CẢNH BÁO! CHƯƠNG NÀY CÓ NỘI DUNG NGƯỜI LỚN!
...
Góc nhìn của Sharne
Nên chọn loại đồ uống nào đây nhỉ?
Mà khoan đã, ngay từ đầu thì Yuri có uống được rượu không?
Nghĩ lại mới thấy, tôi chưa từng thấy Yuri uống rượu bao giờ. Tôi thì hay uống để giải trí, nhưng ký ức về việc cô ấy cầm ly rượu thì hoàn toàn trống rỗng.
Tôi thậm chí còn chẳng biết Yuri thích gì nữa.
Lúc nào cũng miệng nói thích người ta, vậy mà đến sở thích hay sở ghét của cô ấy tôi cũng mù tịt.
"Haizz..."
Nhưng giờ không phải lúc để dằn vặt chuyện đó. Trời đã muộn rồi, nếu cứ chần chừ mãi, Yuri sẽ ngủ mất trước khi tôi kịp đến, nên tôi phải nhanh chân lên thôi.
"Thôi thì cứ chọn loại mình thích vậy..."
Dù sao thì rượu cũng không phải là trọng tâm, nên tôi vơ vội một chai vang và đi nhanh về phía phòng Yuri.
Tất nhiên, tôi cũng không quên mang theo hộp Sô cô la.
…
Khi đứng trước cửa phòng, tôi bỗng do dự.
Tôi đã tính sẵn trong đầu sẽ nói gì với cô ấy, nhưng giờ thì đầu óc lại trống rỗng hoàn toàn.
"Làm sao đây..."
Chỉ cần nghĩ đến việc lại lắp bắp trước mặt cô ấy là tôi đã thấy tuyệt vọng rồi.
Nhưng mọi lo lắng bỗng tan biến khi cánh cửa tự động mở ra.
"Ơ... Sharne? Cậu làm gì ở đây thế?"
Nhìn thấy cô ấy, tâm trí tôi lại một lần nữa đình trệ.
"À thì... ừm..."
"Mau vào đi đã."
Cô ấy kéo tay tôi lôi vào phòng.
Nỗi sợ hãi trong mắt cô ấy lúc nãy đã biến mất. Cô ấy chỉ tỏ ra hơi gượng gạo một chút khi ở bên cạnh tôi, nhưng không còn gì hơn thế.
Tạ ơn trời đất.
Tôi đã lo sốt vó rằng cô ấy vẫn còn nhìn tôi với ánh mắt đó... hoặc giận tôi.
Nhưng xem ra tình hình không tệ đến mức ấy, nên tôi cũng thấy nhẹ lòng hơn đôi chút.
Phải xích lại gần nhau hơn thôi. Chúng tôi không thể cứ gượng gạo mãi thế này được.
Tôi ngăn Yuri lại khi cô ấy đang dẫn tôi về phía giường, hít một hơi thật sâu trước khi mở lời.
"Yuri nè...! Chúng mình làm một ly trước khi đi ngủ nhé? À không, khoan đã. Yuri, cậu có uống được rượu không đấy?"
Tôi đã cố không lắp bắp, nhưng rốt cuộc vẫn cứ ấp úng.
Trời ạ, sao cứ đứng trước mặt Yuri là tôi lại thành ra thế này chứ? Bình thường không có cô ấy tôi vẫn ổn mà.
Hy vọng cô ấy không hiểu lầm.
Tôi thực sự có thể ăn nói rất cuốn hút, và tôi cũng muốn thể hiện điều đó trước mặt cô ấy...
"Được chứ, tớ uống được mà. Dù tớ chưa uống nhiều lắm..."
Nhưng lạ thay, Yuri luôn mỉm cười mỗi khi tôi để lộ khía cạnh lúng túng này. Liệu cô ấy có thích dáng vẻ này của tôi không?
Dù cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng bầu không khí đã dịu đi nhiều, nên cũng không tệ lắm. Rốt cuộc thì sự ngượng ngập ban nãy đã gần như tan biến.
"Chúng mình uống một chút nhé?"
"Ừm, uống thôi."
Tuyệt vời!
