Chương 182: Đấu thú (2)
"Ai đó?"
Goglis lăn hai vòng trên mặt đất. Khóe mắt cô bé liếc thấy một thiếu nữ loài người đang giương ngọn giáo lao thẳng về phía mình. Rõ ràng hai người trạc tuổi nhau, nhưng trên khuôn mặt non nớt của cô ta lại tràn ngập sự hung dữ. Có lẽ vì quá sợ hãi, cô ta vừa lao tới vừa nhắm tịt mắt, nước mắt giàn giụa.
"Xin lỗi! Xin lỗi! Tôi không muốn chết, xin cô hãy chết trước đi!"
Theo suy nghĩ của cô ta, chỉ cần những người khác chết hết, cô ta sẽ được tự do.
"Tôi cũng sẽ không bỏ cuộc đâu!"
Vội vàng giương khiên lên, Goglis thu mình lại sau tấm khiên, chuẩn bị đón nhận cú va chạm.
Tuy nhiên, thiếu nữ loài người kia giương giáo lao tới nhưng lại nhắm mắt, nên đâm trượt. Ngược lại, cô ta còn bị đuôi giáo đâm trúng bụng dưới, cơn đau dữ dội khiến cô ta hét lên thảm thiết.
"Tiếng hét của cô ta sẽ thu hút quái vật đến mất, không thể ở lại đây được nữa."
Goglis giữ lý trí định bỏ chạy, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy nước dãi tanh hôi nhỏ xuống.
"Không... không thể nào."
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên chiếc cổ trắng ngần, rỏ vào vết thương, mang đến cơn đau thấu xương.
Nhưng những nỗi đau này chẳng là gì so với việc nhìn thấy con quái vật bọ ngựa trước mặt.
Goglis dùng chút lý trí cuối cùng, giương tấm khiên lên.
"Vút~"
Tiếng xé gió chói tai vang lên. Cặp móng vuốt sắc lẹm như đao của con Bọ Ngựa Quỷ chém thẳng xuống, lao tới với tốc độ kinh hoàng. Tàn ảnh lưu lại trong không trung hồi lâu không tan, đủ thấy uy lực khủng khiếp của nó.
"Phập~"
Vụn gỗ bay lả tả, tấm khiên vỡ nát không chút bất ngờ. Tiếp đó là một bức màn máu tươi hắt tung tóe.
Ma vật bậc một đối đầu với một Á nhân bình thường, làm gì có cơ hội nào để né tránh. Móng vuốt chém từ ngực xuống tận bụng dưới, máu tươi phun ra xối xả.
Mất máu quá nhiều khiến đầu óc Goglis trống rỗng, tiếp đó là cảm giác trời đất quay cuồng, tầm nhìn cũng mờ đi.
"Sắp chết rồi sao, cũng tốt, thế giới này... quá đỗi dơ bẩn. Hy vọng người cuối cùng có thể sống sót thật tốt."
Goglis cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, bị nhấc bổng lên. Con Bọ Ngựa Quỷ chảy nước dãi ròng ròng, chuẩn bị hút cạn não tủy của cô bé. Thiếu nữ Á nhân tộc Cáo đã ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc.
"Mẹ kiếp, một vạn đồng vàng của tao!"
Đúng lúc này, Field vận động toàn bộ Chiến Khí trong cơ thể, hóa thành một luồng khí thế bàng bạc, bùng nổ mạnh mẽ.
Tiếng gầm "một vạn đồng vàng" càng khiến người ta chói tai.
"Vãi lúa, giật cả mình!"
"Mày gào to thế làm gì, có ý kiến gì thì tìm MC ấy!"
Những người xung quanh chửi bới ầm ĩ. Field lập tức cảm nhận được ba bốn luồng sát ý khóa chặt lấy mình, ác ý nồng nặc chực chờ bùng nổ. Field dám chắc chắn rằng, chỉ cần mình dám có bất kỳ hành động phá rối nào, sẽ lập tức bị các cường giả ở đây giết chết.
"Đồ vô dụng chết tiệt, có thế mà cũng làm không xong."
Field giả vờ như không biết gì, vẫn giữ nguyên phong thái quý tộc, lớn tiếng chửi rủa.
Nhưng kỳ diệu thay, con Bọ Ngựa Quỷ thế mà lại tiện tay vứt bỏ Goglis đang hấp hối. Nó nghiêng đầu liếc nhìn Field một cái, đôi mắt kép xoay tròn. Sự chú ý của nó lại một lần nữa bị những thiếu nữ khác thu hút. Nó để lại một tàn ảnh, lao đi truy đuổi những người khác.
"Phù~ Thành công rồi, quan sát và phán đoán của mình đều chính xác."
Field thầm toát mồ hôi lạnh.
Lúc trước khi con Bọ Ngựa Quỷ tấn công khán giả, bị Kỵ sĩ Chiến Khí bậc ba tát văng xuống, nó đã trở nên cực kỳ nhạy cảm với Chiến Khí.
Khi thiếu niên mặc võ phục bùng nổ Chiến Khí, Field nhận thấy rõ ràng con Bọ Ngựa Quỷ đã tỏ ra e dè và sợ hãi.
