Tập 04

Chương 7

Chương 7

--------------------

"Ngoại tình rồi, cái đó ấy."

Koiwai Kurumi khẳng định chắc nịch.

"Guilty. Chắc chắn là có tội."

Phân hiệu Cấp 3 Học viện Tư thục Murakumo. Phòng học năm Hai lớp A.

Là giờ tan học khi các bạn cùng lớp khác đã ra về.

"...Trước đây tôi cũng giải thích với em gái rồi."

Yuki vừa phản bác vừa làm công việc xếp lại xấp tài liệu in.

"Vốn dĩ ngoại tình đâu có thành lập được? Tôi đã hẹn hò với ai đâu."

"Không. Đang hẹn hò với tớ còn gì."

"Không. Có hẹn hò đâu."

"Nhưng hay đi hẹn hò mà."

"Không, đã bảo là không mà."

"Thôi, cách giải thích chỗ đó tạm gác sang một bên."

Kurumi lướt qua chuyện đó nhẹ tênh.

"Có một điều duy nhất có thể khẳng định chắc chắn này."

"Ừ. Tôi biết."

Yuki nhận thức được hiện trạng rõ ràng đang có vấn đề.

Không gì khác, chính là mối quan hệ với Kanaruzawa Sekai đã tiến triển cấp tốc trong thời gian gần đây.

"Quả nhiên là tệ hả?"

"Tệ chứ sao. Đương nhiên rồi."

"Nhưng mà này, cậu không thấy là đành chịu sao? Vốn dĩ tôi và Thần, nói nôm na là mối quan hệ hiến dâng cho nhau mà. Tôi đã vượt qua bao nhiêu yêu cầu vô lý của cô ấy, cô ấy cũng đã công nhận tôi... Đến mức đó rồi thì khoảng cách thu hẹp lại là chuyện đương nhiên, kiểu vậy... A, nhưng mà đúng là tệ thật. Đối phương là Thần mà lị."

"Ủa? Cậu đang lo lắng chỗ đó hả?"

"Hả? Chứ lo ở chỗ nào khác được?"

"Thì đấy, trước giờ là tình tay ba giữa tớ, bé Haruko và Yuki-kun mà. Giờ thêm vụ này nữa là thành tình tay tư rồi. Chà chà, cái này căng à nha. Dự cảm vũng lầy tăm tối nha. Sắp thành phim truyền hình dài tập buổi trưa rồi nha."

"......"

Chắc không cần trả lời đâu. Anh tập trung vào việc xếp tài liệu.

Tháng Chín, kỳ nghỉ hè đã kết thúc. Ngoài cửa sổ, bất chấp cái nóng còn sót lại, các thành viên câu lạc bộ thể thao vẫn đang hăng say hoạt động. Cố gắng là điều tuyệt vời, nhưng chỉ nghe tiếng hô hào chạy bộ thôi cũng thấy cái nóng tăng lên gấp đôi.

"Thế, sao nào? Thực tế ấy."

Kurumi chống cằm hỏi.

"Sao nào là sao. Cái gì?"

"Chuyện về Thần ấy. Cậu nghĩ thế nào?"

"Nghĩ thế nào là thế nào."

Yuki nhăn mặt.

"Thần là Thần thôi. Nhờ cô ấy mà thế giới mới giữ được hình dạng như hiện tại, đổi lại chúng ta hỗ trợ cô ấy tối đa... Mà cũng chẳng phải trao đổi ngang giá hay giao dịch chính đáng gì. Ý chí tự do của cô ấy đâu có được xem trọng đâu."

"Không phải thế."

Cô chĩa ngòi bút bi về phía Yuki.

"Chuyện cá nhân hơn cơ. Cậu thích hay ghét Thần?"

"Câu hỏi đó vô nghĩa mà? Suy cho cùng, trong Tổ chức Tsukumo bọn mình vốn dĩ đâu tồn tại cái gọi là cá nhân."

"Đã khỏa thân ở cùng Thần một đêm mà còn nói thế được hả? Hể. Hừm."

Kurumi ném cho anh ánh mắt khó mà gọi là thiện cảm.

Yuki làm động tác phủi bụi trên bàn để lảng tránh ánh nhìn.

"Kirishima Yuki."

"Vâng."

"Tôi là cấp trên của cậu."

"Vâng."

"Tôi mang chức vụ giám sát nhất cử nhất động và quản lý cậu. Không gì khác, là để giữ gìn hình dạng của thế giới này."

"Vâng."

"Mọi thông tin liên quan đến cậu và Kanaruzawa Sekai đều cần được khai báo chi tiết. Cậu hiểu chứ?"

"Vâng."

