Tập 04

Chương 8

Chương 8

***

"Là ngoại tình."

Kirishima Haruko khẳng định chắc nịch.

"Là Guilty. Chắc chắn là có tội."

Cạch.

Cô đặt tách trà xuống bàn, tạo ra một âm thanh khẽ khàng. Chính sự tĩnh lặng đó lại khiến Koiwai Kurumi cảm thấy điềm gở. Cái gì mà bình yên trước cơn bão ấy nhỉ.

"Dù đối phương có là Thần cũng không thể tha thứ. Bất kể đó là sự tồn tại cao quý và độc nhất vô nhị đến mức nào. Tôi công nhận công lao một mình chống đỡ thế giới này của bà ta, nhưng trên đời có những việc được làm và những việc không được làm."

"Thôi nào, thôi nào."

Vừa nhâm nhi trà thảo mộc, Kurumi vừa cố gắng hòa giải.

"Đâu cần phải dựng lông lên thế? Yuki-kun chắc cũng có nhiều suy tính riêng mà."

"Suy tính là cái gì chứ?"

Haruko lườm nguýt:

"Coi em gái là quan trọng nhất thế giới. Chỉ một lòng yêu thương chiều chuộng, và cuối cùng là kết hôn xây dựng một gia đình hạnh phúc. Chẳng lẽ trên đời này còn có chuyện gì quan trọng hơn thế sao?"

Một ngày nọ. Tại khu vườn nhà Kirishima.

Hai thiếu nữ ngồi dưới ánh nắng mùa thu trong trẻo.

"Thôi mà. Cũng có sao đâu."

Người lớn tuổi hơn nhẹ nhàng điều chỉnh bầu không khí đang có xu hướng trở nên sặc mùi sát khí.

"Ngoại tình một hai lần thôi mà. Chẳng phải đó là bản lĩnh đàn ông sao? Và tha thứ cho chuyện đó chính là độ lượng của người phụ nữ đấy."

"Chị hiểu sai nghĩa của từ ngữ rồi. Bản lĩnh hay độ lượng không dùng với ý nghĩa đó."

"Cơ mà Haruko-chan này..."

Kurumi chống cằm, nheo mắt lại:

"Có vẻ em biết tường tận quá nhỉ?"

"Ý chị là sao."

"Chuyện Yuki-kun ngoại tình ấy, bị lộ cũng là lẽ thường thôi. Dù sao Haruko-chan cũng đâu giống người thường. Mắt, tai, mũi đều thính cả mà."

"Vâng đúng thế. Tôi là một khối tài năng mà lị."

"Nhưng mà nè... Lôi cả chuyện Thần thánh các thứ ra nói thì... hơi bị ấy đấy nhé..."

Kurumi càng nheo mắt kỹ hơn:

"Mấy cái đó là Top Secret đấy. Người bình thường lẽ ra không được biết đâu. Mà đúng hơn là không được phép biết."

"Bởi vì tôi..."

Haruko nhướn một bên mày với vẻ mặt tỉnh bơ.

"Là nhân vật đang cố gắng giải mã cấu trúc của thế giới này mà. Vạch trần mấy cái Top Secret chỉ là chuyện dễ như ăn kẹo."

"Nghe từ Yuki-kun à?"

"Không đời nào. Onii-sama sao có thể mở miệng nói ra được."

"Chuẩn ha."

Kurumi gật gù, ngả lưng vào ghế.

Gương mặt đang cười. Nhưng đôi mắt thì không.

"Cơ mà nguy hiểm lắm đấy nhé? Chõ mũi vào 'phía bên này' ấy. Có khi không chỉ dừng lại ở mức bị bỏng đâu. Cụ thể là nguy hiểm đến tính mạng chẳng hạn."

"Xin đừng bận tâm. Chị lo thừa rồi."

"Có khi lại gây phiền phức cho ông anh trai yêu quý đấy?"

"Không vấn đề gì."

"Sao em dám khẳng định thế."

