Tập 06: Bài Thơ Hậu Thanh Xuân [PEAK] (Hoàn thành)

Chương 357: Tự truyện: Thoáng chốc (Hạ)

Chương 357: Tự truyện: Thoáng chốc (Hạ)

Hồi đó, Ôn Lương gặp Hạ Thiên Nhiên ở tương lai, anh là một người có ngoại hình trẻ trung, tâm lý trưởng thành, có sự tò mò và ảo tưởng về những điều mới mẻ, cũng như tràn đầy sự ngây thơ và tình thú.

Và khi những ấn tượng này được phản chiếu vào bộ trang phục may đo cho anh, đã tạo nên một phong cách vừa chín chắn nhưng không thiếu sự trẻ trung.

Áo vest họa tiết xương cá (herringbone) màu nâu với ve áo nhọn (peak lapel), áo gile hai hàng khuy màu xám tôn lên vòng eo của Hạ Thiên Nhiên. Vừa thích hợp để mặc riêng trong thời tiết nóng bức, vừa phân chia rõ ràng vùng chữ V ở cổ áo.

Người đàn ông không thắt cà vạt, cúc cổ áo cũng được cởi ra một cái, nếu không thì “vũ trang đầy đủ” thế này thực sự quá nóng.

Tuy nhiên cách mặc phóng khoáng này của anh lại rất phù hợp với phong cách cắt may lãng mạn tự do của bộ vest Ý này. Thiết kế vai rộng eo thon khiến cả người anh trông tinh tế, gọn gàng, toát lên vẻ quý phái.

Chỉ là nếu khí chất này cứ duy trì từ đầu đến chân thì có vẻ không được đời thường cho lắm. Cho nên lần này Hạ Thiên Nhiên cũng không đi giày da, mà đi một đôi Converse màu đen đậm chất đường phố. Nhìn tổng thể, lại tăng thêm vài phần tùy ý và tự do.

Trầm ổn hơn thiếu niên, thú vị hơn đàn ông già, đây chính là sự diễn giải mà bộ trang phục này mang lại cho Hạ Thiên Nhiên.

Thợ may Trần rất thích tác phẩm này của mình, cười nói: “Tiểu Hạ nhìn thế này, đúng là có chút phong thái của ‘lão khắc lặc’ (Old Kay) Thượng Hải đấy.”

“Lão khắc lặc? Ý là gì ạ?” Hạ Thiên Nhiên không hiểu thì hỏi.

Thợ may Trần trả lời: “Thật khó tin là Tiểu Hạ cậu khi đặt may đồ nói ra nhiều yêu cầu chuyên nghiệp như vậy, mà lại không biết ý nghĩa của hai chữ ‘khắc lặc’. Nó được dịch từ tiếng Anh, là ba từ: collar, class, carat, tức là cổ cồn trắng, giai cấp, và đơn vị trọng lượng kim cương. Nói thế chắc cậu cũng hiểu được đôi chút rồi nhỉ?”

Hạ Thiên Nhiên gật đầu: “Ra là vậy, mở mang tầm mắt rồi.”

Tào Ngải Thanh đứng bên cạnh nghe cuộc đối thoại này, nghi hoặc nói: “Yêu cầu chuyên nghiệp? Tôi còn tưởng là thầy Trần tư vấn chứ.”

Thợ may Trần xua tay nói: “Không đâu, tuy bên tôi là làm may đo, nhưng về quy cách cung cấp thì vẫn còn kém chút. Giống như lúc đầu Tiểu Hạ yêu cầu bộ này dùng vải dòng Diamond của Scabal Anh Quốc, nhưng đó là vải mười vạn tệ một mét, cửa hàng nhỏ của tôi không nhập được hàng. Hơn nữa người mua nổi loại vải đó, cũng sẽ không đến cửa hàng như tôi.

Nhưng Tiểu Hạ nói tin tưởng tay nghề của tôi. Tôi rất cảm kích vì cậu ấy lần đầu gặp tôi đã dành cho tôi sự tin tưởng lớn như vậy. Cho nên ngoại trừ về vải vóc tôi đưa ra vài phương án thay thế, các phần khác tôi đều cố gắng phối hợp với yêu cầu của cậu ấy.

