Đứa Con Bí Ẩn Của Biển cả (161 chương) (Hoàn thành)
Chương 22: Học Kỳ Mùa Thu
2 Bình luận - Độ dài: 2,326 từ - Cập nhật:
Lại qua mấy ngày nữa, đợi thời gian nóng nhất của Saint Nari qua đi, trời lại bắt đầu mưa liên miên không dứt. Mưa thì mưa, cái nóng oi bức phiền người đó vẫn không tan, giống như cơn ác mộng quấn lấy mỗi người dân Nari, cũng khiến những doanh nghiệp bán ma pháp làm mát kiếm bộn tiền.
Nhưng cũng may thời tiết ngày khai giảng học kỳ mùa thu cũng không tệ. Sáng sớm Fisher đã thay vest, cất gọn bản thảo diễn thuyết vào túi, chuẩn bị xuất phát đến Học viện Hoàng gia diễn thuyết khai giảng. Bắt đầu từ ngày mai, tất cả trường học ở Saint Nari sẽ bắt đầu giảng dạy.
Ngồi trên xe điện đến Học viện Hoàng gia, suy nghĩ của Fisher lại quay về vụ án liên quan đến Hội Nghiên cứu Ma nữ mấy ngày trước. Anh rất để ý đến thông tin thốt ra từ miệng tên buôn tình báo kia.
Đã Rene không phải [Ma Nữ Bất Tử] anh muốn tìm, vậy thì vị Ma nữ trốn thoát khỏi tay Hội Nghiên cứu Ma nữ kia có khả năng nào chính là Ma nữ khắc bia mộ cho nhân loại trong lời tiên tri không? Fisher không dám đảm bảo, nhưng đã có manh mối về lời tiên tri diệt thế thì anh phải lưu tâm hơn một chút.
Dưới sự giúp đỡ của Fisher, họ đã cơ bản xác định vụ mưu sát lần này là do Hội Nghiên cứu Ma nữ làm. Fisher suy đoán, vị Ma nữ bất tử kia chắc chắn đã trốn đến Nari. Người của Hội Nghiên cứu Ma nữ phụng mệnh đến bắt Ma nữ bỏ trốn về, hơn nữa ước chừng vẫn chưa tìm thấy.
Fisher muốn tìm thấy vị Ma nữ đó trước Hội Nghiên cứu Ma nữ, chuyện này có thể cần một chút sự giúp đỡ của "bạn cũ" mới được.
Dòng suy nghĩ tạm dừng tại đây, bởi vì trạm xe điện gần Học viện Hoàng gia nhất đã đến. Fisher chào hỏi hành khách bên cạnh, chen xuống từ trạm xe điện đông nghịt người, còn có rất nhiều sinh viên xuống xe cùng anh.
Học viện Hoàng gia hiện tại không còn vẻ vắng lặng trước đó nữa, ngoại trừ mấy nghiên cứu viên trông có vẻ thần trí không tỉnh táo ra thì không còn gì khác. Rất nhiều học tử trẻ tuổi giống như Đại học Saint Nari xuất hiện trước cổng trường, tụ tập thành nhóm trêu đùa và giao lưu với nhau. Vì hôm nay là lễ khai giảng học kỳ mùa thu, nên tất cả họ đều mặc lễ phục chế thức màu đen thống nhất.
Fisher mặc bộ vest Nari trang nhã, cầm gậy nhanh chóng đi vào hiện trường lễ khai mạc của Học viện Hoàng gia, lướt qua rất nhiều giáo sư và nghiên cứu viên đang quan sát anh, đi thẳng đến phía trước nhất của hội trường. Ở đó, Helson và Damian cũng mặc lễ phục điển lễ màu đen đang ngồi ở vị trí đầu tiên.
