⚝❃☽ 1☾❃⚝
Từ Vương đô Lyon đi về phía Tây dọc theo bờ biển, có một mũi đất với vách đá hiểm trở bị sóng biển bào mòn. Trên đỉnh mũi đất đó có một ngôi miếu nhỏ được xây dựng từ khi Lyon chưa phải là thành phố lớn mà chỉ là một làng chài nhỏ bé.
Ban đêm, ngôi miếu được thắp lửa đóng vai trò như ngọn hải đăng. Không có tư tế quản lý, người đến đây chỉ có những người nhận nhiệm vụ thắp đèn và những người vợ cầu nguyện cho chồng đi biển bình an. Nhưng khi làng chài nhỏ Lyon phát triển thành thành phố thương mại, nhiều nhà thờ bề thế được xây dựng trong thành phố, và một ngọn hải đăng lớn, tráng lệ cũng được dựng lên trên rạn đá ngoài khơi mũi đất.
Vì thế, chẳng còn ai cất công đến ngôi miếu nhỏ để cầu nguyện nữa, dần dần cư dân Lyon hầu như quên lãng sự tồn tại của nó.
Gần một trăm năm trôi qua kể từ khi vắng bóng người lui tới.
Ngôi miếu không người viếng thăm, ngày đêm phơi mình trước gió biển, lặng lẽ mục nát theo thời gian, cho đến khi một nữ tư tế luống tuổi xây một căn nhà nhỏ bên cạnh. Và sự thay đổi nhỏ nhoi đó đã khiến mọi người nhớ lại ngôi miếu sau cả thế kỷ lãng quên.
Nữ tư tế chuyển đến vùng đất này tên là Sarah Ferul.
Người từng có mặt tại nơi Ma Vương giáng lâm ở Vương quốc Sein, được ma đạo sư kiệt xuất Conrad Heisenberg cứu mạng, sau đó trở thành thánh chức giả đi khắp thế giới cứu giúp những người đau khổ.
Công đức và danh tiếng của bà lớn đến mức Đại thần điện Emerdia không thể làm ngơ, và Sarah được phong tặng danh hiệu 『Thánh Nhân』.
Thông thường, 『Thánh Nhân』 là danh hiệu truy phong sau khi chết cho những Đại thần quan hay tư tế cấp cao có công trạng lớn, hiếm khi được phong khi còn sống.
Ngoại lệ chỉ có hai người: Đại thần quan đầu tiên nhận được thần dụ từ Sáng Thế Thần Anastasia, và Đại thần quan thời kỳ xây dựng Đại thần điện Emerdia.
Sarah là người thứ ba trong lịch sử được phong 『Thánh Nhân』 khi còn sống.
Định cư bên cạnh ngôi miếu nhỏ, Sarah tiếp tục cứu giúp vô số người khổ đau tìm đến theo tiếng đồn.
Bà chữa bệnh, trị thương, cùng cầu nguyện với những người mong ngóng tin tức gia đình, người yêu nơi chiến trường.
Việc đó diễn ra hàng ngày cho đến khi Sarah đột ngột qua đời.
Và sau cái chết của Sarah.
Vô số người dân thương tiếc bà đã quyết định xây dựng một thánh đường để thờ phụng bà.
Địa điểm xây dựng thánh đường là mũi đất nơi có ngôi miếu nhỏ, nơi an nghỉ cuối cùng của Sarah.
Tên thánh đường dự kiến là Đại thánh đường Sarah Ferul.
"Ra vậy...... nơi này nhộn nhịp thế là do thợ xây tập trung về để xây Đại thánh đường à."
Nghe Wynn nói vậy, bà chủ quán ăn vừa kể sự tích xây dựng Đại thánh đường Sarah Ferul cho ba người Wynn, Leticia và Mito nghe, nhìn quanh những thực khách trong quán và nói.
"Đâu chỉ thợ xây! Cả đống người muốn kiếm chác như bọn tôi cũng đổ về đây đấy chứ!"
"Chắc thế rồi. Thợ thuyền như bọn ta tụ tập thì khắc kéo theo thợ sửa chữa công cụ, thương hội cung cấp vật tư, rồi người vận chuyển, người buôn bán phục vụ đám đó, quán ăn, cửa hàng tạp hóa, đủ thứ hầm bà lằng kéo đến."
"Đúng đúng. Ai cũng muốn tranh thủ cơn sốt này kiếm chút cháo. Mà tiện thể cũng kéo theo cả đám chẳng ra gì nữa. Ông già Dwarf, ông cũng định kiếm chác từ vụ xây Đại thánh đường này à?"
"Chà, cũng đại loại thế."
"Nhắc đến Dwarf thì nghề thợ đá xây dựng không ai bằng rồi! Chắc chắn ông sẽ được các chủ thầu săn đón! Tiền công hậu hĩnh lắm đấy!"
"Hahaha, chắc vậy. Đồng bào ta ở đây đông không?"
"Đông, đông lắm! Có cả đống luôn! Dù sao thì đây là Đại thánh đường của ngài Sarah mà. Lại còn do ngài Liara làm tổng chỉ huy nữa. Có cả những gia tộc Dwarf kéo cả nhà đến đây đấy."
"Hô...... ghê thật."
"Ông già đi một mình à? Không phải được hai người này thuê đấy chứ?"
"Ta đi một mình. Sống trong núi Majil đào đá bao năm, giờ chắt chút chít cũng lớn khôn cả rồi, tình cờ gặp hai đứa này. Nghĩ cũng ở trong núi lâu quá rồi, nhân cơ hội này xuống núi đổi gió chút."
"Vậy à. Thế là ông đang tận hưởng thanh xuân lần hai đấy nhỉ."
"Hahaha, đúng thế. Có khi làm vướng chân hai đứa nhỏ cũng nên."
"Làm gì có chuyện đó. Được đi cùng ông Mito, chúng cháu thấy an tâm lắm."
Wynn phủ nhận, nhưng thấy Leticia liếc nhìn mình với vẻ không đồng tình, Mito cười sảng khoái.
"Chà, dù sao đi nữa. Nơi này chưa ra làng cũng chẳng ra phố, lộn xộn lắm. Nhưng đi du lịch ngắm cảnh thì cũng vui đấy, náo nhiệt mà, không chán đâu. Kiếm tiền cũng dễ. Dù bọn tôi chỉ nghĩ ra được mỗi cách mở quán ăn phục vụ thợ thuyền với thương nhân thôi!"
"Không đâu, ngon lắm ạ. Món súp ngao này tuyệt phẩm đấy."
Nghe Wynn khen, bà chủ quán cười toe toét.
"Ahaha, món tủ của ông xã nhà tôi đấy. Tự tin là không thua kém gì súp trên bàn ăn của Vua Lyon đâu nhé! Đầu bếp mấy quán quanh đây có trồng cây chuối cũng không đọ lại được súp của ông xã nhà tôi đâu!"
Bà nói như nói đùa.
"Vâng, chắc chắn rồi."
"Cháu cũng nghĩ thế. Rất ngon."