Không trả lời câu đó, Haruko uống một ngụm hồng trà rồi nói:

"Lần này đến lượt tôi có câu hỏi."

"Mời, mời. Cái gì trả lời được tớ sẽ trả lời."

Haruko nheo mắt:

"Vốn dĩ tại sao chị lại có thể trưng cái mặt tỉnh bơ đó ra mà ngồi ở đây? Tôi không nhớ là mình có mời chị."

"Ahaha."

Cười không chút hối lỗi, Kurumi đáp tỉnh rụi:

"Thôi nào, mấy chuyện đó. Đừng có soi mói quá làm gì? Đã mất công rồi thì chúng ta cứ hòa thuận với nhau đi."

Ánh mắt của Haruko vẫn lạnh lẽo ở mức dưới độ không như mọi khi.

Một ngày mùa thu. Cái nóng còn sót lại thật êm dịu.

Dưới ánh nắng chan hòa, cuộc trò chuyện và bầu không khí vi diệu của hai thiếu nữ vẫn tiếp diễn.

"Tôi có kiểm điểm. Nhưng tôi không hối hận."

Trong thâm tâm Kirishima Yuki đã có kết luận.

"Dù sớm hay muộn thì kết quả cũng sẽ như nhau thôi. Chỉ là tình cờ nó lại rơi vào ngày hôm đó, lúc đó, đơn giản vậy thôi."

Thực tế, khi hạ quyết tâm, cậu đã tự giải thích như vậy.

Chính xác hơn, vào cái ngày cậu cầu hôn Kanaruzawa Sekai, ngay khi mở cửa phòng cô ấy, cậu cảm giác như đã nhìn thấy tương lai sẽ trở nên thế này.

"Tại sao ngài lại nghĩ vậy?"

Ochiyo vừa làm đất trong vườn vừa hỏi.

"Cầu hôn Thần, nếu suy nghĩ theo lẽ thường thì là chuyện không thể nào xảy ra. Huống hồ Yuki-sama, ngài là người của Tổ chức Tsukumo. Nếu là người thường không biết gì thì đã đành, chứ ngài đang ở lập trường phải nghiêm khắc cẩn trọng với những hành động nông nổi mới phải."

"Bà nói rất đúng."

Không có chỗ nào để phản bác.

Nhưng, hãy cho cậu được biện minh.

"Hôm đó người không có uống."

"Ý ngài là rượu sao?"

"Vâng. Chắc là không một giọt."

"Chủ nhân của tôi đâu phải lúc nào cũng uống rượu quanh năm suốt tháng. Thi thoảng cũng có lúc tỉnh táo chứ. Chuyện đó chắc Yuki-sama cũng biết mà?"

"Đúng vậy. Dù là chuyện hiếm khi xảy ra."

Nhưng cách đón nhận của Yuki lại khác.

"Tôi đã hiểu rằng đó là sự bày tỏ ý chí, rằng người muốn nói chuyện một cách nghiêm túc."

"Nghiêm túc, là về chuyện gì?"

"Về tương lai của tôi và người ấy."

"Hô hô."

Ochiyo vừa ngắt những bông hoa hồng bắt đầu phai màu vừa đáp. Giọng nghe có vẻ hơi ngán ngẩm.

"Như thế chẳng phải là ngài đang suy diễn quá mức theo hướng có lợi cho mình sao?"

"Có lẽ vậy. Nhưng đó là một cơ hội. Hơn nữa còn là cơ hội cực hiếm. Tôi không muốn bỏ lỡ."

"Ra là vậy."

Cô hầu gái mỉm cười.

Tuy miệng nói "ra là vậy", nhưng giọng điệu không hẳn là khẳng định cũng chẳng phải phủ định. Trông như cử chỉ của việc tuy không bị thuyết phục nhưng có nói thêm cũng vô ích.

"Với lại, nói thật lòng thì..."

Yuki vẫn muốn nói tiếp.

