Đã không thể lấp liếm cho qua chuyện, cũng chẳng thể nào tiếp tục che giấu được nữa.
Chính vì thế, anh quyết định nói ra tất cả.
Địa điểm là nhà Ichigo.
Sau giờ làm, Ichigo đã nhờ Wakana đến đây để giải thích mọi chuyện. Nếu không nói rõ ngay lúc này, e rằng sau này sẽ nảy sinh những hiểu lầm tai hại.
Và, Luna cũng có mặt ở đó.
Nếu chỉ có một mình Ichigo giải thích thì e rằng sẽ thiếu đi sức thuyết phục. Không phải là anh nghi ngờ Wakana, nhưng anh cho rằng việc có mặt cả Luna sẽ chắc chắn hơn.
Hôm nay đã có quá nhiều biến cố xảy ra.
Ichigo lo lắng không biết tâm lý của em hiện giờ có ổn không, nhưng chính Luna cũng đã đồng ý.
Ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn, một bên là Ichigo và Luna, bên kia là Wakana.
Và rồi, Ichigo bắt đầu kể cho Wakana nghe về mối quan hệ giữa mình và Luna.
Kể lại tất cả, thực sự từ đầu đến cuối, chi tiết từng chút một.
Từ lần gặp gỡ đầu tiên cho đến tận hôm nay.
Cái đêm anh bảo vệ em khỏi gã say rượu.
Việc anh biết em là con gái của người bạn thuở nhỏ.
Và cả những tình cảm nồng nhiệt mà Luna dành cho anh.
Cùng những hành động và chuỗi ngày tháng đi kèm theo đó.
Hoàn cảnh của Luna, và mối quan hệ giữa em với anh.
Sau khi Ichigo dứt lời...
"Ra là... vậy sao..."
"..."
Một sự im lặng bao trùm.
Có lẽ chính Wakana cũng đang chật vật để xử lý lượng thông tin đó.
Nhưng, âu cũng là điều khó tránh khỏi.
Một cuộc gặp gỡ quá đỗi định mệnh, hay phải nói là kỳ tích như thế này cơ mà...
"Biết nói sao nhỉ, chuyện đó..."
Một lúc sau, Wakana rụt rè cất tiếng.
"Chuyện này... nghe lãng mạn thật đấy nhỉ."
Có lẽ cô ấy muốn làm dịu bầu không khí nên mới đưa ra một nhận xét như vậy.
Tuy nhiên, cả Wakana - người vừa thốt ra câu đó, lẫn Luna - người đang mang vẻ mặt trầm xuống, sau khi biết rõ ngọn ngành câu chuyện, đều đã hiểu quá rõ.
Luna và Wakana là tình địch.
Cách biệt tuổi tác hay địa vị xã hội không còn quan trọng.
Họ không nhận thức gì khác ngoài việc đối phương là kẻ địch đang tranh giành tình cảm của cùng một người đàn ông là Ichigo.
"Tạm thời, đó là toàn bộ tình hình hiện tại của chúng tôi."
"Tôi hiểu rồi..."
Khi Ichigo chốt lại như vậy, Wakana gật đầu và hỏi ngược lại.
"Xin lỗi vì phải hỏi lại nhiều lần, nhưng ngoài tôi ra, không còn ai biết về mối quan hệ của hai người nữa, đúng không?"
"... Đúng vậy."
Ít nhất thì, chuyện Luna qua lại nhà Ichigo và mong muốn một mối quan hệ nam nữ, cùng việc anh vẫn chưa thể cự tuyệt em hoàn toàn... người biết rõ mối quan hệ đó, chắc chắn không còn ai khác ngoài Wakana.
"Xin lỗi vì ban nãy tôi đã nói đùa kiểu trêu chọc là 'mối quan hệ lãng mạn'. Nhưng về mặt thực tế, nếu mối quan hệ này bị công khai..."
"Tôi hiểu."
"Ngay cả khi có sự đồng thuận giữa hai bên, thì việc một người vị thành niên và một người đã đi làm có sự giao du quá mức giới hạn là điều khó được xã hội dung thứ. Và, với tư cách là người làm công ăn lương, xét trên quan điểm tuân thủ quy tắc ứng xử, công ty hoàn toàn có thể đưa ra các hình thức xử phạt."
Wakana bình tĩnh nói ra những lời lẽ nghe có phần tàn nhẫn.
"Tùy theo trường hợp, có thể bị giáng chức hoặc sa thải... thậm chí trở thành đối tượng bị xử lý kỷ luật."
Cô ấy nói những điều này cũng chỉ vì lo lắng mà thôi.
Tuy nhiên, trước những lời liệt kê mang tính cảnh báo của cô ấy, Luna giật mình run rẩy.
Gương mặt em tái nhợt đi.
Có lẽ lời đe dọa từ tên bám đuôi vài giờ trước cũng vẫn còn ảnh hưởng.
Đây là lần đầu tiên, việc Luna và Ichigo ở bên nhau... việc mưu cầu mối quan hệ mà Luna mong muốn, cùng những rủi ro hiển hiện của thực tế đó bị phơi bày ngay trước mắt, khiến em thực sự cảm nhận được sự nguy hiểm trong tình cảnh của họ.
Cú sốc đó có lẽ chẳng khác nào bị giáng mạnh vào đầu.
"S-Sao lại... Em..."
"Vâng, tôi hiểu rõ điều đó."
Trái ngược với Luna đang cất giọng run rẩy, Ichigo trả lời một cách kiên quyết.
"Tôi đã chuẩn bị tâm lý cho việc đó rồi."
"... A."
Những tuyên bố như "Tuyệt đối sẽ không gây phiền phức", "Sẽ giải thích rõ ràng" mà bản thân từng nói, hóa ra chỉ là những lý thuyết suông sáo rỗng và vô dụng đến nhường nào.
Nhận ra điều đó, Luna im bặt.
"..."
Những lời nói thẳng thắn, không chút vẩn đục của Ichigo.
Bộ dạng sợ hãi, không giấu được sự kinh hoàng của Luna.
Chứng kiến cảnh đó, Wakana lên tiếng:
"Tôi hiểu rồi."
Giọng điệu cô ấy đã dịu lại.
"Chuyện của hai người, tôi sẽ giữ bí mật. Tôi tin rằng Quản lý không phải là người sẽ phạm sai lầm, cho dù có gặp phải tình huống bất khả kháng đi chăng nữa."
Thấy Wakana kết luận như vậy, Ichigo cúi đầu: "Cảm ơn cô."
"..."
"..."
Tuy nhiên, lẽ đương nhiên là cuộc hội thoại không thể tiếp tục thêm nữa.
Cả Ichigo, cả Wakana.
Và cả Luna nữa, vì hiểu được tình cảm Wakana dành cho Ichigo, nên em cũng không biết phải phản ứng thế nào.
Những tâm lý phức tạp đan xen vào nhau.
Điều đó, với Wakana cũng vậy.
Wakana chắc chắn cũng đã hiểu rõ độ sâu đậm trong tình cảm của Luna qua câu chuyện vừa nghe.
Vì thế, tại đây, không thể nói thêm gì nữa...
