Chương 151-200

Chương 165: Phẩm đức cao thượng

Chương 165: Phẩm đức cao thượng

Chương 165: Phẩm đức cao thượng

Sau khi đến Lâu đài Starry Night.

Field bảo Charlotte đang "đau lòng" đi nghỉ ngơi, còn mình thì dẫn theo hầu gái và lính gác đi gặp Grova.

"Xin chào, tiểu thư cao quý. Xin hãy thứ lỗi cho sự tồi tàn ở đây. Điều kiện của Lãnh địa Nightfall có hạn, ta đã cố gắng hết sức để dành cho cô sự đãi ngộ tốt nhất rồi."

"Ừm, xin chào." Grova bày ra dáng vẻ thục nữ, hai tay đặt ngay ngắn trước bụng, "Ta thực sự bị đám bạo đồ đó dọa sợ chết khiếp, ngài có hiểu không? Lúc đó ta vừa phát bánh mì cho người nghèo xong, đang định đến nhà thờ cầu nguyện thì đột nhiên có hơn chục tên bạo đồ xông tới, thô bạo bắt ta đi."

Như thể nhớ lại ký ức tồi tệ nào đó.

"Trời cao có mắt, ta đến một con sâu cái kiến còn chẳng dám giết."

Grova che mặt khóc lóc.

"Được rồi, ta vô cùng đồng cảm với hoàn cảnh bi thảm của cô." Field dịu dàng nói, "Tại sao đám khốn nạn đó lại bắt cóc cô, cô có thể kể lại được không? Ta sẽ lấy đó làm tội danh để định tội bọn chúng."

"Ôi, một cô gái đáng thương như ta làm sao biết được bọn bạo đồ nghĩ gì chứ. Có thể là vì ham muốn sắc đẹp, cũng có thể là để tống tiền. Ngài phải biết rằng, đám người dưới đáy xã hội vì tiền vàng mà chuyện gì cũng dám làm. Không giống như chúng ta, làm mọi việc chỉ vì phẩm đức cao thượng."

Field suýt nữa thì phì cười.

"Được rồi."

Ả ta chắc chắn biết chuyện Lãnh địa Mountain Monkey bắt cóc các cô gái. Chỉ là đám dân làng không biết cách tra tấn bức cung, hơn nữa lại ôm ảo tưởng được trở về cuộc sống bình thường nên không dám làm hại ả, thành ra chẳng moi được thông tin gì.

Field thầm buồn cười trong lòng. Đám dân làng mà "khai phá" ả, thì với ba bốn chục tên bạo đồ thay phiên nhau, ả làm sao mà đứng nói chuyện với mình được. Chưa kể trong đám bạo đồ còn có không ít nữ dân làng, làm sao có chuyện ham muốn sắc đẹp được, trừ phi là dân làng đến từ Làng Bách Hợp.[note91680]

Còn về chuyện tiền vàng thì khả năng cũng không cao. Nếu thực sự vì tiền vàng, bọn họ đã chẳng đến bước đường cùng phải trốn đến Lãnh địa Nightfall.

Nếu không có Violet - kẻ "phản bội Hủ Bại" - bảo vệ, bọn họ đã sớm trở thành thức ăn cho xác sống rồi.

Field còn định hỏi thêm, nhưng thấy vẻ mặt hơi cợt nhả và đắc ý của ả, biết là có hỏi cũng chẳng ra kết quả gì, bèn cười nói: "Vậy xin tiểu thư cứ làm khách ở Lãnh địa Nightfall vài ngày. Đợi ta tập hợp quân đội xong sẽ hộ tống cô ra ngoài."

Nghe nói còn phải ở lại thêm vài ngày, sắc mặt ả lập tức trở nên khó coi: "Còn bao lâu nữa?"

"Cuối tháng này, sắp rồi."

"Ồ, thế thì tốt quá, cảm ơn ngài, Kỵ sĩ tốt bụng. Ngoài ra, ta thực lòng mong ngài sẽ xử tử đám bạo đồ đó, bọn chúng chỉ mang lại rắc rối cho ngài thôi."

"Ừm, dễ thôi."