Tôi vội vàng bày rượu và ly lên bàn, cố gắng che giấu sự phấn khích của mình, rồi dẫn Yuri lại ghế ngồi.
"Cảm ơn cậu."
Yuri mỉm cười với tôi. Không phải là nụ cười rạng rỡ, nhưng chắc chắn là cô ấy đang cười. Nhìn thấy nụ cười ấy, khóe môi tôi cũng tự động cong lên.
"Yuri này, tớ có quà cho cậu nè."
"Hả?"
Tôi đưa cho cô ấy hộp Sô cô la tôi đã mang theo.
Vốn định dùng Sô cô la để làm hòa, nhưng dường như chẳng còn gì để phải làm hòa nữa.
Tuy nhiên, đã mang đến rồi thì tôi vẫn muốn tặng cô ấy. Với lại Noel đã bảo thứ này rất được các cặp đôi ưa chuộng...
"Sô cô la sao?"
"Yuri, cậu thích Sô cô la mà, đúng không?"
"Ưm... Tớ thích lắm."
Yuri nhận lấy hộp Sô cô la và nhìn chằm chằm vào nó một lúc. Tôi tự hỏi có vấn đề gì không, nhưng nhìn vẻ mặt cô ấy thì không có vẻ gì là không hài lòng.
Trông cô ấy có vẻ hơi bối rối.
"Loại này rất nổi tiếng với các cặp đôi đấy...!"
"Vậy sao?"
Nghe tôi nói thế, mặt cô ấy bỗng đỏ bừng lên, rồi gật đầu như thể vừa hạ quyết tâm làm một việc gì đó.
Sao cô ấy lại phản ứng thế nhỉ...?
"Ừm... Sharne, tớ xin lỗi nha."
"Hả? Vì chuyện gì cơ?"
Sao tự dưng lại xin lỗi?
Tôi ngơ ngác trước lời xin lỗi bất ngờ của Yuri, nhưng cô ấy vẫn tiếp tục.
"Tớ vẫn muốn… mọi chuyện tiến triển chậm hơn một chút..."
"À..."
Cô ấy nói với vẻ vừa nhẹ nhõm lại vừa có chút hối lỗi.
Là đang nói về rượu sao?
Có lẽ tửu lượng của cô ấy không tốt lắm?
Yuri cứ nói thẳng ra là được mà.
"Không sao đâu. Chúng mình cứ từ từ thôi."
"Thật hả? Cậu thấy ổn với chuyện đó sao?"
"Ừ, ổn mà. Cứ theo tốc độ của cậu thôi, Yuri."
Khi tôi gật đầu, trông cô ấy như sắp khóc đến nơi.
"Cảm ơn cậu..."
Nhưng rồi cô ấy lắc đầu, và với khuôn mặt vẫn còn đỏ ửng, cô ấy nhón một viên Sô cô la đưa lên miệng tôi.
"Hửm?"
"Sharne, cậu ăn trước một miếng đi."
"À... được thôi. A..."
Viên Sô cô la tan trong miệng tôi. Noel đã bảo ăn vào là sẽ hiểu ngay...
"Ưm..."
Vị cũng bình thường mà.
Điểm khác biệt duy nhất là nó có một mùi hương hơi lạ một chút.
Không khó chịu, nhưng trái với kỳ vọng của tôi, chẳng có gì đặc biệt xuất sắc cả.
"Ngon không?"
"Ừ, ngon lắm."
Nhưng đó không phải là điều quan trọng lúc này. Quan trọng là mọi căng thẳng giữa tôi và Yuri dường như đã được giải tỏa.
Hoặc có lẽ ngay từ đầu chẳng có vấn đề gì cả. Là do tôi cứ lo xa thôi.
Tôi mỉm cười với Yuri đang nhìn mình chăm chú. Còn về phần Noel, tôi sẽ tính sổ với cậu ta sau.
Tôi rót một ít rượu vào ly của cô ấy.
Chỉ một chút thôi... thế này chắc là đủ rồi nhỉ?
Vì tôi toàn uống đầy ly nên thật khó để ước lượng thế nào là "một chút", nên tôi cứ rót đại một nửa.
Tất nhiên, ly của tôi thì đầy tràn.