Tôi còn đang thắc mắc, Tiểu Hạ đưa ra yêu cầu rất cụ thể, nhưng rõ ràng cũng là lần đầu tiên may vest. Hiểu nhiều như vậy chắc chắn là có phương án dự phòng. Hôm nay thấy cậu ấy dẫn bạn gái đến, tôi lập tức hiểu ra ngay, em gái chắc hẳn đã tốn không ít công sức cho vấn đề hình tượng của bạn trai nhỉ!”

Đây vốn là lời khen ngợi thiện ý của thợ may dành cho tình cảm tốt đẹp của đôi trẻ, nhưng sau khi nói xong, bầu không khí bỗng nhiên có chút... ngưng trọng.

Tào Ngải Thanh mỉm cười: “Anh hiểu lầm rồi, chúng tôi không phải người yêu. Cậu ấy biết nhiều như vậy, cũng không phải do tôi dạy.”

Từ lúc bước vào trung tâm thương mại này, Tào Ngải Thanh đã cảm thấy bất ngờ. Hạ Thiên Nhiên kiếp trước nghèo túng, đừng nói đến vest, cà vạt có khi còn chẳng biết thắt. Còn trải nghiệm kiếp này của anh, Tào Ngải Thanh càng nắm rõ trong lòng. Cho nên kết hợp với lời nói của thợ may, người đưa ra lời khuyên về vest cho Hạ Thiên Nhiên, cũng có thể đoán được là ai.

“A... ra là thế.” Thợ may nghe vậy, tự biết mình lỡ lời, chọc phải ổ kiến lửa, vô cùng xấu hổ.

Tào Ngải Thanh nói: “Anh ơi, có thể cho chúng em vài phút nói chuyện riêng không ạ?” Dù sao Hạ Thiên Nhiên cũng là khách quý hiện tại của thợ may Trần, nghe vậy anh ta lập tức nói: “Được được, hai người cứ nói chuyện. Tiểu Hạ, quần áo còn vấn đề gì cậu cứ gọi tôi một tiếng, tôi ở ngay bên ngoài.”

Nói xong, thợ may vội vàng đi ra ngoài. Thế là, trong phòng thử đồ đầy ma-nơ-canh, máy khâu và gương thử đồ chỉ còn lại hai người họ.

Hạ Thiên Nhiên có chút luống cuống tay chân. Cô gái chậm rãi đi đến trước mặt anh. “Cửa hàng này, ở tương lai rất nổi tiếng sao?” Cô gái khẽ hỏi. “...Sao em biết là anh phát hiện ra cửa hàng này ở tương lai?” “Bởi vì người ta bây giờ còn chưa phát đạt đến mức lấy được loại vải anh cần mà...”

Tào Ngải Thanh đưa tay ra, cài cúc cổ áo sơ mi cho Hạ Thiên Nhiên. “Ha ha, đúng là... không giấu được em cái gì. Đúng vậy, sau này ông chủ cửa hàng này sẽ may đo trang phục cho một số người nổi tiếng, nhân vật vai vế trong xã hội. Còn hiện tại... anh chắc là người đầu tiên.”

Hạ Thiên Nhiên ưỡn ngực, vẻ mặt có chút cứng ngắc. Cô gái tự nhiên cầm lấy chiếc cà vạt trên tay anh. Người đàn ông theo bản năng cúi đầu. Đợi cà vạt vòng qua sau gáy, anh mới nói: “Thắt cà vạt cảm giác hơi nóng, hơn nữa cổ bị bó buộc, anh không quen lắm...”

“Ừm, tôi biết. Tôi chỉ muốn xem anh mặc cả bộ này vào, sẽ trông như thế nào thôi...”

Hạ Thiên Nhiên không từ chối, để mặc Tào Ngải Thanh nhẹ nhàng thắt chặt cà vạt cho mình, sau đó nhét phần lớn vào trong áo gile, chỉnh lại cổ áo hai bên cho ngay ngắn. Cô lùi lại một bước.

