Đứa Con Bí Ẩn Của Biển cả (161 chương) (Hoàn thành)
Chương 25: Bế Kiểu Công Chúa
0 Bình luận - Độ dài: 2,417 từ - Cập nhật:
Khoảnh khắc gã đàn ông béo mập say khướt quay đầu lại nhìn thấy Fisher, vừa định lộ ra vẻ mặt dê xồm thì đột nhiên sắc mặt thay đổi, trở nên cực kỳ tái nhợt, cứ như nhìn thấy thứ gì đó không thể tin nổi vậy.
"Mẫu... Mẫu Thần chiếu cố... Trên người mày có sự chiếu cố của Mẫu Thần!"
Fisher nhíu mày, nhất thời không nhận ra ý nghĩa trong lời nói của đối phương. Trên người mình có gì đặc biệt sao?
Thứ đầu tiên anh nghĩ đến chính là Sổ Tay Bổ Hoàn Á Nhân Nương, nhưng món đạo cụ thần kỳ này dường như chẳng liên quan gì đến "sự chiếu cố của Mẫu Thần" trong miệng đối phương cả...
Nhưng tình hình hiện trường không cho phép Fisher suy nghĩ thêm, bởi vì gã đàn ông đó đã nhìn chằm chằm vào Fisher như kẻ điên cuồng, như muốn ăn tươi nuốt sống anh vậy:
"Không thể nào! Không thể nào! Mày là đàn ông! Sao có thể nhận được sự chiếu cố của Mẫu Thần! Nói! Mày làm thế nào!! Mau nói!!"
Gã giơ hai tay lên lao mạnh về phía Fisher, nhưng trước khi Fisher hành động, Alagina phía sau đã túm chặt lấy vai gã, đột nhiên hạ thấp người xuống, thế mà lại quăng gã đàn ông béo mập vẽ thành một đường cong hoàn hảo ngã ra sau lưng mình.
"Dot số 1, mày có thể về rồi."
"Chít chít!"
Con chuột trốn sau cái bàn bên cạnh nghe thấy lời Fisher liền thở phào nhẹ nhõm, chào anh một cái rồi nhanh chóng chạy đi bằng bốn chân. Fisher đóng cửa quán rượu lại, ra hiệu bằng mắt cho chủ quán rượu đang run lẩy bẩy phía sau bảo ông ta mau chóng rời đi, ông ta liền nhanh chóng trèo ra ngoài từ cửa sổ phía sau.
"Cút đi! Con đàn bà man rợ này!"
"Alagina, cẩn thận!"
Gã đàn ông bị quật ngã xuống đất không để ý đến Alagina bên cạnh, cơ thể béo mập đột nhiên lật người húc bay Alagina, sau đó bất chấp tất cả lao về phía Fisher.
Ánh mắt Fisher co lại, mạnh mẽ ngang gậy trước người chặn lại cú húc thịt chết người của gã. Sự gia tăng cơ thể mạnh mẽ của Long nhân chỉ khiến bước chân anh lùi lại một bước nhỏ, cây gậy đồng thời ấn chặt vào khuôn mặt đầy thịt mỡ của đối phương.
"Không chịu nói? Tại sao không chịu nói? Sự chiếu cố của Mẫu Thần nên được chia sẻ vô tư cho người khác mới đúng, tên ích kỷ đáng chết này! Hãy để tao, Ma nữ Bath của Hội Nghiên cứu Ma nữ dạy cho mày biết thế nào là chia sẻ!"
"Tao không có ân huệ của Mẫu Thần, mày cắn thuốc quá liều rồi phải không?"
"Không thể nào! Quá rõ ràng quá rõ ràng rồi! Còn muốn lừa tao?"
Gã đàn ông béo mập trước mắt nghiến răng, mạch ma lực toàn thân bắt đầu sáng lên. Đúng như Fisher đoán, người trước mắt là [Ma Nữ Nhân Tạo] của Hội Nghiên cứu Ma nữ. Chỉ thấy trên người đối phương sáng lên từng tầng mạch ma thuật khổng lồ màu tím thẫm, nhưng bất kể là hình dạng hay màu sắc ở một số bộ phận đều là của con người, toàn bộ mạch ma lực giống như bị trộn lẫn vào nhau một cách kỳ lạ.
