Hồi 06

260. Chương cuối: "Eid - ■■■ - Titty"

260. Chương cuối: "Eid - ■■■ - Titty"

...Tôi đã chứng kiến cuộc tái ngộ của hai chị em họ.

Tôi định rời khỏi lâu đài Viasia trước, nhưng đã bị Eid vượt mặt một cách ngoạn mục.

Và rồi, cậu ấy đã đứng chắn trước mặt Titty trước cả tôi.

Cảm giác như tôi thắng trong trận đấu tay đôi, nhưng lại thua trong ván cờ chung cuộc vậy.

Nhưng mà, thua thế này cũng tốt.

Thật sự quá tốt...

Titty đã lừa dối bản thân để đáp lại kỳ vọng của em trai.

Eid đã lừa dối bản thân chỉ vì muốn được ở bên cạnh chị gái.

Cả hai đã đánh mất chính mình, lạc lối dưới đáy vực thẳm.

Nhưng giờ đây, người chị sẽ không còn phải giả danh 'Chúa Tể', và người em cũng chẳng cần đóng vai 'Tể tướng' nữa.

Trước kẻ thù cuối cùng của một ngàn năm sau là 'Chúa Tể', họ đã kịp thời nhận ra ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc.

"Ư ư... đau khắp cả người... Xoa đầu em đi, Kanami..."

Tôi đang chìm đắm trong chút cảm xúc khi nhìn cuộc tái ngộ từ xa thì bị cắt ngang bởi Snow, cô bé đang rơm rớm nước mắt bên cạnh.

"Được rồi, còn nói được là ổn rồi."

Nhìn sơ qua, ngoài vết thương do băng giá thì không có gì nghiêm trọng.

Tôi vỗ nhẹ lên đầu Snow, kết thúc ma pháp hồi phục đang thi triển lên người cô bé.

"Au."

"Snow cứ lùi lại đi. Phần còn lại cứ giao cho bọn tôi."

Rồi tôi đẩy Snow ra phía sau, đứng đối diện với kẻ thù thực sự.

Phía Hytaki tôi sẽ để cho chị em Eid lo liệu. Tôi có niềm tin chắc chắn rằng nếu giao cho họ, vai diễn 'Chúa Tể' của em gái tôi sẽ kết thúc.

Vậy thì, việc tôi cần làm chỉ có một.

Một Tông đồ đang đứng ở phía bên kia con đường trắng xóa.

Sith, kẻ đang bao bọc quanh mình luồng ma lực ánh vàng nhạt... Nhiệm vụ của tôi là cầm chân cô ta.

"Đừng có nhúng tay vào. Đối thủ của cô là tôi."

Thấy tôi đứng chắn đường, Sith đáp lại với vẻ mặt đầy dư dả.

"Aha. Quả nhiên, 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Hệ Mộc' mà Legacy chuẩn bị không thể nào hạ được minh hữu của ta... Nhưng mà, chừng nào 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Hệ Thủy' do ta chuẩn bị vẫn còn đó, thì minh hữu đừng hòng mơ đến chiến thắng nhé?"

Có vẻ cô ta tuyệt đối tin tưởng vào sức mạnh của Hytaki.

Không hề có ý định can thiệp vào trận chiến giữa nhóm Eid và Hytaki. Trái lại, cô ta có vẻ muốn cùng tôi đứng xem.

Cảm thấy lợi ích đôi bên trùng khớp, tôi thu lại sát khí. Và thế là, Sith đặt cược vào Hytaki, tôi đặt cược vào Eid và Titty, cả hai bắt đầu quan sát.

"Eid không thắng nổi Hytaki đâu. Không, nói đúng hơn là dù có tập hợp bao nhiêu 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý' đi nữa cũng không thể đánh bại Hytaki. Thế giới này đã quy định luật chơi như vậy rồi."

"Chắc vậy. Hytaki đó trông mạnh thật. Có khi tất cả những người còn lại gộp sức cũng chẳng thắng nổi."

Tôi nhìn về cùng hướng với Sith và gật đầu đồng tình.

Hytaki, vừa là 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Hệ Thủy' vừa là 'Chúa Tể', sở hữu ma lực kinh hoàng. Bằng cách biến Vương đô thành sân nhà, con bé có thể điều khiển nhiệt độ và ma lực trong không gian này dễ như trở bàn tay.

Thông qua thông tin từ 《Dimension》, tôi biết rằng trong kết giới băng giá này, con bé là vô địch về đấu pháp thuật.

"......? Cậu định nhường lại viên ma thạch trong người rồi sao?"

Thấy tôi thừa nhận sức mạnh của Hytaki một cách thẳng thắn, Sith nghiêng đầu thắc mắc.

"Không đời nào. Chỉ là, dù thế đi nữa, tôi vẫn nói người chiến thắng sẽ là Eid."

Tôi mỉm cười và lắc đầu.

Giờ đây, tôi chẳng còn chút lo lắng nào như trước trận đấu nữa.

Chính vì biết rõ tình huống hiện tại là tương lai tuyệt vời nhất, tôi mới có thể cười mà chứng kiến tất cả.

"Hả? Dù thế mà Eid... vẫn thắng...?"

Sith có vẻ không hiểu tôi đang nói gì.

Nhưng trong tôi, điều đó đã là sự thật hiển nhiên.

Nhìn qua 《Dimension》, Eid đang thương tích đầy mình.

Máu me bê bết khắp người. Đừng nói đến cơ bắp, dây chằng đã đứt, vài cái xương cũng đã gãy.

Cửa ngõ giải phóng nguồn ma lực dồi dào đã bị ma pháp của tôi làm lệch đi, khiến cậu ta không thể sử dụng phép thuật một cách tử tế.

Thêm vào đó là thế giới mùa đông này. Thân nhiệt bị cướp đi, toàn thân sắp đóng băng đến nơi.

Nói thẳng ra, chưa chết đã là điều kỳ lạ.

Vậy mà Eid vừa thề rằng cậu ta sẽ không thua.

Nếu đã vậy, thì chính là như vậy.

...Chính là như vậy đấy.

Tôi nhớ lại hình dáng của Rowen trong trận chung kết 'Đại Hội Vũ Đấu'.

