Tập 03

Chương 1 Mối tình tay ba

Chương 1 Mối tình tay ba

Mùa hè năm ấy... mùa hè mà tôi đã cùng chị Sakurako đặt chân đến biết bao nơi, dệt nên vô vàn kỷ niệm... giờ đây đã khép lại.

Kỳ nghỉ hè kết thúc, học kỳ hai bắt đầu.

Cái nóng oi ả đã qua đi, nhường chỗ cho tiết trời dễ chịu của những ngày chớm thu.

"Hè vừa rồi vui thật chị nhỉ."

Cùng chị Sakurako rảo bước trên con đường đến trường, Ichigo hồi tưởng lại những ngày tháng cả hai đã cùng trải qua.

"Nào là đi bể bơi, đi lễ hội, rồi cả đi biển nữa. Cảm ơn em nhé Ichi. Vì đã rủ chị đi nhiều nơi như vậy."

Nghe lời cảm ơn của chị Sakurako, Ichigo ngượng ngùng gật đầu: "...Dạ."

"Ư~m."

Chị vươn vai một cái thật thoải mái. Dù trời đã dịu mát hơn đôi chút nhưng họ vẫn đang mặc đồng phục mùa hè. Theo động tác vươn vai, vạt áo thủy thủ bị kéo lên cao khiến vùng eo trắng ngần thoáng lộ ra, làm Ichigo luống cuống quay mặt đi chỗ khác.

"Đã vào thu rồi nhỉ."

Sắp đến lễ hội văn hóa rồi ha... Ichigo và chị Sakurako vừa đi vừa trò chuyện bâng quơ như thế.

"Việc học hành sao rồi chị?"

Bất chợt, Ichigo khơi ra chủ đề ấy. Hiện tại chị Sakurako đang là học sinh năm ba trung học cơ sở, giai đoạn nước rút để chuẩn bị thi chuyển cấp. Đây là lúc phải dốc toàn lực cho việc ôn thi.

"Ưm... sao nhỉ?"

Chị khẽ ngân nga trong cổ họng rồi trả lời với vẻ không mấy tự tin.

Với Ichigo, đó là một câu trả lời bất ngờ. Nguyện vọng của chị ấy là một ngôi trường có điểm chuẩn khá cao. Nhưng xét theo thành tích của chị Sakurako, cậu đã nghĩ chị chắc chắn sẽ đỗ.

"Chị nghĩ có khi hơi khó khăn đấy. Hay là mình giảm bớt kỳ vọng một chút, đổi sang trường nào thấp hơn nhỉ..."

Chị Sakurako vừa nói vừa liếc nhìn Ichigo. Đôi má chị hơi ửng hồng, những từ cuối cùng nhỏ dần như muốn tan vào không khí.

...Không lẽ nào.

Có thể chị Sakurako muốn học cùng trường với Ichigo nên mới đưa ra một lời ướm hỏi đầy ẩn ý như vậy. Chị ấy muốn hạ thấp tiêu chuẩn xuống để phù hợp với trình độ của Ichigo.

Nếu quả thực là vậy, cậu cảm thấy vui sướng vô ngần. Cảm giác như mình được chị Sakurako cần đến khiến khuôn mặt cậu nóng bừng vì xúc động.

...Thế nhưng.

Dù là vậy, nếu chấp nhận điều đó thì thật thảm hại cho tư cách của một thằng đàn ông.

"Không được đâu."

Ichigo đáp lại lời của chị.

"Ichi?"

Trước ánh nhìn thẳng thắn của Ichigo, vẻ mặt chị Sakurako trở nên dao động.

Khoa mà chị Sakurako đang nhắm tới ở trường cấp ba đó là Khoa Toán Lý. Trình độ rất cao, dĩ nhiên tỷ lệ học lên đại học hay kiếm được việc làm cũng rất tốt.

Đó là lựa chọn để một người chưa quyết định tương lai như chị có thể thử sức với bất cứ điều gì. Để nếu sau này tìm thấy giấc mơ muốn theo đuổi, chị có thể dấn thân vào mà không chút lo âu. Đó là lựa chọn để mở rộng con đường phía trước.

Cậu không thể để chị từ bỏ nó được.

"Trường cấp ba đó, em cũng đang nhắm tới."

"Hả?"

"Thế nên... vì em muốn được học cùng trường với chị."

Đúng vậy, Ichigo đã nói ra quyết tâm mà mình âm thầm ấp ủ.

Quả thật, để vào được ngôi trường nguyện vọng của chị Sakurako, Ichigo có lẽ sẽ phải nỗ lực hơn nữa để nâng cao điểm số. Và giả sử có đỗ đi chăng nữa, quãng đời học sinh cấp ba bên cạnh chị cũng chỉ vỏn vẹn một năm.

Năm Ichigo nhập học thì chị Sakurako đã là học sinh lớp 12. Có khi việc ôn thi đại học lúc đó còn bận rộn hơn bây giờ, thời gian để ở bên nhau chắc chẳng còn bao nhiêu.

Nhưng cậu vẫn thấy không sao cả. Chỉ ngần ấy thôi cũng là điều cậu khao khát đến cháy bỏng.

Vì vậy, như một lời tuyên bố với chính bản thân mình, Ichigo đã nói ra điều đó.

Đó là một lời tuyên bố cần chút can đảm. Với Ichigo, cảm giác đó gần giống như khi nói câu "Em thích chị" vậy.

Đáp lại, chị Sakurako...

"...Ừm, chị cũng muốn học cùng trường với Ichi."

Chị đã nói vậy với vẻ hạnh phúc. Chị nheo mắt lại dưới ánh nắng mùa thu nhạt màu, nhìn cậu bằng gương mặt như đang ngắm nhìn người thương yêu.

"Cùng cố gắng nhé, Ichi."

──────

……

Bản thân mình khi ấy, người đã nhận lại được nụ cười sau lời thú nhận đầy dũng khí mới hạnh phúc làm sao.

Thế nhưng Wakana thì...

"...Haizz."

Sáng hôm sau. Một ngày sau khi nhận được lời tỏ tình bất ngờ từ Wakana.