Kurumi cười tươi rói:

"Thế? Lời thật lòng là?"

Dù vậy, đó cũng không phải vấn đề có thể trả lời ngay tức khắc.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một khung cảnh bằng phẳng, không có gì đặc sắc. Mặt trời vẫn còn cao. Đàn chim nào đó xếp đội hình tam giác bay về phương trời nào.

"Thì."

Anh lựa lời trả lời.

"Cũng không đến nỗi nào, tôi nghĩ vậy."

"...Eo ôi."

"Gì hả."

"Tớ thấy cậu không dứt khoát gì cả. Yuki-kun chẳng phải là kiểu người sẽ chém to kho mặn thẳng thừng hơn sao? Bình thường cậu thẳng tính đến mức gây phiền phức cơ mà."

"Tôi cũng có lập trường của mình chứ."

"Đã bảo là với quyền hạn của tớ thì sẽ không bị khiển trách đâu mà."

"Nói thì nói vậy. Nhưng cũng..."

Yuki làm vẻ mặt khó xử.

Kurumi chu môi "hừm" một tiếng. Trông có vẻ không thỏa mãn lắm nhưng thôi cũng tạm tha cho.

"Tiện thể, với tư cách cấp trên."

Cô lại chĩa ngòi bút bi vào Yuki.

"Hay nói đúng hơn là với tư cách Tổ chức Tsukumo cũng được. Không sao đâu nhé?"

"? Cái gì không sao?"

"Chuyện cậu trở thành tình nhân với Thần ấy."

"...Tình nhân, ý cậu là?"

"Là trở thành người yêu và hẹn hò luôn đi ấy."

Ê đám năm nhất kia! Hét to lên!

Rõooo ạ!

Tiếng hô huấn luyện vọng vào từ ngoài cửa sổ.

Không chỉ nghẹn lời, mà có lẽ thời gian cũng ngưng đọng luôn. Yuki thậm chí không chớp mắt trong một lúc lâu.

"Chịu thật đấy."

Người than vãn không phải Yuki.

Kurumi gãi đầu.

"Thế này nghĩa là nghiêm túc rồi. Lần đầu tiên tớ thấy Yuki-kun cứng đờ người ra như thế đấy. Trời ạ, thế này thì bó tay."

"Không, khoan đã. Cậu đang tự tiện nói cái gì thế."

"Đừng có coi thường tớ chứ ông tướng? Bên này cũng quen biết lâu rồi, dù sao tớ cũng đang làm cấp trên của nhân vật quan trọng nhất là Yuki-kun đấy. Mấy chuyện đó tớ nhìn là biết."

Gì vậy trời, chết tiệt.

Nói rồi Kurumi làm tư thế "Daaaa!" kiểu đầu hàng giơ hai tay lên trời.

"Mà thôi được rồi. Tớ chấp nhận vị trí thứ hai. Miễn là xếp trên bé Haruko thì không thành vấn đề. Tạm thời hôm nay đi uống rượu giải sầu thôi."

"Đã bảo là. Đừng có tự tiện quyết định câu chuyện mà."

"Ngược lại, đó mới là dòng chảy tự nhiên đấy."

Lời phản đối bị bỏ ngoài tai, cô cấp trên kiêm bạn cùng lớp đang tự mình gật gù đắc ý.

"Hay đúng hơn, chuyện này chắc chắn đã từng được thử nghiệm rồi. Chỉ là vị Thần kia không có hứng thú thôi."

"Thử nghiệm nghĩa là?"

"Là khiến cô ấy yêu rồi bắt nghe lời, kiểu thế."

Kurumi gục xuống bàn:

"Hiện tại thì chúng ta đang dỗ dành, nịnh nọt để Thần vui vẻ mà chịu 'làm việc'. Nhưng đương nhiên phương pháp đâu chỉ có một."

"......"

"Ngược lại, theo một nghĩa nào đó thì tớ nghĩ chiến dịch 'khiến cô ấy yêu' là hiệu quả nhất đấy. Sức mạnh của chuyện tình cảm nam nữ quả nhiên rất lớn mà. Với tư cách cấp trên thì tớ thật lòng đề xuất đấy. Dù với tư cách cá nhân thì hơi ba chấm."

"Không không. Đã bảo là..."

"Cậu hiểu mà đúng không? Miễn là ra kết quả thì không quan trọng thủ đoạn. Tóm lại, bất kể nguyên nhân là gì, nếu Kanaruzawa Sekai mất đi chức năng như một thiết bị thanh tẩy thì mọi thứ sẽ chấm hết. Để ngăn chặn điều đó thì dù có phải làm trai bao hay gì đi nữa cũng phải làm."