"Lúc đó tôi đang giận."

"Giận về cái gì?"

"Về những lời nói và hành động thích gì làm nấy của Thần. Người ấy cứ làm ra vẻ đầy ẩn ý rồi lăn ra ngủ, bà thấy đấy? Tôi cũng là một thằng đàn ông. Cũng có lúc vượt quá giới hạn chịu đựng. Vượt qua cả rào cản về lập trường."

"Tôi nghĩ có những thứ dù bất luận thế nào cũng không được phép vượt qua chứ."

"Vâng. Nhưng sự thật là chuyện đã lỡ xảy ra rồi."

Việc cậu đang kiểm điểm là lời nói thật lòng.

Không biết giữ chừng mực về lập trường là một, cầu hôn bất ngờ là hai, nhưng trên hết là cách tiếp cận không tốt. Yuki tự giác được rằng mình đã dồn ép đối phương một cách dai dẳng.

Cái đó không tốt.

Nhưng, về chuyện này Yuki cũng có điều muốn nói.

"Tôi đã hoàn toàn mắc bẫy của bà đấy, Ochiyo-san. Bị bà khiêu khích."

"Hửm? Là chuyện gì nhỉ?"

"Bà nói cứ như thể Thần từng có một người đàn ông cụ thể nào đó trong quá khứ vậy. Bà đã dùng giọng điệu đó đúng không."

"Vậy sao? Trong ký ức của tôi không có chuyện đó."

"Bà còn bảo tôi hãy thử xác nhận xem sao nữa."

"Dạo này tuổi cao sức yếu. Trí nhớ cứ thế nào ấy."

"Ra vậy. Bà tự thừa nhận mình đã già cả rồi nhỉ."

"Tôi đã nói rồi mà, Yuki-sama."

Mỉm cười tươi rói, bà nói:

"Tôi luôn cố gắng quên đi những lần lỡ lời. Cho nên tôi quên rồi. Sạch sành sanh. Chả nhớ cá~i gì sất."

Cái bà già này.

Yuki thầm chửi thề trong bụng.

"Mà cũng tốt thôi."

Ochiyo quay lại với việc làm đất:

"Tôi cũng không có ý trách cứ vụ việc lần này. Đối với tôi, điều quan trọng trên đời này chỉ có một. Miễn là không sai lầm ở điểm đó thì chẳng có vấn đề gì cả."

Đó là để Kanaruzawa Sekai làm "công việc".

Đó là mệnh đề duy nhất.

"Tôi hiểu rõ."

Yuki thừa nhận mình đuối lý.

Khoan bàn đến việc có bị khiêu khích hay không, sự thật là cậu đã hành động. Và đó là tất cả. Thành thật mà nói, những gì cậu đang thốt ra lúc này chỉ là cằn nhằn mà thôi.

"Xin ngài đừng làm vẻ mặt khó chịu như thế."

Vẫn giữ nụ cười không đổi, Ochiyo nói:

"Tôi ấy mà, trông thế này thôi chứ tôi đánh giá ngài rất cao đấy, Yuki-sama. Chính vì thế nên tôi mới muốn trêu chọc ngài một chút."

"...Thật ngại quá. Cảm ơn bà đã nói đỡ."

"Trong các đời thực hiện nhiệm vụ, ngài có một điểm ưu việt nhất."

Tách.

Vừa tỉa bớt hoa hồng, bà vừa nói:

"Xin hãy yên tâm. Chỉ có mình ngài thôi. Người mà chủ nhân của tôi đem lòng yêu ấy."

Chắc là do chênh lệch về kinh nghiệm.

Có thể nói là thảm bại. Quả nhiên chỉ mới sống được mười mấy năm thì khó mà đấu lại với yêu quái hàng thật giá thật.

(Đồ ranh con.)

Cậu vừa đi dọc hành lang vừa tự mắng mình, nhưng hễ lơ là một chút là cơ mặt lại giãn ra. Đó là lý do của sự thảm bại.