Theo lý thuyết nguồn gốc linh hồn của mạch ma lực, đối phương chắc chắn đã sử dụng kỹ thuật nào đó khiến linh hồn con người thay đổi theo hướng tính chất của Ma nữ, nhưng cụ thể làm thế nào thì Fisher vẫn chưa rõ.
Ngay khoảnh khắc mạch ma lực toàn thân sáng lên, tất cả mọi người có mặt đều cảm thấy trọng lực xung quanh được tăng cường gấp nhiều lần. Fisher nhíu mày, cảm thấy cơ thể mình bị bộ quần áo vốn nhẹ nhàng kéo trĩu xuống, rất nhanh đã giẫm ra hai dấu chân sâu hoắm trên sàn gỗ.
Quay đầu nhìn lại, Alagina và những hải tặc bên cạnh cô ta cũng rơi vào tình trạng tương tự.
Trước mặt anh, Bath cười lớn. Cơ thể đầy mỡ của gã lại trở nên vô cùng nhẹ nhõm, bay lơ lửng như không có trọng lượng, gã vung nắm đấm, sẵn sàng tấn công Fisher bất cứ lúc nào.
[Đặc tính] của Ma nữ, nghịch đảo trọng lực.
Trong phạm vi bị đặc tính Ma nữ ảnh hưởng, trọng lực sẽ tác dụng lực hoàn toàn ngược lại lên khối lượng. Càng nặng sẽ càng nhẹ, càng nhẹ sẽ cảm nhận được càng nhiều trọng lực.
Ma Nữ Nhân Tạo ngay cả [Đặc tính] của Ma nữ cũng có thể bắt chước sao?
Hải tặc và những khách hàng khác bên cạnh đã nằm rạp xuống đất hết, bất cứ lúc nào cũng có thể lún xuống đất. Fisher cảm thấy quần áo và gậy batoong trên người mình nặng ngàn cân, ngay cả thắt lưng quần cũng sắp đứt đến nơi kéo chặt xương hông anh.
Anh nghiến răng, buông cây gậy nặng nề trong tay ra. Cây gậy trong nháy mắt như một cái đinh cắm phập vào mặt đất. Anh dùng tay đỡ cú đấm mạnh của Bath nhắm vào đầu mình.
"Bộp!"
Một lực lượng khổng lồ khiến Fisher lùi lại mấy bước, nhưng tên Bath kia lại như không bị hạn chế điên cuồng vung tứ chi tấn công dữ dội về phía Fisher.
Ngay khi cú đấm tiếp theo sắp chạm vào trán Fisher, một luồng hàn khí lạnh lẽo đồng thời ập vào lòng mọi người có mặt.
Tên Bath kia cảm thấy lạnh sống lưng vội vàng thu nắm đấm về. Giây tiếp theo phía trước liền xuất hiện một bức tường băng sắc bén dựng đứng, ngăn cách gã và Fisher. Nếu gã không thu tay về e là cổ tay đã bị bức tường băng cắt đứt rồi.
Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Alagina mặt lạnh lùng, tay cầm một thanh kiếm nhỏ mảnh khảnh nhưng tỏa ra hàn quang. Thanh kiếm nhỏ cắm xuống đất, hơi thở băng giá liền lan ra từ mặt đất đó, kéo dài đến tận trước bức tường băng kia.
Ma nữ Bath há miệng, men say đã tỉnh hơn nửa. Mãi đến lúc này Alagina lấy ra thanh kiếm nhỏ gã mới nhận ra con tomboy trước mắt là Nữ Hoàng Băng Giá một trong Tứ Đại Hải Tặc.
Lý do không gì khác, thanh kiếm nhỏ trong tay cô ta là [Di Vật] thế tập của Phân Phong Vương Kara Nữ quốc Sardinia - [Hoàng Tử Băng], vũ khí có thể tạo ra băng cứng từ hư không, có hàn khí vô tận, cũng là vật phẩm mang tính biểu tượng nhất của Nữ Hoàng Băng Giá.