"Quản lý, tôi có một thỉnh cầu."
Trong tình huống tưởng chừng như không còn tiến triển gì thêm, Wakana bất ngờ mở lời.
"Xin hãy nói chuyện với em Hoshigami đi ạ."
Trước câu nói đó, Luna ngẩng phắt gương mặt đang cúi gằm lên.
"Xin hãy dành thời gian bên em ấy, giống như khoảng thời gian anh đã dành cho tôi."
"... Ý cô là."
Ichigo hiểu điều Wakana muốn nói.
"Khoảng thời gian đã dành cho tôi" mà cô ấy nhắc đến, chính là buổi hẹn hò hôm nọ.
Wakana đang đề nghị anh hãy dành thời gian để thu hẹp khoảng cách trái tim và hiểu sâu hơn về đối phương.
Thật bất ngờ khi chính cô ấy lại là người đưa ra đề xuất đó.
"Sau đó, xin anh hãy đưa ra câu trả lời. Về thời gian thì không sao cả. Tôi sẽ chờ cho đến khi trái tim Quản lý tìm được sự đồng thuận."
"Wakana-san..."
"Nếu như... ừm, anh không chọn tôi, và anh lo lắng về việc mối quan hệ với em Hoshigami có thể bị tiết lộ hay những chuyện đại loại như thế, thì xin hãy yên tâm. Tôi tuyệt đối không có ý định kể chuyện này cho bất kỳ ai khác."
Ichigo không hề lo lắng chuyện đó.
Anh cũng tin Wakana không phải là người như vậy.
"Thực sự ổn chứ? Wakana-san."
Dù thấy mình hỏi câu này thật kỳ cục, nhưng Ichigo vẫn xác nhận lại.
Đáp lại anh, Wakana nở một nụ cười và gật đầu.
"Tôi chỉ muốn Quản lý đưa ra một lựa chọn không phải hối tiếc mà thôi."
Cũng giống như Luna có thể hiểu được cảm xúc của Wakana, Wakana cũng thích Ichigo, nên cô ấy hiểu rất rõ cảm xúc của Luna.
Vì Luna, và cũng vì Ichigo, Wakana đang suy nghĩ cho cả hai người mà đưa ra đề nghị này.
"Và sau tất cả, nếu anh chọn tôi, tôi sẽ rất vui."
Cuối cùng, Wakana thì thầm thật nhỏ.
※ ※ ※ ※ ※
Thế là, sau khi nghe xong câu chuyện, Wakana rời khỏi nhà Ichigo.
Cô ấy nói rằng nếu có mình ở đây thì sẽ khó nói chuyện, nên hãy để hai người tự quyết định chuyện tương lai, rồi để lại lời nhắn đó và ra về.
Trong nhà, chỉ còn lại Ichigo và Luna.
"... Chị Wakana, tuyệt thật đấy."
Tiễn Wakana xong, Ichigo quay trở lại phòng khách.
Ở đó, Luna vẫn ngồi trên ghế, khẽ nói.
"Trong tình huống thế này mà vẫn còn nghĩ cho em được... Đúng là người lớn thật."
"Luna-san..."
Biểu cảm của Luna có vẻ gì đó tươi tỉnh hơn.
Nhưng tuyệt nhiên không thấy chút cảm xúc vui mừng nào.
Đó là một vẻ mặt lạnh lẽo tựa bầu trời ngày đông... vẻ mặt của một người đang nếm trải cảm giác thất bại ê chề.

"... Ichi."
Một lúc sau, Luna cất tiếng.
"Mình hẹn hò được không?"
Lời đề nghị ban nãy của Wakana.
Dựa trên đó, em bày tỏ mong muốn của mình.
"Ừ, tất nhiên rồi."
Không cần phải do dự, Ichigo đồng ý ngay.
"Em có một nơi muốn đi. Hôm trước, lúc từ quê em trở về, mình đã ngắm cảnh đêm từ đài quan sát ở trạm dừng chân đúng không? Cái công viên giải trí có vòng đu quay nhìn thấy từ đó ấy. Em muốn đến đó."
"À..."
Sẽ phải đi hơi xa một chút, nhưng như vậy thì cũng không lo gặp người quen.
Chắc là ổn thôi.
"Anh hiểu rồi."
Ichigo gật đầu chấp thuận.
Vậy là, sau khi sắp xếp lịch trình, buổi hẹn hò với Luna đã được ấn định.
Ngày đi sẽ là thứ Bảy tuần sau.
Thời gian còn hơi xa, nhưng có lẽ dư dả chút thời gian cũng là điều tốt.
"Vậy, chốt ngày đó nhé."
"Vâng, em sẽ mong chờ lắm đấy."
Luna nở nụ cười.
Đã lâu rồi Ichigo mới thấy nụ cười từ tận đáy lòng của em.
Thế nhưng, chẳng hiểu sao anh lại cảm thấy chút bất an trước nụ cười ấy.
※ ※ ※ ※ ※
Sau đó, Luna vẫn đến cửa hàng làm việc như thường lệ, chuyên tâm vào công việc với dáng vẻ không có gì thay đổi.
Cũng vì vụ việc hôm trước, các bạn làm thêm quan tâm đến em nhiều hơn, nhưng bản thân em lại tỏ ra hoàn toàn không bận tâm, vẫn giữ thái độ như mọi ngày.
"Em mạnh mẽ thật đấy, Luna-chan."
Phải, em hồi phục nhanh đến mức khiến mọi người phải thán phục.
Tuy có vẻ em đã giảm bớt số ngày và giờ làm, nhưng chắc là do vướng bận lịch trình ở trường, nên về điểm đó Ichigo cũng không quá để ý.
Và rồi, một tuần trôi qua trong chớp mắt...
Hôm nay là ngày hẹn hò.
"Đến nơi rồi."
Trạm dừng chân mà hai người đã ghé qua trên đường từ quê Luna về hôm nọ.
Họ đã đến công viên giải trí có chiếc đu quay nhìn thấy từ đài quan sát đó.
Đậu xe ở bãi đỗ xe lớn, vừa bước ra ngoài là thấy ngay cổng vào công viên giải trí trước mắt.
"Oa, tuyệt quá!"
Bước xuống từ ghế phụ, Luna nhìn quang cảnh đó và reo lên đầy phấn khích.
Hôm nay Luna khoác một chiếc áo cardigan bên ngoài váy liền, trên đầu đội một chiếc mũ nồi màu nâu.
Đương nhiên rồi, đây là lần đầu tiên Ichigo thấy trang phục thường ngày mùa thu của em.
Vẻ ngoài không quá phô trương, mang lại cảm giác êm dịu, vô cùng hợp với tiết trời mát mẻ hiện tại.
"A, nhìn kìa, đu quay!"
"À, cái chúng ta nhìn thấy hôm đó là cái này nhỉ."
Càng đi về phía cổng vào, vô số trò chơi khổng lồ càng hiện ra rõ rệt.
Ngước nhìn chiếc đu quay tỏa ra sự hiện diện nổi bật nhất trong số đó, Luna tỏ ra rất vui vẻ.
