Tập 03

Mở đầu: Rào cản mới

Mở đầu: Rào cản mới

Căn nhà của Ichigo Kugiyama chìm trong tĩnh lặng, ngỡ như thời gian đã ngưng đọng.

"Em thích anh!"

Wakana đường đột tìm đến tận nhà, buông ra một lời tỏ tình nằm ngoài mọi dự liệu.

Cô là cấp dưới, và cũng là một Phó quản lý đáng tin cậy của anh. Đứng trước hành động bất ngờ của người phụ nữ vốn luôn nghiêm túc hỗ trợ mình bấy lâu nay, Ichigo không tài nào che giấu được sự dao động.

Suy nghĩ chao đảo, tim đập liên hồi. Anh rơi vào trạng thái rối bời, đến mức chẳng thể nắm bắt được chuyện gì đang xảy ra với chính bản thân mình.

"À thì, chuyện đó..."

Ichigo ấp úng, ánh mắt đảo đi vô định. Dẫu vậy, anh vẫn cố nén lại sự bối rối, hướng ánh nhìn về một phía khác để tránh phải đối diện với Wakana đang cúi gằm mặt.

Ánh mắt anh vô thức tìm đến cửa phòng khách.

Để rồi, anh chết lặng khi nhận ra dáng hình một thiếu nữ đang đứng chôn chân tại đó.

Chết dở rồi.

Anh lập tức nhận thức được mối nguy hiểm lớn nhất trong tình cảnh hiện tại. Cũng giống như Ichigo, cô gái đang đứng thẫn thờ như người mất hồn ấy tên là Luna Hoshigami.

Con gái của mối tình đầu.

...Tại sao chứ?

Tại sao mọi chuyện lại thành ra nông nỗi này? Ichigo cố lấy lại bình tĩnh để rà soát tình hình.

Bây giờ là buổi tối. Hôm nay, theo lời đề nghị của Luna, sau khi tan làm cô bé đã đến căn hộ công ty của Ichigo để cùng ăn tối. Mỗi lần Luna ghé thăm nhà Ichigo là y như rằng sẽ có sự cố nào đó xảy ra, hay nói đúng hơn là những chuyện chẳng mấy vui vẻ, nếu không muốn nói là tồi tệ cho mối quan hệ của hai người. Lần đầu cũng vậy, mà lần thứ hai cũng thế.

Để xóa bỏ những ký ức đó, và cũng mang ý nghĩa "phục thù", hôm nay cô bé mới đến đây.

Lẽ ra phải là như vậy, thế mà một tình huống không ai ngờ tới lại bùng nổ.

"......"

Ichigo dán mắt vào Luna. Cô bé lúc này trông như thể đã đánh mất nhận thức, hoàn toàn bàng hoàng thẫn thờ. Cô đã không may chứng kiến đúng khoảnh khắc Wakana tỏ tình với Ichigo. Rơi vào trạng thái sốc như vậy cũng là điều khó tránh khỏi.

Tuy nhiên, khoan bàn đến chuyện khác, anh phải khiến Luna biến mất khỏi chỗ này ngay lập tức. Nếu Wakana phát hiện ra cô bé đang ở trong nhà Ichigo... thì đủ loại rắc rối sẽ ập đến.

Ichigo vừa cố giao tiếp bằng mắt với Luna, vừa canh góc độ sao cho Wakana không thấy, rồi vung tay thật mạnh. Anh dùng ngôn ngữ cơ thể ra hiệu cho cô bé trốn đi.

Nhưng dù anh có làm gì, cô bé vẫn không nhúc nhích. Cô hoàn toàn không nhận thức được hành động của Ichigo.

...Làm ơn đi.

Tâm hồn Luna vốn mong manh và nhạy cảm. Sự phụ thuộc mạnh mẽ của cô vào Ichigo, bản thân anh hiểu rõ hơn ai hết. Nhưng mà, chỉ lúc này thôi, chỉ xin một khoảnh khắc này thôi...

Thế nhưng, lời cầu nguyện của Ichigo đã tan vỡ một cách phũ phàng.

"Quản lý?"

Khi anh nhận ra thì Wakana đã ngẩng mặt lên. Có vẻ cô ấy là người khôi phục lại lý trí nhanh hơn. Và rồi, cô bắt gặp vẻ mặt cùng điệu bộ đầy nôn nóng của Ichigo.

