Tập 04

Chương ngoại truyện

Chương ngoại truyện

**Chương 2 Tập 2: Hầm ngục Khe Nứt**

Lối vào hầm ngục gần nhất thị trấn Reckenberg nằm ngay cạnh lối vào Đường Hầm Lớn. Đường Hầm Lớn này chạy xuyên qua bên dưới hồ Gondor, nghe bảo là đường tắt đến Vương đô Canvium. Vì có quái vật nguy hiểm xuất hiện nên hiện tại cấm người dân qua lại. Mong là mình sớm đủ trình độ để đi qua Đường Hầm Lớn này dễ dàng.

Cửa vào hầm ngục có chấn song sắt chắc chắn và bị khóa. Có vẻ là để ngăn quái vật đi lạc ra ngoài gây hại cho người dân. Quay đầu lại là thấy ngay thị trấn, vì hầm ngục nằm gần như vậy nên mới phải có biện pháp đặc biệt này.

Ông chú tên Hank tự nhiên giảng giải cho chúng tôi dù chẳng ai nhờ. Bộ giáp da ông ta mặc khá chắc chắn và kiểu dáng mới nhất, nhưng thanh đoản kiếm đeo bên hông thì cũ nát. Kiếm của tôi cũng cũ, nhưng so với cái đó thì không thể so sánh được. Trang bị thế này có ổn không đấy?

Về điểm đó, anh Comba mặc bộ giáp toàn thân bằng kim loại oai vệ, cầm cây rìu chiến (*Battle Axe*) to tướng, chắc tốn kém lắm. Chưa biết thực lực thế nào, nhưng trông có vẻ dư sức hạ gục mấy con quái vật yếu nhớt. Có thể do khuôn mặt trẻ con được giấu sau tấm kính che mặt nên mới thấy thế chăng.

Cô Stella mặc áo giáp ngực bằng da, đeo tạp dề cũng bằng da. Trên trán đeo băng đô gắn miếng sắt. Chiếc khăn hôm qua quấn đầu giờ quàng ở cổ. Tay cầm cây búa kim loại cả cán lẫn đầu. Với cánh tay to khỏe đó, trúng một phát chắc đau lắm.

Chị Gina cầm cây gậy trông rất ra dáng hàng thật. Có khắc những ký tự trông rất bí hiểm nên chắc là gậy phép. Tên Gina có phải là tự xưng trong nhóm không nhỉ?

Chắc chắn là đặt tên theo Barras Masher nổi tiếng. Chứ làm gì có chuyện người thật tham gia vào cái nhóm tồi tàn này.

"Được rồi. Thế thì, ban đầu ai làm tiên phong đây?"

Hank bắt chuyện. Tôi nhìn Rico.

"Bọn cháu định để hai đứa đi đầu..."

"Chưa biết thực lực thế nào thì từng người một thôi."

Hank tuyên bố bằng giọng không cho phép phản đối.

"Vậy, tớ đi trước. Được chứ Rico?"

"Ừ không sao."

Rico căng thẳng tột độ. Thú thật tôi cũng lo lắng trong lòng. Săn thú thì tôi làm rồi nhưng đối đầu với quái vật biết dùng vũ khí thì đây là lần đầu.

"Không cần làm mặt nghiêm trọng thế đâu, cứ thoải mái đi. Chà, nhưng vẫn hơn là chủ quan khinh địch."

Hank nói giọng kẻ cả. Tôi xoay vai.

"Cháu đâu có căng thẳng."

Hank chẳng thèm để ý câu trả lời của tôi, nói tiếp.

"Hầm ngục này chỉ có đến tầng 3 thôi. Nó chỉ nối với khe hở hẹp ở nhánh đường nông của Đường Hầm Lớn, nên không có quái vật cỡ lớn hay quá mạnh đâu. Hôm nay chỉ đi dạo một vòng tầng 1 thôi."

Hank lấy ra chiếc chìa khóa lớn tiến lại gần song sắt.

"Sẵn sàng chưa?"

Mọi người lần lượt trả lời, tôi cũng nói OK. Hank tra chìa khóa vào, xoay một cái rồi đẩy cửa mở vào trong.

Anh Comba và cô Stella vào rồi, tiếp theo là tôi. Bước vào trong, không khí ngột ngạt bao trùm. Cảm thấy ba người kia đi theo sau, tôi tiến lên. Anh Comba và cô Stella đứng cách nhau khá xa. Có vẻ vị trí của tôi là ở giữa hàng tiền vệ.

Ánh sáng trắng dịu nhẹ chiếu tới từ phía sau. Quay lại thấy ánh sáng phát ra từ đầu cây gậy chị Gina giơ cao. Chị ấy dùng được ma pháp thật. Nghe nói là ma pháp sơ cấp nhất, nhưng tận mắt chứng kiến người dùng thật thì vẫn thấy xúc động. Trong không gian oi bức này mà phải cầm đuốc thì đúng là cực hình, may quá.

Đi dọc hành lang đến ngã rẽ trái phải. Không biết đi đường nào. Ủa? Nhắc mới nhớ, ai là trưởng nhóm nhỉ? Tạm thời hỏi cô Stella lớn tuổi nhất xem sao.

"Đi đường nào ạ?"

Câu trả lời thật bất ngờ.