"Trời nắng đẹp quá nhỉ, Ichi."
Thấy Luna quay sang cười nói, Ichigo có chút bối rối đáp lại: "Ừ, đ-đúng vậy."
Luna hôm nay, ngay từ sáng sớm đã rất tươi tỉnh, hay phải nói là tràn đầy năng lượng.
Cứ như thể những phiền muộn của mấy ngày trước đã tan biến sạch sẽ.
Dù chính chủ nói rằng "Tại em mong chờ đến thế mà", nhưng thú thật, Ichigo cảm thấy có chút gì đó không tự nhiên.
"Nè, Ichi. Hôm nay là hẹn hò mà, đúng không?"
Mua vé ở cổng và bước vào bên trong công viên.
Lúc đó, Luna quay sang hỏi anh.
"Hả, a, ừ."
"... Vậy thì, là thế này đây!"
Trong khoảnh khắc, Luna vòng tay ôm lấy cánh tay Ichigo, ép sát người vào.
"Khoan..."
Khoác tay nhau, cơ thể em nép sát vào anh.
Đây là khoảng cách của những người yêu nhau.
Thế này thì... lỡ người khác nhìn thấy thì không ổn chút nào chứ?
"Không sao đâu. Ichi nhìn vẫn còn trẻ chán, nên sẽ không bị nghĩ kỳ quặc đâu."
Như thể đọc được sự bất an của anh, Luna trấn an.
"Với lại, dù có bị nhìn nhầm là bố con, thì con gái làm nũng bố cũng đâu có gì lạ, đúng không? Cho nên là, không sao đâu."
"Ừm... ừ, cũng phải."
Ichigo đón nhận những lời đó của Luna một cách tự nhiên.
Kỳ lạ thật.
Nếu là trước đây, lý trí hay thường thức sẽ trỗi dậy, và có lẽ anh đã gượng gạo gỡ em ra rồi, nhưng giờ anh lại muốn chiều theo ý em nhiều nhất có thể.
Anh muốn để em làm những gì em muốn.
Phải chăng là do suốt thời gian qua, anh toàn phải nhìn thấy dáng vẻ bất ổn và đáng thương của em?
Xuất phát từ lòng thương hại sao?
Không, không phải.
Cái này... nó khác với sự bao dung của người lớn lắng nghe sự ích kỷ của trẻ con.
Đúng rồi, cảm giác này gần giống với khoảng thời gian anh ở bên Sakurako.
Tựa như thể, Ichigo đang yêu em.
Cảm giác hạnh phúc tột độ khi được em khao khát...
(... Mình đang nghĩ cái gì thế này.)
Em ấy suy cho cùng cũng chỉ là...
... Suy cho cùng cũng chỉ là "con gái của Sakurako"?
Vậy thì, hôm nay mình đến đây để làm gì?
Để đối diện với em, để dành thời gian cho em giống như đã dành cho Wakana, đúng không?
Chẳng lẽ ngay từ đầu mình đã không có ý định chọn Luna?
Mình đang làm điều tàn nhẫn như vậy với em sao?
Bất chợt, Ichigo lại phải đối diện với lòng mình một lần nữa ngay tại đây.
Anh... muốn thế nào với Luna?
"A, nhìn kìa."
Lúc đó, Luna phát hiện ra một quầy hàng trong công viên và chỉ tay về phía đó.
Là một quầy bán kem.
"Ichi, anh muốn ăn kem không? Hay là đợi chơi trò chơi xong rồi ăn?"
"Hưm... Ban đầu anh định đi dạo một vòng xem có trò gì chơi đã, nên vừa đi vừa ăn kem cũng là ý hay đấy."
"Vậy để em đi mua nhé."
Vừa dứt lời, Luna đã lao vút về phía quầy hàng.
Hành động nhanh thật đấy.
"A, anh cũng đi."
Ichigo cũng đuổi theo Luna.
Và thế là, hai người cùng mua kem.
Nhân tiện thì loại họ chọn là: Luna chọn socola bạc hà, còn Ichigo chọn vani.
"Cái này... tình cờ nhỉ."
Cứ như hồi mới gặp nhau vậy, Ichigo thầm nghĩ.
Phải, cái hồi anh và Luna mới quen biết.
Đã có lần anh mua kem cùng Luna ở một cửa hàng kem.
Hôm đó, hình như cũng là một ngày hẹn hò của hai người.
... Chính xác hơn thì, là do Luna đã bám theo anh khi anh đang đi khảo sát đối thủ cạnh tranh vì công việc, rồi biến nó thành một buổi hẹn hò ép buộc.
Cây kem anh đãi em lúc đó, Luna cũng chọn socola bạc hà, còn Ichigo là vani.
"Giống hệt sự kết hợp hôm đó ha."
Ichigo buột miệng nói một cách tự nhiên.
"Vâng, đúng thật."
Luna đáp lại lời anh.
"Quả nhiên là em thích socola bạc hà nhỉ, Luna-san."
"... Vâng."
Không hiểu sao lúc đó, trong một khoảnh khắc, Luna lại thoáng lộ ra vẻ mặt có chút cô đơn.
※ ※ ※ ※ ※
Sau đó...
Vừa ăn kem vừa tản bộ trong công viên, hai người quyết định chơi những trò mình thấy hứng thú.
Tàu lượn siêu tốc, trượt thác nước, có vẻ Luna khá thích những trò cảm giác mạnh.
Tuy nhiên, không phải là em có khả năng chịu đựng tốt những trò kiểu đó, bởi từ đầu đến cuối em cứ bám chặt lấy tay và vai của Ichigo ngồi bên cạnh.
"Aaa, vui quá đi."
"Thật không đấy? Anh thấy em cứ hét rồi run cầm cập suốt mà."
Bị Ichigo chỉ ra như vậy, em làm mặt dỗi: "Sợ kiểu đấy mới vui chứ bộ."
Một Luna như thế, trông thật sự dễ thương một cách thuần khiết.
Và, chỉ trong khoảnh khắc này, khi những giá trị quan và luân thường đạo lý đè nặng trong lòng đã được gỡ bỏ, Ichigo cũng đã có một khoảng thời gian vui vẻ.
Bị cuốn theo dáng vẻ ngây thơ, tươi sáng và tràn đầy sức sống của tuổi trẻ ấy.
Cứ như thể chính bản thân anh cũng trẻ lại vậy.
... Không, không phải.
Ngay cả với con người hiện tại của mình, anh vẫn hoàn toàn có thể chia sẻ cùng một cảm giác, cùng một niềm vui với em.
Một gã đàn ông trưởng thành mà bảo rằng có cùng độ tuổi tinh thần với nữ sinh cấp ba thì chắc sẽ bị cười cho thối mũi, nhưng dù vậy, đây là hiện thực, và là một hiện thực dễ chịu.
"Nhắc mới nhớ nha."
Vừa ăn chiếc bánh crepe mua ở quầy hàng dọc đường, Luna vừa bắt chuyện với Ichigo.
Chủ đề là về gia đình em ở quê.
"Hôm trước, ông bà có gửi mail cho em đấy."
"Hả, ông... bác trai sao?"
"Đúng vậy! Bất ngờ ha."