Yuki không phản bác.

Trừ một phần rất nhỏ ra thì chủ trương của cô ấy là đúng. Giá trị tồn tại của Yuki phụ thuộc vào một điểm duy nhất: giữ cho thế giới ở đúng hình dạng của nó.

"Thế nên là."

Đứng dậy khỏi ghế, Kurumi bước lại gần cửa sổ.

Cô tạo một khoảng lặng.

Ê đám năm nhất kia! Bảo hét to lên cơ mà!

Rõooooo ạ!

Tiếng hô huấn luyện từ ngoài cửa sổ.

"Kirishima Yuki."

Rồi cô chậm rãi quay lại.

"Với tư cách cấp trên, tôi ra lệnh cho cậu."

"Vâng."

Cô kẹp ngón cái vào giữa ngón trỏ và ngón giữa, nhe hàm răng trắng bóng:

"Đè cô ấy xuống và 'làm' tới bến đi, cưng."

Cô nói.

"Chẳng phải là được sao ạ."

Ochiyo cũng tán thành.

"Dù ngài có đè xuống và 'làm' luôn đi nữa. Cá nhân tôi hoàn toàn không phiền đâu ạ."

Tại khu vườn trong Nơi Thần Ngự.

Ở cái nơi hơi giản dị so với một khu vườn có Thần ngự trị, cô hầu gái vừa mỉm cười vừa xới đất.

"Đến cả cô cũng nói vậy."

Yuki vừa than thở vừa tiện tay giúp cô làm đất.

"Thật sự ổn sao? Đối phương là Thần đấy? Có thể nói là vận mệnh của chính thế giới này. Làm chuyện liều lĩnh với một vị như thế thì quá là..."

"Có vẻ Yuki-sama đang chần chừ nhỉ."

Vừa dùng xẻng tay đào đất, cô vừa nói:

"Ngược lại, ngài bất mãn ở điểm nào?"

"Không hẳn là bất mãn."

Anh vừa gãi đầu vừa nói lấp lửng.

Có vẻ Ochiyo cũng giống Kurumi. Tức là phe tán thành. Khi đến cả cô hầu gái này cũng đứng về phía đó, Yuki cảm thấy khó xử trong việc đối ứng.

"Cô nghĩ thế nào vậy? Ochiyo-san."

"Ý ngài là?"

"Giả sử tôi kết đôi với vị Thần đó. Thì không có vấn đề gì sao?"

"Không ạ."

Kết luận được đưa ra ngắn gọn.

"Dù Yuki-sama có trở thành người yêu hay tình nhân của chủ nhân tôi, hay chỉ có quan hệ xác thịt và đắm chìm trong dục vọng đi nữa. Tôi phán đoán rằng điều đó không gây trở ngại cho công việc của chủ nhân."

"...Cô không thấy suy nghĩ đó hơi nhảy cóc quá sao?"

"Chẳng phải tốt sao ạ. Tự do yêu đương, quá tốt là đằng khác."

Nói rồi, cô cẩn thận trồng một thứ có vẻ là cây giống hoa xuống.

Không rõ loại gì nhưng chắc là hoa mùa thu. Khu vườn này lúc nào cũng không ngớt hoa. Có thể thấy Ochiyo đã tốn bao công sức chăm sóc.

Phải chăng là để mang lại chút an ủi cho người chủ nhân bị trói buộc trong dinh thự này?

"Ngược lại, chính ngài nghĩ sao ạ? Yuki-sama."

"Tôi á?"

"Chắc ngài cũng đã quen với việc qua lại với chủ nhân tôi rồi. So với hồi đầu, hẳn là tâm tình cũng có đôi chút biến chuyển chứ ạ?"

"Cái đó thì tất nhiên."

Nói không là nói dối.

Vị Thần xinh đẹp, ngạo mạn, suy đồi, chán đời và đầy thù địch. Đứng ở phía Tổ chức Tsukumo, Yuki đã nhận nhiệm vụ với giác ngộ sẵn sàng đổi mạng.

Thực tế đúng là đánh cược mạng sống. So với trước khi đến đây, các chỉ số gan của anh chắc chắn đã tệ đi nhiều.

Anh cũng đã bay nhảy khắp tứ phương tám hướng của thế giới. Tuy không phải chiến trường đạn lạc, nhưng áp lực khi hành động với vận mệnh thế giới trên vai là không thể đếm xuôi - đến giờ anh mới dám thú nhận.

Rồi dần dần anh biết về Kanaruzawa Sekai.

Gương mặt thật của Thần mà chỉ nhìn thoáng qua thì không thể biết.

