. Người thấy sao hỡi Thần?"
"... Tùy cậu."
Có vẻ mức độ căng thẳng đã chiến thắng cả sự cảnh giác lẫn tò mò. Biểu cảm của Thần cứng đờ thấy rõ. Bước chân cũng có phần gượng gạo.
Mua vé, qua cửa soát vé, rồi lên tàu.
Suốt thời gian lắc lư trên ghế dài, biểu cảm của Kamisawa Sekai vẫn cứng nhắc. Máu trên mặt dường như rút hết. Mồ hôi lạnh vã ra trên trán.
Di chuyển một lúc, họ xuống tàu.
Đó là một thị trấn nhiều cây xanh và bầu trời rộng mở. Một khu dân cư cao cấp khác hẳn với Ngự sở của Thần.
"Kirishima Yuuki."
"Vâng."
"Cậu sinh ra và lớn lên ở đây sao?"
"Vâng."
"Hừm. Ra là vậy."
Không biết có phải do tưởng tượng không mà vẻ mặt cô có vẻ dịu đi đôi chút. Vừa ra khỏi ga, cô vừa ngắm nhìn bầu không khí của thị trấn, vừa gật gù "Hừm, hừm" đầy cảm khái.
Đi bộ.
Những dãy nhà cũ nối tiếp nhau. Anh đào rụng lá, nam thiên, quả hồng.
Cuối cùng họ đến trước một dinh thự to lớn nổi bật.
"Đây là nhà bố mẹ tôi."
"Ồ."
Thần nheo mắt lại.
To thật.
Bức tường bao trải dài sang hai bên trái phải. Cây cối trong vườn rậm rạp như một khu rừng.
"Rộng quá."
"Vâng."
"Rộng khủng khiếp."
"Rộng mà. Vì công việc kinh doanh của gia đình là một công ty dược phẩm cũng khá lớn."
"Hóa ra cậu là thiếu gia con nhà giàu à."
"Thật ngại quá."
Tuy cúi đầu khiêm tốn, nhưng Thần có vẻ hơi bất mãn. Trông cô như muốn nói: 'Dám to hơn cả nhà của ta, thật xấc xược'.
Bước qua cổng, không đi vào cửa chính mà đi thẳng ra vườn.
"Waooo!? Đến thật kìa!"
Đón chào Thần là một giọng nói đầy phấn khích.
"Yahoooo Yuuki-kun. Lại đây lại đây. Tớ đang làm phiền ở đây nè."
Là Koiwai Kurumi.
Lại còn có cả Kirishima Haruko nữa. Cô em gái đang ngồi bên bàn với vẻ mặt hầm hầm khó chịu, nhấp từng ngụm hồng trà như thể nó dở tệ.
"Nào nào mau lại đây. Mở tiệc trà thôi, tiệc trà nào. Nào nào Haruko-chan cũng ra đón Thần đi chứ? Đừng có làm cái mặt xấu xí đó mãi thế."
"Ai xấu xí hả, thất lễ quá! Em lúc nào cũng là thiếu nữ xinh đẹp nhé! Thật tình, được mời đến nhà người khác mà dám ăn nói kiểu đó sao? Quả nhiên cô không xứng với anh hai..."
"Rồi rồi Thần ơi ngồi đây nè! Tớ đợi mòn mỏi luôn á. À, nhân tiện thì rất vui được gặp, tớ tên là Koiwai Kurumi. Thuộc Tổ chức Tsukumo. Còn đây là Kirishima Haruko-chan, em gái của Yuuki-kun, một con bé cuồng anh trai hạng nặng. Nào nào ngồi đi ngồi đi."
Nhịp độ của Kurumi rất nhanh.
Kamisawa Sekai mắt tròn mắt dẹt bị ấn ngồi xuống, ngay lập tức trà và bánh kẹo được bày ra la liệt.
"E hèm, vậy thì."
Hơn nữa Kurumi lại là kẻ cầm trịch.
Cô nàng hối thúc cả Yuuki và Ochiyo ngồi xuống, hắng giọng một cái rồi nói:
"Tớ xin tuyên bố bắt đầu tiệc trà chào mừng Thần. Hãy uống thật nhiều và ăn thật nhiều nào. Nếu ghét trà thì có rượu, nếu đói bụng thì cũng có đồ ăn luôn. Với lại ở đây không cấm hút thuốc nên cứ hút xì gà thoải mái. Tóm lại là mong được giúp đỡ nhé. Dôooo!"