Tức là, cũng giống như những Thủ Hộ Giả mà tôi từng chiến đấu cùng.

Khi con người dùng sinh mạng để chiến đấu, sẽ có những khoảnh khắc như thế.

Tình trạng cơ thể không còn quan trọng.

Dù đang bên bờ vực cái chết cũng chẳng sao.

Chừng nào ý chí chưa gãy, họ vẫn tin rằng mình có thể cử động, và thực tế là họ vẫn tiếp tục cử động.

Khoảnh khắc tinh thần vượt lên trên tất cả, biến sự tuyệt vọng thành đỉnh cao phong độ.

Khoảnh khắc 'lưu luyến' tan biến... và họ có thể đặt cược mạng sống vào một điều duy nhất...

Khoảnh khắc con người dùng sinh mạng để hoàn thành 'sứ mệnh'.

Với Eid, đó chính là lúc này.

Chỉ riêng lúc này đây, Eid sẽ không thua bất cứ ai.

Không thua tôi, không thua Tông đồ, không thua chị gái, không thua bản thân, và tất nhiên cũng sẽ không thua 'Chúa Tể'.

Nên tôi có thể an tâm mà đứng nhìn.

Thấy biểu cảm đó của tôi, Sith phản bác kịch liệt.

"Nói cái gì ngu ngốc vậy... 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Hệ Mộc' là kẻ yếu nhất trong số chúng. Tên Legacy đã quyết định như thế! Hắn đã ràng buộc bằng 'Cái giá' như thế! Eid có tham gia vào thì cũng chẳng có ý nghĩa gì!"

"À, tôi biết. Tên Tông đồ Legacy đó có vẻ đã kỳ vọng vào Eid đến cùng cực."

"Hả, hả? Kỳ vọng á?"

"Này Sith. Cô đã bao giờ nhìn thấy ma pháp thực sự của những 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý' chưa?"

Sith lắc đầu dựa trên những căn cứ của riêng cô ta.

Đáp lại, tôi giải thích sự tự tin của mình dựa trên căn cứ của riêng tôi.

"Đó là thứ sức mạnh mà một kẻ sống cuộc đời vay mượn, sống ích kỷ như cô sẽ không bao giờ hiểu được. Hãy nhìn cho kỹ. Đây mới là 'ma pháp thực sự'. Chắc chắn, đây chính là thứ 'thực sự' mà tôi và Thánh nhân Tiara đã cùng hướng tới..."

Có lẽ cảm nhận được không có sự dối trá nào trong lời nói của tôi, Sith im lặng. Và rồi, cô ta cùng tôi chăm chú nhìn vào Eid.

Với thái độ như muốn nói 'nếu ngươi đã nói đến thế thì ta sẽ không bỏ sót chi tiết nào', cô ta bắt đầu quan sát lại trận chiến phía xa.

Có lẽ khi trận chiến này kết thúc, tôi và Sith sẽ thấm thía điều đó.

'Ma pháp' là gì?

Bản chất của nó.

Theo ký ức của Titty, khởi nguồn của 'Ma pháp' là những câu chuyện cổ tích. Mô phỏng theo đó, những 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý' đã tạo ra 'Phép màu'. Tiếp theo, Thủy tổ Kanami phổ biến 'Chú thuật' ra toàn thế giới, và sau đó Thánh nhân Tiara phát triển 'Thuật thức' mà ai cũng dùng được.

Chúng ta gọi chung tất cả những thứ đó là 'Ma pháp'.

Nhưng tôi tin rằng 'Ma pháp' thực sự nằm ở một nơi khác.

Tôi sẽ nhìn thấy thứ hàng thật đó từ hai chị em sắp sửa tan biến kia.

Eid và Titty.

'Ma pháp' - hay 'câu trả lời' thực sự mà hai người họ có được sau khi đánh cược cả cuộc đời.

Để không bỏ lỡ điều đó, tôi cường hóa 《Dimension》...

◆◆◆◆◆

"——'Chúa Tể' ơiiiiiiiiii!!"

Phía cuối tầm mắt của tôi và Sith, giữa cuộc chiến của những 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý', tiếng gầm của Eid vang lên.

Cánh tay phải của cậu ta được bao bọc bởi gỗ, phình to ra, lao vun vút trên con đường phủ đầy tuyết.

Đối lại, Hytaki đứng yên trên đài phun nước đã đóng băng, bình tĩnh niệm chú.

"——《Ice Shield Round》 (Khiên Băng Tròn)."

Một ma phương trận khổng lồ triển khai giữa Hytaki và Eid, lập tức hóa thành tấm khiên băng.

Cánh tay khổng lồ của Eid, thứ có thể dễ dàng nghiền nát một ngôi nhà, vung lên và giáng trực diện vào tấm đại khiên do Hytaki tạo ra.

Cú va chạm giữa hai khối lượng khổng lồ khiến cả Vương đô rung chuyển.

Một trận động đất lớn tưởng chừng như nứt cả đất, nhưng nắm đấm của Eid không thể phá hủy tấm khiên. Trước tảng băng không một vết nứt, Eid định tung đòn tiếp theo.

"Quả không hổ danh là 'Chúa Tể' huyền thoại! Chỉ sức mạnh cơ bắp thôi thì không xi nhê gì!! Vậy thì tiếp theo là...!!"

"Eid! Ta cũng sẽ giúp một tay!!"

Nhưng trước đó, Titty đã đuổi kịp.

Cô bé giương súng lưỡi lê bên cạnh Eid, tỏ ý muốn cùng chiến đấu, nhưng người em trai lại định từ chối.

"Chị hai hãy lùi lại đi ạ! Xin hãy để cho em!"

Đúng như tuyên bố trước đó, cậu ta đang hừng hực khí thế muốn một mình bảo vệ tất cả trước 'Chúa Tể'.

Thấy vậy, Titty lắc đầu với vẻ mặt hạnh phúc.

"Không, ổn rồi mà, Eid. Em đã chiến thắng chính bản thân mình rồi. Đứng ở đây chính là Eid, đứa em trai của ta chứ không ai khác. Một đứa em trai mạnh mẽ, đáng tin cậy và là niềm tự hào của ta. Thế nên..."

Titty biết.

Cô biết đích đến hiện tại của Eid.