Cách nhìn thay đổi thì lập trường cũng thay đổi. Lập trường thay đổi thì tâm thế cũng khác đi.

Nhưng mà.

"Nhưng chuyện nào ra chuyện đó."

Yuki trả lời bằng một câu nói tiện lợi.

Cô hầu gái chỉ mỉm cười rồi đứng dậy "dô ta" một tiếng.

"Cảm ơn Yuki-sama. Vì đã giúp đỡ."

"Không có gì. Mấy việc làm đất này thì bao nhiêu cũng được."

"Giúp tôi nhiều lắm ạ. Dạo này tôi hay đau lưng. Có tuổi rồi mà."

Yuki lúng túng không biết đáp sao.

Ngoại hình đôi mươi, thực tế đã sống cả ngàn năm, một nhân vật dị biệt và bí ẩn bậc nhất ngay cả trong Tổ chức Tsukumo. Lại còn là phụ nữ. Thêm nữa chủ đề lại nhạy cảm.

"Nhà tôi vốn là công ty dược phẩm."

Anh quyết định trả lời thật thà mà không suy nghĩ nhiều.

"Nếu được tôi sẽ tư vấn cho. Về thuốc men thì tôi có nhiều mối quan hệ lắm. Dù không biết có hiệu quả không."

"Tôi nghĩ là sẽ hiệu quả đấy ạ."

Ochiyo mỉm cười.

"Tuy không phải con người nhưng tôi cũng gần như con người mà. Thuốc thang thì vẫn dùng bình thường."

"...Vậy thì tốt quá. Để tôi chuẩn bị vài thứ."

"Cảm ơn ngài. Vậy để đáp lễ, tôi xin tặng ngài một lời khuyên."

"Lời khuyên?"

"Yuki-sama. Trước ngài cũng đã có những người tiền nhiệm."

Cô hầu gái nói trong khi nâng đóa hoa cát cánh trên lòng bàn tay.

"Rất nhiều, rất nhiều. Nhiều đến mức đếm cũng thấy ngớ ngẩn."

"Vâng."

"Hầu hết họ là nam giới, và đều là những người ưu tú. Giống như ngài vậy."

Cánh hoa màu xanh tím. Màu của mùa thu.

Vừa ngắm nhìn nó như thể nâng niu, cô nói:

"Yuki-sama. Trong dòng lịch sử đằng đẵng ấy, liệu có phải chỉ mình ngài là đặc biệt không?"

"...Ý cô là sao?"

"Những người đến nhậm chức ở đây đều là nam giới. Và chủ nhân tôi cũng là một người phụ nữ. Khi đàn ông và đàn bà ở cùng nhau thành một cặp, thì chuyện gì sẽ xảy ra thường đã được định đoạt rồi."

"......"

Yuki vô thức nới lỏng cổ áo.

Chủ đề này không chỉ dừng ở mức nhạy cảm nữa. Khó mà trả lời ngay được.

"Tôi không ở lập trường có thể bình luận gì cả."

Dù có suy nghĩ bao nhiêu thì nội dung có thể nói ra cũng bị giới hạn.

Rốt cuộc, anh chỉ có thể đưa ra câu trả lời gần như là lựa chọn duy nhất.

"Nhưng nếu có điều gì đó có ích cho công việc của tôi. Hoặc có lợi cho thế giới này. Tôi rất muốn nghe tiếp câu chuyện."

"Tôi chỉ là một kẻ hầu người hạ thấp hèn thôi."

Câu trả lời của Ochiyo cũng mẫu mực y như Yuki.

"Bước vào tâm tư của chủ nhân là vượt quá phận sự. Xin ngài hãy quên đi những lời lỡ miệng vừa rồi."

"Nếu cô đã nói vậy."

Anh gật đầu không chút do dự.

Lời đề nghị từ một tồn tại gần như bất khả xâm phạm trong Tổ chức Tsukumo. Chẳng có lý do gì để từ chối, ngược lại nếu được thì anh muốn xóa sạch diễn biến này khỏi ký ức, nhưng mà...

"Sao ngài không thử xác nhận xem?"

Dù sao cũng là loài yêu ma khác biệt với con người.

Cô hầu gái mỉm cười - nụ cười y hệt mọi khi không sai một ly - và gợi ý:

"Mời Yuki-sama hãy tự mình xác nhận xem sao. Nếu thực sự ôm ấp, mọi chuyện sẽ sáng tỏ hết phải không ạ? Rằng chủ nhân tôi trong quá khứ đã từng có người đàn ông nào hay chưa."

Tuy bị bảo là "làm tới bến đi cưng", nhưng thực tế cô ta không có quyền ra lệnh. Về phần Koiwai Kurumi thì lờ đi cũng chẳng sao.