Còn có mấy vị viện trưởng của các học viện khác. Sáu vị viện trưởng có mặt, ngoại trừ Helson chưa bị Fisher chửi mắng lúc tốt nghiệp, những người còn lại ít nhiều đều đã nhận được phần rồi. Đối với ngôi sao mới nổi của giới học thuật này họ đều là ngoài cười nhưng trong không cười, có thể gọi là điển hình của lễ tiết bề mặt.
"Ngài Fisher."
"Fisher..."
Fisher gật đầu với họ, sau đó ngồi xuống bên phải Damian. Bên trái Damian là Helson đang cười híp mắt. Ông cầm một hộp bánh ngọt trên tay, mở hộp ra nói với Fisher:
"Này, Fisher, mau nếm thử bánh Tuyết Tô (bánh xốp tuyết) cháu gái ta làm đi, ngon lắm đấy."
"Đa tạ thầy."
"Mau nếm thử, mau nếm thử, ngon không?"
Fisher cười nhận lấy một chiếc bánh xốp hình bông tuyết màu trắng, cắn một miếng suýt chút nữa bị vị ngọt đến phát ngấy làm cho nôn ra. Fisher cứng ngắc nhai vài cái, đón ánh mắt mong chờ của Helson bên cạnh, Fisher khó khăn nuốt xuống, sau đó mới trả lời:
"... Ngon ạ."
"Ông xem đi Damian, tôi đã bảo cậu ấy và cháu gái tôi là trời sinh một cặp mà!"
"Thôi đi, ông không thấy biểu cảm như nhai sáp của cậu ta à? Chỉ có hai ông cháu ông mới thích ăn thứ này thôi, sao không đi nhai đường mía sống luôn đi?"
"Ồ, trời ơi, ông làm tôi tổn thương rồi đấy Damian, tôi quyết định đến khi lễ khai mạc kết thúc sẽ không nói với ông câu nào nữa!"
Damian khoanh tay không nói một lời, bộ dạng "tôi cũng chẳng muốn để ý đến ông".
Fisher cười cười, yên lặng nhìn đồng hồ trên cổ tay. Còn vài phút nữa là lễ khai mạc bắt đầu. Các cử nhân phía sau lần lượt tiến vào hội trường ngồi xuống. Họ ngồi ở phần giữa và sau hội trường, phía trước là các vị giáo sư, viện trưởng, sau đó phía sau nữa là các nghiên cứu viên của Viện Nghiên cứu.
"Mọi người! Trật tự!"
Mắt thấy thời gian cũng hòm hòm rồi, Damian vạm vỡ kia đi lên bục trước, dùng tay nhổ cái loa phóng thanh dựng trên bục lên. Có lẽ ông cũng không xem thiết kế cụ thể của hội trường, cái loa phóng thanh đó được đóng đinh xuống sàn nhà, bị ông nhổ mạnh một cái, cái đinh bay thẳng lên trời, khiến ông nghi hoặc nhìn xuống dưới một cái.
Helson bên cạnh nén cười, lại nhét một chiếc bánh quy vào miệng.
Không biết là bị giọng nói uy nghiêm của ông hay bị sức lực khủng khiếp của ông dọa sợ, tóm lại cử nhân và nghiên cứu viên phía sau đều im lặng.
"Bắt đầu từ hôm nay, học kỳ mùa thu năm Gedlin Đệ Cửu thứ 54 sắp bắt đầu, các vị cũng sắp đón chào một học kỳ bận rộn thú vị... Nhưng trước khi tuyên bố học kỳ mới của các nghiên cứu viên và cử nhân bắt đầu, chúng ta đã mời được ngài Fisher Benavides phát biểu cho học kỳ mới lần này..."
"Trời ơi! Là kẻ phản nghịch đó!"
"Lạy chúa, lần này đến lượt hắn mắng ai đây?"
"Tôi cứ tưởng Damian đã rút ra bài học trong lễ tốt nghiệp rồi chứ, lão già hồ đồ này, mặt mũi cũng không cần nữa rồi!"
"Mọi người, ai mang nút bịt tai không?"