Chính vì cậu không còn là đứa trẻ ngây ngô nữa, cô mới dịu dàng khuyên nhủ.

"Không được tiếp tục chiến đấu một mình nữa. Nếu cứ cố tỏ ra mạnh mẽ mà chiến đấu đơn độc, em sẽ hối hận giống như người chị này đấy. Một mình cô đơn lắm. Rất rất cô đơn. Thế nên, hãy cùng nhau bước đi nào..."

"Chị... chị hai...?"

"Hơn nữa, tên 'Chúa Tể' kia là thứ do hai chúng ta tạo ra. Vậy nên, hai người cùng đánh bại nó mới là hợp lẽ. Đúng không nào?"

Titty cười tinh nghịch đúng chất của mình và đề nghị hợp sức.

Eid thoáng nhăn mặt.

Dù nhìn từ xa, tôi cũng hiểu rõ cậu ta không muốn để người chị yêu quý của mình gặp nguy hiểm.

Titty không giận cũng chẳng ngán ngẩm, chỉ tiếp tục nói.

"Eid... hai ta cùng về thôi..."

"Hai ta... cùng về...?"

"Ừ, về quê hương ấy... Ta muốn về. Cùng với em, hai chị em mình cùng về...! Vì điều đó, ta (warawa) mới đến đón em đây!!"

Và rồi, cô thổ lộ nguyện vọng từ tận đáy lòng với em trai.

Trước nguyện vọng ấy, Eid không thể nào tiếp tục cố chấp chiến đấu một mình được nữa. Cậu ngoan ngoãn gật đầu, nói lên cùng một ước muốn.

"...Vâng! Em cũng muốn cùng chị trở về! Cùng với chị! Em muốn bước đi trên cùng một 'con đường về nhà'!!"

"Vậy thì, cùng đi nào! Em trai của ta, Eid!"

"Cùng đi thôi! Chị hai Titty!!"

Giờ đây, 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Hệ Mộc' và 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Hệ Phong' - hai Thủ Hộ Giả mà mỗi người đều có sức mạnh khuynh đảo cả một quốc gia - đã sát cánh bên nhau để đánh bại một kẻ thù chung.

'Chúa Tể' xác nhận số lượng kẻ địch đã tăng lên, liền tạo ra vô số mũi tên băng trong không khí. Chuỗi ma pháp được cấu trúc liên tục như muốn nói rằng nếu kẻ địch tăng lên thì cứ việc diệt cả đám một thể.

"——《Ice Arrow Fall Flower》 (Mưa Tên Băng Hoa)."

Trong nháy mắt, những mũi tên băng nhiều như tuyết rơi lấp đầy bầu trời, trút xuống hai chị em.

"Vậy thì, chị hai! Xin hãy yểm trợ! Em sẽ lên trước!!"

Giữa cơn mưa tên, Eid lao lên dẫn đầu không chút do dự.

Cánh tay hóa gỗ khổng lồ biến đổi thành dạng móc vuốt, cậu truyền đạt ý định làm tiền vệ che chắn.

"Được! Đấu súng thì ta không thua đâu! Ta sẽ mở đường cho em! ——Ma pháp 《Wind Arrow》 (Tên Gió)!!"

Chĩa súng lên trời, Titty lập tức bắn ra liên tiếp những viên đạn gió. Mỗi viên đạn phá hủy cùng lúc nhiều mũi tên băng. Và khả năng ngắm bắn của cô chính xác tuyệt đối. Cô chỉ bắn hạ những mũi tên cản đường Eid, tạo ra một con đường trống trải giữa cơn mưa tên.

Tin tưởng vào sức mạnh của chị, Eid lao qua con đường đó không chút chần chừ.

Sự phối hợp tuyệt vời ấy buộc Hytaki phải cấu trúc ma pháp tiếp theo.

"——《Freeze Niflheim》 (Băng Giới Niflheim)."

"——《Zitter Wind》 (Gió Rung Chấn)!"

Hơi lạnh của kết giới định mạnh lên - nhưng một luồng gió nhẹ nhàng thổi qua bên trong kết giới, triệt tiêu hơi lạnh 'Ngưng trệ' đang định trói buộc bước chân Eid.

"Quả không hổ danh chị hai! Vậy thì, em chỉ việc tiến thẳng thôi...!!"

Eid chạy xuyên qua con đường, tiếp cận kẻ thù.

Tuy nhiên, kẻ thù đang ở trên đài phun nước đóng băng. Để kéo nó xuống, cậu giáng mạnh cánh tay vào đài phun nước.

Cột băng vỡ vụn, những mảnh băng văng tung tóe đầy uy lực.

Hytaki, kẻ nãy giờ không di chuyển dù chỉ một bước trên đài phun nước, cuối cùng cũng bị hất tung lên không trung.

Eid lập tức nhảy bổ tới.

"——《X-Blizzard》 (Bão Tuyết Chữ Thập)."

Dù đang rơi, Hytaki vẫn bình tĩnh chọn ma pháp thích hợp.

Cơn bão tuyết ập tới Eid đang lao đến.

Có lẽ do thời gian cấu trúc ngắn nên ma pháp khá thô và yếu.

Tuy nhiên, nó lại cực kỳ hiệu quả với Eid đang ở trên không, khiến cậu bị thổi bay mà không thể kháng cự.

Nhờ chọn ma pháp hợp lý, Hytaki đáp đất an toàn.

Ngược lại, Eid bị thổi bay —— đã đáp xuống ngay trên đôi tay của Titty ở phía sau.

Hai chân Eid đạp lên hai tay Titty —— hai chị em phối hợp nhịp nhàng. Người chị dùng hai tay phóng người em đi, Eid bật nhảy như trên bạt lò xo.

"Ư...!! ——《Blizzard》."

Tốc độ hồi phục thế trận quá nhanh khiến Hytaki không kịp cấu trúc ma pháp lớn.

Cô bé tung ra ma pháp băng tức thời, nhưng bị nắm đấm của Eid triệt tiêu. Hytaki buộc phải vừa lùi lại vừa liên tục cấu trúc ma pháp băng.

Cục diện trận chiến thay đổi.

Dần dần, Hytaki không còn kịp phản ứng, nắm đấm của Eid ngày càng tiến gần hơn.