Toi rồi — khi suy nghĩ ấy hiện lên thì đã quá muộn.

"Có chuyện gì sao..."

Từ cử chỉ và ánh mắt của Ichigo, chắc hẳn Wakana đã đoán được nguyên nhân nằm ở phía lối vào phòng khách. Nhanh hơn cả khi Ichigo kịp thốt lên lời nào, cô đã ngoảnh đầu lại.

"...Hả?"

Và rồi, cô nhận ra sự hiện diện của Luna đang đứng đó.

"A..."

Đến lúc này, chạm mặt Wakana, dường như Luna cũng đã tỉnh lại. Nhìn thấy Wakana, và phía sau là dáng vẻ Ichigo đang đặt tay lên trán đầy đau khổ, gương mặt cô bé lập tức tái mét. Cô nhận ra mình vừa phạm phải một sai lầm nghiêm trọng.

"Hoshigami-san...?"

Ở phía ngược lại, tâm trí Wakana một lần nữa lại trở nên trắng xóa. Cô không thể hiểu nổi ý nghĩa của cảnh tượng trước mắt. Tuy nhiên, khi dần nuốt trôi hiện thực rằng Luna đang ở đó, cô bắt đầu bối rối trở lại.

"Tại sao Hoshigami-san lại ở đây?"

Nguy to rồi. Nghĩ đi, nghĩ đi, nghĩ đi. Các tế bào não của Ichigo hoạt động hết công suất.

Wakana đã biết chuyện Luna đang ở nhà Ichigo. Không phải là nhìn thoáng qua, mà là trực diện nhìn thấy rõ ràng. Đến nước này, những lời bao biện như là mơ hay ảo giác sẽ chẳng còn tác dụng.

Một gã đàn ông trưởng thành sống một mình trong căn hộ công ty, lại chứa chấp một nữ sinh cao trung năm nhất, thua mình cả một con giáp, lại còn là nhân viên làm thêm. Xét theo luân thường đạo lý, đây là tình huống tuyệt đối không được phép xảy ra.

Kết luận đã có. Trước hết, bằng bất cứ giá nào cũng phải lấp liếm cho qua chuyện này.

"Đúng là cũng có những sự trùng hợp nhỉ."

Nghĩ vậy, Ichigo cố giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, cất lời bằng tông giọng như ngày thường.

"Hả?" Wakana quay lại nhìn Ichigo.

"Không chỉ Hoshigami-san, mà đến cả Wakana-san cũng tới nhà tôi. Tôi đang nghĩ hôm nay đúng là ngày đắt khách thật."

"Cái đó... cô bé là..."

"Hoshigami-san cũng ghé qua để đưa món đồ tôi để quên ở cửa hàng."

Đối mặt với sự bối rối của Wakana, Ichigo nói với thái độ và giọng điệu kiên quyết như thể đó là lẽ đương nhiên. Nếu không để lộ chút cảm giác tội lỗi nào khi nói dối mà cứ đường đường chính chính khẳng định, đối phương sẽ buộc phải tin là thật.

Thêm vào đó, anh còn chêm vào những từ ngữ nhằm đánh lạc hướng cả Luna về lý do Wakana đến nhà Ichigo. Nhờ vậy, lời nói này sẽ khiến người nghe cảm thấy Ichigo đang đứng về phía Wakana để đỡ lời cho cô.

"Hoshigami-san đã cất công mang món đồ tôi để quên đến tận nhà. Tính cách con bé thật sự rất nghiêm túc đúng không."

"V-Vậy sao?"

Có vẻ như Wakana đã hoàn toàn tin vào lời giải thích của Ichigo. Luna dù toát mồ hôi lạnh nhưng cũng không nói gì thừa thãi, hoàn toàn giao phó việc thu dọn tàn cuộc cho anh.

"Đúng vậy, thế nên nhân tiện tôi đang định mời con bé uống tách trà để cảm ơn thì đúng lúc Wakana-san ghé đến."

"À... Vâng..."

Wakana gật gù. Hay nói đúng hơn, có lẽ cô ấy vẫn chưa hoàn toàn lấy lại được lý trí. Cũng phải thôi. Chắc chắn lúc này cô đang lo lắng về vấn đề khác: Liệu lời tỏ tình cô dành cho Ichigo có bị Luna nghe thấy hay không.