(Mà thôi kệ.)

Yuki thay đổi tâm trạng.

Không phải lúc nhảy múa trong lòng bàn tay của cô hầu gái. Hôm nay cậu có một mục đích quan trọng.

Cậu vẫn chưa nhận được câu trả lời cho lời cầu hôn.

Bị lời cầu hôn đường đột làm cho bối rối, hôm đó Thần đã trốn biệt trong phòng không chịu ra.

(Mình cũng liều thật chứ.)

Cầu hôn với vị Thần tuyệt đối vô song. Hơn nữa lại là người đàn ông chịu trách nhiệm quản lý Thần. Đã thế còn là một thiếu niên mười sáu tuổi. Nếu là bóng đá thì ăn thẻ đỏ trực tiếp, nếu là mạt chược thì chắc là Yakuman đếm bao nhiêu cho xuể.

Nhưng đó là cảm xúc thẳng thắn và thuần khiết.

Chuyện yêu đương là thứ khó lường và đường đột, một khi đã lún sâu vào thì khó mà thoát ra. Nếu vậy thì chỉ còn cách lao tới thôi, Kirishima Yuki là người suy nghĩ như thế. Mà nếu bị hỏi liệu thẳng thắn và thuần khiết thì có được tha thứ hay không, cậu cũng chỉ biết câm nín.

Dù sao thì tên đã rời cung.

Không thể không xác nhận xem kết quả ra sao.

Cậu đã đến phòng của Thần.

Trước cánh cửa.

Điều chỉnh hơi thở rồi gõ cửa một tiếng, hai tiếng.

"Là Kirishima Yuki đây. Tôi vào được không?"

Cậu hỏi.

Nhưng không có tiếng trả lời.

Cậu đặt tay lên nắm cửa. Cửa không khóa.

Phân vân.

Nhưng phân vân thì làm được gì? Chẳng phải chỉ còn cách lao tới thôi sao?

"Tôi xin phép."

Cậu mở cửa.

"..."

Cậu ngớ người.

Không phải Kanaruzawa Sekai đi vắng, cũng chẳng phải đang trốn. Nàng đứng ngay ngắn ở chính diện khi cửa mở ra.

Nếu chỉ đứng đó thôi thì không sao. Dù là dáng vẻ hiếm thấy nhưng đó không phải vấn đề.

Vấn đề nằm ở bộ trang phục mà Thần đang khoác trên người.

"T-Thế nào?"

Nàng nói với vẻ mặt căng thẳng.

"Có hợp không? Ta không tự tin lắm."

Đó là một dáng hình trắng toát.

Lụa trắng tinh khôi rực rỡ trong mắt. Vô số lớp ren được trang trí cầu kỳ.

Là váy cưới.

"...Hợp lắm."

Việc có thể phản hồi chỉ chậm một nhịp chắc hẳn là thành quả của sự rèn luyện hàng ngày.

"Rất hợp với người. Thưa Thần."

"V-Vậy sao. Tốt quá."

Thần gật đầu e thẹn.

Trong khi đó, Yuki vẫn chưa thể hồi phục sau sát thương của đòn đánh úp bất ngờ.

(Cái bà hầu gái đó...!)

Cậu chửi thầm không ra tiếng.

Đúng là một nhân vật không thể xem thường. Ochiyo không thể nào không biết chuyện đang xảy ra trước mắt cậu lúc này. Cái gì mà muốn trêu chọc một chút, đúng là nói dối trắng trợn. Cái này nhất định không phải ở mức độ 'một chút'.

"......"

***

"......"

Cả Yuki và Thần đều không nói thêm được lời nào, thời gian cứ thế trôi qua một lúc.

"M-Mà, đứng nói chuyện cũng kỳ."

Người phá vỡ sự im lặng trước là Thần.

"Ngồi đi Kirishima Yuki. Ta cũng ngồi."

"Vâng. Vậy tôi xin phép."