Ông của Luna... tức là bố của Sakurako.
Là người mà Ichigo cũng biết từ khi còn nhỏ.
(... Người đó, gửi mail cho cháu gái... sao.)
Cảm giác thật ấm lòng.
"Sắp tới, xưởng của ông sẽ làm sản phẩm mới, ông bảo muốn em ăn thử."
"Ra thế..."
Rồi cuộc hội thoại kết thúc.
(... Hửm?)
Bỗng nhiên, Ichigo cảm thấy một sự sai lệch không thể diễn tả bằng lời.
Gì vậy nhỉ.
Cuộc hội thoại vừa rồi, có gì đó, cảm giác rất lạ.
Nhưng anh không thể gọi tên nó một cách trôi chảy được.
Tại sao mình lại thấy gợn trong lòng?
Không hiểu rõ chân tướng của nỗi nghi ngờ bất chợt đó, Ichigo nghiêng đầu thắc mắc.
"A, Ichi, nhìn kìa!"
Lúc đó, Luna chỉ tay về phía trước.
Nơi ngón tay em hướng đến là một kiến trúc màu trắng tráng lệ và uy nghiêm.
Tòa nhà có thánh giá và chuông trên mái ấy là một nhà thờ.
"Trong công viên giải trí mà cũng có nhà thờ sao."
"A, đúng thật. Tại sao nhỉ?"
Là một trò chơi nào đó chăng?
Mang theo thắc mắc, họ thử bước vào, bên trong cũng được xây dựng rất bài bản.
Mang không khí của một lễ đường đám cưới hơn là trò chơi trong công viên giải trí.
"Chỗ này... là nhà thờ thật à?"
"A, xin lỗi cô."
Ichigo cất tiếng hỏi một nữ nhân viên đang đứng gần đó.
Hỏi ra mới biết, thì ra ở đây có dịch vụ bao trọn công viên để tổ chức đám cưới, và đây chính là nhà thờ dùng làm lễ đường.
Cái gọi là "Theme Park Wedding" đây mà.
"Ồ, tuyệt quá!"
"Ra là vậy... Hình như tôi cũng từng nghe nói đến rồi."
Nghe giải thích xong, cả Ichigo và Luna đều thốt lên ngạc nhiên.
"Hai vị có muốn thử tổ chức lễ cưới ở đây không?"
Đột nhiên, cô nhân viên buông một câu nhẹ tênh như vậy.
"Hả!?"
Ichigo lỡ miệng thốt lên một tiếng quá đà.
"Trông hai người đẹp đôi lắm."
"V-Vậy sao?"
Có vẻ trong mắt cô ấy, Ichigo và Luna trông giống một cặp đôi.
Dù trong lòng đang hoảng loạn, anh vẫn cố giữ bình tĩnh.
Trong khi đó, Luna cúi mặt xuống, thì thầm lí nhí: "Làm gì có chuyện đó ạ..."
"Phải rồi. Nếu hai vị có chút thời gian, chúng tôi có dịch vụ mặc thử váy cưới đấy, nhân cơ hội này hai vị thấy thế nào?"
Cô nhân viên đưa ra đề nghị với Luna.
"Dạ? Mặc thử ạ?"
"Ngoài váy cưới thật ra, chúng tôi còn có váy cho thuê để mặc trải nghiệm đi dạo trong công viên, nhưng đã cất công đến đây rồi hay là thử mặc váy thật xem sao?"
"A, cái đó, ừm, làm sao đây..."
Luna tỏ ra bối rối, nhưng cô nhân viên này lại rất nhiệt tình chèo kéo: "Hiếm khi mới có dịp mà! Chúng tôi sẽ huy động toàn bộ nhân viên để chuẩn bị, cố gắng không tốn nhiều thời gian đâu ạ!", cô ấy rất kiên trì.
Hoặc có thể, vừa nhìn thấy Luna cô ấy đã ưng ý và muốn để em khoác lên mình bộ váy cưới.
Dù gì đi nữa, bị cô ấy tấn công dồn dập, Luna đành miễn cưỡng bị kéo vào sâu trong nhà thờ, về phía phòng thay đồ.
Ichigo được hướng dẫn đến một phòng chờ khác và ngồi đợi ở đó.
Lát sau.
"Tada! Anh trai thấy thế nào!"
Cô nhân viên ban nãy quay lại phòng chờ nơi Ichigo đang đợi, vừa lau mồ hôi trên trán.
Vẻ mặt như thể vừa hoàn thành một tác phẩm để đời.
Theo sau cô ấy, Luna trong bộ váy cưới xuất hiện.
"..."
"X-Xin lỗi nhé, để anh phải đợi. Với lại, không hợp chút nào đúng không..."
Luna nói với vẻ áy náy, nhưng ấn tượng của Ichigo thì hoàn toàn ngược lại.
Chiếc váy đuôi cá với phần đuôi dài được thêu đính cầu kỳ.
Găng tay lụa bao phủ đôi cánh tay, khăn voan trùm lên mái tóc đen được búi gọn.
Khoác lên mình bộ lễ phục trắng tinh khôi, em đẹp tựa thiên thần.
Vẫn giữ nguyên nét ngây thơ, đáng yêu, nhưng dưới ánh sáng lấp lánh của những hạt kim sa, trông em toát lên vẻ đẹp thiêng liêng đến lạ.
Anh thực sự đã ngẩn ngơ ngắm nhìn.
Phải chăng là do anh liên tưởng đến hình ảnh cô dâu của Sakurako nơi em?
Không, không phải.
Giờ thì anh đã hiểu.
Cuối cùng cũng nhận ra.
Anh đang cố lấy Sakurako làm cái cớ.
Rằng mình bị Luna thu hút là do mình chồng chéo hình bóng Sakurako lên Luna.
Anh đã dùng cái cớ ấy để dối lòng.
Giờ thì anh hiểu rồi.
Có thể khẳng định là không phải.
Luna, cô bé hoạt bát, giàu cảm xúc, tuy còn non nớt nhưng đầy sức hút ấy, giờ đây như hóa thân thành một sự hiện diện thiêng liêng.
Trước sự thật đó, trái tim Ichigo đang đập rộn ràng.
"A, cái đó... ừm, mấy kiểu váy hơi sexy, à không, tôn dáng thế này em đã bảo là không hợp với em rồi mà. A, không, ý em không phải là chiếc váy xấu đâu, mà là... chỉ là em không xứng với chiếc váy thôi..."
Trước sự im lặng nhìn chằm chằm của Ichigo, có lẽ em cảm thấy khó xử.
Vừa giữ ý với cô nhân viên, Luna vừa lắp bắp phân bua.
Chắc hẳn là em thấy xấu hổ nên mới dùng lời nói để lấp liếm.
"Không có chuyện đó đâu."
Với một Luna như thế.
"Hợp lắm."
Nghiêm túc, và từ tận đáy lòng, Ichigo nhìn vào mắt em và nói.
"Em đẹp lắm, thực sự."
"...!"
Nụ cười và lời nói chân thành của anh.
Nghe thấy những lời ấy, Luna trộm mím chặt môi, đôi vai khẽ run lên bần bật.
