Tập 04

Chương 3

Chương 3

--------------------

Ba mươi tiếng đồng hồ bay liên tục.

Dù đó gần như là lộ trình ngắn nhất, và còn được chuẩn bị vé hạng thương gia thay vì phổ thông. Nhưng khi đặt chân xuống sân bay, câu hỏi 'Tại sao?' trong lòng Yuki vẫn ngày một lớn dần.

Nam Mỹ, vùng biển Caribbean.

Hòn đảo nhiệt đới được bao quanh bởi những rạn san hô, Martinique.

Là tỉnh hải ngoại của một cường quốc châu Âu nào đó, nơi mà Christopher Columbus từng thốt lên là "đẹp nhất thế gian", một trong những nơi gần với Thiên đường nhất.

Kirishima Yuki đang đứng ở đó.

Đáng tiếc là không phải đi du lịch.

Càng không phải đi dã ngoại trường học.

Là công việc.

Người hướng dẫn viên địa phương hẹn gặp ở sân bay vỗ vai Yuki, cười nhe hàm răng trắng bóng: "Sao mặt mày u ám thế!". "Đến Thiên đường rồi mà ủ rũ cái gì. Hào hứng lên chút đi." - Tiếng Anh giọng địa phương nặng trịch hơi khó nghe, nhưng hình như anh ta đang nói đại ý là vậy.

"Haha. Chắc vậy ha."

Cậu cười xã giao đáp lại.

Thực tế thì hòn đảo này rất tuyệt.

Biển xanh màu ngọc bích. Bãi cát lấp lánh như rải pha lê.

Vật giá hơi cao là điểm trừ duy nhất, nhưng bù lại an ninh không tệ. Món ăn đậm đà gia vị mang phong cách nhiệt đới cũng rất ngon.

Chất lượng của một điểm du lịch là rất cao.

Bình thường thì đây là bối cảnh để người ta phấn khích hơn nhiều. Lời anh hướng dẫn viên nói là đúng. Dù là công việc, nhưng với khung cảnh thế này thì tâm trạng cũng phải lên hương chứ.

Đúng. Nếu chỉ là công việc bình thường.

Nếu đến đây vì một vụ làm ăn nào đó - thu hút công nghiệp, đầu tư, hay đơn thuần là tiếp khách cũng được, nếu là mấy loại đó thì còn đỡ.

Đảo Martinique ngoài du lịch còn có một ngành công nghiệp nổi tiếng khác.

Đó là sản xuất rượu Rum.

"Kirishima Yuki. Nhà ngươi là một gã đàn ông nhàm chán."

Vị Thần phán một câu xanh rờn.

Vẫn như mọi khi, một tay cầm loại rượu mạnh độ cồn cao, miệng phì phèo điếu xì gà. Kanaruzawa Sekai liếc nhìn Yuki bằng ánh mắt như nhìn sâu bọ:

"Công việc giao cho nhà ngươi lẽ ra cực kỳ đơn giản. Chỉ cần uống rượu với ta, chỉ thế thôi là cứu được thế giới này rồi? Một công việc không chỉ đơn giản mà còn quá hời đúng không? Rốt cuộc ngươi có gì bất mãn chứ."

Là lượng rượu và tần suất uống đấy.

...Cậu muốn trả lời ngay tắp lự như thế, nhưng tạm thời phải kìm lại. Vị Thần vốn đã khó ở, giờ mà làm phật ý thêm thì rắc rối to.

"Dạo gần đây dạ dày của tôi..."

Yuki biện minh.

"Không được tốt cho lắm ạ."

"Hô?"

Vị Thần nói bằng giọng lạnh băng:

"Ra là vậy. Không uống rượu là kết quả của việc ngươi đặt cơ thể mình và toàn bộ thế giới này lên bàn cân. Có vẻ giá trị của nhà ngươi cao ngang ngửa với thế giới nhỉ."

"Không ạ. Làm gì có chuyện đó."

