Đứa Con Bí Ẩn Của Biển cả (161 chương) (Hoàn thành)

Chương 127: Ngàn Cân Treo Sợi Tóc

Chương 127: Ngàn Cân Treo Sợi Tóc

“Haizz, tối nay thật là chẳng có chút thành quả nào...”

Trên con phố tối om, một người đàn ông vác một cái túi dài màu đen vừa đi vừa than ngắn thở dài. Bên cạnh là dòng sông Klein chảy xiết, người đàn ông trẻ tuổi này sống ở gần sông Klein, vừa rồi anh ta mới câu cá cả ngày trở về nhà.

Sông ngòi ở Saint Nari rất nhiều, nhiều con sông có ưu thế câu cá tự nhiên, nhưng trong khoảng thời gian Saint Nari bị bao vây bởi các nhà máy mấy năm trước, không ít nước sông có thể câu cá đều rất bẩn thỉu, kéo theo rất nhiều loài cá vốn dĩ nên xuất hiện trong sông đều hoàn toàn biến mất.

Tuy nhiên, kể từ sau khi đạo luật bảo vệ môi trường được thi hành, môi trường của cả Saint Nari như được thanh lọc, trong nước sông cũng xuất hiện lại đàn cá, điều này khiến những cần thủ Saint Nari cố chấp với việc câu cá không cần phải tốn nhiều công sức chạy ra ngoại ô Saint Nari câu cá nữa.

Nói ra cũng lạ, rõ ràng trước đó khi thi hành đạo luật bảo vệ môi trường đều rất thuận lợi, bởi vì đạo luật bảo vệ môi trường có chính sách ưu đãi cho những doanh nghiệp chủ động di dời, còn có khoản trợ cấp bảo vệ môi trường lớn, đây là cách làm để doanh nghiệp giảm lượng khí thải.

Những doanh nghiệp đó đều vui vẻ đồng ý, nghe nói bọn họ mua được một loại năng lượng vô cùng sạch từ một kênh nào đó ở Nam Đại Lục, như vậy không những không cần di dời nhà máy, còn có thể kiếm được tiền trợ cấp do chính phủ phát.

Chỉ là tháng này không biết tại sao chiều gió lại đổi, những doanh nhân đó lại bắt đầu bất mãn...

Tạm thời không quan tâm đến những câu chuyện đằng sau đó, tạm thời đưa mắt trở lại người đàn ông trẻ tuổi đang xách một bộ đồ nghề chuẩn bị về nhà này.

Giờ phút này, cái xô nước trên tay anh ta trống rỗng, không có cá cũng không có bất kỳ sinh vật dưới nước nào khác, dường như tuyên bố tiến trình câu cá cả ngày hôm nay của anh ta không thu hoạch được gì...

Đúng vậy, anh ta về tay không.

Vị quý ông này khá buồn bực, đứng trên con phố tối om thở dài một hơi, nhìn ngó xung quanh một chút, đột nhiên nhìn thấy trước một cửa hàng đã đóng cửa có một cái cây nhỏ đã kết quả. Đôi mắt người đàn ông đảo quanh, chậm rãi đi đến trước cái cây nhỏ đó, cẩn thận vươn tay hái một quả nhỏ bỏ vào trong tay.

Quả đó vẫn còn hoàn toàn xanh, nhìn là biết chưa chín, chứ đừng nói là ăn được.

Nhưng vị quý ông này cũng không để ý, chỉ hái hai ba quả bỏ vào cái túi vốn dùng để đựng cá, sờ cái túi vốn trống rỗng giờ phút này đã có hàng, anh ta thỏa mãn vỗ vỗ bụng mình tiếp tục đi về hướng nhà.

“Vù vù ~”

“Ai?!”

Phía sau, một cơn gió lạnh thổi qua, dọa anh ta vội vàng quay đầu quát lớn một tiếng, nhưng đáp lại anh ta chỉ có dòng sông Klein vẫn đang cuồn cuộn chảy, không có âm thanh nào khác.

Anh ta khẽ thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi đi đến trước sông Klein, nhìn dòng sông cuồn cuộn phía trước quan sát không ngừng.

