--------------------
"Có mùi giống cái."
"Hả?"
Một ngày nọ. Tại khu vườn nhà Kirishima.
Tiệc trà hôm nay chỉ có hai anh em.
"Nói toạc ra thì đây là mùi pheromone."
Haruko vừa húp hồng trà vừa nheo mắt chỉ trích.
"Là một loại chất hóa học mà sinh vật tiết ra khi sinh sản. Anh hai không biết sao?"
"Không. Anh biết chứ."
"Nói cho dễ hiểu thì là chất hóa học tiết ra khi ham muốn đối tượng khác giới."
"Không. Chẳng cần nói dễ hiểu thế anh cũng biết mà."
"Đúng nhỉ. Quả không hổ danh Anh hai. Thật uyên bác."
Haruko vẫn giữ ánh mắt soi mói.
Dù đang giữa mùa hè nhưng cô em gái vẫn uống hồng trà nóng. Đã thế còn mặc kimono. Chỉ nhìn thôi đã thấy mồ hôi muốn vã ra, nhưng cô bé trông vẫn cực kỳ mát mẻ.
Không.
Phải nói là toát ra hàn khí, hay sát khí lạnh lẽo thì đúng hơn.
"Anh hai."
"Gì em."
"Anh có giấu em chuyện gì không?"
"Giấu chuyện gì? Là sao?"
Trước câu hỏi ngược lại của Yuki, Haruko vẫn đáp trả bằng ánh mắt soi mói.
Ánh mắt như muốn nhìn thấu tận xương tủy, tận tâm can.
"Anh bảo là không có gì?"
"Không, ý là. Đầu tiên là anh chả hiểu em đang nói chuyện gì ấy."
"Vậy em nói toạc ra nhé. Anh đang lén lút ngoại tình sau lưng em đúng không Anh hai."
"Không có."
Lần này Yuki khẳng định chắc nịch.
"Mà xét về mặt logic thì làm sao mà làm thế được. Anh với em là anh em ruột cùng huyết thống. Vốn dĩ tiền đề đã sai bét rồi."
"Anh nói dối."
Lý lẽ đúng đắn bị phớt lờ.
"Cay cú... Haruko thấy cay cú quá."
"Cay cú cái gì."
"Là chuyện trinh tiết của Anh hai bị một con đàn bà không rõ danh tính nào đó cướp mất. Biết thế này thì thà em chuốc thuốc để được một đêm mặn nồng còn hơn."
"Này này. Đừng có nói mấy câu đáng sợ thế chứ."
"Hoặc là nhân lúc Anh hai đang ngủ mà hành sự... Không chỉ lén lút chui vào chăn Anh hai trong tình trạng khỏa thân là xong, mà phải dùng còng tay trói lại rồi cưỡng ép biến anh thành của mình..."
"Đã bảo đừng nói mấy câu đáng sợ mà... Mà khoan, hình như anh vừa nghe thấy câu gì không thể bỏ qua thì phải? Lén lút làm cái gì cơ?"
"Thà là con đàn bà kia còn đỡ."
Sự phản đối vẫn bị phớt lờ.
Và Haruko không ngừng chì chiết ông anh trai.
"Cái con đàn bà đáng ghét đó, kẻ thù truyền kiếp của em, Koiwai Kurumi. Nếu đối phương là cô ta thì còn vớt vát được chút ít. Tất nhiên bị con nhỏ đó cướp mất Anh hai thì thà em treo cổ còn hơn, nhưng bị một con ất ơ nào đó cướp mất thì thà xuống địa ngục còn hơn. Anh hai có hiểu không? Nỗi lòng đau đớn này của em. Anh hai có nghe thấy không? Tiếng nghiến răng ken két của em này."
"Tạm thời cho anh hỏi cái."
Yuki vừa đỡ đòn oán trách vừa hỏi.
"Sao em biết đối phương không phải là Koiwai?"
"Ngửi là biết."
Haruko vừa cắn khăn tay vừa nói.
"Lúc đầu em đã nói rồi còn gì? Em biết chứ. Cái mùi toát ra từ da, từ tóc, từ toàn thân Anh hai là của một con đàn bà mà em không quen biết."
"Hừm."
Yuki vuốt cằm rồi nói:
"Này Haruko."
"Gì ạ."
"Hay em thử đi theo hướng đó xem sao?"
"Hướng đó là hướng nào?"
"Gì ấy nhỉ. Có mấy chuyên gia ngửi mùi ấy. Gọi là chuyên gia điều hương à? Chắc chắn em có tài năng đấy."
"Em không theo đâu. Em có công việc khác rồi."
"Thế thì tiếc nhỉ. Phí phạm tài năng quá."