—— Đòn liên hoàn ăn ý của hai chị em chắc chắn đang dồn ép kẻ thù.

Hai người họ áp sát 'Chúa Tể' bằng sự phối hợp nhịp nhàng, trận chiến ngày càng tăng tốc.

Và rồi, chưa đầy vài hiệp, cán cân trận đấu đã hoàn toàn nghiêng về phía hai chị em.

Hytaki bị tấn công dồn dập đến mức không kịp thở, trong khi hai chị em thậm chí còn dư dả vừa đánh vừa trò chuyện.

"Ha, haha! Hahaha, được đấy! Được lắm, Eid!!"

"Vâng! Đáng lẽ chúng ta nên chiến đấu cùng nhau (như thế này) từ lâu rồi mới phải!!"

Như thể tiếc nuối những giây phút cuối cùng này, dù đang giữa trận chiến, hai người vẫn trao đổi những lời nói để lấp đầy khoảng thời gian xa cách cho đến tận hôm nay.

"Haha! Này Eid! Đang đánh nhau nhưng ta có chuyện muốn em nghe, được không hả!"

"Lúc nước sôi lửa bỏng thế này ạ!? Mà thôi kệ đi! Chuyện gì vậy chị hai!!"

Trước mặt 'Chúa Tể (Hytaki)', giữa trận chiến tốc độ cao khốc liệt, hai người họ cuối cùng lại bắt đầu cười đùa như những đứa trẻ.

Chứng kiến cảnh đó, tôi vừa ngán ngẩm... nhưng khóe miệng lại nhếch lên, tiếp tục dõi theo họ.

"Trên đường đến đây nhé, ta đã thấy rất nhiều thứ! Nghe ta kể chút đi!!"

"Vâng! Em biết! Nhưng em cũng đã thấy và học được rất nhiều thứ đấy nhé!"

"Ta ở trong mê cung nhé! Đã cứu rỗi linh hồn của rất nhiều người! Ta đã cố gắng, cố gắng cứu vớt đủ số lượng mà ngàn năm trước ta không cứu được! Sao hả, ghê chưa!?"

"Em cũng đã chữa trị cho rất nhiều người bất hạnh trên mặt đất đấy! Em đã có thể đưa tay cứu giúp những người mà ngàn năm trước em không thể với tới! Em giỏi chứ!?"

Hai người vừa khoe khoang thành tích với nhau, vừa tiếp tục tiến lên phía trước. Họ đơn phương áp đảo, đẩy lùi 'Chúa Tể' trên con đường trắng xóa.

Thế này thì đánh nhau chỉ là phụ thôi.

"Sau khi ra khỏi mê cung nhé! Ta đã chơi đùa thỏa thích ở Liên Hợp Quốc! Vui lắm luôn!!"

"Em cũng đã làm mưa làm gió ở Liên Hợp Quốc đấy! Một năm đầy ý nghĩa luôn!!"

"Ta đã chơi ở Đại thánh đường do con nhỏ Tiara để lại! Rồi đi tham quan ma pháp mà nhỏ đó tạo ra nữa!"

"Em cũng đã chiêm ngưỡng rất nhiều di sản của ngài Tiara! Vâng, thú thật là cái nào cũng tuyệt vời cả!"

"Nhắc mới nhớ, ta còn làm cả nghề rèn nữa cơ! Dù không bằng tên Vols, nhưng ta đã rèn được một thanh kiếm cực ngầu! Ta đã trao nó cho đứa em gái kết nghĩa dễ thương của ta rồi!!"

"Em thì chẳng quản Bắc Nam, đi khắp nơi truyền dạy kiến thức của mình! Tất nhiên là vừa dạy vừa khoe khoang triệt để với đám học trò tự hào của em rồi!"

Cuộc trò chuyện diễn ra quá nhanh, thú thật là nghe không kịp.

Nhưng tôi biết đó cũng là 'Di ngôn' của hai người họ, nên tôi cố gắng lắng nghe tất cả.

Hình ảnh hai người chiến đấu với 'Chúa Tể', và cả cuộc trò chuyện cuối cùng này, tôi sẽ ghi nhớ không sót một chút nào.

"Aaa, nghĩ lại thì dài thật đấy! Thật sự có quá nhiều chuyện đau khổ! Không đếm xuể bao nhiêu lần ta đã rơi nước mắt!"

"Vâng, thật sự quá dài! Đã bao lần em đánh mất chính mình! Gây ra bao nhiêu phiền toái cho mọi người!!"

"Ta hiểu mà! Đánh mất chính mình đau đớn lắm nhỉ! Đau đến mức không thở nổi luôn ấy!! ——Nhưng mà, dù vậy thì những điều quan trọng vẫn còn lại đến cuối cùng! Nhờ thế mà chị em ta mới có thể quay về!"

"Đúng vậy! Dù có mất tất cả, vẫn có những thứ không bao giờ thay đổi! Ở ngay trong trái tim này! Lúc nào cũng còn đó! Cảm ơn ông, cảm ơn bà...!!"

"Ừm! Vậy thì, hãy cùng nhau cho thế giới biết điều quý giá đang hiện hữu 'ngay lúc này', 'tại nơi đây' nào!"

"Vâng, hãy cùng hét lên! Câu chuyện của chị em chúng ta, tất cả! Vào giờ phút cuối cùng này!!"

Ngay lúc đó, bỗng nhiên... một làn gió ấm áp từ đâu thổi tới.

Một làn gió dễ chịu.

Không có tên ma pháp nào được xướng lên.

Cũng không cảm nhận được cấu trúc ma pháp.

Có lẽ, chính cách chiến đấu của hai chị em —— chính cuộc trò chuyện cười đùa ấy đã trở thành cuộc đời, trở thành 'Lời chú'.

Thế giới phản ứng lại 'Lời chú' ấy, biến 'Ma độc' xung quanh thành gió...

"Aaa, cuối cùng cũng đến lúc rồi! Và 'Chúa Tể' huyền thoại đang ở ngay trước mắt kia chính là kẻ thù cuối cùng của chúng ta!!"

