Chương 187: Nỏ Cáo
Sau màn đùa giỡn.
Field vui vẻ búng tay cái "chóc": "Đi test thử năng lực của tiểu hồ ly thôi nào."
Đến một khu đất hoang vắng vẻ, Field cho binh lính tản ra vòng ngoài đứng gác tuần tra trước. Sau khi chắc chắn không có kẻ nào dòm ngó, hắn mới gọi Goglis ra.
"Đây là Thần khí của em, có thể cải tạo các thiết bị máy móc cơ khí."
Dứt lời, chiếc vòng tay của Goglis lóe lên ánh bạc, biến thành một con cáo cơ khí màu bạc. Nó không hề có lông mọc, mà là cấu tạo máy móc thuần túy. Trông không giống mấy con robot hiện đại, mà lại mang đậm phong cách Steampunk và Gothic.
Cúi người xuống, Field gõ cộc cộc vào thân con cáo cơ khí. Một âm thanh trầm đục cực kỳ chắc chắn vang lên, hoàn toàn không đoán ra được nó làm từ chất liệu gì.
Năng lực của Goglis thoạt nhìn có vẻ khá rắc rối, Field nhất thời vẫn chưa load kịp.
"Cứ demo thử một phát xem sao." Field lấy ra một cây nỏ tiêu chuẩn thường dùng trong quân đội: "Cái này, em cải tạo được không?"
"Được ạ."
Con rối cáo lập tức tách ra, từ bên trong thò ra đủ loại dụng cụ kỳ quái. Nhoáng một cái, nó đã tháo tung cây nỏ thành từng mảnh vụn.
"Cấu trúc đơn giản, nhưng rất hiệu quả." Goglis đã nắm rõ cấu tạo của cây nỏ, Thần lực lập tức tuôn trào: "Thần kỹ Bậc 1: Overload!"
Một luồng sáng tràn vào cơ thể con rối cáo, kích thước của nó nhanh chóng biến đổi, những mảnh vụn của cây nỏ cũng bị hút tuột vào trong quả cầu ánh sáng đó.
Ánh sáng tản đi, một cây nỏ chữ thập (Crossbow) với tạo hình hầm hố xuất hiện. Thân nỏ sáng bóng, khắc đầy những phù văn thần bí cùng họa tiết hình con cáo. Toàn bộ cây nỏ tỏa ra vầng hào quang lấp lánh của Thần khí.
"Vãi nồi, biến con rối cáo thành một loại vũ khí khác luôn. Thế này gọi là gì, Nỏ Cáo à?"
"Đúng vậy thưa ngài, đây đã là nỏ chữ thập đạt phẩm chất Thần khí rồi. Đáng tiếc là sau khi trạng thái Overload kết thúc, nó sẽ khôi phục lại hình dạng ban đầu. Tạm thời em chưa thể sản xuất Thần khí hàng loạt được."
Field hài lòng gật gù: "Thế cũng xịn xò lắm rồi, test thử uy lực xem sao."
Nhắm thẳng vào một cái cây cổ thụ cách đó cả trăm mét, Goglis ôm cây nỏ chữ thập to bằng nửa người mình, siết cò.
Mũi tên ngưng tụ từ Thần lực xé gió lao đi vun vút, găm thẳng vào thân cây. Kèm theo một tiếng nổ chát chúa, mũi tên trực tiếp bắn gãy gập cái cây to cỡ hai người ôm.
"Đù má, ảo ma Canada vậy!" Field ngớ người mất một lúc, rồi kích động gào lên: "Thế có biến thành tên lửa Đông Phong hay pháo tự hành được không?"
Chế ra được tên lửa Đông Phong ở thời Trung Cổ thì đúng là out trình thời đại N phiên bản luôn!
"Đông Phong? Pháo tự hành? Thưa ngài, em không hiểu. Em chỉ có thể tháo rời máy móc, sau khi hiểu rõ cấu tạo của nó thì mới dùng Thần khí để cường hóa được."
"Khụ khụ, là ta hơi nôn nóng rồi."
Phẩy tay giải trừ trạng thái Overload, Goglis trả lại cây nỏ đã được lắp ráp nguyên vẹn cho Field: "Nhưng em còn biết cải tiến vũ khí nữa. Nếu ngài có nhu cầu về mặt thiết kế thì cứ giao cho em."
"Một kỹ năng rất có tiềm năng." Field đã hiểu ra vấn đề, "Để về ta kiếm mấy cỗ máy công thành cho em tháo ra chơi."
Field suy đoán, kỹ năng này thuộc dạng "gặp mạnh thì càng mạnh", cần phải dựa vào những cỗ máy khủng hơn thì mới phát huy hết uy lực.
Tiếc là trong tay đang không có nỏ pháo thủ thành (Ballista), nếu không thì đã test thử xem "Nỏ pháo Overload" nó ra làm sao rồi.
"Vâng, em sẽ không làm ngài thất vọng đâu."
Tiểu hồ ly nghiêm túc nói.
Sau khi test thêm một vòng thể lực và sức chiến đấu, mọi người mới quay trở về trạm dịch.
Về bản chất, Goglis cũng xêm xêm Charlotte, đều thuộc hệ support hậu cần.
Cô bé không thể giống như những Người Được Chọn hệ chiến đấu, dễ dàng outplay Kỵ sĩ Chiến Khí Bậc 3, thậm chí đánh tay đôi với Field còn không lại.
Nhưng bù lại, thiên phú về mặt nghiên cứu và chế tạo của cô bé lại cực kỳ có tiềm năng.
"Báo cáo ngài, chúng tôi tìm được thứ ngài cần rồi."
