Tập 06: Bài Thơ Hậu Thanh Xuân [PEAK] (Hoàn thành)
Quyển thứ 7, Tại sao?
1 Bình luận - Độ dài: 4,120 từ - Cập nhật:
Chương này tôi dịch lại từ bài viết của một ông chú U40, fan ruột chính hiệu của bộ này với nickname [不當負心然_寧作小涼狗] (Bất Đương Phụ Tâm Nhiên_Ninh Tác Tiểu Lương Cẩu, tạm dịch: Không thèm làm kẻ phụ bạc, thà làm ? của Tiểu Lương). Lão có nhiều bài post hay lắm, thấy cuốn quá nên tôi… stole về up luôn
Thú thật là ban đầu tôi tò mò không biết tập 7 có đáng đọc không. Tập 1-6 đã làm quá tốt rồi, nếu kết ngay tập 6 thì tôi thấy cũng đủ viên mãn, dù vẫn còn chút dư âm day dứt. Tôi tò mò nên thử tìm hiểu trước, mà càng đọc review càng thấy ý kiến trái chiều dữ lắm, vì trc đó tập 1-6 toàn thấy khen thôi. Nghe người ta nói mà bản thân cũng hơi ngán, hơi nản, rồi hơi tiếc nữa. (còn 1 phần vì riêng tập này gần bằng 6 quyển trc cộng lại).
Nhưng may sao đọc được cái post này tự nhiên có động lực lại ghê (b ᵔ ▽ ᵔ) b
Post hơi dài, ai tò mò thì đọc.
---
[CẢNH BÁO: Hy vọng người đọc chương này đã đọc hết quyển [1-6], đừng nhảy cóc, nếu không sẽ ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc.]
[CẢNH BÁO: Hy vọng người đọc chương này đã đọc hết quyển [1-6], đừng nhảy cóc, nếu không sẽ ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc.]
[CẢNH BÁO: Hy vọng người đọc chương này đã đọc hết quyển [1-6], đừng nhảy cóc, nếu không sẽ ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc.]
----
Quyển thứ 7, Tại sao?
[Mở đầu: Câu chuyện về dũng sĩ]
Mở đầu, tôi muốn kể cho mọi người nghe một câu chuyện, và hỏi một câu hỏi.
Người dũng sĩ trẻ tuổi luyện đến cấp độ trần là cấp 60, đánh bại Ma vương, trở về quê hương và sống những ngày tháng hạnh phúc vui vẻ bên người yêu suốt mười mấy năm. Sau đó, Đại Ma Vương thực sự xuất hiện. Đối mặt với Đại Ma Vương cấp 100, người dũng sĩ ở tuổi trung niên hoàn toàn không cách nào chống lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn quân đoàn Ma vương phá hủy quê hương mà anh yêu sâu đậm.
Vào khoảnh khắc sinh tử, Nữ thần Vận mệnh đến trước mặt anh, nói với anh rằng: Có thể cho anh một cơ hội tái sinh, mang theo thành quả tu luyện của kiếp này. Kiếp sau anh sẽ có cơ hội vượt qua chính mình, luyện đến cấp 100, giành được cơ hội chiến đấu ngang ngửa với Đại Ma Vương.
Cái giá phải trả là, bạn của kiếp sống lại sẽ mất đi tất cả ký ức, cấp độ trở về 0, và bước lên một con đường hoàn toàn khác biệt với kiếp này. Người yêu của bạn sẽ không nhớ bạn, những chiến công vĩ đại của bạn trong kiếp này đều tan thành mây khói, thậm chí bạn cũng chưa chắc có thể trở thành người anh hùng mà bạn muốn trở thành, cứu vớt tất cả những gì bạn muốn cứu.
Nếu là bạn, bạn có nguyện ý quay về quá khứ để làm lại từ đầu không?
Hôm nay tôi muốn trò chuyện về chữ "Tại sao" của Quyển 7. Rất nhiều người hỏi, tại sao phải có Quyển 7? Cứ để câu chuyện dừng lại ở chỗ ba người được giải thoát ước nguyện, chẳng lẽ không tốt sao?
[Lý do thứ nhất: Sự Cứu Chuộc] Cái "Tại sao" đầu tiên của Quyển 7, là vì sự cứu chuộc.