"Anh Hank. Tính sao?"

Nghĩa là sao? Trưởng nhóm thường là chiến binh chứ. Mặc kệ tôi đang bối rối, Hank nói giọng thủng thẳng.

"Đi đường nào cũng thế thôi nhưng mà... Chà, bên phải đi. Có vẻ có gì đó ở đằng xa."

Tôi cố nhìn xuyên bóng tối bên đó nhưng chẳng thấy gì. Nghi ngờ ông ta nói bừa.

Hai người tiền vệ kia quay sang phải nên tôi cũng làm theo. Đi được hơn trăm bước, ánh sáng đỏ hiện ra phía trước. Tiếng hò hét phấn khích vang lên, tiếng chân chạy rầm rập lao tới. Xuất hiện là những con quái vật hình người phủ đầy vảy xám, nhe hàm răng lởm chởm sắc nhọn, đó là Xà nhân (*Lizardman*). Số lượng... đông hơn bên mình!

Ba con cầm kiếm rỉ sét và giáo ngắn lao lên trước. Tôi rút kiếm, cố gắng duy trì hàng ngang cùng hai người bên cạnh tiến lên. Tiến quá xa sẽ bị đánh hội đồng từ ba phía, chậm trễ thì sẽ tạo gánh nặng cho một trong hai người kia. Mỗi người tiếp cận đối thủ trực diện của mình, thăm dò.

Xà nhân há to miệng đe dọa. Lưỡi đỏ lòm. Tôi cố nhớ lại những gì cha dạy. Dùng thanh kiếm cầm bằng hai tay đỡ đòn kiếm của đối phương. Tiếng kiếm va chạm *keng* một cái vang lên. Chạm kiếm lần nữa, kiếm đối phương gãy đôi ở vị trí một phần ba tính từ mũi kiếm.

Chém xuống từ vai con Xà nhân đang hoảng loạn. Máu xanh phun ra. Hơi giật mình nhưng trong cơn say máu tôi bồi thêm nhát nữa. Tiếng hét thất thanh phát ra từ miệng Xà nhân. *Kieeeee*. Nghe tiếng hét tôi sực tỉnh nhìn sang hai bên. Hình như không nghe tiếng chạm kiếm, nhưng Xà nhân đã ngã gục. Nghĩa là sao? Hạ gục đơn phương à?

Không, giờ phải tập trung vào kẻ địch trước mặt. Định bước lên thì bị tóm cổ áo. Bị kéo giật lại phía sau với sức mạnh khủng khiếp. Một thanh kiếm sứt mẻ vụt qua ngay chỗ ống chân tôi vừa đứng.

"Kết liễu cho dứt khoát vào."

Giọng nói gấp gáp vang bên tai. Ngoái cổ lại chạm mắt với Hank. Quay lại phía trước, con Xà nhân tôi tưởng đã hạ gục đang nằm rạp dưới đất vươn tay ra. Cây búa đập nát đầu nó. Hank hét lên bên tai tôi.

"Comba. Đừng chạm kiếm."

Ồn ào quá. Mà ông ta nói cái gì thế. Vì tôi sơ suất nên hai người họ phải đối phó với ba con. Chà, nguyên nhân là do tôi vụng về. Trước mặt tôi đang lo lắng, anh Comba trả lời ngắn gọn "Rõ". Rồi với chuyển động uyển chuyển, anh ta cùng cô Stella quét sạch tàn quân trong nháy mắt. Đùa à?

---

**Chương 3 Tập 2: Quái thú Gỉ Sét**

"Cho mượn kiếm chút."

Đang ngạc nhiên trước màn thể hiện của cô Stella và anh Comba thì Hank lên tiếng từ bên cạnh. Định làm gì? Thấy tôi chần chừ, Hank mất kiên nhẫn.

"Gina. Yểm ma pháp cho kiếm thằng nhóc này."

Chị Gina giơ gậy niệm chú. Thanh kiếm trên tay tôi bắt đầu tỏa sáng trắng. Hank ném cho tôi cái nhìn sắc lẹm.

"Kiếm quý đúng không? Thế thì đưa nhanh cho tao. Cứ thế này nó gỉ sét không dùng được nữa đâu. Giống cái của con kia kìa."

Hank nhìn về phía thanh kiếm gãy của Xà nhân.

"Mày chạm kiếm với nó đúng không. Mức độ gỉ sét đó không bình thường đâu. Nó chạm phải Quái thú Gỉ Sét đấy. Con quái vật đó phiền phức lắm, chạm vào kim loại là làm gỉ ngay. Hơn nữa hiệu quả đó còn lây lan sang vật tiếp xúc gián tiếp."

Nheo mắt nhìn, tôi thấy vết đỏ trên kiếm. Có vẻ là gỉ đỏ thật. Trong lúc tôi mất tập trung, Hank giật lấy thanh kiếm từ tay tôi. Lấy miếng vải vụn từ ba lô, thấm dầu rồi chà mạnh lên một phần lưỡi kiếm. Chị Gina bật cười.

"Ara. Miếng vải đó là..."

"Đúng như cô nghĩ đấy. Đừng nói thừa."

Chả hiểu chuyện gì.

"Đây."

Thanh kiếm Hank trả lại không còn vết gỉ nào.