Thực ra chất lượng nước sông Klein rất tốt, nhưng bình thường không ai muốn đến đây câu cá, tốc độ dòng chảy của nó quá nhanh, hoàn toàn không có điều kiện để cá cắn câu.

Anh ta quan sát một vòng không phát hiện ra gì cả, thở dài một hơi vừa chuẩn bị rời đi, nương theo ánh trăng rọi xuống từ bầu trời, khóe mắt anh ta lại chợt nhìn thấy dưới đáy nước có một bóng người đang vẫy đuôi nhanh chóng xuyên qua đáy nước, kích thước bóng đen đó khá dày, hình như còn có hai cái đầu.

“Ma... ma da?”

Anh ta hít sâu một hơi khí lạnh, cơ thể không lùi mà tiến, cho đến khi hai tay chống lên lan can bờ sông, còn thò đầu ra nhìn về phía xa, nhìn bóng đen kia đi ngày càng xa.

“Lẽ nào là loại cá lớn nào đó? Tiếc là đi nhanh quá, nếu không còn có thể thử xem có câu được không.”

Lời cảm thán của anh ta vừa dứt, giây tiếp theo, sau lưng anh ta đột nhiên truyền đến một tiếng rít gào. Âm thanh đó vừa truyền vào tai anh ta, anh ta lập tức cảm thấy cổ lạnh toát, tầm nhìn cũng bắt đầu xoay tròn nhanh chóng.

“Tôi...”

Anh ta ngơ ngác nhìn cái đầu mình tách khỏi cơ thể đang thò ra khỏi lan can, tầm nhìn xoay tròn rơi xuống nước.

Khoảnh khắc cuối cùng ánh mắt lưu lại, anh ta chợt nhìn thấy một con cá mập trên đầu mọc ba cái đầu người đang mở cái miệng hôi thối về phía mình.

Hóa ra... ma da thực sự ở phía sau...

Anh ta nghĩ như vậy, tầm nhìn lập tức chìm vào bóng tối, cơ thể trên bờ của anh ta cũng mất kiểm soát ngã nhào xuống nước, rất nhanh đã bị vô số bóng đen trong nước sông nuốt chửng, bị ăn sạch sành sanh không còn lại chút gì.

Đúng vậy, hai bóng người chạy trốn mà gã câu cá nhìn thấy đầu tiên chính là Jasmine đang cõng Fisher chạy trốn. Trong nước, tốc độ bơi nhanh chóng của Kình Nhân Chủng được phát huy hoàn toàn, nhưng thực ra giờ phút này vẫn chưa phải là tốc độ tối đa của Jasmine.

Cô bé vừa tiến về phía trước, dòng nước màu xanh trong mắt lại không ngừng luân chuyển, hóa ra cô bé đồng thời còn đang chữa trị vết thương cho Fisher.

Hết cách rồi, thương thế của Fisher hiện tại thực sự quá nghiêm trọng, bản thân anh đã mất máu quá nhiều rồi, lại cõng anh xuyên qua cả Saint Nari, e rằng khi lên bờ anh đã qua đời tắt thở rồi.

Tuy nhiên việc giúp Fisher chữa trị vết thương làm giảm đáng kể tốc độ tiến về phía trước của Jasmine trong nước, điều này cũng dẫn đến việc những con quái vật phía sau cắn rất chặt, làm thế nào cũng không cắt đuôi được.

“Fisher... anh nhất định phải kiên trì...”

Jasmine hơi nghiêng đầu, thấy Fisher trong nước vẫn có thể hô hấp khó khăn, cô bé cuối cùng cũng yên tâm bắt đầu tăng tốc. May mà sông Klein toàn trình chỉ có một lòng sông, nếu Jasmine đi những con sông liên kết chằng chịt khác, khả năng rất lớn sẽ bị lạc đường.

“Rầm!”

Lòng sông phía trước bỗng nhiên thu hẹp lại, Jasmine vì quay đầu xác nhận trạng thái của Fisher nên nhất thời không chú ý va vào bức tường bên bờ sông. Cô bé dùng cánh tay đỡ cú va chạm, nhờ đó Fisher đang mất ý thức không bị thương.

“Gào gào!”