Trong thế giới quan của Bạn Gái, các dòng thời gian đều tồn tại những nút thắt bi kịch. Việc trò đùa dai tháng Chín có hay không, đã quyết định hướng đi của tương lai: là dòng bi thảm ban đầu của ba người, hay là dòng Thiên - Thanh (Thiên Nhiên - Ngải Thanh) yêu nhau. Nhưng ngay cả ở dòng Thiên - Thanh tưởng chừng như hạnh phúc, vẫn có kiếp nạn ngày bão năm Ôn Lương 31 tuổi, cũng như một đường dây ngầm trong vận mệnh chưa được nói rõ: Ngải Thanh trở thành Ophelia.
Trong bài viết Dự đoán hướng đi kết cục Quyển 7, tôi từng nhắc đến: Nhân duyên vốn là như thế, tất cả những gì tưởng như bi kịch, thực ra là do tiền duyên sai khiến, nói đơn giản, chính là túc mệnh. Nếu luyện đến cấp 100 thì có cơ hội đối đầu với Đại Ma Vương, vậy thì, đối mặt với bi kịch đã viết sẵn trong vận mệnh, phải đối kháng như thế nào? "Cứu đắc nhân gian bạc mệnh hoa" (Cứu lấy đóa hoa bạc mệnh chốn nhân gian), bảy chữ nói ra nghe nhẹ nhàng khéo léo, nhưng thực sự muốn thay đổi túc mệnh, lại đâu dễ dàng gì?
Còn nhớ năm Thanh Bạch thứ 42, cuộc đối thoại giữa Ngải Thanh và Pháp sư Thiên Nhiên: "Chúng ta đang ở trong một thế giới như thế này, tất cả tình cảm và nỗ lực mà chúng ta bỏ ra, rốt cuộc được tính là gì chứ?" "Tôi không cho rằng trời cao sẽ đơn thuần chỉ vì sự nỗ lực hay kiên định của một người mà thay đổi những thứ đã được định sẵn trong số mệnh... Nhưng những cá thể như chúng ta, lại có thể thay đổi tâm ý của chính mình. Thông qua tâm ý đó, đi ảnh hưởng đến người khác, từ đó, thay đổi một số sự việc, và thậm chí là vận mệnh cuối cùng."
Túc mệnh sở dĩ có thể bị lay chuyển, là bởi vì bọn họ đã chịu đủ nỗi khổ luân hồi trong địa ngục, đi qua ngàn cánh buồm, mới tìm thấy con đường giải thoát duy nhất.
Không có sáu, sao có bảy?
Dòng thời gian của Quyển 7, là dòng hiện thực đã thay đổi sau khi ba người bước ra khỏi địa ngục, chứ không đơn thuần là dòng thế giới không có trò đùa dai. Có sự lót nền của địa ngục, những sự việc, trải nghiệm, ký ức và tiềm thức mà ba người trải qua đều có sự thay đổi ở những mức độ khác nhau. Địa ngục chỉ là để họ chuẩn bị tốt cho việc thay đổi tương lai, nhưng không đại biểu rằng sau khi bước ra khỏi địa ngục thì từ đó về sau hạnh phúc vui vẻ, có thể chiến thắng vận mệnh. Sự mở đầu như thế này, cũng chỉ mới là bước đầu tiên trên con đường thay đổi túc mệnh này mà thôi.
Đó chính là cái "Tại sao" thứ nhất của Quyển 7: Vì sự cứu chuộc, cứu lấy đóa hoa bạc mệnh chốn nhân gian.
[Lý do thứ hai: Dành cho những ai không thoát khỏi Vô Gián Địa Ngục] Cái "Tại sao" thứ hai của Quyển 7, là vì một "bạn" không thể bước ra khỏi Vô Gián Địa Ngục.
"Khi xem xong Quyển 6, trong lòng tôi có cảm giác như trút được gánh nặng, nhưng lại xen lẫn cảm xúc phức tạp của sự day dứt và bi thương." "Tôi hiểu, tôi chấp nhận, nhưng tôi không cam lòng." "Các nhân vật chính đã bước ra khỏi địa ngục, nhưng lại bỏ độc giả ở lại trong địa ngục." Trên đây là cảm nhận của ba người bạn đọc khác nhau sau khi xem xong Quyển 6.
Có người nói 6 quyển đầu không phải là HE, cũng không phải là BE, mà là TE. Quả thực, kết cục của Quyển 6 không phải là bi kịch theo nghĩa truyền thống, cả ba người đều đã được giải thoát, sao có thể coi là bi kịch được? Nhưng nếu không phải là bi kịch, thì cảm giác trống rỗng trong lòng tôi đây, phải giải thích thế nào? Tôi nghĩ rất nhiều người đều có cảm nhận tương tự: Chúng ta một mặt thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng vì túc nguyện đã được giải tỏa, nhưng một mặt lại cảm thấy tiếc nuối cho vận mệnh của ba nhân vật chính.