"Chỉ bị ảnh hưởng chút bề mặt thôi, không sao đâu. Tí nữa mang đi mài là được."

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Xem ra điều Hank nói với tôi không hoàn toàn là nói dối.

"Cảm ơn chú."

Tôi cảm ơn và định hỏi thêm chi tiết thì Hank ngắt lời.

"Nói chuyện sau."

Hank đẩy tôi ra, bước lên trước. Một con vật chân ngắn, thân hình mập mạp đang tiến lại gần. Hank rút đoản kiếm chém vào sinh vật to cỡ con chó lớn, phủ đầy lông cứng màu nâu đỏ.

Chém hai, ba nhát, con vật ngã lăn ra. Hank dùng miếng vải lúc nãy lau kỹ đoản kiếm của mình.

"Đây là Quái thú Gỉ Sét. Đừng bao giờ để kim loại chạm vào nó. Nhất là Comba. Cấm tuyệt đối lại gần. Bộ giáp đắt tiền đó mà hỏng thì tiếc lắm."

Tôi chợt nhận ra.

"Sao kiếm của chú không bị gỉ? Chạm vào nhiều thế mà?"

Hank trả lời vẻ chán nản.

"Giống cái ma pháp vừa yểm lên kiếm mày thôi. Tạm thời ức chế hiệu quả gây gỉ."

Sau đó chúng tôi đi một vòng tầng 1 hầm ngục. Gặp Goblin và Người lùn móng dài, tôi và Rico hoàn thành trận đầu suôn sẻ. Chúng tôi được bảo vệ hai bên cánh nên chỉ việc lo địch trước mặt. Có lẽ, không có chúng tôi cũng chẳng sao. Hai tiền vệ kia quá mạnh.

Lúc đổi chỗ với Rico lui về hậu vệ, tôi quan sát kỹ hơn. Rìu chiến của anh Comba nghiền nát đối thủ bằng sức mạnh và tốc độ đáng nể. Chuyển động của cô Stella không có chút dư thừa nào. Thoạt nhìn như không dùng sức, nhưng đầu búa cắm phập vào điểm yếu đối phương một cách sắc bén.

"Mạnh hơn cả kỵ sĩ ấy chứ."

Nghe tôi buột miệng, Hank khẳng định như chuyện đương nhiên.

"Chà, chắc thế. Chắc chắn mạnh hơn kỵ sĩ thường rồi."

Vậy sao lại làm mạo hiểm giả, tôi nuốt câu hỏi đó vào trong.

Thực lực hai tiền vệ đã được chứng kiến tận mắt, nhưng Hank cơ bản chỉ đứng chỉ tay năm ngón. Dù hạ được Quái thú Gỉ Sét, nhưng ngoài khả năng làm gỉ kim loại thì nó cũng chẳng đáng sợ mấy. À, ông ta có mở khóa một cái rương tồi tàn một lần.

Thu hồi đồ trong rương xong, Hank ra lệnh rút lui. Thu được vài đồng tiền đồng và cái trâm cài rẻ tiền. Tôi và Rico khá mệt. Ra khỏi hầm ngục hít thở không khí bên ngoài, thú thật tôi thấy nhẹ nhõm hẳn. Hank khen ngợi.

"Làm tốt lắm. Ngày đầu thế là xuất sắc rồi. Về Guild thôi."

Lê đôi chân mệt mỏi về thị trấn Reckenberg. Kiểm tra chiến lợi phẩm hôm nay trên bàn ở sảnh Guild. Bao gồm cả đồ quái vật mang theo, tổng cộng 14 đồng tiền đồng và cái trâm cài rẻ tiền. Chia cho 6 người thì mỗi người chưa được 3 đồng. Thế này không đủ tiền trọ. Đang cảm thấy kiệt sức, 7 đồng tiền đồng được đặt trước mặt tôi và Rico.

"Coi như quà mừng trận đầu, cầm lấy đi. Đừng ngại. Vốn dĩ lần đầu dẫn đi thám hiểm hầm ngục là phục vụ miễn phí mà."

Hank nói điều không thể tin nổi. Tôi đang chần chừ thì Rico định đưa tay ra lấy. Tôi vội ngăn lại.

"Nghĩa là sao ạ? Các chú không được lợi lộc gì à? Có âm mưu gì không?"

Hank nhoẻn miệng cười sau bộ râu, quay sang những người khác.

"Này nghe thấy không? Trẻ mà cẩn thận gớm."

Anh Comba cũng trầm trồ.

"Đúng thật. So với tôi hồi bằng tuổi này thì khác một trời một vực."

Cô Stella và chị Gina cũng bảo cứ nhận lòng tốt đi.

Thấy chúng tôi vẫn không nhận, chị tiếp tân Alice đi tới.

"Ara. Sao thế?"

Nghe xong sự tình, chị Alice khẳng định lời Hank.

"Chị hiểu em nghi ngờ, nhưng đây là quyết định của Guild trưởng mà."

Rico dễ dàng bị thuyết phục.

"Nè, Kyle. Đã là quy định thì chắc không sao đâu. Chị Alice cũng bảo thế mà."

Tôi hơi lung lay nhưng vẫn cố gắng.

"Nếu vậy, cho em gặp Guild trưởng, người đã quyết định chuyện này. Em giờ cũng thuộc Guild mạo hiểm giả rồi. Dù là lính mới nhưng chắc nói chuyện chút xíu được chứ ạ?"

