Đứa Con Bí Ẩn Của Biển cả (161 chương) (Hoàn thành)

Chương 44: Hoàn Toàn Khác Biệt

Chương 44: Hoàn Toàn Khác Biệt

Tà dương chiếu về phía sau, kéo dài cái bóng dài và đầy ý vị trên mặt đất như cây đàn violin. Bầu trời phía trên trường học dần tối, thế là mọi người liền thắp đèn trên mặt đất, vụng về mô phỏng quang phổ của mặt trời.

Môi trường xung quanh ồn ào. Fisher ngồi trên ghế dài ở cổng trường. Rất nhiều sinh viên và phụ huynh xung quanh đang đi về phía trung tâm trường học, chuẩn bị đi ăn mừng ngày lễ đếm trên đầu ngón tay trong năm của Saint Nari.

Fisher lại không hề di chuyển, bởi vì lúc này đây, một người phụ nữ tóc đen, mặc váy đen đã lặng lẽ ngồi xuống ghế dài, ngồi xuống bên cạnh Fisher.

Trong mùi hương thoang thoảng đó, Fisher quay đầu sang, vừa khéo nhìn thấy đôi mắt màu tím của cô đang cười nhìn mình.

Hai người nhìn nhau. Fisher lại đột nhiên đưa tay ra búng trán Rene một cái, khiến cô ôm đầu lùi lại, khá tức giận nhìn Fisher, sợ Fisher lại đưa tay búng cô.

"Anh làm gì thế?"

"Không phải đã nói đợi tôi ở nhà sao, sao lại đi theo?"

Nhắc đến cái này, Rene liền tức anh ách, cộng thêm Fisher lại búng trán mình, thế là cô lại túm lấy tay áo Fisher, muốn cho anh nếm thử thiết quyền của mình:

"Anh còn mặt mũi nói à, nếu tôi không đi theo có phải anh đã đón lễ với vị Trưởng Công chúa kia rồi không, còn bắt tôi ở nhà, sao tôi có cảm giác tôi chính là bà nội trợ bị chồng lừa gạt không biết gì về công việc bên ngoài thế nhỉ? Hu hu hu, tôi tủi thân quá, bây giờ bị anh nói như vậy..."

"Cô bớt diễn đi, tôi ra khỏi cửa đã đoán được cô chắc chắn sẽ lén lút đi theo, chỉ là tôi cũng không ngờ Elizabeth lại tới."

"Ồ, lúc đó còn một câu Điện hạ hai câu Điện hạ, trước mặt tôi thì là 'Elizabeth' à? Đúng là một gã đàn ông tồi, nhưng chị đây rất thích đấy."

Cô cười quyến rũ, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua ngực Fisher. Fisher có chút từ trên cao nhìn xuống, vừa khéo có thể nhìn thấy đôi môi đỏ mọng đang chu lên của cô, đồng thời lại khiến anh nhớ tới cảm giác hôn cô buổi sáng.

Bây giờ cũng muốn hôn đôi môi mãi không chịu yên, mang theo nụ cười xấu xa này của cô.

"Vốn dĩ chẳng có gì phải giấu giếm cả, cô đến hay không cũng thế thôi."

Rene bĩu môi, chọc chọc tay Fisher, nói:

"Sợ là nhân vật bị bắt gian không đúng nhỉ, nếu không phải Trưởng Công chúa, mà là... cô nàng Rồng kia thì sao?"

Fisher tóm lấy bàn tay giở trò của cô, nhưng khoảnh khắc tóm được cô liền hư hóa rời ra xa, rõ ràng là rút kinh nghiệm buổi sáng, sợ Fisher lại đột nhiên hôn tay cô... Hay nói đúng hơn là, Fisher hôn cô chỗ nào cô cũng không chịu nổi mới đúng.

Cô ngồi sang bên kia ghế dài, làm mặt quỷ đáng yêu với Fisher, sau đó lại đột nhiên nghĩ tới chuyện đau lòng gì đó, khá lo lắng nhìn Fisher:

"Chẳng lẽ Fisher thích kiểu con gái có tiền có thế sao? Nhưng tôi chẳng có tiền gì cả, tôi chỉ có tôi thôi. Cho nên trước mặt những cô gái đó tôi sẽ tự ti đấy, cho dù như vậy, Fisher vẫn sẽ kiên định chọn tôi sao?"