Field nhận lời qua loa, rồi dẫn người hầu ra ngoài, đóng cửa lại.

Nghe tiếng bước chân xa dần, khuôn mặt Grova lập tức sầm xuống.

Ả đi lại thoăn thoắt trong phòng.

"Lũ tạp chủng chết tiệt, dám làm trái ý ta, lại còn hạn chế tự do của ta nữa. Cái chỗ này rách nát quá, ta muốn về nhà, ngay lập tức!" Ả đấm mạnh xuống giường, dùng giọng điệu nhỏ xíu nhưng thâm độc chửi rủa, "Hừ, lũ chó má, cứ nhịn chúng mày hai ngày đã. Đợi tao về nhà, xem tao chơi chết chúng mày thế nào."

"Đổi lại là một người đàn ông bình thường khác, đáng lẽ phải lập tức quỳ rạp dưới chân ta, sau đó dùng xe ngựa mạ vàng hộ tống ta về mới đúng."

Càng nghĩ càng tức, ả thậm chí còn lầm bầm nguyền rủa.

Tuy nhiên, ả không hề biết rằng, mọi lời ả nói, dù đã cố hạ thấp giọng, đều lọt vào tai tên Đại kiếm sĩ Hủ Bại đang nấp trong bóng tối không sót một chữ.

Những con quái vật đặc biệt này, với tư cách là sinh vật bậc một, thính giác tốt đến mức đáng kinh ngạc.

Đến tối, tên Đại kiếm sĩ đã báo cáo lại toàn bộ sự việc cho Field - lúc này đang bận rộn thiết kế lò gạch.

"Địt cụ!"

Biết mình bị chửi bới, Field lập tức buông một câu chửi thề đậm chất quốc hồn quốc túy.[note91681]

"Cái thể loại gì thế này. Nếu không có ta cứu mạng, ả đã chết chắc rồi, thế mà vừa quay lưng đi đã định cắn ta một cái. Vô ơn bạc nghĩa thì thôi đi, lại còn dám chửi ta." Field vô cùng khó chịu, đi lại vòng quanh trong phòng làm việc. Cậu rút trường kiếm ra suy nghĩ một lát, rồi lại bình thản tra kiếm vào vỏ, "Không được, cứ thế mà giết ả thì hời cho ả quá, ăn của ta mấy bữa cơm rồi cơ mà."

"Hay là... tra khảo xong rồi thưởng luôn cho đám dân làng, bắt ả mang thai cường độ cao 24/24 để tăng dân số cho lãnh địa... Biến thái quá."

Field tức giận đến mức suy nghĩ lung tung, nhưng ngay lập tức gạt bỏ cái ý định biến thái đó đi.

"Không được, mình không thể học theo mấy tên biến thái đó được. Hơn nữa, đứa con do loại đàn bà đó sinh ra chắc cũng toàn là mầm mống tai họa thôi."

"Cốc cốc~"

Tiếng gõ cửa phòng làm việc vang lên.

"Đại nhân, trà ngài gọi có rồi ạ." Tiếng hầu gái vọng vào từ bên ngoài.

"Đợi một lát."

Field vẫy tay với tên Đại kiếm sĩ Hủ Bại đang quỳ một gối dưới đất. Tên Đại kiếm sĩ đứng dậy, thế mà lại trực tiếp nhảy ra ngoài cửa sổ. Nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy Chiến Khí hủ bại màu đen trên lòng bàn tay hắn dính chặt vào tường. Cả người hắn giống như một con nhện khổng lồ, bám vào tường bò đi.

Cảnh tượng này mà để dân làng nhìn thấy, chắc chắn sẽ sợ vãi cả ra quần.

Field hắng giọng: "Vào đi."

Hầu gái bước vào là Phong Lữ mới đến. Cô bưng khay trà, hít một hơi thật sâu, chậm rãi bước đến trước bàn làm việc, đặt tách trà xuống, còn cẩn thận chỉnh lại vị trí của miệng tách.

"Đại nhân, ngài còn dặn dò gì nữa không ạ?" Phong Lữ cọ xát hai đầu gối vào nhau, dùng giọng điệu mang theo chút mong đợi hỏi.