"Không cần nghiêm túc quá thế đâu."

Tôi cúi đầu nhờ chị Alice đang cười như muốn xoa dịu tôi.

Ngẩng lên thấy chị Alice đang nhìn Hank. Thấy tôi nhìn, chị ấy chỉ tay vào Hank. Chỉ tay vào người khác không phải hành động lịch sự lắm. Trong lòng tôi, đánh giá về bà chị thân thiện này giảm đi một chút. Nhìn sang Hank, ông ta đang gãi sau gáy.

"Tao cũng chẳng giấu gì, tao là Guild trưởng Hank đây."

Sự im lặng bao trùm. Nhìn quanh, cảm giác như hoặc là mọi người đang hùa nhau trêu tôi, hoặc là sự thật. Đúng lúc đó, cửa Guild mở ra, cô gái xinh đẹp tôi gặp hôm nọ bước vào. Bước chân sáo đến chỗ Hank, cô ấy thốt ra câu nói chấn động.

"Chồng ơi. Mừng anh về. Hầm ngục thế nào ạ?"

Kết hôn với ông chú này á? Đ-Đùa nhau à.

---

**Chương 4 Tập 2: Cường địch**

Haizz. Thiệt tình.

Nghe bảo có lính mới còn non nớt gia nhập, tôi đã cố hết sức tập hợp thành viên đi hầm ngục, nhưng mệt phết. Không ngờ gặp Quái thú Gỉ Sét. May là kiếm quý của cậu nhóc không bị hỏng.

Tôi ngả người xuống ghế sofa trong căn phòng tầng 2 của Guild mạo hiểm giả mới mở ở Reckenberg. Bên ngoài treo biển "Phòng Guild trưởng". Từ Trinh sát Harris chuyển nghề thành Guild trưởng Hank, chính tôi còn không tin nổi. Nhưng đó là sự thật không thể chối cãi. Soi gương trên tường sẽ thấy gã đàn ông râu ria giả, sẹo giả trông rất khả nghi.

Kết quả của việc dung hòa toan tính của nhiều người là tôi bị ép làm cái chức Guild trưởng này. Nhạc sĩ Công chúa Eleora, phối khí Bá tước Reckenbach, tôi bị bắt nhảy theo điệu Rondo vui nhộn của họ, người biết chuyện chắc cười ra nước mắt. Ai nhìn cũng thấy tôi không hợp với vai trò này.

Không, chỉ có vợ yêu của tôi là nhìn tôi với đôi mắt không vẩn đục và khen tôi tuyệt vời. Chà, Tiana hiểu lầm tôi từ lúc mới gặp đến giờ, và kết quả của việc tôi cố gắng đáp lại sự hiểu lầm đó là cái chức Guild trưởng này.

*'Em nghĩ chồng sẽ trở thành Guild trưởng tuyệt vời.'*

Tiana là người phụ nữ tuyệt vời đến mức tôi thấy mình không xứng. Tôi không thể làm điều gì phản bội lại lòng tin đó. Không thể, nhưng mà... Tôi nhìn một cách yếu ớt vào đống đồ chất trên bàn cách đó một đoạn. Những cuộn giấy da chờ tôi phê duyệt chất thành núi nhỏ. Haizz.

Theo một nghĩa nào đó, đây có thể là cường địch còn mạnh hơn cả Barras - quái vật cấp mạnh nhất xuất hiện trong hầm ngục. Tôi từng góp phần hạ Barras, nhưng lúc đó có đồng đội tin cậy. Còn cuộc chiến với đống giấy tờ này chỉ có mình tôi. Không thể nhờ ai giúp.

Tôi miễn cưỡng đứng dậy khỏi sofa, đi vòng qua bàn ngồi xuống ghế. Rón rén rút cuộn giấy dưới cùng của chồng bên phải. Là hóa đơn thanh toán loại dầu đặc biệt trang bị cho mạo hiểm giả xuống hầm ngục. Tôi cũng dùng vài lần rồi, nhưng số tiền ghi trên đó cao hơn tôi tưởng tượng nhiều. Hóa ra cái đó đắt thế à.

Khuôn mặt Summerd, Guild trưởng thị trấn Norn nơi tôi sống trước đây, hiện lên trong đầu. Trước đây tôi thắc mắc sao bà ấy lúc nào cũng cau có, giờ thì hiểu rõ rồi. Làm đống công việc bàn giấy phiền phức thế này thì mặt mày ai mà chả nhăn nhó. Tôi gãi đầu sột soạt.

Có tiếng gõ cửa, chưa kịp trả lời cửa đã mở. Mái tóc vàng óng rồi khuôn mặt hút hồn đàn ông ló ra.

"Guild trưởng. Có chút việc được không ạ?"

Alice, từ nhân viên phục vụ quán ăn nổi tiếng chuyển nghề sang tiếp tân Guild, bước vào.

Cúc áo sơ mi mở bung táo bạo.

"Có thư được gửi theo diện liên lạc khẩn cấp ạ."

Cô ấy đến bên bàn tôi, cúi người đưa phong bì. Tôi tập trung nhìn vào bàn tay, cố không nhìn xa hơn, rồi nhận lấy.