"Chẳng sao cả. Tài năng thì em có đầy, nhiều đến mức thối rữa ra ấy chứ."
"Công nhận. Em là một cục tài năng mà lị. Lúc nào anh cũng thấy em siêu thật đấy."
"Hô hô. Ví dụ như ở điểm nào?"
"Ví dụ như Haruko rất thông minh."
"Cái đó em biết rồi. Tuy em mới học tiểu học nhưng hiệu suất não bộ thì vượt trội mà. Không phải khoe đâu nhé."
"Ví dụ như Haruko có thần kinh vận động tốt."
"Cái đó em cũng biết. Nếu nghiêm túc thì em tự tin đi thi Olympic được luôn ấy chứ. Mà, vẫn chưa bằng Anh hai được."
"Dáng người cũng cao ráo nữa."
"Em phát triển nhanh hơn bình thường mà. Trong thế giới tự nhiên, phát triển nhanh đồng nghĩa với việc có năng lực sinh tồn."
"Quan trọng nhất là em rất xinh đẹp."
"Em đợi câu này mãi!"
Haruko chồm người qua bàn.
Mắt sáng rực như đứa trẻ con:
"Đúng không, đúng thế nhỉ. Quả nhiên em rất xinh đẹp đúng không Anh hai?"
"Ừ. Điểm đó thì không sai vào đâu được."
"Em cực kỳ dễ thương đúng không?"
"Cái đó cũng không sai. Anh bảo đảm."
"Tuy dáng cao nhưng ngực em chưa phát triển lắm, Anh hai không bận tâm chứ?"
"Tất nhiên. Ngực vừa phải có khi lại hay hơn ấy chứ."
"Nếu muốn thì anh chạm vào cũng được đấy?"
"Vậy à. Thế thì anh không khách sáo nhé."
"Thật ạ!? Ớ, nhưng mà gấp quá thì Haruko cũng thấy hơi ngượng ngùng ấy, nếu được thì em muốn tắm rửa sạch sẽ kỹ càng rồi mới xin nhờ anh ấy."
"Cũng được mà? Anh em mình thân thiết thế còn gì. Đang sống cùng nhau nữa, cứ canh lúc nào thuận tiện là được."
"Ra là vậy, cũng có lý. Thế thì ngay tối nay luôn đi ạ."
"Ừ. Thế cũng được."
"Anh hai hôm nay chốt đơn nhanh quá! Nào, đã quyết thế thì bận rộn rồi đây! Phải thay bộ kimono đẹp nhất, dọn giường chiếu đàng hoàng... A, nên dùng nước hoa gì nhỉ? Đúng rồi, phải nghĩ cả lời mời đám cưới nữa chứ!"
"Ừ. Thế cũng được."
Cậu gật đầu qua loa.
Tạm thời cứ mặc kệ cô em gái đang suy diễn bay xa tít tắp. Chỉ cần con bé quên đi chuyện bất lợi lúc này là tốt rồi. Bị truy cứu về cái "mùi giống cái" mà con bé đánh hơi thấy bằng khứu giác hoang dã kia thì lúc này cậu xin kiếu.
Với lại, may mắn hay là gì không biết.
Đúng tối nay cậu lại có "công việc" không thể bỏ được.
†
Cậu đã biết cô ta có một mùi hương quyến rũ nồng nàn. Ngay từ lần đầu gặp mặt.
"Hôm nay cũng nóng nhỉ Yuki?"
Tất nhiên là nóng rồi.
Đêm nhiệt đới liên miên mà. Hôm nay cũng chẳng ngoại lệ. Và tại Nơi Thần Ngự thì như thường lệ, chẳng có cái điều hòa nào.
"Phư phư. Nóng thật đấy. Phư phư."
Đã thế vị Thần Kanaruzawa Sekai còn đang uống rượu. Nếu là cocktail ướp lạnh thì còn đỡ, đằng này lại là Armagnac không pha nước cũng chẳng bỏ đá. Đã khui đến chai thứ hai rồi. Uống thế mà người không nóng ran lên mới là lạ.
"Yuki này. Này Yuki."
"Vâng."
"Nhà ngươi không thấy nóng sao?"
"Có. Tôi thấy nóng."
"Đúng không. Đúng không nào."
Vị Thần cười với ánh mắt lờ đờ.
Trên chiếc ghế sofa hai người, cô dựa lưng vào bên cạnh Yuki. Khoảng cách rất gần. Vai kề vai nãy giờ. Hơi ấm cơ thể truyền rõ mồn một qua lớp áo blouse mỏng manh.
"Những đêm nóng nực thế này."
Vừa tháo cúc cổ áo, vị Thần vừa nói.