"Kẻ thù cuối cùng chính là giấc mơ mà chúng ta từng khao khát! Là hiện thân của lý tưởng! Nhưng mà, chúng ta của hiện tại mạnh hơn! Mạnh hơn rất rất nhiều!!"

Hòa theo 'Di ngôn' của hai người, gió thổi lồng lộng.

Làn gió ấm áp ấy dần dần làm tan chảy tuyết rơi.

Từng chút một, thế giới đóng băng da thịt đang chuyển mình thành thế giới sưởi ấm lòng người.

Lớp tuyết dày đặc trên mặt đất tan ra, và từ bên dưới, những mầm sống mới bắt đầu nảy lộc.

Vương đô trắng xóa dần được nhuộm bởi màu xanh ngọc bích và sắc lục tươi non.

Cỏ cây, hoa lá, ánh nắng, gió xuân... từng chút một, được sinh ra trên thế giới này...

Đối mặt với làn gió ấm áp đang xâm chiếm thế giới băng giá, 'Chúa Tể' rõ ràng đang kinh ngạc. Dù hầu như đang ngủ say, không thấy rõ biểu cảm, cũng chẳng nhìn thấu đáy mắt... nhưng chắc chắn, nó đang dao động trước hiện tượng có thể gọi là kỳ tích này.

"Lên nào, em trai Eid của ta! Đừng để trễ nhịp đấy!"

"Vâng, chị hai Titty! Em sẽ không bao giờ chậm trễ nữa đâu!"

Và rồi, ngay lúc này, Titty và Eid bùng nổ lượng ma lực lớn nhất trong ngày để đập tan hoàn toàn 'Chúa Tể'.

Họ dệt nên 'Lời chú' đó (..).

"——'Thân xác này là linh hồn lao đi giữa địa ngục'!

'Ta đã mãi oán hận Thế giới (Người) dưới đáy vực sâu này'——!!"

Người chị dệt nên 'Lời chú' của ma pháp 《■ Đạo Lạc Thổ (Lord of Lord)》.

"——'Tôi chỉ là một linh hồn cô độc, không tên không tuổi'!

'Đứa trẻ lạc lối được Thế giới (Người) dẫn dắt', 'đã chạy mãi đến tận cùng của ánh sáng ngược'——!!"

Người em dệt nên 'Lời chú' của ma pháp 《Lạc Thổ Vương ■ (Lost Viasia)》.

Cả hai đều là những ma pháp than khóc cho cuộc đời mình, hối hận, như muốn kéo cả kẻ thù rơi xuống đáy vực thẳm.

Nói thẳng ra, đó là những ma pháp chưa hoàn thiện, xứng đáng với cái tên khiếm khuyết của chúng.

""'Thế nhưng——!!

——Giờ đây, con đường của hai đứa trẻ đã giao nhau'!!""

Nhưng chưa hoàn thiện là điều đương nhiên.

Bởi 'Lời chú' của ma pháp ấy vẫn còn phần tiếp theo.

Đương nhiên rồi.

'Lời chú' được ví như cả cuộc đời đằng đẵng của hai người họ, làm sao có thể kết thúc chỉ bằng một hai câu ngắn ngủi.

'Ma pháp' được ví như cuộc đời của hai kẻ ghét sự cô độc đến thế, làm sao có thể là thứ ma pháp chỉ hoàn thành bởi một người.

Phần tiếp theo mới chính là tiếng thét từ cuộc đời thực sự của họ...!

"'Thổi lên đi, Thúy Phong'! 'Hãy khắc ghi con đường của chị em ta'!!"

Đầu tiên, người chị Titty hét lớn.

Dù không xướng tên ma pháp, một cơn gió mạnh xứng tầm với ma pháp 《Wind》 đã nổi lên.

Trong nháy mắt, cơn gió phân giải một phần Vương đô thành những hạt ánh sáng.

Tuyết xung quanh, hơi lạnh, nhà cửa, mặt đất, lâu đài, thế giới... tất cả vỡ vụn.

Nhưng sự phân giải đó không phải để tiêu diệt.

Mà là phân giải để tái cấu trúc.

"'Nở rộ đi, Bạch Anh'! 'Hãy tô điểm cho con đường của chị em ta'!!"

Tiếp theo, người em Eid hét lớn.

Những thứ bị phân giải bởi [Gió Tự Do] của người chị được ma lực của người em kết nối lại. Nguồn ma lực nuôi dưỡng ấy tái cấu trúc chúng trở nên mạnh mẽ và xinh đẹp hơn cả trước khi bị phân giải.

Tuyết tan chảy, hóa thành sông.

Hơi lạnh lởn vởn hóa thành gió ấm.

Những dãy nhà tái sinh thành cây cối.

Mặt đất bằng phẳng hóa thành thảo nguyên.

Tất cả những gì nhân tạo đều được tái cấu trúc, trở về với màu xanh của tự nhiên...

Được nuôi dưỡng, nuôi dưỡng, nuôi dưỡng bởi ma lực của Eid... thiên nhiên vĩ đại đâm chồi nảy lộc khắp nơi. Trong khoảnh khắc, vô số cây cối mọc lên khắp Vương đô, những bông hoa trắng —— 'Bạch Anh (Pieris Aisia)' nở rộ —— thế giới ngập tràn sắc hoa.

Những cánh hoa 'Bạch Anh' ấy tản mát trong gió, nương theo gió, cùng với gió nhuộm trắng cả thế giới.

Không phải bão tuyết, mà là bão hoa đang lấp đầy thế giới.

Những cánh hoa ấy bay mãi, bay mãi, bay mãi... nhuộm trắng toàn bộ tầm nhìn... và rồi, một cơn gió mạnh lóa mắt thổi qua duy nhất một lần.

Những cánh hoa che phủ tầm nhìn bị thổi bay, thế giới tạm thời bị che giấu giờ đây lộ diện.

Thế giới vừa nãy còn đang trong quá trình tái cấu trúc —— giờ đã trở thành một tác phẩm hoàn thiện, đập vào mắt tôi.

Đó là, 'Quê hương'...

Bầu trời quang đãng.

Ngước nhìn lên, màu xanh thẳm nồng nàn trải dài đến vô tận.

Không khí ấm lên đến nhiệt độ dễ chịu, cơ thể không còn run rẩy vì lạnh nữa.