Tại sao lại còn nâng ly nữa chứ.
Yuuki cười khổ, Ochiyo vẫn giữ nụ cười không đổi, Haruko méo xệch miệng, còn Thần thì vẫn đang bối rối. Tất cả cùng hô "Dô".
"Ây dà, thế là bắt đầu rồi nhỉ, tiệc trà với khách mời là Thần! Chà chà không ngờ lại diễn biến thế này, mới trước đây chút xíu thôi còn chẳng dám tưởng tượng nữa là. Nhỉ Yuuki-kun?"
"Ừ. Tớ cũng vui vì thực hiện được."
"Em thì chẳng vui chút nào đâu nhé anh hai? Tiệc trà này lẽ ra là niềm vui đặc biệt chỉ dành riêng cho em và anh hai thôi mà? Chỉ riêng việc cái dị vật tên Koiwai Kurumi này lạc vào đã khiến em muốn lật bàn rồi, đằng này lại thêm hai kẻ xâm nhập không rõ lai lịch... Lại còn bảo cái người tóc trắng kia là Thần á? Thêm nữa là giả danh đã kết hôn với anh hai sao? Không chỉ rước kẻ ngông cuồng như vậy vào nhà, lại còn chiêu đãi trà nước... Đúng là nuôi ong tay áo mà."
"Thôi mà Haruko. Coi như là lời thỉnh cầu cả đời của anh đi. Anh sẽ chuẩn bị phần thưởng cho em mà."
"Tuyệt đối đấy nhé anh hai? Lần này chỉ xoa đầu với ôm ấp là em không tha đâu đấy? Anh sẽ phải thanh toán sòng phẳng bằng quan hệ thể xác đấy nhé?"
"Thôi nào Haruko-chan. Hôm nay có khách mà, nể mặt người ta chút đi. Haruko-chan là chủ nhà cơ mà. À với lại Ochiyo-san?"
"Vâng. Có chuyện gì vậy Koiwai Kurumi-san?"
"Hôm nay cứ thoải mái đi? Không cần làm việc của hầu gái đâu. Nãy giờ thấy cô cứ làm cái này cái kia, nhưng hôm nay cô cũng là khách mà."
"Không không, đây là công việc của tôi mà. Thế này tôi thấy thoải mái hơn. Xin hãy để tôi phục vụ mọi người."
"Okê nếu cô đã nói vậy thì cứ thế đi! Nào nào uống đi uống đi! Thần thích rượu đúng không? Thi uống nào, thi uống đi. Dù tớ không uống được đâu nhé!"
"......"
Thần làm mặt như vừa nhai phải bọ xít.
Một thoáng do dự. Và trước khi cô kịp nói gì...
"Kế hoạch là chúng ta sẽ đi hưởng tuần trăng mật với các thành viên này."
Yuuki nói.
"......"
Thần có vẻ bất ngờ. Cũng phải thôi, trăng mật bình thường chỉ có hai vợ chồng đi. Đằng này lại có bao nhiêu người ngoài, mà lại toàn là phụ nữ đi theo.
"Tôi nghĩ đông vui thì tốt hơn."
Yuuki nói với vẻ cực kỳ nghiêm túc.
"Hơn nữa không có Ochiyo-san thì việc sinh hoạt cá nhân sẽ khó khăn. Koiwai-san và Haruko nhìn vậy thôi chứ ưu tú lắm đấy. Dù đi đâu họ cũng sẽ lên kế hoạch tuyệt vời nhất cho chúng ta."
"Này anh hai. Đừng biến em thành con sen lùn tịt như thế chứ. Em chỉ đi theo với tư cách là người tháp tùng anh hai thôi. Em không có ý định làm việc vì ả đàn bà tóc trắng kia đâu."
Hứ, cô bé quay ngoắt đi, phồng má lên hết cỡ. Phồng má nhưng không phàn nàn gì thêm. Nghĩa là cuộc thương lượng với Yuuki đã thành lập từ trước.
"......"
Thần ngậm miệng nhìn chằm chằm xuống bàn.