Về điểm này, tôi từng viết trong nhóm bạn đọc: Bi kịch có ba tầng—— Tầng thứ nhất là xé nát những thứ tốt đẹp cho bạn xem. Tầng thứ hai là nhìn thấy khả năng tốt đẹp trong sự tan vỡ. Tầng thứ ba là họ cuối cùng cũng tốt đẹp rồi, nhưng bạn biết rằng tất cả đều đã không còn như trước nữa. Tầng thứ nhất là mất đi, tầng thứ hai là không kịp, tầng thứ ba là không thể quay về. Mà cuốn sách Bạn Gái, chính là nghiền nát ba tầng này rồi hóa thành đường, để bạn dù đau đến không muốn sống nhưng vẫn cam tâm tình nguyện ăn xuống. 6 quyển đầu, đối với tôi mà nói là một bi kịch được viết rất tốt. Dạy bạn suy ngẫm, nguồn gốc và sự hoang đường của bi kịch. Dạy bạn chấp nhận cuộc đời luôn có rất nhiều điều bất đắc dĩ. Dạy bạn hiểu rằng con người không hoàn mỹ, mà đầy rẫy khiếm khuyết và thương tích. Sau đó ở phần đuôi của bi kịch, bạn nhìn thấy các nhân vật thản nhiên đối mặt với vận mệnh của chính mình. Cho dù không phải là kết cục vui vẻ, nhưng họ học được từ trong đó cách yêu và được yêu, cứu chuộc và tác thành, hòa giải với chính mình.
Nhưng tôi vẫn muốn nói, bi kịch cố nhiên khắc sâu vào lòng người, nhưng xin đừng mê luyến bi kịch. Xin đừng vì để tác thành cho bi kịch mà chần chừ không dám bước tiếp bước sau. Bi kịch hay nhất, nằm ở sự thăng hoa sau bi kịch. Cái gọi là "thăng hoa", không phải là xóa bỏ mọi đau khổ, mà là thừa nhận những tiếc nuối đó đều chân thực tồn tại, nhưng vẫn nguyện ý mang theo vết thương để đi tiếp một bước nữa về phía trước.
Rất nhiều người dừng lại ở Quyển 6, là bởi vì kết cục ở đó quá giống điểm cuối của một giai đoạn nào đó trong cuộc đời chúng ta. Có lẽ thứ bạn không bước ra được, không chỉ là Vô Gián Địa Ngục của Quyển 6, mà có thể là trong cuộc sống hiện thực: một mối quan hệ đã kết thúc từ lâu, một sự lựa chọn không thể làm lại, một người không bao giờ gặp lại được nữa. Bạn đã yêu, đã bỏ lỡ, đã hiểu, cũng đã buông tay. Đa số chúng ta chỉ có thể trong cuộc đời chỉ có một lần này, vừa rơi lệ vừa học cách buông bỏ. Câu chuyện dừng lại ở Quyển 6, sẽ để lại sự tiếc nuối như vậy cho bản thân tự tiêu hóa. Cuối cùng sẽ có một ngày, theo thời gian trôi đi, sự tiếc nuối như vậy cũng sẽ từ từ nhạt nhòa. Đúng vậy, chúng ta từ đó nhận thức được sự tiếc nuối, học được cách buông bỏ, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Mà Quyển 7 đã làm một việc rất khác biệt. Khi rất nhiều độc giả còn bị nhốt trong Vô Gián Địa Ngục, Tao Trà đã để các nhân vật, vào lúc bước ra khỏi Vô Gián Địa Ngục, quay đầu lại đưa một bàn tay về phía địa ngục. Họ nói rằng: "Cùng nhau ra ngoài đi."
Quyển 7 trả lời cho một vấn đề hiện thực mà tàn khốc: Nếu có một dòng thế giới, thực sự để cho họ có cơ hội làm lại một lần nữa, liệu họ có còn ngã ở cùng một chỗ hay không? Họ có thể ở cùng một xuất phát điểm, đưa ra những lựa chọn khác đi không? Anh ấy nói với chúng ta, nếu ngay cả những nhân vật đã lăn lộn trong địa ngục đều còn dám đi lại từ đầu một lần nữa, vậy thì chúng ta - những người đang bị vây hãm trong cuộc sống hiện thực - phải chăng cũng có thể thử nhích về phía trước nửa bước, dù chỉ là một chút xíu?