"Hoshigami-san, chuyện lúc nãy, em có nghe thấy không?"

Ngay lúc đó, Ichigo ném câu hỏi về phía Luna. Anh chủ động hỏi thẳng.

Trước câu hỏi ấy, vai Wakana giật nảy lên.

"À thì..."

Đột ngột bị hướng sự chú ý, Luna dao động nhìn về phía Ichigo. Ichigo ra hiệu bằng mắt với Luna, rồi khẽ lắc đầu.

"...Chuyện gì cơ ạ?"

Luna rất thông minh. Cô bé dường như đã hiểu ra ý nghĩa trong lời nói và cử chỉ của Ichigo chỉ trong tích tắc.

"Lửa trong bếp bén mạnh quá, nên em vội thấm nước vào khăn để chuẩn bị dập lửa. Vừa quay lại thì thấy Phó quản lý ở đây nên em giật mình..."

Luna vừa nói vừa ngắt quãng, như thể không nắm bắt rõ tình hình. Diễn xuất tuyệt vời. Không nghe thấy lời tỏ tình của Wakana, mà trước đó còn chẳng biết họ đang nói chuyện gì. Cô bé diễn tả rất đạt cảm giác hoảng loạn vì suýt xảy ra hỏa hoạn.

Nghe những lời đó của Luna, Wakana có vẻ đã an tâm hơn một chút. Cô thở phào nhẹ nhõm.

"Wakana-san."

Thấy đây là cơ hội tốt, Ichigo cất tiếng gọi.

"V-Vâng!"

Anh bước lại gần Wakana đang ngẩng phắt lên, nói với âm lượng chỉ đủ cho cô nghe thấy.

"Bây giờ tôi cũng không ở trong trạng thái có thể bình tĩnh nói chuyện được. Hôm nay chúng ta hãy tạm thời để cho đôi bên tĩnh tâm lại đã nhé."

Ichigo đưa ra đề nghị. Nói ngắn gọn là anh đang khéo léo mời Wakana đi về.

"V-Vâng, a, nhưng mà, chuyện là..."

Tuy nhiên, Wakana dù đang bối rối nhưng vẫn chưa chịu lùi bước. Mà, cũng là lẽ đương nhiên. Chạy đến tận nhà người ta rồi đột ngột tỏ tình... quả thực là một hành động tùy hứng. Nhận được câu trả lời từ đối phương rằng "Hãy cho tôi suy nghĩ" — hay nói cách khác là một sự trì hoãn — thì lẽ thường nên ngoan ngoãn rút lui. Nhưng, cũng dễ hiểu khi cô cảm thấy khó chấp nhận việc phải ra về dễ dàng như vậy, tựa như vẫn còn luyến tiếc điều gì.

"Lát nữa tôi còn phải đưa Hoshigami-san về nhà."

Vì thế, để thuyết phục Wakana, Ichigo đưa ra lý do như vậy.

"Hoshigami-san... hay là để tôi đưa Hoshigami-san về nhé?"

Thế nhưng, Wakana lại đưa ra đề nghị ngược lại.

Hỏng rồi — anh nghĩ. Nếu Wakana lái xe đưa Luna về nhà, chắc chắn họ sẽ nói chuyện trong xe. Khi đó, có khả năng câu chuyện chắp vá sẽ bị lộ tẩy và lòi ra sơ hở.

"Không, không cần phiền cô đến mức đó đâu..."

"Không sao đâu ạ. Hãy dựa vào tôi đi mà, Quản lý."

Anh cố gắng tìm cách để Wakana rút lui, nhưng cô ấy cũng không chịu nhượng bộ. Cô ấy dường như có ý muốn được Ichigo dựa dẫm kể từ mấy ngày trước.

...Hết cách rồi... Đã vậy thì đành phải nói sâu hơn một chút...

Trước sự kiên quyết của Wakana, Ichigo hạ giọng.

"Wakana-san."

"V-Vâng."

Thấy Ichigo hạ giọng và sắc mặt trở nên nghiêm trọng, Wakana hoảng hốt không biết có chuyện gì.