Lát sau, cô khẽ thở hắt ra một tiếng "phù" rồi nói:
"Hiểu rồi. Ta chấp nhận."
Cô đồng ý.
"Đằng nào ta cũng chỉ là tồn tại để các người sai khiến thôi. Ta sẽ nhảy múa theo ý các người. Muốn làm gì thì làm."
"Vậy thì chốt nhé! Yeahhh!"
Người phản ứng là Kurumi.
Cô nàng đứng bật dậy, giơ cao tách trà:
"Hôm nay là tiệc tùng, là lễ tiền dạ hội! Vui chơi tới bến luôn cũng được! Uống nào, uống cho đã nào! Và chuốc cho say nào! Mấy người giác ngộ đi là vừa lũ khốn này! Uêiii!"
...
Và Kurumi là người đầu tiên gục ngã.
"Ư ư... không uống nổi nữa..."
Khí thế ban đầu đã bay biến đâu mất. Cô nàng gục mặt xuống bàn, mặt xanh mét.
"Thật là, chỉ được cái mồm."
Ở phía bên kia, Haruko vẫn ngồi thẳng lưng, vừa đưa tách trà lên miệng vừa nói:
"To mồm cho lắm vào rồi ra nông nỗi đó hả. Với thực lực cỡ này mà đòi ở bên cạnh anh hai thì đúng là xấc xược quá thể. Hãy nhìn dáng vẻ của tôi mà học tập đây này. Dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng phải thái nhiên tự nhược, không hề lay chuyển... người phụ nữ xứng với anh hai phải là như thế chứ."
Nói thì hay lắm. Nhưng sắc mặt cô bé cũng xanh lè. Tay cầm tách trà run bần bật. Những tiếng "ợ" đầy nguy hiểm cứ liên tục vang lên trong cổ họng.
"Hai người tửu lượng khá thật đấy."
Ochiyo mỉm cười tươi rói.
"Đã lâu lắm rồi tôi mới có dịp như thế này. Đã bảo là vui chơi tới bến mà, chặng đường phía trước hãy cứ vui vẻ tiếp nhé. Nào nào xin mời, đừng khách sáo."
Róc rách róc rách.
Cô rót đầy trà vào tách của Kurumi và Haruko. Gương mặt của hai thiếu nữ trẻ tuổi lập tức hóp lại.
"Này Kurumi-san. Con ác quỷ này là cái gì vậy?"
"Hả... Cô hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai... Ợ."
"Nãy giờ cô ta uống ừng ực mà sắc mặt không hề thay đổi chút nào? Tính sơ sơ cũng phải gấp mười lần chúng ta rồi. Gan cô ta làm bằng gì vậy?"
"Đã bảo là không biết mà... Chắc người này không phải con người đâu... Uống bao nhiêu cũng chẳng xi nhê gì hay sao ấy, ợ."
Cả hai đều thoi thóp than vãn. Ochiyo vừa cười tươi vừa uống cạn tách trà trên tay.
Nhân tiện thì trà đó không phải là trà bình thường. Là trà có pha thêm đồ. Pha cái gì thì tự hiểu. Nhìn bộ dạng của mấy cô nàng kia là rõ mồn một.
"Quả nhiên người đó là quái vật."
--------------------
Vừa thưởng thức thứ trà có màu y hệt rượu whisky, Yuuki vừa ngán ngẩm.
"Tôi cũng bị bắt thi uống mãi rồi, cứ tưởng tửu lượng cũng khá lên rồi chứ. Nhưng tôi không có hứng tranh đua với kiểu người như thế đâu. Chắc hẳn là Thần rồi. Ý tôi là cái gan ấy."
"Cái đó gọi là không người lớn đấy."
Nhấm nháp thứ trà có màu y hệt rượu whisky, Kamisawa Sekai cau mày.
"Kurumi với Haruko à? Hai đứa đó là dân nghiệp dư phải không? Dân chuyên nghiệp mà đi bắt nạt dân nghiệp dư thì thật khó coi hết sức."
"Người nói vậy sao hỡi Thần."
Yuuki nhìn với ánh mắt trắng dã.
"Chẳng phải người cũng không có tư cách nói người khác sao? Tôi nhớ hồi mới gặp nhau, người cũng đã rèn tôi một cách rất không người lớn đấy."