Ăn xong miếng cồi sò điệp to trong bát súp, Leticia cũng xen vào.
Bà chủ quán ngừng cười, tròn mắt.
"......Được cô bé con nhà gia giáo thế này khen thì tôi tin là thật đấy."
"Cảm ơn cô đã bớt chút thời gian bận rộn kể chuyện cho chúng cháu."
"Có gì đâu. Nếu muốn cảm ơn thì các cháu là khách du lịch đúng không? Đi đến đâu quảng cáo giúp quán cô là được. Cô bé kia trông như con nhà quý tộc, chỉ cần giới thiệu cho người quen là tốt lắm rồi!"
"Hi hi, cháu sẽ làm thế."
(Chắc bà chủ không ngờ Letty thực sự so sánh với món ăn trong Vương cung và thấy ngon thật đâu nhỉ.)
Nhìn theo lưng bà chủ đi xa dần, Wynn mỉm cười.
Làm Tùy tùng cho Cornelia, Wynn cũng hay được ăn trong Vương cung.
Đúng là món ăn do đầu bếp siêu hạng làm dùng nguyên liệu thượng hạng, cả hình thức lẫn hương vị đều là nhất phẩm.
Nhưng cả Wynn và Leticia đều lớn lên với những món ăn của Randel, chủ quán 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』. Họ thấy ngon miệng với những món súp dân dã, đậm đà được nấu trong nồi lớn với nhiều nguyên liệu để phục vụ đông người như ở quán này. Hơn nữa, món ăn ở Vương cung khi mang từ bếp lên thường bị nguội bớt. Không thể nóng hổi vừa thổi vừa ăn như ở đây.
Leticia từ tốn múc súp đưa lên miệng. Từ nhỏ cô ấy đã luôn lộ vẻ hạnh phúc khi được ăn ngon.
Wynn thích ngắm Leticia như thế. Có lẽ vì cậu đã chăm lo bữa ăn cho Leticia từ bé.
(Lúc nào cũng nghĩ, mình thì không nói làm gì, nhưng khẩu vị bình dân của tiểu thư Công tước thế này có ổn không nhỉ.)
Nghĩ vậy, Wynn cười khổ.
Nhận ra điều đó, Leticia quay sang "Hửm?".
Wynn mỉm cười đáp lại như muốn nói không có gì.
Thấy vậy, Leticia lại tập trung vào bát súp.
Wynn liếc nhìn xung quanh.
Thấy ánh mắt mọi người thường xuyên hướng về phía Leticia.
Cả Wynn và Leticia đều đã thay thường phục giống người dân thị trấn, nhưng khác với Wynn, vẻ đẹp và khí chất của Leticia quá nổi bật.
Nhan sắc hiếm có khó tìm khiến cô trở nên lạc lõng giữa đám đông, thu hút sự chú ý của mọi người trong quán nãy giờ.
Việc bà chủ quán bận rộn giữa trưa mà vẫn nán lại kể chuyện Đại thánh đường Sarah Ferul cũng là vì tò mò về Leticia, người nhìn qua là biết thuộc tầng lớp thượng lưu hiếm thấy ở đây.
Thực ra, bà chủ quán đang nghĩ Leticia là con gái của một thương hội nào đó đến giao vật tư xây dựng Đại thánh đường.
"Phù, cảm ơn vì bữa ăn. No quá."
"Anh cũng thế. Quán này ngon hơn tưởng tượng nhiều."
"Vâng. Sánh ngang với món ăn của chú Randel đấy."
"Ừ nhỉ. Muốn chú Randel nếm thử món súp ở đây ghê."
"Nếu chỉ công thức nấu súp, không biết chú Randel có làm cho mình không nhỉ."
Có vẻ Leticia thực sự thích món súp này. Cô nhìn cái đĩa trống trơn đầy tiếc nuối.
"Khó đấy? Ở Simurg khó kiếm hải sản tươi sống lắm...... Dùng đồ khô có ra được vị thế này không nhỉ?"
"Cũng đúng...... A phải rồi! Có thể dùng ma pháp đấy? Đổ đầy nước biển vào thùng, thả hải sản sống vào rồi bay vèo một cái mang về!"
"Hô, có cả ma pháp đó sao."
Mito thốt lên thán phục.
Nếu dùng được ma pháp đó thì đúng là cách mạng trong vận chuyển. Ngay cả vùng núi sâu cũng có thể ăn cá tươi chứ không phải cá khô.
"Không đâu ông Mito. Làm gì có ma pháp nào như thế. Nhưng nếu là Letty thì có khi làm được thật."
Wynn cười vẻ bó tay.
Mang tiếng là tiểu thư Công tước nhưng Leticia từ bé đã tham ăn. Nếu có thời gian khéo cô ấy làm thật. Và cô ấy thừa sức làm điều đó với lượng ma lực của mình.
"Ừm. Với em bây giờ chắc vận chuyển được nhiều lắm đấy. Thử không anh?"
"Thôi thôi, xin can."
Wynn ngăn Leticia đang định thử ngay và luôn.
Dùng ma lực sánh ngang thần linh chỉ để ăn món khoái khẩu thì hơi quá, Wynn nói thế.
"Dũng giả vận chuyển cá à, nghe kỳ cục lắm?"
"Em đâu có muốn được gọi là Dũng giả đâu. Bị coi là đặc biệt thế thôi chứ em vẫn là Letty ngày xưa mà."
Leticia nhấn mạnh vế sau. Cô muốn nói với Wynn rằng đừng đối xử với cô như Dũng giả.
"A, ừ. Letty vẫn là Letty...... nhưng mà, anh thấy vẫn hơi quá."
"Thế á?"
Hồi nhỏ, khi Wynn lần đầu lập tổ đội mạo hiểm giả cùng Leticia và Pourat. Để cứu cô bé Dực Nhân Ipherina, Leticia đã bay lên trời. Không chỉ bay một mình, cô còn mang theo cả Wynn, Pourat và ba mạo hiểm giả kỳ cựu Oort, Lewis, Eliza vừa lập tổ đội tạm thời.
Lúc đó Wynn còn nhỏ chưa hiểu lắm về ma pháp, nhưng giờ nghĩ lại, cậu hiểu tại sao Eliza lại hét lên kinh ngạc trước cách dùng ma pháp quá sức phi lý của Leticia.
"Hahaha, chà, được mà. Có làm phiền ai đâu. Mà này, ông Randel đó nấu ăn ngon lắm hả?"
"Quán trọ kiêm quán ăn bình dân thôi ạ, không phải món ăn tinh tế gì đâu."
"Nghĩ sao mà bảo Dwarf bọn ta thích món ăn kiểu cách hả? Chỉ cần hợp với rượu ngon là được tất. Dũng giả đã thích thì chắc chắn ngon rồi. Phải thử món ông ấy nấu một lần mới được."
"Vâng. Cháu đảm bảo rất hợp với rượu. Mạo hiểm giả và thương nhân đi đường khen nức nở mà."
Được kỳ vọng vào món ăn của ân nhân nuôi nấng mình, Wynn ưỡn ngực tự hào.