Vừa rửa bát đĩa trong bồn rửa, Ichigo vừa buông một tiếng thở dài não nề.

Rốt cuộc đêm qua cậu chẳng chợp mắt được bao nhiêu. Dùng những đầu ngón tay còn ướt nước day day huyệt thái dương, tâm trí cậu lại trôi về chuyện tối qua.

Cậu nhớ lại dáng vẻ của Wakana.

Biểu cảm và thái độ của cô ấy khi tỏ tình với Ichigo. Không chỉ khuôn mặt mà làn da lan xuống tận cổ cô ấy đều đỏ bừng. Đôi bàn tay nắm chặt trước ngực, bờ vai run rẩy, tất cả đều là biểu hiện cho nỗi sợ hãi xen lẫn kỳ vọng khi quyết tâm nói ra nỗi lòng mình.

Khi so sánh hình ảnh đó với một Wakana thông minh, sắc sảo thường ngày, sự tương phản ấy khiến tim cậu lại đập thình thịch.

"...Mình đã bị cô Wakana tỏ tình rồi nhỉ."

Cậu nói thành tiếng một lần nữa để tự nhắc nhở bản thân. Cảm giác thiếu thực tế và lâng lâng này... chắc hẳn là vì cậu cũng không hề cảm thấy ghét điều đó.

Và chính vì thế.

Cậu đã không thể đưa ra câu trả lời đàng hoàng.

Sợ mối quan hệ với Luna bị lộ tẩy...

Cậu chỉ mải lo nghĩ đến chuyện đó. Cố gắng chồng chất những lời nói dối để lấp liếm cho qua tình huống ấy.

Cảm giác tội lỗi ngày càng phình to.

Vẻ mặt cô ấy khi đó thật tha thiết. Đó hẳn là hành động nghiêm túc mà cô ấy đã phải lấy hết can đảm mới làm được. Vậy mà một phần cũng do tình trạng hỗn loạn và bối rối, cậu lại tỏ thái độ trì hoãn khiến cô ấy phải bất an.

Giờ nghĩ lại mới thấy mình đã làm một chuyện thật có lỗi...

"...Ấy chết, phải nhanh lên thôi."

Tuy nhiên thời gian không chờ đợi ai. Dù là người sống thảnh thơi hay kẻ đang ôm mối tơ vò, thời gian vẫn trôi đi bình đẳng.

Liếc nhìn đồng hồ, Ichigo bắt đầu chuẩn bị đi làm.

Cậu hướng tới nơi làm việc, nơi cậu sẽ phải chạm mặt Wakana, và cả Luna nữa.

※ ※ ※ ※ ※

Kết thúc những việc vặt buổi sáng và chuẩn bị xong xuôi, Ichigo đến cửa hàng. Như mọi khi, cậu đỗ xe trên bãi đỗ xe sân thượng, đi qua kho hàng và hướng về văn phòng.

Cậu đứng lại trước cửa, hít một hơi thật sâu. Cố nén nhịp tim đang đập mạnh và sự căng thẳng xuống, cậu ý thức giữ thái độ như bình thường rồi mở cửa.

"Chào mọi người."

Ichigo vừa chào vừa bước vào văn phòng.

"A, chào Quản lý ạ."

"Chào buổi sáng."

Các nhân viên hành chính đến sớm đáp lại lời chào. Như thường lệ, Ichigo đi thẳng vào trong và ngồi vào chỗ của mình.

"Chào buổi sáng, Quản lý."

Và cũng như thường lệ, Wakana bước đến bên cạnh Ichigo. Gương mặt thông minh đằng sau cặp kính, mái tóc màu hạt dẻ. Cô ấy đứng đó với dáng vẻ không khác gì mọi ngày.

"Chào buổi sáng, cô Wakana."

Khi Ichigo đáp lại, Wakana bắt đầu thực hiện quy trình mỗi sáng là đọc to lịch trình trong ngày và các hạng mục bàn giao.

...Bề ngoài thì có vẻ như là những màn đối đáp thông thường. Nhưng bầu không khí trôi giữa hai người lại gượng gạo một cách kỳ lạ.

Ánh mắt, cử chỉ, nhịp điệu, tất cả đều lạc nhịp, dường như chẳng còn ăn khớp với nhau nữa. Ngược lại, cảm giác như cả hai đang dò xét nhất cử nhất động của đối phương.

Thăm dò khoảng cách, giữ ý tứ trong từng cử chỉ điệu bộ, bầu không khí trở nên thiếu tự nhiên đến mức khó tả. Dù rằng chỉ có hai người trong cuộc mới cảm nhận được điều đó.

"Báo cáo hôm nay đến đây là hết ạ."

"Được rồi."

"………"

"………"

"...A, nhắc mới nhớ, vụ sụt lún ở bãi đậu xe chúng ta nói hôm trước sao rồi nhỉ?"

"...V-Vâng. Tôi đã lấy báo giá từ nhà thầu thi công và lập bản thảo đề xuất gửi lên trụ sở chính rồi ạ, nhưng mà..."

Dù cảm thấy có chút khó ở, Ichigo và Wakana vẫn tiếp tục cuộc hội thoại như thế. Cứ như thể họ sợ phải chuyển sang những câu chuyện ngoài công việc vậy.

※ ※ ※ ※ ※

Thời gian trôi qua, đã đến tầm trưa.

"Vậy thì lối vào chính sẽ triển khai hàng hóa sự kiện như dự kiến, còn trước lối vào thứ hai chúng ta sẽ trưng bày số lượng lớn hàng điện gia dụng nhé."

"Vâng."

Bên trong cửa hàng tạp hóa quy mô lớn với diện tích bán hàng rộng rãi, Ichigo và Wakana đang cùng nhau đi tuần tra quầy hàng.

Mùa thu đã tới. Nhiệt độ trung bình ban ngày đã giảm, từ giờ trở đi mùa vụ sẽ chuyển thẳng sang đông. Vì thế đây là thời điểm cách bài trí trong cửa hàng cũng thay đổi đáng kể.