"Nhà ngươi, có tự nhận thức được lập trường của mình không?"

"Tôi vẫn đang ý thức điều đó."

"Ta không thấy thế."

Phù..., cô nhả khói xì gà về phía Yuki.

Trước mặt cậu đang quỳ trên sàn, cô vắt lại chân đầy vẻ phô trương:

"Ta chỉ là một tồn tại để các ngươi sai khiến tùy thích. Nhưng nếu ta muốn, ta có thể khiến cả thế giới này biến mất cùng ta đấy. Bị trói buộc trong cái dinh thự chật hẹp này, bị ép làm cái bổn phận khiến bản thân không thể giữ nổi tỉnh táo, đã thế ngay cả rượu cũng không được thưởng thức theo ý muốn, thì cớ gì ta phải luyến tiếc bám víu lấy cái hiện thế này chứ?"

"Chuyện đó thì... Người nói chí phải."

"Chí phải? Cái gì chí phải cơ? Trả lời xem nào."

"Thành thật xin lỗi."

"Ta không cần lời xin lỗi. Trả lời đi."

"......"

Gay go rồi, Yuki nghĩ.

Vốn dĩ không có chỗ để phản bác. Luận điểm của Thần rất có lý. Nếu cô ấy chịu làm việc, thì dù có hỏng một hai cái gan cậu cũng nên uống.

Nhưng mà.

Liệu như thế có thực sự ổn không?

Dù mới nhận nhiệm vụ chưa lâu, nhưng Yuki đang tự mình tìm tòi. Cách để chung sống với vị Thần này.

Chỉ bị bắt uống rượu cùng - đó là yêu cầu duy nhất từ cô ấy ở thời điểm hiện tại. Nhưng liệu có cái gì khác, một cái gì đó tích cực hơn không? Gan mà hỏng thì lại có nạn nhân tiếp theo xuất hiện thôi.

...Khi cậu giải thích đại ý như vậy, Kanaruzawa Sekai phồng mũi "Hừm" một tiếng:

"Ra thế. Không phải là không suy nghĩ gì, điều đó ta đã hiểu."

"Thật vinh hạnh."

"Ta cứ tưởng mình đang cho nhà ngươi được sung sướng chứ. Ý ngươi là chỉ nốc rượu ừng ực thôi thì chưa tính là làm việc, phải giao cho ngươi cái gì đó tinh tế hơn chứ gì. Chí khí đó được đấy."

Hả?

Yuki ngước nhìn Thần với vẻ mặt ngơ ngác.

Thần gật đầu đầy vẻ hài lòng:

"Vậy để ta thử đo lường con người của nhà ngươi xem sao. Đồng thời qua đó cũng đo lường xem liệu thế giới này có xứng đáng để ta phải thổ huyết giữ gìn hình hài của nó hay không. Một mũi tên trúng hai đích nhỉ."

Câu chuyện rẽ sang hướng kỳ lạ mất rồi.

Tuy nhiên đã lỡ nói ra rồi thì không thể rút lại được.

"Tôi đã hiểu ý Người. Vậy tôi phải làm gì đây?"

"Hừm. Xem nào..."

Kanaruzawa Sekai làm vẻ mặt suy tư.

Một lúc sau.

Cô nhoẻn miệng cười và nói.

"'Hãy đi tìm loại rượu khiến ta tâm phục khẩu phục về đây', Người bảo thế đấy."

Ngồi lắc lư trên chiếc xe tải rỉ sét, Yuki than vãn.

"Lại còn 'Bằng chính tay nhà ngươi, bằng chính chân nhà ngươi' nữa chứ."

"Thì đúng rồi. Người ta bảo là đo lường con người của Yuki-kun mà."

Ở ghế bên cạnh, người đồng hành Koiwai Kurumi cười khúc khích.

"Yuki-kun phải tự mình tìm thì mới có ý nghĩa chứ. Tất nhiên nếu dùng tài lực hay các mối quan hệ của tổ chức thì có thể gom được những loại rượu thượng hạng nhất. Nhưng ý Thần không phải là như thế đúng không?"