Nhưng giây tiếp theo, tiếng gầm rú âm lãnh đáng sợ phía sau liên tiếp vang lên, Jasmine sợ đến mức hồn vía lên mây, nhưng nghĩ đến Fisher còn đang dựa trên lưng mình, cô bé cắn răng túm chặt lấy cơ thể Fisher không để anh rời khỏi mình.

Đã Fisher tin tưởng mình như vậy, mình tuyệt đối phải đảm bảo sự an nguy của anh ấy mới được!

Sự tồn tại của Fisher ban cho cô bé dũng khí, cô bé nén đôi mắt cay xè vì sợ hãi, xoay người trong đường nước, quất mạnh một cái đuôi vào con cá mập đầu người đang nối gót tới, giống như dùng một cây gậy sắt gõ vào quả dưa hấu vậy, cái đuôi đó trực tiếp đập nát ba cái đầu trên đầu con cá mập.

Nhưng con cá mập không chết, chỉ giống như bị mất mắt mà gầm rú giãy giụa trong nước.

Jasmine không ham chiến, mượn lực đạo đập kẻ địch đó, cô bé xoay người trong nước, điều chỉnh phương hướng đi về phía Phố Đầu Rắn cách đó không xa.

Phố Đầu Rắn đang đèn đuốc sáng trưng, khắp nơi đều là đuốc cắm trên các kiến trúc đường phố, đối với những tên côn đồ và thành viên băng đảng ở đây, cuộc sống về đêm thực sự mới chỉ bắt đầu.

Đường nước bên cạnh đi vào giai đoạn vách đá, Jasmine và lũ quái vật cùng trượt xuống theo thác nước. Bên cạnh thác nước còn có rất nhiều dây xích sắt liên kết với cổng lớn của Phố Đầu Rắn, đang khẽ đung đưa theo dòng nước ở cuối đường nước.

Vốn dĩ những thứ này đều là cơ quan điều khiển cửa xả nước của Phố Đầu Rắn, trước khi hệ thống đường ống của Saint Nari được xây dựng, chúng giải quyết vấn đề dùng nước mùa đông của Saint Nari.

Giữa không trung, Jasmine lo lắng Fisher sẽ ngã xuống, một tay đỡ lưng Fisher, một tay túm chặt dây xích sắt, đu về phía con phố.

Tiếng dây xích sắt và tiếng gầm rú của quái vật trong nháy mắt thu hút ánh mắt của vô số băng đảng xã hội đen trên phố, vô số Người Côn Trùng gầm rú đáp xuống từ giữa không trung, gầm rú về phía Jasmine và đám người sau lưng cô bé.

“Quái... quái vật!”

“Mau đi thông báo cho Balikun bọn họ!”

Đám đông sợ hãi bỏ chạy tán loạn, Người Côn Trùng gầm rú lao về phía Jasmine. Jasmine ôm chặt lấy Fisher, dòng nước màu đen trong mắt không ngừng luân chuyển, mắt thấy sắp phải ra tay, phía sau lại bỗng nhiên truyền đến một giọng nam:

“Đừng động đậy!”

“Đoàng!”

Jasmine không động đậy, đầu của một con Người Côn Trùng trước mắt lại bỗng nhiên nổ tung theo tiếng súng, bắn ra dịch thể hôi thối bên trong.

“Gào gào!”

Jasmine có chút kinh ngạc quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một ông già mặc trang phục phục vụ rượu bưng một khẩu súng săn hai nòng tràn đầy sức phá hoại bước ra từ bên đường, tâm ngắm nhắm vào vô số quái vật đang gầm rú phía trước.

Sau lưng ông ta, có một tấm biển quán rượu nhấp nháy đèn neon lúc sáng lúc tối, bên trên viết “Quán rượu Jack”.

Ông già đó mặt đầy sẹo dữ tợn, khóe miệng ngậm một điếu thuốc lá hút dở, trước tiên đánh giá Fisher sống chết chưa rõ trên lưng Jasmine một cái, sau đó sắc mặt không thiện cảm nhìn từng con từng con Người Côn Trùng nhảy xuống từ đường nước, ông ta thở dài một hơi, chỉ cảm thán:

“Mẹ kiếp, còn ba phút nữa là chúng ta đóng cửa rồi...”

“Gào!”