Cậu ngồi xuống ghế sofa.

Thần trong bộ váy trắng tinh khôi cũng ngồi xuống bên cạnh.

"......"

"......"

Quyết đoán tốc công là sở trường của Kirishima Yuki.

Nhưng đôi khi cũng có ngoại lệ. Chỉ riêng lần này cậu lại chậm chạp.

Hướng về phía Kanaruzawa Sekai đang bồn chồn chờ đợi được bắt chuyện, cậu nói:

"Thần này."

"U-Ừm. Sao thế Yuki. Nhà ngươi còn điều gì muốn nói à?"

"Tại sao hôm nay người lại mặc bộ đồ như thế?"

"Hả?"

Thần chớp mắt liên tục.

Yuki cũng chớp mắt liên tục. Đây không phải lễ đường, cũng chẳng phải cửa hàng bán váy cưới, thế mà lại mặc váy cưới. Cậu nghĩ việc hỏi lý do là chuyện đương nhiên.

"A."

Tí tách.

Nước mắt trào ra từ đôi mắt đang mở to của Thần.

Người hoảng hốt là Yuki.

"T-Thần ơi. Người sao thế?"

"K-Không, xin lỗi. Ta không định khóc. Lại để nhà ngươi thấy bộ dạng khó coi rồi."

"Không. Tuyệt đối không có chuyện đó."

"Đừng bận tâm. Bình tĩnh nghĩ lại thì là do ta sai. Tự nhiên lại mặc váy cưới, dù có thiếu thường thức đến đâu thì thế này cũng là quá vội vàng. Trên đời phải có tôn ti trật tự hơn chứ nhỉ."

"À, vâng. Chà. Phàm chuyện gì thì thứ tự cũng quan trọng."

Quả nhiên Yuki hôm nay rất chậm chạp.

Không những chậm chạp mà cậu còn lờ đi lỗi của bản thân. Người không tuân thủ thứ tự chính là cậu trước tiên mà.

"Yuki."

"Vâng."

"Ta chấp nhận lời cầu hôn của nhà ngươi."

"......"

Yuki lại ngớ người lần nữa.

Cuối cùng mọi thứ trong đầu cậu cũng đã kết nối lại với nhau.

"A. A... Aaa—"

Sau khi phát ra một chuỗi âm thanh ngớ ngẩn, Yuki cuối cùng cũng biết xấu hổ. Thật là sơ suất quá thể. Người đàn ông nhận lời hồi đáp cầu hôn một cách ngốc nghếch đến mức này, trong lịch sử nhân loại chắc cũng thuộc hàng hiếm có.

"Không. À ừm."

Mặt Yuki đỏ bừng.

Giọng cậu lắp bắp không giống ngày thường.

"C-Cảm ơn người. Vì đã chấp nhận lời cầu hôn."

"Không. Ta mới phải cảm ơn. Không có chi."

Cúi đầu. Cúi đầu.

Hai người cúi đầu chào nhau.

Dù thế nào thì cũng quá ngốc nghếch. Không thể sửa chữa lại quỹ đạo được nữa.

"À. Thần ơi."

"G-Gì cơ?"

"Tại sao người lại chấp nhận lời cầu hôn của tôi?"

"Hả? Không. Vì ta thích. Nhưng mà..."

"A. Vâng. Đúng rồi nhỉ. Đúng là thế."

"Ừm. Chà. Là vậy đó. Nếu không thích thì ta đã chẳng nhận lời cầu hôn."

"Vâng. Người nói rất đúng."

"Ừm. Đúng là vậy."

"Tôi cũng thích người, thưa Thần."

"A, ừm. Cái đó hôm nọ ta nghe rồi."

"A. Vậy à. Thất lễ quá."

Thật là ngốc nghếch.

"...A—. Phải rồi. Đúng rồi."

"Sao vậy thưa Thần?"

"Ta quên mất chuyện quan trọng. Chuyện này rất quan trọng."