"Ta thì được."
"Được cái gì mà được chứ?"
"Vì ta là Thần mà. Áp đặt thường thức của con người vào ta là vô nghĩa."
"Vậy sao? Hình như người vốn dĩ cũng từng là con người mà?"
"Chà, chuyện xưa cũ ta quên rồi. Dù sao ta cũng là bà già sống cả nghìn năm rồi mà."
Cô nói tỉnh bơ.
"Cũng có vị Thần tồi tệ thật đấy."
Yuuki lại lườm thêm cái nữa, nhưng trong thâm tâm cậu cảm thấy khá nhẹ nhõm. Chắc cũng nhờ có hơi men, thái độ của cô có vẻ đã mềm mỏng hơn nhiều.
"Oẹ... Đau đầu quá."
Kurumi vẫn đang rên rỉ.
"Khó chịu quá. Không nốc thêm được nữa đâu. Có khi sắp trào ra rồi. Mà là sắp trào ra thật ấy."
"Tuyên bố bỏ cuộc rồi sao."
Ngay lập tức Haruko làm vẻ mặt khinh bỉ.
"Rốt cuộc cô cũng chỉ đến thế thôi, Koiwai Kurumi-san. Phụ nữ muốn bước chân vào nhà Kirishima thì mọi thứ đều phải là hạng nhất, chức năng gan cũng không cần phải bàn cãi. Cỡ như cô mà đòi ve vãn anh hai thì còn sớm một trăm năm."
"Này, làm mặt đắc thắng cái gì thế Haruko-chan? Trà đang chảy ròng ròng ra khóe miệng kìa? Nãy giờ em có uống được tí nào đâu?"
"Hứ, nói điều ngu ngốc gì vậy... Hửm? Lạ thật nhỉ? Sao kimono của tôi lại ướt thế này? Hôm nay trời mưa à?"
"Không phải mưa mà là trà Haruko-chan làm đổ đấy, cái vết ố đó. Với lại này, làm ơn quay sang tớ mà nói chuyện được không? Nãy giờ Haruko-chan toàn quay sang Ochiyo-san mà làm mặt đắc thắng là sao?"
Say bí tỉ rồi.
Hôm nay đến đây là vừa đẹp.
"Tạm thời các vị nghỉ ngơi một chút thì tốt hơn ạ."
Ochiyo lên tiếng đúng lúc.
"Hai vị chợp mắt một lát để dưỡng sức thì sao ạ? Thắng bại để sau hãy tính tiếp."
"Lo chuyện bao đồng quá đấy Ochiyo-san gì đó ơi. Vốn dĩ đây là đất nhà Kirishima. Không đến lượt người ngoài chỉ đạo đâu nhé. Hức."
"Đúng rồi đúng rồi. Nói cho mụ ta biết mặt đi Haruko-chan. Đây không phải sân nhà của cô đâu nha. Đừng có ỷ mình phi nhân loại mà lên mặt quá nha."
"Mà Kurumi-san này? Đây cũng đâu phải sân nhà của cô? Vốn dĩ ấy nhé, tôi không nhớ là đã cho phép cô bám theo anh hai đâu, hức."
"Thôi nào hai vị. Cuộc chiến dài hơi cũng cần phải nghỉ giải lao mà. Bây giờ chúng ta tạm thời thu thương lại, hẹn tái đấu sau nhé. Mà tất nhiên? Nếu đã đến giới hạn rồi thì tôi cũng không ép đâu. Fufu."
"Cái gì cơ?"
"Này Kurumi-san? Con hầu gái ngạo mạn này là sao vậy. Bực mình thật đấy."
"Đã thế này rồi thì Haruko-chan. Chúng ta lập chiến tuyến chung đi. Hai người hợp sức lại làm cho con trùm cuối này phải câm nín."
"Đành vậy chứ biết sao được. Được thôi, chỉ hôm nay tôi sẽ cho cô mượn sức đấy, hức."
Thế là ba người họ rời khỏi phòng.
Chỉ còn lại Yuuki và Thần.
"Đám người ồn ào thật."
Hừ, Thần hừ mũi.
Tự tay rót rượu whisky vào tách trà, cô nói:
"Giáo dục chẳng ra làm sao cả. Cứ cho lũ nhãi ranh đó uống nước bùn là được rồi."