Đôi mắt màu tím của cô run rẩy chớp chớp, dường như khá lo lắng về chuyện thân phận của mình. Cô lau khóe mắt, khá bi thương nói:

"Thực ra tôi cũng hy vọng tôi thực sự là Thánh nữ của Thánh đường Saint Kadu, nếu là thật, tôi có thể đường đường chính chính cạnh tranh với vị Công chúa đại nhân kia rồi. Quả nhiên, mặc dù ngoài mặt tôi không quan tâm, thực ra trong lòng vẫn rất để ý đến thân phận a."

"Hay là bây giờ Fisher cho tôi vay hết tiền đi, sau đó tôi đi Kadu hoặc Schwali khởi nghiệp. Đợi tôi có tiền rồi, trở thành doanh nhân hàng đầu rồi sẽ quay về cưới anh... Trời ơi, câu chuyện nữ doanh nhân chung thủy có thế lực và học giả đẹp trai, nghĩ thôi đã thấy hưng phấn rồi."

Fisher nhìn Rene đột nhiên hưng phấn, tàn nhẫn dội gáo nước lạnh:

"Tôi không có tiền."

Rene phồng má, lại muốn qua đây tức giận chọc chọc anh, nhưng lại sợ bị anh tóm được, cho nên cô dùng tay làm hình súng lục, bắn về phía Fisher, mưu toan dùng cách này để bày tỏ sự bất mãn của mình.

"Đúng là đàn ông tồi, nếu tôi không có tiền lưu lạc đầu đường xó chợ chết ở nơi nào đó không biết thì anh sẽ hối hận đấy."

"Ừm, nếu không có tiền, miễn cưỡng cho cô mượn nhà ở tạm vậy. Cô ăn ít, vẫn nuôi nổi."

Rene nhất thời không trả lời, ngược lại khóe miệng cười hiền từ (nụ cười dì ghẻ/bà mẹ), bộ dạng hài lòng:

"A la, không ngờ Fisher anh cũng biết tán tỉnh đấy, câu vừa rồi cho anh tám điểm nha, tôi thích anh như thế này nhất. Nhưng mà, anh không đi tìm [Ma Nữ Bất Tử] nữa sao?"

Tóc đen của cô bay lên một chút, mùi hương dễ chịu như thực chất câu dẫn Fisher. Anh quay đầu nhìn Rene, lại cảm thấy cô đang trêu chọc đùa giỡn mình, và lấy đó làm niềm vui.

"Tôi cũng muốn tìm cô ấy, nếu cô là cô ấy thì tốt rồi, như vậy đỡ tốn công tìm kiếm."

Rene khổ não ấn ấn môi mình, bộ dạng muốn chia sẻ nỗi lo với Fisher:

"Tôi cũng hy vọng tôi là cô ấy lắm, nhưng tôi thực sự không phải mà. Tuy nhiên tôi sẽ tiếp tục giúp anh tìm cô ấy, yên tâm đi, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"

Fisher cười cười, không truy hỏi cô chuyện Ma nữ bất tử nữa, ngược lại chú ý đến một số từ ngữ trong lời nói của cô, bèn hỏi:

"Nói vậy, cô lại sắp về Kadu tìm nhà của cô rồi?"

"Hừ, vốn dĩ tôi đã đi rồi được không. Nếu không phải gã đàn ông tồi nào đó thích làm tổn thương trái tim thục nữ mời mọc, tôi đã không quay lại. Đợi lần này về, ước chừng một thời gian anh sẽ không liên lạc được với tôi đâu."

"Không liên lạc được với cô? Tại sao, cô định đi đâu?"

Rene cười xấu xa, nói:

"Là bí mật... Nhưng nếu anh cầu xin tôi thì tôi sẽ nói cho anh biết."

Fisher cúi đầu nhìn bộ dạng muốn mình cầu xin cô của cô, vừa xấu xa vừa cảm thấy đáng yêu, thế là anh đột nhiên cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên khóe miệng cô. Sợ cô chạy mất, cho nên Fisher chỉ chuồn chuồn đạp nước mổ cô một cái.

Sau đó Fisher ngồi tại chỗ, bình tĩnh nhìn nụ cười xấu xa của cô đột ngột cứng đờ, từ từ biến thành không thể tin nổi, vệt hồng đó cũng dần lan từ chiếc cổ trắng nõn lên, cho đến một hai giây sau, cô mới che miệng lùi lại, bộ dạng thẹn quá hóa giận:

"Fisher! Anh thật đáng ghét! Anh còn như vậy nữa tôi không thèm để ý đến anh nữa!"

"Vâng vâng vâng."

Fisher không muốn truy hỏi quá chi tiết. Rất nhiều chuyện cô phải làm, rất nhiều bí mật cô giấu Fisher đều chưa từng khai quật, nhưng chỉ là lúc này đây, anh đột nhiên không vội vã làm như vậy nữa.

