Chẳng hiểu dòng đời xô đẩy thế nào, vào những năm cuối của tuổi thiếu niên, tôi lại trở thành gia sư cho trưởng nam của Gia tộc Eristirol – Đại Công tước phương Bắc.
Dù bản thân chẳng phải là nhân vật gì đặc biệt, nhưng tôi đã trở thành gia sư cho người thừa kế của Đại Công tước phương Bắc, Gia tộc Eristirol – một cậu bé nhỏ con hơn hẳn so với bạn bè đồng trang lứa.
Dĩ nhiên, sau khi đảm nhận vai trò gia sư, tôi đã dốc hết vốn liếng để chỉ dạy cho cậu ấy suốt bao năm qua.
Từ lễ nghi, khiêu vũ, chiến đấu cho đến thuật hùng biện.
Tôi tin rằng mình đã dạy cho cậu ấy hầu như tất cả những gì cần thiết.
Thậm chí, ngay cả Gia chủ nhà Eristirol cũng chưa từng phàn nàn nửa lời về cách dạy dỗ của tôi.
Cơ mà, tại sao tự nhiên tôi lại nhắc đến chuyện này ấy hả?
À thì, đó là bởi vì...
"Cô Sophia, em yêu cô."
Cậu nhóc tì ngày nào giờ đã trưởng thành, và đang đứng đây tỏ tình với tôi.
1 Bình luận