Ochiyo cũng vậy. Dù là tồn tại đáng kính sợ nhưng không có quan hệ cấp bậc. Nghe xong bỏ ngoài tai cũng không cần bận tâm.

Nhưng mà.

Khi cả hai người cùng nói, thì... Việc lờ đi hoàn toàn cũng khiến anh do dự.

(Gay go thật.)

Anh vừa lắc đầu vừa đi dọc hành lang của Nơi Thần Ngự.

Thực lòng mà nói.

Nếu hỏi anh có hoàn toàn không chuẩn bị tâm lý không thì là nói dối.

Khi nhận nhiệm vụ, anh đã cố gắng giả định mọi tình huống có thể nghĩ đến. Theo đúng nghĩa đen là mọi tình huống có thể. Vì vậy, dù là khả năng một phần vạn, một phần ức, anh cũng đã chuẩn bị để đối ứng. Đó chính là Tổ chức Tsukumo, và cũng là tổ chức tự phụ rằng đang bảo vệ thế giới.

Tuy nhiên.

Khi thực tế bị dí vào mặt thế này.

(Gay go.)

Dù có kìm nén thì tiếng thở dài vẫn chực trào ra.

Cuộc đời mười mấy năm. Tuy ngắn ngủi, nhưng có lẽ đây là bài toán khó nhất trong quá khứ. Ngay cả khi quyết định dấn thân vào Tổ chức Tsukumo, anh cũng chưa từng nếm trải cảm giác này.

(Thôi thì tới đâu hay tới đó.)

Đằng nào cũng chẳng có đường lui.

Cũng chẳng có ai gánh vác nỗi khổ tâm thay cho Yuki.

Vậy thì cứ như mọi khi thôi. Chỉ cần nỗ lực hết mình như mọi khi. Theo cách của chính mình.

"Người có ở đó không?"

Phòng ở của Thần. Trước cửa.

Anh gõ cửa xin phép và ngay lập tức có tiếng "Vào đi".

"Tôi xin phép."

Anh bước vào.

Trong căn phòng ngập tràn ánh nắng mùa thu, vẫn là dáng hình xinh đẹp không đổi ấy.

"Đến đúng lúc lắm."

Bên chiếc bàn làm việc cũ kỹ màu hổ phách, Thần đang mở sách.

Đang tập trung sao? Cô hất cằm mà không ngước mắt lên.

Chắc ý là bảo ngồi xuống cho thoải mái. Giờ cũng chẳng cần khách sáo làm gì. Anh biết ơn ngồi xuống ghế sofa.

"Uống không?"

Thần lại hất cằm. Vẫn dán mắt vào sách. Cái này cũng chẳng cần khách sáo nữa. Chai rượu đặt trên bàn. Có lẽ là loại Scotch quý hiếm được cất giữ kỹ càng.

"Tôi xin phép."

Anh rót thứ chất lỏng màu nâu hổ phách đượm màu thùng gỗ vào ly.

Mùi hương nồng nàn như trái cây hầm với sô cô la và cà phê lập tức lan tỏa trong không khí. Rượu thượng hạng. Ngay cả Yuki vốn không phải người sành rượu cũng suýt ngất ngây.

(......)

Chợt anh nhận ra.

Đây là mùi hương không hề có khi anh bước vào phòng.

Nhìn kỹ thì trên bàn của Thần không có ly rượu. Tức là cô không uống. Chỉ là chuẩn bị sẵn chai rượu thôi.

(......)

Soạt.

Tiếng Thần lật trang sách vang lên. To một cách bất thường.

"Rượu ngon lắm ạ."

Vừa nhấm nháp rượu Scotch, Yuki vừa thận trọng nêu cảm tưởng.

Thần khẽ gật đầu "Ừm". Gật đầu rồi lại lật trang sách cái soạt.

Im lặng.

Anh cẩn thận nhấp rượu. Rõ ràng thái độ của cô khác hẳn mọi khi. Cuộc giao tiếp với Thần có thể ảnh hưởng đến vận mệnh thế giới. Không thể sơ suất được.

"Hôm nay."

Người mở lời trước là Thần.

"Nóng nhỉ. Nóng ghê gớm."

"Vâng."

Yuki đáp ngay lập tức.

Nhưng đây gần như là phản xạ có điều kiện. Anh không đo lường được chân ý của phát ngôn đó. Bởi vì hôm nay trời khá mát mẻ.

"Nóng quá, nóng quá."

Thần phẩy tay quạt gió vào ngực áo blouse.

Trong khoảnh khắc, Yuki thủ thế. Bộ ngực đầy đặn và làn da trắng ngần. Theo mô típ trước giờ thì có mùi quyến rũ mờ ám tỏa ra cũng không lạ.