Ánh mắt đánh giá của cô rất nghiêm túc, dường như muốn khắc sâu từng chi tiết trên người Hạ Thiên Nhiên đã lột xác hoàn toàn này vào trong đầu. Nhưng xem xong, vẻ mặt cô lại có chút mờ mịt, khẽ lẩm bẩm: “Hóa ra anh trong mắt cô ấy, là dáng vẻ này sao...”

“Ngải Thanh...”

“Anh có thích không?” Cô gái ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Hạ Thiên Nhiên. Trong khoảnh khắc, anh như nghẹn ở cổ họng.

“Hơi... gò bó...”

“Nhưng đây là may đo theo số đo của anh mà.”

“Anh biết... nhưng vẫn có chút... không quen lắm.”

Hạ Thiên Nhiên hiểu, Tào Ngải Thanh hỏi đâu phải là chuyện quần áo có vừa người hay không, đây là đang ám chỉ đoạn tình cảm giữa anh và Ôn Lương. Nhưng anh chỉ có thể trả lời về quần áo, hơn nữa cũng chỉ có thể từ một khía cạnh khác, uyển chuyển bày tỏ quan điểm của mình.

Cảm thấy gò bó là đương nhiên rồi. Bởi vì cũng giống như bộ quần áo này, đó là một mối tình bị vận mệnh bóp nghẹt yết hầu, là những ngày tháng đeo gông xiềng mà nhảy múa.

Tào Ngải Thanh yên lặng nói: “Gò bó sao? Nhưng... anh như thế này, quả thực cảm giác giống một người đáng để gửi gắm...”

Lời nhận xét này của đối phương khiến Hạ Thiên Nhiên ngỡ ngàng. Nhưng anh cười một cái, mím môi suy nghĩ giây lát, cuối cùng tìm vui trong đau khổ nói: “Hì, thế à? Hy vọng lần sau em khen anh, vẫn là để anh thay bộ quần áo khác đi. Anh không muốn trên thế giới này lại có thêm một cô gái tốt mắt kém đâu.”

Nghe anh tự giễu như vậy, Tào Ngải Thanh cũng ngẩn ra, sau đó cũng cười. Chỉ là cô cười cười, vẻ mặt lại có chút chua xót.

“Anh không phải nói... muốn để cô ấy chết đi hoàn toàn sao?”

“...” Trong mắt Hạ Thiên Nhiên hiện lên một tia hoảng loạn.

“Anh... có thể là sắp tốt nghiệp rồi... Anh muốn tưởng niệm quá khứ một chút... Ngải Thanh, đây thực ra chỉ là một bộ quần áo, anh...”

“Anh là muốn tưởng niệm quá khứ, hay là không có dũng khí bước tới tương lai?” Tào Ngải Thanh cắt ngang lời biện bạch đã rối loạn của anh. Lời tự biện của Hạ Thiên Nhiên lập tức im bặt.

Cô gái hít sâu một hơi, chậm rãi đi đến bên cạnh máy khâu ngồi xuống. Ánh nắng ngoài cửa sổ vẫn ưu ái cô gái này như thuở ban đầu. Ánh sáng in trên má cô lấp lánh sinh động, ngay cả những hạt bụi bay múa cũng có sắc màu.

Tuy nhiên lúc này, cô lại cúi đầu trầm tư. Cô đang nghĩ gì thế? Những suy nghĩ đó, liệu có còn sinh động và ung dung như khoảnh khắc viết xuống một ý niệm khó hiểu ở khoảng trắng trong sách giáo khoa trong giờ Toán năm xưa?

Hạ Thiên Nhiên đi đến trước mặt cô, từ từ quỳ một chân xuống. Người đàn ông ngước nhìn thiếu nữ mà năm xưa anh tôn thờ như thần thánh, và đến nay vẫn vậy.