Field vừa mới đặt mông xuống ghế, hai tên lính đã quay về báo cáo.
"Thưa ngài, đây là lệnh treo thưởng tìm kiếm tiểu thư Grova mất tích. Một tháng trước mức thưởng là năm trăm đồng vàng, sau đó đã tăng lên hai ngàn đồng vàng."
Tên lính cung kính đưa tới mấy tờ lệnh treo thưởng với các mốc thời gian khác nhau.
"Các cậu làm tốt lắm."
Field lướt mắt đọc qua hai lượt, tiện tay thưởng cho bọn họ hai đồng bạc.
"Giá bèo hơn ta tưởng tượng nhiều."
Cứ tưởng bèo cũng phải mấy vạn đồng vàng, ai dè ban đầu chỉ có năm trăm. Đúng là làm Lãnh chúa lâu quá rồi, trong vô thức cứ coi tiền vàng chỉ là những con số.
"Các cậu đi thông báo cho mọi người chuẩn bị khởi hành, chúng ta sẽ hộ tống tiểu thư Grova về nhà." Ngón tay Field gõ nhẹ xuống mặt bàn, phát ra những tiếng cộc cộc trầm đục, "Ta rất tò mò, Lãnh địa Mountain Monkey rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."
"Lập cập... lập cập..."
Hai tên lính vừa rời đi, Goglis đứng bên cạnh đã run bần bật không kiểm soát được.
"Em sao thế? Không sao chứ?"
Field thấy đồng tử cô bé chấn động, hai chân run lẩy bẩy. Ai không biết khéo lại tưởng cô bé đang chơi trò "Nhiệm vụ của chủ nhân" ấy chứ.
"Cô ta... em từng gặp rồi." Nội tâm Goglis giằng xé một lúc, cô bé chỉ vào bức chân dung trên tờ lệnh treo thưởng, run rẩy nói: "Thưa ngài, đáng lẽ em không nên bàn tán chuyện của giới quý tộc, nhưng..."
"Ở chỗ ta, em không cần phải kiêng dè bất cứ điều gì."
Thừa hiểu tâm lý của cô bé không thể một sớm một chiều mà thay đổi được, Field vội vàng xoa đầu, kiên nhẫn an ủi.
"Chuyện là thế này ạ..."
Goglis nhớ lại những ký ức kinh hoàng, khiến toàn thân cô bé bất giác run lên bần bật.
Bộ lạc của cô bé từng bị đội săn nô lệ tấn công. Thân cô thế cô, dĩ nhiên cô bé bị bắt đi. Nhưng vì cơ thể gầy gò ốm yếu, căn bản chẳng có khách hàng nào chịu mua cô cả.
Suy cho cùng, đa số người ta mua nô lệ về chỉ để làm việc nặng. Á nhân tộc Cáo tuy xinh đẹp, nhưng lại mang tiếng là "giống loài ô uế do con người và súc vật lai tạp sinh ra". Mấy lão ế vợ muốn mua nữ nô thì cũng toàn nhắm mấy cô mông to ngực khủng, vì như thế mới dễ sinh đẻ.
Dính trọn combo "Á nhân" cộng thêm "Loli", chẳng ai thèm vì chút nhan sắc mà bỏ tiền rước một con cáo loli vô dụng về làm gì.
Qua tay dăm bảy lượt, cô bé mới bị Nam tước Simon mua lại. Nhưng rốt cuộc vẫn chẳng có ma nào thèm rước, thế là đành bị ném vào đấu trường thú.
"Trong khoảng thời gian bị giam giữ, một người bạn nhân loại bị nhốt cùng em... đã bị chính người phụ nữ đó mua đi."
Field trầm ngâm một lát: "Cũng là một bé gái à?"
"Vâng, thậm chí còn nhỏ tuổi hơn cả em. Nhưng bà ta chỉ mua con người thôi. Em nghe mấy tên lính gác buôn chuyện với nhau, bảo là bà ta mua các bé gái về để... làm đẹp."
"Làm đẹp?"
Field cau mày khó hiểu, não bộ hoàn toàn không load kịp.
Mua mấy bé gái thì liên quan cái quái gì đến chuyện làm đẹp chứ?
"Đừng sợ, mọi chuyện qua hết rồi. Có ta ở đây, không kẻ nào dám bắt nạt em đâu. Người phụ nữ này chẳng có liên quan gì đến chúng ta cả, ta đưa cô ta về đơn thuần chỉ vì tiền thưởng thôi. Ngoài ra, ta cũng rất tò mò xem Lãnh địa Mountain Monkey rốt cuộc đã xảy ra chuyện quái gì."
Field đã hiểu tại sao tiểu hồ ly lại sợ đến mức run lẩy bẩy như vậy.
Cô bé sợ hắn và Grova là cùng một giuộc. Dù sao thì tự nhiên cầm chân dung của người ta, lại còn đòi hộ tống người ta về nhà, đổi lại là ai thì cũng phải suy diễn thôi.
"Vâng ạ..."
Tiểu hồ ly ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt ngấn lệ rúc thẳng đầu vào ngực Field.
"Đừng sợ." Field vỗ vỗ vai cô bé.
Hơi thở đều đặn, nhè nhẹ của tiểu loli xuyên qua lớp áo phả lên da thịt hắn, mang theo cảm giác ngưa ngứa.
Sau khi dỗ dành Goglis xong xuôi, Field trầm ngâm nói: "Nếu em đã từng nhìn thấy cô ta, vậy thì cũng phải đề phòng trường hợp cô ta từng nhìn thấy em. Chúng ta cứ cẩn thận hành sự, tránh rước lấy những rắc rối không đáng có."
1 Bình luận