"Thật xin lỗi."
"Khắc cốt ghi tâm vào. Là do sự vụng về của cậu đấy."
"Người nói chí phải."
Yuuki ngoan ngoãn cúi đầu, nhưng không giấu được vẻ an tâm. Nếu thực sự phật ý, vị Thần này sẽ chẳng nói gì mà chỉ im lặng thôi.
(Chắc đến lúc rồi nhỉ.)
Cậu xốc lại tinh thần đang thư giãn.
Quay về phía Thần, cậu nói:
"Tôi xin phép một chút được không?"
"Chuyện gì?"
"Có thể nói là tôi muốn giữ trọn đạo nghĩa. Tôi nghĩ nên làm rõ ràng một chút ở đây."
"? Nói chuyện gì vậy?"
"Tôi nhìn thế này thôi chứ là người coi trọng trình tự và thủ tục lắm. Nếu có thể thì tôi muốn mọi việc được tiến hành theo đúng trình tự."
"Ta không hiểu cậu muốn nói gì lắm... nhưng ta hiểu đây không phải là lời thoại của một gã đàn ông đột ngột cầu hôn đâu nhỉ?"
"Về điểm đó thì tôi không có gì để bào chữa."
Cười một cái.
Rồi từ tốn, cậu nói:
"Này Sekai."
Cậu gọi tên cô một cách bất ngờ.
Động tác đưa tách trà lên miệng của Thần khựng lại.
"Bây giờ nói thì hơi muộn nhưng hãy để anh nói. Anh sẽ làm em hạnh phúc. Anh sẽ cố gắng hết sức để làm em hạnh phúc. Để em có thể cười tươi nhất, anh sẽ làm bất cứ điều gì có thể. Vì đó là điều đương nhiên mà, đối với kẻ đã cầu hôn em. Dù thực sự là quá muộn màng rồi."
"......"
Thần cứng đờ người. Yuuki vẫn giữ vẻ tự nhiên.
Một lúc sau.
Gương mặt của Thần... của Sekai bắt đầu đỏ bừng lên.
"C... Cậu."
"Hả."
"Vừa rồi cậu không gọi tên ta đấy chứ? Với lại cái cách nói chuyện đó là sao?"
"Thì anh cố tình làm vậy mà. Tất nhiên là thế."
Vừa rót whisky vào tách của mình, cậu vừa nói:
"Đằng nào cũng vậy, anh muốn làm em bất ngờ nhất có thể. Dù sao cũng đã kéo dài đến tận đây rồi. Phía anh cũng muốn tung ra một cú chốt hạ cho ra trò ấy mà."
"Chốt hạ... sao?"
"Aaa mỏi vai quá. Đúng là anh không hợp với mấy trò này thật."
Yuuki vươn hai tay lên cao, duỗi người hết cỡ.
Sekai chớp mắt liên tục.
"Tóm lại là, từ giờ trở đi anh xin phép dùng cái tính cách này nhé. Nhờ em cả đấy. Vợ chồng mà, được chứ? Không được à?"
"Không, ừm. Không."
"Nếu em thích kiểu nói chuyện cứng nhắc chết tiệt như mọi khi thì anh sẽ làm thế. Nhưng thú thật là, anh không muốn làm những việc không giống mình cho đến tận lúc thế giới kết thúc đâu. Hay nói toạc ra là, dù em có nói ghét thì anh vẫn sẽ dùng kiểu này từ giờ trở đi đấy."
"... Thế thì ta làm gì có quyền lựa chọn đâu."
"Cũng có thể nói là vậy. Em không biết sao? Thật ra anh là kiểu chồng gia trưởng đấy."
"......"
Sự bối rối của Thần đang dần chuyển sang ngán ngẩm. Yuuki thầm nắm tay ăn mừng trong lòng. Những lúc thế này thà để cô ấy ngán ngẩm ra mặt còn tốt hơn. Đó cũng là bằng chứng cho thấy cục diện đã thay đổi ngay lúc này.
"Vậy thì trao đổi đồng giá đi."
Sekai nhìn chằm chằm yêu cầu.
"Chúng ta là vợ chồng. Chồng gia trưởng cũng được thôi, nhưng ta là vợ thì cũng phải đòi hỏi quyền lợi của mình chứ. Đó mới là kết hôn."