"Không còn gì nữa, nếu cần gì khác ta sẽ gọi các cô." Field lấy bút lông chim ra, chấm mực, định viết ra các bước và lưu ý khi nung gạch. Đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cậu vẫy tay gọi cô hầu gái đang thất vọng quay đi, "Khoan đã."

"Xin hỏi tôi phải làm gì ạ?"

Phong Lữ vô cùng mừng rỡ, bày ra tư thế sẵn sàng cởi áo bất cứ lúc nào.

"Ta đột nhiên nhớ ra công thức của một loại đồ uống. Cô mang công thức này nói cho đầu bếp biết, bảo hắn nghiên cứu giúp ta."

"À... vâng ạ."

Cô hầu gái ngượng ngùng muốn chết.

"Đầu tiên lấy một ít lá trà đun sôi với nước. Đổ nước trà đã đun sôi vào sữa bò và đường rồi tiếp tục đun. Cuối cùng cho thêm một chút phô mai và muối vào. Ừm, thế thôi. Cô bảo Khay Ăn cứ thử vài lần đi, ta không bao giờ ép người khác phải làm thành công ngay trong lần đầu tiên."

"Hít~ Đại nhân, món trà sữa này đắt đỏ quá." Phong Lữ nghe xong thì líu lưỡi.

Đường và muối đã đủ đắt rồi, chưa kể đến lá trà. Đế quốc Griffin gần như không trồng trà, những cây trà hiếm hoi cũng chỉ được trồng làm cây cảnh quý hiếm trong vườn ngự uyển. Vì vậy, giá trị của lá trà đều được tính bằng tiền vàng.

"Đúng vậy, rất đắt đỏ, bảo đầu bếp dùng tiết kiệm thôi."

Đợi hầu gái rời đi, Field viết thêm dòng "Trồng cây trà" vào "Kế hoạch phát triển Lãnh địa Nightfall" của mình.

"Chi phí rất cao, nhưng mình phải nắm vững kỹ thuật này trước đã. Nhỡ đâu có ngày cần dùng đến thì có sẵn mà dùng."

Người ta thường nói "nhất nghệ tinh, nhất thân vinh". Cậu không thể nào nhét toàn bộ thành tựu của mọi ngành nghề ở kiếp trước vào đầu được. Chỉ cần nắm được hướng đi chung là đủ, việc thực hành cứ giao cho người dân trong lãnh địa là xong.

Cái gì cũng tự mình động não động tay, mệt chết đi được thì chớ, nhỡ gây ra sự nghi ngờ cho những kẻ có ý đồ xấu thì phiền phức to. Dù sao thì thế giới này cũng có ma pháp cơ mà.

"Nhắc đến chuyện này, cũng đến lúc phải ban hành một số chính sách khen thưởng rồi." Field tiếp tục bổ sung vào kế hoạch phát triển, "Phát hiện ra các loại đá và thực vật lạ, nộp cho Lãnh chúa, sau khi giám định có giá trị sẽ được thưởng tiền bạc và lương thực."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Vì trong đám dân làng bắt cóc ả có cả rất nhiều phụ nữ, nên Field mỉa mai trừ khi cái làng đó toàn dân Bách hợp/Lesbian thì mới đi thèm khát nhan sắc của ả.
Vì trong đám dân làng bắt cóc ả có cả rất nhiều phụ nữ, nên Field mỉa mai trừ khi cái làng đó toàn dân Bách hợp/Lesbian thì mới đi thèm khát nhan sắc của ả.
[Lên trên]
Quốc túy (国粹): Chơi chữ trên mạng. "Quốc túy" vốn chỉ những tinh hoa văn hóa truyền thống của một quốc gia, nhưng ở trên mạng nó ám chỉ việc văng tục chửi thề (như "Đù má", "Đệch mợ", "F*ck").
Quốc túy (国粹): Chơi chữ trên mạng. "Quốc túy" vốn chỉ những tinh hoa văn hóa truyền thống của một quốc gia, nhưng ở trên mạng nó ám chỉ việc văng tục chửi thề (như "Đù má", "Đệch mợ", "F*ck").