Tuy lời nói là vậy, nhưng động tác của Lão Jack không hề chậm chạp, ông ta bưng súng hỏa mai, lướt qua Jasmine đang đứng tại chỗ, trước tiên một phát súng giải quyết một con, sau đó thành thạo thay đạn xử lý mấy con khác.

“Chít chít chít chít!”

“Giao Fisher cho lũ chuột!”

Lão Jack vừa mới lướt qua Jasmine, Jasmine liền nhìn thấy từng con từng con chuột lớn vừa đen vừa béo bò ra từ đường ống.

Đám động vật nhỏ đen kịt dừng chân trước mặt Jasmine, chú chuột nhỏ cầm đầu khá lịch thiệp hành lễ với Jasmine, ra hiệu cô bé giao Fisher cho mình, kết quả lễ còn chưa làm xong đã bị những con chuột khác phía sau đánh một cái vào gáy.

“Chít chít chít!”

Nó kêu lên một tiếng như phản đối, sau đó lại đổi một kiểu tay, trong ánh mắt vô cùng chấn động của Jasmine, đám chuột trật tự ngay ngắn xếp thành một hình dạng giống như cái cáng.

Vô số con chuột tay nắm tay tạo thành hai tầng, tầng chuột trên cùng còn chỉ chỉ vào đầu mình, bảo cô bé mau đặt Fisher lên đây.

“Ồ ồ... được.”

Jasmine chưa từng gặp đám nhóc này, dù sao khi Fisher đến gặp Lão Jack bọn họ còn chưa quen Jasmine, nhưng Jasmine lại cảm nhận được thiện ý của Lão Jack và những... ừm, những người bạn chuột này.

Cô bé vội vàng đặt Fisher lên “cáng chuột”, trơ mắt nhìn chúng chít chít cha cha khiêng Fisher chạy vào trong quán rượu.

Jasmine không đi vào, Lão Jack phía sau có chút cảm giác đơn thương độc mã khó chống đỡ, cô bé phải ở lại đây giúp đỡ con người này mới được.

Cô bé hít nhẹ một hơi, nhìn cây đèn đường đã tắt bên cạnh, hít sâu một hơi, vậy mà chạy tới trực tiếp vươn tay ôm lấy cái cột đèn đường đó, kéo theo cả gạch đá dưới đất, cứng rắn nhổ nó lên.

“Xẹt xẹt...”

“Cháu đến giúp ông đây!”

Đỉnh đèn rỉ ra một chút vật chất dạng dầu chưa dùng hết, Jasmine dễ dàng vung cây đèn đường trong tay chạy về phía đám Người Côn Trùng kia.

“Đợi... đợi một chút, cái cháu đang giơ là...”

“A a a a! Đi chết đi!”

Lão Jack là người đầu tiên nghe thấy tiếng hô của Jasmine, ông ta quay đầu nhìn lại, suýt chút nữa thì sợ bay cả hồn vía.

Chỉ thấy Jasmine nhắm hai mắt ôm một cây đèn đường cao gấp ba lần người cô bé lao về phía mình, cái đuôi cá phía sau hơi vểnh lên, cô bé trực tiếp nhảy lên thật cao, giáng một búa mạnh xuống con đường phía trước.

“Ầm!”

“Chết tiệt!”

Lão Jack lập tức ôm khẩu súng hỏa mai trong tay, không làm động tác gì khác mà lăn ngay sang con đường bên cạnh. Đang lăn, cái eo già mắc bệnh lâu năm của ông ta mạnh mẽ nhói lên một cái, khuôn mặt già nua của ông ta trong nháy mắt nhăn lại thành một đoàn, ôm lưng chỉ lo hít khí không màng nói chuyện.

“Đù! Cái eo của tôi, con Á nhân này...”

“Xin... xin lỗi! Cháu không cố ý, cháu không dám nhìn lắm... Á! Chúng nó tới rồi!”

Jasmine theo bản năng xin lỗi vẫn nhắm mắt, vung loạn đèn đường về phía đám Người Côn Trùng phía trước, đập đến mức mặt đất nứt toác, chứ đừng nói đến những con Người Côn Trùng bằng xương bằng thịt trúng ngay hồng tâm.