"Ừm. Lại thêm một mục đích cho chuyến đi rồi."
"Nào, giờ chúng ta đến ngôi miếu thôi. Letty, nếu em thích món ăn ở đây thì lần sau lại đến. Đằng nào chúng ta cũng ở lại thị trấn này cho đến khi điều tra xong mà. Hoặc là, khi Đế quốc hòa bình trở lại, chúng ta lại đến cũng được. Letty cũng muốn thong thả trò chuyện với đồng đội cũ Raoul đúng không?"
"Vâng, lần sau mình cùng đến nhé. Nhưng mà, chuyện em có muốn nói chuyện với Raoul hay không thì chưa biết, chứ Raoul chắc chắn sẽ bận rộn hơn nhiều ngay cả khi tình hình trong Đế quốc lắng xuống đấy."
"Bận rộn hơn?"
"Vâng. Vì mục đích thực sự khiến đất nước này giúp đỡ Điện hạ Alfred."
Leticia đi theo sau Wynn vừa đứng dậy thanh toán, hạ giọng nói nhỏ vì e ngại khách xung quanh.
Mito nhìn lên khuôn mặt Leticia vẻ tò mò.
"Đế quốc và Lyon đã ký kết đồng minh, Điện hạ Alfred và Điện hạ Raoul lại có quan hệ thân thiết. Hơn nữa họ muốn kiềm chế Petersia đang tích cực gây chiến mở rộng lãnh thổ những năm gần đây. Anh cứ tưởng là vì những lý do đó chứ."
"Cũng có phần đúng. Nhưng em nghĩ mục đích thực sự của cả Vương quốc Petersia và Vương quốc Lyon nằm ở chỗ khác."
"Mục đích thực sự?"
"Lợi quyền tại những vùng đất trống rộng lớn ở phía Bắc lục địa, nơi Lãnh thổ Ma vật đang thu hẹp lại sau khi em tiêu diệt Ma Vương."
⚝❃☽ 2☾❃⚝
Phía Bắc lục địa.
Vào mùa đông khắc nghiệt, không chỉ biển mà cả hồ và sông cũng đóng băng, mặt đất biến thành một thế giới trắng xóa.
Người dân sống sót qua cơn đói bằng lương thực trồng trọt trong mùa hè ngắn ngủi, cùng thịt khô và hải sản khô tích trữ.
Cuộc sống đó đã thay đổi ngoạn mục dưới triều đại của Anh hùng Vương Melvic đệ tứ, vị 『Đồ Long Giả』 kiêm 『Kiếm Thánh』 vĩ đại.
Vương quốc Sein, vốn là quốc gia nghèo nhất, đã thực hiện chính sách táo bạo: đầu tư toàn bộ ngân sách hạn hẹp vào đào tạo nhân tài, và đã đạt được thành công rực rỡ.
Những người du học nước ngoài và nhận được nền giáo dục tiên tiến đã mang lại sự giàu có khổng lồ cho tổ quốc bằng nhiều chính sách khác nhau. Và cuộc sống ở Vương quốc Sein, tuy mùa đông vẫn khắc nghiệt như cũ, nhưng đã trở nên sung túc hơn xưa gấp bội. Tuy nhiên, thời gian hạnh phúc đó không kéo dài.
Ma Vương đã giáng lâm, sử dụng thân xác của Anh hùng Vương Melvic đệ tứ - niềm hy vọng của họ - làm vật chứa.
Sau khi giáng lâm, Ma Vương lần lượt triệu hồi các quyến thuộc là Ma tộc, mở rộng vùng kiểm soát từ Vương quốc Sein ra bên ngoài.
Nói là mở rộng vùng kiểm soát, nhưng không giống như quốc gia do con người xây dựng.
Chúng giết sạch mọi sinh vật sống.
Nỗi kinh hoàng, sợ hãi, bi ai, phẫn nộ sinh ra từ đó biến thành chướng khí bao trùm cả một vùng. Động vật, thực vật, tinh linh nhiễm chướng khí đó sẽ bị biến đổi thành yêu ma, ma thú.
Đội quân yêu ma, ma thú ngày càng đông đảo được chỉ huy bởi Ma tộc - quyến thuộc trực tiếp của Ma Vương, nhanh chóng nuốt chửng các quốc gia phương Bắc trong nháy mắt.
Phe nhân loại không hề ngồi yên chờ chết.
Họ dùng quân đội chống lại làn sóng ma vật.
Tuy nhiên, chướng khí của Ma Vương và Ma tộc đã biến những binh sĩ tử trận thành Undead (xác sống), trở thành quân tiên phong cho chúng.
Phe nhân loại càng phái quân đội, càng nhiều người hy sinh thì số lượng ma vật càng tăng lên.
Và chiến trường tràn ngập chướng khí. Sinh vật sống không thể tồn tại ở nơi chướng khí đậm đặc. Chỉ có những kẻ linh hồn bị bóp méo, sa ngã vào bóng tối mới sống được. Vùng đất chết chóc đó dần được gọi là Lãnh thổ Ma vật.
"Vậy ra yêu ma vốn là con người sao?"
"Vâng. Đây là kiến thức cấm kỵ ngay cả ở Đại thần điện Emerdia."
"Thế chẳng lẽ có ngày anh cũng biến thành Ogre không chừng?"
Thấy Wynn nhăn mặt ghê tởm, Leticia cười trấn an.
"Không có chuyện hôm nay ngày mai biến thành yêu ma ngay đâu. Linh hồn không dễ bị bóp méo thế. Để xem nào......"
Leticia đưa ngón trỏ lên môi tìm ví dụ dễ hiểu.
"Ví dụ như khu ổ chuột ở Simurg."
"Khu ổ chuột?"
"Nếu người sống ở đó cứ mãi oán hận thế gian, đau khổ, đói khát, thì có khả năng sinh ra yêu ma. Tuy nhiên, tà niệm con người tạo ra rất yếu, để tích tụ thành chướng khí thì tà niệm đó phải lưu lại ở đó hàng trăm năm. Nhưng bình thường chẳng ai để khu ổ chuột tồn tại hàng trăm năm cả, nên anh không cần lo đâu."
"Vậy yêu ma hiện tại sinh ra thế nào?"
"Em cũng chỉ được dạy sơ qua ở Emerdia thôi...... Hàng ngàn năm trước, khi Thần Sáng Thế Anastasia tạo ra thế giới này, Người đã tạo ra muôn loài. Nhưng ánh sáng và bóng tối luôn song hành. Cùng lúc tạo ra sự sống, Ma tộc - sự tồn tại đối lập - cũng được sinh ra. Tà niệm do Ma tộc sinh ra tạo thành chướng khí, bóp méo sự sống được tạo ra và sinh ra yêu ma, truyền thuyết kể vậy."
"Vậy là anh không tự nhiên biến thành yêu ma được chứ gì."
Wynn thở phào nhẹ nhõm.