Yuri, người đang định ăn thêm một viên Sô cô la nữa, nhìn thấy rượu liền đặt Sô cô la xuống và nâng ly lên.
"Cụng ly nhé?"
"Cụng ly~"
Tiếng ly thủy tinh va vào nhau lanh canh vang khắp căn phòng, và chúng tôi bắt đầu uống.
Đồ nhắm... chính là hộp Sô cô la Noel đưa.
…
"Oa, Sharne, cậu uống giỏi ghê ha..."
Gương mặt Yuri bắt đầu đỏ lên theo một cách khác lạ, cho thấy cô ấy yếu rượu hơn tôi tưởng.
"Yuri, cậu ổn không đấy?"
"Hửm? Tớ hả? Tớ ổn lắmmm luôn á."
Cô ấy lắc lư cái đầu qua lại rồi bỏ tọt một viên Sô cô la nữa vào miệng.
"Cái này ngon ghê. Hì hì... Sharne nè, cậu cũng ăn một miếng nữa đi."
"Cảm ơn cậu."
Tôi nhận lấy viên Sô cô la cô ấy đưa và ngắm nhìn cô ấy.
Khi say trông cô ấy dễ thương quá đi.
Bình thường cô ấy đã hay cười rồi, nhưng khi có chút men vào, nụ cười cứ thường trực trên môi cô ấy.
"Á, hết Sô cô la rùi."
"Hả? Nhanh vậy sao?"
Ôi không... Noel đã dặn không được ăn hết một lần... nhưng chắc là không sao đâu nhỉ?
Tuy nhiên, suy nghĩ đó chẳng tồn tại được bao lâu trước khi tôi phải rút lại lời mình.
Người tôi nóng ran.
Tôi đâu có uống nhiều đến thế, đúng không?
Tôi chắc chắn là mình chưa say, nhưng cơ thể tôi nóng hầm hập một cách bất thường, và hơi thở bắt đầu trở nên nặng nhọc.
Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?
Tôi cố gắng suy nghĩ và rồi ánh mắt tôi va phải hộp Sô cô la rỗng tuếch.
Không lẽ nào... tên Noel đó dám...? Đây là ý của cậu ta khi bảo "ăn vào là sẽ hiểu" sao?
Cậu ta đưa cho tôi Sô cô la trộn thuốc kích dục à?
Giờ thì rõ mười mươi rồi.
"Noel, cái thằng khốn này..."
Đầu óc tôi bắt đầu mụ mị.
Bình thường, mức độ thuốc kích dục này sẽ chẳng ảnh hưởng gì mấy đến tôi, nhưng kết hợp với rượu và số lượng tôi đã nạp vào, tôi không thể giữ cho đầu óc tỉnh táo được nữa.
"Phù..."
Hơi thở nóng hổi. Cả người như lửa đốt.
Cố gắng giữ chút lý trí còn sót lại, tôi nhìn thấy Yuri trước mặt. Cô ấy cũng đang thở hổn hển và gạt mồ hôi trên trán.
Ực...
Không, mình phải tập trung.
Nhưng bất chấp quyết tâm của tôi, ánh mắt tôi cứ trôi về phía cô ấy. Sao đêm nay cô ấy lại đẹp đến thế này?
Rồi, ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Trông cô ấy cũng đang chật vật không kém.
"Sharne à..."
"Tớ... Tớ xin lỗi. Tớ không biết chuyện này sẽ xảy ra. Tớ thực sự xin lỗi. Đêm nay tớ sẽ sang phòng khác..."
Ở cùng một phòng, trên cùng một chiếc giường lúc này quá nguy hiểm. Ai biết chuyện gì có thể xảy ra chứ? Nhưng khi tôi cố đứng dậy, cô ấy đã nắm lấy tay tôi.
"Đừng đi."
"Yuri, để mai hẵng nói chuyện nhé."
"Đừng đi mà. Giúp tớ với... Tớ thấy khó chịu lắm... hức..."
Cô ấy nhìn tôi đầy tuyệt vọng, mồ hôi ướt đẫm.
Chết tiệt thật.
Trong tình trạng hiện tại, từ chối cô ấy là điều quá sức đối với tôi.
…
Góc nhìn của Yurisiel
Tại sao người tôi cứ nóng lên hùn hụt thế này?