"Thì tôi biết là vậy."

"Nói sao nhỉ. Nấu ăn thì đâu chỉ cần ngon là được, cần phải có gia vị tình yêu nữa đúng không? Chắc cũng giống thế thôi."

"Cái đó tôi cũng biết."

Vẫn giữ bộ mặt than vãn, cậu nhìn ra ngoài cửa xe.

Hai bên con đường nông nghiệp lộ ra đất đỏ là những cánh đồng mía trải dài ngút tầm mắt. Khung cảnh những chiếc lá dài mọc um tùm, xanh tốt ấy khiến cậu cảm giác như ngửi thấy mùi ngai ngái ngay cả khi đang đóng cửa sổ.

"Cũng được chứ sao? Một yêu cầu vô lý rất ra dáng Thần linh."

Vừa chỉnh lại chiếc mũ rơm đang đội, Kurumi vừa nói.

"Mấy vị Thần trong thần thoại hay truyện cổ tích ấy, toàn nói mấy điều vô lý đùng đùng. Cũng chẳng ai hiểu họ nghĩ gì. Nhưng mà thế là đương nhiên thôi. Dù mang hình dáng con người nhưng đâu phải con người, cái vị Kanaruzawa Sekai ấy."

"Vốn dĩ là người mà?"

"Sống cả ngàn năm thì không còn là người nữa rồi."

"......"

Yuki không phản bác.

Ánh nắng Martinique thiêu đốt làn da không chút thương tiếc. Vì không bôi kem chống nắng nên chắc đến lúc về nước, da cậu sẽ đen chẳng khác gì người bản địa.

"Cậu nghĩ hơi nhiều rồi đấy."

Kurumi nhún vai:

"Thoải mái hơn chút đi được không? Nếu không cơ thể không chịu nổi đâu. Đường còn dài lắm mà."

"Là thế sao?"

"Là thế đấy. Tụi mình ấy mà, nói nôm na là chân sai vặt cho cô tiểu thư đỏng đảnh. Bảo gì thì cứ vâng vâng dạ dạ mà nghe theo là được. Hay đúng hơn là không làm thế thì thế giới này bay màu mất."

Yuki thừa nhận là có lý.

Nếu nói là suy nghĩ cách chung sống với Thần, thì việc thả lỏng vai cũng là điều cần thiết. Cứ căng thẳng thần kinh đối diện mãi thì sẽ có lúc chạm tới giới hạn.

(Quả không hổ danh là Koiwai-san.)

Kurumi trông thế này thôi nhưng cũng là một đặc vụ siêu hạng được tôi luyện kỹ càng. Tuy tưng tửng nhưng phát ngôn rất chuẩn xác.

"Mà, cũng tốt chứ saooo."

Kurumi nói giọng tưng tửng.

"Được đường đường chính chính đi hẹn hò dưới danh nghĩa nhiệm vụ công thế này. Lại còn ở hòn đảo phương Nam xinh đẹp thế này nữa. Tớ mãn nguyện lắm."

"...Cảm giác như vừa khen thầm trong bụng là một sai lầm vậy."

"Với lại nè, tớ mới mua bộ đồ bơi mới đó nha. Ra bãi biển đi, ra bãi biển. Trước khách sạn có bãi biển đẹp lắm đúng không. Đi chỗ đó đi."

"Rồi rồi. Xong việc rồi tính. Với lại đây không phải hẹn hò đâu nhé."

Cuối con đường đất đỏ và cánh đồng mía, một tòa nhà hiện ra.

Không quá lớn, những bức tường trắng bằng gỗ đã nhuốm màu thời gian.

Đây là đích đến lần này, và là chiến trường của họ.

Kết luận là cuộc đàm phán đã gặp khó khăn.

Mà là khó khăn chồng chất khó khăn.