"Lại thấy thèm hơi người. Nhà ngươi không thấy thèm sao Yuki?"
"Về điểm đó thì tôi hơi..."
"Hơi?"
"Không đồng tình lắm."
"Tại sao?"
"Nếu hỏi tại sao thì..."
Yuki vừa nghiêng ly Armagnac vừa đáp. Tất nhiên đêm nay cậu cũng bị bắt uống cùng một đống. Dù đã quen nhưng cồn vẫn tác động lên não.
"Chỉ có thể trả lời là vì nóng thôi ạ."
"Nóng thì tại sao lại không thèm hơi người?"
"Vì nóng ạ. Dính vào nhau thì nhiệt ở chỗ đó không thoát ra được mà tích tụ lại. Thế thì càng nóng hơn. Chúng ta là động vật hằng nhiệt mà."
"Ra là vậy, cũng có lý. Quả không hổ danh Yuki."
"Cảm ơn Người."
"Nhưng mà này. Ta nghe nói có tập quán ăn đồ nóng khi trời nóng để giải nhiệt. Gọi là lẩu thập cẩm hay sao ấy nhỉ."
"Thưa Thần. Cái đó sai rồi ạ. Nếu thế thì lẩu kim chi hay lẩu Tứ Xuyên hợp lý hơn. Vừa nóng vừa cay nên sẽ toát mồ hôi. Toát mồ hôi thì tốt cho cơ thể. Đó gọi là kinh nghiệm dân gian đấy ạ."
"Ra là vậy, uyên bác thật. Quả không hổ danh Yuki."
"Người quá khen."
Cuộc đối thoại chẳng ăn nhập gì với nhau.
Cũng phải thôi, hai kẻ say xỉn nói chuyện với nhau mà. Lại còn đêm nhiệt đới. Trời nóng thì rượu càng dễ ngấm.
"Cơ mà nóng thật đấy Yuki."
"Đúng là thế thật."
"Nóng thế này không thấy thèm hơi người sao?"
"Không. Về điểm đó thì tôi hơi..."
"Hơi?"
"Không đồng tình lắm."
"Tại sao?"
"Nếu hỏi tại sao thì—"
Vừa giải thích bằng cái đầu chếnh choáng hơi men, Yuki vừa nghĩ.
Mình đang nói dối. Mình thèm hơi người. Muốn chạm vào da thịt ai đó để cảm nhận hơi ấm.
Không.
Đó cũng là dối trá. Không phải là hơi người chung chung. Kirishima Yuki đang cảm thấy bị thu hút bởi người phụ nữ trước mặt—Không, lại nói dối chồng chất nói dối nữa rồi. Nói thẳng ra nhé. Kirishima Yuki đang nảy sinh dục vọng với vị Thần đang dựa dẫm vào vai mình, với Kanaruzawa Sekai.
(......Phụ nữ?)
Cậu lắc đầu.
Ý thức đó nảy mầm từ bao giờ vậy?
Cậu ở đây với tư cách là một thành viên của Tổ chức Tsukumo, với lập trường quản lý và vận hành Thần.
Sai khiến Thần, gánh vác nhiệm vụ cứu thế giới, và ngồi uống thứ rượu mình chẳng mấy giỏi giang thế này.
Kanaruzawa Sekai không phải phụ nữ. Càng không phải con người. Là công cụ. Chẳng khác gì bộ ấm trà đằng kia, chẳng khác gì thứ rượu đang thiêu đốt cổ họng này. Hỏng vỡ là hết, uống cạn là xong.
(Phút yếu lòng.)
Chắc chắn là đang bị mê hoặc rồi.
Thật xảo quyệt. Đúng là vị Thần sống cả ngàn năm. Cậu thừa biết cô ta sẽ giở đủ mọi thủ đoạn. Phải cảnh giác với mọi lời nói hành động của cô ta. Cô ta là sự tồn tại gần với yêu ma hơn là con người. Chỉ một chút lơ là sẽ ảnh hưởng đến tính mạng, đến tương lai của thế giới.
"Này Yuki. Yuki này."
Cô quàng tay lên cổ cậu.
Làn da ửng hồng. Ánh mắt nóng bỏng.
Thứ ngửi thấy được từ hơi thở mơn man bên tai, chính xác là "mùi giống cái" mà cô em gái đã nói.
"Là do ta tưởng tượng sao?"
"Chuyện gì ạ."
"Đêm nay nhà ngươi lạnh lùng quá."
"Tôi đâu có ý—"
"Không. Nhà ngươi đang nói dối."
Cô thì thầm khẳng định.
"Có người phụ nữ khác rồi sao? Hay là đã chán ta rồi?"