Khó chịu quá. Cứu tôi với.
Thời gian trôi qua, hơi thở của tôi ngày càng gấp gáp và cơ thể ngày càng nóng hơn.
"Sharne..."
"Tớ... Tớ xin lỗi. Tớ không biết chuyện này sẽ xảy ra. Tớ thực sự xin lỗi."
Nghe những lời cô ấy nói, có vẻ như vấn đề nằm ở hộp Sô cô la.
Khi nhìn thấy tên của loại Sô cô la đó, tôi cứ tưởng nó chỉ mang ý nghĩa tình cảm, ai ngờ công dụng thực sự của nó lại là thứ này.
Và Sharne, vì không biết gì cả, cứ thế mang đến.
Tôi không trách cô ấy. Tôi chỉ muốn cô ấy làm gì đó để giải quyết tình trạng này thôi.
Trông cô ấy cũng đang vật vã lắm. Xét đến việc cô ấy ăn nhiều hơn tôi, chắc hẳn cô ấy còn đang chịu đựng gấp bội.
"Đêm nay tớ sẽ sang phòng khác..."
Rồi Sharne định rời đi. Tôi tuyệt vọng níu lấy cô ấy.
"Đừng đi."
"Yuri, để mai hẵng nói về chuyện này."
"Đừng đi mà. Giúp tớ với... Tớ thấy khó chịu lắm... hức..."
Thấy tôi đau khổ như vậy, dường như cô ấy cũng đã chạm đến giới hạn. Sharne bế bổng tôi lên và đặt tôi xuống giường.
"Hộc... Hộc..."
Nằm trên giường, cơ thể tôi chẳng còn nghe lời nữa. Tôi thậm chí không còn chút sức lực nào để cởi quần áo.
Thấy tôi chật vật, Sharne - người đã trút bỏ xiêm y từ lúc nào - bắt đầu chậm rãi cởi đồ cho tôi.
Có lẽ tôi đã đánh giá thấp cô ấy. Dù tôi ăn ít Sô cô la hơn, nhưng nền tảng thể lực của chúng tôi quả thực một trời một vực.
"Yuri, nếu thấy quá sức thì bảo tớ nhé. Được không?"
"Ưm..."
Nghe tôi đáp, cô ấy đặt tay lên ngực tôi. Rồi, vô cùng thận trọng, cô ấy bắt đầu vuốt ve.
Cô ấy nâng niu tôi như thể tôi là món đồ sứ mong manh dễ vỡ chỉ cần mạnh tay chút là tan nát vậy.
Khi cô ấy tò mò khám phá bầu ngực tôi, bàn tay dần dần trượt xuống thấp hơn, lướt qua nơi ấy.
"Ưm..."
"Ôi! Cậu có sao không?!"
Cô ấy phản ứng thái quá như thể vừa xảy ra chuyện gì nghiêm trọng lắm chỉ với mỗi âm thanh nhỏ của tôi.
"Không sao đâu, tiếp đi."
Nói rồi, tôi chặn miệng cô ấy lại bằng môi mình. Tôi nghĩ cách này sẽ giúp cô ấy bớt nói lại một chút.
"Ưm... Ưm..."
Nhưng khi chúng tôi hôn nhau, cô ấy lại tập trung toàn bộ vào nụ hôn mà chẳng chịu cử động tay chút nào. Hôn thì thích thật đấy, nhưng mà...
Bất chấp vẻ tự tin ban nãy, cô ấy dường như hoàn toàn mù tịt về chuyện phải làm gì. Cô ấy đang cố gắng, nhưng nó chỉ khiến tôi thấy nhột không chịu nổi.
"Sharne này."
"Tớ đây! Tớ đây!!"
"Nằm xuống đi."
"Hả...?"
"Để tớ làm cho. Cậu cứ nằm im là được."
Tốt hơn hết là để tôi nắm quyền chủ động.
Dù đây là lần đầu tiên của tôi, và tôi chỉ mới học qua sách vở tranh ảnh, nhưng tôi đoán mình có thể làm tốt hơn cô ấy lúc này.
Cường độ của thuốc đã giảm đi đôi chút theo thời gian, cho phép tôi cử động mà không gặp quá nhiều khó khăn.