Những đám mây trắng như bông trôi lững lờ, mặt trời vàng rực vẽ nên một vòng tròn, được viền bởi vầng hào quang bảy sắc cầu vồng.

Và rồi, cơn gió làm xao động đại thảo nguyên trải dài tít tắp như sóng biển. Cùng với đó, tiếng cỏ cây cọ vào nhau tấu lên giai điệu của tự nhiên. Hòa vào giai điệu ấy là tiếng vọng từ khu rừng và dòng sông phía xa. Tiếng muông thú vang vọng từ rừng sâu, tiếng nước chảy róc rách từ dòng sông lấp lánh.

Một khung cảnh quen thuộc cả với tôi.

Chỉ đứng đây thôi cũng cảm thấy bao trùm bởi một cảm giác kỳ lạ.

Dù là nơi không liên quan gì đến tôi, nhưng lại khiến lòng tôi trở nên dịu dàng.

——Aaa, gió thật dễ chịu.

Dù đang đứng trên mặt đất, nhưng lại có cảm giác bồng bềnh như đang trôi giữa bầu trời.

Gió thổi mạnh vào cơ thể nhưng chẳng cần phải gồng mình chống đỡ.

Cơn gió như thể đang tắm mát toàn thân bằng nước, nhưng lại dịu dàng và mềm mại hơn cả nước.

Cảm giác như mọi sự khó chịu và mệt mỏi đều được gột rửa sạch sẽ.

Làn gió mềm mại đi từ mười đầu ngón chân —— qua gót chân, qua đầu gối, qua đùi, qua eo, qua ngực, qua vai, vuốt ve đôi má, len lỏi vào mái tóc rồi lan tỏa, làm rung rinh từng ngọn tóc.

Aaa, thật sảng khoái.

Và thế giới sảng khoái này chính là... kho báu quý giá mà hai đứa trẻ năm xưa đã đánh rơi.

Nắm chặt lấy kho báu ấy, hai người cùng nhau dệt nên đoạn cuối của 'Lời chú'...!!

""'Đây chính là thế giới của Bạch Thúy Anh Phong'! 'Nào hãy say đắm trước ngàn hoa bay lượn'! 'Nào hãy choáng ngợp trước ánh sáng của khu vườn tự do'!!""

Hét lên rằng 'nơi đây' chính là đích đến mà họ dành cả đời để hướng tới.

Hét lên rằng 'nơi đây' chính là nơi họ nguyện chọn làm nấm mồ cho mình.

""'Đây chính là con đường mà chị em ta đã đi'! 'Là quê hương đầy hoài niệm mà cuộc đời ta tìm về'! 'Là minh chứng cho sự tồn tại của chúng ta'!!""

Hơn tất cả, 'nơi đây' chính là 'Lạc đường' dành cho hai người, nơi họ đã hứa sẽ cùng nhau trở về...!

Giờ đây, họ hét lên cho cả thế giới biết!!

""'Ngay lúc này, chính nơi đây, là quê hương cuối cùng mà chị em ta đặt chân đến (......)'!!""

Đó chính là 'Ma pháp' thực sự của hai người họ...

""——Cộng Hưởng Ma Pháp (....) 《Anh Đào Lạc Thổ (Eid and Titty)》!!""

Đã ngâm xong khúc ca cuộc đời, tuyên bố tên ma pháp chân chính, hai người vừa chiến đấu vừa nắm chặt tay nhau, xác nhận rằng đối phương đang ở 'nơi đây'.

"'Ta' đang ở 'đây', ngay 'lúc này'!!"

"'Em' đang ở 'đây', ngay 'lúc này'!!"

Đây chính là tất cả cuộc đời của Titty và Eid, là ma pháp kết thúc cuộc đời.

Kết hợp hai ma pháp chưa hoàn thiện —— ma pháp 'Mở đường' 《■ Đạo Lạc Thổ (Lord of Lord)》 và ma pháp 'Tái hiện quê hương' 《Lạc Thổ Vương ■ (Lost Viasia)》, cuối cùng hai người cũng đã tìm ra ma pháp để về nhà (..).

Giờ đây, sau chuyến hành trình đằng đẵng, hai người đã trở về quê hương Viasia xa xôi này.

Chắc chắn, đây chính là ma pháp hồi hương tuyệt vời nhất thế giới.

"Ở nơi này thì chúng ta là vô địch! Em xin phép đi trước! Chị hai!"

Và rồi, hai chị em với sức mạnh tràn trề khắp cơ thể, bắt đầu lại trận chiến.

Tại nơi họ từng sinh ra 'Chúa Tể', họ đi phá hủy cái ảo ảnh mang tên 'Chúa Tể' ấy.

"Được! Giờ thì chẳng còn gì phải sợ nữa! Em trai ơi, hãy múa như những cánh hoa nào!!"

"Tuân lệnh...!!"

Hai người biến thế giới thành quê hương (sân nhà) của mình, hăng hái tiếp tục chiến đấu.

Eid chồng chất các ma pháp cường hóa lên bản thân, lao về phía trước bất chấp tất cả. Những mũi tên băng của 'Chúa Tể' bay tới đều bị Titty bắn hạ.

Trận chiến không khác mấy so với lúc nãy, nhưng kết quả lại khác biệt hoàn toàn.

Thế giới băng giá 《Freeze Niflheim》 đã không còn, thay vào đó là quê hương 《Anh Đào Lạc Thổ (Eid and Titty)》 của hai người đang được triển khai. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm ma pháp của Hytaki - 'Chúa Tể' - suy yếu đến cực độ, và khuếch đại ma pháp của hai chị em lên mức cực đại.

'Chúa Tể' không chịu thua, cấu trúc vô số ma pháp băng, nhưng hai người họ vượt qua tất cả một cách ung dung.

Thắng bại đã định... tôi nghĩ vậy.

Titty đang chiến đấu cũng nghĩ như thế.

Cô bắt đầu hát vang trong khi chiến đấu.

Dư dả đến mức đó cơ đấy.

Vừa chiến đấu, vừa múa, vừa cười, vừa hát.

"Aaa... 'Một ngàn một trăm mười một năm qua, hai đứa trẻ đã chạy trốn cuộc đời'... 'Đã có lúc lạc lối, đã có lúc chia ly'... Nhưng mà, không cần phải sợ hãi nữa!!"