Nơi Yuki nhắm đến là một xưởng chưng cất quy mô cực nhỏ, sản lượng không nhiều, hầu như không được biết đến ngay cả ở Martinique.

Theo thông tin cậu vất vả chạy đôn chạy đáo thu thập được, thì xưởng chưng cất nhỏ lẻ này đang dần được đánh giá lại trong những năm gần đây.

"Khóooo nhằn ghê haaaa."

Kurumi nói lên cảm tưởng thẳng thắn.

Thực tế, tâm trạng của Yuki cũng là 'Khóooo nhằn ghê haaaa'.

Đã tận tình lễ phép nên mới được nghe chuyện, nhưng ông chủ kiêm giám đốc xưởng chưng cất nhất quyết không chịu gật đầu.

"Mấy chỗ kinh doanh kiểu gia đình thế này ấy."

Vừa nhấm nháp ly cocktail đầy trái cây nhiệt đới, cô vừa nói:

"Quả nhiên là cứng đầu thật. Họ bảo là vì nghĩa tình với các đối tác lâu năm. Nên không dễ gì nhượng lại cho mình đâu."

"......"

Yuki im lặng bóc vỏ đậu phộng.

Buổi tối. Bãi biển tại khách sạn nơi họ lưu trú.

Kurumi mặc đồ bơi đúng như tuyên bố. Yuki cũng bị bắt ép mặc quần bơi.

"Tính sao đây Yuki-kun? Có thể tấn công từ nhiều hướng khác nhau đấy."

"Ví dụ?"

"Tác động đến mấy người có chức quyền trên đảo này, đó là cách bình thường nhất nhỉ. Hoặc là nhanh gọn lẹ thì đập tiền vào."

"Chỉ đập tiền thôi thì họ không nhượng lại đâu, với kiểu người đó."

"Không phải là mua rượu. Mà là mua đứt cả cái xưởng chưng cất luôn ấy."

"......"

"Hoặc là nhanh gọn hơn nữa, tấn công xưởng chưng cất rồi cướp luôn. Chỉ cần lo liệu hậu sự sạch sẽ thì không thành vấn đề."

"......"

"Mà Yuki-kun chắc không làm thế đâu nhỉ."

"Biết rồi thì đừng có hỏi. Người bảo nấu ăn không chỉ cần ngon mà gia vị mới là quan trọng, chính là Koiwai-san còn gì."

"Tớ nghĩ rượu có nguồn gốc đẫm máu cũng là một loại gia vị đủ mạnh đấy chứ."

"......"

"Rồi rồi. Đừng có làm mặt khó chịu thế."

Kurumi vẫy vẫy tay trêu chọc.

Yuki phồng má nhai đậu phộng với vẻ mặt hầm hầm.

"Mà, tạm thời tối nay cứ thư giãn đi. Nghỉ ngơi dưỡng sức thế này rồi tính tiếp cũng chưa muộn mà."

"...Có phải đi chơi đâu chứ."

"Cứng nhắc quá đi. Có sao đâu nàooo. Cơ hội hiếm có mà. Sự may mắn này có sống lại một triệu lần cũng không gặp được đâu nha? Xin lỗi nhưng tớ sẽ tận hưởng hết mình đấy. Tớ sẽ vắt kiệt, tận hưởng triệt để cái buổi hẹn hò này."

"Đã bảo không phải hẹn hò mà lị."

Cậu bồi bàn da ngăm đen đi tới, thay ly cho Kurumi. Một ly cocktail màu xanh lam rực rỡ.

"Yuki-kun."

"Hử?"

"Cậu đang sốt ruột à?"

"Trông thế sao?"

"Ừ. Một chút."

"Vậy à. Tôi không định thế đâu."

Cậu ngừng tay bóc vỏ đậu, ngước nhìn bầu trời đêm.

Bầu trời đầy sao như được rắc cát trắng. Từ bãi biển vọng lại tiếng sóng vỗ rì rào êm dịu.

"Chẳng hiểu sao nữa. Cảm giác như phải nhanh lên."