Cửa hàng nơi Ichigo làm quản lý là một cửa hàng có doanh thu cao, được xếp vào nhóm vài cửa hàng đứng đầu toàn quốc. Đẳng cấp của cửa hàng được xếp hạng S. Đương nhiên diện tích bán hàng cũng rất lớn.

Nhu cầu cho các thiết bị điện mùa hè như máy lạnh hay quạt máy dĩ nhiên sẽ giảm xuống. Vừa giảm giá để xả bớt những mặt hàng đó, họ vừa phải tăng cường trưng bày lò sưởi, bàn sưởi Kotatsu, thảm điện cho phù hợp với thời tiết. Thêm vào đó quy mô của các thiết bị như máy tạo độ ẩm cũng cần được mở rộng.

Đồ dùng cho thú cưng cũng vậy, quần áo và nệm cho thú cưng mùa hè sẽ được thay thế bằng loại mùa đông. Thiết bị sưởi cho động vật nhỏ cũng bắt đầu xuất hiện.

Chăn ga gối đệm cũng chuyển từ loại thoáng khí, tạo cảm giác mát mẻ sang loại có khả năng giữ nhiệt như chăn lông vũ. Dụng cụ nhà bếp thì các mặt hàng chuyên dụng cho dã ngoại giảm nhiệt, nhường chỗ cho sự mở rộng của các sản phẩm dùng trong nhà như nồi đất. Hàng hóa sự kiện cũng bắt đầu rục rịch hướng tới Halloween và Giáng sinh.

Các sản phẩm nông nghiệp như nông cụ cũng thu hẹp quy mô thuốc diệt cỏ hay máy cắt cỏ vì cỏ không còn mọc nhiều, thay vào đó là các dụng cụ thu hoạch. Khu vực cây cảnh hoa cỏ cũng thu hẹp đáng kể.

Đây là mùa mà việc tiến hành công việc nhanh chóng và hoàn hảo trong thời gian giới hạn trở nên vô cùng quan trọng. Hai người họ đang trong quá trình trao đổi kế hoạch cho đợt thay đổi quầy hàng quy mô lớn đó.

"Vài ngày nữa sẽ có cuộc phỏng vấn của đài truyền hình như đã định từ trước nữa. Từ giờ đến lúc đó chúng ta phải hoàn thiện quầy hàng ở mức tối thiểu mới được."

"Vâng."

Ichigo và Wakana vừa rảo bước trong cửa hàng rộng lớn vừa thảo luận. Dù chuyện hôm qua mới chỉ xảy ra nhưng không thể để đời tư ảnh hưởng đến công việc. Đặc biệt với tư cách là những người đứng đầu cửa hàng, họ phải hoàn thành trách nhiệm của mình.

Có lẽ do ý thức được điều đó, cả hai bàn bạc và lên kế hoạch nghiêm túc, tỉ mỉ hơn cả bình thường.

Và rồi tại đó.

"Được rồi, tiếp theo là cách sử dụng máy mài đĩa nhé. Cái này có độ giật khá lớn nên em nhất định phải đeo kính bảo hộ và găng tay da đấy, cẩn thận nhé."

"Vâng ạ."

Khi đi ngang qua khu vực phòng thủ công, họ bắt gặp hai nhân viên nữ đang nói chuyện trong lúc làm việc. Đó là chị Sagisaka, người phụ trách dụng cụ thủ công và phòng thủ công, cùng với Luna, nhân viên tập sự cùng bộ phận.

Có vẻ như Luna đang được chị Sagisaka dạy cách sử dụng nhiều loại công cụ mới. Cũng giống như hàng hóa tại quầy, thực đơn của lớp học thủ công tại đây cũng thay đổi theo mùa. Từ những nội dung mang tính chất bài tập thủ công hè, nó sẽ chuyển sang những món đồ tận hưởng Giáng sinh hay Tết dương lịch, phù hợp với kỳ nghỉ lễ cuối năm và đầu năm mới.

Trang phục Halloween hay cây thông Noel. Thêm cả những món như cổng chào Kadomatsu mini nữa. Vì thế chắc hẳn Luna đang phải học thêm những kiến thức mới. Vừa gật đầu "Dạ, dạ", cô bé vừa chép lại lời chị Sagisaka vào sổ tay, tiếp thu bài học một cách rất nghiêm túc.

"Nào, giờ thử cắt tấm kim loại này xem sao."

"Vâng, em sẽ cố gắng."

Chị Sagisaka, người phụ trách chính thức mới chỉ quay lại phòng thủ công vào ngày hôm kia. Đầu hè chị ấy bị gãy tay do tai nạn cá nhân và phải nghỉ làm, nhưng theo bác sĩ điều trị thì tốc độ hồi phục nhanh hơn dự kiến.

Hiện tại chị ấy đã tháo bột. Dù còn mất thời gian để bình phục hoàn toàn nhưng chị ấy được cho biết là có thể làm các công việc thường ngày miễn là không tạo gánh nặng lên tay. Thế nên chị ấy đã quay lại làm việc từ hôm trước và đang đưa ra nhiều lời khuyên cho Luna.

Luna bật công tắc chiếc máy mài đĩa được chị Sagisaka đưa cho. Lưỡi cắt ở đầu máy bắt đầu quay với tốc độ cao, phát ra tiếng rít chói tai. Khi mũi cắt chạm vào tấm kim loại được cố định trên bàn, tia lửa bắn ra cùng với tiếng cắt.

"Đúng rồi, đúng rồi, cứ thế."

Chị Sagisaka gật đầu tán thưởng.

Đang cố gắng lắm đây. Ichigo đứng từ xa quan sát dáng vẻ đó của Luna.

Nhưng đúng lúc đó.

Bất chợt ánh mắt Luna ngước lên và vô tình chạm phải ánh mắt của Ichigo đang nhìn về phía mình.

Cậu chỉ đang quan sát cô bé thôi mà. Chẳng cần thiết phải làm thế nhưng Ichigo lại luống cuống quay đi chỗ khác.

"A..."