"Đúng vậy. Em cứ nói bất cứ điều gì đi."
"Ta cũng sẽ gọi tên cậu."
Cô ưỡn ngực ra sau.
"Đương nhiên rồi phải không? Trước giờ ta vẫn gọi cả họ tên cậu, nhưng ta buộc phải nói rằng thế vẫn chưa đủ. Gọi bằng tên riêng mới là đúng đạo lý."
"Gì cơ. Chỉ thế thôi á?"
"C... Chỉ thế thôi?"
"Nếu muốn thì em gọi là 'Anh yêu' cũng được mà?"
"......!"
Mặt Sekai đỏ lựng.
"C... Cái đó. Có hơi."
"Đừng ngại. Nào."
"Ng... Ngại gì chứ...!"
"Hay là Darling thì tốt hơn?"
"Đá... !?"
Sekai mắt tròn mắt dẹt. Diễn biến một chiều quá. Chắc là do sự khác biệt về độ lì lợm. Yuuki đã định thế ngay từ đầu rồi.
"Nào nào. Nào nào. Nói thử xem? Em đòi quyền lợi của người vợ cơ mà? Người có thể gọi anh là Darling chỉ có mình em thôi đấy? Đến em gái anh còn chưa bao giờ gọi thế đâu."
"Hừ, ư..."
"Hey hey. Come on. Hay là để anh ghi âm lại nhé? Chúng ta làm những việc ra dáng vợ chồng, biết đâu đây là bước đầu tiên đấy?"
"Có thể là vậy. Nhưng mà này."
"Sao thế? Không nói à? Sợ rồi sao?"
"Nói bậy, ai mà sợ chứ..."
"Thế thì nào. Nhanh lên. Anh đợi mòn mỏi rồi đây. Mà có khi mọi người sắp quay lại rồi đấy? Lúc đó là mất cơ hội luôn đấy?"
"Hư... ư..."
Sekai nghiến răng ken két, nhưng rồi có vẻ như đã hạ quyết tâm:
"... Đà."
"Đà? Gì cơ?"
"Đà. Đà."
"Hử?"
"Đà. Đà, đà. Đà. Đà."
Má đỏ bừng như quả anh đào, Sekai lắp bắp như đang rap hip-hop.
"Đà, đà, đà, đà-li... ưm... đà, đà, đà."
"Hử? Hử? Hey come on, Sekai."
"Đà, đà, đà, Darling... nói thế quái nào được chứ!"
Bùng nổ.
Rầm! Tiếng đập bàn như muốn vỡ đôi.
Nhưng Yuuki vẫn bình tĩnh.
--------------------
"Tại sao?"
"Tại sao với chả không tại sao! Xấu hổ chết đi được!"
"Xấu hổ thì quá đáng thật đấy. Chúng ta là vợ chồng mà."
"Vốn dĩ cậu chơi bẩn lắm nhé! Thế này là bất công! Tại sao chỉ có mình cậu là giữ được vẻ mặt bình thản thế hả!?"
Cậu không nói ra rằng 'vì người tấn công trước có lợi thế hơn', mà nói:
"Thực ra nhé. Thế này mới là bình thường. Cứ nói chuyện thoải mái thế này, trêu chọc nhau không kiêng nể, thậm chí cãi nhau cũng được. Nếu không phải là mối quan hệ như thế thì không được đâu, chúng ta của ban đầu ấy."
"Hưm...?"
"Với lại lần này là lỗi của anh. Em đã dựng lên bức tường, nhưng anh cũng đã dựng lên bức tường của mình. Dù là do lập trường bắt buộc... nhưng anh nghĩ vẫn có những điều lẽ ra nên làm hơn thế. Lẽ ra anh phải thúc đẩy mối quan hệ với em hơn nữa. Đến lúc thế giới sắp kết thúc mới nhận ra. Đúng là tu hành chưa đủ mà."
"......"
"Em đã nói là 'thay cho tiền trợ cấp thôi việc' nhỉ."
Cậu nhìn thẳng vào Sekai.
Biểu cảm tự nhiên trở nên dịu dàng.
"Anh thì coi đó là chùm pháo hoa cuối cùng của mùa hè. Em biết không? Pháo hoa ấy."
