Chương 151-200

Chương 171: Đột kích (1)

Chương 171: Đột kích (1)

Chương 171: Đột kích (1)

Lãnh địa Dawnveil nằm ở cực Tây của Đế quốc, giáp ranh với Vùng biển Bí ẩn. Nơi đây từng đóng vô số chiến hạm đi biển cho hải quân Đế quốc. Binh lính ở đây rất giỏi thủy chiến, từng tiêu diệt không biết bao nhiêu người cá, hải tộc và Elf đại dương.

Tất nhiên, đó đã là chuyện của quá khứ rồi.

Ranh giới giữa Lãnh địa Dawnveil và Lãnh địa Nightfall là một pháo đài cửa ải. Hiện tại nơi này đã biến thành đống đổ nát, xác sống đi lại lang thang vô định bên trong.

"Hai tên vô dụng này, giết đồng loại của ta mà chẳng nương tay chút nào."

Ophelie chán ghét nhìn hai người trong quả cầu ma thuật. Bọn họ đang ra sức tàn sát xác sống. Cảnh tượng xác sống nổ tung khiến ả tức đến run người.

"Hừ, tạm tha cho các người. Đợi ta đánh hạ được lãnh địa này, kẻ đầu tiên ta giết sẽ là hai người." Đôi bàn tay trắng nõn nắm chặt đến mức nổi đầy gân xanh. Ophelie không thèm nhìn cảnh tượng đó nữa, chán nản vùi đầu vào đống tiền vàng trên bàn, "Phù~ Tiền vàng tuyệt quá, vừa tanh mùi máu, vừa cứng cáp~"

"Haiz, sao Violet vẫn chưa về nhỉ? Cái cô nhóc tốt bụng, trung thành đó rõ ràng chưa bị đánh bại mà. Tiếc là tai mắt của ta không thể giám sát toàn bộ Lãnh địa Nightfall được."

Ophelie chống cằm, ả rất lo lắng cho đồng loại của mình.

Đột nhiên, một cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng, giống như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim ả.

"Cảnh báo bị kích hoạt rồi, có kẻ địch đang đến gần."

Ophelie cẩn thận gom tiền vàng vào rương báu, sau đó lấy quả cầu ma thuật ra. Sắc mặt ả sầm xuống, trợn tròn hai mắt không thể tin nổi: "Sao có thể thế được? Tên Lãnh chúa đó thế mà lại chủ động tìm đến ta. Khoan đã, sao hắn biết ta ở đây?"

Field ngồi trên lưng con sói khổng lồ của Ashina, khoác áo choàng đen, di chuyển thoăn thoắt trong màn đêm.

"Có rồi! Violet nói không sai, kẻ địch đang trốn quanh đây."

Một chấm tròn màu đỏ đột ngột xuất hiện ở rìa bản đồ, chứng tỏ Ophelie đã lọt vào phạm vi dò tìm của Minimap.

Chỉ cần là Người Được Chọn chưa ký khế ước thì đều sẽ bị Minimap phát hiện.

"Bị động chịu đòn chưa bao giờ là phong cách của ta. Dám tấn công lãnh địa của ta à, đừng để ta tóm được. Em gái~ Tiến về phía trước bên trái, kẻ địch đang trốn trong khu tàn tích đó." Field chỉ đường, đồng thời rút thanh trường kiếm Iris ra, "Ashina, chuẩn bị chiến đấu, ta phải bắt ả ta nộp 'hoạt ảnh chiến bại' mới được."

"Vâng, thưa đại nhân."

Thần lực của Ashina cuộn trào, Sói Đen lập tức lao vút về phía khu tàn tích với tốc độ kinh hoàng.

Đối phương vừa dùng làn sóng xác sống để thăm dò, vừa dùng gián điệp, đủ thấy ả là một kẻ rất cẩn thận. Field không muốn ngày nào cũng phải đấu trí với một con quái vật.

Chấm đỏ trên Minimap không di chuyển nhiều, nhưng ả ta đang điều động xác sống.

"Xem ra kẻ địch đã nhận ra kế hoạch của ta rồi. Nhưng chẳng sao cả, đối phó với kẻ có khả năng triệu hồi làn sóng xác sống thì cứ 'khoái đao trảm loạn ma'[note91683] là tốt nhất." Field không hề hoảng hốt, "Di chuyển theo hướng tay ta chỉ. Trước khi giao chiến với đối phương, đừng tốn quá nhiều sức lực vào đám tép riu."

Khi Ashina chở Field lao thẳng vào khu tàn tích pháo đài, Ophelie không thể ngồi yên được nữa.

Một luồng sáng xẹt qua, kèm theo tiếng cười lạnh lẽo: "Vốn dĩ các người tiêu diệt đồng loại của ta khiến ta cũng thấy hơi áp lực, còn định tiếp tục thăm dò. Không ngờ trí tuệ của các người lại nhỏ bé, thảm hại như đom đóm vậy. Thế mà lại dám chạy thẳng đến lãnh địa của ta. Không có binh lính san sẻ áp lực, chờ đợi các người chỉ có cái chết mà thôi."

Nhìn theo hướng phát ra âm thanh.

Một ngự tỷ có vóc dáng cao ráo, phía sau đung đưa một cái đuôi rồng màu xanh bạc mũm mĩm. Tất nhiên, cũng có thể là đuôi của trăn Nam Mỹ hoặc thằn lằn? Dù sao thì cũng không có cánh rồng. Vòng eo ả mềm mại, thon thả, nhưng phần trên lại căng tròn, đầy đặn, phần dưới thì đường cong uốn lượn, mang lại cảm giác đẫy đà, quyến rũ. Vẻ mặt vừa tức giận vừa cợt nhả càng làm tăng thêm vẻ mặn mà.