Mặt khác, có lẽ Luna đã nhận ra Ichigo và Wakana đang đi cùng nhau. Hình ảnh hai người sóng đôi lọt vào tầm mắt khiến cô bé vô thức thốt lên. Hai người họ đang làm gì thế nhỉ, đang nói chuyện gì thế nhỉ... có vẻ như việc bận tâm đến những điều đó khiến cô bé lơ đãng như người mất hồn.

"Em Hoshigami?"

"A, dạ..."

Thấy Luna bỗng dưng ngẩn ngơ, chị Sagisaka cất tiếng gọi đầy thắc mắc. Bị gọi tên, Luna giật mình và do bất cẩn, cô bé lỡ tay làm nghiêng chiếc máy mài đĩa đang cầm.

"Nguy hiểm!"

Đang trong quá trình cắt tấm kim loại, lưỡi dao quay tốc độ cao bỗng chịu một lực tải bất thường. Chị Sagisaka hốt hoảng hét lên nhưng đã quá muộn.

Một tiếng va đập chát chúa vang lên, chiếc máy mài chịu phản lực mạnh nảy lên trong tay Luna.

"Á!"

Quá hoảng hốt, Luna buông tay khỏi chiếc máy.

Ngược lại điều đó lại may mắn. Chiếc máy mài rời khỏi tay văng ra xa Luna rồi rơi xuống sàn. Trong khoảnh khắc đó chị Sagisaka đã kịp kéo tay Luna lùi lại để tạo thêm khoảng cách.

"Có sao không!?"

Trước sự việc bất ngờ, Ichigo và Wakana cũng chạy vội tới. Nhặt chiếc máy mài rơi dưới sàn lên và tắt nguồn, Ichigo quay sang chị Sagisaka và Luna.

"Có bị thương không?"

"Cũng may là cả hai đều an toàn."

Nhờ có đồ bảo hộ đầy đủ và phản ứng nhanh nhạy, chính xác của chị Sagisaka chăng. Xác nhận cả Luna và chị Sagisaka đều không bị thương, Ichigo thở phào nhẹ nhõm.

"Phải cẩn thận chứ. Dùng công cụ mà sai cách là dẫn đến tai nạn lớn như chơi đấy."

"Đúng đấy, lần này mới cắt tấm kim loại nên phản lực còn nhỏ, chứ khi cắt những vật cứng và nặng hơn thì phải cẩn thận, không là bị thương nặng đấy nhé."

"E-Em xin lỗi ạ..."

Bị cả Ichigo và chị Sagisaka nhắc nhở, có vẻ Luna thấy hối lỗi lắm. Cô bé hoàn toàn suy sụp, đôi mắt rơm rớm nước.

"Thôi, đây cũng là kinh nghiệm tốt. Không sao, không sao đâu. So với việc gãy tay thì đây chỉ là lỗi nhỏ xíu thôi mà."

"………"

Chị Sagisaka đang an ủi cô bé còn Ichigo thì nhìn với vẻ lo lắng. Trong khi đó, Luna nhìn thấy Wakana cũng chạy đến cùng liền ngượng ngùng lảng tránh ánh mắt.

(...Tất cả đều gượng gạo.)

Chuyện này nghiêm trọng hơn mình nghĩ... Ichigo, Wakana, Luna. Cảm nhận rõ bầu không khí kỳ quặc bao trùm cả ba, Ichigo thầm buông tiếng thở dài mà không để ai biết.

※ ※ ※ ※ ※

Cảm giác ngột ngạt ấy không hề tan biến mà cứ lắng đọng giữa ba người khi thời gian trôi đi.

"...Được rồi, thế này chắc ổn."

Dù sao thì hiện tại vẫn đang trong giờ làm việc. Đã là người đi làm thì phải hoàn thành công việc chỉn chu.

Hiện tại Ichigo đang làm công việc bàn giấy trong văn phòng. Cậu đang soạn thảo tài liệu trên máy tính. Đó là tài liệu tổng hợp khảo sát giá cả của các cửa hàng lân cận và dữ liệu về các doanh nghiệp dự kiến mở chi nhánh mới. Sau khi hoàn thành một cách suôn sẻ, cậu đính kèm vào email và gửi đến địa chỉ của Trưởng khu vực.

Công việc tạm xong một chặng, Ichigo giữ nguyên tư thế ngồi trên ghế, vươn thẳng hai tay lên trời duỗi thẳng lưng. Trong văn phòng không có nhân viên nào khác ngoài Ichigo. Các thành viên quản lý và hành chính đều đã rời chỗ để làm việc khác.

Đúng lúc đó.

"A, em Luna, giờ đi ăn trưa hả?"

"Vâng ạ."

Từ bên ngoài cánh cửa văn phòng đang mở vọng vào cuộc hội thoại ấy. Liếc mắt nhìn ra, cậu thấy dáng Luna đi ngang qua. Có vẻ cô bé đang nói chuyện với một nhân viên bán thời gian khác tình cờ đi qua. Chắc là đang đi đến phòng nghỉ.

"Giờ nghỉ sao..."

Cậu cúi xuống nhìn đồng hồ đeo tay. Hiện tại là ba giờ chiều. Hôm nay lượng khách khá đông, toàn bộ khu vực bán hàng có vẻ tất bật. Vì thế mà giờ nghỉ trưa của Luna mới bị đẩy lùi đến tận giờ này.

"………"

Sau khi nhìn theo bóng Luna đi về phía phòng nghỉ, Ichigo suy nghĩ một chút. Chuyện hôm qua đến nay có quá nhiều thứ xảy ra khiến cậu dao động nhưng khi tập trung vào công việc, cậu đang dần lấy lại sự bình tĩnh, dù chậm chạp.

Có lẽ cậu đã sắp xếp lại được những suy nghĩ trong đầu. Với Luna, cậu cũng nên nói một lời nào đó.

"...Hừm."

Suy nghĩ, đắn đo rồi quyết định, Ichigo lấy điện thoại di động ra. Mở ứng dụng tin nhắn, cậu quyết tâm gửi tin cho Luna.

Tối qua xin lỗi em nhé. Tối nay anh qua nhà em được không? Mình cùng ăn tối nhé?