"Vâng. Nhưng nếu có Ma Vương hay Ma tộc cấp cao can thiệp thì khác. Ma tộc có thể khuếch đại tà niệm, bóp méo sự sống tại đó. Vì thế trong cuộc chiến với ma vật, thú rừng mới biến thành ma thú. Con người, Elf hay Dwarf có trí tuệ không dễ biến thành yêu ma, nhưng nếu tắm trong chướng khí của Ma Vương hoặc kẻ thân cận thì khác. Chỉ những người có tinh thần cực kỳ mạnh mẽ mới chịu đựng nổi."
Đó là lý do Leticia không chiến đấu cùng Liên minh Đối ma Đại lục mà chỉ đi cùng nhóm nhỏ gồm Raoul, Tiara và Liara khi đối đầu Ma Vương. Chỉ những người xuất chúng nhất nhân loại như họ mới chịu được chướng khí của Ma tộc cấp cao thân cận Ma Vương.
Và rồi Ma Vương bị tiêu diệt, Ma tộc biến mất, cư dân lục địa tạm thời an tâm.
Nhưng lượng lớn ma vật được sinh ra vẫn còn đó.
Dù không còn sự thống nhất, nhưng ở Lãnh thổ Ma vật phía Bắc lục địa, ma vật vẫn còn rất nhiều.
"Nhắc mới nhớ, anh Pourat có nói. Dạo này Guild Mạo Hiểm Giả nhận được nhiều yêu cầu tiêu diệt ma vật hơn trước."
Biên giới giữa Đế quốc Lemursil và Nữ vương quốc Queenzelia là tiền tuyến trong giai đoạn cuối cuộc đại chiến với ma vật. Vì thế ma vật ở đó rất nhiều.
Các thị trấn, làng mạc biên giới tăng cường phòng thủ, đôi khi thuê mạo hiểm giả đi diệt ma vật.
Nhiệm vụ tuần tra tiêu diệt định kỳ mà Wynn tham gia hồi còn là ứng viên kỵ sĩ cũng nằm trong số đó.
"Gần đây nghe nói có mạo hiểm giả vượt biên giới vào Queenzelia nữa đấy."
Nữ vương quốc Queenzelia đã bị ma vật hủy diệt.
Nhiều người dân đã chạy thoát sang nước khác, nhưng cũng có rất nhiều người ở lại. Thực tế là số người ở lại nhiều hơn. Họ cùng quân đội chiến đấu với ma vật và cùng chung số phận với đất nước.
Bất kể quý tộc hay thường dân, những người ở lại Queenzelia đều bị ma vật tàn sát, làng mạc thị trấn biến thành phế tích. Nhìn những phế tích đó sẽ thấy ngay sự khác biệt giữa ma vật xâm lược và chiến tranh giữa con người.
Trong chiến tranh, dù tổ quốc thua trận, với dân chúng chỉ là thay đổi kẻ cai trị.
Tất nhiên cuộc sống sẽ thay đổi. Lao dịch khổ sai, thuế nặng, thậm chí bị biến thành nô lệ mất tự do.
Nhưng mạng sống thường được bảo toàn.
Kẻ cai trị mới cũng không áp dụng chính sách hà khắc mãi. Để dân chúng chấp nhận, họ thường nới lỏng sự kiểm soát.
Và dân chúng dần trở thành người dân của đất nước mới.
Nhưng ma vật xâm lược thì hoàn toàn khác.
Gặp ma vật là bị giết, không phân biệt.
Đất nước diệt vong, tường thành sụp đổ, quân đội bảo vệ bị tiêu diệt, con người chỉ còn cách bỏ chạy để sống sót.
Và dân chúng Queenzelia đã trở thành dòng người tị nạn tràn sang các nước khác.
Khi bỏ chạy, họ không thể mang theo hết gia sản.
Vì thế, trong các lâu đài quý tộc hay dinh thự nhà giàu bỏ hoang ở Queenzelia hiện nay vẫn còn sót lại khối tài sản khổng lồ.
Mạo hiểm giả đang nhắm đến những kho báu đó mà tiến vào Queenzelia.
"Giống hôi của đám cháy nhỉ."
Lục lọi nhà hoang để lấy của cải.
Nghe Wynn cười nói, cả Leticia và Mito đều nhún vai.
Nhưng so với việc lục lọi di tích chưa chắc có kho báu, việc này hiệu quả hơn nhiều.
Tuy nhiên, rủi ro cũng cực lớn.
Queenzelia là đất nước đã bị diệt vong, quân đội tan rã.
Ở Đế quốc Lemursil, ma vật hiếm khi đến gần khu dân cư. Nếu có thì cũng bị quân đội hay mạo hiểm giả tiêu diệt ngay. Nên vùng lân cận thị trấn, làng mạc tương đối an toàn.
Nơi dễ gặp ma vật chỉ là rừng sâu núi thẳm ít người lui tới.
Nhưng ở Queenzelia, ma vật nhan nhản ngay cả trong tàn tích thị trấn, làng mạc.
Chỉ khi có đủ thực lực tiêu diệt lũ ma vật đó, người ta mới có thể làm cái việc giống như hôi của đám cháy này: xâm nhập vào dinh thự lãnh chúa hay nhà giàu bỏ hoang để lấy tài sản.
"Nghe nói cũng có khá nhiều mạo hiểm giả ở Simurg đến Queenzelia. Nhưng số người không trở về cũng nhiều lắm."
Wynn từng nghe Pourat kể rằng ngày càng nhiều mạo hiểm giả trẻ tuổi không biết lượng sức, mơ mộng đổi đời mà nhắm đến Queenzelia.
Phần lớn họ xuất thân từ khu ổ chuột. Trở thành mạo hiểm giả với ước mơ thoát nghèo.
Họ thường tự tin vào sức mạnh cơ bắp và khả năng đánh nhau.
Nhưng trong mắt mạo hiểm giả kỳ cựu, kỹ năng của họ chẳng hơn người thường là bao.
Kinh nghiệm chiến đấu sinh tử nghèo nàn, kinh nghiệm chiến đấu với ma vật gần như bằng không.
Cách sử dụng vũ khí và vận động cơ thể đều là tự học và non nớt.
Nói về thiếu kinh nghiệm thực chiến thì học sinh trường Kỵ sĩ cũng vậy, nhưng họ được huấn luyện bài bản bởi các giáo quan và kỵ sĩ đi trước giàu kinh nghiệm.
Mạo hiểm giả thì khác, muốn có kỹ năng phải tự tích lũy kinh nghiệm hoặc bỏ tiền thuê người dạy.
Nhưng phần lớn mạo hiểm giả trẻ tuổi lại quá tự tin vào may mắn và thực lực của mình.
Và họ lao đầu vào thử thách liều lĩnh.
Ở Guild Mạo Hiểm Giả, người ta đánh giá thực lực và giới thiệu công việc phù hợp, nhưng vẫn tính đến khả năng thất bại.
Thất bại, nếm mùi đau đớn sẽ giúp họ thận trọng hơn, rút kinh nghiệm cho lần sau.
Tích lũy kinh nghiệm, nâng cao thực lực rồi thử lại. Thất bại là mẹ thành công.