"Tôi không chán. Cũng không có người phụ nữ nào cả."
"Vậy sao lại lạnh lùng thế? Định chơi trò lạt mềm buộc chặt với ta à?"
"Không. Không phải."
"Vậy thì còn chần chừ gì? Đêm đó chỉ là phút yếu lòng nhất thời thôi sao? Nhà ngươi đã ôm ta nồng nhiệt và mãnh liệt đến thế cơ mà."
"Thưa Thần, chuyện đó là..."
"Đừng nói. Mất hứng lắm."
Ngón tay lướt trên má.
Chỉ một cử chỉ đó thôi cũng làm Yuki rối loạn. Và cưỡng chế. Cho thấy rõ rằng cả hai đều là nô lệ của nhau.
"Nào. Yuki."
Cơ thể dán chặt vào nhau.
Cảm giác mềm mại ép vào bắp tay.
Làn da hừng hực ngày càng nóng.
"Đừng để phụ nữ phải chờ đợi chứ?"
Cậu ôm lấy cô.
Không kìm được nữa, Yuki ôm lấy vị Thần.
Vòng hai tay ra sau lưng. Kéo sát vào. Dồn tất cả sức lực vào cơ thể.
"A..."
Tiếng thở dài thoát ra.
Tiếng thở của khoái lạc. Thứ thuốc độc ngọt ngào chỉ phụ nữ mới có, làm mê muội đàn ông.
Mùa hè. Đêm nhiệt đới triền miên. Thứ rượu ngon làm tan chảy não bộ. Nam nữ trẻ tuổi.
Phương trình đơn giản—Đáp án chỉ có một, ai nhìn vào cũng thấy rõ.
"A..."
Cơ thể mềm mại run rẩy trong vòng tay.
Là Thần hay là phụ nữ? Câu hỏi vớ vẩn đó đã mất đi ý nghĩa. Chỉ còn lại ham muốn nguyên thủy là muốn ngấu nghiến trái cấm trước mắt.
"A a..."
Ôm.
Ôm chặt.
Ôm siết lấy thật mạnh, thật mạnh.
Và rồi.
"Phư nya~"
Một âm thanh đáng yêu vang lên.
Cứ như mèo con làm nũng với mẹ.
"Ha uuu... Thích quá, thích quá đi. Không chịu nổi nữa rồi."
Dụi dụi.
Dụi dụi.
Cảm giác chạm vào lồng ngực không gì khác chính là cảm giác do đôi má của Kanaruzawa Sekai tạo ra.
"Thật tình là không chịu nổi mà. Trải nghiệm tuyệt vời như trong mơ vậy. Được đàn ông ôm ấp lại mang đến sự ngây ngất nhường này sao."
Siếtttttttt.
Cánh tay mảnh khảnh của vị Thần dùng hết sức bình sinh ôm chặt lấy Yuki.
"Này Yuki. Này Yuki ơi."
"Vâng."
"Nhà ngươi là pháp sư hả?"
"Không. Tôi không phải."
"Làm gì có chuyện đó. Nhà ngươi đang nói dối."
"Không. Tôi không nói dối."
"Không, nói dối. Không phải phép thuật thì vô lý quá. Không hợp logic. Chỉ ôm thôi mà mang lại khoái lạc tột cùng cho ta thế này thì không thể là chuyện bình thường được. Nhà ngươi đang nói dối. Chắc chắn luôn."
--------------------
"Tuyệt đối không có chuyện đó..."
"Vậy là chuốc thuốc ta rồi hả? Nhưng thuốc thường sao có tác dụng với ta được. Vậy nghĩa là ra thế, nhà ngươi là thầy thuốc dùng độc hả? Đúng rồi chắc chắn là thế."
"Hả, à. Đúng là nhà tôi là công ty dược phẩm thật."
"Quả nhiên là thế!"
Bựt bựt, cô rùng mình trong vòng tay cậu.
Dụi dụi dụi dụi, cô càng cọ má dữ dội hơn.
"Không ngờ lại dùng thủ đoạn đó để thuần hóa ta... Ta đã hoàn toàn lơ là. Không, kể cả không lơ là đi nữa, bị chơi chiêu độc địa thế này thì cũng bó tay thôi. Tổ chức Tsukumo đáng sợ thật đấy... Hức."
"Không. Tôi nghĩ là không đâu. Cái đó thì hơi quá."
"Vậy rốt cuộc nhà ngươi là pháp sư hả?"
"Không. Tôi không phải."
"Nhưng nhà ngươi là con nhà dược phẩm, nhà ngươi là thầy thuốc dùng độc còn gì?"