"Hô?"

"Cảm giác như nếu không nhanh lên thì sẽ không kịp mất. Cứ thấy lạ lạ sao ấy. Thật sự không hiểu tại sao."

"Gì thế nhỉ? Áp lực vì được giao phụ trách Thần sao? Hưm, nhưng Yuki-kun đâu phải kiểu người yếu thần kinh thế đâu ta."

Vừa hút sùn sụt ly cocktail ngon lành, cô vừa vươn vai "Ưm~":

"Mà dù gì đi nữa. Đâu phải chuyện giải quyết được trong ngày một ngày hai đâu? Sốt ruột cũng vô ích, vô ích."

"Tôi biết."

"Vốn dĩ việc lặn lội đến tận hòn đảo phương Nam này đã như một trò hề rồi. Chắc Yuki-kun cũng hiểu mà."

Yuki không trả lời câu đó.

Thay vào đó cậu nói: "Nếu được thì tôi cũng muốn dẫn Haruko theo".

Kurumi đáp lại: "Thôi coi như không phải đi chơi đi".

Đêm nay có lẽ là đêm duy nhất trôi qua êm đềm thế này.

Từ ngày mai, trận chiến thực sự sẽ bắt đầu. Để đoạt lấy vật phẩm dâng lên Thần.

"---Vậy, đây là thứ rượu đó sao?"

Tokyo 24 quận, Nơi Thần Ngự.

Ngắm nhìn chai rượu đặt trên bàn, Kanaruzawa Sekai nheo mắt lại.

Đã hai tuần trôi qua kể từ khi bay đến Martinique. Cuối cùng cũng về nước, và cậu đã đến thẳng đây không chút nghỉ ngơi.

"Cơ mà ta đợi đến mòn mỏi rồi đấy?"

Ngồi trên ghế tựa, vắt chân vẻ ung dung, vị Thần buông lời bất bình:

"Ta không tưởng tượng nổi là phải đợi đến hai tuần đâu. Đợi mòn mỏi đến mức hết hứng làm việc thì cũng đừng có kêu ca đấy nhé?"

"Vì Người bảo là rượu tuyệt hảo nhất mà."

Vừa cúi đầu, Yuki vừa biện minh.

====================

"Cần phải có quy trình thích hợp. Tôi xin lỗi vì đã để Người phải đợi lâu, nhưng tôi tin rằng nó hoàn toàn xứng đáng."

"Ngươi cũng biết nói chuyện đấy chứ."

Kanaruzawa Sekai khịt mũi. Tuy nhiên, ánh mắt nhìn chai rượu lại tràn đầy sự hiếu kỳ.

"Màu sắc đẹp đấy."

Cô nói.

"Ảnh hưởng của thùng gỗ sồi hiện lên rất vừa vặn. Màu nâu hơi ngả đỏ trông thật mỹ lệ. Hẳn là một món đồ có niên đại khá lâu rồi..."

"Đây là mẻ rượu đầu tiên của một nhà máy chưng cất nọ."

"Được bao nhiêu năm rồi?"

"Năm mươi năm trong thùng gỗ, sau đó được chuyển sang chai thủy tinh và ủ thêm năm mươi năm nữa. Tổng cộng là loại rượu Rum một trăm năm tuổi."

"Hô hô."

"Nhân tiện thì loại Rum cổ điển này nằm trong kho dự trữ riêng của nhà máy đó. Tính cả chai đang ở trước mắt Người đây thì trên thế giới chỉ còn đúng hai chai thôi. Tôi đã phải năn nỉ mãi họ mới nhượng lại cho một chai đấy."

"Hô."

Trong giọng nói của Thần pha lẫn chút ngạc nhiên.

"Ra là vậy, quả thực có thể gọi là mỹ tửu bậc nhất. Kể cũng bõ công ta phải chờ đợi suốt hai tuần."

"Thật vinh hạnh."

"Thế? Ngươi làm cách nào để có được nó?"