Tôi nhanh chóng kéo cô ấy nằm xuống và leo lên người cô ấy.
"Y... Yuri...?"
"Suỵt..."
Từ trên cao nhìn xuống cơ thể bên dưới, tôi đưa tay chạm vào ngực cô ấy.
Chúng tôi có thể đi thẳng vào vấn đề chính, nhưng tôi không thể cưỡng lại việc khám phá nơi này. Tôi đã muốn chạm vào đó từ lâu lắm rồi.
Vòng một của cô ấy, vốn luôn được giấu kín, có vẻ lớn hơn tôi tưởng. Liệu có lớn hơn của tôi không nhỉ?
Tôi tự hỏi thầm trong khi cúi xuống, tham lam ngậm lấy một bên ngực căng đầy của cô ấy.
"Ưm..."
Một bên ngực nằm trọn trong khoang miệng tôi, trong khi tay kia luân phiên vờn nhẹ rồi bóp nhẹ lên nụ hoa bên còn lại.
"Y-Yuri..."
Đáp lại tiếng gọi của cô ấy, tôi rời khỏi bầu ngực và ấn môi mình lên môi cô ấy.
"Ưm... Ư..."
Tôi xâm chiếm khoang miệng và bắt đầu khám phá một cách cuồng nhiệt. Cô ấy đáp lại đầy hăng hái, lưỡi quấn lấy lưỡi tôi, dường như chẳng hề bận tâm đến sự táo bạo bất ngờ này của tôi.
Cảm thấy đã đến lúc cho màn chính, tôi dứt ra khỏi nụ hôn và bắt đầu rải những nụ hôn vụn vặt như cánh bướm xuống dần phía dưới.
"K-Khoan đã...?"
Khi tôi chạm đến vùng cấm địa, mắt cô ấy mở to kinh ngạc nhìn tôi chằm chằm.
Mặc kệ ánh nhìn đó, tôi tách hai chân cô ấy ra và đưa mặt lại gần nơi thầm kín nhất.
Những cánh hoa khép nép gọn gàng của cô ấy đẹp đến sững sờ, và tôi có thể thấy những giọt mật ngọt đang từ từ rỉ ra từ kẽ hở ấy.
"Yuri?! Đừng chỗ đó mà!! Aaa!"
Không thể kìm nén thêm, tôi nhẹ nhàng tách mở những cánh hoa ấy và dùng đầu lưỡi chậm rãi thưởng thức.
"Y-Yuri!! Chờ chút! Ư!"
Bỏ ngoài tai những lời phản đối yếu ớt, tôi tiếp tục uống trọn dòng suối nguồn ngọt lịm, thi thoảng lại mút nhẹ như muốn đòi hỏi thêm.
"Yuri, tớ... tớ thấy lạ lắm..! Dừng lại đi!"
Giọng cô ấy trở nên gấp gáp hơn với cảm giác xa lạ này, nhưng tôi quá tập trung vào nhiệm vụ của mình nên không thể dừng lại.
Rồi, tôi chú ý đến viên ngọc nhỏ xinh dễ thương kia, như thể nó đang van nài được chạm vào.
Tôi dùng bàn tay đang rảnh rỗi của mình để nắm lấy nó và gia tăng chút áp lực.
"A!?!?!!"
Hông cô ấy nảy lên khỏi giường, và dòng chảy dịu dàng từ nơi tư mật bỗng chốc tuôn trào như suối.
"Aaaaa!!!"
Cô ấy đã lên đỉnh. Cơ thể cô ấy co giật vài cái trước khi đổ ập xuống giường.
"Hộc... Hộc..."
Cô ấy nằm đó run rẩy, không nói nên lời, choáng ngợp trước cơn cực khoái đầu đời, nhưng trông cô ấy hạnh phúc vô cùng.
Tôi nhẹ nhàng vuốt ve, cố gắng giúp cô ấy bình tĩnh lại, rồi trườn người lên phía mặt cô ấy.
"Cậu ổn không?"
"Ừ. Tớ... Tớ ổn, nhưng mà... cái gì vừa xảy ra thế?"
"Phụt! Thích lắm đúng không?"