"Không, đúng là công ty dược phẩm thật. Nhưng tôi đâu có liên quan gì đến việc kinh doanh của gia đình—"
"Nguyền rủa Tổ chức Tsukumo! Bắt ta làm việc quần quật chưa đủ, lại còn định dùng thủ đoạn này để nuôi dạy ta sao! Đúng là hành vi coi trời bằng vung!"
"Không, đã bảo là—"
"Nhưng nếu là vậy thì đành chịu thôi. Việc ta bị nhà ngươi lung lạc một cách dễ dàng thế này, chắc chắn là do ảnh hưởng của loại thuốc chưa từng biết đến mà ta bị chuốc rồi đúng không?"
"Không, tôi nghĩ là do rượu thì đúng hơn ạ."
Lỡ miệng nói toạc ra.
Chết dở, Yuki vội ngậm miệng lại, nhưng Kanaruzawa Sekai có vẻ không nhận ra.
"Cơ mà sướng thật đấy. Không ngờ trên đời lại tồn tại khoái cảm nhường này. Rốt cuộc ngàn năm qua ta đã làm cái gì không biết. So với sự sung sướng này thì rượu hay xì gà chẳng bõ bèn gì. Chao ôi cam lộ, cam lộ..."
Dụi dụi dụi dụi dụi dụi.
Vị Thần càng cọ má kịch liệt hơn nữa.
(Trời ạ...)
Yuki thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hôm nay cũng thoát nạn trong gang tấc. Suýt chút nữa thì buông thả theo dục vọng mà thân bại danh liệt rồi.
(Cơ mà chả hiểu nổi vị Thần này)
Vừa vuốt ve tấm lưng qua lớp áo blouse cậu vừa nghĩ.
Dạo gần đây lúc nào cũng thế. Uống rượu, say bí tỉ, thì thầm lời đường mật quyến rũ Yuki—tưởng thế nào, lại đột ngột dở chứng trẻ con rồi làm nũng.
Bộ mặt thật bị lộ ra của Kanaruzawa Sekai.
"Này Yuki. Này Yuki ơi."
"Vâng."
"Ôm ta nữa đi. Dồn sức vào cánh tay nhiều hơn nữa, nhiều hơn nữa."
"Tôi đang dồn đây. Nãy giờ vẫn dồn mà."
"Không, vẫn chưa đủ. Nữa đi, nữa đi, nữaaaa đi."
"Nhưng mà."
"Nào nào nhanh lên nhanh lên."
"Nhưng thưa Thần. Dồn sức hơn nữa là hại người đấy ạ."
"Hại người là sao?"
"Kiểu như, rắc một cái. Gãy luôn ấy ạ. Xương ấy."
"Hừm. Thế thì đáng sợ thật."
"Vâng. Đáng sợ lắm."
"Này Yuki. Này Yuki ơi."
"Vâng."
"Ôm ta nữa đi. Dồn sức vào cánh tay nhiều hơn nữa, nhiều hơn nữa."
"Người nghe tôi nói đi chứ."
Tuy miệng thì cằn nhằn nhưng Yuki đã lấy lại được chút bình tĩnh.
Vị Thần toát ra sự quyến rũ khó cưỡng này là một đối thủ cực kỳ nguy hiểm. Nhưng một khi đã bật công tắc chuyển sang chế độ này rồi thì coi như xong. Phản ứng sinh lý của đàn ông khi cơ thể tiếp xúc với cơ thể, đành cắn lưỡi mà chịu đựng vậy.
"Này Yuki. Này Yuki ơi."
"Vâng."
"Xoa đầu ta đi."
"Xoa đầu ạ."
"Ừm. Xoa xoa đi."
"Tôi hiểu rồi."
"Nhẹ nhàng thôi nhé?"
"Vâng."
"Nhưng mà, thỉnh thoảng day day mạnh tí cũng được nhé?"
"Vâng."
"Vậy nhờ nhà ngươi."
"Vâng. ...Thế này được chưa ạ?"
"Ừm tốt. Tốt lắm."
Vì hay bị em gái yêu cầu nên Yuki rất quen tay.
Tay phải xoa đầu âu yếm như vỗ về trẻ thơ. Tay trái không quên ôm chặt lấy eo.
"Nya phư."
Tiếng kêu mãn nguyện vang lên.
Đê mê, ánh mắt như đang mơ màng.
"Cảm giác tuyệt vời thật. Yuki đúng là thiên tài xoa đầu."
"Cảm ơn Người."
"Hay là mở tiệm xoa đầu luôn đi. Chắc chắn hốt bạc đấy?"
"Không, cái đó thì. Tôi còn có việc khác phải làm."
"Việc khác rốt cuộc là làm cái việc gì?"