Khuyết điểm duy nhất là ả mặc bộ quần áo nô lệ rách rưới, đến cả giày cũng không có. Cổ và chân còn đeo vòng sắt, mặc dù trông có vẻ rất "gợi đòn".

"Mướt thật~ Nhưng thay một bộ đồ hầu gái thì còn tuyệt hơn, kết hợp với vòng đùi và ruy băng chắc chắn sẽ rất đẹp."

Field buột miệng nói.

"Ngươi nhìn cái kiểu gì thế, ta móc mắt ngươi ra bây giờ. Dẫn theo một Người Được Chọn bậc một mà cũng dám đến khiêu khích ta." Ophelie nổi trận lôi đình, vung tay lên, "Đồng loại nghe lệnh, giết chết bọn chúng!"

Giây tiếp theo, từ trong khu tàn tích tuôn ra vô số xác sống. Bọn chúng đồng loạt gầm thét rung trời, như thủy triều ập về phía Field. Trong số đó không thiếu xác sống bậc một và bậc hai.

"Rosaria, Người Được Chọn của địch giao cho cô đấy, chúng ta sẽ kiềm chế đám xác sống."

Field nghiêng đầu nói với Đại kiếm Bạo Thực. Rosaria đang trốn trong đó. Nếu không có khả năng cơ động cao của Ashina, Rosaria chạy đến đây chắc phải mất một hai tuần.

"Cứ giao cho ta, lần này ta sẽ biết chừng mực."

Giọng nói của Rosaria vang lên bên tai.

Nói xong, Chiến Khí của Field cuộn trào. Cậu dồn Chiến Khí mạnh mẽ vào đại kiếm, ném mạnh về phía trước.

"Ném cái thứ gì thế này, tưởng thế này mà làm ta bị thương được sao?"

Ophelie cười khẩy khinh bỉ. Quả cầu ma thuật chui vào trong cơ thể ả, đồng thời hai tay ả mọc ra những chiếc móng vuốt sắc nhọn như ngọc bích, định nhẹ nhàng gạt phăng Đại kiếm Bạo Thực ra.

Tuy nhiên, chính thái độ bất cần này đã khiến ả lập tức đổ máu.

"Phập~"

Ba bốn sợi xích đột nhiên lao ra từ Đại kiếm Bạo Thực, trực tiếp xuyên thủng cơ thể mềm mại của Ophelie, để lại những vết thương xuyên thấu dữ tợn trên làn da trắng ngần.

"Nguy to! Khinh địch rồi." Đôi mắt phượng hơi mở to, đồng tử nhanh chóng giãn ra. Ophelie lùi lại với tốc độ chóng mặt, nhưng ả lập tức cảm thấy một sự khác thường, khiến cảm giác của ả trở nên chậm chạp, "Có... có thứ gì đó chui vào theo vết thương rồi."

Ophelie phát hiện ra mình không thể chữa lành vết thương. Dưới lớp da mỏng manh xuất hiện vài cục u nhỏ đang di chuyển chậm chạp. Mỗi lần chúng di chuyển đều mang lại cảm giác đau đớn xé ruột xé gan.

"Đáng ghét, thứ gì thế này." Ophelie đành phải dùng một lượng lớn Thần lực để cưỡng chế phong tỏa sự di chuyển của những con bọ.

"Đây là di sản mà Acorn để lại đấy, Thực Cốt Hủ Trùng." Bóng hình xinh đẹp tao nhã đáp xuống đất. Rosaria vác Đại kiếm Bạo Thực trên vai, để lộ hàm răng trắng bóc với Ophelie, cúi người mỉm cười, "Cô vẫn luôn tìm kiếm Người Được Chọn đã giết chết Acorn phải không, chính là ta đây. Hừ hừ, thức ăn mang hương vị Hủ Bại cũng ngon lắm đấy."

"Cô... tại sao? Rõ ràng chúng ta là đồng loại cơ mà. Không đúng, khí tức của cô thay đổi rồi." Đồng tử Ophelie co giật liên hồi, không thể tin nổi nhìn người trước mặt, "Thế mà lại giúp loài người đối phó với Sinh vật Hủ Bại, cô thật đáng chết."

"Hehe, Acorn cũng ăn thịt đồng loại đấy thôi."

Rosaria nhún vai tỏ vẻ bất cần.

"Đó là chuyện giữa Sinh vật Hủ Bại với nhau."

Rosaria nhướng mày, thầm nghĩ: Nếu mình nói cho ả biết Violet cũng là "phản đồ Hủ Bại", không biết ả có sụp đổ tâm lý không nhỉ.

"Thế này đi, nếu cô chịu làm mẹ... khụ khụ[note91684], làm Người Được Chọn cho Lãnh chúa đại nhân của ta, ta rất sẵn lòng tha mạng cho cô."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
dao sắc chém quang đám cây gai mọc loạn xạ
dao sắc chém quang đám cây gai mọc loạn xạ
[Lên trên]
Mẫu... Khụ khụ (母... 咳咳): Rosaria lỡ miệng định bảo Ophelia làm "Mẫu cẩu" (Chó cái/Nô lệ tình dục) cho Field, nhưng chợt nhớ ra mình đang đi "tuyển dụng" Người Được Chọn nên vội vàng sửa miệng.
Mẫu... Khụ khụ (母... 咳咳): Rosaria lỡ miệng định bảo Ophelia làm "Mẫu cẩu" (Chó cái/Nô lệ tình dục) cho Field, nhưng chợt nhớ ra mình đang đi "tuyển dụng" Người Được Chọn nên vội vàng sửa miệng.