Lỡ có thất bại thì Guild cũng có thể hỗ trợ giải quyết hậu quả.
Guild Mạo Hiểm Giả thúc đẩy sự trưởng thành của mạo hiểm giả trẻ như thế.
Nhưng cơn sốt xâm nhập Queenzelia hiện tại không phải công việc thông qua Guild. Ai cũng có thể tự ý đi.
Sức mạnh của ma vật ở đó ngay cả Guild cũng chưa nắm rõ.
Bất cứ lúc nào, ở đâu, cũng có thể gặp phải ma vật mạnh ngang ngửa loài Rồng.
Ngay cả mạo hiểm giả cao tay cũng phải liều mạng.
Nhiều mạo hiểm giả trẻ non nớt đã thử sức, và không có cơ hội rút kinh nghiệm từ thất bại đầu tiên, họ đã bỏ mạng.
"Nhưng nghe nói những mạo hiểm giả thực sự có tài đã chinh phục được vài thị trấn gần biên giới Queenzelia rồi."
"Ma Vương đã chết nên Lãnh thổ Ma vật không mở rộng nữa. Mạo hiểm giả tiến vào tiêu diệt ma vật thì chướng khí tồn dư cũng sẽ giảm dần. Và sau đó──"
"A...... ra là vậy."
Cuối cùng Wynn cũng hiểu ý Leticia về những vùng đất trống trải rộng.
"Sau khi mạo hiểm giả vào Queenzelia diệt ma vật, vơ vét của cải, sẽ còn lại vùng đất vô chủ."
"Đúng thế, anh. Từ Queenzelia trở lên phía Bắc, các quốc gia đều đã diệt vong. Đương nhiên ở đó còn lại rất nhiều tài nguyên như mỏ khoáng sản, rừng, sông, hồ, cảng biển không còn ai sở hữu. Và Đế quốc Lemursil là một trong những nước gần nhất với kho báu vô chủ ở phương Bắc đó."
Hiện tại ma vật còn nhiều, người đến chủ yếu là mạo hiểm giả tìm vận may.
Nhưng rồi sẽ đến lúc các nước giáp ranh Lãnh thổ Ma vật phái quân đội đi khảo sát quy mô lớn. Một trong số đó là Đế quốc Lemursil.
Chiến tranh kết thúc, các nước bắt đầu để mắt đến vùng đất phương Bắc rộng lớn vô chủ này.
Các nước ở miền Trung và miền Nam lục địa, nơi ít bị thiệt hại trực tiếp, đã hành động trước.
Tiên phong là Vương quốc Petersia.
Sau chiến tranh, trong khi các nước tiền tuyến đang nỗ lực tái thiết đất nước hoang tàn, Petersia bắt đầu xâm lược và đã tiêu diệt hai quốc gia.
"Vậy mục tiêu thực sự của Điện hạ Raoul và Bệ hạ Daris cũng là vùng đất phía Bắc Đế quốc sao?"
"Petersia chắc còn muốn cả đất đai giáp biển nữa, nhưng có lẽ là vậy. Chỉ là khác với Petersia dùng vũ lực xâm lược, Lyon bán ân huệ cho Điện hạ Alfred, có thể sẽ đề xuất chiến dịch chung khi tiến quân lên phía Bắc. Để có tiếng nói trong việc phân chia lợi quyền sau khi bình định phương Bắc. Em nghĩ chắc chắn đã có thỏa thuận về những điều kiện đó giữa Điện hạ Alfred và Raoul."
"Ra là thế."
Mito nãy giờ im lặng nghe chuyện bỗng lên tiếng.
"Đi cùng các cậu nghe chuyện, ta đã giải tỏa được thắc mắc bấy lâu."
"Thắc mắc gì ạ?"
"Đế quốc đang có nội loạn đúng không? Tại sao Lyon không nhân cơ hội này hùa theo Petersia xâu xé lãnh thổ Đế quốc?"
"Lyon tấn công Đế quốc ạ?"
"Cũng chẳng lạ đâu. Nước láng giềng nội chiến lại bị nước khác can thiệp. Nhân cơ hội đó kiếm chác là chuyện thường thấy trong lịch sử mà."
Thấy vẻ mặt không tin nổi của Wynn, Mito nói.
Vương quốc Lyon dưới thời Vua Daris đã thiết lập quan hệ ngoại giao với Đế quốc Lemursil. Dân chúng hai nước được tự do qua lại biên giới.
Nhưng lật lại lịch sử, hai nước từng nhiều lần giao chiến ác liệt.
Vốn dĩ Vương quốc Lyon được thành lập bởi các thành phố tự do kẹp giữa hai cường quốc là Vương quốc Casinato lâu đời nhất lục địa và Đế quốc Lemursil theo chủ nghĩa bá quyền, nhằm bảo vệ tự do của mình.
Do sự xâm lược dữ dội của ma vật và Hoàng đế Alexei đương thời không mặn mà với việc chinh phạt, nên những năm gần đây Đế quốc Lemursil không có ý định xâm lược Vương quốc Lyon, nhưng dù có quan hệ ngoại giao, chắc chắn cả hai bên đều đang rình rập sơ hở của nhau.
Tuy nhiên──.
"Lý do Lyon hiện tại không hùa theo Petersia tấn công Đế quốc chắc là vì họ biết rõ về Dũng giả."
"Letty á?"
"Ừm. Sự khác biệt thái độ giữa Petersia và Lyon đối với Đế quốc nằm ở chỗ có biết trực tiếp Dũng giả hay không. Lyon có Kiếm Thánh. Nhờ đó họ biết được sức mạnh của Dũng giả. Biết rồi thì chẳng ai muốn làm kẻ thù của cô ấy đâu. Ít nhất là ta, chừng nào Dũng giả còn sống thì ta sẽ không làm gì cả. Nhưng Petersia chỉ biết Dũng giả qua báo chí và tin đồn. Sự khác biệt đó tạo nên độ chênh lệch nhiệt tình của hai nước đối với cuộc nội chiến Đế quốc này."
"Ra vậy."
Wynn thán phục nhìn Mito.
Tưởng ông sống ẩn dật trong núi Majil không màng thế sự, ai ngờ ông lại đọc vị tình hình sắc bén đến thế qua cuộc trò chuyện của họ.
Sức mạnh giúp ông giữ vững danh hiệu 『Kiếm Tượng』 suốt mấy chục năm không ai soán ngôi được cũng thể hiện ở điểm này.
(Tuy nhiên, nếu ta ở vào vị thế phải gây chiến với Đế quốc, ta sẽ nhắm vào gót chân Achilles của Dũng giả trước tiên.)
Vừa nghĩ vừa nhìn Wynn, Mito chợt giật mình khi cảm thấy ánh mắt từ bên cạnh.
Leticia đang nhìn Mito đầy ẩn ý.
Chắc cô ấy đã nhìn thấu suy nghĩ của ông.