Nhưng mà. Có vẻ cô không có "ý đó". Không phải đang mời gọi. Nhưng cũng không giống hành động có mục đích rõ ràng. Không đọc được ý đồ.

(Hửm?)

Yuki nhận ra thêm điều nữa. Đã bao lâu rồi anh mới thấy Thần không uống rượu nhỉ? Hình như cũng có vài lần cơ hội, nhưng đã là chuyện xưa lắc xưa lơ rồi. Anh chẳng thể nhớ nổi cô lúc tỉnh táo là người thế nào nữa.

Lại im lặng.

Thời gian trôi.

E hèm e hèm. Thi thoảng Kanaruzawa Sekai lại hắng giọng.

Sốt ruột rồi.

Kirishima Yuki tuyệt đối không phải người nóng nảy, nhưng anh không thích trạng thái lửng lơ.

Mọi trách nhiệm đều thuộc về mình. Ngay từ đầu đã là công việc như thế. Vậy thì.

"Thần."

Chém thẳng vào vấn đề. Giờ chỉ còn mỗi lựa chọn đó.

"Về vụ việc hôm trước."

"Ừ, ừm."

"Quả nhiên là nên thực hiện hành vi tình dục sao ạ?"

Phụt!

Thần sặc.

Khụ, khặc, hụ hụ! Trông khổ sở lắm.

"Thần. Người có sao không?"

"Kh-Không sao."

Cô đỏ mặt, mắt ngấn lệ giơ tay ngăn lại. Yuki định đứng dậy vuốt lưng cô đành ngồi xuống lại.

"Thất lễ rồi."

Anh cúi đầu tạ lỗi.

"Có vẻ tôi đã làm kinh động đến tâm tư của người. Xin hãy lượng thứ."

"Hưm, không. Không sao. Đừng bận tâm. Chỉ là hơi nghẹn họng chút thôi."

"Thật cảm kích. Nhân tiện nếu người đồng ý thì..."

"Ừ, ừm?"

"Bây giờ chúng ta bắt đầu hành vi tình dục luôn có được không ạ?"

Phụtttt!

Thần sặc sụa.

"Xin lỗi Thần. Tôi không có ý gì khác đâu ạ."

"N-Nói dối!"

Mặt đỏ bừng, Thần gào lên.

"Nhà ngươi cố tình làm vậy đúng không!? Đang trêu chọc ta đấy hả!?"

"Không dám ạ."

Anh vội vàng biện bạch.

"Tôi hoàn toàn không có ý đó. Là do tôi thiếu tinh tế. Là lỗi của tôi."

Anh lại cúi đầu.

Là lời thật lòng, và là lời xin lỗi chân thành. Thần chỉ còn biết rên rỉ "Hư hừ hừ...".

"Eei bực mình thật...!"

Cô ném quyển sách đang đọc đi, châm lửa điếu xì gà.

Khói thuốc tím lan tỏa trong phòng. Hòa quyện với hương Scotch, một mùi thơm dễ chịu cù vào mũi.

"Kirishima Yuki."

"Vâng."

"Chỉ lần này thôi đấy nhé?"

Cô lườm anh.

"Sự vô lễ như thế này sau này tuyệt đối không tha thứ. Cố tình làm loạn tâm trí ta bằng cách thức như vậy thật khó chịu. Mà tất nhiên, ta không đời nào dao động bởi mấy chuyện cỏn con này đâu. Nhưng khó chịu thì vẫn là khó chịu."

"Vâng. Tôi đã hiểu."

"Ừm. Hiểu là tốt."

Thần gật đầu, thở phào nhẹ nhõm.

Yuki nói:

"Vậy thì Thần."

"Gì nữa."

"Rốt cuộc là không cần làm tình cũng được ạ?"

"Dai quá đấy!"

Thần gầm lên.

Yuki không nản lòng.

"Thất lễ rồi. Tuy nhiên tình huống có chút đặc thù. Tôi cũng không hành động theo sách hướng dẫn, nên không thể chuyện gì cũng tiến hành hoàn hảo được... Mong người hiểu cho điểm đó thì may mắn quá."

"Hừm..."

"Vậy về điểm mấu chốt của câu chuyện."

Đã quyết định chém vào thì không do dự.

Đường đường chính chính bước tới.

"Thần. Người thích tôi sao?"

"......!"

Hôm nay cô toàn bị ép vế. Cô ngả người ra sau, im lặng.