"Tứ Đại Hải Tặc còn có kẻ được Mẫu Thần chiếu cố... Hôm nay tao rốt cuộc giẫm phải vận cứt chó gì thế này..."
Sắc mặt Bath trở nên nghiêm túc, lạnh lùng nhìn Alagina phía sau.
Quần áo trên người Alagina cũng bị đặc tính Ma nữ làm nặng thêm vô số lần, nhưng Hoàng Tử Băng trong tay lại vô cùng nhẹ nhàng. Chỉ thấy cơ thể Alagina không động đậy, ngón tay lại cầm thanh kiếm nhỏ linh hoạt chém về phía Bath đang lơ lửng giữa không trung.
Vô số nhát chém hóa thành băng cứng điên cuồng lao về phía Bath, đồng thời do đặc tính của gã mà tốc độ nhát chém trở nên rất nhanh, khiến gã khó tránh né. Fisher phía sau nắm bắt cơ hội, đột ngột đưa tay tóm lấy hai chân gã khiến gã không thể di chuyển. Bath bị khống chế bị nhát chém băng cứng của Alagina đánh trúng, hét lên thảm thiết.
Mắt thấy đối phương cứng đờ vì bị chém, ngón tay Fisher khẽ động búng một cái. Cùng với tiếng búng tay giòn giã vang lên, cây gậy cắm trên mặt đất cũng lập tức sáng lên, từng tiếng vang dày đặc như tiếng ong kêu xuất hiện trong quán rượu chật hẹp.
Đó là [Vũ Điệu Của Ong] của Fisher. Những lưỡi dao ánh sáng màu trắng sữa xoay tròn tấn công Bath từ phía sau. Trước có băng đao chém tới, sau có vũ điệu của ong, nhất thời Ma nữ béo mập lơ lửng giữa không trung bị các đòn tấn công qua lại đánh cho không còn chỗ trốn, bị thương nổ ra một màn sương máu.
Nhưng không biết là do cấu tạo cơ thể Ma Nữ Nhân Tạo hay là do gã quá béo, bị đánh trúng liên tiếp, cho dù cơ thể chảy máu ròng ròng, gã vẫn có thể tiếp tục hành động.
"A a a, cút đi!"
Đối mặt với những đòn tấn công liên tục, gã gầm lên giận dữ, chiếc nhẫn trên ngón tay lại bắt đầu sáng lên ánh sáng ma pháp.
Ma pháp bốn vòng - [Quang Huy Nhận]!
Quang Huy Nhận hóa thành lưỡi dao vô hình xoay một vòng xung quanh, chém đứt toàn bộ Vũ Điệu Của Ong màu trắng sữa và nhát chém băng phong. Ma pháp được ma lực khổng lồ của Ma nữ gia trì sau khi phá tan thế công của hai người lại không hề dừng lại, tiếp tục lao về phía Alagina phía trước.
Ngay khi cô ta vì không thể di chuyển mà không kịp tránh né, không gian trước mặt cô ta lại vặn vẹo. Quang Huy Nhận đó cũng lập tức chệch khỏi quỹ đạo ban đầu, men theo mặt đất quán rượu bay ra ngoài, đâm vào đỉnh hang động tối đen bên ngoài.
Ma pháp bảy vòng - [Khúc Xạ Không Gian].
Fisher nắm lấy cây gậy đóng đinh trên mặt đất, bảo vệ Alagina đang đứng tại chỗ.
"Đậu má mày, dám động vào thuyền trưởng của bọn tao!"
Bà đại phó béo mập nằm rạp trên mặt đất nhìn thấy cảnh này mắt đỏ ngầu, cắn một cái đứt một ống tay áo của mình, sau khi cắn đứt ống tay áo liền ở trần cánh tay nắm lấy khẩu súng hỏa mai bên hông, nhắm vào tên béo chết tiệt kia bắn liền mấy phát.
"Đoàng! Đoàng!"
Trên người Bath nổ ra mấy màn sương máu, mạch ma lực sáng rực kia cũng trở nên chập chờn, nhìn là biết sắp không kiên trì được nữa rồi. Gã không cam lòng nhìn Fisher đang đứng tại chỗ một cái, sự chiếu cố của Mẫu Thần ngay trước mắt, nhưng gã cũng biết rõ mình không phải đối thủ của mấy người này liên thủ.