"Loài ma thú này cực kỳ nhát gan, hơn nữa lại luôn chú ý đến môi trường xung quanh, đặc biệt là những sinh vật di chuyển với tốc độ cao." Field thầm gật đầu, "Số 4 chạy nhanh nhất lúc nãy chính là chết vì điểm này."
Việc mình đột nhiên bùng nổ Chiến Khí đã phân tán sự chú ý của con ma thú này.
"Ngài lầm bầm cái gì thế. Ta còn tưởng ngài điềm tĩnh lắm, ai ngờ thua tiền rồi cũng kích động như ai."
Nữ thương nhân ngoáy ngoáy tai, xoa đầu phàn nàn: "Đừng có gào to nữa, suýt nữa thì dọa ta chết khiếp."
"Khụ khụ, xin lỗi."
Field đáp lại qua loa, rồi lại dồn sự chú ý vào đấu trường. Sát khí khóa chặt trên người cậu cũng đã biến mất. Dù sao thì cậu cũng chỉ gào lên một câu, không hề ảnh hưởng đến kết quả trận đấu.
Dù sao cũng thua mất một vạn đồng vàng, chẳng lẽ không cho người ta xả giận sao?
"Chỉ cần không bị hút cạn não tủy, với sức sống của Á nhân, chắc là chưa chết ngay được đâu. Tiếp theo, đành phó mặc cho số phận vậy."
Nhìn chấm xanh lục đang mờ dần, Field căng thẳng đến mức suýt bóp nát ly rượu.
May mà con Bọ Ngựa Quỷ không giở chứng gì thêm. Chỉ mất một phút rưỡi, nó đã giết sạch những thiếu nữ còn lại một cách gọn gàng dứt khoát.
"Người chiến thắng là số 3!" Tên MC hào hứng tuyên bố.
Những kẻ đoán trúng thì hưng phấn phát điên, còn những kẻ thua cược thì bực bội chửi thề, túm lấy đám nam nữ bên cạnh để trút giận.
"Tao đã bỏ ra một vạn đồng vàng, tao có quyền mang cái xác này đi, tao phải quất xác[note91792] nó cho bõ tức."
Field gầm lên một tiếng phẫn nộ, trực tiếp nhảy từ trên khán đài xuống, nhanh chóng chạy đến bên cạnh Goglis. Vết thương khổng lồ, dữ tợn gần như đã cắt đứt mọi cơ quan nội tạng và xương cốt có thể cắt đứt. Cảnh tượng thê thảm đến mức không nỡ nhìn. Cho dù là ở thời hiện đại, cũng tuyệt đối không có khả năng cứu chữa.
"Để mắt đến hắn ta, đề phòng hắn giở trò với đấu trường."
"Cứ để hắn mang cái xác đi, con nô lệ đó cho dù Nữ thần có giáng trần cũng không cứu sống được đâu."
"Hơn nữa ai rảnh rỗi đi cứu một con nô lệ chứ?"
Cường giả trấn thủ đấu trường vốn định xua đuổi, nhưng hành vi biến thái của Field lại lấy được hảo cảm của bọn chúng. Thế là bọn chúng cười lớn một tiếng, ngầm đồng ý cho Field mang cái xác đi.
"Cô phải sống sót đấy nhé, một vạn đồng vàng của ta."
Field bế Goglis lên, nhanh chóng nhảy lên khán đài.
"Ngài định quất xác thật à?" Trong mắt nữ thương nhân lóe lên sự phẫn nộ, cô ta chặn đường Field, "Làm người đi."
Đối mặt với ánh mắt của mọi người, Field nhún vai tỏ vẻ bất cần, trực tiếp hôn một cái chụt lên má Goglis: "Xin lỗi, ta thích cái gu này. Xin đừng cản đường, ta đang bận lắm."
"Tốt, tốt lắm! Thưa ngài, tôi ủng hộ ngài!"
"Ngài biến thái lắm, tôi thích!"
"Một ngàn đồng vàng này tặng ngài đấy. Nếu ngài biểu diễn ngay tại đây, tôi sẽ thưởng cho ngài một vạn đồng vàng."
Một chuyện khiến Field ngớ người đã xảy ra. Vài tên biến thái chạy tới, hào hứng thưởng cho cậu một khoản tiền khích lệ.
Field thầm chửi thầm trong bụng: "Lũ biến thái chết tiệt... Suýt nữa thì quên mất, bọn chúng còn có cả bảng xếp hạng biến thái nữa chứ."
"Ta đi sung sướng trước đây, nhưng đây là chuyện riêng tư."
Thấy tim Goglis đã ngừng đập, may mà chấm xanh lục vẫn chưa biến mất hoàn toàn, Field không nói nhảm nữa, lao thẳng ra ngoài.
Sử dụng lại phong thư ma pháp, tầm nhìn của Field vặn vẹo, cậu đã trở lại bãi cỏ lúc trước.
"Field, ngài không sao chứ!"
Rosaria đang đợi bên ngoài, lảo đảo chạy ra từ trong rừng. Thấy Field vẫn bình an vô sự, mùi máu tanh nồng nặc trên người không phải là của cậu, Rosaria mới thở phào nhẹ nhõm. Cô nàng lấy lại vẻ tao nhã thường ngày, bình thản bước đến trước mặt cậu, tức giận quát: "Lần sau ngài còn dám hành động một mình nữa, từ nay về sau ngài... ngài đừng hòng ngủ nữa."
1 Bình luận