Thiếu nữ tóc bạc cười đầy vẻ xấu tính.

"Rượu quý đến mức đó, e là không thể dùng cách bình thường mà có được. Ngươi đã dùng tiền để nói chuyện, dùng quyền lực để ép buộc, hay là dùng bạo lực để cướp đoạt?"

"Không ạ. Tôi được nhượng lại bằng thủ đoạn hợp pháp. Hơn nữa còn miễn phí."

"Hừm. Mà, nếu là Tổ chức Tsukumo thì chút quan hệ cỡ đó chắc cũng dễ dàng thôi nhỉ."

"Không. Lần này cũng không phải như vậy."

"Hô hô."

Thần tỏ vẻ đầy hứng thú:

"Vậy thì bằng cách nào?"

"Tôi đã kết bạn."

"Kết bạn...?"

Cô nghiêng đầu.

"Kết bạn nghĩa là sao, với chủ sở hữu nhà máy chưng cất đó à?"

"Vâng."

"Kẻ đó còn trẻ sao? Cỡ tuổi nhà ngươi à?"

"Không. Ông ấy nói năm nay đã năm mươi sáu tuổi rồi."

"............"

Kanaruzawa Sekai làm ra vẻ mặt vi diệu khó tả.

Yuki bồi thêm lời giải thích:

"Nói chính xác thì tôi đã kết bạn với toàn bộ gia đình của ông chủ. Sau đó, nể tình bạn bè nên họ đã xoay xở nhượng lại cho tôi, đại khái là vậy. Đổi lại, nghe thì có vẻ kỳ lạ, nhưng nếu gia tộc họ có chuyện gì, tôi sẽ gác lại mọi thứ để chạy đến giúp đỡ. Tôi đã xây dựng một mối quan hệ như thế với họ."

"Chỉ trong hai tuần sao?"

"Vâng."

"Làm được sao? Mối quan hệ kiểu đó ấy. Trong khoảng thời gian ngắn như vậy."

"Tôi nghĩ là do tôi may mắn."

Đó là lời nói thật lòng của Yuki.

Gia trưởng của gia đình làm rượu là một nghệ nhân khó tính, nhưng khi đã trải lòng và thực sự bước vào thế giới của ông ấy thì đó không phải là người không biết nói lý lẽ. May mắn thay, cả vợ, con trai và con gái ông ấy đều là những người có thể trở thành bạn tốt. Chỉ cần họ chịu mở lòng một lần.

"Không giấu giếm mà kể cho nhau nghe đủ chuyện, cùng cười, cùng giận, cùng buồn... Dù vẫn có những đối tượng không thể hiểu nhau, nhưng họ thì khác."

"Hừm. Ra là thế sao."

"Với lại rượu cũng giúp ích nhiều lắm."

"Rượu?"

"Vâng. Tôi đã uống rất nhiều rượu với gia đình họ. Cả rượu tôi mang đến làm quà gặp mặt, và tất nhiên là cả loại rượu họ đã dồn hết tâm huyết để làm ra nữa."

Rượu là chất bôi trơn của cuộc đời.

Tất nhiên là với tiền đề "phải uống cho khéo", nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, Yuki đã tích lũy được kinh nghiệm nhiều đến mức phát ngán.

"Tôi bày tỏ lòng kính trọng với rượu họ làm ra. Tỏ ra hứng thú và hỏi han đủ điều. Ít nhất thì riêng về khoản rượu Rum, tôi đã trở nên am hiểu hơn người thường rồi đấy."

"Vậy à."

Thần gật đầu tâm đắc.

"Ta đại khái cũng tưởng tượng ra được. Chai rượu trước mắt ta lúc này chính là kết tinh từ máu, mồ hôi và nước mắt của nhà ngươi nhỉ."

"Thật may mắn nếu Người hiểu cho là như vậy."

"Được thôi."

Cô gật đầu thêm lần nữa.