Chỉ để dồn hết tâm tư (.....) vào ma pháp, Titty cất tiếng 'Niệm chú'.

Eid cũng tiếp lời, với nụ cười rạng rỡ chưa từng thấy.

"Hai người đã ngộ ra rằng... 'Con người không sống trong giấc mơ, mà sống hướng về quê hương trong tim'! Chừng nào 'ngôi nhà vẫn luôn chờ đợi trong linh hồn' ấy chưa biến mất, thì bất cứ lúc nào cũng có thể trở về!!"

Hai người vui vẻ ngâm nga bài 'Niệm chú' thừa thãi, trả 'Cái giá' là cuộc đời mình cho thế giới.

Ở đó không có đau khổ hay bi thương.

Trong niềm hoan hỉ, họ cường hóa ma pháp - vốn là chính cuộc đời mình - lên vô hạn.

Một cấu trúc không giống bất kỳ ma pháp nào. Vì thế tôi tin chắc.

Chắc chắn, đây mới là 'Ma pháp' thực sự (...).

Và rồi, Eid sau khi niệm xong, lao thẳng tới với niềm tin chiến thắng.

"Đánh bại! Đánh bại 'Chúa Tể' đang làm khổ chị hai! Tôi sống là vì điều này! Được sinh ra là vì điều này! Tôi sẽ dùng toàn bộ sinh mạng này để đánh bại 'Chúa Tể' tại đây! Tôi sẽ hoàn thành... sứ mệnh...!!"

Tin tưởng vào sự yểm trợ của chị, cậu lao đi không chút do dự.

Vượt qua mưa tên băng, chịu đựng cơn bão tuyết quất thẳng vào người từ bên hông, cậu tiến thẳng đến chỗ 'Chúa Tể' đang lăm lăm lưỡi gươm băng...

"Tiến lên! Tiến lên! Tiến lên, tiến lên, tiến lên! Tôi sẽ tiến lên phía trước...!! Chạm tới đi...!!"

Trước đối thủ đang lao tới, 'Chúa Tể' chọn cách lùi lại xa hơn.

Bị áp đảo bởi người đàn ông đang lao tới với thân xác trần trụi, nó lùi ra xa, định dùng ma pháp băng tầm xa để đối phó. Nhưng mà, điều đó...

"Lên đi, Eiiiiiiiiiiiiid...!!"

Người chị không cho phép.

Sau lưng Eid... cơn gió thuận chiều tuyệt vời nhất thế giới thổi bùng lên.

Nhờ cơn gió của Titty, Eid được thổi bay đến tận chỗ 'Chúa Tể' đang lùi lại. Nhận được sự yểm trợ của chị, Eid hét lên, vươn tay ra.

"Chạm... tới... đi...!!!!"

Và rồi, ngay lúc này, bàn tay của Eid chạm vào 'Chúa Tể'.

——Đã tới.

Thứ phóng ra từ lòng bàn tay Eid là ma pháp dịu dàng mà cậu giỏi nhất.

Ma pháp phục hồi mọi bất thường... thứ từng khôi phục cả ký ức cho chúng tôi. Giờ đây, được khuếch đại bởi sức mạnh của quê hương 《Anh Đào Lạc Thổ (Eid and Titty)》, nó trở thành ma pháp hồi phục mạnh nhất thế giới, bao bọc lấy Hytaki.

"——《Remove Field》 (Giải Trừ Khu Vực)...!!"

Trong khoảnh khắc, ánh sáng bùng nổ khắp thế giới.

Ma lực dịu dàng của Eid nuốt chửng toàn bộ Vương đô.

Cứ như thể toàn bộ Viasia đang chung sức để cứu Hytaki khỏi lời nguyền của 'Chúa Tể'.

Đó là đòn đánh mà ngay cả 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Hệ Thủy' cũng không thể phòng ngự.

Qua 《Dimension》, tôi cảm nhận được Hytaki đang được giải phóng khỏi mọi 'Khế ước' và 'Lời nguyền'.

Và rồi, như con rối đứt dây, sức lực rời khỏi cơ thể Hytaki.

Hơi lạnh và ma lực tràn ra từ cơ thể con bé ngừng lại, và lần này, con bé chìm vào giấc ngủ hoàn toàn.

Ngay lúc này đây, sự tồn tại mang tên 'Chúa Tể' đã biến mất khỏi thế giới.

Chính là khoảnh khắc đó.

Điều đó có nghĩa là, Eid đã đánh bại 'Chúa Tể'.

Đã đánh bại... đã thắng rồi.

Cuộc chiến đằng đẵng giữa 'Chúa Tể' và 'Chị em họ'...

——Đã kết thúc với chiến thắng của 'Chị em (Eid và Titty)'.

Eid đỡ lấy cơ thể Hytaki đang đổ gục xuống.

Thấy vậy, Titty ở phía sau thở hắt ra một hơi dài rồi ngồi bệt xuống đất. Cô bé giơ hai tay lên trời, reo hò với nụ cười mãn nguyện của kẻ chiến thắng.

"Phùuuu!! Phù haa, haha! Haha, làm được rồi!! Sắp đứt hơi rồi nhưng làm được rồi!! Chúng ta xử đẹp 'Chúa Tể' rồi!! Aaa, mạnh thật đấy!!"

"Vâng, làm được rồi... Chúng ta đã thắng 'Chúa Tể' huyền thoại đó rồi... Cuối cùng cũng..."

Eid cũng vui mừng y như vậy.

Hai người vừa thở dốc vừa chia sẻ niềm vui chiến thắng.

Nhưng, chỉ riêng Eid là vẫn chưa lơ là.

Cậu lập tức bế Hytaki, bước về phía tôi đang đứng quan sát. Cùng lúc đó, tôi cũng bỏ mặc Sith đang ngẩn ngơ bên cạnh, bước về phía Eid.

Vừa nãy còn là đối thủ quyết đấu sinh tử, nhưng giờ đây giữa chúng tôi không còn chút khoảng cách nào. Như hai người bạn xấu, tôi và Eid cười với nhau, rồi gật đầu không nói lời nào.