Cố gắng không tỏ ra quá nghiêm trọng, cậu chủ ý viết với giọng điệu nhẹ nhàng.

"Nào..."

Vừa nghĩ xem liệu cô bé có trả lời không và cất điện thoại vào túi, chế độ rung lập tức kích hoạt. Lấy ra nhìn màn hình, Luna đã trả lời ngay tức khắc.

Ưm, không sao đâu. Tối nay em đợi anh ở nhà.

Đó là nội dung tin nhắn. Cậu ngạc nhiên vì sự phản hồi quá nhanh nhưng có lẽ cô bé cũng đang chờ đợi một lời đề nghị như thế này từ Ichigo.

Ichigo khẽ mỉm cười. Nghĩ về Luna như thế, cậu thấy yêu thương, vui sướng và cảm giác như cõi lòng nhẹ nhõm hơn đôi chút.

※ ※ ※ ※ ※

Và rồi màn đêm buông xuống.

Đồng hồ đã điểm hơn chín giờ tối.

"Vậy, hôm nay đến đây thôi."

Giờ đóng cửa đã qua hơn một tiếng, phần lớn đèn trong cửa hàng đã tắt. Công việc trong ngày đã kết thúc, hầu hết nhân viên đã ra về. Chỉ còn lại Cửa hàng trưởng Ichigo và Phó cửa hàng trưởng Wakana. Và lúc này báo cáo cuối cùng của Wakana gửi Ichigo vừa hoàn tất.

"Vất vả quá nhỉ, hôm nay bất ngờ đông khách thật."

"V-Vâng, đúng vậy ạ."

Vì lượng khách hôm nay đông hơn dự kiến nên kế hoạch công việc của toàn cửa hàng bị chậm trễ. Việc thiết lập quầy hàng không tiến triển thuận lợi buộc phải huy động nhân lực gấp, Wakana cũng phải làm thêm giờ để hỗ trợ. Do đó kết cục là hai người phải ở lại cửa hàng đến tận giờ này.

"………"

"………"

Giờ đây trong văn phòng tĩnh lặng chỉ còn lại hai người. Bầu không khí căng thẳng bao trùm, cuộc trò chuyện giữa hai người tự nhiên đứt đoạn...

"...A."

"V... Vất vả cho anh rồi ạ!"

"Hả?"

Đúng lúc đó Wakana lắp bắp chào rồi trước khi Ichigo kịp nói gì, cô ấy đã bước nhanh rời đi.

"A..."

Nhìn theo bóng lưng Wakana khuất dần ra khỏi văn phòng, Ichigo nghẹn lời.

"...Về mất rồi, nhỉ."

Rốt cuộc cậu vẫn chưa thể nói chuyện tử tế với Wakana về vấn đề hôm qua. Nhưng đó không chỉ là vấn đề của riêng Ichigo. Nhìn thái độ vừa rồi cũng đủ hiểu, dường như chính Wakana cũng đang trốn tránh chủ đề đó.

Đến nước này, cậu thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ liệu lời tỏ tình của cô ấy hôm qua có thực sự là hiện thực hay không.

"...Đành chịu thôi."

Dù gì thì sau đây Ichigo cũng có hẹn. Cậu phải đến chỗ Luna.

Vậy là rời cửa hàng muộn hơn Wakana khoảng mười phút, Ichigo lái xe hướng về nhà Luna.

※ ※ ※ ※ ※

Sau vài chục phút lái xe, xe của Ichigo đến khu chung cư nơi Luna sống. Nơi này hơi rộng so với một nữ sinh cấp ba sống một mình nhưng bù lại là một chung cư cao cấp với an ninh rất tốt.

Đỗ xe ở bãi đỗ xe trả phí gần đó, Ichigo bước vào sảnh chung cư. Nhấn chuông ở lối vào, sau khi được chủ nhà cho phép, cửa tự động mở ra mời cậu vào bên trong. Cậu đi thang bộ lên tầng hai. Căn phòng ngay khúc quanh chiếu nghỉ chính là nhà của Luna.

"Anh vất vả rồi."

Đúng lúc cậu vừa leo hết cầu thang, Luna mở cửa như đã canh sẵn thời điểm. Cô bé ra đón cậu không còn mặc đồ đi làm mà đã thay sang quần áo thường ngày.

"Xin lỗi em, muộn thế này rồi."

"K-Không, không sao đâu, hôm nay bận mà, đành chịu thôi."

Được đón tiếp bởi một Luna có phần khách sáo, cậu bước vào nhà.

Trong căn phòng khá rộng rãi là những đồ đạc, nội thất mang tông màu nữ sinh cấp ba. Có cả chiếc tủ kệ màu mà Ichigo tự tay làm trước đây. Và bên trên đặt một bể cá vàng, bên trong có ba chú cá đang bơi lội.

Căn phòng của cô bé đã trở nên quá đỗi quen thuộc. Điều đó chứng tỏ cậu đã đến nơi này không biết bao nhiêu lần.

"A, xin lỗi anh nha, hôm nay về hơi muộn nên em chưa chuẩn bị cơm xong."

Nhắc lại lần nữa, hôm nay lượng khách đến cửa hàng đông hơn dự kiến nên phần lớn nhân viên phải làm thêm giờ. Luna cũng là một trong số đó, vì thế cô bé về muộn hơn một chút.

"Em sẽ chuẩn bị cơm ngay đây, anh cứ nghỉ ngơi đi nhé Ichi."

Nói rồi Luna vội vàng đi về phía khu bếp.

"Không, anh cũng phụ một tay."

Thấy vậy Ichigo cũng đi theo vào bếp.

"Hả?"

"Thì tối qua chúng ta đã không nấu cơm tối cùng nhau được rồi mà."

Vừa xắn tay áo sơ mi, Ichigo vừa nói.

"Nguyên liệu hôm qua vẫn còn chứ?"

"A, vâng."

"Vậy thì không vấn đề gì. Mà đúng hơn là hôm qua chúng ta đã hẹn thế mà nhỉ?"