"Ban nãy, tuy Hoshigami-san nói như vậy... nhưng tôi e rằng những lời của Wakana-san đã bị cô bé nghe thấy rồi."

"!"

"Có khả năng ngày mai tin đồn sẽ lan ra khắp cửa hàng. Tuy tôi không nghĩ Hoshigami-san là người sẽ làm chuyện đó... nhưng cũng không thể phủ nhận vạn nhất vẫn có khả năng xảy ra. Tôi sẽ tìm cách xử lý ổn thỏa chuyện này, nên mong cô hãy hợp tác."

"T-Tôi hiểu rồi."

Với lời nói đó của Ichigo, Wakana có vẻ đã bị thuyết phục. Cô chấp thuận và đồng ý hôm nay sẽ tạm thời ra về.

"Vậy thì... xin lỗi anh, vì tôi đã đường đột ghé thăm như thế này."

"Không, không sao đâu. Chuyện của Hoshigami-san hãy cứ giao cho tôi."

Vậy là, Wakana rời khỏi nhà Ichigo. Anh mở cửa, tiễn bóng lưng cô bước đi vội vã.

"...Phù, chà."

Lẩm bẩm một tiếng, Ichigo quay lại hành lang và đi về phía phòng khách. Ở đó, Luna vẫn đứng đợi anh.

"...Mừng anh về, Ichi."

"...Ừ."

"......"

"......"

Hai người im lặng, đứng trân trân. Hẳn là Luna cũng đang dao động. Cô bé đảo mắt nhìn quanh, dáng vẻ như đang tìm kiếm từ ngữ.

"Cơm tối... tính sao đây anh?"

Mãi một lúc sau, cô bé mới thốt lên, giọng nghe như cố nặn ra từng chữ.

"...À."

Tính sao là tính thế nào, với cái bầu không khí này. Trong trạng thái hai người đều đang ôm một nỗi vướng mắc trong lòng, thì việc vui vẻ cười nói ăn cơm cùng nhau chắc chắn sẽ không diễn ra như mong đợi. Thú thật, cảm giác căng thẳng và mệt mỏi tinh thần đã khiến sự thèm ăn của anh giảm sút đáng kể.

"...Luna-san này."

Dù có chút ái ngại, Ichigo vẫn quyết định lên tiếng.

"Có lẽ hôm nay em nên về thì hơn."

"...Vâng."

Luna không phủ nhận. Có lẽ cô bé cũng mang cùng tâm trạng với Ichigo, và đã đưa ra cùng một kết luận. Cô bé bỏ những nguyên liệu đã mang đến vào lại túi giữ nhiệt, chuẩn bị ra về. Dáng vẻ lầm lũi làm việc ấy trông thật đau lòng, khiến tim anh như bị thắt lại.

"Anh đưa em về nhé?"

Ngoài cửa, Ichigo hỏi Luna khi cô bé đang xỏ giày.

"Không cần đâu, em ổn mà."

Luna nở một nụ cười trên gương mặt đang cúi gằm, nói vậy rồi ra về.

...Có ổn không đây?

Sau khi tiễn bóng dáng Luna khuất xa, Ichigo lại cảm thấy bất an. Trước đây, khi tinh thần trở nên bất ổn, cô bé đã từng đánh mất lý trí và mất tích, để rồi được tìm thấy trong rừng sâu cách xa nhà.

Tuy nhiên, khoảng một tiếng sau, khi anh lo lắng nhắn tin, cô bé đã trả lời là về đến nhà an toàn.

"...Haizz."

Ngồi phịch xuống ghế sofa trong phòng khách, Ichigo ngước nhìn trần nhà và buông tiếng thở dài. Tạm thời, việc xác nhận Luna đã về nhà giúp anh an tâm phần nào.

Nhưng ngay lập tức, một nỗi khổ tâm mới lại xâm chiếm tâm trí anh.

Lời tỏ tình từ Wakana.

Liệu có thể coi đó là lời thật lòng, không phải chuyện đùa cợt... được không nhỉ? Không, nếu không phải vậy thì cô ấy đã chẳng cất công đến tận nhà thế này.

"...Phải làm sao đây."

Chỉ riêng mối quan hệ với Luna thôi đã đủ vất vả rồi. Đến lúc này, lại thêm một vấn đề nan giải nữa sừng sững chắn ngay trước mắt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!