"Đừng có coi thường ta. Chừng đó thì ta biết chứ. Dù chưa từng nhìn thấy tận mắt."
"Vậy để anh dạy cho em. Nghe này, pháo hoa cuối cùng của mùa hè có một luật ngầm duy nhất."
"Luật ngầm sao? Ta chưa từng nghe thấy thứ đó bao giờ..."
"Không. Có đấy."
Mạnh mẽ. Yuuki khẳng định chắc nịch.
"Có một luật là 'pháo hoa cuối cùng là phải bắn cho thật hoành tráng'. Em không biết sao? Thần mà cũng thiếu kiến thức ghê nhỉ."
Bị nói vậy, Sekai im bặt.
Cô vừa day day ấn đường vừa rên rỉ "Hưm?".
Rồi cô làm bộ suy nghĩ trăn trở một lúc, nhưng chợt bừng tỉnh:
"Kirishima Yuuki. Đừng có nói dối."
Cô nhìn cậu với ánh mắt trắng dã.
"Quả nhiên ta chưa từng thấy hay nghe câu chuyện nào như thế cả? Ta sống từng này tuổi đâu phải để làm cảnh. Ta đã đọc ngấu nghiến mọi loại sách vở, nên riêng kiến thức thì ta có thừa. Với kiến thức đó, ta xin khẳng định. Cái luật mà cậu khăng khăng đó chưa từng tồn tại trên thế giới này."
"Thì đúng rồi. Vì đó là luật anh vừa mới đặt ra mà."
"... Này. Cậu kia."
Ánh mắt Sekai mang theo hơi lạnh.
Yuuki vẫn không hề lay chuyển.
"Đối với anh, phản ứng đó của em là không thể tha thứ được rồi. Cái luật anh nói ấy mà, vốn dĩ không phải thứ để đem ra cân đo đong đếm hay xem xét đúng sai một cách cứng nhắc. Đó là điều đương nhiên phải hiểu. Nhưng ngay cả điều đó em cũng không hiểu. Là do chúng ta đã khiến em trở nên như vậy. Là do tất cả con người, trừ em ra, đã hùa vào làm thế."
"......"
"Thế nên anh sẽ làm cho em hiểu."
Yuuki lại khẳng định.
Với sự tự tin và quyết tâm tuyệt đối. Đến mức Thần bị khí thế đó áp đảo mà im lặng.
"Cùng đi chuyến trăng mật tuyệt vời nhất thế giới nào? Đó là điều tốt nhất anh có thể làm cho em lúc này. Anh hứa đấy. Sẽ khiến em vui đến mức không thể tin nổi luôn. Đừng có nói là không muốn nhé? Mà dù có nói thế thì anh cũng sẽ lôi em đi bằng được. Với quyền hạn là chồng của em."
"......"
"Cả Koiwai-san lẫn em gái anh. Đương nhiên cả Ochiyo-san nữa. Họ đều hiểu hết cả rồi. Hiểu rõ rồi mà vẫn đồng ý tham gia đấy, vào lễ hội pháo hoa của chúng ta."
"......"
"Em không cần phải lo lắng gì cả. Không cần bận tâm gì hết. Tất nhiên cũng chẳng cần làm 'công việc' gì sất. Điều em cần làm chỉ có một thôi. Hãy cứ tận hưởng đi. Hãy lấy lại triệt để những gì mình đã lao động vất vả bấy lâu nay."
"......"
"Tất nhiên đây chỉ là sự ích kỷ đơn thuần của anh. Dù anh nghĩ là vì em, nhưng có thể nó khác với điều em muốn làm. Dù vậy... em sẽ đi cùng anh chứ? Sekai."
"......"
Thần cúi mặt xuống.
Tuyệt nhiên không phải là một khoảng thời gian dài.
"Đi cùng chứ."
Cô ngẩng mặt lên và đáp lời.
Một nụ cười. Như vạt nắng ấm chiếu bên khung cửa sổ ngày đông.
"Ta đã quyết định sẽ nhảy múa trên lòng bàn tay cậu rồi. Ta cũng tán thành chủ trương của cậu. Đằng nào cũng nhảy... thì hãy nhảy cho thật hoành tráng xem nào."
--------------------
0 Bình luận