"Việc gì là việc gì. Tôi được Tổ chức Tsukumo phái đến chỗ Người mà. Công việc của tôi là trở thành nô lệ của Người, và bắt Người làm nô lệ—"
"Nhân tiện cho ta thêm ly Armagnac nữa."
"A, vâng. Xin mời."
"Ừm."
Ực ực ực.
"Phù ngon quá. Rượu Yuki rót đúng là hảo hạng."
"Cảm ơn Người."
"Thế? Nhà ngươi làm công việc gì?"
"Tôi là người của Tổ chức Tsukumo. Tôi ở đây với Người thế này là để đối xử với Người như nô lệ, và đổi lại tôi cũng phục vụ Người như nô lệ—"
"Yuki ơi. Day day mạnh thêm tí nữa."
"A, vâng."
Say rồi.
Cuộc đối thoại cứ ngỡ là tiếp diễn mà chẳng tiếp diễn, cứ ngỡ là thành câu mà chẳng thành câu. Trong đêm hè, màn tung hứng nhảm nhí cứ lặp đi lặp lại như mê sảng.
(......Chả hiểu gì sất)
Mình đang làm cái gì thế này.
Yuki, kẻ đã say đến tận đầu móng tay, cũng chẳng hiểu nổi.
Đây là công việc ư? Chắc là công việc rồi. Phục vụ Thần, sai khiến Thần, đổi lại phải đáp ứng mọi yêu cầu của Thần. Chẳng có gì sai cả. Mọi thứ đang diễn ra đúng theo những quy tắc đã định.
Chắc là thế.
Chắc là thế, nhưng mà.
"Phù. Mãn nguyện rồi."
Trong vòng tay cậu, vị Thần có vẻ đã chấp nhận.
Yuki phản ứng ngay lập tức,
"Người vất vả rồi thưa Thần."
"Ừm. Kể cũng hơi mệt."
"Người đi nghỉ đi thôi ạ. Đêm cũng khuya rồi."
"Hừm. Nghe nhà ngươi nói mới thấy đúng là thế thật."
Vốn dĩ đây là vùng đất yên tĩnh mà.
====================
Không chỉ hơi người, mà ngay cả tiếng xe chạy cũng chẳng vọng tới. Chỉ có tiếng côn trùng mùa hạ tấu lên những âm sắc khiêm nhường. Đã là giờ Sửu, lúc cỏ cây cũng chìm vào giấc ngủ, rượu mời cũng đã nốc quá đủ vào bụng rồi. Đã đến cái giờ đó rồi... đây tuyệt đối không phải lời bao biện để Yuki trốn tránh tình huống hiện tại đâu nhé.
"Hiểu rồi. Cũng nên lên giường thôi."
"Như vậy là tốt nhất."
"Vậy thì Yuki."
"Vâng?"
"Tất nhiên là nhà ngươi sẽ ngủ cùng ta chứ?"
"Hả?"
Một diễn biến không nằm trong dự tính.
Tuy thi thoảng bị em gái nài nỉ nên cũng có chút kinh nghiệm ngủ cùng, nhưng chuyện đó và chuyện này là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau.
"Thần."
"Ừm."
"Tôi có thể hỏi một chút được không?"
"Cứ nói."
"Ngủ cùng nghĩa là sao vậy ạ?"
"Nghĩa là sao là thế nào. Thì đúng theo nghĩa đen đó. Ta ngủ trên giường, và nhà ngươi cũng ngủ cùng trên chiếc giường đó. Chính là như vậy."
"Nghĩa là cho đến khi Thần chìm vào giấc ngủ thôi sao?"
"? Sao lại thế được. Tất nhiên là phải đến tận lúc đón bình minh rồi."
Đằng này mới là người muốn hỏi sao lại thế được đấy.
Yuki nghĩ thầm, nhưng đành nuốt ngược vào trong.
"Nhưng mà Thần ơi."
"Ừm."
"Chuyện đó chẳng phải có chút vấn đề sao?"
"Tại sao?"
"Tôi là đàn ông. Còn người là phụ nữ."
"Thì có vấn đề gì?"
"Người hỏi có vấn đề gì, thì..."
"Nhà ngươi là nô lệ của ta. Nô lệ thì phải ngoan ngoãn nghe theo lời chủ nhân."
"Thì đúng là vậy, nhưng mà..."
"Còn vấn đề gì khác không?"
Cô ngước lên nhìn anh bằng đôi mắt lờ đờ vì men rượu.
Yuki cứng họng. Quả thực logic rất đơn giản. Luật chơi vô cùng dễ hiểu. Cái giá để Kirishima Yuki dâng hiến tất cả là Kanaruzawa Sekai sẽ gánh vác trách nhiệm giữ cân bằng cho thế giới. Đó là khế ước, và khế ước thì phải được tuân thủ nghiêm ngặt.