Yuki không hề cảm thấy ưu越 (ưu việt), chỉ thản nhiên nói:

"Bao gồm cả vụ việc hôm trước, tổng hợp lại các diễn biến từ trước đến nay. Dù nghĩ thế nào cũng chỉ đi đến cùng một kết luận. Tôi nghĩ khả năng thấp nhưng quả nhiên đây là chuyện quan trọng. Nếu không xác nhận kỹ lưỡng thì sẽ ảnh hưởng đến sau này."

"Cái đó, ừm. Đúng là có thể như vậy nhưng mà."

"Vậy thì? Người có thích không?"

"Khoan đã. Chờ chút đã."

Thần day day ấn đường.

Hút một hơi xì gà, rồi nói:

"Nhà ngươi hôm nay bị làm sao ấy. Bình tĩnh lại chút đi."

"Thất lễ rồi. Nhưng mà."

Cái gì cần khẳng định thì phải khẳng định.

Yuki cũng đâu có thoải mái gì khi bước vào vùng cấm này. Có lẽ nếu bỏ lỡ hôm nay thì cơ hội sẽ vĩnh viễn không quay lại. Ngay bây giờ, tại nơi này, phải phá vỡ tình thế.

"Nếu không có chuyện đó, thì phải xác định là không có. Với lập trường của đôi bên, chắc chắn sẽ nảy sinh vấn đề. Tôi ở vị trí có gọi là nô lệ của người cũng không sai, nhưng nếu vượt quá giới hạn thì cần phải có những trình tự thích hợp. Xin hãy cân nhắc."

"Không. Ừm. Ta hiểu điều đó nhưng mà."

"Hoặc là đơn giản người chỉ muốn cơ thể của tôi? Nếu vậy thì chuyện đơn giản thôi. Tôi chỉ cần rèn luyện kỹ năng là được. Tuy còn non kém nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức."

"Không phải! Không phải đâu! Không phải chuyện đó!"

"Không phải sao ạ."

"Tất nhiên là không!"

"Vậy xin hãy đưa ra câu trả lời được không ạ? Sao cho tôi cũng hiểu được ấy."

"Ừ, ừm... khoan đã. Vẫn phải chờ đã."

"Vâng. Tôi chờ."

Phù, phù.

Phù, phù.

Cô rít thuốc liên tục.

Hút hết một điếu rồi lại châm điếu mới.

"Tức là, thế này."

Vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, cô nói:

"Tức là ta đã say. Lúc đó ấy. Ta ấy. Cho nên, có thể ta đã làm nhiều chuyện theo đà hưng phấn."

"Ra là vậy. Là như thế sao."

"Ừm. Là như thế đấy."

"Nhưng thưa Thần. Về cơ bản tôi nghĩ lúc nào người cũng say mà. Vì lúc nào người cũng uống rất nhiều."

"Hự... Thì, đúng là vậy."

"Nếu vậy, nghĩa là chỉ có lúc đó là ngoại lệ, và đã có ngoại lệ thì tự nhiên phải nghĩ là có lý do gì đó. Hay là người là kiểu người làm những chuyện như vậy chỉ vì ngẫu hứng nhất thời?"

"Ư."

Cô cứng họng.

Hít một hơi khói thuốc thật sâu vào phổi rồi nhả ra.

"...Ừm. Đúng vậy."

Cô lảng tránh ánh mắt và khẳng định.

"Đúng là như vậy. Ta tùy hứng lắm mà. Thực tế đúng là vậy còn gì? Ta đã bao lần đòi hỏi ích kỷ với nhà ngươi. Bắt nhà ngươi bay đi khắp thế giới làm cái này cái kia. Nên việc ta ngẫu hứng hay mê muội nhất thời thì cũng chẳng có gì lạ."

"Vậy là người không thích tôi?"

"Hưm."

"Tôi đối với người không đáng khao khát, cũng chẳng đáng tiếc nuối, có vứt cho ai khác cũng được, tôi hiểu như vậy có được không?"

"Gư."

Sức ép lớn quá.

Thần có vẻ thu nhỏ người lại một chút:

"Kh-Không tệ. Ta nghĩ thế."

"Không tệ nghĩa là sao ạ? Hơi mơ hồ không rõ ràng. Nếu được xin hãy cụ thể hơn chút nữa."

"Bảo cụ thể hơn thì..."

"Xin đừng ngại ngần với tôi. Không thích cũng không ghét, chỉ có tình cảm bình thường thôi, nếu là vậy thì xin người cứ nói thế."

"T-Ta thì..."

Thần co rúm vai lại.

Như thể đã nhận ra không còn đường lui.

"Ta thì, cái đó. Chỉ cần ôm nhau là đủ rồi."

"Tức là muốn quan hệ tình dục?"

"Không phải!"