"C-Cảm ơn anh. Vậy, em đi thay đồ ngay đây, còn đi chơi trò khác nữa."
"Hả..."
Nói rồi, Luna nhanh chóng rời khỏi phòng.
"Ô kìa... có vẻ cô bé không ưng ý lắm nhỉ. Tôi còn định mời chụp ảnh nữa cơ mà."
"..."
Cùng với cô nhân viên đang chuẩn bị máy ảnh, Ichigo chỉ còn biết nhìn trân trân về phía cánh cửa nơi Luna vừa rời đi.
Trong khi đó.
Trở lại phòng thay đồ không một bóng người, Luna tựa lưng vào cánh cửa đã đóng chặt.
Và rồi, khẽ khàng, tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra từ sâu trong cổ họng...
『Em đẹp lắm』
Nụ cười của Ichi, lời nói chứa chan tình cảm của Ichi.
Nhớ lại điều đó...
"... Ư."
Một mình trong tĩnh lặng, nước mắt em tuôn rơi.
※ ※ ※ ※ ※
Sau khi rời nhà thờ, hai người tiếp tục chơi nhiều trò khác trong công viên.
Chẳng mấy chốc...
"A, nhìn kìa Ichi."
Nơi hai người dừng chân là vòng đu quay.
Họ đã đến trước vòng tròn ánh sáng khổng lồ, có thể nói là lý do chính đưa họ đến đây.
"Cũng sắp đến giờ rồi nhỉ."
"Ừ."
Vẫn còn chút thời gian trước giờ đóng cửa, nhưng để đi từ đây về đến nhà thì cũng sẽ khá muộn.
Hoàng hôn đang buông, trời bắt đầu tối dần.
Sắp đến giờ dự kiến phải ra về.
"Vậy, mình lên đu quay lần cuối đi."
Chấp nhận đề nghị của Luna, Ichigo cùng em bước lên vòng đu quay.
Được nhân viên hướng dẫn, chúng tôi bước vào cabin vừa hạ xuống.
Cabin chở hai người rời mặt đất, bay dần lên cao.
Và khi đến gần đỉnh.
Từ đó, khung cảnh mặt đất trải rộng như một bức tranh toàn cảnh.
"Oa... Giống hệt cảnh đêm mình nhìn thấy hôm trước."
Cảnh tượng nhìn từ đài quan sát ở trạm dừng chân đêm hôm đó, giờ đang ở ngay trước mắt.
"A, nhìn kìa Ichi. Kia chẳng phải là đài quan sát của trạm dừng chân đó sao?"
Chỉ tay về phía ngọn núi bên ngoài cửa sổ, Luna reo lên.
Nghe em nói, Ichigo nhìn kỹ lại, quả nhiên thấy lờ mờ ở lưng chừng núi có một cơ sở và cái gì đó giống đài quan sát được bao quanh bởi hàng rào.
"Cảm giác kỳ lạ thật đấy. Chúng ta ở đó, giờ lại đang ở trong khung cảnh mà lúc đó chúng ta ngắm nhìn."
"Ừ, nghe em nói mới thấy đúng thật."
Ánh đèn trang trí rực rỡ mà họ ngắm đêm hôm ấy.
Giờ đây, khung cảnh đó có thể nhìn thấy ở cự ly gần hơn nhiều.
"... Đẹp quá."
Chạm tay lên cửa kính, Luna ngẩn ngơ ngắm nhìn quang cảnh trước mắt.
"Em không sợ độ cao nhỉ."
Nhớ lại dáng vẻ la hét thất thanh khi đi tàu lượn siêu tốc lúc nãy, Ichigo cười khổ nói.
"Em đâu có sợ độ cao."
Luna phồng má đáp lại.
"Với lại, em thích mấy trò cảm giác mạnh là vì có thể ôm chặt lấy Ichi đấy. Không cần bận tâm ánh mắt người khác."
Nghe vậy, Ichigo đỏ mặt.
"V-Vậy sao..." Anh nói lảng sang chuyện khác.
"A, Ichi."
Được gọi tên, Ichigo ngẩng lên.
Luna đang nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Sắp đến nơi rồi."
"Hả."
Cabin đang hạ xuống đã chạm mặt đất.
Cửa mở, hai người được nhân viên hướng dẫn bước ra.
"Aaa, vui thật đấy."
Vươn vai một cái thật sảng khoái, Luna quay lại.
"Về thôi nào, Ichi."
"..."
Nói rồi, Luna hướng về phía cổng ra vào của công viên.
Ichigo nhìn theo bóng lưng ấy... với một vẻ mặt không biết phải diễn tả thế nào.
"... A."
Lúc này, anh chợt nhận ra.
Chân tướng của cảm giác sai lệch đó.
Ban nãy, khi nhắc đến chuyện gia đình em, và cả cuộc hội thoại trong vòng đu quay vừa rồi.
Mỗi lúc như thế, Ichigo đều cảm thấy lấn cấn.
Luna đã không nói "Lần sau mình lại cùng đi nhé".
Dù đã chia sẻ khoảng thời gian vui vẻ đến vậy, nhưng Luna lại không hề nói một lời rủ rê nào.
Rằng hãy lại cùng về quê, hay cùng đi công viên giải trí.
Nếu là Luna, em ấy chắc chắn sẽ nói thế...
Đó chính là chân tướng của sự bất thường.
"..."
Không, nếu bảo là "thì sao chứ" thì anh cũng chịu...
Nhưng điều đó khiến Ichigo bận tâm vô cùng, thậm chí là bất thường.
※ ※ ※ ※ ※
Cứ như vậy, sau khi cùng nhau trải qua khoảng thời gian vui vẻ, Ichigo và Luna lên xe trở về thị trấn nơi hai người sinh sống.
Sắp đến nhà Luna rồi.
(... Nhắc mới nhớ, hồi hẹn hò với Wakana-san, cuối buổi mình đã nói cảm nghĩ nhỉ.)
Lúc chia tay Luna thì nên nói gì đây... anh vừa lái xe vừa suy nghĩ.
Sau này nghĩ lại, Ichigo mới thấy mình đã suy nghĩ vô tư lự đến nhường nào.
Chẳng mấy chốc đã đến gần chung cư của Luna.
Khung cảnh quen thuộc trước nhà ga bắt đầu hiện ra... ngay lúc đó.
"Đến đây là được rồi."
Luna nói.
"Hả?"
Ichigo tấp xe vào lề đường và dừng lại.
"Vẫn còn một đoạn nữa mới đến nhà Luna-san mà... Em có việc gì sao?"
"Nè, Ichi."
Lúc đó, Luna bước xuống xe, vòng sang phía ghế lái.
Có chuyện gì vậy, Ichigo hạ kính xe xuống, em nói:
"Mình đi bộ một chút được không?"
".... Đi bộ?"
Vừa dứt lời, Luna đã rảo bước về phía nhà ga.
Trong lòng đầy thắc mắc, Ichigo đỗ xe vào bãi đậu ven đường, xuống xe và đuổi theo em.
Rồi, Ichigo và Luna cùng đi bộ trên vỉa hè trước nhà ga.