(Đương nhiên Dũng giả cũng nhận ra rồi...... Chà, cũng phải thôi. Mười lăm tuổi. Mới mười lăm tuổi đầu mà đã trải qua bao chiến trường khốc liệt ngoài sức tưởng tượng của ta. Ra thế, Hoàng thái tử Đế quốc để Wynn làm Tùy tùng cho Hoàng nữ rồi đưa ra nước ngoài cũng là vì sợ hai người bị cuốn vào rắc rối trong nước. Ở nước ngoài thì số người Dũng giả cần bảo vệ sẽ ít đi. Nhưng mà──)
Mito rùng mình.
(Áp lực kinh khủng thật. Chỉ một ánh nhìn mà khiến ta chùn bước trong giây lát...... Muốn loại bỏ Dũng giả, ta đã nghĩ đến việc nhắm vào cậu thanh niên Wynn này trước, nhưng xem cậu ta chiến đấu với kiến thì thấy ý nghĩ đó hơi nông cạn. Ngược lại có khi còn như tháo van an toàn ấy chứ. Kiếm Thánh trẻ tuổi kia gan thật, dám nghĩ đến chuyện đấu với con quái vật này. Ta thì xin kiếu.)
"A, anh trai. Tòa nhà kia phải không?"
Không biết Leticia có nhận ra ánh mắt sợ hãi của Mito hay không, cô trở lại vẻ bình thường, kéo tay Wynn.
⚝❃☽ 3☾❃⚝
Khu đất dự kiến xây dựng Đại thánh đường Sarah Ferul.
Nếu tính cả kế hoạch xây dựng thành phố xung quanh thánh đường, diện tích khu đất rộng hơn nhiều so với một thị trấn trạm trung bình dọc đường cái.
Theo kế hoạch, khu rừng dưới chân mũi đất cũng sẽ được khai phá để nối liền thành phố mới với Lyon ở phía Tây.
Khi hoàn thành, một thành phố trải dài ven biển sẽ ra đời.
Tuy nhiên, ước muốn được nhìn thấy thành phố hoàn thiện khi còn sống của Wynn hay Leticia có lẽ sẽ không thành hiện thực. Dù đã huy động rất nhiều thợ thủ công, thương nhân trong và ngoài Vương quốc Lyon để đẩy nhanh tiến độ, nhưng dự kiến sẽ mất rất nhiều năm để hoàn thành.
Xây dựng cả một thành phố từ con số không. Đương nhiên cần nguồn kinh phí khổng lồ, nhưng vì đây là thành phố xoay quanh Đại thánh đường tưởng niệm Thánh nhân Sarah Ferul, nên Đại thần điện Emerdia sẽ gánh vác phần lớn chi phí.
Sức mạnh tài chính của Giáo hội Anastasia với đỉnh cao là Đại thần điện Emerdia có thể nói là lớn nhất thế giới. Dù vậy, ngay sau cuộc chiến với ma vật, chi phí xây dựng Đại thánh đường là gánh nặng rất lớn, nghe nói nhiều thần quan phụ trách ngân sách đã ngất xỉu khi nhìn thấy con số.
Tuy nhiên, Đại thần điện Emerdia đặt kỳ vọng rất lớn vào việc xây dựng Đại thánh đường Sarah Ferul này.
Sau khi chiến tranh kết thúc, vấn đề nảy sinh là lượng người tị nạn khổng lồ, binh lính mất việc làm nơi chiến trường, và thị trường suy thoái do mất đi nhu cầu thời chiến.
Sự bất mãn của người dân hướng về chính trị các nước và Đại thần điện Emerdia, đơn vị chủ đạo Liên minh Đối ma Đại lục.
Công trình xây dựng Đại thánh đường Sarah Ferul được kỳ vọng sẽ tiếp nhận binh lính thất nghiệp và người tị nạn. Họ cũng sẽ trở thành cư dân của thành phố mới được xây dựng.
Đây cũng là cơ hội tuyệt vời để tuyên truyền cho thế giới biết sức mạnh của Đại thần điện Emerdia vẫn vững vàng.
Thợ thủ công đã đưa cả gia đình đến đây sống và làm việc. Những người buôn bán phục vụ họ cũng tập trung về, một cộng đồng đang dần hình thành.
Công trình quy mô lớn cần lượng vật tư khổng lồ.
Vũ khí được sản xuất hàng loạt chuyển thành đinh, công cụ, rìu và dao rựa để khai phá rừng.
Đá và gỗ được khai thác để xây pháo đài chuyển thành vật liệu xây dựng thành phố và Đại thánh đường.
Tại cảng Vương đô Lyon, tàu lớn chở đầy vật tư từ khắp lục địa đang tập trung về.
Trong khi hầu hết các nước đều chịu thiệt hại ít nhiều từ cuộc chiến với ma vật, Lyon là một trong số ít quốc gia đang tận hưởng sự bùng nổ kinh tế chưa từng có.
Nhìn những con tàu lớn neo đậu kín mặt biển từ cảng Lyon ra đến ngoài khơi, Wynn nhớ lại cảnh phố phường nhộn nhịp của Lyon.
"Cảnh đẹp thật."
Leticia đứng bên cạnh, cũng nheo mắt ngắm nhìn phong cảnh giống Wynn.
Wynn, Leticia và Mito đã đi qua thành phố tạm thời của thợ và thương nhân, đến thăm ngôi đền tạm dựng cạnh khu đất dự kiến xây thánh đường ở gần trung tâm mũi đất.
Ngôi miếu Sarah Ferul từng dùng làm căn cứ không chỉ được bảo vệ bởi kết giới ma pháp nghiêm ngặt mà còn bị phong ấn bằng song sắt và xích.
Họ cần xin phép để giải trừ kết giới ma pháp và mở khóa song sắt.
Về kết giới ma pháp, do Tiara thi triển nên có khả năng người chịu trách nhiệm ngôi đền tạm này không giải được, nhưng nếu cần, Leticia có thể dùng sức mạnh phá vỡ. Tuy nhiên, dù sao cũng cần xin phép để vào miếu.
Sinh thời, Sarah Ferul ngầm là 『Kẻ Phản Giáo』 định triệu hồi Thần Huỷ Diệt, nhưng bề ngoài bà là Thánh nhân vĩ đại cứu sống nhiều người bệnh nặng và bị thương.
Dù đã qua đời, nhiều người hành hương vẫn đến ngôi miếu nhỏ này để nương nhờ uy quang của bà sau khi được phong thánh.
Giáo hội Anastasia cũng tiếp tục các hoạt động thiện nguyện mà Sarah từng làm tại ngôi đền tạm này để kế thừa di sản của bà.
Hôm nay cũng có rất nhiều người bệnh nặng, bị thương kéo đến, các thánh chức giả làm việc tại đền tạm tất bật ngược xuôi.
Người chịu trách nhiệm đền tạm cũng bận rộn không kém, nghe người tiếp tân báo lại vậy, nhóm Wynn quyết định im lặng chờ đợi cho đến khi bớt ồn ào.
Nếu Leticia xưng danh 『Dũng giả』, có lẽ người chịu trách nhiệm Liara sẽ gặp ngay, nhưng cô không muốn dùng đặc quyền trước mặt những người đang đau khổ.