Phong bì mỏng làm bằng giấy cao cấp. Lật lại không thấy tên người gửi, nhưng người dùng loại giấy này chỉ đếm trên đầu ngón tay. Dùng dao rọc giấy xem bên trong, nội dung cảnh báo tà giáo đồ đang hoạt động mạnh, các Guild địa phương cần chú ý.

Là tổ chức nhà nước, đảm nhận một phần việc duy trì trật tự, nội dung thư gửi cho Guild trưởng mạo hiểm giả không có gì lạ. Vấn đề là tôi biết tà giáo đồ đang âm thầm hoạt động. Liên quan đến vụ Eiria bị bắt cóc mà tôi đã giúp giải quyết.

Kế hoạch là giáng lâm Ma thần vào người Eiria, nhưng đã kịp thời ngăn chặn và bảo vệ cô ấy. Bản thân việc đó là tốt. Ma thần mà xuất hiện trên thế gian này thì to chuyện. Lúc đó có Seekt ở đấy, biết đâu hạ được Ma thần mới giáng lâm. Nhưng tôi không muốn đánh cược như thế.

Việc cứu được Eiria khi cô ấy đang tìm kiếm tôi là điều may mắn cho cả thế giới. Vì thế, việc Eiria biết tôi còn sống chỉ là vết xước nhỏ. Chỉ có mình tôi là khổ sở vì Eiria đang nóng lòng muốn đến Reckenberg ngay khi được Tối cao Thần quan cho phép.

Ấy chết, suy nghĩ lại đi lung tung rồi. Tóm lại, nội dung bức thư này là mật mã được ngụy trang để lỡ rơi vào tay người khác cũng không sao. Việc không dùng những câu từ vô nghĩa lộ liễu là mật mã chứng tỏ sự tinh vi. Người làm chuyện này là...

"Nè. Guild trưởng. Có nghe không đấy?"

Alice cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

"Quả nhiên là anh mệt rồi hả? A đúng rồi."

Như nghĩ ra ý hay, Alice đi vòng qua bàn đến chỗ tôi.

"Làm chuyện vui vẻ nhé? Nhé?"

Cô ấy định ngồi lên đùi tôi, tôi né nhanh. Dù sao cũng từng kiếm cơm bằng nghề Scout dựa vào tốc độ, trò này tôi vẫn làm được. Tôi đỡ lưng ghế để Alice không bị ngã ngửa ra sau.

Ngồi lọt thỏm vào ghế, Alice ngửa cổ nhìn tôi.

Góc độ này khiến cảnh tượng nhạy cảm đập vào mắt dù không muốn.

"Cần gì phải tránh. Thấy anh mệt nên em định an ủi chút thôi mà."

"Cái đó để Tiana ở nhà lo."

"Còn đống việc thế này, sao về nhà ngay được? Thư giãn chút làm việc hiệu quả hơn, thế thì Guild trưởng cũng về nhà sớm hơn được mà."

"Thế thì để tôi tập trung làm việc đi."

Alice chợt nhận ra.

"Ủa, không lẽ, cái đó vẫn chưa hồi phục à? Quả nhiên nên đến thần điện khám..."

"Ồ, chuông gọi dưới nhà reo kìa."

Chuông đặt ở quầy tiếp tân kêu *leng keng* vui tai.

Alice đứng bật dậy.

"Xì. Chà, ở đây cũng không thoải mái. Cảm giác mạnh cũng hay đấy nhưng thôi. Vậy, nhờ anh mua nhanh cái nhà riêng nhé~"

Alice vừa cài cúc áo vừa ra khỏi phòng.

Cửa đóng lại, tôi đi đến giá sách sát tường. Lấy ra cuốn từ điển dày cộp. Dùng các con số trong bức thư lúc nãy làm khóa để chuyển đổi từ ngữ trong thư gốc, thu được vài con số. Áp dụng các con số đó lần lượt vào số trang và thứ tự từ mục trong từ điển. Ra được bốn từ:

*'Rồng, Công chúa, Mất tích, Chú ý'*

Haizz. Tôi ngước nhìn trần nhà mới tinh thở dài.

---

*Tập 3 bản truyện tranh sẽ phát hành vào ngày 28 tháng 11.*

*Ngoài ra, Tiana và Gina sẽ xuất hiện trên bìa tạp chí Comic Alive phát hành ngày 27.*

*Để kỷ niệm, tôi sẽ cập nhật Phần 2 (chỉ 5 chương).*

*Mong các bạn đón đọc.*

**Chương 5 Tập 2: Làm thêm giờ**

Lại là Thần Long Công Chúa mất tích à. Ờ thì, tên thật Seekt nói là Sherose nhỉ. Con chó ngốc Nicks bị biến hình do nghịch ngợm lăn lóc ở nhà chúng tôi, vừa mới giải lời nguyền về với cha xong mà. Thiệt tình, đúng là cô nàng ngổ ngáo. Hơn nữa, báo tin đó cho tôi bằng mật mã thì định làm gì chứ?

Thì đúng là nếu thấy con chó trắng to xác tôi có thể gọi "Này Nicks, khỏe không? Bố ở quê lo đấy. Về nhanh đi". Quan hệ giữa tôi với nó không được êm đẹp lắm nhưng trước khi rời Norn cũng đã cải thiện nhiều rồi. Chỉ là, không biết nó có bị biến thành hình dạng cũ không. Mà rốt cuộc nó làm cái gì thế?