Con đường lát đá.
Dòng người thưa thớt.
Gần đó có một cửa hàng tiện lợi.
(... Phải rồi.)
Đây là con đường nơi Ichigo và Luna gặp nhau lần đầu tiên.
"Ở đây, là nơi em gặp Ichi lần đầu tiên nhỉ."
Ichigo nghe thấy tiếng Luna nói khi em dừng lại cách đó vài mét.
... Gì thế này.
Có dự cảm chẳng lành.
"Luna-san?"
"Ichi, xin lỗi nhé. Anh đứng yên ở đó đi."
Ngay trước khi anh định chạy lại gần, em đã ngăn anh lại.
Bị nhìn thấu hành động, chân Ichigo cứng đờ lại.
Thấy anh đứng lại, Luna quay người.
"Cảm ơn anh vì cuối cùng đã nghe theo sự ích kỷ của em... và cho em những kỷ niệm tuyệt vời."
"Hả?"
"Đủ rồi anh à."
Mỉm cười, Luna nói.
"Chúng ta... đừng gặp nhau nữa nhé."
... Ban đầu, Ichigo không hiểu em đang nói gì.
Những lời đầu tiên thốt ra từ miệng Luna.
Những lời đầu tiên cự tuyệt anh.
Trước những lời đó, Ichigo chỉ biết câm nín.
"Lu..."
"Em đã suy nghĩ kỹ rồi... chắc chắn như vậy sẽ tốt hơn."
Thấy anh vẫn không thốt nên lời, Luna tiếp tục.
"Em không thể gây thêm phiền phức nữa, không thể làm vật cản trong cuộc đời Ichi được... Giờ nói thì muộn quá rồi nhỉ. Xin lỗi anh nhé, vì em quyết định muộn màng quá."
"... Sao lại."
Dần dần, não bộ bắt đầu xử lý những lời của Luna.
Em đang nói.
Rằng em quyết định rút lui.
Rằng sẽ cắt đứt mối quan hệ như từ trước đến nay, và cũng không mong cầu một mối quan hệ nào hơn thế nữa.
Và, em sẽ biến mất khỏi mắt anh.
"Với Ichi, em nghĩ đây cũng là cơ hội tốt để dứt bỏ quá khứ."
"Sao lại... Đột ngột quá."
Trong cơn hỗn loạn, Ichigo cố gắng thốt ra được câu đó.
Nghe vậy, Luna mím chặt môi.
"Có thể là đột ngột... nhưng em đã luôn... luôn luôn, suy nghĩ rất nghiêm túc."
Đối diện với vẻ mặt nghiêm túc của Luna, Ichigo không nói được gì nữa.
"Hạnh phúc của Ichi đang bị em cản trở. Em đang trói buộc Ichi bằng những kỷ niệm không thể quên. Tại em mà Ichi không thể tiến về phía trước... nếu vậy, chắc chắn thế này sẽ tốt hơn."
Thoáng chốc, vẻ mặt Luna giãn ra.
"Ichi đến với chị Wakana sẽ hạnh phúc hơn đấy."
Đôi mắt ầng ậng nước phản chiếu ánh đèn đường.
"Làm vậy, cả thế giới sẽ đều đồng tình."
"..."
"Em là vị thành niên, ở bên Ichi là không được. Có biết bao nhiêu trở ngại chắn ngang. Bản thân em lại phụ thuộc vào Ichi. Phụ thuộc, chấp niệm, rồi chỉ toàn gây phiền phức cho anh. Hơn nữa, vì không thể làm người yêu, nên quay lại làm người quen bình thường... với em, đau khổ lắm."
"... Luna-san."
"Nếu thành ra như thế, chắc chắn em sẽ lại đuổi theo hình bóng của Ichi, lại không thể kìm nén được tình cảm của mình, và em nghĩ mình sẽ lại gây phiền phức cho anh. Cho nên, dừng lại ở đây thôi... như vậy sẽ tốt hơn nhiều."
"... Em thực sự, thực sự đã chấp nhận chuyện đó rồi sao?"
Khi nhận ra, Ichigo đã buông lời hỏi.
Một câu hỏi như phá hỏng mọi quyết tâm của em.
"... Em chưa chấp nhận đâu."
Đáp lại, Luna trả lời thành thật.
Nước mắt lăn dài.
Em cố gắng hết sức để giữ nụ cười trên môi.
"Nhưng mà, em chẳng nghĩ ra cách nào khác cả."
"..."
Nghe câu nói đó, nghe được tiếng lòng của Luna, Ichigo không thể nói thêm lời nào nữa.
"Thỉnh cầu cuối cùng của em. Em sẽ quên Ichi, nên Ichi cũng hãy quên em đi nhé."
Cuối cùng, cuối cùng thì đến nước này, anh mới biết.
Sự thật rằng em đã bị dồn vào đường cùng đến mức nào.
"Luna-san."
Ichigo định gọi em lại.
Nhưng, Luna đã quay lưng và bỏ chạy.
Quay lưng lại với người mình yêu thương nhất.
Là mối tình đầu, cũng là lần thất tình đầu tiên.
Tình yêu to lớn dành cho người trong mộng đã mất đi nơi chốn để về, vì thế em quyết định tự mình đặt dấu chấm hết.
Mối tình của em đã đón nhận một kết cục tàn nhẫn như thế.
※ ※ ※ ※ ※
Từ ngày hôm sau, Luna không đến chỗ làm nữa.
Em đã nghỉ việc.
Việc trả lại đồng phục và các thủ tục khác đều được thực hiện qua đường bưu điện, em hoàn tất mọi thứ nhanh đến mức kinh ngạc mà không hề ló mặt đến cửa hàng.
Có lẽ vào cái ngày nói chuyện cùng Wakana tại nhà Ichigo, em đã quyết định làm thế này và âm thầm chuẩn bị mọi thứ.
Chuẩn bị để biến mất khỏi mắt anh.
"Tại sao chứ, Luna-saaaan!"
Phòng nghỉ.
Aoyama, người bị sốc trước tin em nghỉ việc, đang gào toáng lên.
"Ồn ào quá đấy, Aoyan."
"Mà cậu vẫn chưa bỏ cuộc à."
Nhìn bộ dạng tuyệt vọng của Aoyama, bộ ba nữ sinh viên Ishidate, Sasaki và Horinouchi ngán ngẩm nhìn.
Nói vậy chứ chính các em ấy cũng có vẻ không vui.
"... Nhưng mà, tại sao Luna-chan lại nghỉ đột ngột thế nhỉ."
Horinouchi buồn bã nói.
Các em ấy cũng sốc lắm.
"Lý do đưa ra là để tập trung vào việc học... nhưng quả nhiên, có vẻ nguyên nhân là do vụ stalker hôm trước."
Lúc đó, Sagisaka nhíu mày giải thích.
"Thực ra, ngoài tên stalker đó, sau khi chương trình tivi được phát sóng, có vẻ như đã có vài liên hệ hỏi thông tin cá nhân hay ngày đi làm của Luna-chan. Đương nhiên là người phụ trách đã từ chối cung cấp, nhưng nghe nói những cuộc gọi kiểu đó đã gọi lên tận trụ sở chính..."