Nghe lời Ichigo, Luna ngẩn người ra một thoáng rồi đôi má cô bé ửng hồng.

Ichigo đã dành thời gian cho Luna, không quên lời hứa và đang cố gắng thực hiện nó. Hành động đó của Ichigo có lẽ đã giúp cô bé quên đi những muộn phiền và bối rối trong lòng, dù chỉ là trong khoảnh khắc này.

"Vâng... e-hehe, em vui lắm."

Thế là Luna và Ichigo cùng nhau nấu bữa tối mà hôm qua chưa làm được.

"Nhắc mới nhớ, mình định làm món gì ấy nhỉ."

"Ưm, là cái đó..."

Đêm đầu tiên Luna và Ichigo gặp nhau. Cậu cứu cô bé khỏi gã say rượu đang gây sự và rồi biết được cô bé là con gái của chị Sakurako—đêm ấy đầy rẫy những sự kiện chấn động.

Vì Luna, Ichigo đã tự tay làm món cơm trứng cuộn Omurice.

"Thế nên hôm nay em sẽ làm Omurice nhé."

"Vậy à, thế để anh làm salad vậy."

Tái hiện lại thực đơn của ngày đầu gặp gỡ. Đã thế câu chuyện giữa họ đương nhiên sẽ quay về những kỷ niệm cũ.

"Nhưng mà sáng dậy em đột nhiên bảo 'Hãy làm người yêu em đi' làm anh hết hồn đấy."

"E-hehe, lúc đấy xấu hổ lắm đó biết không?"

Vừa đảo cơm gà trên chảo, Luna vừa cười ngượng nghịu trước lời của Ichigo.

"Nhưng mà Ichi cũng có lỗi đấy nhé? Em hỏi 'Anh có làm người yêu em không?' thì anh lại bảo 'Nhất định rồi! Rất hân hạnh!', nói thế cơ mà."

"...Anh say quá chẳng nhớ gì sất, anh nói thế thật à?"

"Vâng, nói thế đó, nói thế đó ♪"

"Em lại nói quá lên rồi chứ gì."

Thời gian trôi qua thật êm đềm và ấm áp. Nếu nói rằng có thể quên đi những vấn đề và phiền não đang mang trong lòng thì có lẽ với Ichigo cũng vậy.

Và rồi trong lúc mải mê chuyện trò, món ăn đã hoàn thành. Trên bàn đặt hai suất cơm trứng cuộn rưới sốt bò hầm và một đĩa salad lớn do Ichigo bày biện.

""Mời cả nhà ăn cơm.""

Cả hai cùng đồng thanh rồi Ichigo là người động đũa trước.

"Sao ạ?"

Thấy Ichigo xúc một thìa đầy đưa vào miệng, Luna hỏi cảm nhận.

"Ưm, ngon lắm."

Ichigo nói và gương mặt Luna giãn ra vì hạnh phúc. Không phải nịnh nọt gì đâu mà thực sự rất ngon. Quả nhiên tay nghề nấu nướng của Luna vượt xa trình độ nữ sinh cấp ba.

"Hoàn toàn ngon hơn anh nấu ấy chứ."

"E-hehe, làm gì có chuyện đó. Em thấy Ichi nấu ngon hơn mà."

Thời gian bình yên cứ thế trôi đi. Tại nhà của Ichigo... dù điểm này không thành hiện thực nhưng sự gượng gạo lắng đọng giữa cậu và Luna dường như đã được giải tỏa đôi chút.

"Ichi... chuyện là."

Nào.

Dùng bữa và dọn dẹp xong xuôi, cả hai cùng thở phào nhẹ nhõm bên tách cà phê mới pha. Luna là người mở lời.

"Về chuyện hôm qua ấy..."

"………"

...Quả nhiên là sẽ nói đến chuyện đó.

Chuyện hôm qua, chắc là vụ của Wakana.

Nhưng cậu không dao động. Với Ichigo đó cũng là một trong những mục đích cậu đến nhà Luna hôm nay.

Bây giờ thì cả Ichigo và Luna đều đã bình tĩnh lại. Đưa chủ đề này ra lúc này là thích hợp nhất.

"Anh đã được tỏ tình nhỉ, Ichi."

"Ừ."

"...Em hiểu mà. Chuyện như thế đương nhiên sẽ xảy ra thôi."

Thời gian đã trôi qua, bụng cũng đã no nên có thể bình tĩnh nói chuyện hơn. Có lẽ vì thế Luna thổ lộ tâm trạng thành thực của mình.

"Vì bây giờ Ichi đâu có người yêu..."

Sự tồn tại của Luna cũng như mối quan hệ với Luna dĩ nhiên chưa được công khai. Vốn dĩ nếu lộ ra thì sẽ là vấn đề lớn. Và điều đó nghĩa là chẳng có người ngoài nào cân nhắc đến mối quan hệ giữa Luna và Ichigo cả.

"Ichi... chuyện đó, anh nghĩ thế nào?"

"...Sao cơ?"

"A, xin lỗi anh, hỏi thế này ngay lúc này có lẽ hơi khó trả lời, nhưng mà..."

Luna đảo mắt liên hồi đầy bối rối.

Cô bé đang suy nghĩ. Nếu Ichigo chọn Wakana, có lẽ mối quan hệ hiện tại giữa họ cũng sẽ phải chấm dứt nhân cơ hội này. Luna đương nhiên không có quyền ngăn cản điều đó.

Dù không nói ra lời—không, nếu nói ra thì sẽ buộc phải đối diện với hiện thực dù muốn hay không—nên cô bé im lặng, nhưng cảm xúc của Luna truyền đến cậu đau nhói. Rốt cuộc là cô bé đang bất an.

Và đó là cảm xúc không thể tránh khỏi—Ichigo cũng không phủ nhận điều đó.

"...Thực ra, từ lúc đó đến giờ câu chuyện vẫn chưa tiến triển gì cả."

Vì thế Ichigo quyết định nói thật. Để không làm cô bé bất an, không gây tổn thương nhưng cũng không gây hiểu lầm, cách tốt nhất là truyền đạt sự thật không tô vẽ.