Rất nhiều Người Côn Trùng bị bóng đèn đường bao phủ bị đập nát ngay tại chỗ, bốc lên một mùi tanh hôi gay mũi. Jasmine nín thở, chỉ lo chiến đấu.

Thực ra theo lý mà nói, Jasmine đã trải qua huấn luyện chiến đấu không nên sợ hãi như vậy mới đúng, nhưng diện mạo của những con Người Côn Trùng này quả thực có chút quá dữ tợn, giống như con cóc hình người bị lột da, trên mặt còn mang theo hình dạng ngũ quan chắp vá của con người, trực tiếp kéo chỉ số kinh dị của hiệu ứng thung lũng kỳ lạ lên mức tối đa.

Chiến binh bình thường đều sẽ cảm thấy lạnh sống lưng, chứ đừng nói đến vị tiểu thư Kình Nhân Chủng đáng yêu này.

“Phụt!”

Mắt thấy từng con Người Côn Trùng bị đập bẹp dí, dưới thác nước bên cạnh, một luồng axit hôi thối màu xanh đậm đặc đột nhiên phun lên, rơi xuống con đường bên cạnh như mưa, trực tiếp bắn thủng cây đèn đường trong tay Jasmine giữa chừng.

Khóe mắt Jasmine chợt nhìn thấy một luồng chất lỏng dính nhớp khác bay về phía Lão Jack trên mặt đất, đồng tử cô bé khẽ co lại, trực tiếp vươn tay kéo Lão Jack về, nhưng cánh tay cô bé lại vì thế mà dính phải axit có tính ăn mòn kia.

Cảm giác thiêu đốt khiến cô bé đau đớn nhíu mày, hốc mắt ửng đỏ, cô bé nhẹ nhàng vươn tay ra, vuốt phẳng vết thương màu đỏ kia, dòng nước màu xanh trong mắt lướt qua. Lão Jack nhìn thủ đoạn trị liệu như thần tích kia, không kìm được mở miệng hỏi:

“Cháu là... Á nhân đến từ đại dương?”

“Hả? Ông ơi, ông biết Á nhân dưới đáy biển ạ?”

“Sao ta biết được, ta không hứng thú với Á nhân...”

Lão Jack bĩu môi hơi run rẩy vì đau eo, chậm rãi ôm súng hỏa mai đứng dậy, nhưng giọng nói già nua của ông ta vẫn truyền đến:

“Ta từng đọc bản thảo nghiên cứu Á nhân của con trai ta, nó đoán dưới đáy biển có Á nhân, cũng luôn rất muốn tận mắt xem thử nếu dưới đáy biển có thể tồn tại sinh mệnh có trí tuệ, bọn họ rốt cuộc trông như thế nào...”

“Vậy ạ, nếu sau này rảnh rỗi, cháu mời ông và Fisher cùng về đáy biển xem thử được không ạ... Á! Nhưng ông không thể thở dưới nước, chuyện này thực sự là...”

Cơ thể Lão Jack khẽ cứng đờ, nhưng lần quay đầu này, ông ta lại mang theo một chút ý cười:

“Sẽ có cơ hội.”

“Gào!”

Một con cá mập khổng lồ, mọc vô số đầu người đột nhiên lao ra từ bên dưới Phố Đầu Rắn. Hóa ra lượng axit lớn vừa rồi là do nó phun ra, mấy con cá mập ba đầu kia giờ phút này nuốt chửng lẫn nhau rồi hợp lại, cuối cùng hình thành một con quái vật sinh vật khổng lồ vặn vẹo.

Cái miệng máu khổng lồ mạnh mẽ mở ra, mục tiêu chính là Con của Biển vẫn đang ở tại chỗ, Jasmine.

Jasmine không kịp có động tác nào khác, cô bé theo bản năng đẩy Lão Jack ra, còn bản thân mình lại ở lại trong phạm vi nuốt chửng của cái miệng khổng lồ kia.

“Ư!”

Cô bé sợ hãi ôm đầu ngồi xổm xuống tại chỗ, trơ mắt cảm nhận cái miệng khổng lồ sâu hun hút hôi thối nóng rực kia ập về phía mình.

Trong chớp mắt, sự sống và cái chết chỉ cách nhau một đường tơ kẽ tóc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!