"Thành chuyện lớn đến thế sao..."
"Và rồi, sau khi suy nghĩ kỹ, vì sợ nếu tiếp diễn sẽ gây phiền phức cho cửa hàng, nên em ấy đã tự mình xin nghỉ... có vẻ sự tình là như vậy."
"Cái thế giới đáng ghét thật."
Nghe chuyện của Sagisaka, Sonozaki cũng thở dài thườn thượt.
"..."
Ichigo cũng có mặt ở đó và nghe câu chuyện của họ.
Đúng là, ngoài tên bám đuôi đã bị bắt hôm nọ, sự thật là có vài liên hệ muốn tiếp cận Luna gửi đến.
Tuy nhiên, số lượng không đến mức bất thường, và cũng không có kẻ nào bám dai dẳng hay quá khích như tên stalker kia.
Anh cũng không nhận được báo cáo nào về việc trụ sở chính nhận được liên hệ trực tiếp như vậy.
Có lẽ, để nghỉ việc ở đây, và để không quay lại nữa, em đã bịa ra một lý do mạnh mẽ khiến mọi người đều phải chấp nhận.
Để không ai có thể phỏng đoán sai lệch rằng, việc Luna nghỉ việc có liên quan đến Ichigo.
Biết được sự thật, Ichigo lộ vẻ mặt trầm ngâm, tay nắm chặt thành nắm đấm.
"... Quản lý."
Và, Wakana đang lo lắng nhìn chăm chú vào dáng vẻ đó của anh.
※ ※ ※ ※ ※
"Quản lý, anh có thời gian không ạ?"
Trong kho sau.
Sau đó, khi Ichigo đang lơ đễnh, Wakana bí mật bắt chuyện.
"Tôi có chuyện muốn nói..."
"... À, vâng."
Ichigo cùng Wakana đi đến phòng y tế.
Một không gian kín đáo.
Ở đây thì không lo bị ai nghe thấy.
Họ thường sử dụng nơi này khi cần trao đổi những chuyện nội bộ kín đáo, nên các nhân viên khác cũng sẽ không nghi ngờ gì.
"... Thực ra, trước khi nghỉ, em Hoshigami đã đến cửa hàng một lần và nói chuyện riêng với tôi."
"Hả..."
Lời của Wakana làm Ichigo dao động.
"Em ấy nói rằng mình sẽ biến mất khỏi đây, và sẽ không bao giờ tự mình xuất hiện trước mặt Quản lý nữa, vì thế, xin hãy giữ kín mối quan hệ giữa Quản lý và em ấy, đừng nói cho ai biết. Xin đừng trách cứ anh ấy... em ấy đã nói vậy."
"..."
Qua vụ việc stalker hôm trước và cuộc trò chuyện với Wakana, Luna cũng đã thấm thía.
Rằng việc Ichigo và em ở bên nhau sẽ nảy sinh những vấn đề gì.
Trước giờ cứ như đang ở trong mơ, nhưng khi bị bắt phải đối mặt với thực tế, bị thực tế đập vào mặt, có lẽ trái tim em đã vụn vỡ.
"Thêm vào đó, gần đây do ảnh hưởng của chương trình tivi mà lượng khách đến cửa hàng tăng lên, số người hỏi thăm và muốn tham gia lớp học thủ công hay lớp hướng dẫn cũng tăng. Có lẽ em ấy sợ bị chú ý quá mức, rồi từ đó chuyện gì đó sẽ bị lộ ra chăng..."
"..."
Nghe Wakana kể, Ichigo bàng hoàng.
Sự thật là Luna đã bị dồn vào đường cùng đến thế ở những nơi anh không hề hay biết.
Và hơn hết, sự thật là em đã hành động vì anh.
※ ※ ※ ※ ※
"..."
Đêm đó.
Trở về nhà, Ichigo nằm vật ra ghế sofa phòng khách khi vẫn còn nguyên bộ đồ đi làm.
Suy nghĩ không theo kịp.
Lòng nặng trĩu.
Từ khoảnh khắc bị Luna nói lời chia tay, anh cứ mãi như thế.
Với ý thức mờ mịt, anh nhìn chằm chằm lên trần nhà.
"... Sakurako."
Bất chợt anh nhận ra gần đây mình không còn hồi tưởng về ký ức với Sakurako nữa.
Ký ức cuối cùng là cuộc trò chuyện với cô ấy về việc học lên cấp ba vào độ chớm thu năm đó.
Nguyên nhân rất rõ ràng.
Bởi vì những ký ức sau đó... không có nhiều lắm.
... Nghĩ lại thì, có phải là từ khoảng thời gian đó không nhỉ.
Lấy lý do là tập trung ôn thi, cơ hội gặp gỡ Sakurako giảm đi rõ rệt.
Việc cùng nhau đi học cũng ít dần vì lý do có lớp học bổ túc buổi sáng.
Thỉnh thoảng gặp nhau, cô ấy vẫn đối xử với anh bình thường, nhưng...
Có lẽ, vào lúc đó, việc kinh doanh của nhà Sakurako đã thất bại, và hôn sự của cô ấy với giám đốc một tập đoàn lớn đã được định đoạt.
Vì thế, việc chạm mặt Ichigo khiến cô ấy cảm thấy đau lòng chăng.
... Thế nhưng.
Dẫu vậy Sakurako vẫn thi vào trường cấp ba nguyện vọng đó.
Cô ấy đã thi vào ngôi trường mà anh cùng cô ấy nhắm tới, và đã đỗ.
Điều đó là...
"... Chắc là vì muốn giữ lời hứa với mình nhỉ. Rằng sẽ học cùng trường cấp ba với mình..."
Ichigo lẩm bẩm, rồi im lặng, cười khổ.
Cả Sakurako, cả Luna.
Đều âm thầm, không muốn làm anh khổ tâm, đều hành động vì anh.
"..."
Không muốn suy nghĩ thêm gì nữa, Ichigo khẽ khép mi lại.
※ ※ ※ ※ ※
"Ichi."
Ichigo cảm giác như có ai đó gọi mình.
"... Hả?"
Khi nhận ra, Luna đang ở ngay trước mắt anh.
... Không, không phải.
Cô ấy là Sakurako.
Tuy ngoại hình trạc tuổi Luna, nhưng cô ấy đang khoác lên mình bộ đồng phục thủy thủ trong ký ức.
Sakurako của ngày xưa, trong bộ đồng phục cấp hai, đang đứng ngay trước mắt anh.
"... Sakurako."
Vì thế, Ichigo không hề hoảng hốt mà nhận ra ngay.
Đây là mơ.
Về đến nhà, do kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần nên anh đã bỏ bữa tối và ngủ thiếp đi trên ghế sofa.
"... Ra vậy."
Và, đồng thời anh cũng cảm nhận được.
Sakurako này chỉ là ảo ảnh do tâm trí anh tạo ra.
Lời nói và hành động của Sakurako này, tất cả chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng của anh.