"Nơi này tốt thật. Chắc cô Sarah cũng vui lắm."
Leticia là người đã kết liễu Sarah, nhưng cô không thể hoàn toàn căm ghét bà.
Việc hy sinh nhiều sinh mạng để triệu hồi Thần Huỷ Diệt là không thể tha thứ. Nhưng Leticia biết rằng Sarah đã chứng kiến quá nhiều bi kịch để đi đến quyết định đó.
Việc bà hy sinh nhiều thứ để cứu giúp dân chúng đau khổ cũng là sự thật.
Cuộc chiến dai dẳng với ma vật.
Việc thành lập Liên minh Đối ma Đại lục tập hợp sức mạnh toàn nhân loại.
Vai trò của Đại thần điện Emerdia trong chiến thắng trước ma vật là rất lớn, công lao đó không ai có thể phủ nhận.
Tuy nhiên, quyền lực phình to để duy trì vị thế minh chủ của tổ chức khổng lồ vượt qua khuôn khổ quốc gia và chủng tộc đầu tiên trong lịch sử này nhanh chóng trở thành cái nôi của tham nhũng.
Chiến tranh kéo dài cũng là một nguyên nhân.
Những người tham gia sáng lập đã già đi hoặc tử trận, lý tưởng ban đầu dần phai nhạt.
Bàn tay cứu rỗi không đến được với dân chúng đau khổ, cuộc tranh giành quyền lực chủ đạo trong Liên minh Đối ma Đại lục giữa các thế lực ngày càng gay gắt.
Chứng kiến cảnh đó, Sarah tuyệt vọng và trở thành 『Kẻ Phản Giáo』.
Vốn dĩ, điều Sarah hướng tới chắc chắn là những hoạt động thiện nguyện đang diễn ra tại ngôi đền tạm này.
Nếu những người nắm quyền không quên lý tưởng khi thành lập Liên minh, nhân loại có lẽ đã chiến đấu tốt hơn với ma vật. Dù cuối cùng vẫn cần đến sức mạnh của Dũng giả Leticia Van Mavis, nhưng có thể họ đã đẩy lùi Lãnh thổ Ma vật về phía Bắc xa hơn.
Sarah sẽ không sa ngã thành 『Kẻ Phản Giáo』, mà với tư cách 『Thánh Nhân』 sống, có lẽ bà đã trở thành nữ Đại thần quan đầu tiên của Đại thần điện Emerdia.
Nhìn mọi người tất bật làm việc trong đền tạm, Leticia thầm nghĩ.
Wynn đề nghị "Để tôi giúp một tay", nhưng bị từ chối.
Chắc vì người không chuyên động tay vào chỉ tổ vướng víu.
Lời từ chối khéo léo nhưng hàm ý rõ ràng.
Thực tế, dù bận rộn nhưng nhân lực có vẻ vẫn đủ.
Sarah Ferul là người thứ ba trong lịch sử được phong thánh khi còn sống.
Nhờ uy danh đó, ngôi đền tạm này thu hút được rất nhiều nhân lực.
Tuy nhiên, sau này Wynn mới biết lý do thực sự khiến nhiều người tập trung đến vậy không chỉ vì uy danh của Sarah Ferul.
Họ đã báo trước sẽ đến hôm nay, nhưng việc không gấp đến mức phải chen ngang những người tìm kiếm sự chữa lành.
Thế là ba người rảnh rỗi.
Mito tìm được tảng đá vừa vặn, nắng ấm, ngồi xuống và ngủ gật ngon lành.
Dù có cơ thể cường tráng của 『Kiếm Tượng』, Mito vẫn là ông lão hơn trăm tuổi.
Trên đường đi, hễ rảnh rỗi là ông lại ngủ ngay.
Là người sống trong chiến đấu, có lẽ ông đã hình thành thói quen nghỉ ngơi bất cứ khi nào có thể.
Mito đã ngủ, Wynn và Leticia di chuyển ra xa một chút để không làm phiền ông.
Đó là một chỗ trống giữa rừng cây, nơi có thể nhìn xuống toàn cảnh thành phố Lyon tuyệt đẹp.
Dưới chân là vách đá dựng đứng, sóng biển vỗ ầm ầm.
Âm thanh vọng lại là tiếng sóng vỗ vào đá và tiếng chim biển kêu trên bầu trời.
"Đẹp quá."
Dưới kia, mặt biển xanh ngắt lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời trải dài vô tận.
Phía chân trời xa xa, có thể lờ mờ thấy bóng dáng lục địa phía Bắc.
"Cái bóng mờ xa xa kia. Phía bên đó là vùng đất phương Bắc nơi Ma Vương giáng lâm sao."
"Vâng. Tuyệt nhỉ. Biển nối liền đến tận đó đấy."
"Quy mô lớn quá, anh khó mà tưởng tượng nổi. Letty đã vượt qua vùng biển này nhỉ."
"Vâng, dù không phải xuất phát từ Lyon. Em đã vượt biển."
Hai người im lặng ngắm biển một lúc.
Gió biển mang theo mùi muối mặn thôi qua giữa hai người.
Tiếng chuông boong boong boong vang lên từ cảng Lyon.
"Nhìn kìa anh. Tàu sắp xuất bến đấy."
"Hả, tàu nào?"
Theo hướng tay Leticia chỉ, một chiếc thuyền nhỏ chở đầy người đang cập vào một chiếc thuyền buồm lớn neo đậu ngoài khơi, to lớn hơn hẳn những con tàu xung quanh.
"Chiếc thuyền buồm đó à."
Wynn và Leticia tò mò quan sát, hành khách lần lượt lên tàu lớn. Chiếc thuyền nhỏ trống rỗng quay trở lại cảng.
Trên bờ cảng có đám đông tụ tập.
Chắc là người tiễn đưa.
Gia đình thủy thủ đoàn, hay người của thương hội chủ tàu, chủ hàng.
Và một lần nữa, tiếng chuông boong boong boong vang lên.
"Xuất phát rồi."
Giọng Wynn hào hứng.
Cánh buồm lớn được bung ra phập một tiếng.
Cánh buồm đón gió biển căng phồng, con tàu nhanh chóng tăng tốc.
"Được thấy cảnh xuất bến, may thật đấy!"
"Ừ."
Thấy Leticia hào hứng, Wynn gật đầu.
Tàu viễn dương lớn xuất bến có vẻ là sự kiện lớn đối với những người làm nghề biển.
Lẫn trong tiếng chuông theo gió biển, tiếng hò reo tiễn đưa từ cảng vọng lại.
"Tàu đó đi đâu nhỉ?"
"Ai biết được. Hướng Tây Bắc thì phải, chắc đi vòng một vòng lớn rồi xuống phương Nam."
Sau chuyến hải trình dài đằng đẵng hàng tháng, thậm chí hàng năm trời, con tàu đó sẽ chất đầy hàng hóa và quay trở lại cảng Lyon.