So với tiếng xì xào bàn tán của nghiên cứu viên, các cử nhân bên dưới lại quần chúng kích động. Họ ít nhiều đều nghe nói về truyền kỳ của Fisher. Đối với những cử nhân trẻ tuổi vẫn còn trong giai đoạn học tập, không có gì hấp dẫn hơn sự tích của một tiền bối phản nghịch, thông tuệ!
Đặc biệt là khi vị quý ông Nari trẻ tuổi tuấn tú mặc vest bước lên bục, các cử nhân phía sau đồng loạt vỗ tay, hâm nóng bầu không khí của cả hội trường.
Cho nên trong hội trường sôi sục này, không ai chú ý tới, ở phía sau cùng có một người phụ nữ mặc váy màu vàng nhạt, đội mũ rộng vành màu trắng lặng lẽ ngồi xuống hàng ghế cuối cùng. Tại cửa lớn bên ngoài, lờ mờ có mấy người lính Hoàng gia cầm súng chú ý từng người ra vào.
Dưới mũ rộng vành, đôi mắt màu vàng nhạt mang theo ý cười ôn hòa nhìn học giả Nari trẻ tuổi đầy hứa hẹn Fisher trên bục.
"Fisher!"
"Quý ông huyền thoại của Học viện Hoàng gia!"
Đón các cử nhân phấn khích bên dưới, Fisher giơ tay lên, ra hiệu cho họ im lặng:
"Chào mọi người, rất vinh hạnh được Hiệu trưởng Damian mời đứng lên bục diễn thuyết tôi đã quá quen thuộc này một lần nữa. Nói thật, sau ngày hôm đó sáu năm trước, tôi còn tưởng tôi phải tạm biệt nơi này rồi."
Biểu cảm của anh bình thản, nhưng lời nói lại chọc cho các cử nhân bên dưới cười lớn.
"Quay lại chuyện chính, là bài phát biểu khai mạc học kỳ mùa thu, theo thông lệ mà nói, là hy vọng người nói đưa ra cho các vị một số lời khuyên về tương lai, bất kể là về học thuật hay cuộc sống. Hôm nay cũng vậy, chủ đề của tôi là: Vốn liếng."
"Chúng ta bắt đầu từ một câu chuyện trước. Ở Saint Nari tôi có rất nhiều người bạn giao tình không cạn, trong đó có một người bạn khá kỳ lạ, trong một tài khoản nào đó của cậu ấy, vĩnh viễn gửi 10 vạn Nari Euro."
"Sau bao năm làm việc, cậu ấy vẫn chưa từng động vào số Nari Euro trong đó. Khi tôi tò mò hỏi đến chuyện này, cậu ấy nói, đây là để một ngày nào đó khi bị cấp trên bắt nạt, bóc lột, cậu ấy có vốn liếng để mạnh dạn nói ra câu 'Cút đi'."
Fisher thỉnh thoảng liếc nhìn bản thảo diễn thuyết bên dưới, nhưng ánh mắt nhiều hơn vẫn luôn chú ý đến khán giả bên dưới. Thấy họ vì lời nói của mình mà lộ ra chút nụ cười, anh bèn rèn sắt khi còn nóng nói:
"Đối với một người mà nói, cái gọi là 'vốn liếng' chính là giá trị bản thân họ, là bằng chứng mạnh mẽ nhất để họ không phải chịu uất ức, mạnh dạn làm chính mình, kháng cự lại sự dèm pha. Giống như rất nhiều năm trước, tôi ở đây lớn tiếng tuyên bố các vị viện trưởng là sự thật 'xác chết thời đại cũ', cho dù họ rất tức giận, nhưng không thể phủ nhận thành tích xuất sắc trong học tập của tôi."
Damian khoanh tay bên dưới mặt đen sì, cơ bắp giấu dưới áo choàng điển lễ nổi gân xanh, khiến Helson bên cạnh vỗ vỗ vai ông, sau đó nói nhỏ với ông:
"Bình tĩnh, đây là do ông chọn đấy."