“Ngải Thanh, đây là... đây là chút dấu vết cuối cùng ‘cô ấy’ để lại trên người anh. Muốn bắt đầu lại hành trình, luôn phải thu dọn một phen những thứ từng có ý nghĩa quan trọng với mình chứ. Bởi vì có những thứ này, mới tạo nên nhân cách ngày càng hoàn chỉnh của anh hôm nay. Quên một người là một chuyện, nhưng chớ phụ lòng, lại là chuyện khác... Anh...”

Ngay khi Hạ Thiên Nhiên đang cảm thán, Tào Ngải Thanh từ từ vươn tay ra, đầu ngón tay chạm vào má người đàn ông. Lòng bàn tay cô nhẹ nhàng vuốt ve, mang lại một sự dịu dàng và bình yên vô cùng chân thực và tinh tế.

Trong khoảnh khắc, người đàn ông biết, mình không cần giải thích nữa. Và cùng với ý nghĩ này ập đến, ở giây tiếp theo, anh cũng nghe thấy từ miệng thiếu nữ, nói ra một câu khiến người ta vô cùng an tâm ——

“Tôi tin anh.”

Nội tâm Hạ Thiên Nhiên như bị thứ gì đó chạm vào. Anh dường như có rất nhiều điều muốn nói, nhưng dường như trong khoảnh khắc này, mọi thứ đều không cần nói ra... Cô biết những việc anh làm, cô biết tất cả về anh. Sự cộng hưởng dịu dàng đến từ sâu thẳm linh hồn này, khiến Hạ Thiên Nhiên khi đối mặt với Tào Ngải Thanh, trong lòng đều tràn đầy sự chắc chắn.

“Thiên Nhiên, hơn một năm nay, tôi thực sự rất cảm ơn những gì anh làm cho tôi. Theo lý mà nói, nếu là người bình thường, tôi đã sớm có hảo cảm vô cùng với anh rồi. Nhưng mà... tôi vẫn không cách nào chấp nhận được, người từng sưởi ấm tôi nhất là anh, người làm tôi tổn thương sâu sắc nhất cũng là anh...

Đây có thể cũng là sự cố chấp của riêng tôi. Tôi không cần anh vì tôi mà từ bỏ điều gì để hoàn thành tâm nguyện của tôi. Giống như tôi vốn dĩ đến để dầm mưa, anh cứ nhất quyết đưa ô cho tôi, tôi sẽ đi không nhanh, anh cũng sẽ bị ướt.

Sự hy sinh trong bất kỳ mối quan hệ nào, cam tâm tình nguyện mới có ý nghĩa. Cách làm trái với lòng mình, không chỉ khiến bản thân áy náy, còn làm vặn vẹo mối quan hệ giữa chúng ta. Cho nên, tôi chỉ muốn thay đổi bản thân, tôi không muốn ảnh hưởng đến người khác...”

Giọng điệu Tào Ngải Thanh ôn hòa, như đang tự hỏi nói ra mâu thuẫn lớn nhất nằm ngang giữa hai người.

Hạ Thiên Nhiên lẩm bẩm: “...Anh biết mà Ngải Thanh. Tình cảm giữa chúng ta, không phải một câu đơn giản ‘công tội bù trừ’ là có thể tùy ý xí xóa. Làm những việc này cho em, anh đều là cam tâm tình nguyện.”

“Cũng bao gồm việc anh cam tâm tình nguyện chấp nhận cuộc sống sắp diễn ra hiện tại sao?”

“...”

Theo câu hỏi ngược lại của Tào Ngải Thanh, Hạ Thiên Nhiên rơi vào sự im lặng ngắn ngủi. Anh không lừa được Tào Ngải Thanh.

“Thiên Nhiên, tôi tin những lời anh nói đều xuất phát từ đáy lòng. Nhưng tôi cũng nhìn ra được, một năm nay anh sống không vui vẻ. Anh thực ra không muốn cứ thế trôi theo dòng đời, đúng không? Anh thực ra còn có việc mình muốn làm hơn, đúng không?