"Ta đã hiểu nguồn gốc của nó. Ta công nhận nó hoàn toàn có giá trị."

"Cảm ơn Người."

"Vậy hãy nếm thử hương vị ngay xem nào. Rót đi."

Nghe lệnh, Yuki mở nút bần của chai rượu.

So với lúc trước, động tác của anh đã quen tay hơn nhiều. Rượu được rót vào ly thử nếm. Trông cứ như thể một viên đá quý được hóa lỏng vậy.

Hương thơm lập tức tỏa ra ngào ngạt.

Khắp cả căn phòng, phong ấn ủ suốt một trăm năm được giải khai, đủ loại hương thơm nhảy múa trong không khí tựa như một khu vườn trăm hoa đua nở.

"Ưm."

Nheo mắt lại, thiếu nữ tóc bạc cầm ly rượu lên.

Lắc nhẹ vài lần, tận hưởng hương thơm thêm chút nữa.

Rồi cô chỉ khẽ làm ướt môi một chút.

"――――"

Cô nhắm mắt lại.

Như đang thả hồn về quá khứ xa xăm. Hay như đang nhìn thấu chốn thiên đường nơi phương Nam xa xôi.

Một khoảng lặng trôi qua.

Cô từ từ mở mắt, thốt lên đầy thấm thía.

"Tuyệt hảo."

Cô hạ ánh mắt xuống thứ chất lỏng trong ly.

Bằng ánh nhìn như đang ngắm một đứa trẻ thơ yêu dấu.

"Dùng những lời lẽ khôn vặt để diễn tả thứ rượu này thì thật là thô thiển. Tuyệt hảo."

Sau đó cô chuẩn bị một chiếc ly khác và rót rượu vào.

"Kirishima Yuki."

"Vâng."

"Nhà ngươi cũng uống đi."

"............"

"Đừng có làm cái mặt đó. Ta cũng biết giữ chừng mực kính ý đối với rượu chứ."

Cô cười.

"Ta sẽ không uống cạn thứ rượu cỡ này như rồng cuốn nước đâu. Ta định sẽ dành nhiều thời gian để thưởng thức nó. Và nhà ngươi cũng có quyền đó."

"Nhưng mà..."

"Nên gọi là nghĩa vụ thì đúng hơn. Rượu này là do người bạn quan trọng của nhà ngươi gửi gắm mà?"

Yuki cầm ly rượu lên.

Hương thơm vờn quanh mũi.

Việc nhà máy chưng cất của người bạn kia là một nhà sản xuất tuyệt vời là điều hiển nhiên, nhưng chai rượu này lại ở một đẳng cấp khác hẳn. Đến mức một kẻ nghiệp dư mới vào nghề như Yuki cũng có thể nhận biết rõ ràng.

"Bắt đầu từ nhà ngươi, Tổ chức Tsukumo là kẻ thù của ta."

Thần nói.

"Nhưng với kẻ thù cũng cần có sự tôn trọng. Với rượu thì sự tôn trọng lại càng không cần phải bàn cãi. Đứng trước thứ rượu nhường này, việc duy nhất chúng ta có thể làm là thưởng thức nó thôi. Hiểu chưa, Kirishima Yuki?"

"Vâng."

Thần nghiêng ly rượu với biểu cảm ngây ngất. Sau đó cô nói: "Ta đã hiểu hơn một chút về gã đàn ông là nhà ngươi rồi". Cô cũng nói: "Giá trị của thứ mà ta đang bảo vệ, nhờ thế cũng được xác thực thêm một chút".

Tâm trạng của Yuki cũng y như vậy.

Giá trị của vai trò bản thân.

Độ lớn lao của thứ mình có trong tay.

Anh cảm thấy tất cả những điều đó dường như đều được cô đọng lại trong vài mililit chất lỏng đang thiêu đốt cổ họng này.

Mùa xuân đang độ rực rỡ nhất.

Kirishima Yuki gặp gỡ Kanaruzawa Sekai mới được một tháng.

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!