Và rồi, Eid trao Hytaki đang ngủ say cho tôi, tôi đón lấy con bé.

Cuối cùng, đứa em gái quan trọng cũng đã trở về trong vòng tay tôi.

Đứa em gái mà tôi tìm kiếm suốt bấy lâu nay, giờ đã trở về trong vòng tay tôi.

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm khóe mắt tôi cay cay.

"Nào, tiếp theo là đến lượt ngài Kanami đấy... Lần này hãy cho chúng tôi thấy mối liên kết của hai người đi..."

Thấy tôi suýt thả lỏng, Eid lên tiếng nhắc nhở. Cậu ấy cảnh báo tôi như một người bạn rằng từ đây mới là lúc quan trọng nhất, không được lơ là.

Tiếp lời Eid, người bạn còn lại là Titty dù vẫn ngồi bệt dưới đất nhưng cũng cổ vũ tôi.

"Kanamin! Mau mau cứu bé Dia đi! Bọn ta hơi mệt rồi nên sẽ ngồi đây quan sát nhé!"

Họ nói rằng đối thủ của 'Chúa Tể' là Eid và Titty, nhưng đối thủ của Tông đồ là chúng tôi (..).

Tôi cười đáp lại, đó là điều đương nhiên.

"Ừ, cứ ở đó mà xem. Bọn tôi cũng không thua hai người đâu.

Bởi vì, tôi và Hytaki là cặp anh em thân thiết nhất trên toàn vũ trụ này mà..."

Và rồi, khẳng định rằng chúng tôi là cặp anh em không thua kém gì chị em họ, tôi ôm chặt Hytaki trong tay.

Bỗng nhiên, Hytaki đang ngủ say cựa quậy. Con bé cử động như thói quen khi ngủ, vòng hai tay ôm lấy cổ tôi. Điều mà tôi đang mong muốn lúc này, chẳng cần nói ra lời, Hytaki đã làm trong vô thức.

Aaa, đúng vậy.

Chúng tôi cũng giống như Eid và Titty. Hai anh em duy nhất trên thế giới này, chẳng cần lời nói thì trái tim vẫn thấu hiểu nhau. Tôi sẽ không bao giờ buông tay nữa.

Ngay khi tôi vừa thề lại điều đó, tên Tông đồ đang ngẩn ngơ ở đằng xa bừng tỉnh, lẩm bẩm hướng về phía chúng tôi.

"Sao lại...? Hả, hả...? Hytaki của ta lại thua hai kẻ 'Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý' phế phẩm đó sao...? K-Không thể nào! Chuyện đó không thể nào xảy ra! Theo nguyên lý thì chiến thắng đã được định đoạt rồi mà!? Thế này thì vô lý quá!!"

Có vẻ cô ta không thể tin vào thất bại của 'Chúa Tể' —— Hytaki.

Niềm tin tất thắng bị đảo lộn, sự dư dả trước trận đấu đã biến mất.

Và rồi, cô ta bước đi loạng choạng, tiến lại gần tôi và Hytaki với đầy sát khí.

"Minh hữu...! Trả đây...! Hytaki là của ta! Trả Hytaki lại cho ta...!!"

Như để đe dọa, cô ta khuếch đại ma lực trong người.

Ma lực tỏa sáng rực rỡ tràn ra, chực chờ lấp đầy thế giới 《Anh Đào Lạc Thổ (Eid and Titty)》. Quả không hổ danh đang sử dụng cơ thể của Dia, lượng ma lực khổng lồ chẳng thua kém gì Hytaki lúc nãy.

Nhưng tôi không hề dao động.

"Thích thì nhào vô. Tông đồ Sith.

Giờ tôi sẽ cho cô thấy tất cả của tôi.

Tôi sẽ cho cô thấy sức mạnh thực sự của Dị bang nhân (tôi)..."

Tôi luồn tay trái xuống dưới đầu gối Hytaki, chỉ nâng phần thân dưới lên.

Vì Hytaki đang ôm cổ tôi, nên tư thế tự nhiên trở thành kiểu bế công chúa. Tuy nhiên, do tay phải đang cầm kiếm nên không có tay đỡ lưng "công chúa", cảm giác như sắp rơi đến nơi.

Nhưng tôi hoàn toàn không lo Hytaki sẽ rơi khỏi tay mình.

Từ cánh tay Hytaki đang quàng qua cổ tôi, tôi cảm nhận được một sức mạnh chắc chắn. Tôi biết rằng không chỉ tôi, mà em gái cũng đang nghĩ sẽ không bao giờ rời xa tôi nữa.

====================

Chính vì vậy, tôi tin chắc rằng mình hoàn toàn có thể chiến đấu trong tình trạng này.

Không, chẳng những có thể, mà ngay lúc này đây, tôi còn có thể chiến đấu với sức mạnh vượt xa ngày thường.

"——Cộng hưởng Ma pháp... 《Dimension Winter》 (Mùa đông Thứ nguyên)."

Ma lực thuộc tính Thứ nguyên trào ra từ tôi hòa quyện cùng ma lực thuộc tính Băng kết tuôn trào từ Hitaki trong vòng tay, tái cấu trúc nên phép thuật mà tôi từng tin dùng.

Mượn thế giới quê hương ấm áp của Eid và Titty, tôi thổi lên một làn gió thanh lương, có chút khác biệt với gió xuân.

Đó là một làn gió lạc lõng, không hề ăn nhập với ma pháp 《Anh Đồng Lạc Thổ》. Thế nhưng, chính làn gió hơi se lạnh ấy mới là ngọn gió quê hương của những 『Dị bang nhân』 chúng tôi, nên xin hãy lượng thứ cho sự tồn tại của nó trong chốc lát.

Nào.

Giờ đây, thứ tôi sắp cho các người thấy chính là sức mạnh của anh em nhà Aikawa.

Đã đến lúc sự kết hợp giữa Thứ nguyên và Băng kết từng làm chấn động Liên Hợp Quốc——kẻ nhắm đến nơi sâu nhất của Mê cung, 『Aikawa Kanami』, sống lại.

Quyết không thua kém hai chị em ban nãy, tôi vận ma lực bao phủ toàn thân, chĩa mũi kiếm về phía Sứ đồ.

...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!