"..."
Damian hít sâu một hơi, tiếp tục đen mặt nhìn Fisher đang treo nụ cười nhạt bên trên.
"Cũng giống như bây giờ, tôi tưởng ít nhất những xác chết chôn dưới đất kia có thể hóa thành phân bón nuôi dưỡng cây đại thụ chọc trời đời sau, không ngờ nuôi dưỡng lại chỉ là một đám giòi bọ trong Viện Nghiên cứu ngửi thấy mùi thối mà đến..."
Sắc mặt toàn thể thành viên Viện Nghiên cứu bên dưới đều đen sì y hệt Hiệu trưởng Damian. Họ nhìn Damian không nói một lời phía trước, nghiến răng cũng không nói tiếng nào. Nhưng ánh mắt đánh giá của các đàn em khóa dưới phía sau lại khiến họ như có gai ở sau lưng, không ít kẻ hút thuốc đến mức yếu ớt vì cái nóng mùa hè thậm chí còn toát mồ hôi lạnh, cơ thể cũng bắt đầu run rẩy.
"Họ rất không cam lòng, rất phẫn nộ, muốn phản bác đánh giá của tôi, muốn giận dữ mắng mỏ những chuyện tôi nói không đúng sự thật. Nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại, ngoại trừ con số ghi trên hóa đơn khi đi giải trí tiêu khiển mỗi tuần ra, họ không tìm thấy bất kỳ thành quả học thuật nào có thể phản bác tôi... Đúng như tôi đã nói, họ không có vốn liếng."
"Tất nhiên, tôi không phải dạy các vị làm việc tùy tiện, ngông cuồng tự đại, mà là hy vọng các vị có thể làm phong phú bản thân trong thời gian hữu hạn, quyết định rõ người các vị muốn trở thành và con đường muốn đi trong tương lai, để tránh khi thực sự đến ngã rẽ lại phát hiện mình không có vé lên xe."
"Tôi mắng chửi Học viện Hoàng gia lâu như vậy là sự thật, nhưng chẳng lẽ tôi đang mắng chửi môi trường nơi này, từng viên gạch, từng cái cây nơi này sao? Thứ khiến Học viện Hoàng gia bị người đời chê trách là những con giun dế ngày ngày làm tiêu trầm ý chí, những xác chết mục nát không chịu cầu tiến, nhưng điều này không có nghĩa là các vị - thế hệ mới cũng nên như vậy."
"Đã đến lúc do các vị, ý tôi là, các vị trẻ tuổi hiện tại quyết định cô ấy (Học viện) trong tương lai trông như thế nào rồi. Rốt cuộc là địa ngục ngày ngày chìm đắm trong hoan lạc hay là thánh đường học thuật cao quý của cả Saint Nari, điều này không phải do bất kỳ thế lực chính trị, bất kỳ quỷ kế nào có thể quyết định, người quyết định những điều này, vĩnh viễn đều là các vị cấu thành nên Học viện Hoàng gia!"
Fisher nhẹ nhàng đưa tay vo tròn bản thảo diễn thuyết đã đến đoạn cuối, ánh mắt quét qua Viện Nghiên cứu như tập thể có người thân qua đời bên dưới, những thành viên Đảng Sư Tử Cánh Chim đang suy tư, những cử nhân trẻ tuổi hai mắt phát sáng... và cả người phụ nữ tóc vàng đã bắt đầu nhẹ nhàng vỗ tay cho anh ở cuối hàng ghế.
Anh dừng lại giây lát, tùy ý nắm bản thảo trong tay, đội mũ phớt của mình lên, cuối cùng kết thúc:
"Các bạn học, khai giảng vui vẻ!"
Kéo theo đó, là tiếng vỗ tay như sấm dậy tiễn anh xuống đài.
2 Bình luận