Hàng hóa đó có thể là vật liệu xây dựng Đại thánh đường Sarah Ferul, hay đá quý, gia vị quý hiếm chỉ có ở phương Nam, hoặc dầu của loài cá khổng lồ sánh ngang với Rồng sống ở biển khơi. Nghe nói dầu cá đó mang lại lợi nhuận khổng lồ.
Con tàu buồm rời bến mang theo sự kỳ vọng và tiếng hò reo của mọi người, chở theo biết bao giấc mơ.
(Những người đi biển, có lẽ cũng giống như mạo hiểm giả thôi.)
Nhìn con tàu từ trên mũi đất, Wynn chợt nghĩ.
Tàu buồm viễn dương to lớn vô cùng.
Nếu nhìn từ cảng, chắc chắn Wynn sẽ thấy nó thật vững chãi.
Nhưng nhìn từ mũi đất xa xôi, dù con tàu có lớn đến mấy, khi ra đến biển khơi mênh mông, nó chỉ như một chấm nhỏ bé.
Nghe nói biển khi nổi giận còn dữ dội hơn đất liền gấp bội.
Giữa đại dương bao la, thứ duy nhất để dựa vào là con tàu mình đang đi.
Nếu tàu lật, bị ném xuống biển thì sẽ ra sao.
Nghĩ đến đó, Wynn rùng mình.
Dù đứng trên vách đá, nhưng biển cả sâu thẳm bên dưới bỗng trở nên đáng sợ, khiến cậu vô thức lùi lại.
Thủy thủ đoàn trên con tàu ra khơi đang dấn thân vào chuyến đi dài.
Phía trước là cuộc chiến sinh tử với thiên nhiên. Tin rằng nếu chiến thắng, vinh quang và phú quý sẽ chờ đón.
Điều đó rất giống với những mạo hiểm giả bước chân vào lục địa phía Bắc.
Wynn nhìn con tàu tiến ra khơi xa, suy ngẫm.
Khi con tàu buồm khuất dạng nơi chân trời, và đường chân trời bắt đầu nhuộm đỏ ráng chiều.
"Cảnh đẹp chứ?"
Quay lại, một phụ nữ trẻ khoảng hai mươi tuổi mặc pháp y đứng đó cùng ba bóng người khác.
"Nếu việc xây dựng Đại thánh đường dư dả, tôi định biến nơi này thành công viên cho mọi người lui tới, xây cả đài quan sát nữa đấy."
"Liara, lâu rồi không gặp. Cậu khỏe chứ?"
"Ừ, Letty cũng vậy."
Liara Sein.
Một trong bốn người bạn đồng hành cùng Leticia tiêu diệt Ma Vương.
Người phụ nữ thứ tư trong lịch sử được phong thánh khi còn sống sau Sarah Ferul, được gọi là 『Thánh Nữ』.
Ma pháp trị liệu của cô được cho là đã đạt đến cảnh giới phép lạ.
Khi Ma Vương giáng lâm vào thân xác Vua Sein Melvic đệ tứ, chỉ có ba người sống sót tại Vương quốc Sein.
Conrad Heisenberg.
Sarah Ferul.
Và cháu gái của Melvic đệ tứ.
Liara Sein là con gái của người cháu gái đó.
Tuy nhiên, Liara trong bộ pháp y giản dị không hề ra dáng người mang dòng máu cuối cùng của Hoàng gia Vương quốc Sein, nhưng phong thái thanh cao và khí chất của cô khiến Wynn cảm thấy kính nể.
"Đó là anh Wynn nhỉ. Hân hạnh được gặp mặt. Tôi là Liara Sein."
"Tôi là Wynn Byrd. Rất vinh hạnh được gặp người được xưng tụng là 『Thánh Nữ』."
"Hi hi, câu đó tôi nói mới phải. Nhân tiện, có khách đến tìm hai vị đây."
Liara nghiêng người, hướng về phía ba người đi cùng.
Nếu không có Liara, thực ra Wynn đã muốn gọi họ ngay từ đầu.
Cả ba đều là người quen của Wynn, nhưng là những người lẽ ra không thể có mặt ở đây.
Leticia cũng trợn mắt ngạc nhiên.

"Abel, Ceri. Sao hai người lại ở đây? Cả anh Riesbert nữa."
Abel và Ceri có vẻ căng thẳng trước 『Thánh Nữ』 Liara. Nhưng thấy người quen Wynn và Leticia, họ thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt giãn ra đôi chút.
Abel định chào, giơ tay lên nửa chừng rồi lại hạ xuống vì e ngại Liara, cuối cùng chỉ ngập ngừng vung vẩy tay. Ceri thì khẽ cúi đầu chào.
Và──.
『Trên đường đến Elnasa, nghe tin 『Thánh Nữ』 Liara danh tiếng lẫy lừng đang ở đây nên ghé qua xem sao, quả là sự dẫn dắt của tinh linh ngụ trong Cây Thế Giới. Không ngờ lại gặp mọi người ở đây......』
Riesbert nắm chặt nắm đấm, ngước nhìn trời.
『Tôi có chuyện muốn bẩm báo với Dũng giả. Có thể dành cho tôi chút thời gian sau đây được không?』
Ánh mắt nghiêm túc của Riesbert.
Wynn đang có nhiệm vụ nên hơi do dự, nhưng chiến binh Elf xuất sắc Riesbert đã cất công đến tận đất nước loài người thế này. Chắc chắn là chuyện khẩn cấp.
Wynn gật đầu.
"Chắc mọi người có nhiều chuyện muốn nói. Nếu được thì cùng dùng bữa tối nhé? Nhỉ? Letty."
Liara đề nghị.
Quả thực mặt trời đã lặn hẳn, bóng tối như mực loang dần trên đường ranh giới đỏ rực giữa trời và biển. Trên trời sao bắt đầu lấp lánh thay cho mặt trời, những ngọn đèn được thắp lên ở thị trấn Lyon nhìn từ mũi đất, khói bếp bay lên không trung.
Ở đền tạm chắc cũng đang chuẩn bị bữa tối, mùi thơm theo gió bay tới.
"Được đấy. Gió lạnh rồi, người ta lạnh cóng cả rồi đây. Ăn gì ngon ngon cho ấm bụng nào."
Mito nãy giờ ngủ đằng xa lồm cồm bò dậy đi tới.
"Có rượu nữa thì tuyệt......"
"Không dám nói là tiếp đãi thịnh soạn, nhưng cũng có chút rượu mời khách đấy ạ? Nhưng với người Dwarf thì không biết có đủ không. Lát nữa tôi sẽ cho người xuống phố mua thêm rượu."
"Wahahaha, cô bé này hiểu chuyện đấy. Nào, hai đứa kia vào nhanh lên."
Mito đi đầu.
"Đi thôi anh."
Leticia ngước nhìn Wynn, nắm tay cậu, bước theo sau lưng Mito. Nhìn đôi tay nắm chặt của hai người, Liara mỉm cười nhẹ. Rồi cô hướng về phía nhà bếp đền tạm để chỉ đạo việc tiếp đãi khách.
0 Bình luận