"Tôi xin lắng nghe."

"Uống rượu đi. Làm một ly nào. Để chúc mừng đám cưới của chúng ta."

"Ý kiến hay đấy ạ. Nhất định phải thế rồi."

"Ừm. Đúng không?"

"Cơ mà Thần này. Những lúc thế này thì người ta thường uống gì nhỉ? Vẫn là sâm panh sao? Hay ly đầu tiên thì cứ bia đi? Hoặc là Whisky pha nước hay pha soda?"

"Hả? Không. Ừm. Sao nhỉ. Không, cái đó ta chịu thôi. Ta cũng chưa có kinh nghiệm nên không biết."

"Ra vậy. Thế để tôi chọn đại cái gì đó."

"Ừm. Làm thế đi."

Được sự cho phép, cậu lục tìm tủ rượu và chọn ra một chai Scotch.

Rót chất lỏng màu hổ phách vào hai chiếc ly. Dù trong hoàn cảnh ngốc nghếch nhưng hương thơm của rượu ngon vẫn vẹn nguyên. Mùi hương như trái cây họ cam quýt được hun khói nhẹ lấp đầy căn phòng.

"Nào, cạn ly."

"Ừm, cạn ly."

Nghiêng ly.

Vị ngon ngọt ngào và cay nồng thiêu đốt cổ họng một cách dễ chịu.

Gột rửa tâm hồn và thể xác bằng thứ rượu thượng hạng, Yuki thở phào một hơi.

(...Cái gì thế này.)

Mãi mà mặt vẫn không hết đỏ. Vì quá xấu hổ.

Diễn biến gì mà lộn xộn thế này. Dù biết là quá bất ngờ, nhưng cậu đã nhận được câu trả lời mình mong muốn. Thế mà lại ra nông nỗi này. Tệ thật. Quá tệ.

(Ít nhất thì)

Cậu ép mình xốc lại tinh thần và quyết tâm.

Phải chốt lại cho đàng hoàng. Chỗ này phải thật chỉn chu. Với tư cách một thằng đàn ông.

"Thần."

Cậu quay lại.

Thu vào tầm mắt dáng hình lộng lẫy trước mặt.

"Cảm ơn người. Vì đã chấp nhận lời đề nghị vô lý của tôi. Và cũng xin lỗi người. Vì tôi đã đi đường vòng thế này mới hiểu được câu trả lời."

"Hửm, không. Không sao đâu. Không vấn đề gì. Ừm."

"Chúng ta là những người có lập trường khác nhau. Thậm chí là kẻ thù của nhau, đúng như lời người nói lúc đầu. Nhưng đã đến nước này thì hãy cùng cố gắng hết sức nhé. Có thể sẽ khó khăn, nhưng dù vậy. Chắc chắn chúng ta có thể nỗ lực để hướng tới phương hướng tốt đẹp hơn. Tôi nghĩ đó chính là ý nghĩa của việc kết hôn và trở thành vợ chồng."

"Ừm. Đúng như vậy. Ta cũng nghĩ thế."

"Vậy tôi xin phép một lần nữa."

Phù, cậu thở ra.

Dốc hết toàn bộ khí lực.

"Phía trước, tôi nghĩ sẽ có đủ loại khó khăn đang chờ đợi chúng ta. Trăm phần trăm là không sai đi đâu được. Gọi là túc mệnh cũng được. Cũng chẳng có gì đảm bảo sẽ chiến thắng được khó khăn. Dù vậy, người có đồng ý kết hôn với tôi, với Kirishima Yuki không?"

"Vâng."

Kanaruzawa Sekai mỉm cười.

Một nụ cười chưa từng thấy bao giờ, tựa như những cánh hoa đang nhảy múa——không phải là dị hình sống vượt qua tuổi thọ con người, mà là nụ cười của một thiếu nữ đang độ xuân thì. Nàng nói:

"Em mới là người phải nói câu đó. Mong anh giúp đỡ."

***

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!