Thế là sự tồn tại của Quyển 7 có thêm một tầng ý nghĩa khác: Hóa ra bi kịch không phải là dấu chấm hết của câu chuyện, mà là dấu phẩy. Hóa ra sau cái "không thể quay về", còn có thể có một hành trình gọi là "vậy thì bắt đầu từ đây". Có những thứ thực sự đã mất đi, có những lỗi lầm thực sự không thể vãn hồi. Nhưng cho dù là vậy, chúng ta vẫn có tư cách, ở trên phế tích, nhìn bươm bướm dang cánh bay lần nữa, nhìn các nhân vật học lại cách sống thế nào, yêu nhau ra sao.
Đây chính là cái "Tại sao" thứ hai của Quyển 7, viết cho "bạn" - người không bước ra được khỏi Vô Gián Địa Ngục. Nói với bạn rằng: Tạm thời không bước ra được cũng không sao, có thể chậm một chút, nhưng đừng cứ thế mà dừng lại ở đó.
[Lý do thứ ba: Vì những nhân vật đang sống] Cái "Tại sao" thứ ba của Quyển 7, là vì những nhân vật đang sống.
Khi tôi đọc Quyển 7, luôn nhớ đến một đoạn đối thoại giữa Lê Vọng và Hạ Thiên Nhiên: "Thiết kế ban đầu thì có người này, nhưng sau đó càng quay càng quay, tôi cũng rơi vào một sự mê mang, cảm thấy nhân vật này liệu có thực sự tồn tại, dường như đã không còn phụ thuộc vào người làm đạo diễn là tôi nữa."
"Ngược lại chính vì biểu hiện xuất sắc này của Ôn Lương, mới khiến tôi khổ não..."
"Tôi vốn tưởng rằng kịch bản đã được định sẵn xong xuôi, nhân vật này và những sự kiện này vốn nên như vậy. Nhưng khi tôi thực sự nhìn thấy Ôn Lương bước vào vai diễn A Thủy, từ con chữ biến thành một người sống sờ sờ, xuất hiện trong ống kính của tôi vào khoảnh khắc đó, tôi mới thực sự ý thức được khi chúng ta đi thảo luận những vấn đề kiểu như 'sức nặng của vận mệnh', sự giãy giụa của nhân vật cùng sự bất lực và mê mang của chính bản thân họ."
Khi bắt đầu sáng tác, nhân vật thường thường chỉ vì để kể một câu chuyện mà sinh ra, để thể hiện một mệnh đề nào đó, để chứng minh một quan điểm nào đó. Cho nên họ có thể bị sắp xếp biến mất, bị sắp xếp bỏ lỡ, bị sắp xếp đi về hướng hy sinh, phảng phất như tất cả chỉ là nhu cầu trên cấu trúc tình tiết. Nhưng khi viết đến lúc kết thúc Quyển 6, các nhân vật chính đã không chỉ là bánh răng thúc đẩy tình tiết và chủ đề nữa, họ đã trở thành những con người có ý chí và sinh mệnh của riêng mình.
Họ cũng có những tiếc nuối muốn hoàn thành, cũng có lời muốn kể lể với người đời, họ không chỉ là những gì bạn nhìn thấy như thế này. Nghe bài Sơn Hải, bạn đột nhiên hiểu ra, điều Hạ Thiên Nhiên tiếc nuối nhất, không phải là ai rời bỏ cậu ấy, mà là "cậu ấy đã rời bỏ chính mình". Bất kể là chọn "Trách nhiệm và Tình yêu" hay là "Ước mơ và Tình yêu", cậu ấy chưa bao giờ lựa chọn sống cho bản thân mình một lần, cậu ấy không có cơ hội sống thành thật với bản thân hơn một chút.
Nhìn thấy Một Bước Chi Dao (Cách nhau một bước), bạn bỗng nhiên hiểu rõ, Ôn Lương không như khói, cô ấy không chỉ là đóa hồng cô cao trên vách núi. Cô ấy cũng nguyện ý vì người yêu mà bước vào chốn khói lửa trần gian của cơm áo gạo tiền. Những khoảnh khắc mềm mại lại chân thực này, mới là tình yêu của Ôn Lương. Nhưng nguyên tội của trò đùa dai, lại khiến cô ấy dù nỗ lực thế nào cũng không có cơ hội.