(Có gì mà phải do dự chứ?)
Hẳn là mình đã đến đây với một quyết tâm tương xứng rồi mà.
Dù cho có phải kết thúc cuộc đời ngắn ngủi ở tuổi thiếu niên, thì nhiệm vụ nhất định phải hoàn thành. Dù là ngủ cùng hay là phục vụ qua đêm thì cũng phải nghiêm túc mà thực hiện. Nếu điều đó cứu được thế giới thì cái giá đó vẫn còn rẻ chán.
"Được rồi, quyết định vậy đi."
Có vẻ cô coi sự im lặng của Yuki là đồng ý.
Thần bước xuống khỏi ghế sofa, đứng dậy và bắt đầu hối hả cởi bỏ y phục.
"...Thần."
"Hửm?"
"Người đang làm gì vậy?"
"Nhìn là biết mà. Ta đang cởi đồ."
"Tại sao ạ?"
"Vì sắp ngủ cùng nhau chứ sao."
"Ngủ cùng nhau thì tại sao cần phải cởi đồ?"
Đó lẽ ra là một câu hỏi cực kỳ hiển nhiên.
Thế mà Thần lại làm vẻ mặt vô cùng kỳ quặc:
"Chuyện đó mà cũng phải hỏi. Mặc nguyên quần áo mà hai người cùng chui vào chăn thì nóng lắm đúng không?"
"...Đó là lý do sao?"
"Tất nhiên. Còn gì nữa."
"Ý tôi là, nếu nóng thì không ngủ cùng nữa là được mà?"
"Nếu không ngủ cùng, chẳng phải sẽ không thể da kề da với nhà ngươi được sao."
"Không, ừ thì. Đúng là vậy nhưng mà. Ờm..."
"Gay go thật."
Thần lắc đầu.
"Cái lý lẽ đơn giản là vì nóng nên cởi đồ, mà ta lại phải giải thích cặn kẽ đến mức này sao. Ta cứ tưởng nhà ngươi là một gã đàn ông ưu tú, nhưng nhà ngươi... chẳng lẽ là đồ ngốc hả?"
"......"
Sinh ra đến giờ mới gặp phải sự đối xử vô lý đến nhường này.
Nhưng mà.
Thực tế thì lý lẽ chẳng phải là vấn đề.
Kirishima Yuki hiện tại tồn tại chỉ để thỏa mãn yêu cầu của Thần. Kết luận vốn dĩ chỉ có một ngay từ đầu rồi.
"Cuối cùng cũng hiểu rồi nhỉ."
Nhìn thái độ của Yuki, Thần gật đầu, rồi cởi phăng từ áo blouse đến váy vứt sang một bên với phong thái thoát y điệu nghệ, và ngay khoảnh khắc cô không chút do dự đưa tay chạm vào đồ lót...
"Chờ đã Thần!"
"Hửm? Sao thế Yuki? Tự nhiên lại lớn giọng hốt hoảng vậy."
"Không, chuyện là. Tôi có một thỉnh cầu."
"Không sao. Cứ nói."
"Tắt đèn đi được không ạ? Ít nhất là thế."
"Hả."
Thần làm vẻ mặt như thể vừa nghe thấy ngôn ngữ của người ngoài hành tinh xa lạ.
"Tắt đèn để làm gì? Tắt đèn đi thì tối thui à. Thế thì chẳng thấy gì nữa."
"Đó chính là điểm quan trọng đấy ạ."
"Quan trọng? Những thứ đang nhìn thấy rõ ràng lại không thấy nữa, chẳng phải là lỗ vốn sao."
Đầu bắt đầu đau rồi.
Chắc chắn không phải do rượu.
"Tức là..."
Anh vắt óc suy nghĩ.
"Trên đời này có một thứ gọi là cảm xúc thi vị. Kiểu như hoa điểu phong nguyệt hay vẻ đẹp của sự không hoàn hảo ấy."
"Hừm hừm."
"Cố tình không nhìn những thứ có thể nhìn. Cố tình làm cho những thứ lẽ ra phải thấy trở nên không thấy được. Từ đó sự tinh tế sâu sắc mới nảy sinh. Đã là một đêm quý giá thế này, quả nhiên hướng mắt về những yếu tố đó mới tạo ra dư vị, chẳng phải sao. Về khoản này, chắc cũng có nét tương đồng với việc dành thời gian dài để ủ rượu chưng cất cho chín muồi đấy ạ."
"Ra là vậy."
Thần vẫn giữ tay trên đồ lót, gật gù.