Lần trước là làm chuyện bất kính ở thần điện thần Epione. Lại làm chuyện bậy bạ theo hướng đó à? Thần thánh chắc không tha thứ lần hai đâu. Vậy thì chuyện gì đã xảy ra? Hỏi Seekt chắc biết gì đó. Nhưng mà, người gửi bức thư mật mã này 8-9 phần 10 là Công chúa Eleora, nên cũng không tiện hỏi han. Hừm. Thôi, kệ đi.

Định quay lại làm việc thì có tiếng gõ cửa. Thở dài một cái, tôi lên tiếng.

"Gì thế?"

Tưởng Alice quay lại nhưng không phải.

"Guild trưởng, có chút việc được không?"

Carrie mở cửa bước vào, giơ tay lên rồi đóng cửa lại.

"Mặt mũi trông thảm thương thế."

"Nhìn cái này đi."

Cô ấy nhìn tôi đang ngửa mặt than trời chỉ vào đống giấy tờ với vẻ thú vị.

"Vậy tôi báo cáo ngắn gọn nhé. Vừa đi làm nhiệm vụ hộ tống đoàn thương buôn về, nghe được chuyện thú vị từ một người làm thuê của chủ hàng."

"Gì? Chuyện thú vị gì?"

"Thì, trước khi Guild trưởng đến đây, anh ở Baden mà. Tận hưởng cuộc sống tân hôn vui vẻ."

"Tạm thời thì xuất thân của tôi là bí ẩn đấy nhé."

"Biết rồi. Ở chỗ khác tôi không nói thế đâu."

"Chà, Carrie thì tôi tin là kín kẽ. Nhưng màn ngụy trang này chỗ này chỗ kia bắt đầu hở sườn rồi nên tôi buộc phải thận trọng."

"Uổng công chị Gina bày binh bố trận nhỉ."

Cách nói này là sao đây.

Cô ấy là một trong những người được thông báo về việc tôi giả chết, nhưng thông tin sau đó không được truyền đạt nhiều lắm.

Mong là Carrie không để bụng chuyện đó.

"Thế, chuyện nghe được ở Baden là gì?"

"Có vẻ có một nữ kiếm sĩ đi nghe ngóng về thiếu nữ sống cùng 4 đứa trẻ. Và, kiếm sĩ này có vẻ là người nước ngoài, nói bập bẹ ngữ điệu hơi lạ."

Tôi nhắm mắt, dùng ngón cái và ngón trỏ day day mi mắt.

"Là ai nhỉ? Chẳng đoán ra được. Nhắc mới nhớ, hình như đám quỷ sứ nhà tôi cũng nói gì đó tương tự."

"Và nhé, người đàn ông tôi hỏi chuyện có vẻ đã thấy nữ kiếm sĩ đó ở Baden, nhưng anh ta có việc gấp phải đi Canvium. Thế mà, anh ta lại thấy người phụ nữ y hệt trên đường phố Canvium. Anh ta thắc mắc mãi là chắc chắn không thể vượt qua anh ta được, sao lại thế nhỉ. Thú vị chưa."

"Nghe đồn trên đời có 3 người giống hệt nhau mà."

"Guild trưởng đã bao giờ gặp người như thế chưa?"

"Chưa."

"Tôi cũng thế."

"Nhưng mà, chúng ta có biết bộ ba mặt mũi giống hệt nhau đấy."

Tôi nhớ lại mặt đám thuộc hạ của Chichi.

Ryu và tên gì nữa nhỉ?

"Nghĩa là, Chichi đã nhận ra mánh khóe từ khá sớm và theo dõi Tiana à."

"Dù gì cũng là con gái tộc trưởng Markit mà. Ghen tị thật, có tay chân. Tôi thì chỉ nhận được thông tin qua Guild trưởng, Guild trưởng Norn thôi."

Bà già Summerd à.

Làm Guild trưởng thị trấn nhà quê Norn, nhưng thực chất là Tai Mắt của Vua giám sát bí mật quý tộc các nơi.

Chắc bà ấy nắm nhiều thông tin nhưng hầu như không tiết lộ cho Carrie.

Tuy nhiên, làm Guild trưởng để che giấu thân phận Tai Mắt của Vua cũng không tồi, nhưng sao lại ở thị trấn Norn nhỉ?

Không muốn nghĩ nhiều, nhưng chắc chắn là để giám sát và bảo vệ tôi rồi.

Chăm sóc ông chú này thì đúng là sở thích kỳ quặc.

Đó là điều tuyệt đối không được nói trước mặt bà ấy.

Tôi nhìn chằm chằm Carrie trước mặt.

Nhớ lại việc có thể nói chuyện suồng sã với cựu kỵ sĩ tài ba thế này cũng là do Summerd sắp đặt.

"Nhưng mà, Guild trưởng Norn cũng chịu nhả Carrie ra nhỉ."

"Thì, tôi đời nào chịu chuyện chỉ có chị Gina và anh Comba chuyển đi chứ. ...A, xin lỗi. Bận thế mà tôi làm phiền lâu quá. Vậy anh cố gắng làm việc giấy tờ nhé."