"Ừ... Thích lắm. Tuyệt đến mức đầu óc tớ gần như trống rỗng vậy."
Cô ấy trả lời với khuôn mặt đỏ bừng.
Dù có vẻ như tác dụng của Sô cô la đã tan biến, nhưng cả hai chúng tôi vẫn còn chếnh choáng hơi men, và tôi không muốn dừng lại ở đây.
Nhưng thật khó để nói ra ham muốn ấy thành lời.
"Yuri, tớ muốn cảm nhận lại cảm giác đó. Làm ơn, làm lại lần nữa đi."
Cô ấy là người lên tiếng trước. Lời cầu xin đơn giản của cô ấy khiến tôi hạnh phúc đến mức tôi đặt lên môi cô ấy một nụ hôn chớp nhoáng.
"Tớ yêu cậu."
Lại một nụ hôn nữa.
"Tớ yêu cậu, Sharne."
Thêm một cái nữa.
"Tớ thực sự yêu cậu lắm."
Nụ hôn cuối cùng.
"Gặp được cậu là điều hạnh phúc nhất của tớ."
Sharne có vẻ ngẩn ngơ trước cơn mưa hôn tới tấp của tôi.
"Còn cậu thì sao, Sharne?"
"Tớ... Tớ cũng yêu cậu, Yuri."
"Tớ... cho vào nhé?"
Tôi từ từ đưa những ngón tay vào lối vào chật hẹp của cô ấy. Khi tôi tiến vào, những thớ thịt bên trong siết chặt lấy ngón tay tôi, như thể chúng đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.
"A..."
"Cậu ổn chứ?"
"Ư-Ừ, tớ ổn."
Cô ấy gật đầu, hơi nhăn mặt nhưng vẫn hối thúc tôi tiếp tục.
Tôi bắt đầu di chuyển ngón tay chầm chậm bên trong cô ấy, cố gắng không làm cô ấy đau trong khi tìm kiếm điểm nhạy cảm.
"Ha... Aaa... Yuri... thích quá..."
Hơi thở của cô ấy trở nên nặng nhọc khi cô ấy bám chặt lấy tôi. Khía cạnh này của cô ấy là điều tôi chưa từng thấy bao giờ.
Khuôn mặt ửng hồng của cô ấy thổi bùng lại ngọn lửa đam mê vừa tạm lắng xuống.
"Cậu đẹp lắm."
"Yuri...?"
Tôi đặt một nụ hôn nhẹ lên mi mắt cô ấy.
Cô ấy đẹp đến nao lòng. Dù bình thường cô ấy vẫn luôn xinh đẹp, nhưng nhìn thấy cô ấy trong trạng thái này càng khiến người ta nghẹt thở.
Tôi muốn nhìn thấy điều này nhiều hơn nữa. Thấy cô ấy hạnh phúc, hưng phấn.
Tôi thêm một ngón tay nữa và cử động mạnh mẽ hơn.
"Y-Yuri?! K-Khoan đã!! A!"
Những chuyển động của cô ấy ngày càng dữ dội. Rồi, sâu bên trong, tôi cảm nhận được một điểm đặc biệt.
"Ưm?! Đ-Đó..!"
"Chỗ này hả?"
Tôi đã tìm thấy, điểm nhạy cảm nhất của cô ấy.
Phản ứng của cô ấy thay đổi chóng mặt. Cả cơ thể và giọng nói của cô ấy đều cho tôi biết rằng cô ấy đang chìm đắm trong khoái cảm. Khi chạm đến đỉnh điểm, cô ấy hét lên.
"Yuri..! Tớ... Tớ thấy... lạ quá...!"
Tôi vẫn giữ nhịp chuyển động của ngón tay trong khi nhìn sâu vào ánh mắt lo lắng của cô ấy.
"Không sao đâu. Không sao đâu mà, Sharne."
"Có gì đó... cái gì đó sắp tới rồi...!"
"Cứ thả lỏng đi. Để nó tuôn ra đi."
Nói lời trấn an xong, tôi khóa chặt môi cô ấy bằng môi mình.