Đọc lại Không Chỉ Hoa Hồng Mới Có Ý Yêu, bạn chợt nhận ra, dòng nước nhỏ chảy dài, bình bình đạm đạm, những cái nhãn dán trên người Ngải Thanh này, cũng chỉ là cái nhãn. Cô ấy giấu ý yêu sâu đậm nhất ở trong lòng, và cô ấy cũng muốn có một cơ hội để ý yêu đó được nở rộ nhiệt liệt.
Những cơ hội này, tất cả đều ở trong Quyển 7. Bởi vì họ đã sống lại, mà dần dần trở thành sự thật. Khi nhân vật sống lại, bạn sẽ không nỡ để họ biến thành quân cờ của bi kịch nữa. Bạn sẽ bắt đầu vào một đêm khuya thanh vắng nào đó, đột nhiên ý thức được, nếu để câu chuyện dừng lại ở đây, họ sẽ bị nhốt ở khoảnh khắc đó cả đời. Dừng lại ở khoảnh khắc "Giải thoát rồi, buông bỏ rồi, vĩnh viễn biến mất khi địa ngục và luân hồi kết thúc". Khi nhân vật sống lại, bạn sẽ thật lòng thật dạ cầu nguyện cho hạnh phúc của ba người họ. Khi nhân vật đã sở hữu sinh mệnh, tác giả sẽ có trách nhiệm, cho phép họ chiếu theo suy nghĩ của chính mình, sống lại một lần nữa.
"Khi một đạo diễn vì sự sống động của một nhân vật mà phản tư lại kịch bản, điều đó chứng minh trong câu chuyện này, anh ta thực ra còn có rất nhiều thứ chưa chuẩn bị tốt... Bất quá cũng may, những thứ này đều đã là chuyện của ba năm trước rồi."
Tao Trà viết thiên Xã hội, đứt đứt nối nối, cũng viết được ba năm. Ba năm này, không phải là để viết một kết cục vui vẻ nhằm nịnh nọt độc giả, mà là tôn trọng ba nhân vật đã sống dậy này, để họ có cơ hội, ở một xuất phát điểm mới, sống thành dáng vẻ mà mình mong muốn.
Đó chính là cái "Tại sao" thứ ba của Quyển 7: Là vì Hạ Thiên Nhiên, vì Tào Ngải Thanh, cũng là vì Ôn Lương, vì bản thân họ. Để không nhốt họ trong một tủ kính của "bi kịch hoàn mỹ", mà là để họ giống như chúng ta, trong thế giới đầy rẫy sự không xác định, tiếp tục đi về phía trước. Dù cho đi đến lảo đảo, vấp ngã, nhưng ít nhất, họ có cơ hội, dựa vào ý chí của chính mình, đi về hướng kết cục hạnh phúc.
Đến đây, tôi dùng ba cái "Tại sao", trả lời cho những độc giả không hiểu tại sao phải viết Quyển 7. Không phải là viết thêm phần đuôi chó (ý nói phần sau dở hơn phần đầu), không phải là để kiếm tiền (lấy đâu ra việc kiếm tiền mà cập nhật đứt quãng, lặp đi lặp lại việc ngừng ra chương). Càng không phải là cưỡng cầu một kết cục tốt đẹp. Muốn một kết cục tốt đẹp, trực tiếp chương nào cũng phát đường, là có thể thỏa mãn khát vọng theo đuổi hạnh phúc của tất cả mọi người rồi. Là bởi vì muốn viết một kết cục xứng đáng với sự phiêu bạt trôi nổi suốt chặng đường này của ba người.
Cái "Tại sao" cuối cùng, tôi muốn viết cho chính mình. Tại sao tôi lại nói, Quyển 7 nếu có thể hoàn thành, sẽ là một quyển tốt nhất? Trong bài viết dài đầu tiên ở hội bạn đọc Tổng hợp Thế giới quan và Dòng thời gian, tôi đã viết: "Trong mắt một nghìn người thì có một nghìn Hamlet. Cách hiểu của tôi chưa chắc đã chính xác, cách hiểu của bạn cũng chưa chắc là sai lầm. Dẫu cho có chỗ bất đồng, nếu logic có thể tự khớp, mỗi người tự tìm được cách lý giải độc đáo đối với tác phẩm cũng là chuyện may mắn."