Cười toe toét, Carrie ra khỏi phòng.

Haizz.

Cựu kỵ sĩ chắc cũng quen việc giấy tờ, giúp tôi một tay có phải tốt không.

Không, chờ đã.

Ở lâu quá Alice lại hiểu lầm rồi làm chuyện điên rồ thì khổ.

Tôi miễn cưỡng bắt tay vào đống giấy tờ.

Biết thế này tôi đã chẳng đi hầm ngục đổi gió làm gì. Hối hận cũng muộn rồi, nhưng tiếc nửa ngày ở hầm ngục quá.

Giải quyết được khoảng một phần ba đống giấy tờ, tôi quyết định nghỉ việc hôm nay.

Khóa cửa phòng Guild trưởng cẩn thận, xuống lầu may mắn không thấy Alice. Ông già trực đêm đang ngồi một mình.

"Ô, Guild trưởng. Về à?"

"Ừ. Có gì cứ gọi nhé."

"Chắc không có gì đâu. Giờ cũng không có nhóm nào đang thám hiểm hầm ngục. Chúc ngủ ngon."

"Ừ. Nhờ ông nhé."

Ra cửa phụ đi ngược hướng quán Stella.

Đứng trước tòa nhà 3 tầng cách đó một dãy nhà.

Không phải dinh thự hoành tráng, nhưng là kiến trúc gạch chắc chắn.

Kỵ sĩ trong chốt canh mới xây thêm chào tôi.

Giơ tay đáp lễ, tôi bước lên 3 bậc thang.

Mở cửa ra, tiếng ồn ào náo nhiệt ùa tới.

---

**Chương 6 Tập 2: Gia đình sum họp**

Sống chưa lâu nhưng tạm gọi là mái ấm thân yêu.

Chà, thì là thế. Có người vợ tuyệt vời chờ đợi, gọi thế cũng chẳng sao.

Tuy nhiên, thực tế thì lũ ồn ào đang phá tan âm hưởng dễ chịu của từ đó vẫn đang quậy tưng bừng.

Thì đúng là, sảnh lớn có cầu thang uốn cong nhẹ hai bên, tay vịn lại trơn tuột như cầu trượt thì đứa nào chả phấn khích.

Tôi cũng từng làm trò này ở dinh thự ông già.

Vui cực kỳ.

Nhưng mà.

Millie, bông hoa duy nhất trong đám trẻ ăn nhờ ở đậu, trượt xuống đầu tiên.

Váy tốc lên lộ quần bí ngô (*quần phồng*) bên trong. Nhân tiện cái này nghe đâu Millie tự may.

Hết tay vịn, nó bay lên không trung rồi tiếp đất loạng choạng.

Phía sau, Zel gầy nhom trượt xuống trong tư thế nằm sấp quay lưng lại, dùng tay hãm đà dừng lại.

"Tránh ra, tránh ra!"

Trượt xuống như rơi với tốc độ kinh hoàng là Tom.

Phía sau nó, em trai Theo đang ôm chặt tay vịn.

"Anh ơi, chờ em."

Tôi nhảy một bước đến chân cầu thang tóm gọn Zel.

Tom lao qua khoảng không không còn chướng ngại vật, rơi xuống sàn, lăn lông lốc trên thảm.

"Hank, mừng về nhà."

"Về muộn thế."

"Có chuyện gì à?"

Theo trượt xuống chậm rì ngẩng mặt lên.

"Mừng chú về."

"Này nhé. Chúng mày bị thương thì tính sao hả?"

Đúng lúc tôi bắt đầu cằn nhằn thì cánh cửa bên trái nhìn từ cửa chính mở ra.

Tiana đeo tạp dề xuất hiện mỉm cười.

"Chồng ơi, mừng anh về. Đói rồi đúng không. Ăn cơm ngay nhé."

Nói xong em biến mất sau cánh cửa.

Mùi thơm ngon lành bay tới làm bụng tôi réo lên.

Tối nay ăn gì nhỉ.

Suýt nữa thì quên vì mong đợi, nhưng giờ tôi đang mắng bọn này.

Khoảnh khắc tôi lơ là, lũ trẻ lao về phía phòng ăn.

"Bọn em cũng giúp."

Thiệt tình. Nhanh nhạy gớm, bọn ranh con chạy mất rồi.

Tôi hậm hực đi về phía cánh cửa bọn chúng vừa biến mất.

Tiana quay lại từ khe cửa, đặt tay lên ngực tôi kiễng chân lên.

Má tôi giãn ra ngay lập tức.

Tự thấy mình hám lợi (*dễ dãi*) nhưng biết sao được.

Ấy chết, không được để vợ đợi.

Tôi cúi người hôn lên môi Tiana đang nhắm mắt.

Chỉ là nụ hôn nhẹ.

Tiana xoay người như cánh bướm quay lại bếp.

Nhận ra thì bao phiền muộn mệt mỏi trong người tôi đã tan biến.

Cảm nhận hơi ấm còn vương trên môi, tôi đi theo Tiana.

Ở phòng nhỏ cạnh phòng ăn, định rửa tay ở chậu nước thì hết nước.

Theo mang cái thùng đến.

Đổ nước vào chậu, trả thùng cho nó, nó cười hề hề rồi chạy đi.