Cô phủ định ngay lập tức, rồi nói tiếp:

"Ý ta muốn nói là, ta muốn da kề da - khoan, nói trước là không phải cái chuyện nhảy cóc như nhà ngươi đang tưởng tượng đâu nhé? Chỉ là dính lấy nhà ngươi, nắm tay, hay cọ má vào nhau, chỉ cần làm những chuyện như thế là đủ rồi, ta đang nói chuyện đó đấy."

"Ra là vậy."

Yuki gật đầu.

Gật đầu xong, anh suy nghĩ một chút.

"Nhưng mà Thần ơi."

"Hửm?"

"Điều đó chẳng phải nghĩa là người thích tôi sao. Chính vì thích nên mới muốn dính lấy nhau, nắm tay, hay cọ má vào nhau chứ, chẳng phải người nghĩ vậy sao."

"Không, chưa chắc đã là thế chứ? Trên đời này hẳn cũng có hiện tượng đơn thuần là 'thèm hơi người' mà. Cố giải thích mọi sự việc chỉ bằng nhị nguyên luận thích hay ghét là vô nghĩa. Ừ, đúng rồi. Là như vậy đấy, ừm."

"Tôi thì."

Yuki quyết đoán rất nhanh.

Không để lỡ nhịp nào, anh đường hoàng nói.

====================

"Tôi thích người."

"..."

Nàng câm nín.

"Tôi mến mộ người như một người phụ nữ. Người là một cô gái vô cùng xinh đẹp và quyến rũ."

"..."

"Có thể nói là tôi đang yêu. Tôi muốn trân trọng người, muốn ở bên cạnh người lâu nhất có thể. Huống hồ, tôi cực kỳ ghét việc người bị gã đàn ông khác cướp mất."

"..."

Thần vẫn câm nín.

Ngược lại, Yuki trông khá bình thản.

Có thể thấy rõ cậu đang cố gắng truyền đạt từng từ từng chữ đến đối phương một cách cẩn trọng và điềm tĩnh.

Hư tâm thản hoài... ví dụ như một samurai có tiếng tăm, khi rút đoản kiếm chuẩn bị mổ bụng tự sát, có lẽ cũng sẽ mang vẻ mặt như thế này.

"Tất nhiên, xét về lập trường, tôi thừa biết đây là thứ tình cảm không phù hợp. Có lẽ tôi cũng không nên nói ra. Dù có vì chuyện này mà bị ban chết, tôi cũng chẳng dám oán thán nửa lời."

Vút.

Cậu nhìn thẳng vào Thần với ánh mắt kiên định.

"Nhưng quả nhiên tôi không thể làm ngơ được, khi chuyện đã đến nước này. Bây giờ tôi chỉ muốn truyền đạt cảm xúc này, sau đó chờ phán quyết của người mà thôi."

"P-Phán quyết của ta?"

"Vâng. Người có thể cách chức tôi. Hoặc ra lệnh cho cô hầu gái trung thành xóa sổ tôi... Mà, dù người không làm gì thì tôi cũng có khả năng bị thủ tiêu thôi."

Có vài mối đe dọa hiện lên trong đầu.

Tổ chức Tsukumo... là Ochiyo, hay là Koiwai Kurumi đây. Hoặc có khi em gái cậu sẽ ra tay trước cả bọn họ. Dù gì đi nữa, chắc chắn là ngàn cân treo sợi tóc.

"Vậy. Chúng ta làm thế nào đây, thưa Thần?"

"L-Làm thế nào là sao?"

"Đã không thể quay đầu được nữa rồi. Dù dưới hình thức nào, tôi nghĩ cũng nên đưa ra một kết luận."

"Kết luận..."

Thần lẩm bẩm.

Gương mặt nàng trông hơi ngẩn ngơ, như thể hồn xiêu phách lạc. Cậu chưa từng nghĩ nàng sẽ có biểu cảm như thế này. Vào những ngày đầu mới gặp.

Nhưng bây giờ thì khác.

"Ý người thế nào?"

Cậu thử nhẹ nhàng thúc giục.

Nhưng Thần chỉ đáp lại "A. Ừm" mà chẳng rõ đầu đuôi.

Yuki là người quyết đoán.

Sau khi suy nghĩ trong thoáng chốc, cậu nói:

"Chi bằng thế này đi, thưa Thần."

Hoàn toàn không ngờ tới.

Biết đến sự tồn tại của Tổ chức Tsukumo, biết về nguồn gốc của thế giới, biết về thiếu nữ được gọi là Thần... và rồi chẳng thể ngờ đoạn kết lại diễn biến như thế này.

"Chúng ta kết hôn đi? Tôi và Người."

***

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!