"Tuy không hiểu lắm nhưng cảm giác cũng có lý. Cho phép nhà ngươi tắt đèn đấy."
"Cảm ơn người."
Yuki nhanh chóng tắt đèn.
Từ giờ là cuộc đua với thời gian. Phải đảm bảo an toàn trước khi mắt kịp quen với bóng tối.
Mười giây để cởi sạch.
Rồi lao thẳng lên giường. Trùm chăn kín đầu.
"Thao tác nhanh đấy."
Thần thốt lên đầy thán phục.
"Đàn ông được việc thì thay đồ cũng nhanh nhỉ. Được rồi, ta cũng không thể thua!"
Khoảnh khắc tiếp theo.
Một khối mềm mại lao vào.
Trượt vào trong chăn, ôm chặt lấy lưng Yuki.
(!!!)
Rần rần rần rần.
Cảm giác tê dại chạy từ đỉnh đầu xuống tận ngón chân. Cứ như thể bị sét đánh xuyên qua người vậy.
(Chết dở.)
Anh suýt hét lên.
Cái gì thế này. Mềm quá. Mịn quá. Ấm quá. Cái gì thế này, cái gì thế này.
Anh nhận ra ngay việc kháng cự là vô nghĩa. Cái này thì chịu. Lúc nãy còn qua lớp quần áo thì còn đỡ, chứ cái này thì chịu. Da kề da thế này thì chịu. Kích thích mạnh quá.
(Làm sao đây?)
Có khi tắt đèn lại là nước đi sai lầm. Dưới ánh đèn, trong trạng thái phơi bày tất cả của nhau, nếu mắt chạm mắt thì còn có thể tự kiềm chế. Nhưng nếu là chuyện xảy ra trong bóng tối thì còn có cớ để biện minh. Cảm giác là vậy. Không hiểu sao giờ anh lại thấy mình hiểu được bầu không khí của cái thời mà tục "ngủ thăm" còn thịnh hành. Cảm giác là vậy.
(Làm tới luôn nhé?)
Không, không đời nào.
Đối phương là Thần đấy. Quan hệ xác thịt là điều cấm kỵ. Phải giữ cái đầu lạnh... khoan đã, tư duy thế có sai không nhỉ? Chẳng phải càng làm sâu sắc mối quan hệ thì càng dễ kiểm soát đối phương sao? Huống hồ người đang mong cầu chuyện đêm nay lại là Thần.
(Làm tới luôn đi.)
Từ trước đến nay bị áp đặt đủ loại yêu cầu khó nhằn, lần nào cũng đạt thành quả, dần dần giành được sự đánh giá cao từ Thần. Nếu bây giờ làm phật ý cô ấy ở đây, có khi mọi thứ sẽ đổ sông đổ bể hết.
Đúng, đây là vì thế giới. Tuyệt đối không phải do bản thân thua cuộc trước dục vọng. Đây là công việc, là công vụ, phải thực hiện một cách nghiêm túc.
(Làm thôi.)
Anh quyết định.
Là đàn ông thì phải làm.
Đã sinh ra mang nhiễm sắc thể Y thì lúc cần quyết là phải quyết.
Nào.
Đường đường chính chính khiêu chiến...!!!
"Khò..."
Có tiếng động.
Không phải bụng réo. Và nguồn phát cũng không phải Yuki.
Không thể nào, anh nghĩ.
Không thể nào như thế. Chuyện như thế mà có thể xảy ra sao.
Trong chăn, Yuki bàng hoàng quay lại. Quay lại để xác nhận kết cục.
Bad End, đối với anh thì gọi thế cũng được.
Ngủ rồi.
Đôi mắt khép lại, thở ra những hơi thở đều đều đáng yêu. Kanaruzawa Sekai đang ngủ say sưa.
"...Ôi trời."
Anh ôm mặt.
Thật quá sức tàn nhẫn. Gọi đó là âm thanh của tuyệt vọng cũng chẳng sai. Âm thanh đó mang cái âm hưởng khiến mọi thứ xìu xuống đến mức độ đó đấy.
Cứ thế, Yuki gục mặt xuống giường. Không còn chút sức lực nào để ngồi dậy. Cơn say cũng đã ngấm đến giới hạn. Giờ thì mọi thứ sao cũng được.
†
Mùa hè năm thứ nửa kể từ khi gặp Kanaruzawa Sekai.
Phù, Yuki thở dài, lẩm bẩm một mình bằng giọng không ai nghe thấy.
Thiệt tình.
Đáng lẽ phải là cốt truyện nghiêm túc, thế mà giờ thành ra hài lãng mạn mất tiêu rồi.
--------------------
0 Bình luận