Mặc dù vậy, việc mơ thấy giấc mơ này, chứng tỏ anh đã suy sụp đến mức muốn bám víu lấy cô ấy, bám víu lấy người trong mộng của những hồi ức.
Một giấc mơ tồi tệ.
Nhưng mà...
"Sakurako... anh phải làm sao đây."
Ichigo cất tiếng hỏi Sakurako.
"Anh đang chồng chéo hình bóng của em lên con gái Luna của em. Cảm giác như được ở bên em của ngày xưa, anh cảm thấy dễ chịu. Chuyện như thế, sao có thể chấp nhận được chứ."
Như thể đang xưng tội, đang sám hối.
Ichigo phơi bày ruột gan mình với Sakurako.
"Hiện giờ, có một người đang dành tình cảm cho anh. Nếu chọn người đó, anh nghĩ mình có thể vẽ nên một tương lai hạnh phúc... à không, là một người khiến anh nghĩ rằng nếu kết đôi, anh muốn làm cho cô ấy hạnh phúc."
Nhưng, nếu thế thì không thể tiếp tục mối quan hệ như hiện tại với Luna nữa...
... Không, thậm chí chuyện đó cũng đã kết thúc rồi.
Thay cho kẻ nhu nhược là anh, Luna đã đưa ra kết luận.
"... Nhưng, đâu đó trong thâm tâm, vẫn có một cái tôi muốn giữ cô bé lại."
Biến mất khỏi trước mắt, chuyện đó quá đỗi cô đơn.
Dù nói là đã quyết định, nhưng anh lại lo lắng cho trái tim của cô bé khi bị buộc phải đưa ra lựa chọn cực đoan đến thế.
Nhưng, không thể quay lại mối quan hệ như trước kia được nữa.
"Liệu có thể tiếp tục mối quan hệ đó không, liệu có êm đẹp không, hay là không nên gặp cô bé nữa... cái nào là đáp án chính xác, anh không biết mình phải làm gì cả."
Ichigo tự cười nhạo mình.
Anh khinh miệt chính bản thân mình.
"... Thường thức, luân thường đạo lý, ngay cả trái tim mình anh cũng đánh mất rồi. Đúng là một người lớn tồi tệ."
"Ichi."
Với một Ichigo như thế, Sakurako nói.
"Ichi, thực ra anh đã có câu trả lời rồi, đúng không?"
Sakurako nhìn thẳng vào anh và nói.
"... À."
... À, đúng rồi.
Quả nhiên, Sakurako trước mắt là tấm gương phản chiếu nội tâm của anh.
Vì thế, cô ấy đã chỉ ra cho anh cái hiện thực rằng anh đã bị Luna thu hút, anh đang khao khát Luna, rằng anh đang chọn đáp án đó.
Ichigo đã nhận ra.
Rằng từ lúc nào đó, anh đã không còn chồng chéo hình bóng Sakurako lên Luna nữa.
Như lời Luna từng nói, không phải là thay thế cho mẹ, mà hãy thích chính bản thân em.
Phải, đã trở thành như vậy rồi.
Một Luna khác biệt với Sakurako.
Trong quá trình trưởng thành, em tiếp xúc với nhiều điều của thế giới này, khám phá ra bản thân mới mẻ, vui mừng, cười đùa ngây thơ, cô bé ấy...
"Anh thích Luna-san."
"Ừm."
Sakurako gật đầu.
"Em hiểu tình cảm của hai người. Nhưng mà, hai người chưa thực sự đối mặt với nhau đâu."
Sakurako nói như nhẹ nhàng khuyên bảo.
"Đối mặt..."
"Trước hết là Luna, con bé chưa thực sự đối mặt với Ichi."
"..."
"Con bé lại thất bại trong việc dung hòa giữa thực tế và tình cảm thật, rồi mắc kẹt ở giữa và không biết mình muốn làm gì. Hãy khiến Luna nhìn nhận Ichi một cách đàng hoàng đi."
Và rồi, Sakurako tiếp tục.
"Để làm được điều đó, Ichi phải đối mặt trước đã."
"Đối mặt... với cái gì?"
"Với hiện thực. Một cách chỉn chu, thành thực, chân thành, hãy đối mặt với hiện thực và đưa ra câu trả lời."
"... Anh sao."
"Không sao đâu."
Sakurako vươn tay ra.
Những ngón tay nắm lấy tay Ichigo, siết chặt.
"Ichi không còn là trẻ con nữa. Khác với ngày xưa khi anh chẳng thể làm gì cả. Đừng chùn bước, hãy suy nghĩ và đưa ra câu trả lời. Dù có làm tổn thương ai đó, dù chính Ichi có bị tổn thương, hãy hành động để không phải hối hận."
Rồi, Sakurako mỉm cười.
"Con bé vẫn còn là trẻ con, nên hãy để nó đối mặt với chuyện đó một cách nghiêm túc. Sau đó, hãy lắng nghe lựa chọn của con bé."
"... Cảm ơn em."
Sự tồn tại trong mơ.
Sản phẩm của ảo vọng.
Tấm gương phản chiếu lòng mình.
Nhưng, Sakurako, quả nhiên cô ấy vẫn luôn là người đẩy mạnh lưng anh tiến bước.
Với Ichigo, cô ấy là sự tồn tại quan trọng không gì thay thế được.
"Cảm ơn em, Sakurako."
"Không có chi."
"... Sakurako, à này."
Lúc đó, Ichigo định nói gì đó với cô ấy...
Định nói, rồi lại thôi.
Mười lăm năm trôi qua, có hàng núi điều muốn nói.
Có hàng núi tình cảm muốn gửi trao.
Nhưng, có nói ra cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

Bởi đây rốt cuộc chỉ là mộng ảo, là sự xác nhận lại tình cảm của bản thân, và anh biết mình không nên nói ra.
"... Không, không có gì."
"Ừm, em cũng vậy."
Sakurako nói.
"Em cũng có cùng cảm xúc với Ichi. Vì thế, em sẽ không nói gì với Ichi nữa."
Hình bóng Sakurako mờ dần.
Tan biến dần.
Giấc mơ sắp tàn.
Giấc mơ tiện lợi thế này, có lẽ đây là lần cuối cùng rồi.
Đáng lẽ có thể ở lại trong mơ lâu hơn chút nữa, nhưng thế này là được rồi.
Chỉ là cuối cùng, anh nghe thấy giọng Sakurako nói đúng một câu.
"Hạnh phúc nhé, Ichi."
※ ※ ※ ※ ※
Trên ghế sofa phòng khách, Ichigo tỉnh giấc.
"..."
Nước mắt lăn dài trên má.
Có vẻ anh đã khóc khi tiễn biệt hình bóng Sakurako.
Lau nước mắt, Ichigo đứng dậy.
Đưa mắt nhìn tờ lịch treo trên tường.
Xác nhận rằng theo lịch trực, bắt đầu từ hôm nay anh được nghỉ hai ngày liên tiếp.
"... Được rồi."
Điều cần làm đã được quyết định.
Lựa chọn, đã được quyết định.
Hãy đối mặt với hiện thực thôi.
Làm mới lại quyết tâm, Ichigo lấy điện thoại ra.
0 Bình luận