Nếu là Tom thì nó sẽ kể công ngay, thằng bé này không nói gì nên còn dễ thương chán.

Chà, gần mực thì đen, tương lai thế nào chưa biết được.

Rửa tay xong quay lại bàn, Tom và Millie đang tíu tít bê đồ ăn.

Tôi định giúp thì Tom ngăn lại.

"Chủ gia đình thì ngồi yên đó mà đợi. Mấy việc này bọn em làm được."

"Thế thì tốt quá. Trước đồ ăn ngon tao không muốn làm chuyện mất hứng nên tha cho, tí nữa sẽ giáo huấn nhé."

Nó vẫn định đi vào bếp.

"Không phải nịnh nọt gì đâu nhé."

Tom bĩu môi.

"Thêm người làm thì được ăn sớm hơn thôi."

Bước qua cửa, Tiana đang chỉ đạo Zel cao kều hoàn thiện món ăn.

Cá hồi chiên giòn rắc rau thơm được chuyển sang đĩa lớn, Zel rưới nước sốt từ nồi nhỏ lên.

Tiếng xèo xèo vang lên.

"Đĩa đó nặng đấy. Để anh bê cho."

"Cảm ơn anh. Vậy bọn em bê mấy món khác."

Tôi bê đĩa lớn về phòng ăn.

Có vẻ xong hết rồi.

Trên bàn đã bày sẵn thức ăn cho 6 người.

Món cá này sẽ được cắt chia ngay tại bàn.

Dùng dao nĩa được đưa cho, tôi chia cho mọi người.

Lũ trẻ cũng leo lên ghế.

Nắm nhẹ hai tay dâng lời cầu nguyện cảm tạ bữa ăn hôm nay.

"Nào, mời cả nhà."

Nghe Tiana nói, lũ trẻ bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Ăn được lúc nào thì ăn.

Thói quen từ hồi sống lang thang khó mà bỏ được.

Tôi cũng bắt đầu ăn món cá.

Bên ngoài giòn rụm bên trong mềm ngọt, thịt cá hòa quyện với nước sốt rau củ chua nhẹ.

Nhận thấy ánh nhìn bên cạnh.

Quay sang thấy Tiana đang nhìn tôi với ánh mắt vừa mong chờ vừa lo lắng.

"Món mới này cũng ngon đấy. Cá nước ngọt hay có mùi bùn nhưng cái này không thấy tẹo nào. Hợp với nước sốt lắm."

"May quá. Lần đầu làm ở nhà nên em hơi lo."

Tiana mỉm cười.

"Ngon không chê vào đâu được. Mà hôm nay em hăng hái quá nhỉ."

"Lâu lắm anh mới vào hầm ngục, chắc là đói lắm."

Ra thế.

Món nội tạng hầm tôi thích cũng được chuẩn bị là vì thế à.

Múc một thìa đưa vào miệng.

Mặt tôi càng giãn ra.

"Còn nhiều lắm ạ."

"Vui thật đấy."

Tom đang ăn ngấu nghiến ngẩng lên.

"Em cũng muốn thêm món hầm này."

"Ưu tiên chồng chị trước."

"Thế cho em thêm ít cá."

Tôi ngăn Tiana định đứng dậy, với tay lấy thêm một phần cho vào đĩa Tom.

"Mày đấy. Ăn thì được nhưng thưởng thức chút đi. Có nhai kỹ không đấy?"

"Biết rồi. Nhưng mà, cứ lỡ ăn nhanh quá."

Chà, ăn gì cũng được không kén cá chọn canh là tốt.

Không như thằng ranh con ăn ở quán Stella buông câu "Cái đó tao ghét".

Món ăn do người nấu giỏi đến mức Stella cũng phải nể phục làm mà.

Vừa kể chuyện ở hầm ngục vừa thưởng thức bữa ăn.

"Không ai bị thương là tốt rồi. Có chồng em đi cùng nên không lo gì cả."

"Nhờ cô Stella và Comba đấy. Nhìn hai người họ từ phía sau mà thấy sướng cả người. Phải rồi. Lúc cô Stella đi vắng, Tiana làm thay chắc vất vả lắm nhỉ?"

"Buổi trưa rút gọn thực đơn, món hầm thì chuẩn bị sẵn rồi nên không sao ạ."

Ăn xong, đến lúc dọn dẹp, Tom bảo để bọn chúng làm.

"Không sao. Để chị làm."

Lũ trẻ vây quanh Tiana lôi em ấy ra khỏi phòng ăn.

Tom quay lại hếch mũi.

"Thời gian riêng tư để hai vợ chồng tâm sự thong thả đấy."

Ý đồ rõ rành rành, nhưng thôi cứ ngoan ngoãn nghe theo vậy.

Vào căn phòng nhỏ được gọi là thư phòng, Tiana đang ngồi trên sofa vẻ bối rối.

Tôi ngồi xuống ngay bên cạnh, em ấy tựa đầu vào vai tôi.

Có tiếng gõ cửa, Zel mang trà vào.

Tôi cảm ơn, thằng bé đỏ mặt.

Nhấp môi, tuy không bằng Tiana nhưng vị trà cũng trên mức trung bình.

Nhớ lại tách trà em pha trước khi vào Đường Hầm Lớn, tôi và Tiana rôm rả chuyện xưa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!