Gã phải chạy trốn, mang tin tức này về cho Hội Nghiên cứu Ma nữ mới được!
Bath nghiến răng, ngay khoảnh khắc đặc tính Ma nữ sắp kết thúc, trên tay đột ngột sáng lên một ma pháp màu tím thẫm nhắm xuống mặt đất:
Ma pháp năm vòng - [Bùng Nổ].
Fisher vừa ngẩng đầu đã thấy ma pháp màu tím sáng lên, thầm kêu không ổn vừa định di chuyển cơ thể nhưng đã không kịp nữa rồi. Ma pháp ngay gần trong gang tấc đã lan ra, nhiệt độ nóng bỏng và lực xung kích kịch liệt theo không khí ập về phía anh. Thời gian không kịp, Fisher chỉ có thể miễn cưỡng đưa tay che mặt mình, lại đột nhiên cảm thấy mình bị một thứ gì đó lạnh lẽo bao bọc lấy.
Kéo theo đó là một sự mềm mại ôm lấy cơ thể mình, cuốn theo mình rời khỏi chỗ cũ.
"Ầm!"
Khói đặc tan đi, Fisher ho một tiếng ngẩng đầu lên, lại phát hiện tư thế hiện tại của mình cực kỳ xấu hổ.
Chỉ thấy trước người Fisher, Alagina mặt vô cảm đang thở hổn hển ôm lấy cơ thể anh, khiến cả người anh đều treo lơ lửng giữa không trung, được cô ta che chở trong lòng. Sau đó, đợi Alagina cúi đầu xác nhận Fisher không sao, lúc này mới có chút hoảng loạn đặt anh xuống.
"Xin... xin lỗi..."
"..."
Mắt Fisher trong nháy mắt biến thành mắt cá chết. Ở Lục địa Nam anh cũng từng ôm Raphael như vậy, không ngờ bây giờ về Lục địa Tây lại bị quả báo nhãn tiền (nghiệp quật), bị Nữ Hoàng Băng Giá ôm vào lòng (bế kiểu công chúa).
Anh lặng lẽ lùi lại một chút khỏi người Alagina, hai người đều ngượng ngùng không nhắc đến chuyện này nữa. Alagina đỏ dái tai để xua tan bầu không khí xấu hổ, nhìn Ma nữ nhân tạo đang chạy xa trong làn khói nổ vừa rồi, nói:
"Hắn... sắp chạy mất rồi..."
"Không sao, hắn không chạy thoát đâu."
Fisher lại tự tin cười cười. Cây gậy của anh vẫn cắm trên mặt đất. Chỉ thấy Fisher búng tay một cái về hướng Bath chạy trốn, ấn ký trên gậy liền sáng lên từng tầng, từ trong hư không vô hình vươn ra rất nhiều sợi tơ tỏa ra ánh sáng lấp lánh, quấn chặt lấy Bath đang chạy trốn.
"Chết tiệt! Là [Kéo Sợi]! Mày đợi đấy cho tao! Hội Nghiên cứu Ma nữ sẽ cho mày biết tay... Ư!"
Gã hét lên thảm thiết, lại bị sợi tơ vô hình quấn càng lúc càng chặt, cho đến khi bị bó thành một cái kén khổng lồ ngã mạnh xuống đất. Gã dùng ánh mắt không cam lòng nhìn lại phía sau, lại bị Fisher đi tới giẫm một cái lên đầu cắt ngang tiếng kêu gào của gã.
Biểu cảm của Fisher khá lạnh lùng. Anh nhìn xung quanh bừa bộn một chút, biết lát nữa e là sẽ có rất nhiều phần tử xã hội đen kéo đến, quán rượu ở đây phía sau đều có băng đảng bảo kê.
Anh xách gậy lên, gõ một cái vào đầu Bath. Sau tiếng kêu thảm thiết kịch liệt của gã, Fisher kéo Bath đã bất tỉnh nhân sự nhìn Alagina và đồng bọn bên cạnh:
"Ở đây không tiện nói chuyện, đi theo tôi."
0 Bình luận