Thấy Fisher bộ dạng nắm thóp được mình, Rene lén bay lên đấm đầu anh. Đánh hai cái lại vuốt lại mái tóc bị rối do động tác của mình, nhưng vẫn xụ mặt, bộ dạng vô cùng tức giận.

Ngay lúc này, rìa bầu trời đột nhiên lảo đảo xuất hiện một chiếc máy bay giấy lơ lửng, bán trong suốt.

Xung quanh chiếc máy bay giấy đó bao quanh bởi vòng sáng ma pháp nhàn nhạt. Đợi khi hoàn toàn đáp xuống bên cạnh Fisher mới hoàn toàn hiện ra chân dung, chính là tín sứ Fisher gửi cho Carlo sáng nay.

Xem ra chim Hart đã đưa tín sứ cho hắn sử dụng bình thường rồi. Fisher liếc nhìn bức thư treo trên máy bay giấy, đại khái là hỏi khi nào nói cho hắn biết kế hoạch. Bây giờ Fisher đã đại khái biết chuyện về đoàn thăm viếng rồi, cũng nên nghĩ một chút về chuyện Phấn Hồng Quán và tên Carlo kia.

Anh lờ mờ cảm thấy, đằng sau chuyện này không đơn giản.

Quay đầu nhìn Rene, Rene lại bịt mũi, lùi ra xa tít, dường như vô cùng ghét bỏ mùi trên phong bì vậy.

Chẳng lẽ Ma nữ đều vô cùng nhạy cảm với mùi của Ma nữ nhân tạo sao?

"Mau đốt thứ đó đi, thối quá!"

"Biết rồi."

Fisher dùng ma pháp trên gậy đốt bức thư trên tay đi, lại thu hồi máy bay giấy vào trong ngực, đợi sau này gửi thư sẽ dùng máy bay giấy này gửi lại.

Sau chuyện này, Fisher đội mũ phớt lên, lại cầm cây gậy bên cạnh trong lòng bàn tay. Anh liếc nhìn ngôi trường đèn đuốc sáng trưng, lễ hội ăn mừng bên kia vô cùng náo nhiệt, nhưng anh không có ý định tham gia, ngược lại quay đầu chủ động đưa tay về phía Rene, dường như đang ra hiệu cho cô đặt tay vào khuỷu tay mình.

Anh vẫn nghiêm túc, không có biểu cảm gì, chỉ nói với vị thục nữ tóc đen kia:

"Sáng nay đã hứa với cô rồi, bây giờ cùng đi xem kịch không?"

Trong đôi mắt màu tím của Rene tràn ngập bóng hình vị quý ông tuấn tú trước mắt. Cô cười xấu xa ấn ấn môi mình, sau đó chậm rãi đứng dậy đặt tay vào khuỷu tay anh, để mùi hương của mình nhuốm lên cơ thể anh, giống như đang trút bỏ sự chiếm hữu không kiêng nể gì vậy.

"Hừ hừ, nể tình anh mời tôi xem kịch, miễn cưỡng đồng ý yêu cầu của anh vậy."

Mặc dù lời nói là vậy, nhưng khoảnh khắc đặt tay lên, Fisher lại cảm nhận được vị tiểu thư này cũng kín đáo nhéo nhéo cơ bắp trong khuỷu tay mình.

Không phải chứ, động tác của các thục nữ các cô đều thống nhất như vậy là sao?

Fisher vẻ mặt nghi hoặc, nhưng lần này cũng đáp trả nhéo nhéo bàn tay mềm mại của cô. Sau đó cô lại nhéo lại, còn dùng mắt tím cảnh cáo không cho phép Fisher dùng sức nhéo mình nữa, nhưng cô nhéo mình thì lại được.

Đúng là cô nàng Ma nữ tiêu chuẩn kép.

"Đúng rồi, chuyện tôi nói lúc nãy anh cho tôi vay tiền là thật đấy, tỷ suất sinh lời một trăm phần trăm, đợi tôi kiếm được tiền rồi sẽ về Nari cưới anh."

"Đầu tư có tỷ suất sinh lời quá cao đều là lừa đảo, tôi cảm thấy cô sẽ cuỗm tiền của tôi rồi bỏ trốn."

"Thật hay giả, sao tôi có thể lừa tiền của anh chứ Fisher, anh không tin tôi... Hơn nữa cho dù tôi lừa tiền của anh đi, anh cũng có được thục nữ xinh đẹp là tôi mà, lãi to không lỗ nha."

"Hừ."

"Anh đúng là gã đàn ông đáng ghét, Fisher."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!