Anh nói tình cảm của chúng ta không phải công tội bù trừ, nhưng anh quả thực cũng đã trả hết những gì nên trả rồi. Cho nên tôi đã không muốn nhìn thấy một người đàn ông cam tâm tình nguyện vây quanh tôi, vứt bỏ cả ước mơ nữa. Tôi không tình nguyện như vậy nữa, bởi vì điều này sẽ khiến tôi cảm thấy là một... gánh nặng trầm trọng.”

Tào Ngải Thanh lời nào cũng châu ngọc. Sau khi bị phản bội, cô là người hận Hạ Thiên Nhiên nhất. Nhưng trong một năm nay, cô lại là người hiểu Hạ Thiên Nhiên nhất.

“Ngải Thanh... anh...”

“Trở về đi.”

“Cái... cái gì?”

Đồng tử Hạ Thiên Nhiên chấn động dữ dội. Chỉ vì Tào Ngải Thanh từ từ thu lại bàn tay đặt trên má anh, từ trong túi, chậm rãi lấy ra một chuỗi hạt bồ đề màu trắng ngà...

“Trở về đi, trở về điểm bắt đầu của chúng ta. Đi tránh tất cả bi kịch của anh, đi trốn thật kỹ trong bụi cỏ đừng ra cứu tôi, để tôi lấy hết dũng khí tự mình đối mặt với tất cả. Đi làm việc anh thích, đi hoàn thành ước mơ của chính anh, đi phản kháng sự áp bức của cha mẹ đối với anh, đi kết giao với những người bạn cùng chí hướng với anh, đi... đi tự do, ở bên người mà anh luôn mong nhớ không quên... Còn nữa là... đừng đến trêu chọc tôi nữa... Tôi thực sự rất ổn, ở đây là thiên đường của tôi, tôi không cần ai cứu...”

Lời nói như mộng mị của thiếu nữ văng vẳng bên tai Hạ Thiên Nhiên.

“Trở về đi... Nếu chúng ta không nói chuyện tình cảm, anh đã trả hết tội lỗi của mình rồi...”

Người đàn ông ngẩng đầu lên một cách si dại, không thể tin nổi nhìn Tào Ngải Thanh.

Nếu nói, Ôn Lương yêu là toàn bộ Hạ Thiên Nhiên. Thì Tào Ngải Thanh, trong khoảnh khắc này, chính là ban cho Hạ Thiên Nhiên toàn bộ sự tự do...

Vậy thì, yêu một người và hiểu một người, cái nào quan trọng hơn? Tình hình thực tế tất nhiên không cực đoan như vậy. Ôn Lương khi yêu Hạ Thiên Nhiên, tự nhiên cũng hiểu anh; Tào Ngải Thanh khi hiểu anh, cũng từng yêu anh. Chỉ là nhân cách và chấp niệm của hai cô gái không giống nhau, hình thức thể hiện ra, cũng theo đó mà rạch ròi ném vấn đề này ra trước mắt.

“Vậy nếu nói chuyện tình cảm thì sao?” Hạ Thiên Nhiên kìm nén sự kinh hãi trong lòng, trầm giọng hỏi.

“Sẽ không có cơ hội này đâu. Làm bạn lại với anh, đã là giới hạn của tôi rồi...” Tào Ngải Thanh trả lời rất dứt khoát, không để lại chút đường lui nào.

Cô nâng tay Hạ Thiên Nhiên lên, từ từ đặt chuỗi hạt Phật vào lòng bàn tay anh, sau đó hai tay lại bao lấy bàn tay anh, khiến nó từ từ nắm lại.

“Đi đi, tôi tin anh của hiện tại, đã là một người xứng đáng để gửi gắm rồi. Không phải vì bộ quần áo này của anh, mà là vì con người anh...”

Cô gái buông tay ra. Ánh mắt cô nhìn vào mái tóc người đàn ông, không kìm được thốt ra một câu: “Tóc anh hình như lại bạc thêm một chút rồi. Tôi nhìn, thực sự có chút đau lòng đấy...”

P/s: Haizz…Lần đầu nào của anh đều không phải của em...Đau lòng wa...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!