Ichigo kể lại. Về chuyện tối qua trôi qua trong sự hỗn loạn. Và về ngày hôm nay trôi qua trong sự bồn chồn.

"Cô Wakana cũng không nhắc đến chuyện đó, và thú thực anh hoàn toàn không biết liệu đó có phải là hành động xuất phát từ đáy lòng, hay có hoàn cảnh gì đó, hay cô ấy muốn coi như chưa có chuyện gì xảy ra... Tóm lại, hiện giờ anh hoàn toàn không hiểu ý định thực sự của cô Wakana."

"Vậy à."

"Anh mà hỏi thì... cảm giác cũng hơi e ngại sao đó."

"Vâng..."

Về điểm đó có vẻ Luna cũng đồng tình.

"Nhưng anh không biết liệu cứ để mọi chuyện mập mờ thế này có ổn không. Dù đó có là phút bốc đồng nhất thời hay cô ấy muốn xóa bỏ làm lại thì cũng cần phải làm rõ. Anh sẽ thử hỏi khéo một lần xem sao. Mọi chuyện thế nào thì sau đó mới tính."

"Vâng..."

Ichigo đối mặt nghiêm túc và chốt lại phương hướng sắp tới.

Đáp lại, Luna nở một biểu cảm pha trộn giữa sự an tâm nhẹ nhõm vì sự sụp đổ chưa ập đến ngay lập tức và nỗi bất an vì tương lai vẫn chưa được định đoạt.

"...Em nghĩ thế là tốt nhất."

Và rồi như để tự thuyết phục bản thân, cô bé gật đầu.

※ ※ ※ ※ ※

Ngày hôm sau.

Tuy nhiên tình hình vẫn chẳng có gì thay đổi, hôm nay giữa Ichigo và Wakana vẫn tồn tại bầu không khí vi diệu.

Công việc thường ngày vẫn được cả hai hoàn thành suôn sẻ. Việc chia sẻ thông tin công việc không hề bị đình trệ. Tuy nhiên những lúc vô tình chạm mắt hay khi rơi vào tình huống chỉ có hai người, dù thoạt nhìn có vẻ đang nói chuyện bình thường nhưng một sự gượng gạo khó tả vẫn nằm ngang giữa hai bên.

Và với Luna cũng vậy. Hôm qua Ichigo đã chia sẻ thông tin rõ ràng và phần nào giải tỏa sự căng thẳng trong lòng cô bé nhưng quả nhiên cô bé vẫn để tâm. Trong giờ làm việc vì bận tâm đến động thái của hai người mà cô bé lơ đãng khiến chị Sagisaka phải nhắc nhở vài lần.

Nào.

Một ngày trôi qua như thường lệ, ánh đèn biển hiệu cửa hàng tắt đi. Không khác gì hôm qua, chẳng có tiến triển nào.

Phải làm sao đây, phải gợi chuyện thế nào đây. Ichigo vẫn ôm trong lòng cảm giác bứt rứt.

Mặt khác, Wakana cũng đang phiền não trước tình trạng này.

"...Haizz."

Thời gian trôi đi không thương tiếc, giờ đóng cửa đã điểm. Những nhân viên ở lại cuối cùng cũng đã ra về, người còn lại trong cửa hàng là... Cửa hàng trưởng đang giải quyết nốt những việc vặt cuối cùng.

Cũng đã đến giờ Wakana tan làm. Vừa chuẩn bị ra về trong phòng thay đồ cô vừa thở dài sầu não.

Cả hôm qua lẫn hôm nay giữa cô và Ichigo đã nảy sinh một khoảng cách kỳ lạ. Quả nhiên anh ấy cũng đang để tâm và bị ám ảnh bởi chuyện đêm hôm đó.

Có thể vui mừng nghĩ rằng Ichigo cũng đang đau đầu suy nghĩ nghiêm túc về lời tỏ tình của mình—nhưng cô cũng chẳng lạc quan đến mức giữ được suy nghĩ tích cực ấy.

"...Phải nói với Quản lý thôi."

Cô biết cứ thế này là không ổn.

Kết quả của việc cô hành động là mối quan hệ trước đây đã không thể quay lại được nữa. Cô đã đề xuất đưa yếu tố nam nữ xen vào mối quan hệ cấp trên cấp dưới, đồng nghiệp nơi công sở.

Có thể kết quả sẽ đau đớn. Có thể những ngày tháng hối hận vì "giá như đừng tỏ tình" sẽ kéo dài.

...Nhưng không thể vì thế mà đứng yên được. Trách nhiệm cho hành động mình gây ra, mình phải tự gánh lấy. Đơn giản là để cứu lấy chính mình chỉ còn cách đó thôi.

"...Phải làm thôi. Mình đã bị Rei-chan nói thế rồi mà."

Để xốc lại tinh thần một lần nữa, Wakana hồi tưởng lại chuyện hôm qua.

Quay ngược thời gian về đêm trước. Sau khi tan làm về nhà, Wakana với dòng suy nghĩ bế tắc tứ phía đã gọi điện cho cô bạn thân Hosoe Rei để xin tư vấn vụ này.

"Hả!? Bà tỏ tình rồi á!?"

Trong một căn phòng chung cư đơn thân. Thay sang đồ mặc nhà, ôm chiếc gối đệm trước ngực, Wakana áp điện thoại vào tai. Trước Wakana vừa đỏ mặt tía tai báo cáo xong, Hosoe thở dài pha lẫn ngạc nhiên và cạn lời.

"Mà chuyện đó để hai ngày sau mới tư vấn thì cũng đúng kiểu của bà rồi... Haizz... Cơ mà đột ngột quá đấy."

"Ư ư... đúng ha."

"Phải có giai đoạn hay gì chứ... Mà thôi, tại tui hối thúc bà quá nên thực chất cũng là lỗi tại tui."

"K-Không có chuyện đó đâu..."

Dù cạn lời trước hành động tày trời là tỏ tình bất thình lình của Wakana, Hosoe vẫn tỏ ý tự kiểm điểm. Nguồn cơn sự việc bắt đầu từ buổi nhậu của hai người hôm trước.