Cho nên tôi chưa bao giờ phê bình cảm nhận của độc giả khác, mà là khi xuất hiện những chỗ hiểu sai sự thật trong sách mới chỉ ra. Cho nên tôi cơ bản không bình luận tràng giang đại hải dưới bài của người khác, mà cố gắng giải thích hết mức có thể dưới bài do mình đăng. Cho nên khi có người có lời phê bình đối với sự thay đổi của nhân vật trong Quyển 7, tôi chưa bao giờ trực tiếp đối chất. Tôi luôn nói Quyển 7 vẫn chưa kết thúc, hiện tại đều chỉ là quá trình, nhân vật vẫn sẽ trưởng thành, ít nhất hãy đợi sau khi hoàn thành, đậy nắp quan tài rồi hãy luận định.
Sở dĩ tôi lặp đi lặp lại rằng, Quyển 7 sẽ là quyển tốt nhất, là bởi vì trải nghiệm cuộc đời của tôi, sự thể nghiệm và giác ngộ của tôi, đã cho tôi nhìn thấy quá nhiều quá nhiều thứ trong đó.
Bất luận là tán thành hay phản đối, tôi vẫn trước sau như một, kiên trì bền bỉ, đứng ở tư thế này mà nói.
Rất nhiều bài viết, rất nhiều bình luận chương, rất nhiều người âm thầm thu hồi lượt thích. Thứ họ ủng hộ là một "Cẩu ca" có cùng tiếng nói với họ, chứ không phải "Cẩu ca" trước mắt này - người phớt lờ đánh giá của người khác. Trong vòng bạn đọc, anh Hòa Bình khuyên tôi: "Quyển 7 tranh cãi lớn như vậy, Cẩu ca cậu đừng nói nữa." Trong nhóm Minh chủ, một bạn đọc khác nói với tôi: "Cẩu ca cậu quá nổi bật rồi, hà tất phải để bản thân đứng nơi đầu sóng ngọn gió", cậu ấy là không nỡ để tôi bị mắng là "hiếu tử" (từ lóng chỉ fan cuồng bảo vệ tác giả bất chấp).
Tôi nói với cậu ấy, tôi không quan tâm.
Nói tôi là tâng bốc gượng gạo, là hiếu tử, là hộ chủ, tôi hoàn toàn không quan tâm. Tôi chỉ muốn sống sao cho xứng đáng với những gì bản thân nhận được từ cuốn sách này. Tôi muốn để những người vì sợ bị phê bình mà không dám nói mình thích Quyển 7, cảm thấy bớt cô đơn hơn.
Khi rất nhiều người dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn tôi, tôi đều mở to hai mắt nhìn thẳng lại, hai tay bịt chặt tai, và cứ thế yêu cuốn sách này. "Vốn đem lòng hướng trăng sáng, tiếc thay trăng sáng lại soi mương rãnh", nhưng, thế thì đã sao? Bạn không hiểu tôi, tôi cũng không hiểu bạn. Bạn không hiểu những gì tôi nhìn thấy, tôi cũng không hiểu những gì bạn nghĩ. Giữa người với người, chính là vô số những đường thẳng song song.
Thời gian trôi qua, tôi vẫn là tôi, bởi vì tôi biết, sẽ có một ngày, có người hiểu.
Quay lại vấn đề ở phần mở đầu: Cho dù người yêu của bạn sẽ không nhớ bạn, những chiến công vĩ đại của bạn trong kiếp này đều tan thành mây khói, thậm chí bạn cũng chưa chắc có thể trở thành người anh hùng mà bạn muốn trở thành, cứu vớt tất cả những gì bạn muốn cứu.
Bạn bắt buộc phải chịu đựng sự khó chịu khi làm lại từ đầu, nỗi đau xé lòng khi từ biệt người yêu, nỗi sợ hãi mơ hồ đối với tương lai.
Vì người mình yêu, bạn có nguyện ý quay về quá khứ, làm lại từ đầu không? Bạn có nguyện ý đọc lại một lần nữa câu chuyện của Hạ Thiên Nhiên, Ôn Lương, Tào Ngải Thanh không?
Bất kể bạn có nguyện ý hay không, tôi nguyện ý.
PS. Bài viết tiếp theo "Quyển 7, Xem cái gì", tôi sẽ chia sẻ với mọi người cách tôi nhìn nhận Quyển 7, làm thế nào để Quyển 7 trong mắt các bạn độc giả trở nên hay hơn.
(Ngày đăng: 08/12/2025)
1 Bình luận