Căn phòng tĩnh lặng ngập tràn tiếng ga giường sột soạt và những âm thanh ướt át. Nhưng khi cổ tay bắt đầu mỏi nhừ, tôi biết đã đến lúc đưa cô ấy về đích.
Tôi cong ngón tay hướng lên trên, cào nhẹ vào vách thịt bên trong đồng thời ấn mạnh lên nụ hoa đang sưng tấy.
"Ưm!! Ưmm!!"
Khoảnh khắc đó, cơ thể cô ấy co giật dữ dội, và những thớ cơ bên trong siết chặt lấy ngón tay tôi.
Toàn thân cô ấy run lên bần bật.
Cô ấy dùng nhiều sức đến mức cơ bụng hiện lên rõ mồn một.
"Hộc...! Hộc...!"
Khi tôi rút ngón tay ra, chúng ướt đẫm mật ngọt của cô ấy.
"Hưm..."
Cô ấy vẫn còn lạc lối trong dư âm của cơn cực khoái, chưa thể lấy lại bình tĩnh.
Cảm giác đó như thế nào nhỉ? Tôi tò mò quá vì bản thân chưa từng trải nghiệm bao giờ. Nó thực sự tuyệt đến thế sao?
Tôi cũng muốn cảm nhận nó.
Nhưng tiếp tục bây giờ thì quá sức rồi. Mấy viên Sô cô la ban nãy đã vắt kiệt sức lực của tôi, và việc chăm sóc cho Sharne khiến tôi hoàn toàn rã rời.
Thế là tôi nằm xuống bên cạnh, rúc vào người cô ấy.
"Hộc... Hộc..."
Nhìn lại cô ấy, hơi thở đã dần ổn định. Trông cô ấy vẫn còn tràn trề năng lượng lắm. Dù là người "bị làm", trông cô ấy còn ít mệt mỏi hơn cả tôi.
Cô ấy đang nhìn tôi chằm chằm như thể vẫn chưa thấy đủ.
"Sharne, muốn nữa không?"
"Hả? À... không, được rồi. Ngủ thôi nào."
Nói rồi cô ấy nhấc bổng tôi lên và đặt tôi nằm trên ngực mình.
"A... Ngủ thế này không khó chịu sao?"
"Không đâu. Tớ thích tư thế này. Nếu cậu thấy khó chịu thì cứ nằm ra ngoài nhé."
Làm sao mà tôi thấy khó chịu được chứ.
Tôi thầm trả lời trong lòng, nhưng ánh mắt lại rơi xuống chiếc cổ trắng ngần của cô ấy. Trong vô thức, tôi bắt đầu mút nhẹ lên đó.
"A..."
Khi tôi dứt ra, một dấu vết đỏ hồng hiện lên, trông như vết côn trùng cắn.
"Cậu... cậu làm gì thế?"
"Tại tớ thích cậu quá đó, Sharne à."
Tôi vẫn luôn tự hỏi tại sao các cặp đôi lại để lại dấu vết trên người nhau, và giờ thì tôi đã hiểu.
Nhìn thấy dấu ấn của mình trên người cô ấy khiến tôi hạnh phúc vô cùng. Như thể tôi đang đánh dấu chủ quyền rằng cô ấy là của tôi vậy.
"Nói cái gì thế không biết?"
Thấy cô ấy mỉm cười nhẹ, tôi vùi đầu vào ngực cô ấy. Tôi có thể nghe thấy tiếng trái tim cô ấy đang đập rộn ràng.
Tôi lắng nghe âm thanh ấy và từ từ khép mắt lại.
…
"Ư..."
Khi tỉnh dậy, tôi không kìm được cái nhíu mày.
"A, đau đầu quá đi mất..."
Chắc là đêm qua mình... uống nhiều quá chăng...?
Trước mặt tôi là Sharne. Cho đến lúc này thì mọi thứ vẫn bình thường. Vấn đề là cô ấy chẳng mặc gì cả. Và tôi thì đang nằm đè lên người cô ấy...
"C-Cái gì..."
Tôi sốc đến mức nhắm tịt mắt lại lần nữa. Đột nhiên, những ký ức về chuyện đã xảy ra giữa tôi và Sharne đêm qua ùa về như thác lũ.
Ôi trời đất ơi...
1 Bình luận