Thấy Wakana ôm mối tình với Ichigo mà mãi không chịu hành động, Hosoe đã nói: "Cứ giữ cái kiểu nghiêm túc đó thì mãi mãi chỉ là đường song song thôi biết không?", "Bà thấy thế là ổn à? Bà sắp sang đầu ba rồi đấy. Đâu có dư dả thời gian mà tận hưởng tình đầu mãi, chuẩn bị tinh thần đi là vừa"... Cô ấy đã khích tướng như thế.

Dù là lời nói trong lúc say nhưng kết quả của việc Hosoe kích bác như vậy là Wakana đã có hành động như lần này.

"...Được rồi, tui hiểu rồi. Tui cũng sẽ chịu trách nhiệm."

"K-Không cần đâu, đâu phải trách nhiệm của Rei-chan..."

Wakana nói vậy nhưng Hosoe ở đầu dây bên kia không nói gì. Hiểu được quyết tâm của Hosoe qua sự im lặng đó, Wakana lí nhí đáp lại: "Cảm ơn bà..."

"Nhưng mà nè, đã đến nước đó rồi thì chỉ còn cách đi đến cùng thôi chứ sao? Bà phải cho thấy sự nghiêm túc của mình chứ."

"Nghiêm túc?"

Nghe lời khuyên của Hosoe, Wakana nghiêng đầu thắc mắc.

"Đúng. Sự nghiêm túc, hay là chân tâm của bà. Tui nghĩ bà chỉ còn cách đem cảm xúc yêu thương đó va chạm một cách chân thành thôi."

"Chân thành..."

"Vốn dĩ bà đâu có truyền đạt sai tình cảm đâu. Không phải nói thích với người mình không thích, mà là nói thích với người mình thực sự thích đúng không?"

"Ư, ừm..."

Bị bắt xác nhận lại điều đó, Wakana cảm thấy mặt mình nóng lên. Cô vùi mặt vào chiếc gối đệm trên tay.

"Với lại đâu phải cứ thế là chỉ việc ngồi đợi câu trả lời Yes hay No đâu?"

"Hả?"

"Tính bà thì chắc là nghĩ tỏ tình xong thì chỉ còn nước đợi câu trả lời, nhưng mà từ giờ bà vẫn có thể tiếp tục tấn công để nâng cao tỷ lệ thắng mà lị."

"Ra, ra là vậy..."

"Haizz, trời ơi bà ngây thơ nghiêm túc đến mức nào vậy hả. Đúng là nhân vật đeo kính có khác."

"K-Kính thì liên quan gì..."

Trước giọng điệu ngán ngẩm của Hosoe, Wakana vẫn phản bác một cách cứng nhắc. Nhưng mà bàn bạc với cô ấy thật tốt. Cô ấy đã chỉ cho Wakana lựa chọn để phá vỡ sự bứt rứt trong lòng này.

"Cảm ơn bà, Rei-chan."

"Ou, trước tiên thử hành động tiếp theo xem sao. Rồi báo cáo kết quả cho tui. Từ đó sẽ họp bàn chiến thuật tiếp theo. Không sao đâu, đừng sợ, tự tin lên nhé Wakananana."

"...Ưm."

Đáp lại lời khích lệ của Hosoe tối qua, Wakana lẩm bẩm và hạ quyết tâm.

Chuẩn bị xong đồ ra về, cô rời phòng thay đồ và đi qua kho hàng. Ra khỏi cửa sau của cửa hàng, cô không lên bãi đỗ xe trên sân thượng nơi đỗ xe của mình mà đứng đợi ở đó một lúc.

Vài phút sau.

"A."

"...A."

Ở đó, Ichigo vừa kết thúc công việc xuất hiện.

"Q-Quản lý."

"Cô Wakana..."

Wakana bước tới trước mặt Ichigo vừa bước ra từ cửa sau. Trong màn đêm, khi đến gần đủ để nhìn rõ dáng hình Ichigo, nhịp tim cô tăng vọt.

"Ờm, cô đợi tôi sao?"

"Chuyện là... v-về việc hôm trước ạ..."

Wakana vừa mở lời, vẻ căng thẳng lan rộng trên gương mặt Ichigo. Cuối cùng cũng tới rồi sao—cảm giác đó truyền tới rõ rệt.

Wakana nắm chặt nắm đấm trước ngực, cố gắng dệt nên từng lời.

"Đột nhiên bị nói những lời như vậy, tôi nghĩ Quản lý cũng thấy khó xử..."

"………"

Ichigo im lặng lắng nghe những lời Wakana đang cố gắng nói.

"Chuyện đó, anh chưa cần trả lời tôi ngay đâu ạ."

"Hả?"

"Trước đó, một lần thôi..."

Dừng lại một nhịp, nuốt nước bọt, Wakana nói rõ ràng những từ ngữ cô đã nhẩm đi nhẩm lại nhiều lần.

"Chuyện là... chúng ta có thể đi hẹn hò được không ạ?"

"...Hẹn hò sao?"

Trước đề xuất đó, Ichigo lộ vẻ ngạc nhiên. Với anh ấy, Wakana tiếp lời.

"Ba ngày nữa có ngày tôi và Quản lý trùng ngày nghỉ. Ờm, nếu anh không bận gì..."

Má ửng hồng, mắt ngước lên nhìn, Wakana nói.

"Tôi muốn Quản lý... dù chỉ một lần thôi, hãy nhìn tôi như một người phụ nữ."

※ ※ ※ ※ ※

"………"

Và đây là điều mà hai người lúc này không hề hay biết.

Có một nhân vật đang nấp trong bóng tối quan sát cuộc trò chuyện của hai người.

Là Luna.

Tan làm sớm hơn Wakana và từ lúc đó đến giờ Luna vẫn đợi Ichigo bước ra, cô bé đã ở đó.

"...Ichi."

Cuộc hội thoại ấy của Ichigo và Wakana—không thể nghe thêm được nữa, Luna lặng lẽ bỏ chạy khỏi nơi đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!